share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 1/8 1 2 3 4 5 6 7 8 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 78

Chủ đề: Chim sẻ ban mai (tập 1) - Girlne Ya (Đang type)

  1. #1
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    98
    Next Level: 102

    Chim sẻ ban mai (tập 1) - Girlne Ya (Đang type)

    Nguồn: ahrinkute00.wordpress.com ( Chương 1 phần 1 và 2 )
    Type: winter_fairy_23, vicky_huong





    Giới thiệu nội dung


    Ma Thu Thu một cố bé b́nh thường không có ǵ nổi bật, thường xuyên bị mọi người xung quanh coi như là không khí lại thi đỗ vào trường trung học Tảo Xuyên, ngôi trường danh giá bao người mơ ước. Liệu ở nơi đây Thu Thu có t́m được hạnh phúc và chỗ đứng cho ḿnh không?
    T́nh yêu quyết định tất cả, mỗi nàng lọ lem đều chờ đợi chiếc giầy của chàng hoàng tử, c̣n tôi Ma Thu Thu sẽ tự đi t́m chiếc giầy của ḿnh...

    Giây phút ngọt ngào trôi măi cơi hư không

    Như ḍng nước mải về đông không trở lại
    Dải thời gian mênh mông ta nào thấy
    Thời khắc khúc này đâu phải của hôm qua
    Chuông thời gian going giả lướt xa
    Như hạt cát luồn kẽ tay trống rỗng

    Chỉ có bé cùng phép mầu của Chúa
    Măi trẻ trung với sôi nổi cuồng si
    Cầu cho ḿnh cứ luôn nhỏ măi đi
    Để hoà ḿnh cùng truyện Anđecsen thơ dại
    Để nếm vị Sôcôla ngọt ngào khoan khoái
    Để ṿi vĩnh chai nước ngọt cô ca
    Để đứa bạn thân măi chẳng ĺa xa
    Để hoàng tử phải ngắm nh́n say đắm
    Theo gót nhỏ hồng bé xinh thầm lặng…

    Mơ ước nhỏ nhoi sao măi chẳng thành chi
    Bạn bè khôn lớn, mỗi đứa mỗi Phương đi
    T́nh yêu mỏng manh mệt mỏi t́m nơi trốn
    Truyện đâu c̣n hay, sôcôla đâu thấy ngọt
    Chai cô ca chỉ gợi măi nhớ nhung
    Bé không muốn lớn, không muốn như người lớn
    Chỉ ước ḿnh thành công chúa ngủ rừng sâu

    Thức giấc dậy mau giấc ngủ ngàn xưa
    Bé cứ nghĩ : Ôi hành tŕnh ngắn ngủi
    C̣n giấc mơ mầu nhiệm lung linh nữa
    Bé nhâm nhi : Ôi cuộc sống của tôi

    Vào một chiều đông rả rich mưa rơi
    Một trưa hè nắng hạ vàng chói sáng
    Bé tỉnh giấc! tháo hoá trang mặt nạ
    Bên tách trà thơm thoảng hương mai
    Đưa ng̣i bút viết giấc mộng tương lai……



    Lần sửa cuối bởi HAO_MY; 23-08-2012 lúc 16:42
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #2
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    157
    Next Level: 43

    Chim sẻ ban mai

    Tập 1

    Hội chứng hoang tưởng của nàng Chim Sẻ


    Triệu chứng thứ nhât

    Anh rẽ trái

    C̣n em rẽ phải

    Duyên phân đă định sẵn

    Bây giờ mới tới đây?

    Em buồn bă

    Một ḿnh ngồi trong góc nhỏ yên tĩnh

    Tự dệt nên

    Những bong bóng ước mơ

    Chúng bay, cứ bay măi…

    Vuốt ve bóng h́nh cô đơn của anh

    Và hễ cứ ngẩng đầu lên

    Anh sẽ thấy nụ cười của em





    Chương 00 [Màn khởi động]



    Bóng thiếu niên trong cuộc đời ảm đạm của cô bé Chim Sẻ



    “Trên đời này không hề có hạnh phúc đúng không”
    “…”
    “Hay là tôi hoàn toàn không xứng đáng có được hạnh phúc”
    “Tảo xuyên! Thi vào trường Tảo Xuyên đi, biết đâu ở đó cô sẽ giành được thứ ḿnh muốn!”
    “Điều anh nói là thật sao?... Anh chắc chắn chứ?... Chỉ cần thi vào trường Tảo Xuyên, tôi sẽ t́m thấy hạnh phúc ư?”
    “Có lẽ vậy!”


    Trong mỗi câu chuyện cổ tích đều có một cô bé Lọ Lem, luôn sống chăm chỉ và cam chịu dưới sự áp bức của các “thế lực độc ác”…

    Trời đă bước vào hè nên buổi chiều nay có phần oi bức. Cả ngôi trường dường như ch́m trong cơn buồn ngủ uể oải. Thế mà mấy chú chim sẻ ngoài cửa sổ vẫn ríu rít nhảy nhót tung tăng trên cành cây. Trông chúng có vẻ thoái mái lắm.

    “Mă Thu Thu… Mă Thu Thu! Em đọc lại một lượt đoạn văn cô vừa giảng…”

    Cô bé ngồi cạnh cửa sổ ở góc lớp vội vàng kéo tâm hồn đang treo ngược cành cây của ḿnh trở lại mặt đất, hoảng hốt đứng dậy, mặt nghệt ra…

    Đúng lúc này, tên nam sinh ngồi bàn bên cạnh lặng lẽ đẩy cho một cuốn sách, chỉ tay vào ḍng chữ trong ấy. Cô bé kinh ngạc đưa mắt nh́n sang, có lẽ cô không thể tin nổi trên đời này lại có người chịu giúp ḿnh. V́ bị cô giáo giục ghê quá, cô bé vội đọc lên:

    “Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên và khẽ hỏi…Em có bằng ḷng lấy anh không?...”

    Giọng đọc của cô bé vừa cất lên, đă khiến cả lớp học đang im như thóc bỗng ồ lên trân cười nghiêng ngả. Cô bé cúi gằm mặt xuống, lúng túng nắm chặt mép áo đồng phục của ḿnh.

    “Eo ơi… xấu thôi rồi mà cũng mộng có chàng nghía cơ đấy…”

    “Thôi đi ông, người ta cũng là con gái chứ bộ, thật t́nh…”

    Những tiếng cười chế nhạo trong lớp mỗi lúc rộ lên to hơn.

    “Mă Thu Thu!” Cô giáo đứng trên bục giảng gầm lên, “Em ra khỏi lớp ngay cho tôi! Chạy hai mươi ṿng quanh sân vận động! Học không chịu học, suốt ngày ngơ ngẩn, mơ mộng linh tinh…”

    Tiếng quát tháo của cô giáo, tiếng cười chế giễu của đám bạn học càng lúc càng xa dần. Cô bé dường như đă khá quen với những chuyện đó, cả người đờ đẫn đi về phía sân thể dục…

    Đang trong giờ học nên cái sân vận động h́nh bầu dục dài tới bốn trăm mét vắng teo không một bóng người. Hai mươi ṿng tṛn như biến thành những ṿng xoáy vô tận cuốn lấy cô bé. Một ṿng, hai ṿng… rồi bốn ṿng, năm ṿng…

    Cô bé bắt đầu thở dốc, bước chân nặng trịch, ánh mắt vô hồn, từng giọt mồ hôi lăn trên gương mặt…

    Mười ṿng, mười một ṿng, mười hai ṿng…

    Tốc độ của cô bé chậm dần, chậm dần, bước chạy bắt đầu loạng choạng khó nhọc. Cuối cùng cô dừng lại, ngồi thụp xuống, gục đầu vào giữa hai cánh tay…


    “Mă Thu Thu ư? Là con nhỏ nào vậy?... À, bà định nói đến con nhỏ sao chổi lớp tôi á! X́, cái con nhỏ đó người đâu mà chán chết… Nay nào mặt cũng ngơ ngẩn như bị down, học ẹ hết chỗ nói, để ư đến nó làm ǵ cho mệt… Mà các thầy cô cũng chẳng ưa nổi nó! Không tin bà cứ đi hỏi mà xem…”



    “Mă Thu Thu á? Cái con bé ngồi lủi thủi ở xó lớp A3 ấy hả?... Trời, nó th́ có ǵ để nói đâu…Chả chịu học hành ǵ cả, không biết đầu nó chứa cái ǵ nữa… Mà h́nh như ở nhà cũng không có ai dạy dỗ nó th́ phải. Chẹp, người đâu đă dốt lại lập dị, ljps gần. Trẻ con bây giờ thật là… Haizzz!...”



    “Con nhỏ Mă Thu Thu nhà chúng tôi á? Nó không gây phiền phức ǵ cho tôi là may lắm rồi! Hai thằng anh bất trị của nó làm tôi bận tối mắt tối mũi cả ngày, c̣n hơi sức đâu quan tâm tới nó nữa!... Kết quả học tập sao mà chả được, con gái học tí chữ thế là tốt rồi, miễn sao nó đừng đem phiền phức về cho gia đ́nh…”

    Mỗi câu chuyện cổ tích đều có một chàng hoàng tử bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời lầm lũi của cô bé Lọ Lem.

    Sân vận động rộng thênh thang bỗng vang lên tiếng khóc đứt quăng.

    Nước mắt lăn trên cánh tay cô bé rồi rơi xuống đất, tiếng khóc mỗi lúc một to…
    “Ồn chết đi được.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên khiến cô bé giật ḿnh tỉnh lại.
    “Trên đời này không hề có hạnh phúc đúng không?” Cô bé ngẩng đầu nh́n về phía phát ra tiếng nói, dường như đang hỏi người đó, mà cũng như đang th́ thầm tự nhủ với ḿnh.

    “…”
    “ Hay là tôi hoàn toàn không xứng đáng có được hạnh phúc?”

    Phải ch́m trong ưu tư một hồi lâu, người phát ra tiếng nói vừa rồi mới thở dài thườn thượt:
    “Tảo Xuyên! Thi vào trường Tảo Xuyên đi, biết đâu ở đó cô sẽ giành được thứ ḿnh muốn!”

    “Trường Tảo Xuyên ư??” Cô bé cúi đầu…

    “Điều anh nói là thật sao?... Anh chắc chắn chứ?...Chỉ cần thi vào trường Tảo Xuyên, tôi sẽ t́m thấy hạnh phúc ư”

    Như t́m thấy tia sáng hi vọng trong bóng tối miên man, cô bé cuống quưt hỏi.


    Một bóng người trên chiếc xích đu cách đó không xa chợt đứng dậy. Cô bé gắng sức mở to mắt nh́n nhưng vẫn không thấy rơ dáng vẻ người đó trong bóng râm.
    “Có lẽ vậy!”




    Mỗi câu chuyện cổ tích đều có một đôi giày thủy tinh tượng trưng cho hạnh phúc. Đôi giày đó luôn mải miết chờ đợi cho tới khi t́m được đúng chủ nhân của ḿnh.



    Type: vicky_huong
    Lần sửa cuối bởi HAO_MY; 05-03-2012 lúc 13:12

    You're My Everything To Me
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #3
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    98
    Next Level: 102

    Lời giới thiệu

    Cuộc đời tại sao vĩnh viễn ko thể thẳng tắp? Cho dù người đă vất vả né tránh gông xiềng của vận mệnh, nhưng tại sao số mệnh vẫn thật khó khăn! Thật gập ghềnh! Phong Ba vẫn liên tục ập đến! Một con chim sẽ nghiêng ngả lảo đảo bay rốt cuộc là nên bay đi nơi nào?Một bên là Trương Dương thẳng thắng, siêu cấp ngang ngược, một bên là hoàng tử lạnh lùng tâm t́nh nóng bỏng, đứng giữa bậc thang lựa chọn này, dây tơ hồng trong tay sẽ ném về phương nào?

    Trương Dương: vị tướng sống ở thời Tam Quốc làm việc dưới trướng Lữ Bố, ông nổi tiếng là người ngay thẳng

    CHƯƠNG 1
    CUỘC CHIẾN ĐẦU TIÊN

    One


    Khoác lên người bộ đồng phục thủy thủ xanh đậm toát ra khí chất tao nhă cùng cao quư.

    Tôi mơ mộng đeo lên vai túi xách h́nh bé Glne màu trắng.

    Người trong gương kia, là tôi sao?

    Tuy là có chút tàn nhang nhưng trên mặt một vài cái mụn vẫn không khách khí mọc ra, chết người hơn là lại có một cái mọc ngay chóp mũi.

    Thân h́nh có chút mập mạp luôn đánh vỡ giấc mộng làm cô gái xinh đẹp của tôi , nên tôi chỉ có thể nhân lúc đi ngang qua tủ kính vụng trộm nh́n ḿnh một cái.

    Đeo vào một kính mắt to đến dọa người che nữa bên mặt , trông tôi thật giống với loại con gái dễ bảo, biết nghe lời.

    Nhưng mà……………..

    Nhưng mà cái biểu t́nh hạnh phúc mà cái tên kia nói đến tôi vẫn chưa gặp qua a.

    Tôi thật cẩn thẩn vươn tay ra trước gương chạm nhẹ……….

    “Thu Thu, mau ra ăn sáng đi con!” Giọng nói có chút dịu dàng hiếm thấy của mẹ vang lên khắp nhà.

    “A….dạ!” Tôi cuống quít thu tay lại chạy ra khỏi pḥng, thật có chút không quen với lối xưng hô dịu dàng này
    Trời ạ! Trong ḷng tôi thầm hô lên một tiếng.

    Một bữa đại tiệc a! Toàn những món tôi thích nhất : ngó sen chưng, thịt ḅ……….các ǵ cũng có. Ba , mẹ ngồi ở 1 bên vẻ mặt sáng lạng, hiền lành nh́n tôi.

    “Lại đây , Thu Thu, lại đây ngồi! Ha ha!” Ba vui tươi hớn hở chỉ chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, nói với tôi.

    “Không không, Thu Thu , ngồi xuống bên cạnh mẹ này” Mẹ cũng hướng tôi thịnh t́nh mời mọc.

    “A………” Tôi có chút luống cuống chân tay trước sự quan tâm của ba mẹ, tôi bối rối không biết nên ăn cái ǵ.“A, các anh con đâu?”

    “À, Tích Xuân và Hạ Sinh sáng sớm đă đi ra ngoài rồi……….” Mẹ tủm tỉm cười vừa gắp cho tôi món đậu hủ dồn thịt tôi thích nhất vừa nói với tôi, ba cũng không chịu thua kém, cũng gắp thức ăn cho tôi.

    “Ách, cám ơn………” Tuy là ánh mắt và cử chỉ của họ đă kéo dài được một tháng nay, nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn có chút không quen.

    Dù sao th́ hai tháng trước , trong Ma gia trọng nam khinh nữ này, tôi vẫn là một Ma Thu Thu không có chút nào địa vị, một Ma Thu Thu xem nhẹ sự tồn tại của ḿnh, một Ma Thu Thu suốt ngày bị mắng , một Ma Thu Thu hướng về gia đ́nh tuyên bố muốn ghi danh học ở trung học Hayakawa , cả nhà đă nghĩ tôi phát sốt.

    “Ma Thu Thu , mày hôm nay phát sốt sao? Người như vậy, cũng muốn thi vào Hayakawa?”

    Ma Hạ Sinh không cần suy nghĩ nói.

    “Mày thi đậu vào đó cũng giống như là bọ hung chết đuối trong hố phân, tuyệt đối sẽ ko có khả năng!”

    “Này, Ma Hạ Sinh, em là heo a, em mắng nó cũng ko cần liên lụy vào chúng ta chứ, tuy rằng anh một chút cũng ko muốn thừa nhận một đứa….” Ma Tích Xuân nói đến đây lập tức im bặt, vẻ mặt giống như không cẩn thận nuốt phải một con gián ghê tởm . Dù rằng hắn ta vẫn không thể không thừa nhận đứa em gái thân thuộc này.

    “Em…..em…..” Tôi cố gắng giải thích.

    “Tụi bây sáng sớm ầm ỹ cái ǵ a, các ngươi c̣n chê mẹ chưa đủ phiền sao? Hạ sinh đang tốt lành tự nhiên muốn chạy đi học cái ngành khảo cổ ǵ đó, Tích Xuân th́ suốt ngày cầm đàn ghita tổ chức dàn nhạc . Ma Thu Thu có chút an phận bây giờ cũng bắt đầu càn rỡ!! Hayakawa! Đó là trường con có thể thi sao? Con ít đi ra ngoài làm mất mặt mẹ đi, an an phận phận cho mẹ giảm bớt lo lắng, chuyện trong nhà đă quá nhiều rồi, mẹ không rảnh quản con đâu!!” tiếng nói lảnh lót cao đến quăng tám của mẹ vừa xuất hiện đă khiến cả bàn ăn đều im lặng.

    “Được, được, được rồi, ăn cơm đi!” Ba chầm chậm nói.

    “Aha…ha….tương lai của mày quả thật đúng là ảm đạm không có ánh sáng………” Ma Hạ Sinh cợt nhả nói “Mày nếu như thi đậu vào Hayakawa thật th́ tao và anh hai sẽ ở trước mặt mày bắt chước tiếng chó sủa…………nhưng mà tuyệt đối không có khả năng đó”

    Nhưng mà nói như thế nào đi chăng nữa th́ trên đời này không có ǵ là tuyệt đối . Từ khi tôi hạ quyết tâm thi vào Hayakawa, không! Phải nói là từ cái ngày đầu tiên tôi gặp mặt hắn, th́ thần may mắn đă bắt đầu mỉm cười với Ma Thu Thu này.

    Một Ma Thu Thu chưa bao giờ được giáo viên điểm danh, bạn học vài năm cũng có thể gọi sai tên ḿnh , một Ma Thu Thu b́nh thường đến không đặc sắc , tại ḱ thi tốt nghiệp không ngờ lại có thể đậu vào trường Hayakawa, một trong tám trường nổi tiếng nhất cả nước, vùng đất mơ ước của bao người.

    Tuy rằng, cho đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu được tại sao ḿnh có thể thi đậu! Nhưng mà mặc kệ nguyên nhân là như thế nào, tôi cũng đă rất sung sướng rồi.

    Có lẽ mọi chuyện xảy ra với tôi thật giống như hắn nói : chỉ cần thi đậu vào Hayakawa, tôi sẽ có thể có được thứ hạnh phúc mà tôi muốn. Và điều này đă được xác thực, trong 16 năm sinh ra trên cơi đời của Ma Thu Thu, không có giây phút nào tôi hạnh phúc hơn bây giờ , khi có thể nh́n thấy nét mặt “Từ ái” và “Hạnh phúc” của ba mẹ nói lời tạm biệt……………..
    Lần sửa cuối bởi winter_fairy_23; 13-02-2012 lúc 17:15
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #4
    Sorry that I loved You
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    Dec 2011
    Bài viết
    1.833
    Next Level: 167

    Nên kiểm tra lại nội dung trước khi gửi bài nhé bạn.
    Toàn là không chấm câu khi kết thúc câu @__@
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #5
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    98
    Next Level: 102

    Ui!!! Ḿnh xin lỗi!! Lần sau sẽ chú ư hơn!!!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #6
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    98
    Next Level: 102

    TWO

    Tàu điện như một con quái thú lớn , rơ ràng trong bụng đă chen chúc đầy người , vậy mà vẫn muốn không ngừng đem người nhét tiếp. Tôi ở trong bụng con quái thú , theo đám người chật chội không ngừng tiến sâu vào bên trong.

    “Thiếu gia, xuống xe đi! Người ở đây đông quá………..”

    Thiếu gia?……..Tôi lặng lẽ nghiêng đầu, muốn nh́n mặt cái người được gọi là thiếu gia kia!
    Nhưng một bóng lưng cao lớn đă đem tôi ngăn lại, giọng nói của hắn vọng lại:

    “Tinh thiếu gia, cậu cùng thiếu gia mau xuống xe đi!”

    “Tôi ko xuống, tôi thích ngồi xe điện, ha ha!”

    ……………..



    Trực giác của tôi nói cho tôi biết, tốt nhất là nên tránh mặt đám người này,dù sao th́ an toàn vẫn là trên hết!Tôi theo bản năng đi về phía trước, cố gắng duy tŕ khoảng cách giữa bọn họ!!

    “Anh muốn như thế nào đây?” giọng nói đè thấp của một cô gái truyền vào trong tai tôi.

    Tôi nh́n vào nữ sinh cách tôi một cánh tay , cô ấy cũng mặc đồng phục Hayakawa. Không thể nào? Tôi không có ác ư, tôi chỉ muốn t́m một nơi an toàn!
    Tôi vừa định giải thích th́ lại phát hiện , căn bản cô ta không có nh́n tôi, mà đầu nàng lại nghiêng về phía bên kia.

    Nàng không phải là đang nói với tôi! Tôi nh́n nh́n vào người nàng , h́nh như là có một cái bàn tay to….

    không ngờ….không ngờ lại đặt dưới váy nữ sinh ấy…………..

    Quấy rối t́nh dục !!? Loạn rồi!!

    “Không như thế nào!! Ha ha!!” Tên kia dày mặt cư nhiên phát ra tiếng cười thầm.

    “Anh………..” Cô gái hiển nhiên có chút tức giận nhưng lại không thể làm ǵ.

    “Tôi , tôi thế nào? Cũng là em hi vọng…………” Tôi nh́n nhầm rồi sao? Tên kia làm chuyện xấu vậy mà c̣n dám kiêu ngạo uy hiếp người.

    “Anh rốt cuộc là muốn như thế nào?”
    “Xuống xe, mang em đến một nơi…………….”

    “Không được! Hôm nay là lễ khai giảng”

    “Chuyện này không phải do em quyết định”

    …………………..



    Tôi lặng lẽ nghiêng mặt đi, tránh nh́n thấy bàn tay kiêu ngạo của hắn vô tư chạy trên người cô gái.

    Đột nhiên cảm giác được ánh mắt của cô bé kia, nàng đang nh́n tôi , trong ánh mắt có chút phức tạp. Tôi liền vội vàng cúi đầu, theo bản năng rút vào một góc sáng.

    Đừng oán trách tôi, bản thân tôi , tôi c̣n khó bảo vệ! Dù cho thầy cô có nói thấy người gặp chuyện phải ra tay nghĩa hiệp, nhưng mà ba cũng nói đó là việc làm ngu ngốc a! An toàn vẫn là trên hết! Huống chi, thân tôi cũng không đánh lại cái tên cuồn cuộn cơ bắp kia!

    Tiếng động ầm ầm trong xe dường như không chút nào ảnh hưởng đến một người đang đeo máy nghe nhạc , đứng gần cửa sổ , ngủ gà ngủ gật ……………….Khoang tàu vừa rồi c̣n chật chội như hộp cá ṃi, lúc này hoàn toàn đă trảnh thành hộp cá muối.

    Tôi vờ như không thấy “chuyện tốt” ấy nhưng bên tai vẫn không thể không nghe! Tôi chỉ có thể lui dần về phía sau.

    “Cô đạp (chân tôi)…………..” Giọng nói của một người đột nhiên vang lên sau lưng.

    Tôi bối rối xoay người, trước t́nh huống tôi chưa kịp chuẩn bị tâm lư, một khuôn mặt vô cùng tuấn tú đă xuất hiện trước mắt tôi!

    Lông mi vừa đen đậm vừa dài, kiêu ngạo cong lên, đôi mắt trong suốt giống như sương mai buổi sớm, chiếc mũi cao thẳng, cánh môi mềm mại tựa cánh hoa hồng, c̣n thêm làn da trắng nơn nà…………….ngay cả đôi chân cũng rất được.

    “A…..anh……xin chào” Bị h́nh ảnh xinh đẹp như thế đánh vào thị giác khiến cho tôi bối rối, không biết nên nói cái ǵ.

    “Hắn nói cô đạp lên chân hắn!!” Một giọng nói bên cạnh có ư tốt nhắc nhở tôi

    “A, đúng…………..thực xin lỗi………….Bởi v́………….bởi v́ chuyện đó………..chuyện đó………” Tôi khiếp đảm nh́n về nơi phát sinh “chuyện tốt” ban năy.

    Hắn theo ư tôi quay về hướng kia nh́n lại, chân mày khẽ cau…………..

    “Nếu như cô cho rằng hắn sẽ giúp đỡ th́ cô đă sai lầm rồi” Giọng nói hảo tâm kia lại nhắc nhở tôi. Tôi nh́n nh́n lại chỉ thấy mỗi biểu tượng của Nike đập vào mắt, người này rất cao a! Tôi chỉ mới đứng ngang ngực hắn.

    “Ách……………..” Không đợi cho tôi xem rơ diện mạo của người, một cỗ cường lực đă đột nhiên ập đến thân thể tôi khiến tôi bị ngă văng ra ngoài.

    “Các vị hành khách xin đừng kinh hoảng, bởi v́ một t́nh huống khẩn cấp nên tạm thời tàu phải thắng gấp, hiện tại tàu sẽ chạy lại như cũ” Trong radio truyền ra giọng nói ngọt ngào của phát thanh viên như không bị t́nh huống ban năy ảnh hưởng. Thật may mắn, may mắn, may ḿnh phản ứng mau, thuận tay nắm lấy tay vịn, nếu không khẳng định tôi cũng sẽ bị ngă chỏng vó.

    “Ai? Là đứa nào không muốn sống dám cào ông mày?” Giọng nói hung thần ác sát truyền đến sau lưng, theo ánh mắt tôi nh́n lại…………

    “Là cô! Nha đầu thối! Dám đem ông mày thành tay vịn” Cái vẻ mặt kia hống hách , dữ tợn nh́n chằm chằm vào chiếc cà vạt trong tay tôi.

    “A………thực xin lỗi, tôi là bạn học của nàng………….” Tôi sợ tới mức nói cũng không rơ ràng, thầm nghĩ muốn nhanh chóng lôi kéo cô gái kia cùng xuống xe.

    “Bạn học? Ha ha! Chẳng lẽ cô cũng muốn cùng tôi…?”

    “Không………không muốn…………..”

    “Không muốn?” Ách, cô gái kia sao lại đồng thanh nói giống tôi

    “Không muốn?Vậy ra cô muốn chết?”

    Đầu quả quưt bắt được đâu tôi, dùng sức đây, khi tôi té ngă c̣n bị hắn đạp một cú.

    Ba! Mẹ! Cứu mạng a! Nước mắt của tôi không ngừng chảy ra. Con không dám không nghe lời ba mẹ đi xen vào chuyện người khác nữa.

    “Ha ha ha ha! Nha đầu thối, cô không phải muốn làm anh hùng sao? Như thế nào? Sợ hăi?”

    “Ô ô ô ô……” Tôi nghẹn ngào khóc đến một câu cũng nói không được.

    Đầu quả quưt hung hăng nắm đầu tôi, đau quá! Ba ! Mẹ! Cứu mạng a! Con không dám không nghe lời hai người xen vào chuyện người khác nữa. Tôi ngồi dưới đất liều mạng lui về sau, nhưng mà lại bị một cái chân chết tiệt ở phía sau cản lại, khiến tôi không đường thối lui.

    Đầu quả quưt tựa hồ c̣n chưa thỏa măn, hắn dùng sức đạp mạnh xuống dưới………..Tôi theo bản năng chạy ra phía sau cặp chân kia lẩn trốn……….

    “Ê, nhóc, buồn ngủ th́ về nhà đi! Đừng đứng vướng víu ở chỗ này! Mau cút!”

    Hắn không phải là đang nói chuyện với tôi………..Tôi ngẩng đầu, là nam sinh mặc đồng phục Hayakawa vừa rồi, không ngờ hắn vẫn có thể ở cái thời điểm này ngủ gật………………

    “…………………………”

    “Minh, hắn nói cậu biến ḱa” Giọng nói ôn ḥa kia lại vang lên.

    “Mày là vịt a! Nghe không hiểu tiếng người phải không? Mau cút”

    “Không phải, không phải, không cần”

    “Thật sự là bó tay với cậu, hắn cũng không phải tôi, làm sao có thể hiểu được cái cách nói chuyện của cậu?” Giọng nói ôn ḥa ánh lên một tia bất đắc dĩ, tựa hồ như đang kiên nhẫn cùng đầu quả quưt giải thích “Ư của hắn là, hắn không phải vịt, cũng không phải không nghe hiểu tiếng người, c̣n nữa hắn không cần cút”

    “Nhóc con, có bản lĩnh th́ xưng tên ra, xem tao làm cách nào để dạy dỗ mày” Đầu quả quưt thẹn quá hóa giận.

    “Kim Ánh Minh” Nam sinh lạnh lùng ngắn gọn trả lời.

    “Có dũng khí! Xử lư hắn” Đầu quả quưt nói với vài tên bên người rồi cùng nhau tiến lên.

    Tôi sợ đến mức vội vàng ôm đầu lui về một bên, lúc này trong đám người cũng đi ra vài người.

    “Thiếu gia ,cậu không sao chứ!”

    Thiếu gia? Hắn chính là vị thiếu gia vừa rồi??

    ……………………………



    “Đúng là phiền toái………….” Nữ sinh kia từ bên cạnh tôi đi ngang qua , bỏ lại một câu………………

    Tôi hoàn toàn không hiểu rơ t́nh huống nữa, vừa bị vài tên gây phiên phức nhưng hai nam một nữ này lại coi như không xảy ra chuyện ǵ. Măi cho đến khi cửa tàu điện khép lại, tôi mới phục hồi lại tinh thần, chỗ bọn họ mới vừa xuống xe kia chính là……………trung học Hayakawa.
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #7
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419

    Ḿnh đă edit và chèn h́nh giúp bạn rồi. Bạn chịu khó cung cấp thêm nội dung sơ lược mỗi tập nhé, thông tin xuất bản chẳng hạn
    Các tập sau bạn cứ theo mẫu này nhé












    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #8
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    157
    Next Level: 43

    Bạn ơi, theo ḿnh thấy th́ phần đầu truyện của bạn bị thiếu rồi, bạn so lại với sách đi nhé Thiếu khá nhiều đấy, cụ thể là toàn bộ chương 00
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  9. #9
    Sorry that I loved You
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    Dec 2011
    Bài viết
    1.833
    Next Level: 167

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vicky_huong Xem bài viết
    Bạn ơi, theo ḿnh thấy th́ phần đầu truyện của bạn bị thiếu rồi, bạn so lại với sách đi nhé Thiếu khá nhiều đấy, cụ thể là toàn bộ chương 00
    Em vào đây để tham gia cùng team nhé
    Link: http://www.go.vn/diendan/forumdispla...-BookWorm-Team
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  10. #10
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419

    Chủ 2pic khi post vui ḷng đảm bảo nội dung khớp với sách nhé. Và theo ḿnh biết trang bạn lấy là trang blog cá nhân nên bạn phải hỏi ư chủ blog bên đấy, để tránh bị kiện tụng sau này.











    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

+ Trả lời
Trang 1/8 1 2 3 4 5 6 7 8 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh