share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 5/8 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 7 8 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 41 tới 50 của 78

Chủ đề: Chim sẻ ban mai (tập 1) - Girlne Ya (Đang type)

  1. #41
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    157
    Next Level: 43

    T́nh h́nh là phần 1 của chương II dài cực luôn thế nên hôm nay sẽ post phần 1 thôi nha

    You're My Everything To Me
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #42
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    157
    Next Level: 43

    Chương 02 [TRẬN CHIẾN THỨ HAI]



    Tảo Xuyên! Xoáy nước Bermuda thần bí



    “Đợi đă, thưa cô, em có thể hỏi một câu không ạ?”

    “Này! Tôi đẹp trai hơn Kim Ánh Minh đúng không!”

    “Nói mau! Có đúng không?”

    “Tôi… tôi… tôi… tôi không biết!”

    “Tóm lại là tôi và Kim Ánh Minh, ai đẹp trai hơn?”

    “Hu hu hu…”


    ONE




    “Đúng là xui tận mạng mà! Ai dè lại cùng lớp với tên chuột hôi này! Thấy cô lâm nạn cũng không chịu giúp, làm bạn gái cậu ta chắc là cực lắm nhỉ! Hơ hơ hơ…”

    Giọng nói vênh váo của tên Mông Thái Nhất vang lên bên tai tôi.

    Chuột hôi á? Chắc hắn ta muốn nói Kim Ánh Minh.

    Bây giờ tôi chỉ biết cúi găm mặt xuống tự hoang tưởng ḿnh sẽ biến mất ngay lập tức như không khí, cố gạt bỏ khỏi đầu những chuyện vừa xảy ra. Nhưng đă quá muộn, tôi cảm thấy một luồng sát khi đang cuồn cuộn tuôn trào phía bên phải.

    Tôi len lén nh́n sang, thấy Mông Thái Nhất gầm ghè nh́n Kim Ánh Minh.

    Bắt đầu rồi! Bắt đầu nổ ra “chiến tranh” rồi… Tôi biết ngay mà! Nhưng tôi phải làm sao đây? Tôi ngồi kẹp cứng giữa họ!

    Tôi run rẩy úp mặt xuống bàn, chụp quyển vở lên đầu, quan sát t́nh h́nh “chiến sự căng thẳng” mà ḷng như lửa đốt, chuẩn bị tư thế bỏ của chạy lấy người bất cứ lúc nào.

    “Khụ khụ.” Cô chủ nhiệm yêu quư giả vờ hắng giọng. Chắc Mông Thái Nhất chợt nhớ ra ḿnh đang ngồi trong lớp, đành ấm ức ngồi im. Kim Ánh Minh vẫn tỉnh bơ như không…

    Được cứu rồi! Amen... Amen! Tôi thở dài, rút đầu ra khỏi quyển vở.

    Cô giáo quay bước lên bục giảng hắng hắng giọng. Tiết học đầu tiên chính thức bắt đầu.

    “Các em học sinh thân mến, chào mừng các em đến lớp 10A3 trường trung học Tảo Xuyên. Trước tiên cô xin tự giới thiệu, cô họ Thẩm, dạy môn lịch sử, là giáo viện chủ nhiệm của các em. Sau đây, cô muốn từng em lên trên này giới thiệu ngắn gọn về ḿnh. Bắt đầu từ bàn đầu tiên!”

    Vừa nghe thấy lời đề nghị khủng khiếp ấy, tôi đă sợ hết hồn con chồn chồn. C̣n nhớ hồi học cấp hai, lúc đứng trên bục giảng, tôi run đến nỗi không nói được câu nào, lại c̣n chảy nước mắt ṛng ṛng rồi chạy ù xuống nữa chứ. Làm thế nào bây giờ? Căng thẳng quá, tôi run lên bần bật chắc sắc mặt của tôi giờ xanh lét như tàu lá chuối…

    Sao bỗng dưng ồn ào thế nhỉ? Tôi phát hiện tụi con gái trong lớp đang vội vội vàng vàng chỉnh sửa lại đầu tóc, quần áo, phấn khích vỗ tay đôm đốp, lôi sổ tay xinh xắn ra ghi chép, lại c̣n lấy cả di động ra chụp ảnh, quay clip nữa chứ…

    Một người, hai người, ba người…

    Tên gỗ lim đang ngủ mơ ở bên phải sao không có phản ứng ǵ ta? Đến lượt cậu ta rồi…

    Tụi con gái trong lớp phấn khích hơn cả cậu ấy. Hóa ra lúc năy họ h́ hục chuẩn bị mấy thứ đó là v́ Kim Ánh Minh…

    “X́! Chuột hôi! Đồ ẻo lả! Thưa cô, cậu ta là tên gỗ lim, không biết nói chuyện đâu ạ…” Mông Thái Nhất ngồi cạnh tích cực “châm ng̣i nổ”.

    Cuối cùng Kim Ánh Minh cũng đứng dậy, ánh mắt mơ màng đó chưa cần nói câu ǵ đă nhận được những tràng vỗ tay rào rào.

    “Kim Ánh Minh, em cũng nên tự giới thiệu một chút về ḿnh cho các bạn cùng nghe chứ nhỉ.” Cô giáo đứng bên nhẹ nhàng nhắc nhở.

    “Kim Ánh Minh!” Cậu ta nói xong rồi cúi chào…

    Hả? Không phải chứ? Chỉ đơn giản thế thôi á? Thế mà lũ con gái bên dưới mê mẩn đến phát cuồng cả lũ.

    “Cool quá trời ơi!”

    “Đẹp trai chết đi được ấy!”

    Đám con gái hâm mộ cậu ấy đến phát điên, sướng đến nỗi mắt đứa nào đứa nấy đều biến thành h́nh trái tim to tướng! Hơi quá đà rồi đấy!

    Tôi thu người lại, mắt mở to hết cỡ như hai cái đèn pha ô tô, hốt hoảng nh́n cảnh tượng đang diễn ra. Kim Ánh Minh coi mọi người như củ khoai hết cả lượt, mặt vẫn lạnh như tiền.

    “Thưa cô, em muốn được giới thiệu trước ạ.” Cái bàn bên trái bị đẩy mạnh, Mông Thái Nhất vọt như tên bắn lên bục giảng, không để cho cô giáo kịp từ chối.

    “Tôi là Mông Thái Nhất, sau này ai dám cả gan đắc tội với tôi th́ cứ liệu hồn!” Lúc nói câu này, cậu ta liếc xéo Kim Ánh Minh một cái.

    “Nhưng mà…” Mông Thái Nhất hùng dũng nói tiếp, “Nếu đứa nào dám bắt nạt người trong lớp chúng ta, tôi sẽ làm cho bọn chúng sống không bằng chết!”

    Nh́n điệu bộ ông tướng của Mông Thái Nhất, cô Thẩm tức nổ đom đóm mắt, mặt đỏ tía tai, nhưng v́ phải giữ ǵn h́nh tượng, nếu không cô đă xông lên lên đập cho hắn một trận te tua. C̣n tôi th́ lảng tránh ánh mắt dữ dằn của hắn…


    P/s: phần một vẫn chưa hết nhưng máy bị lỗi nên không post tiếp được, sorry all

    You're My Everything To Me
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #43
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    98
    Next Level: 102

    mail cho e đi. E post cho!!
    Truyền thuyết kể rằng...
    Những người bị lạc đường trong rừng sâu,
    Chỉ cần nh́n thấy ngôi sao năm cánh
    Sẽ được thiên sứ dẫn đường chỉ lối.
    ***
    Khi ngôi sao năm cánh
    Chiếu vào trái tim bạn
    Mọi thứ đều bừng sáng...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #44
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    157
    Next Level: 43

    Trích dẫn Nguyên văn bởi winter_fairy_23 Xem bài viết
    mail cho e đi. E post cho!!
    Không phải, mà là máy chị bị lỗi ấy, hay nói một cách khác là virus tấn công do lâu ngày ko để ư tới mấy cái đó toàn bộ tập 1 đó

    You're My Everything To Me
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #45
    Thành viên mới

    Ngày tham gia
    Mar 2012
    Bài viết
    2
    Next Level: 28

    Chị vicky ơi, chị c̣n type nữa không vậy? Có ǵ chị type lại mấy đoạn đầu đi nha, cho nó đồng nhất chứ k phải thuộc sách nên cứ thế nào ấy, trường Tảo Xuyên mà dịch là Hayakawa
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #46
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    157
    Next Level: 43

    Trích dẫn Nguyên văn bởi sweety1607 Xem bài viết
    Chị vicky ơi, chị c̣n type nữa không vậy? Có ǵ chị type lại mấy đoạn đầu đi nha, cho nó đồng nhất chứ k phải thuộc sách nên cứ thế nào ấy, trường Tảo Xuyên mà dịch là Hayakawa
    t́nh h́nh là chị đang phải ngồi type lại cả truyện v́ vài lí do bất khả kháng vậy nên tạm thời chị sẽ post chậm lại c̣n đoạn đầu th́ chị type lại rồi để chị bảo winter_fairy_23 edit lại

    You're My Everything To Me
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #47
    Thành viên mới

    Ngày tham gia
    Mar 2012
    Bài viết
    2
    Next Level: 28

    Chị cứ thong thả chứ em biết type mệt lắm, e có đủ bộ BMTYPA, con bạn nhờ type muốn nổ mắt luôn. chị k drop là mừng lắm rồi. e tại tiêu hết tiền vào BMTYPA nên mới k mua đc bộ này, chỉ cố ngồi đọc on thui
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #48
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    157
    Next Level: 43

    May mà Kim Ánh Minh chả có phản ứng ǵ hết, ánh mắt hắn thẫn thờ nh́n đi tận đẩu tận đâu…


    Mông Thái Nhất oai như cóc ghẻ bước về chỗ trong tiếng vỗ tay nịnh bợ, tán thưởng của lũ bạn học. Hắn đắc ư đến mức mặt cứ vênh ngược lên giời.

    Sắp đến lượt tôi rồi. Thịch thịch thịch… Tim tôi như rớt ra ngoài đến nơi. Nhưng tôi vẫn gắng gượng chạy thật nhanh lên bục giảng, v́ tôi chỉ mong mau mau thoát khỏi “hai quả bom” nổ chậm kia.

    Nhưng đối mặt với ba mươi đôi mắt ở dưới cứ nh́n ḿnh chằm chằm, mặt tôi cứ nóng bừng lên, đầu óc th́ trống rỗng.

    “Đầu tiên nói với các bạn tên em là ǵ đi!” Cô Thẩm tốt bụng khẽ nhắc.

    “Ḿnh… ḿnh tên là Mă Thu Thu! Năm nay mười sáu tuổi! Sinh ngày 10/10, thuộc cung Thiên B́nh! Nhà ḿnh ở…”

    Mỗi lần căng thẳng y rằng tôi lại nói nhăng nói cuội, đến chết cũng chẳng sửa được tật đó. Xém chút nữa tôi c̣n khai luôn cả mă tài khoản “quỹ đen” của ḿnh (cái này ngay cả ba mẹ tôi cũng không biết đâu đó), may mà cô Thẩm kịp thời ngăn lại.

    “Cảm ơn em Mă Thu Thu, mời em về chỗ! Mời em tiếp theo!” Cô Thẩm mỉm cười nói.

    “Đợi đă, thưa cô, em có thể hỏi một câu không ạ?”

    “Mông Thái Nhất, em lại muốn hỏi ǵ nữa đây?”

    “Này! Tôi đẹp trai hơn Kim Ánh Minh đúng không?” Câu hỏi của Mông Thái Nhất làm cho lớp học vốn đang yên b́nh sau màn tự giới thiệu của Kim Ánh Minh lại nổi cơn băo táp.

    Có lộn không vậy? Tên khốn này, muốn chơi xỏ người khác cũng đừng kéo tôi theo chứ!

    Thú thật là… tên Mông Thái Nhất tuy thần kinh có vấn đề một tí nhưng xét vẻ bề ngoài th́ trông rất đẹp trai, cá tính, manly. Tiếc là hắn sinh ra không hợp thời, bây giờ con gái thường thích mẫu con trai như kiểu Kim Ánh Minh. Với lại… Kim Ánh Minh rất giống ân nhân nay xưa của tuôi. Tuy sự thực là vậy nhưng nếu tôi dám nói huỵch toẹt ra như thế đảm bảo sẽ chết thê thảm. Mông Thái Nhất vừa mới cảnh cáo cả lớp xong, chưa biết chừng hắn lấy tôi ra làm vật thí mạng đầu tiên th́ toi.

    Tôi nuốt nước bọt, vừa há miệng ra chưa kịp nói câu ǵ th́ chợt cảm thấy bên dưới có vô số cái nh́n sắc như dao cạo đồng loạt phóng thẳng vào ḿnh. Trời đất, bọn con gái trong lớp đang nh́n cái miệng tôi như nh́n kẻ thù không đội trời trung.

    “Nói mau! Có đung không?” Mông Thái Nhất giục ầm lên.

    “Tôi… tôi… tôi… tôi không biết! Tuy tôi biết nhưng tôi lại không biết!”

    Cứ căng thẳng là đầu óc tôi lộn tùng phèo cả lên, miệng càng lắp ba lắp bắp.

    “Chim Sẻ, cô nói nhảm ǵ thế hả? Cái ǵ mà biết rồi lại không biết! Rối tung rối mù cả lên! Tóm lại là tôi và Kim Ánh Minh, ai đẹp trai hơn?”

    Mông Thái Nhất không hiểu nổi tôi định nói ǵ. C̣n Kim Ánh Minh hiếm hoi lắm mới nh́n tôi một cái.

    Hu hu hu… Ối Mông đại hiệp, Kim lăo gia! Xin hai vị tha cho kẻ hèn này đi mà!

    “Chim Sẻ! Cô không được v́ t́nh riêng mà thiên vị tên gỗ lim ấy! Có tôi ở đây, hắn chẳng dám làm ǵ cô đâu!”

    “Tôi, tôi, tôi không phải…” Tôi cuống quá liền mếu máo.

    “Chim Sẻ! Cô khóc cái nỗi ǵ! Thôi vậy, thôi vậy! Haizzz! Mít ướt thế là cùng! Con gái là chúa rắc rối!”

    Mông Thái Nhất nằm ḅ ra bàn. Kim Ánh Minh tiếp tục sống trong thế giới riêng của ḿnh.

    Thực ra lúc này tôi đang tưởng tượng ra cảnh trói gô tên Mông Thái Nhất lên cột, nhét rơm đầy mồm hắn, sau đó dùng tất “thúi” của anh Hạ Sinh làm hắn chết ngạt cho bơ tức.

    Ngày đầu tiên ở trường trung học mà tôi mong đợi bao lâu cuối cùng cũng hạ màn trong nước mắt của tôi như thế đấy.

    You're My Everything To Me
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  9. #49
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    98
    Next Level: 102

    lâu quá đó chị Hương ơi!!!
    Truyền thuyết kể rằng...
    Những người bị lạc đường trong rừng sâu,
    Chỉ cần nh́n thấy ngôi sao năm cánh
    Sẽ được thiên sứ dẫn đường chỉ lối.
    ***
    Khi ngôi sao năm cánh
    Chiếu vào trái tim bạn
    Mọi thứ đều bừng sáng...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  10. #50
    BookWorm Team

    Ngày tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    157
    Next Level: 43

    TWO





    Tôi lết về đến nhà, vừa mở cửa bước vào th́ hai ông anh giai “yêu quái” đang xem đĩa ngoài pḥng khách đă vội vàng vơ hết đống đồ ăn vặt trên bàn rồi phóng vụt vào pḥng nhanh như hai bóng ma.


    Để tránh phải thực hiện giao kèo sủa gâu gâu như cún nếu tôi đỗ vào trường Tảo Xuyên nên cả tháng nay lần nào gặp tôi, hai anh ấy đều trốn tôi như trốn con hủi. Tôi quen rồi!

    Trong pḥng khách chỉ có ba mẹ là “nhiệt liệt” chào đón tôi về nhà.

    “Thế nào? Thế nào con? Thầy cô ở Tảo Xuyên chắc là khác hẳn đúng không…” Mẹ nôn nóng hỏi.

    “Con…” Tôi có nên kể cho ba mẹ nghe chuyện xảy ra hôm nay không? Mẹ luôn dặn không được gây phiền phức là ǵ, thế mà tôi lại…

    “Chắc là con nó mệt rồi, ngày đầu tiên nên chưa quen đó mà, qua vài ngày là ổn ngay thôi…”

    “Phải rồi, nếu mệt th́ nghỉ trước đi con…”

    Ôi! Đúng là ở nhà vẫn sướng nhất. Để không phụ sự ḱ vọng của ba mẹ, xem ra tôi đành cắn răng tiếp tục cố gắng thôi…

    Sáng sớm hôm sau, tôi cưỡi xe đạp của anh Hạ Sinh đi học. Tối qua lúc ăn cơm, tôi nhỡ mồm nhắc tới chuyện gặp yêu râu xanh trên tàu điện ngầm, thế là ba mẹ nhất quyết bắt tôi lấy chiếc xe đạp yêu dấu của anh Hạ Sinh đi học. Thực ra tôi chỉ muốn tránh chạm mặt Kim Ánh Minh thôi, như thế đỡ phiền phức hơn.

    Ông chú bị Mông Thái Nhất cán vào hôm qua vẫn kiên tŕ bám trụ ở vị trí cũ, có mấy học sinh mặt mày ủ rũ cúi đầu đứng cạnh. Chậc… chắc là không đeo phù hiệu nên bị tóm đây mà.

    Tôi dắt xe vào nhà để xe. Sắp vào giờ học rồi nên ở đây chẳng có ai cả. Học sinh trường tôi ít người đi xe đạp lắm. Nhưng phía xa xa, tôi nh́n thấy một bóng dáng quen thuộc đang cắm đầu cắm cổ làm cái ǵ đó.

    “Á…” Nhận ra tên đó là ai, tôi ngạc nhiên kêu lên.

    “Suỵt.” Mông Thái Nhất vội vàng bịt miệng tôi lại.

    “Không được nói cho Kim Ánh Minh biết!”

    Kim Ánh Minh ư? Tôi ngơ ngác nh́n cậu ta, rồi liếc cái xe đạp lốp x́ bẹp dí bên cạnh. Kim Ánh Minh mà cũng đi xe đạp đến trường sao?

    “Ngu thật, tự nhiên ḿnh lại khai ra!” Công nhận hắn siêu ngốc, “Tóm lại tôi cấm cô nói! Nếu không cô chết chắc đo! Biết chưa?”

    Uhm… Biết rồi…”


    Cảnh cáo tôi xong, Mông Thái Nhất biến mất hut, tôi cũng đi theo vào lớp…

    Chậc! Thằng cha Mông Thái Nhất này làm việc xấu mà c̣n chết nhát. Quay sang nh́n tên mặt lạnh như người máy ngồi bên cạnh, tôi thấy phục cậu ta quá, sao lúc nào cậu ta cũng có thể giữ nguyên vẻ mặt vô cảm như vậy nhỉ.

    “Này! Chim Sẻ, cô ngồi lẩm bẩm ǵ đấy!” Bị ăn ngay một cú đập vào đầu, tôi xây xẩm mặt mày một lúc.

    Tên Mông Thái Nhất đó nhẫn tâm lấy ba lô đập vào đầu tôi!

    “Tôi tôi… không phải là… Chim Sẻ.”

    “Thế cô tên ǵ? Mă Thu Thu à? Gọi là Chim Sẻ cho rồi, trông cô giống chim sẻ như thế cơ mà, trông mặt mũi lúc nào cũng ngu nga ngu ngơ…”

    Hắn có vẻ rất tự hào v́ sự thông minh đột xuất của ḿnh, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến ư kiến của tôi. Hừ, tên đần này!

    May mà cả buổi sáng, hai người họ chung sống khá ḥa b́nh. Mông Thái Nhất ngủ đến tận tiết bốn mới tỉnh, ngáp đến ngoác cả miệng.

    Kim Ánh Minh th́ cậy răng chẳng nói nửa câu, cả khi hết tiết vẫn ngồi im như tượng. Lúc th́ cậu ta nghe giảng, lúc th́ trầm tư suy nghĩ. Nhưng điệu bộ học sinh gương mẫy ấy thu hút không biết bao nhiều cái nh́n đắm đuối của tụi con gái.

    Tôi vừa thở phào nhẹ nhơm một cái th́ bỗng thấy tay trái bị giật giật. Mũi tôi chun lại. Giả vờ không biết ǵ hết, vờ không biết ǵ cả…

    “Chim Sẻ, cô muốn chết hả? Lẹ lên coi…”

    Mông Thía Nhất cười gian xảo rồi dúi cho tôi một mảnh giấy. Ánh mắt hắn nom rất quái đản.

    Trên mảnh giấy vẽ h́nh một người có đuôi chuột đang nhíu mày suy tư, bên cạnh chú thích: Kim Ánh Minh.

    Tuy bức vẽ xấu ̣m, nhưng vẫn trông hao hao Kim Ánh Minh. Tôi ph́ cười.

    “Ném cho hắn xem, lẹ lên.” Mông Thái Nhất vừa ra lệnh vừa giơ giơ nắm đấm lên cảnh cáo nếu tôi không nghe lời, hậu quả sẽ ra sao…

    Nghe thấy tiếng cười khúc khính của tôi và Mông Thái Nhất, Kim Ánh Minh khẽ ngẩng cái đầu cao quư của ḿnh lên. Bị Mông Thái Nhất uy hiếp dữ quá, tôi vội vàng ch́a mảnh giấy ra…

    Kim ÁNh Minh chau mày liếc qua, sau đó chẳng có phản ứng ǵ hết, chỉ cầm bút vẽ vẽ ǵ đó lên mảnh giấy.

    “Chim Sẻ, ngó xem hắn vẽ cái ǵ? Đưa đây nhanh lên! Nhanh cái coi, xem hắn vẽ ǵ…” Mông Thái Nhất gần như quên béng luôn đang trong giờ học, hắn ta sắp nhảy dựng lên đến nơi.

    Nếu có thể chọn lựa, có chết tôi cúng không đời nào làm chân đưa thư cho hai tên khùng này. Nhưng thằng cha Mông Thái Nhất cứ huơ huơ nắm đấm lên dọa dẫm, tôi chẳng c̣n cách nào khác, đành lập cập tḥ tay ra lấy mảnh giấy.

    Kim Ánh Minh vẽ một người đầu củ hành, bên cạnh đề: Mông Thái Nhất

    Mông Thái Nhất giật ngay lấy, mặt chuyển từ xanh lét sang tím ngắt…

    Nguy rồi, bắt đầu ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc, tôi chỉ muốn chui tọt xuống gầm bàn lánh nạn…

    Tôi đoán có sai đâu, giác quan thứ sáu của tôi nhạy lắm mà! Trận chiến nảy lửa giữa Mông đại hiệp và Kim lăo gia lại lần nữa bùng phát!

    Mông Thái Nhất vẽ đủ mọi con vật quái dị lên giấy kèm theo những lời b́nh rơ gớm. Chỉ khổ thân phận con sâu cái kiến như tôi, phải mắt trước mắt sau canh chừng thầy giáo để chuyền thư cho hắn. Nhưng do mấy lần chuyền thư không khéo nên bị thầy tóm tại trận.

    “Mă Thu Thu! Em có thôi ngay không!”

    Thầy Lư giận giữ ném bốp quyển giáo án lên bàn, lớn tiếng trách mắng. Học sinh trong lớp, đứa th́ ngủ gật, đứa th́ ngồi mơ màng ở tận đẩu tận đâu, đă làm thầy khó chịu lắm rồi, giờ mới t́m được chỗ trút giận.

    Tất cả mọi người đều quay lại nh́n tôi, cứ như thể tôi là tội nhân thiên cổ.

    Oan cho tôi quá, hu hu hu hu…

    “Mă Thu Thu! Em đứng lên cho tôi!”

    Mặt tôi đỏ bừng, lập cập đứng dậy.

    “Phạt em đứng ngoài hành lang!”

    Ánh mắt chế nhạo của lũ bạn khiến tôi ngạt thở. Tôi đang chuẩn bị ngoan ngoăn bước ra ngoài th́ đột nhiên, Mông Thái Nhất đứng bật dậy, nói rơ to: “Thưa thầy, chuyện này không phải lỗi của bạn ấy, là do em bắt bạn ấy chuyển giấy ạ.”


    Mông Thái Nhất ư? Không ngờ lại là Mông Thái Nhất! Hắn tự nhận lỗi á? Ngay cả Kim Ánh Minh cũng thấy khó tin, ngạc nhiên nh́n hắn một cái, nhưng rồi lại nhanh chóng làm mặt lạnh như tiền.

    “Thế th́ cả hai em đều ra ngoài cho tôi!”

    Điệu bộ Mông Thái Nhất rơ tưng tửng. Hắn đút hai tay vào túi quần, oai phong lẫm liệt như người hùng bước ra khỏi cửa lớp. Tôi có cảm giác ḿnh như cô dâu mới cưới, lẽo đẽo đi theo phía sau.

    “Kim Ánh Minh đúng là đồ tồi! Việc ḿnh làm cũng không dám nhận.” Mông Thái Nhất dựa vào góc tường giận dữ nói.

    “Cậu… Sao cậu lại nhận?” Tôi ṭ ṃ nh́n gương mặt thản nhiên của hắn, tự nhiên quên cả sợ hăi.

    “Tôi dám làm dám chịu mà.” Mông Thái Nhất trả lời tỉnh bơ, để tăng tính thuyết phục hắn c̣n bồi thêm một câu, “Nói cho mà biết, tôi không giống con chuột nhát chết đó đâu! Hừ… Tên đó không xứng là đàn ông, ngay cả bạn gái ḿnh mà cũng không bảo vệ nổi!”

    “Tôi, tôi… không phải…”

    “Tôi, tôi… không phải…” Thằng cha Mông Thái Nhất đáng ghét nhại lại lời tôi, “Chắc chắn tên Sở Khanh đó bị Tử Lỗi xinh đẹp của tôi hớp hồn rồi, nên mới quay lưng lạnh nhạt với cô thế. Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ giành lại Tử Lỗi.”

    Tôi có nghe nhầm không? Tên xấu xa này h́nh như đang an ủi tôi th́ phải? Nhưng vấn đề là, sao hắn lại nghĩ tôi là bạn gái của Kim Ánh Minh nhỉ?

    Tuy tôi luôn cho rằng hắn là người ḱ quặc nhưng xem ra bây giờ phải nh́n hắn bằng con mắt khác rồi. Tiếc rằng sau này khi tôi nhận ra chân lí “heo th́ chẳng bao giờ biết trèo cây” th́ đă quá muộn.


    Cuối cùng cũng hết ngày, tôi chạy vội tới nhà để xe, hi vọng nhanh chóng chuồn khỏi nơi này.

    “Chết tiệc! Là đứa nào làm? Chán sống rồi hả?”

    Vừa đến cổng nhà để xe tôi đă nghe thấy tiếng rú lên của Mông Thái Nhất. Tôi và những người khác đều t́m cách đi đường ṿng để tránh chạm mặt hắn. Nhỡ đâu hắn nổi điên lên, giận cá chém thớt th́ toi.

    “Lốp xe của tôi đâu rồi? Đứa nào lấy hả?”

    Mông Thái Nhất nổi giận lôi đ́nh, chỉ tay vào chiếc xe đạp c̣n mỗi cái vành xe. Cầu trời cầu phật, Kim Ánh Minh, cậu đừng có xuất hiện lúc này…

    Ối má ơi! Kim Ánh Minh đang chậm răi đi tới, ung dung ngồi lên chiếc xe đạp của ḿnh rồi lao vút đi, hoàn toàn không thèm để ư đến mùi “thuốc súng” trong nhà để xe.

    Ư? Lạ nhỉ, sao lốp xe của cậu ấy vẫn đi được?

    “Kim Ánh Minh! Đồ chuột hôi! Quay lại đây ngay! Có phải mày lấy trộm lốp xe của tao không?”

    Tất nhiên Kim Ánh Minh chẳng buồn quay đầu lại. Cậu ta biến mất hút ở cổng nhà để xe. Tôi cũng phải chuồn khẩn trương thôi, nhưng cái xe đạp phản chủ như cố t́nh chơi xấu tôi, mở khóa măi mà không được.


    “Ê Chim Sẻ, đưa xe của cô đây, tôi mượn đuổi theo tên đó để làm cho ra nhẽ.”

    “Hả? Tôi…” Tiêu rồi, muộn mất rồi…

    “Sao? Cô có ư kiến ǵ à?” Mông Thái Nhất lườm tôi cháy mặt. Tôi đành cố nuốt nửa câu c̣n lại vào bụng, giương mắt ếch lên nh́n hắn ngang nhiên phóng xe ḿnh đi.

    Híc híc… Hôm nay tôi không mang theo tiền… Cái tên sao chổi Mông Thái Nhất đó bao giờ mới chịu buông tha cho tôi đây!

    You're My Everything To Me
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

+ Trả lời
Trang 5/8 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 7 8 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh