share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 3/7 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 7 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 21 tới 30 của 70

Chủ đề: ♥ Hải thượng phồn hoa - Phỉ Ngă Tư Tồn (FULL)

  1. #21
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.242
    Next Level: 0

    Chương 5






    Anh cười ha ha, nhưng vẫn cần mẫn giúp cô chuẩn bị hồ sơ xin việc, lập một bảng biểu ghi rơ tên gọi, địa chỉ và thông tin quan trọng về mỗi công ty, sau đó giúp cô gửi hồ sơ.

    Cô vô cùng cảm khái nói: “T́m việc bây giờ chẳng khác ǵ ṃ kim đáy biển”.

    Anh nói: “Không sao, chỉ cần kiên nhẫn, nhất định vớt được kim”.

    Cuối cùng cô cũng nhận được thông báo đến phỏng vấn ở Bác Viễn, cô rất bất ngờ, bởi v́ cô không nhớ ḿnh đă từng gửi hồ sơ đến công ty đó, cũng có thể là Thiệu Chấn Vinh gửi giúp cô. Cô chẳng hy vọng nhiều, bởi đó là một công ty có tiếng trong ngành, công việc lại là thiết kế, không rơ v́ sao lại cho cô cơ hội đi phỏng vấn, nhưng có lẽ vẫn là khi đi tràn trề hy vọng, đến khi trở về lại thất vọng tràn trề.

    Đến phỏng vấn theo đúng thời gian được hẹn, công ty là một ṭa cao ốc nằm tại mảnh đất vàng, từ bên ngoài nh́n thấy không hề tầm thường, đại sảnh hoa lệ, nhân viên ra vào ăn mặc chỉnh tề nghiêm túc. Đi thang máy lên lầu, cô càng thêm mở rộng tầm mắt, mang đến cho người ta một cảm giác yên tĩnh vô h́nh. Đứng ở một nơi cao thế này, cảm giác như có thể nắm giữ được cả thế giới.

    Pḥng tiếp khách cũng được thiết kế rất tinh tế, trang trí đơn giản lại thuận mắt, cửa kính chạm đất đối diện với dăy cao ốc ngay giữa trung tâm thành phố, đưa mắt ra xa thấy toàn những nóc nhà phồn hoa, quả nhiên là đỉnh cao của kiến trúc hiện đại.

    Cô rất thích nơi này, đơn giản là xuất phát từ niềm yêu thích kiến trúc.

    Trưởng bộ phận nhân lực hỏi cô vài câu thông thường, cuối cùng vẫn hỏi: “Cô Đỗ, cô tốt nghiệp ngành Kiến trúc Đại học T, v́ sao lại từ bỏ công việc này đến hai năm?”.

    Cô nhanh chóng trả lời: “Tôi muốn dùng thời gian hai năm này để nâng cao năng lực của bản thân”.

    Không rơ câu trả lời này có đúng không, bởi sau đó trưởng bộ phận nhân lực vẫn mời cô trở về đợi kết quả.

    Vốn dĩ cô cũng chẳng hy vọng quá nhiều, không ngờ ba ngày sau nhận được điện thoại, hẹn cô đến lần thứ hai.

    Lần này thái độ của cô nghiêm túc hơn, chuẩn bị đầy đủ, kết quả giám đốc bộ phận nhân lực khá hài ḷng, cuộc gặp sau đó cũng vô cùng thuận lợi.

    Nhận được giấy báo trúng tuyển, cô rất vui, dương dương tự đắc gọi điện cho Thiệu Chấn Vinh: “Bác Viễn nhận em vào làm rồi”.

    Thiệu Chấn Vinh cũng rất vui: “Tối nay đi chúc mừng”.

    Không may lúc ấy anh có một ca phẫu thuật, liền vội gọi điện cho cô: “Anh sắp phải vào pḥng phẫu thuật rồi, em ăn trước đi, xong việc anh đến đón em”.

    Đỗ Hiểu Tô đồng ư, nhưng buổi tối cô lại một ḿnh đón xe điện đến bệnh viện, rồi đứng bên ngoài đợi gần ba tiếng đồng hồ anh mới ra. Anh thấy cô như thế, xót xa nói: “Xa như vậy em đến làm ǵ? không phải bảo em ăn trước sao? Đói chưa?”.

    “Em không đói.” Cô nh́n anh, v́ đội mũ nên tóc hơi xẹp xuống, nhưng không có vẻ cẩu thả mà trông giống một đứa trẻ hơn. Đứng bên bàn phẫu thuật, phải dùng kính hiển vi năm sáu tiếng liền, nên sắc mặt anh mệt mỏi như vừa đánh trận xong vậy.

    Khoa ngoại rất vất vả, đặc biệt là khoa ngoại thần kinh, mỗi lần phẫu thuật mở hộp sọ sẽ liên quan trực tiếp đến sinh mạng người bệnh. Anh nói: “Là một đứa trẻ bị khối u trong năo, ca phẫu thuật thành công, khi ra ngoài thấy mẹ đứa trẻ nh́n bọn anh vừa khóc vừa cười, anh thấy vất vả cũng xứng đáng”.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #22
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.242
    Next Level: 0

    Dạo này trông anh gầy đi, hai mắt có thêm viền đen nhạt nhạt, có lẽ do mùa đông mặc nhiều quần áo nên khuôn mặt gầy hơn. Cô thấy tim ḿnh xót xa, có lẽ là đau ḷng, cũng có thể là kiêu ngạo, nhưng chỉ nh́n anh. Anh liền nói đùa: “Sao lại cười anh thế, hôm nay anh rất đẹp trai sao?”.

    “Đúng vậy!”, cô níu tay anh, “Bác sĩ Thiệu chữa bệnh cứu người là người đẹp trai nhất!”.

    Khi ăn cơm, cô nói cho anh biết: “Thật ra lúc c̣n nhỏ, em cũng ước sau này lấy được một bác sĩ hoặc là một kiến trúc sư, bởi em thấy hai nghề này rất cao cả, một bên là chữa bệnh cứu người, một bên có thể xây dựng được cả thế giới. Có điều sau này em học kiến trúc nên thấy hơi thất vọng”.

    Anh thích nhất ngồi nghe cô kể chuyện, cho nên hỏi: “Tại sao lại thất vọng?”.

    “Ừm, có lẽ là v́ không giống với tưởng tượng, cảm giác thần bí biến mất, bài học th́ nặng nề, bài tập lại quá nhiều, nhất là việc phác họa bản vẽ. Lúc đó em vô cùng chán nản, vẽ măi vẽ măi vẫn không được, ức đến phát khóc.”

    Anh không tài nào tưởng tượng được vẻ yếu đuối của cô, bởi cô lúc nào cũng cố chấp và kiên cường, dù là một phóng viên b́nh thường nhưng để chụp một tấm ảnh mà mạo hiểm trèo lên ống nước.

    Đỗ Hiểu Tô nhanh chóng ḥa nhập được với công việc, v́ cô là người mới nên rất chăm chỉ, lại chịu học hỏi. Bộ phận thiết kế có rất nhiều người trẻ, nhiều người học ở nước ngoài về nên không khí làm việc vừa thoải mái vừa hoạt bát, quan hệ giữa cô và đồng nghiệp ḥa thuận, dần dần cô cũng thấy hài ḷng với công việc. Không lâu sau đó cô được tham gia vào một kế hoạch thiết kế lớn, tổng giám đốc hết lần này đến lần khác dặn ḍ: “Tân Thịnh là khách hàng lớn của chúng ta, Lâm tổng yêu cầu rất cao cho từng chi tiết nhỏ, v́ vậy mọi người nhất định phải chú ư. Ninh Duy Thành, Hiểu Tô là người mới, phải chú ư một chút”.

    Ninh Duy Thành là phó trưởng bộ phận thiết kế, tốt nghiệp Đại học C của Mỹ, tuổi trẻ tài cao, làm việc xuất sắc, tổng giám đốc lúc nào cũng coi trọng, lần này giao cho anh ta dẫn mọi người đi gặp phó tổng giám đốc của Tân Thịnh.

    Đỗ Hiểu Tô không ngờ Lâm tổng kia lại là Lâm Hướng Viễn.

    “Đây là Đỗ Hiểu Tô của bộ phận thiết kế chúng tôi.”

    Nghe thấy Ninh Duy Thành giới thiệu vậy, anh ta đưa tay ra với cô: “Hân hạnh”.

    Cô ung dung mỉm cười: “Hân hạnh”.

    Ninh Duy Thành phụ trách mở PPT, Lâm Hướng Viễn rất nghiêm túc lắng nghe. Cuộc họp kết thúc cũng là lúc tan ca, Lâm Hướng Viễn nói với Ninh Duy Thành: “Sắp sáu giờ rồi, mọi người đều vất vả, tôi mời mọi người đi ăn”.

    Tân Thịnh và Bác Viễn có quan hệ hợp tác nhiều năm, nhân viên hai công ty cũng đă quen thuộc như người một nhà. Đỗ Hiểu Tô không muốn thể hiện ḿnh nhỏ mọn nên không t́m lư do về trước.

    Mọi người đi ăn đồ ăn Hồ Nam, thực ra nhân viên pḥng kế hoạch bên Tân Thịnh cũng c̣n trẻ nên không khí cởi mở náo nhiệt. Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, đột nhiên có người phát hiện: “Nè! Lâm tổng cũng tốt nghiệp khoa Kiến trúc Đại học T, là bạn học của Đỗ Hiểu Tô chúng ta”.

    Lâm Hướng Viễn im lặng một lát, mới nói: “Đúng vậy”.

    Lúc này tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về Lâm tổng, cùng nói: “Vậy cô Đỗ nhất định phải mời Lâm tổng một ly, nói ǵ th́ Lâm tổng cũng là đàn anh của cô”, Đỗ Hiểu Tô rất b́nh thản nâng ly đứng lên, “Lâm tổng tuổi trẻ tài cao, có một đàn anh như vậy, tôi cũng rất vinh hạnh”.

    Lâm Hướng Viễn cười nói: “Cảm ơn”, rồi cùng cô uống cạn.

    Sau khi ăn xong, Đỗ Hiểu Tô không về cùng đường với các đồng nghiệp, nên đi một ḿnh. Bỗng một chiếc xe từ sau chầm chậm chạy đến rồi dừng lại, là xe của Lâm Hướng Viễn, anh ta xuống xe nói với cô: “Anh đưa em về”.

    Cô đáp: “Không cần đâu, phía trước là trạm xe điện rồi”.

    Anh ta nói: “Đều là bạn học, đưa em về cũng là việc nên làm”.

    “Thật ra không cần đâu, em chỉ đi hai trạm là đến, cũng không cần đổi xe.”

    Cuối cùng anh ta hỏi: “Không có ai đến đón em sao?”.

    “Không phải, hôm nay anh ấy phải tăng ca, hơn nữa chỗ anh ấy ở cũng cách nhà em khá xa, em không muốn bắt anh ấy đi xa như vậy để đón em.”

    Nghe cách nói chuyện vô cùng thoải mái giống như gặp lại một người bạn học cũ của cô khiến anh cảm giác như ḿnh vừa mất điều ǵ đó trong sâu thẳm trái tim.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #23
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.242
    Next Level: 0

    Cô hầu như không c̣n để tâm đến chuyện này nữa. Thực ra cũng rất nhiều lần anh từng nghĩ đến cảnh hai người gặp lại nhau, có lẽ cô sẽ hận, có lẽ cô sẽ quay người bỏ đi ngay – năm đó tính cách cô rất quật cường, kiêu ngạo đến nỗi trong mắt không chấp nhận có một hạt cát, nếu không sẽ không biến mất ngay sau khi chia tay như thế. Nhưng anh thật không ngờ, th́ ra cô đă không c̣n để bụng chuyện đó nữa.

    Ung dung, nhẹ nhàng, xem như là đă quên hết quá khứ.

    Ngay cả hận cũng không c̣n, việc đó khiến anh nghi ngờ, hồi ấy liệu cô có thật ḷng yêu anh?

    Đột nhiên trong ḷng anh dấy lên một thứ cảm giác giống như không cam tâm, c̣n cô lịch sự chào tạm biệt. Anh đứng đó, nh́n cô bước vào trạm xe điện sáng rực ánh đèn. Người lái xe nhắc nhở: “Lâm tổng, ở đây không cho dừng xe…”.

    Anh im lặng lên xe, nói: “Đi thôi”.

    Đỗ Hiểu Tô vốn chẳng để bụng đến cuộc gặp gỡ này, rất lâu sau đó khi cùng Trâu Tư Kỳ đi ăn, cô mới nhớ ra kể cho cô ấy nghe.

    Trâu Tư Kỳ vừa nghe vừa lắc đầu: “Cậu c̣n ăn cơm chung với anh ta? Loại đàn ông đó, nếu là tớ đă lập tức bỏ đi rồi”.

    Đỗ Hiểu Tô đáp: “Haizzz, không cần thiết phải như thế. Thật ra nghĩ kỹ lại, tớ cũng không hận anh ta”.

    Vừa nhắc đến Trâu Tư Kỳ lại thấy giận: “Đỗ Hiểu Tô, ngày đó hắn ta vừa quen cậu vừa đi với người khác, cuối cùng đến ngày gần kết hôn mới đ̣i chia tay, rơ ràng là một tên sở khanh vong ân bội nghĩa! Hắn xem cậu là đồ ngốc, chẳng lẽ cậu không hận?”.

    Đỗ Hiểu Tô nói: “Ngày trước anh ta cũng thật ḷng yêu tớ, c̣n về chuyện sau đó, chỉ có thể nói rằng mỗi người có chí hướng riêng thôi”.

    Trâu Tư Kỳ nói vẻ không hài ḷng: “Đỗ Hiểu Tô, cậu thật hết thuốc chữa, ngày trước hắn ta theo đuổi cậu, ai biết được liệu có phải v́ bố cậu là trưởng chi nhánh ngân hàng? Tốt nghiệp xong quen biết được một người vừa giàu có vừa quyền thế hơn, nên mới lập tức đá cậu sang một bên, cậu c̣n nói là hắn ta thật ḷng yêu cậu sao?”.

    Đỗ Hiểu Tô tỏ vẻ vô cùng ủ rũ: “Trâu Tư Kỳ, làm ơn để lại chút kư ức tươi đẹp cho tớ được không? Cậu không thể không nói nó xấu xa được sao, đó là t́nh yêu đầu, t́nh yêu đầu của tớ mà!”.

    Trâu Tư Kỳ ph́ cười: “Thôi bỏ đi, cậu không để tâm nữa là được, loại đàn ông đó không đáng”.

    Đỗ Hiểu Tô nghĩ ngợi, nói: “Tuy anh ta gạt tớ, nhưng nghĩ lại, trải nghiệm này cũng tốt, nếu không hiện giờ có lẽ tớ vẫn c̣n ngơ ngác, núp dưới cánh bố mẹ mà sống qua ngày”.

    Trâu Tư Kỳ nói: “Vậy đúng là cậu nên cảm ơn hắn, nếu hắn không chia tay cậu, cậu làm ǵ có duyên gặp được bác sĩ Thiệu?”.

    Nhắc đến Thiệu Chấn Vinh, Đỗ Hiểu Tô liền vui vẻ: “Đúng vậy, cho nên mới nói số phận rất công bằng”.

    “Công bằng cái đầu cậu!”, Trâu Tư Kỳ lại rầu rĩ, “Tại sao tớ lại không gặp được cực phẩm nam nhân như bác sĩ Thiệu chứ?”.

    “A, đúng rồi”, Đỗ Hiểu Tô đột nhiên nhớ ra, “Công ty tớ gần đây đang thiết kế xây dựng cho khu cao ốc hạng nhất, có thể mua một căn hộ với giá nội bộ, không phải cậu nói muốn mua nhà ở khu cao ốc hạng nhất sao, hay là tớ đăng kư giúp cậu?”.

    Trâu Tư Kỳ vô cùng vui mừng: “Vậy là tốt rồi”.

    Đỗ Hiểu Tô điền vào danh sách đăng kư mua nhà, mọi việc rất thuận lợi, sau đó không lâu bên khu cao ốc hạng nhất đă thông báo cô đi chọn nhà và giao tiền đặt cọc, cô đi xem nhà cùng Trâu Tư Kỳ.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #24
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.242
    Next Level: 0

    Lúc này là giai đoạn thị trường bất động sản nhộn nhịp nhất, khu cao ốc hạng nhất có vị trí tuyệt vời, lại là nhà tiêu chuẩn, người đến xem nhà đông vô cùng. Hỏi thăm mới biết th́ ra hôm nay là đợt bốc thăm lần đầu, rất nhiều người muốn mua đều thuê người đến xếp hàng giúp, rất náo nhiệt. Người hướng dẫn nh́n thấy số hiệu của hai người th́ dẫn cả hai đến pḥng VIP, mời ngồi, rót trà, sau đó mỉm cười nói: “Hai vị là người trong nội bộ phải không? Trường hợp này chúng tôi để dành đến đợt hai, khu căn hộ đầy đủ, hướng tốt vô cùng, thông gió nam bắc, tất cả đều được quy hoạch có sân vườn, rất thuận lợi về mọi mặt. Không biết hai vị muốn xem nhà thế nào, diện tích bao nhiêu?”.

    Trâu Tư Kỳ hỏi: “Đợt hai th́ giao nhà vào lúc nào?”.

    Cô hướng dẫn mỉm cười: “Đợt hai và đợt một giao nhà cùng một thời điểm, thật ra đều là nhà tiêu chuẩn, chẳng qua là đợt một bán trước”.

    Đỗ Hiểu Tô đột nhiên hiểu ra, th́ ra cái gọi là đợt hai chẳng qua là giữ lại chờ tăng giá thôi.

    Người hướng dẫn đưa cả hai đi xem nhà, bên trong thiết kế rất hợp lư, phương hướng và tầng lầu đều tốt, ngay cả Đỗ Hiểu Tô xem xong cũng động ḷng, đừng nói đến Trâu Tư Kỳ. Nào ngờ khi hỏi đến giá cả, hai người đều không khỏi thở dài một tiếng. Người hướng dẫn nói: “Bán cho người trong nội bộ giá cả phải chăng, chỉ cần khoảng mười vạn thôi”.

    Trên đường về, Trâu Tư Kỳ ủ rũ: “Haizzz, tiền lương một năm không mua nổi một căn pḥng vệ sinh”.

    Đỗ Hiểu Tô cũng nói: “Thị trường nhà đất quả là điên rồi, chẳng trách nghề của bọn tớ càng ngày càng phát triển, vẽ thiết kế đến ră cả tay”.

    Trâu Tư Kỳ tiếp lời: “Nhất định sẽ c̣n tăng giá, từ năm ngoái đến giờ giá vẫn không ngừng tăng, ṭa nhà này vị trí rất tốt, không ngờ tớ ngay cả tiền cọc cũng không trả nổi, c̣n để cậu phí công”.

    Đỗ Hiểu Tô an ủi: “Không sao, qua vài năm nữa mua cũng được mà”.

    Trâu Tư Kỳ có vẻ rất luyến tiếc: “Qua vài năm nữa nó lại lên giá, tớ vẫn mua không nổi”, đột nhiên nói, “Hiểu Tô, hay là cậu mua đi, dù sao cậu cũng sắp kết hôn với bác sĩ Thiệu, sau này mua không bằng mua ngay, căn nhà đó cũng tốt lắm”.

    Đỗ Hiểu Tô động ḷng, nhưng lại do dự.

    Quay về nói chuyện với Thiệu Chấn Vinh, ai ngờ anh bảo: “Dù sao sớm muộn cũng phải mua, hay là cứ mua đi”.

    Đỗ Hiểu Tô nói: “Nhưng mà nó đắt quá, tuy rằng vị trí tốt, bố trí cũng khá, nhưng lại đắt”, cô vừa nói vừa thấy hối hận ḿnh b́nh thường chi tiêu không tiết kiệm, tuy có để dành được một chút, nhưng cũng chả thấm vào đâu.

    Thiệu Chấn Vinh nói: “Không sao, khi ở nước ngoài anh vẫn c̣n chút tiền, c̣n cả cổ phiếu ở bên London, rút hết ra là được, có lẽ sẽ đủ mua nhà”, ngừng một lát, anh nắm tay cô, “Hiểu Tô, anh muốn có một căn nhà của hai chúng ta”.

    Căn nhà của hai người, Đỗ Hiểu Tô vừa nghĩ đến đă thấy trái tim ấm áp hẳn lên. Hai năm nay cô vẫn thuê nhà, tuy thoải mái dễ chịu nhưng đồ dùng trong nhà cũng không tiện thêm bớt ǵ, dù sao giữa thành phố to lớn, biển người mênh mông thế này, cũng gọi là có được chút cảm giác quay về nhà. Lời anh nói khiến cô thấy b́nh yên hơn, ngôi nhà của hai người, hấp dẫn biết bao! Vậy nên cô hạ quyết tâm, mua!

    Thiệu Chấn Vinh quá bận, khó khăn lắm mới có chút thời gian đi xem nhà.

    Căn nhà không lớn, nhưng cũng đủ rồi, hai pḥng ngủ đều hướng về phía nam, c̣n có cửa sổ lớn, đối diện với trời xanh mây trắng trên đầu thành phố. Chỉ cần cúi người, vừa đúng có thể nh́n thấy một khu vườn nhỏ bên dưới.

    Cô hướng dẫn tươi cười: “Bây giờ là pḥng đọc sách, sau này có thể sửa lại thành pḥng cho trẻ em, căn hộ dạng này rất thích hợp với các cặp vợ chồng trẻ”.

    Thiệu Chấn Vinh nói với Đỗ Hiểu Tô: “Hay là sơn tường trắng, sau đó đặt giá sách, đợi sau này chuyển thành pḥng cho con th́ đổi sang giấy dán tường màu sắc dễ chịu hơn?”. Đỗ Hiểu Tô thấy hơi buồn cười, cũng thoáng sững người, c̣n sớm thế này đă nghĩ đến việc đó. Tay anh nắm tay cô, hai người đi qua đi lại trong nhà, thật ra bốn phía vẫn chỉ là tường trống trơn, sờ lên lớp xi măng thô ráp, gió thổi từ cửa sổ pḥng khách vào trong. Đỗ Hiểu Tô cảm thấy ḿnh thật ngốc, bởi cô đang nghĩ khi dọn vào sẽ treo rèm kéo, sau đó nh́n ánh nắng mặt trời rọi trên sàn nhà, để những hoa văn nhỏ bé trên rèm cửa hiện lên thật rơ ràng.

    Nhà của cô và anh, hai người đều tủm tỉm cười.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #25
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.242
    Next Level: 0

    Về đến pḥng mua bán, về cơ bản cả hai đều hài ḷng. Nhưng giá cả vẫn đắt, Đỗ Hiểu Tô nh́n con số trên giấy, không thể không quay sang hỏi anh: "Chúng ta có cần nghĩ lại không?"

    "Không cần đâu, em thích là được, vả lại anh cũng rất thích"

    Bởi là giao dịch nội bộ, không những giá cả được ưu đăi, mà Thiệu Chấn Vinh cũng định thanh toán 1 lần, làm việc nhanh chóng dứt khoát khiến cô hướng dẫn viên tươi cười không dứt, Đỗ Hiểu Tô vẫn nhớ việc trả giá, thể nên cô hướng dẫn đă mời giám đốc đến, lại giảm giá thêm cho họ. Lần đầu tiên trong đời Đỗ Hiểu Tô bỏ ra nhiều tiền thế này, nh́n Thiệu Chấn Vinh quét thẻ, rồi lại c̣n một xấp giấy tờ cần kí tên, hai người ngồi trong pḥng VIP kí tên, trong pḥng vô cùng yên tĩnh, Đỗ Hiểu Tô nh́n Thiệu Chấn Vinh cúi đầu chăm chú điền đơn, viết tên 2 người lên giấy, nét bút vô cùng gọn ghẽ, Đỗ Hiểu Tô, Thiệu Chấn Vinh...

    Người hướng dẫn mang chứng minh nhân dân và sổ hộ khẩu của hai người đi photo, rất lâu vẫn không thấy quay lại. Anh điền xong giấy tờ, quay lại nh́n cô cười: "Tên của chúng ta, lần đầu tiên được viết cùng 1 chỗ".

    Anh không hỏi cô, tự ḿnh viết tên chủ nhà là cô.

    Đỗ Hiểu Tô từ phía sau ṿng tay ôm lấy cổ anh, nh́n anh kư tên: "Anh không sợ em lừa tiền lừa t́nh rồi chạy mất à ?"

    Anh thân mật nhéo nhéo má cô: "Anh ấy à, chính là muốn dùng căn nhà này cột chân em, xem em chạy được đến đâu?"

    Cả năm mới có một lần nghỉ tết dài ngày, ngay cả bệnh viện cũng được nghỉ, v́ nhà của Thiệu Chấn Vinh không ở thành phố nên khoa đặc cách không xếp lịch trực cho anh. Anh cùng Đỗ Hiểu Tô về nhà, đợt lễ tết lại gặp phải tuyết lớn, vé máy bay không những không giảm giá mà c̣n thiếu vé, khắp sân bay đâu đâu cũng thấy người. Đây là lần đầu tiên Thiệu Chấn Vinh đến nhà Đỗ Hiểu Tô, nên Đỗ Mậu Khai đă dành thời gian đến sân bay đón 2 người.

    Về đến bên cạnh bố mẹ, Đỗ Hiểu Tô như biến thành một đứa trẻ, liên tục nói không ngừng: "Thiệu Chấn Vinh thật lợi hại, mua cổ phiếu giá tăng gấp đôi, nếu không làm ǵ có tiền thanh toán tiền nhà một lần".

    Mẹ Đỗ Hiểu Tô chỉ trách: "Mẹ có nói để bố mẹ giúp đỡ một chút, c̣n sống chết không chịu nghe"

    "Mẹ!" Đỗ Hiểu Tô ôm mẹ: "Bọn con có tiền, Chấn Vinh trả tiền nhà, c̣n tiền của con vừa đủ trang trí, mua thêm đồ dùng các thứ, mẹ đừng lo. Tiền anh ấy kiếm được không ít, mà tiền của con cũng chẳng thiếu."

    Mẹ cô thân t́nh nói: "Đuôi vểnh hết lên trời rồi, chỉ tại con tiêu tiền như nước, kiếm được bao nhiêu cũng không đủ dùng".

    Đỗ Hiểu Tô thấy chuyện đó b́nh thường: "Thiệu Chấn Vinh nói anh ấy sẽ nuôi con".

    Vô cùng có lư, chỉ v́ yêu anh, cho nên thẳng thắn.

    Nhà họ Đỗ khá rộng, mấy ngày trước mẹ Đỗ Hiểu Tô c̣n tự tay sắp xếp pḥng cho khách, đối xử với Thiệu Chấn Vinh lại càng chu đáo cẩn thận, ăn ǵ cũng làm, Đỗ Hiểu Tô không thể không hét lên: "Mẹ thiên vị!"


    Thật ra thiên vị Thiệu Chấn Vinh lại chính là cô.

    Mang hết tất cả h́nh ảnh đă cất từ nhỏ ra cho anh xem, anh cười nói: "Th́ ra từ nhỏ em đă thích thể hiện."

    H́nh chụp của cô có rất nhiều, bố mẹ yêu cô đến vậy, nên từ nhỏ đến lớn chụp vô số h́nh, h́nh chụp to nhỏ lớn bé bày đầy một giường.

    Từ đứa trẻ sơ sinh nhỏ xíu, đến khi ê a tập nói, thắt bím tóc mặc đồng phục thủy thủ, biểu diễn trong nhà trẻ, hoạt động tết thiếu nhi ở trường tiểu học, tham gia thi hát tại trường trung học ...

    Quá tŕnh trưởng thành, từng tấm từng tấm, anh đều rất thích, xem đi xem lại.

    Cô kể chuyện về từng tấm h́nh cho anh nghe, tấm này chụp khi nào, tấm kia là khi mấy tuổi. Hai người xúm vào một chỗ, giống như 2 đứa trẻ, khoanh chân ngồi cạnh nhau, xung quanh đều là h́nh chụp chất thành từng xấp. Anh nghe cô kể chuyện không biết mệt mỏi, cảm thấy vô cùng thú vị, cứ như vậy, quăng thời gian đă qua, cô của ngày xưa, từng chút từng chút kể cho anh nghe. C̣n anh biết rằng, cô của sau này sẽ măi măi ở bên cạnh anh.

    Cuối cùng cô đặt album sang 1 bên, cười hỏi anh: "Nhiều như vậy, xem chán rồi phải không?". Anh kéo cô vào ḷng nói: "Không chán, anh c̣n thấy chưa đủ. Hiểu Tô, đợi sau này chúng ta có con, mỗi ngày đều chụp cho nó một tấm h́nh".

    Cô ph́ cười: "Vậy th́ phải chụp bao nhiêu chứ?".

    Anh đáp: "Một năm ba trăm sáu mươi lăm tấm, cũng không phải là nhiều".

    Mẹ Đỗ Hiểu Tô gơ cửa, gọi 2 người ra ăn hoa quả, bà đă rửa sạch nho, cũng đă cắt sẵn dưa gang, cắt khế thành từng miếng h́nh ngôi sao, tất cả được đặt trên đĩa, bà híp mắt cười nh́n hai đứa trẻ. Đỗ Hiểu Tô thấy trong đĩa có lê, biết Thiệu Chấn Vinh thích, cho nên gọt một trái cho anh.

    Chỉ có lê là bao nhiêu năm qua mẹ cô không bao giờ gọt sẵn, trong nhà ai muốn ăn th́ tự gọt.

    "Bởi v́ phải măi măi không chia ĺa", đôi mắt sáng long lanh của Đỗ Hiểu Tô nh́n Thiệu Chấn Vinh, rồi nói.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #26
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.242
    Next Level: 0

    Chương 6





    Hai ngày sau, hai người phải đi Bắc Kinh để gặp cha mẹ Thiệu Chấn Vinh.

    Mẹ Đỗ Hiểu Tô giúp thu dọn hành lí, chuẩn bị quà, dặn ḍ con gái: "Phải biết điều một chút, Tiểu Thiệu yêu con, nên con phải tôn kính bố mẹ người ta, để họ yên ḷng, để họ quư con".

    Đỗ Hiểu Tô hơi căng thẳng: "Mẹ, nếu bố mẹ anh ấy không thích con th́ sao ?".

    "Không đâu, tiểu Thiệu được giáo dục tốt như vậy chứng tỏ bố mẹ cậu ấy đều là những người rất hiểu biết, chỉ cần con thật ḷng yêu Tiểu Thiệu, sao họ có thể không thích con chứ ?"

    Đỗ Hiểu Tô vẫn có phần bất an, bởi đây là lần đầu cô đi gặp mặt gia đ́nh người yêu. Măi cho đến khi tới sân bay, trong lúc ngồi chờ lên máy bay cô c̣n níu tay Thiệu Chấn Vinh hỏi: "Ở nhà, cô chú thích thích cái ǵ, c̣n không thích cái ǵ? Anh liệt kê cho em những thứ cần chú ư được không?"

    Thiệu Chấn Vinh cười, nhéo mũi cô: "Bố mẹ quư anh nhất, nên họ nhất định sẽ thích em".

    Sau kỳ nghỉ lễ, Trâu Tư Kỳ biết Đỗ Hiểu Tô đi Bắc Kinh mới hỏi: "Sao rồi? Lần đầu gặp bố mẹ chồng cảm giác thế nào?"

    Đỗ Hiểu Tô ngẩn ra một lát, nói: "Lúc đầu thấy hơi căng thẳng, sau đó ...."

    Trâu Tư Kỳ vẫn đang cười: "Cậu cũng biết căng thẳng sao? Chẳng phải b́nh thường cậu vẫn tự nói da mặt cậu c̣n dày hơn cả tường đồng vách sắt đó sao?"

    Đỗ Hiểu Tô có vẻ hơi lơ đăng, Trâu Tư Kỳ thấy buồn cười: "Lần đầu tớ gặp bố mẹ chồng là thế này, lúc tớ đi cùng người yêu đầu đến Phúc Kiến, ngồi trên xe lửa mà tim cứ đập th́nh thịch cả đêm. Đúng rồi, nhà họ ra sao? Có điều thấy Tiểu Thiệu th́ biết bố mẹ anh ấy nhất định rất tốt, là người thấu t́nh đạt lư, chắc là đối xử với cậu rất tốt, phải không?"

    Đỗ Hiểu Tô "ừ" một tiếng, nói: "Đối xử với tớ rất tốt".

    Thật ra khi ở sân bay cô vốn định nói nhưng lại thôi, cô nhận ra anh có vẻ ḱ lạ, cuối cùng anh mở lời: "Hiểu Tô, anh có chuyện muốn nói với em". Anh nắm tay cô: "Chỉ là, em đừng giận".

    Cô cắn môi: "Anh có vợ ở Bắc Kinh sao?"

    Anh ngẩn người, sau đó không nhịn nổi cười: "Em đang nghĩ ǵ vậy?".

    Cô tủi thân liếc anh: "Vậy sao anh lại như thế ?".

    Anh đáp: "Bố anh là..." Ngập ngừng một lát, anh nói ra một cái tên.

    Đỗ Hiểu Tô lặng người một lúc, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng hỏi: "Cùng họ cùng tên?".

    Anh đáp: "Không phải".

    Cô nói: "Em không tin, anh họ Thiệu, sao có thể là con trai ông ấy được? Hơn nữa anh làm ở bệnh viện, chỉ lái một chiếc Regal b́nh thường", cô tỏ vẻ hài hước: "Anh đang gạt em phải không ?".

    Anh nói: "Hiểu Tô, không phải như em nghĩ, anh họ Thiệu là v́ theo họ mẹ, bố mẹ anh rất tiến bộ, cả nhà anh đều không giống với người khác".

    "Sao có thể như vậy?" , khuôn mặt cô đỏ lựng, đôi mắt cũng hoe đỏ: "Tại sao anh không nói sớm cho em biết? Từ trước tới giờ em chưa từng nghĩ anh sẽ gạt em".

    "Hiểu Tô", anh nhẹ giọng nói: "Không phải anh muốn gạt em, em đừng nói vậy".

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #27
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.047
    Next Level: 0

    Hai người đứng yên ở đó , đến khi loa thông báo đến giờ lên máy bay ,anh nói :" Hiểu Tô , xin lỗi em , lúc đầu anh không nói cho em biết chỉ v́ sợ em có thành kiến . Nếu anh nói sớm th́ ngay cả cơ hội gặp mặt chúng ta cũng không có.V́ thế anh không nói cho em biết , v́ cảm thấy em sẽ không coi trọng điều này , nếu em giận , cứ mắng anh được không ?".

    Đỗ Hiểu Tô sốt ruột :" em mắng anh làm ǵ , nhưng sao anh có thể nói dối em như vậy ?".

    Anh nói :" Hiểu Tô , em từng nói yêu anh , không quan tâm anh là ai , em vẫn yêu anh đúng không? Em cũng chưa từng nói cho anh biết bố em là trưởng chi nhánh ngân hàng , v́ em cảm thấy chức vụ của bố em căn bản không liên quan đến quan hệ giữa chúng ta . Bởi v́ anh yêu em , không phai yêu bố mẹ em , nên người em yêu là anh , không phải bố mẹ anh , em c̣n ngại ǵ chứ ?".

    Cô không biết , trong đầu cô giờ rất hỗn loạn, tất cả đều quay cuồng , cô không biết ǵ cả.

    Anh nắm tay cô đi về phía cửa lên máy bay ,c̣n cô th́ lo lắng đến phát khóc :" Chúng ta có thể không đi không?".

    "Không được", anh nắm chặt tay cô :" Hiểu Tô , em nghĩ kỹ đi , họ chỉ là bố mẹ anh thôi , em chưa từng hỏi anh về hoàn cảnh gia đ́nh cũng như em chưa từng khoe khoang về gia đ́nh ḿnh. Em không hề coi trọng điều này. Em chỉ yêu anh , t́nh yêu của chúng ta không liên quan đến bất cứ ai khác".

    Tiếng loa giục lên máy bay vang lên , mọi người kéo hành lư đi ngang qua họ, có người c̣n ṭ ṃ nh́n , xem đó như cặp t́nh nhân đang dỗi nhau.

    Cuối cùng cô cũng trấn tĩnh lại , bởi bàn tay anh thô ráp mà ấm áp đang nắm chặt tay cô , c̣n ánh mắt anh kiên định đang nh́n cô . Cô dần thấy yên tâm hơn bởi thực ra anh c̣n căng thẳng hơn , lo lắng hơn cô , anh chỉ lo cô không thể chấp nhận điều này , liên tục lặp đi lặp lại :" Hiểu Tô, xin lỗi".

    Cô quyết tâm , không sợ , bởi v́ cô yêu anh.

    Chuyến bay kéo dài hai tiếng đồng hồ , ngồi trên máy bay ,tâm trạng cô vẫn rất mơ hồ , cảm thấy ḿnh vẫn chưa tỉnh ngủ nên mới mơ thấy một giấc mơ buồn cười như thế , hoặc nếu không là Thiệu Chấn Vinh đang nói đùa với cô. Nhưng dán vẻ anh rất nghiêm túc , hơn nữa trong anh mắt c̣n đang cố giấu nỗi lo lắng , cứ nắm chặt tay cô , như thể sợ cô sẽ chạy mất.

    Đúng là cô có ư nghĩ bỏ chạy , nếu đây không phải là máy bay.

    Kết quả là khi gặp bố mẹ Thiệu Chấn Vinh , cô mới thở phào nhẹ nhơm . Bởi ông bà rất thoải mái , b́nh dị lại dễ gần , cũng có thể xem như là rất quư cô , chấp nhận cô ,bởi Thiệu Chấn Vinh yêu cô. Họ là bố mẹ anh , cũng giống như tất cả các ông bố bà mẹ trên đời này đều mong con ḿnh được hạnh phúc.

    "Đă gặp mặt phụ huynh , giờ xem như mọi thứ đă ổn định rồi." Trâu Tư Kỳ kéo dài tiếng hỏi :" Định bao giờ tổ chức cưới chưa?".

    Cô hơi khép mắt :" Anh trai anh ấy ...", cô thoáng thất thần , bất giác ngừng lại.

    Trâu Tư Kỳ ngạc nhiên :" Anh ấy c̣n có anh trai ?".

    "Ừ , anh ấy là con thứ ba".

    Trâu Tư Kỳ hét lên kinh ngạc , nói tiếp ;" Vậy gia đ́nh anh ấy phức tạp thật, sau này cậu phải ứng phó với một đại gia đ́nh như thế , liệu có kham nổi không?".

    Thật ra Thiệu Chấn Vinh nói với cô :" Anh cả và chị dâu ở ngoài , công việc bận rộn hiếm khi về nhà , anh hai cũng ít về."

    Anh cũng lấy hết h́nh chụp ḿnh hồi nhỏ ra cho cô xem , nhưng h́nh của anh không nhiều như của cô , chỉ có vài quyển album , ảnh chụp chung với bố mẹ cũng rất ít. Anh nói :" Công việc của bố mẹ bận rộn lắm , từ nhỏ anh được d́ Triệu chăm sóc ".

    Có một tấm h́nh chụp hai đứa trẻ , tuổi xấp xỉ nhau ,, cả hai đều đang ăn kem , tươi cười rạng rỡ chẳng khác nào hai đóa hoa hướng dương. Đứa bé trai cao hơn có lẽ là anh , c̣n cô bé gái thấp hơn chút , mặc một chiếc váy hoa ,tóc cũng ngắn , có đôi mắt giống hệt anh ,khi cười c̣n có lúm đồng tiền.

    Cô biết anh không có em gái , nên hỏi :" Đây là anh và em họ ?".

    Anh găi găi đầu :" Không phải , đây là anh hai anh" , sau đó có vẻ ngượng ngùng chỉ đứa bé mặc váy hoa :" Đây là anh".

    Cô ph́ cười , c̣n anh có vẻ hơi giận nói :" Nhà anh chỉ có ba người con trai , anh hai lúc nào cũng muốn có một cô em gái , vậy nên bắt anh đóng giả con gái .Anh ấy lớn hơn anh , vả lại từ nhỏ anh chỉ chơi cùng anh ấy , nghe lời anh ấy".

    Anh em ruột nhà anh có quan hệ rất tốt , chỉ là không thấy chụp h́nh khi đă trưởng thành , anh nói :" Anh cả , anh hai sau khi lớn lên đều không thích chụp h́nh ,cho nên cũng ít khi chụp chung với anh."

    " Hồi nhỏ anh không được khỏe ,cả ngày phải uống thuốc nên trẻ con quanh đây không thích chơi với anh , gọi anh là thằng bệnh. Anh hai lúc đó oai phong lăm ,là vua của đám trẻ , trèo lên đống gạch mà nói , nếu ai không chơi với Chấn Vinh th́ anh ấy sẽ không thèm chơi với đứa đó ", anh mỉm cười nhớ lại kư ức thơ ấu :" Anh hai lớn hơn anh hai tuổi , nhưng lúc nào cũng bảo vệ anh . Khi đi thi đại học , anh nộp đơn học y và muốn ra nước ngoài học ,nhưng bố anh phản đối quyết liệt , c̣n nổi trận lôi đ́nh , mẹ khuyên anh thế nào cũng không được .Anh giận cả nhà mấy ngày liền .Cuối cùng anh hai về , nói chuyện với bố anh ,để anh đi học ở Phúc Đán. Ba anh em đều do d́ Triệu chăm sóc , d́ nói trong nhà yêu thương anh nhất không phải là bố mẹ , mà là anh hai . Lần này anh cả với chị dâu có việc không thể về nhà , ngày mai em có thể gặp anh hai rồi."



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #28
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.047
    Next Level: 0

    Hôm sau anh đưa cô đi thăm d́ Triệu. D́ ở trong một căn tứ hợp viện sâu trong ngơ nhỏ. Nhà không to nhưng rất yên tĩnh , trước sân trồng hai cây táo, mùa hè tán xanh rợp cả một khoảng .Đỗ Hiểu Tô hiếm khi nh́n thấy căn nhà nào như vậy , tường nhà sạch sẽ , đồ dùng gia đ́nh cũ kĩ nhưng nước sơn rất mịn tựa như dấu tích của thời gian được lưu lại trên đó . Hai đứa con của d́ Triệu hiện giờ đều ở nước ngoài , chỉ có d́ và chồng d́ ở nhà , cho nên khi d́ Triệu thấy Thiệu Chấn Vinh và cô th́ , vui đến mức không ngừng cười được , cứ nắm tay cô không buông . Trong ḷng Đỗ Hiểu Tô cũng chợt ấm lên , bởi d́ Triệu xem Thiệu Chấn Vinh là con trai ḿnh nên mới quư cô như vậy.


    "Con ngồi đi.Chấn Vinh ngồi chung với Hiểu Tô , ăn điểm tâm đi , d́ xuống bếp nấu vài món.Anh hai con nói lát nữa sẽ đến , hôm nay d́ làm mấy món các con thích ăn nhất. Hiểu Tô , d́ nấu canh gà cho con nhé , con gầy quá , phải bồi dưỡng nhiều một chút".

    Trong pḥng có máy sưởi , Hiểu Tô cời áo khoác ngoài ,chỉ mặc một chiếc áo len thế mà vẫn thấy nóng. Cô đứng lên đứng bên tường ngắm h́nh chụp trên đó. Tất cả đều là khung h́nh kiểu cũ , thậm chí có tấm là đen trắng , có một tấm là d́ Triệu chụp chung với ba đứa bé và hai cụ già ,cô thấy rất quen , nh́n một hồi , không chắc chắn lắm nên quay lại gọi một tiếng "Chấn Vinh".

    Anh đến bên cạnh cô , cô ṭ ṃ hỏi :" Đây là...".

    Thiệu Chấn Vinh "ừ" một tiếng rồi giải thích :" Đây là ông bà ngoại anh , d́ Triệu chăm sóc bọn anh từ nhỏ , lúc ấy bọn anh hay ở bên nhà ông bà ngoại".


    Thế rồi cô vô tư nói :" Ôi ôi , có chuyện ǵ bí mật có thể kể không ? Hiểu thêm chút bí mật của danh nhân nào !".

    Anh bật cười và quàng vai cô :" Em chỉ nói lung tung , lát nữa gặp anh hai , không được nói bậy đâu".


    ***


    Anh hai của Thiệu Chấn Vinh cũng cao gầy như anh , trông c̣n rất trẻ nhưng khí chất trầm tĩnh lại không kém phần sắc bén.Thật ra hai anh em họ có phần giống nhau ,nhất là đôi mắt , mắt hai mí , ánh nh́n sâu thăm thẳm như biển lớn .

    Anh ta bắt tay cô , giọng nói trầm thấp :" Cô Đỗ phải không ? Tôi là Lôi Vũ Tranh , anh hai của Chấn Vinh".

    Tay anh ta lạnh như băng tuyết , truyền theo dấu ngón tay thẳng đến tim người khác , lạnh đến mức khiến tim cô khẽ run lên. Cô nhỏ giọng gọi một tiếng :"Anh hai".

    Thiệu Chấn Vinh nghĩ cô xấu hổ , quàng vai cô cười lớn.

    C̣n anh ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như cũ , ngay cả nụ cười cũng như có như không. Trái tim Đỗ Hiểu Tô đập càng lúc càng nhanh , cảm giác không chắc chăn như khi bước xuống cầu thang rồi bị hụt chân vậy.Trong ḷng cô như có ngọn lửa đang thiêu đốt , phải gặp thế này mới biết được , lần trước ở sân bay ,cô không nghĩ ra , trong điện thoại vẫn lưu giữ khá nhiều ảnh , th́ ra anh ta chính là anh trai Thiệu Chấn Vinh , chẳng trách khi Thiệu Chấn Vinh nh́n thấy liền hỏi. Tất cả những chuyện này đều có dây mơ rễ má , nhưng điều quan trọng nhất chính là cô luôn có một cảm giác trống rỗng trong ḷng , không ǵ chắc chắn.

    Hai người đàn ông đă cởi áo ngoài , ngồi xuống cạnh bàn khiến cô không khỏi có cảm giác như hai đứa trẻ đang ngoan ngoăn ngồi đợi cơm. Lôi Vũ Tranh quả thật rất yêu thương em trai , nói những chuyện nhỏ nhặt , hỏi anh t́nh h́nh công việc , cũng không quên Đỗ Hiểu Tô , thỉnh thoảng quay lại kể cho cô những chuyện c̣n nhỏ của Thiệu Chấn Vinh. Đỗ Hiểu Tô vốn rất thích không khí này , như là đang được ở nhà vậy , nhưng hôm nay cảm giác bất an cứ bủa vây quanh cô. Tay nghề nấu ăn của d́ Triệu rất tuyệt , đồ ăn rất ngon , c̣n ngâm cả rượu mai , Lôi Vũ Tranh và Thiệu Chấn Vinh đều uống rượu . D́ Triệu vuốt vuốt tóc cô , cười lớn :" Hiểu Tô , ăn thêm chút nữa , sau này đến Bắc Kinh th́ bảo Chấn Vinh dẫn con đến đây".

    Lúc này Lôi Vũ Tranh mới ngẩng đầu lên hỏi :" Cô Đỗ không uống sao?".

    Thiệu Chấn Vinh đáp :" Cô ấy không biết uống rượu".

    Lôi Vũ Tranh cười :" Thật sao?".

    D́ Triệu gắp cho Đỗ Hiểu Tô một khúc cá , sau đó quay sang trách Lôi Vũ Tranh và Thiệu Chấn Vinh :" Uống ít thôi , ăn nhiều chút , lúc về c̣n phải lái xe".

    Lôi Vũ Tranh nói :" Không sao , tài xế đến đón con ,thuận đường đưa Chấn Vinh và cô Đỗ về luôn".

    Bữa cơm hôm đó kết thúc rất muộn , khi ra khỏi nhà trời đă tối đen. Đứng giữa giếng trời nho nhỏ , cô bất giác ngẩng đầu nh́n bầu trời xanh thẫm . Bốn góc trời ẩn hiện sắc đỏ , có lẽ do anh sáng phản chiếu , nhưng vẫn có thể thấy sao trời , từng chấm nhỏ , nhỏ đến mức không nh́n rơ được. Đỗ Hiểu Tô không uống rượu nhưng cũng cảm thấy mặt ḿnh đang nóng lên. Trong nhà lúc năy , d́ Triệu đeo cho cô một chiếc nhẫn vàng , rất đẹp lại vô cùng tinh tế . Không để cô từ chối , d́ Triệu nói :" Chấn Vinh giống như con trai d́ , nên cái này nhất định phải cho con. Khi Vũ Đào dẫn chị dâu con về , d́ cũng cho một cái . Sau này khi Vũ Tranh dẫn bạn gái về , d́ cũng c̣n một cái nữa . Ba người đều có ,đây là tấm ḷng của d́ ".

    Đáng lẽ ra nên vui mừng mới phải nhưng cô lại cảm thấy chiếc nhẫn trên ngón tay ḿnh như đang nóng dần lên. Không khí về đêm rất lạnh , cảm giác như chích da , chích thịt , chích vào tận phổi . V́ lạnh nên chóp mũi cô đỏ hồng lên , Thiệu Chấn Vinh ḱm chế cảm giác muốn nhéo mũi cô , chỉ nắm tay và ngạc nhiên hỏi :" Sao tay em lạnh vậy ?".

    Cô chỉ lắc đầu , Lôi Vũ Tranh đă ra đến nơi , ba người cùng chào tạm biệt d́ Triệu.

    Tài xế đă đến , lặng lẽ đứng ngoài cổng .Không phải là chiếc xe Juguar xám bạc mà Đỗ Hiểu Tô thấy ở sân bay , mà là chiếc Maserati màu đen ,chiếc xe có khí chất rất giống chủ nhân của nó , trầm tĩnh mà không kém phần sắc bén. C̣n cô chỉ cảm thấy tim như chùng xuống , ch́m đến đáy vực sâu vạn dặm.

    Lôi Vũ Tranh nói :" Đi thôi , anh đưa hai người về", lại hỏi :" Hai người về Cảnh Sơn?".

    Thiệu Chấn Vinh gật đầu.

    Anh ta rất lịch sự nhường cho Thiệu Chấn Vinh và Đỗ Hiểu Tô ngồi ghế sau ,c̣n ḿnh ngồi bên cạnh tài xế. Tài xế lái xe chạy rất êm , điều ḥa trong xe ấm áp. Đỗ Hiểu Tô cúi đầu đếm ngón tay , cô chưa bao giờ im lặng như thế , cho nên Thiệu Chấn Vinh hỏi :" Rất mệt sao ?" .Cô lắc đầu , vài lọn tóc nhỏ rơi xuống bờ vai ,anh giúp cô vén lên . Ngón tay anh vô cùng ấm áp , nhưng không biết v́ sao , trái tim cô lại thấy lạnh.


    Sắp đến nơi , Lôi Vũ Tranh mới quay lại :" Hai người sáng mai phải đi rồi sao ? Chỉ tiếc thời gian ngắn quá , Chấn Vinh cũng không đưa cô Đỗ đi đâu chơi được".

    Thiệu Chấn Vinh cười nói :" Cô ấy từng ở Bắc Kinh một năm rồi , hơn nữa trời lạnh thế này , có ǵ vui đâu ." Thấy Lôi Vũ Tranh không có ư định xuống xe , anh dừng một lát , cuối cùng không nhịn được , hỏi :" Anh hai , bao lâu rồi anh không về nhà ?".

    Lôi Vũ Tranh như để lộ nụ cười , khóe miệng hơi nhếch ,nhưng chỉ nói :" Không cần lo cho anh , em tự chăm sóc ḿnh cho tốt là được" , nghĩ một lát rồi đưa cho Thiệu Chấn Vinh một hộp màu đen , nói tiếp :" Cái này tặng hai người".

    Thiệu Chấn Vinh chỉ cười nói :" Cảm ơn anh hai " rồi nhận lấy , sau đưa cho Đỗ Hiểu Tô :" Mở ra xem đi , có thích không ?".

    Đỗ Hiểu Tô nghe lời anh mở hộp , th́ ra là hai chiếc đồng hồ NHC Ottica , thời trang nhưng cổ điển , tạo h́nh khá độc đáo ,cũng không có mấy loại đá quư lấp lánh thường thấy .Lúc đó sắc mặt cô tự nhiên tái đi ,c̣n Thiệu Chấn Vinh lại có vẻ rất vui , nói với cô :" Anh hai rất thích đồng hồ đeo tay , anh ấy c̣n có một chiếc Tourbillon của Kiều Đại Vũ tự tay làm . Hiểu Tô , anh hai là người rất hào phóng đấy".

    Đỗ Hiểu Tô đóng nắp hộp , cố gắng mỉm cười , chỉ sợ Thiệu Chấn Vinh sẽ nhận ra điều ǵ.

    Đến tận khi về khách sạn , cô mới bắt đầu phát run v́ lạnh . Thật ra trong pḥng có điều ḥa , không khí ấm áp , nhưng cô vẫn không cởi áo khoác , cứ như vậy ngồi yên trên giường , đầu óc hoàn toàn trống rỗng , đến khi chuông điện thoại đột ngột vang lên.

    Là điện thoại trong pḥng , tiếng chuông gấp gáp khiến cô giật ḿnh ,tim đập th́nh thịch , càng đập càng lớn , dường như âm thanh đang dội vào tai không phải tiếng chuông điện thoại mà là tiếng trái tim đang loạn nhịp . Cô nh́n chiếc điện thoại màu trắng như nh́n một thứ xa lạ , nó kêu vang hồi lâu , sau đó đột ngột đi vào yên tĩnh . Cô siết chặt vạt áo như đang níu lấy cành cây cứu mạng duy nhất , không thể khống chế được mà toát mồ hôi lạnh.

    Nhưng không đợi cô thở phào một hơi ,điện thoại lại kêu lên không ngừng nghỉ. Cảm giác ḿnh như đang mộng du ,biết là không thể trốn tránh được nữa , đành chậm răi đứng lên nhấc ống nghe.

    Giọng nói anh trầm thấp :" Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện ".

    Cô im lặng.

    "Anh đợi em trên xe".

    Nói xong anh gác điện thoại , cô vẫn như đang lạc vào giấc mộng , hồi lâu sau không thể đặt ống nghe xuống được . Bên tai c̣n vang vọng thứ âm thanh trống rỗng , cô hoang mang đứng đó.



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  9. #29
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.047
    Next Level: 0

    Chương 7


    Trâu Tư Kỳ thấy Đỗ Hiểu Tô khi từ Bắc Kinh trở về có điều ǵ đó thay đổi , nhưng thay đổi ở đâu th́ Trâu Tư Kỳ không thể nói rơ , chỉ cảm thấy có ǵ đó ḱ lạ. Trước đây Đỗ Hiểu Tô rất hoạt bát hiếu động , tràn trề sinh lực , dù có thức đêm làm việc vẫn c̣n tươi tỉnh lôi kéo cô đi ăn được , miệng nói liến thoắng không ngừng , nói từ chuyện ngoài lề mới nhất của giới nghệ sĩ tới chuyện bà thím hàng xóm dắt chó đi dạo. Bây giờ tuy vẫn cười nói , nhưng sau nụ cười lại đột nhiên lơ đăng ngẩn ngơ , dường như suy nghĩ của cô lúc đó đă bay đến một nơi nào đó xa lắm ,như thể có một bàn tay khổng lồ vô h́nh , trong giây lát đă xóa sạch nụ cười trên gương mặt cô.

    Trâu Tư Kỳ không nhịn được , hỏi :"Đỗ Hiểu Tô, dạo này cậu sao vậy ? Căi nhau với bác sĩ Thiệu ?".

    Đỗ Hiểu Tô đáp :" Không có".

    "Hay là khi cậu đến nhà , bố mẹ anh ấy coi cậu như người ngoài ? Lần trước chẳng phải cậu nói bố mẹ anh ấy đối xử với cậu rất tốt sao ?".

    Đỗ Hiểu Tô cúi đầu , Trâu Tư Kỳ chỉ thấy hàng lông mi dài của cô từ từ cụp xuống. Họ đang ngồi cạnh cửa sổ , ánh nắng mặt trời mùa xuân tươi đẹp , cả người cô như ch́m trong quầng sáng , một vầng hào quang mơ hồ phủ lên quanh người. Trâu Tư Kỳ đột nhiên chấn động , bởi thấy Đỗ Hiểu Tô như nḥe đi , cảm giác như không tồn tại ,chút vệt hồng nhạt trên g̣ má như đứa trẻ nhỏ cũng biến mất , gương mặt gầy g̣. Cô bất giác nắm lấy tay Đỗ Hiểu Tô : "Hiểu Tô , thực ra cậu làm sao ? Gặp phải chuyện ǵ ? Nói ra cho mọi người cùng nghĩ cách đi chứ".

    Đỗ Hiểu Tô ngẩn người hồi lâu ,mới nói :" Bố của anh ấy là ..." Ngừng một lát , rồi nói ra một cái tên.

    Trâu Tư Kỳ lúc ấy nghe không rơ ràng lắm :"Ai cơ ?". Đỗ Hiểu Tô lại không đáp lại . Trâu Tư Kỳ xắn một miếng bánh kem , ăn một lúc th́ miếng bánh mắc nghẹn ở cổ , đến mức cô phải trợn mắt , khá lâu sau mới thở ra một hơi :" Cùng họ cùng tên?".

    Đỗ Hiểu Tô nhớ lại khi đó ở sân bay , bản thân cô cũng ngờ nghệch hỏi lại câu này , nghĩ lại quả thật ngốc quá , lúc ấy Thiệu Chấn Vinh thật sự căng thẳng.

    Trâu Tư Kỳ nghiến răng ken két :" Hừ , tớ c̣n tưởng là chuyện ǵ ? Mất cả nửa ngày hóa ra cậu rầu rĩ v́ được gả vào nhà thế gia ? Đến rùa vàng cậu cũng vớt được rồi , c̣n buồn bă ǵ nữa ? ", vừa nói vừa chỉ vào trán cô :" Sao hàng cực phẩm đều bị cậu bắt được thế này ? Chà chà , thật là nh́n không ra , bác sĩ Thiệu b́nh thường giản dị , nhân cách tốt không giống mấy công tử nhà giàu tí nào . Cậu đấy , đừng nghĩ lung tung nữa , chỉ cần bác sĩ Thiệu đối tốt với cậu , cậu c̣n sợ ǵ nữa ?".


    Đỗ Hiểu Tô vội ngẩng lên , vẻ mặt ch́m như trong hoang mang , mệt mỏi nói :" Tớ thật sự không biết anh ấy là ...thật ra tớ hoàn toàn không hiểu anh ấy...".

    Trâu Tư Kỳ không hiểu , lắc lắc tay cô :" Hiểu Tô , cậu đang nói ǵ vậy ?".

    Đỗ Hiểu Tô h́nh như vừa giật ḿnh tỉnh lại , sắc mặt cô tái trắng ,khóe miệng lại xệ xuống , nói rất nhỏ :" Không có ǵ".

    Trâu Tư Kỳ thấy không yên tâm , sau khi về nhà mới gọi điện thoại cho Thiệu Chấn Vinh. Anh đang bận việc , nhưng nhận được điện thoại của cô th́ cảm thấy rất bất ngờ , Trâu Tư Kỳ hỏi thẳng :" Bác sĩ Thiệu , anh không căi nhau với Hiểu Tô đấy chứ ?".

    Anh hơi nghi ngờ , cũng thấy hơi sốt ruột :" Hiểu Tô làm sao ? Khi tôi trở về th́ có nhiều ca phẫu thuật , cô ấy cũng rất bận , một tuần rồi không gặp nhau .Cô ấy làm sao ? Có phải bị ốm không ?".

    Trâu Tư Kỳ nhận ra sự quan tâm trong giọng nói của anh th́ tạm thời yên tâm , chỉ đùa giỡn nói : " Bác sĩ Thiệu , sự nghiệp quan trọng nhưng t́nh yêu cũng quan trọng không kém , có thời gian rảnh th́ phải ở bên bạn gái nhiều chút".

    Thiệu Chấn Vinh cũng cười :" tôi biết , tôi biết".


    Thật ra mỗi tối anh đều gọi điện cho Đỗ Hiểu Tô , nhưng lúc nào cô cũng tăng ca ,có thể nhận ra sự mệt mỏi trong giọng nói của cô ,nên anh luôn bảo cô ngủ sớm.

    Vậy nên cuối tuần , anh đổi ca với đồng nghiệp , từ sớm đă đến đón Đỗ Hiểu Tô.

    Khi ánh tà dương đă bao trùm thành phố , không lâu sau anh đă thấy Đỗ Hiểu Tô bước xuống thềm , h́nh như cô gầy đi , hơi cúi đầu , bước đị chậm răi . Hiếm khi anh thấy cô mặc trang phục nghiêm túc thế này ,cũng ít khi nh́n thấy dáng vẻ này của cô , trong ḷng chợt thấy có thứ ǵ đó khác lạ . Bởi cô trước đây lúc nào cũng hoạt bát đầy sức sống , h́nh ảnh sầu khổ này dường như khiến cô trở thành một người khác ,hay v́ quá mệt mỏi.

    "Hiểu Tô".

    Cô đột nhiên ngẩng đầu , đôi mắt mở to , ngạc nhiên nh́n anh , cảm giác như bị giật ḿnh , mấy giây sau khóe miệng mới khẽ chuyển động như đang cười :" Sao anh lại đến ?".

    "Hôm nay anh không bận việc ", anh thuận tay đón lấy túi xách của cô. Đang giờ tan sở , có không ít đồng nghiệp đi ra từ ṭa nhà văn pḥng quay lại nh́n , cũng khó trách v́ Đỗ Hiểu Tô và Thiệu Chấn Vinh khi đứng cùng nhau là một đôi rất hợp nhau , rất nổi bật.

    " Tối nay muốn ăn ǵ ?".

    Cô nghĩ một lát :" Em muốn ăn ḿ , ḿ lươn".

    Cô muốn ăn món ḿ lươn của quán ăn gần bệnh viện đó. Cuối tuần , giao thông hỗn loạn . Anh mở CD, giai điệu rất hay , nam ca sĩ có chất giọng khàn đang ngâm nga hát khẽ : Thank you for loving me...Thank you for loving me... I never knew I had a dream...Until that dream was you...

    Giữa hoàng hôn đông đúc của thành phố , xe của họ chạy giữa ḍng xe, chậm chạp tiến về phía trước , cho đến khi gặp đèn đỏ mới dừng lại.

    Xung quanh bốn phía đều là xe , chẳng thể làm ǵ khác ngoài việc chờ đèn xanh . Đỗ Hiểu Tô đột nhiên gọi anh :" Thiệu Chấn Vinh".

    Cô thích gọi cả họ lẫn tên , có cảm giác thân thiết ḱ lạ . Anh bất giác quay lại mỉm cười : "Sao vậy?".

    Giọng cô dịu dàng đến mức đáng thương :" Em có thể hôn anh không?".

    Vành tai anh thoáng chốc đỏ rực lên , anh đáp :" Không được!" , nói xong đột ngột nghiêng người sang hôn cô. Cô ôm chặt lấy anh , rất lâu sau vẫn không chịu buông tay. Đèn xanh đă sáng từ lâu , xe phía sau cũng mất kiên nhẫn , bắt đầu nhấn c̣i , anh gọi :"Hiểu Tô".

    Cô vẫn không chịu buông tay , dường như chỉ cần buông tay , anh sẽ lập tức biến mất.

    Anh lại gọi cô :"Hiểu Tô".

    Nước mắt cô đột ngột trào ra ,làm anh giật bắn ḿnh :" Hiểu Tô , em làm sao vậy?".

    Cô không đáp , tiếp tục khóc.

    "Hiểu Tô..xảy ra chuyện ǵ rồi ? Em đừng khóc , nói anh nghe , em đừng như vậy , Hiểu Tô".

    Giọng anh gần ngay bên tai , gọi tên cô , lo lắng bất an ôm lấy cô. Xe phía sau ra sức nhấn c̣i , có cảnh sát giao thông đi về phía họ.

    "Thiệu Chấn Vinh , chúng ta chia tay đi".

    Anh sững sờ , trong mắt hiện lên sự kinh ngạc , dường như không kịp phản ứng lại với những ǵ cô vừa nói . Cô máy móc lặp lại một lần , anh mới dần hiểu ra.

    Câu nói này , cô đă nghĩ cả tuần nay , nó giống nhứ một chảo dầu đang đun trên bếp , thiêu rụi cả lục phủ ngũ tạng thành tro bụi , đến khi cô không c̣n cảm thấy đau nữa , không ngờ khi thốt ra vẫn c̣n thấy đau đớn như thế.

    Nỗi hoang mang hiện lên trong đáy mắt anh :" Hiểu Tô , em đang nói ǵ vậy?".

    Giọng điệu cô b́nh tĩnh mà kiên quyết , như một kẻ đang tự cắt tĩnh mạch ḿnh , không c̣n chút đau đớn nào nữa :" tôi không muốn nói thêm lần nữa".

    Anh hỏi :"Tại sao?".

    Cảnh sát giao thông đang gơ cửa kính xe bên ngoài , giơ tay ra hiệu. C̣n ánh mắt anh cũng bắt đầu đỏ lên , hỏi lại lần nữa :"Tại sao ?".

    "Tôi không muốn ở cạnh anh , tôi không yêu anh nữa".

    Anh nắm lấy cổ tay cô , rất mạnh , cô chưa từng thấy anh như vậy.Anh lúc nào cũng dịu dàng nhă nhặn , anh lúc nào cũng lịch lăm hài ḥa , c̣n anh lúc này gần như trở nên hung hăng ác độc ,trán hiện gân xanh , giọng khàn đi :"Em nói bậy!".

    Cảnh sát giao thông bên ngoài vẫn gơ cửa xe , anh không thể không quay lại, cô nhân lúc đó đẩy cửa xe chạy ra ngoài , nếu không đi , cô sợ chính ḿnh sẽ làm điều ǵ đó đáng sợ hơn. , Cô không quay đầu lại ,len lỏi qua những khe hở giữa ḍng xe đi như một con cá may mắn thoát khỏi lưới , vội vàng trở về với biển cả .Bốn phía đều là xe , c̣n cô nghiêng ḿnh bỏ chạy .



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  10. #30
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.047
    Next Level: 0

    Thiệu Chấn Vinh sốt ruột , đẩy cửa xe muốn đuổi theo , nhưng bị cảnh sát giữ lại . Anh không màng đến bất cứ điều ǵ , rút giấy phép lái xe và ví tiền đút vào tay cảnh sát , bỏ lại cả chiếc xe , đuổi theo Đỗ Hiểu Tô.

    Cuối cùng phải qua hai con đường , anh mới đuổi kịp cô . Dù đi giày cao gót nhưng cô vẫn như chú hươu nhỏ sợ bị hổ vồ lấy ,liều ḿnh chạy thẳng về phía trước. Cuối cùng khi anh nắm được tay cô th́ cả hai đă mệt lử.

    Mặt cô trắng bệch , vẫn c̣n đầy mồ hôi vương trên trán ,cảm giác như vẫn muốn cố gắng thoát khỏi tay anh ,nhưng không giật ra được , cuối cùng cô đành uể oải dừng lại.

    "Hiểu Tô " ,anh cố b́nh tĩnh , "Thật ra em làm sao vậy ? Anh đă làm sai điều ǵ ?".

    Cô cúi mặt :" Anh không làm sai , là em sai".

    "Có chuyện ǵ em cứ thẳng thắn nói ra được không ? Anh làm ǵ chưa tốt , em cứ nói thẳng , anh có thể sửa".

    Tóc anh đẫm mồ hôi , đôi mắt nh́n cô không rời như mặt biển đen dưới bầu trời sao , long lanh đến mức khiến tim cô tan vỡ .

    Cô phải nói ǵ đây ?

    Dù định nói ǵ , cũng không thể mở miệng.

    "Hiểu Tô " anh vẫn níu chặt tay cô , "Anh không biết đă có chuyện ǵ xảy ra , nhưng chuyện t́nh cảm không phải như vậy , có vấn đề ǵ em cứ nói thẳng ra , chúng ta cùng nghĩ cách có được không ?".

    Ánh mắt anh hằn lên nỗi đau đớn , điều đó càng khiến tim cô như bị dao đâm , nếu có thể nhanh chóng chấm dứt nỗi đau đớn , không để nó kéo dài , th́ một lần vung dao cắt đứt , c̣n hơn sau này bị ngàn vạn dao đâm.

    "Thiệu Chấn Vinh , trước đây em từng làm sai một việc , sai đến mức không thể nào cứu văn được " , cô gần như đang khẩn cầu :" Sai đến mức em không thể tiếp tục yêu anh , chúng ta chia tay có được không ? Xem như em cầu xin anh ? Em thực sự không có cách nào khác nữa ".

    Cô kiêu ngạo đến vậy , từ trước đến giờ chưa hề hạ giọng cúi đầu ,anh thấy rất đau , không thể chịu đựng hơn được. "Hiểu Tô , không có ai chưa từng phạm lỗi , chuyện quá khứ đă qua rồi , anh không để tâm đến bạn trai trước đây của em , khi ở Anh anh cũng từng có bạn gái . T́nh yêu của chúng ta là hiện tại , anh chỉ cần hiện tại".

    "Không phải vậy" , cô gần như kiệt quệ , chỉ máy móc và hốt hoảng lặp lại :" Không phải vậy".

    Khuôn mặt cô vẫn tái trắng , chậm răi nói :" Khi đó em thật ḷng yêu Hướng Lâm Viễn , rất yêu , yêu nhiều lắm. Khi đó em chưa từng gặp trở ngại ǵ , bố mẹ yêu thương ,học trường hàng đầu , có bạn trai là tiến sĩ , em vẫn luôn tưởng rằng sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn với anh ta , rồi sẽ hạnh phúc cả cuộc đời. Nhưng không phải vậy , anh ta đến Bắc Kinh , em tốt nghiệp rồi cũng đến Bắc Kinh , nhưng chẳng bao lâu sau anh ta kết hôn với người khác ...", giọng nói cô càng lúc càng nhỏ như sắp tan vỡ ,"Em không có cách nào quên anh ta , cho đến khi gặp lại anh ta em mới nhận ra em không thể quên được ..cho nên , chúng ta chia tay đi."

    "Hiểu Tô , anh không tin những ǵ em nói " , anh cũng dần dần trấn tĩnh , tuy tay anh vẫn đang run lên nhưng giọng anh ẩn chứa sự kiên định không thể nghi ngờ , "Hiểu Tô , quên hết việc này đi . Em không cần nhắc đến việc này nữa , xem như nó chưa từng xảy ra".

    Nhưng cô không thể làm được.

    Cô bắt đầu một cách khó khăn , đôi mắt nḥa lệ , chỉ cần chạm nhẹ sẽ lập tức trào ra :" Em vẫn tưởng rằng em đă quên rồi , nhưng đến nay em vẫn không thể ..dù bây giờ anh bảo em quên đi , em cũng không thể .Em vốn không thể đối diện với anh...".

    "Anh không tin những ǵ em nói " , anh b́nh tĩnh và kiên định :" Anh không tin em không yêu anh".


    Nếu có thể , cô thà chết ngay lúc đó. Nhưng không thể , môi cô run rẩy :"Chấn Vinh , em nói thật ... em tưởng rằng em yêu anh , nhưng bây giờ mới biết , anh chẳng qua là chiếc phao cứu sinh mà em t́m được . Em xin lỗi ...".

    Sắc mặt anh tái nhợt như thấy điều kinh khủng ǵ đó , đột nhiên thô lỗ ngắt lời cô :"Đủ rồi ! Hôm nay chúng ta không bàn việc này nữa , anh đưa em về , em b́nh tĩnh lại một chút được không ? ". Anh ra sức kéo cô đi như muỗn ngăn cản điều ǵ , nhưng vô ích.

    "Thiệu Chấn Vinh" , câu nói cuối cùng vẫn thốt ra , "Xin anh đừng trốn tránh nữa , em thực sự chưa từng yêu anh ,mong anh đừng cố níu kéo nữa".

    Cả thế giới như im lặng trong phút chốc , thành phố náo nhiệt ồn ào , ḍng xe chạy như nước triều dâng , ḍng người đi qua đi lại trên dường , tiếng xe tiếng người ồn ào , tất cả dường như đă mất đi âm thanh .Chỉ c̣n lại tiếng tim đập :" Thịch ! Thịch! Thịch!...".

    Rất chậm răi , rất nặng nề ,từng hồi từng hồi , sau đó là nỗi đau , rất nhỏ nhưng vô cùng rơ ràng , chầm chậm chảy theo huyết quản cho đến tận tim . Th́ ra người ta nói đau ḷng , là đau thật , không thể chịu đựng được , đau đến mức không thể thở được. Anh hoang mang nh́n cô , tựa như không quen biết , hay giống như chưa từng gặp mặt. Nếu không th́ tất cả đều là giấc mơ , chỉ cần tỉnh lại là tất cả sẽ như trước không có ǵ thay đổi . Nhưng không thể tự gạt ḿnh , gạt người . Nước mắt cô dần khô đi , cơ mặt căng cứng đến đau nhức , mắt dần như không thể mở ra . Sắc trời dần chuyển đen , đèn đường sáng trưng , đèn xe bóng loáng , cảnh đêm tuyệt đẹp không khác ǵ một chất độc .C̣n cô đang rơi xuống tầng sâu của địa ngục , vĩnh viễn không thể siêu thoát.

    "Chấn Vinh", giọng nói cô h́nh như đă b́nh tĩnh ," Chúng ta chia tay đi , em không thể ở bên anh được".

    Cuối cùng anh cũng buông tay , đáy mắt không c̣n chút ánh sáng giống như chỉ trong phút chốc , cả thế giới trở nên ảm đạm , tối đen như một cái bóng . Anh không nói ǵ , chậm răi quay người đi.

    Lúc đầu anh đi rất chậm , nhưng càng lúc càng nhanh , không lâu sau đă biến mất nơi góc đường . C̣n cô cứ thẫn thờ đứng đó ,mắt mở to nh́n theo bóng anh càng lúc càng khuất xa.

    Cô không biết ḿnh đứng đó bao lâu mới gọi một chiếc taxi về nhà.

    Về nhà , cô đi tắm , nước cứ chảy vô t́nh , c̣n cô ngây dại đứng lặng ở đó . Chợt có tiếng ǵ đó vang lên , đầu óc cô cứng đờ , cô nghĩ một lúc mới nhận ra đó là tiếng chuông điện thoại . Điện thoại reo , cô nghĩ ḿnh nên làm ǵ đây ? Điện thoại reo th́ nên làm ǵ ? cuối cùng cô cũng nhớ ra ḿnh nên đi nghe điện thoại . Cô lảo đảo đi ra , chẳng may vấp phải chiếc gối h́nh con heo trên sàn nhà , ngă nhào xuống sàn , đau đến mức chảy nước mắt nhưng nh́n thấy màn h́nh điện thoại báo người gọi , cô cũng không c̣n để ư nhiều , vội nhấc ống nghe.

    "Hiểu Tô ? Hôm nay dự báo thời tiết nói có không khí lạnh , nhiệt độ sẽ giảm , áo khoác dày của con vẫn chưa cất đi phải không , ngày mai mặc nhiều một chút , chú ư cẩn thận , đừng v́ tham làm đẹp mà không chịu mặc thêm".

    "Con biết rồi".

    "Giọng con sao vậy?".

    "Cảm lạnh thôi".

    Mẹ cô lại cằn nhằn :" sao con lại không cẩn thận vậy ? Uống thuốc chưa ? Không được , gọi điện thoại cho Tiểu Thiệu , xem có cần đi tiêm không ?".

    " Mẹ , con đang hầm canh trên bếp , sắp trào rồi , con gác máy đây".

    "Haizzz , con bé này làm ǵ cũng không chu toàn ! Đi đi ! ".

    Cô gác điện thoại , khi ấy mới phát hiện khuỷu tay bị trầy xước có lẽ là do khi năy bị ngă , nhưng cô không cảm thấy đau.

    Tắm xong cô lại thẫn thờ , tóc ướt thế này phải làm sao đây ? Lại nghĩ một lát , phải đi sấy khô , đi t́m máy sấy tóc , rất lâu sau đó cô mới t́m ra máy sấy . Rỗi lại lục t́m công tắc , những thói quen hằng ngày giờ lại trở nên khó khăn đến vậy , cô lật qua lật lại máy sấy tóc , thầm nghĩ công tắc ở đâu ? Sao lại không t́m thấy ?

    Cuối cùng cũng t́m thấy công tắc , gió nóng chợt thổi ào lên mặt , nóng không kịp đề pḥng , nước mắt cô cứ thế trào ra .

    Cô không biết ḿnh ngồi trong pḥng tắm khóc bao lâu , có thể là một giờ , có thể là bốn giờ , vết thương trên tay nhức nhối , đau nhưng không sao ngăn được . Đau quá , hóa ra là đau như vậy ...cô ̣a khóc ...đau đến mức không thở được , đau đến mức không suy nghĩ được ǵ . Cô vén tay áo , rồi gục đầu lên bồn rửa mặt lạnh như băng .... đau quá ...cơn đau từ sâu thẳm trong đáy ḷng dâng lên , đau đến tuyệt vọng . Cô cuộn tṛn người bên bồn rửa , lạnh quá , cô bắt đầu run rẩy , nhưng không biết phải làm sao , ngoài việc khóc ra cô không c̣n cách nào khác . Cô sai rồi , sai lầm nghiêm trọng , cô không biết sẽ đau thế này . Nhưng giờ biết rồi cũng chẳng làm ǵ được nữa . Cô cố cuộn tṛn ḿnh lại , chỉ hy vọng ḿnh biến mất khỏi thế giới này , nếu không th́ vĩnh viễn quên Thiệu Chấn Vinh đi . Nhưng chỉ cần nghĩ đến anh , lồng ngực lại thắt lại , không thở được , đau đớn , th́ ra đau như vậy . Chỉ cần nghĩ đến anh , sẽ đau như vậy



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

+ Trả lời
Trang 3/7 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 7 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh