Nguồn: OLA

PHẦN 6:

Thiên B́nh hé cửa pḥng ra đưa mắt nh́n quanh…Không có ai cả,mọi thứ hoàn toàn vắng lặng.B́nh Nhi mở đèn hành lang,men theo bức tường xuống cầu thang…Cô cảm nhận được,càng ngày ḿnh càng đến gần tiếng khóc hơn.
"Oaaaoaoaoo..oao..oa..oa.oaoa…."
Tiếng khóc mỗi lúc 1 to hơn…Thiên B́nh đặt chân xuống bậc thang đầu tiên…Cảm giác lạnh toát từ mắt cá chạy ngược lên trên làm mồ hôi vả ra không ngừng.Có cái ǵ đó vừa chạm vào chân cô!Cổ họng nghẹn ứ không nói được lời nào,B́nh Nhi từ từ cúi xuống…
Một đứa trẻ sơ sinh với nước da trắng bệch như xác chết đang ôm ấy chân cô…Nó kêu khóc oang oang và nh́n cô với đôi mắt đỏ lừ…Thiên B́nh nhận ra đứa trẻ này…Nó…chính là h́nh ảnh của cô khi c̣n bé!Trơi ơi,nó từ trong tấm ảnh bước ra sao?????
Thiên B́nh cảm thấy chân ḿnh như bị đóng băng.Đến khi đứa trẻ mở to cái miệng rộng ngoác đỏ ḷm của nó ra th́ cô mới hoảng loạn bỏ chạy và trượt chân té nhào xuống cầu thang.
________o0o________
Thiên B́nh đến lớp học múa ban đêm với cái chân khập khiển.Suốt buổi tập hôm đó,cô cắn răng chịu đựng cái chân đang đau nhức từng cơn để hoàn thành xong mấy động tác cuối cùng.Nhưng B́nh Nhi vẫn cảm thấy ḿnh chưa hoàn hảo lắm,cô xin ở lại ngoài giờ cho tới khi cảm thấy ưng ư với bản thân ḿnh.
Đă 8 giờ tối và mọi người đă về hết,chỉ c̣n Thiên B́nh đang lê từng bước nặng nhọc dưới ánh đèn mờ mờ của dăy hành lang.
"Ha…ha..ha…."-có tiếng trẻ con cười khúc khích…cả tiếng bước chân b́nh bịch…tiếng bộp bộp của quả bóng da chạm đất…
"Ai c̣n chơi bóng giờ này nhỉ?"-B́nh Nhi bắt đầu thấy ḷng ḿnh cựa quậy,xôn xao.
Một cái bóng chợt lướt qua trước mặt Thiên B́nh…
Cái bóng nhỏ nhắn,tóc dài ngang lưng với quả bóng trên tay….
"Ha…ha…ha…."-tiếng cười đùa càng lúc càng nghe rơ hơn.
Thiên B́nh bấm môi thật chặt,cô vịn vào cầu thang đi từng bước thật chậm xuống lầu.Trong ḷng tự nhủ chắc là ḿnh sợ quá nên sinh ảo giác đấy thôi.Lạy Chúa tôi,hi vọng là mọi chuyện đúng như B́nh Nhi nghĩ.
"Bộp…bộp…"
Một quả bóng không biết từ đâu lăn xuống chân Thiên B́nh…
B́nh Nhi nh́n trân trân vào quả bóng.Cái quái ǵ thế này?Ở đâu lại ra cái thứ này?Ở đây,vào giờ này không thể có người chơi bóng!B́nh Nhi ngước lên lầu-nơi cô đoán là chổ bắt đầu của quả bóng.Chẳng thấy ai cả.Nhưng khi Thiên B́nh vừa nh́n xuống th́ có cái ǵ đó nhảy xổ lên người cô…
B́nh Nhi kinh hoàng khi thấy 2 cánh tay trắng muốt bám chặt lấy lưng ḿnh…Và 1 cái đầu tóc dài đặt lên vai cô…Đó chính là Thiên B́nh khi c̣n học tiểu học!…Nhưng…nó gớm ghiếc,kinh tởm với gương mặt trông y như bức tượng thạch cao và đôi mắt tṛn vo,đỏ ngầu đang nh́n cô chằm chằm…
Thiên B́nh hét lên kinh hăi và cố vẫy vùng để hất nó ra.Nhưng nó dường như là 1 khối u bất trị,bám dính Thiên B́nh không buông.Nó kêu lên the thé như tiếng mèo hoang rồi ghim hàm răng tởm lợm của nó vào B́nh Nhi.Máu tươi chảy ra từ vết cắn của nó nhuộm đỏ phần vai và ngực của Thiên B́nh…
Ư chí sinh tồn trong phút chốc trở nên mạnh liệt,Thiên B́nh hất được con quái vật kinh tởm đó ra khỏi người ḿnh rồi bỏ chạy trong cơn hoảng loạn.Cô chạy đến trạm xe và nhảy ngay lên chiếc xe bus vừa ngừng bánh.Xe bus giờ này rất ít người,vài vị khách lèo tèo dần rời khỏi xe hết,cuối cùng chỉ c̣n mỗi Thiên B́nh,v́ nhà cô hơi xa.
B́nh Nhi lạnh toát cả người,cô liên tục lau mồ hôi trên gương mặt trắng bệch của ḿnh…Từ chiếc ghế bên cạnh bổng phả ra 1 làn hơi lạnh toát…Thiên B́nh chợt phát hiện ra bên cạnh ḿnh c̣n có 1 cô bé mặc đồng phục trường cấp 2 năy giờ ngồi im như thóc…Im lặng đến mức cô không xác nhận được sự hiện diện của con bé này từ lúc mới bước vào xe.
_Em học trường nào vậy?Giờ này mới chịu về nhà ư?
Thiên B́nh hỏi nhưng con bé không trả lời,chỉ ngồi cúi đầu xuống như đang ngủ,mái tóc loà xoà che kín 2 bên mặt.
Đồng hồ đă chỉ đúng con số 9…
Bác tài ơi,làm ơn chạy nhanh lên dùm cháu!
Thiên B́nh cố t́nh nói thật to,nhưng h́nh như người lái xe không có phản ứng ǵ.Cảm thấy lạ,B́nh Nhi lần ṃ lên ghế tài xế.
Trời đất!Đối diện tay lái…không có ai cả!Nhưng chiếc xe th́ vẫn chạy đều đều…
Thiên B́nh kinh hăi nh́n qua con bé mặc đồng phục cấp 2…Bấy giờ nó mới ngẩn mặt lên,vén 2 bên tóc ra sau và để lộ ra đôi mắt vô hồn,đỏ ngầu như máu của nó…Nó…nó giống hệt Thiên B́nh lúc c̣n học cấp 2…
________o0o________
"Thiên B́nh mất tích!?"-Mă Mă vô cùng ngạc nhiên khi nghe tin đó-"Sao tự dưng lại…"
Lớp 10CA3 hôm nay lại loạn lên…Mọi người bàn tán trong nỗi hoang mang đến sợ hăi.
"Lại 1 người nửa…Lại thêm 1 người nữa biến mất không rơ nguyên nhân…Sao lại có chuyện trùng hợp thế này????...Tất cả đều ập đến 1 cách quá đột ngột…"
Thầy Ma Kết bước vào và làm tan bầu không khí hỗn loạn này.Thầy yêu cầu mọi người im lặng và bắt đầu bài học,cứ tạm xem như không có ǵ xảy ra…
Nhưng Mă Mă th́ không tài nào dửng dưng như vậy được…Có cái ǵ đó rất không b́nh thường!
Hôm đó Mă Mă trực nhật nên về muộn.Khi đi qua lớp học múa của B́nh Nhi,tim cô bổng nhiên đập nhanh hơn b́nh thường.Cô ghé mắt vào xem xung quanh và phát hiện trên tấm thảm lót sàn xuất hiện những vết tṛn màu đỏ đă bắt đầu khô quạnh lại từng mảng.Những dấu tṛn đó lấm chấm thành hàng dài,nối từ pḥng học múa đến nhà vệ sinh…
Mă Mă lần theo dấu vết,bước từng bước đến toilet không người gần đó…H́nh như có tiếng khóc…Nó phát ra từ trong bóng tối của nhà vệ sinh…
_Ai…ai đó!-Mă Mă hỏi.
Chỉ có tiếng khóc trả lời.
_Tôi hỏi ai đó?Ai c̣n làm ǵ ở đây giờ này!?-Mă Mă lớn tiếng quát.
"Phụt!"-Nhân Mă bật công tắt đèn.Ánh sáng trong nhà vệ sinh soi rơ cái h́nh hài đầy máu me của 1 cô gái đang quay mặt vào tường khóc thút thít…Nh́n sau lưng có vẻ rất quen!
Tóc dài màu hạt dẻ,hơi cháy nắng,…con thỏ trắng đính trên cổ áo,cả đôi giày Ba-lê luôn đi trong chân kia nữa…Cô ta…là Thiên B́nh!
_Thiên B́nh,cậu đấy phải không?Có chuyện ǵ vậy?-Mă Mă tiến lại gần hơn.
Thiên B́nh lau nước mắt đứng dậy,cô từ từ quay mặt về phía Mă Mă…
Nhân Mă hét lên kinh hăi!
Gương mặt…gương mặt be bét máu bị sứt mất phần cằm trên trái,để lộ ra cái lưỡi và khoang miệng đỏ ḷm…Thiên B́nh nh́n Nhân Mă trân trân bằng cặp mắt trắng dă…chỉ ư ử rên lên vài tiếng…
Mă Mă hoảng sợ cắm đầu chạy như điên ra khỏi cổng trường.
________o0o________
Về nhà,Mă Mă vẫn phát run lên v́ sợ…
"Trời ơi,chuyện kinh khủng ǵ thế này?"-Nhân Mă 1 tay ôm ngực,1 tay lau phần tráng mướt mồ hôi lạnh.
_Mă Mă,có ai gửi bưu phẩm cho con này!
Mẹ Nhân Mă đưa cho cô 1 gói bưu phẩm h́nh chữ nhật.Trên đó không có ghi tên người gửi,chỉ có tên người nhận là Nhân Mă thôi.
Mă Mă mang gói giấy lên pḥng mở ra xem.1 cuốn sách,nó hơi cũ với những trang bên trong bị ố vàng…
Mă Mă lật b́a sách ra xem…Trang 1…1 đứa trẻ sơ sinh quấn tả và vài ḍng chữ viết tay loang lổ mực không tài nào đọc nổi…Trang 2…1 cô bé tiểu học mặc đồng phục trường Little Stars…Trang 3…1 học sinh cấp 2 với đôi giày Ba-lê trắng…Trang 4…Chính là Thiên B́nh trong tấm h́nh chụp đầu năm!
"Hả?"-Nhân Mă cảm thấy sống lưng lạnh toát-"Cuốn sách này…sao lại?????"
Mă Mă run run lật trang tiếp theo ra xem…Trang tiếp theo…1 cô gái với gương mặt đầy máu và thiếu mất 1 phần cằm,đang nh́n Nhân Mă chằm chằm với cặp mắt mở to như mắt cá chết…
Bên cạnh bức ảnh kinh dị là 1 ḍng chữ hơi xiên xẹo:
"…Đây…là kết cục của mày…!"
Nhân Mă xé tan cuốn sách rồi châm lửa đốt trụi nó…
_Hăy biến đi!Biến xuống địa ngục đi!-Mă Mă hét lên
________o0o________
Mă Mă đứng trước lang cang lộng gió,nh́n xuống hồ bơi dậy sóng…
"Nếu thành tâm cầu khẩn và nhảy từ tầng 3 dăy lầu B này xuống hồ bơi,tất cả ước muốn đều thành sự thật…."
_Có đúng là chỉ cần nhảy xuống đây,mọi ước muốn sẽ thành sự thật không?-Mă Mă lầm bầm.
_Em làm sao vậy?-Thầy Ma Kết xuất hiện từ lúc nào,thầy vỗ nhẹ vào vai Nhân Mă-Thầy biết các em vẫn tin vào truyền thuyết về cái tầng 3 dăy lầu B này.Nhưng nghe lời thầy,bất ḱ ước mơ nào cũng phải trả giá…
Lúc đó bổng có tiếng ồn ào trong lớp 10CA3, 1 học sinh nam cầm trên tay quyển sách cũ nát đang hào hứng bước ra khỏi lớp.Nó giơ quyển sách lên cao và nói lớn cho mọi người nghe:
_Ḿnh thấy cái này trong học bàn Thiên B́nh,có ai muốn xem không?
"Trời đất!"-Mă Mă trợn tṛn mắt khi nhận ra đó…chính là quyển hồi kí hôm qua cô đă đốt thành tro.
_Dừng lại!Không được xem!
Mă Mă vội chạy đến ngăn cản…
1 cơn gió từ lang cang ùa vào,thổi tung những trang giấy ố vàng bay khắp hành lang tầng 3 dăy lầu B…
( to be continued)