share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 14/19 ĐầuĐầu ... 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 131 tới 140 của 190

Chủ đề: Tay ôm con tay ôm vợ - Hạ Nhiễm Tuyết

  1. #131
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 47

    Diệp An An chỉ có một ḿnh, cùng một cái vali rách nhỏ, bên trong trừ một vài bộ quần áo để thay th́ cũng không c̣n ǵ nữa. Cô không mang một thứ ǵ của Mục gia đi, trừ bỏ chiếc ṿng tay kia. Cô cũng không đ̣i một phân tiền nào của Mục Nham, thậm chí, ngay cả tấm chi phiếu anh ta cho cô cô cũng để lại trên bàn trong pḥng ḿnh, cô tin rằng, người giúp việc khi quét tước vệ sinh nơi đó thấy tự nhiên sẽ giao lại cho anh ta.

    Cô đă thuê một căn pḥng rất nhỏ ở một nơi rất yên tĩnh, chuẩn bị sẽ ở luôn ở nơi này, chờ đợi bảo bối được sinh ra. Pḥng ở rất nhỏ, nếu để một chiếc giường trong này th́ không gian sẽ không c̣n bao nhiêu, thế nhưng nơi này so với những chỗ khác an toàn hơn mà cũng rẻ hơn rất nhiều. Nơi này không có một ai quen cô, mà trên người cô cũng không có bao nhiêu tiền. Để có thể duy tŕ cuộc sống của ḿnh và cục cưng, cô phải đi t́m một công việc để làm mới được.

    Chỉ là, cô tốt nghiệp cũng đă lâu lắm rồi, cũng đă lâu rồi không ra ngoài đi làm, giờ cô đi đâu để t́m việc bây giờ. Vả lại, cô lại c̣n đang có thai. Một người phụ nữ mang thai đi xin việc càng khó, bây giờ c̣n tốt, chứ chờ khi bụng của cô lớn hơn, c̣n công ty nào muốn thuê cô làm việc nữa?

    Cầm lấy tờ báo, cô đi ra khỏi nhà. Vậy th́ phải nhân lúc bụng của cô c̣n chưa lộ rơ, ra ngoài kiếm thêm một chút tiền, cô có thể ủy khuất chính ḿnh, nhưng không thể ủy khuất cục cưng của ḿnh được. Con cô tuy rằng không có cha, nhưng đă có một người mẹ như cô yêu thương nó.

    Quả thật, đúng như cô nghĩ, t́m việc làm cũng không hề dễ, cho đến cuối cùng, cô t́m được một công việc rửa chén. Với cô mà nói, có c̣n tốt hơn là không. Tuy rằng hơi vất vả, số tiền cũng ít ỏi hơn nhưng cũng là số tiền cô cần nhất lúc này.

    Mỗi ngày tay cô đều phải ngâm trong nước mười mấy tiếng đồng hồ, mùa đông nước dù là đă được đun ấm, nhưng chẳng bao lâu lại lạnh buốt trở lại, tay cô dường như đă bị tổn thương do giá rét, thế nhưng cô vẫn không ngừng cọ rửa chén bát. Có lẽ đối với cô mà nói, mệt một chút nhưng cũng sẽ tốt hơn, mỗi ngày trở về nhà muộn như vậy, cô đều sẽ lăn ra ngủ, không có thời gian để đi suy nghĩ chuyện khác.

    Ngay cả Mục Nham.

    Cuộc sống mỗi ngày đều lặp đi lặp lại như vậy, thực khở sở, mệt chết đi, nhưng đă có cục cưng làm bạn, cô lại cảm giác so với trước kia thật sự hạnh phúc hơn rất nhiều. Mà có một số chuyện cho dù cô làm cách nào đi nữa để không phải nghe đến, cũng sẽ bị người khác nói ra.

    Chẳng hạn như nói về Mục Nham.

    Tin tức của anh ta, dù cô có trốn tránh cũng đều lọt vào tai ḿnh, tin tức hôn lễ của anh ta dường như được thông báo rầm rộ ở nơi này. Cho dù là chỗ này là pḥng bếp, cũng sẽ có người thỉnh thoảng nhắc tới. Nói cho cùng, một hôn lễ đáng nhớ như vậy, thực sự là quá mức khoa trương.

    Anh ta đang muốn chứng minh, anh ta yêu Cố Nghê Y biết chừng nào, yêu đứa nhỏ trong bụng cô ta biết bao nhiêu. Diệp An An nghe người khác bàn luận, cánh tay đang buông lỏng hơi trở nên cứng ngắc một chút, miệng cưới chua sót.

    Hôn lễ của anh ta vô cùng long trọng, cô nghe nói, anh ta chuẩn bị cho cô dâu của ḿnh một bộ váy cưới may theo yêu cầu từ Milan trị giá đến năm vạn, c̣n mời chuyên gia thiết kế một bộ trang sức riêng, những điều này cô chưa từng nhận được, thứ anh ta cho cô cũng chỉ là một tờ giấy chứng nhận kết hôn, bây giờ lại biến thành một tờ đơn ly hôn.

    Rửa sạch tay, cô đứng lên, nhẹ nhàng vỗ về bụng ḿnh, bảo bối này cũng đă được ba tháng, đứa nhỏ rất khỏe mạnh. Cô hướng phía ngoài đi ra, giờ đă là thời gian tan tầm rồi, đi ở trên đường, cô đột nhiên quay đầu lại, bỗng nh́n thấy một màn h́nh lớn phía ṭa cao ốc đang phát sóng buổi hôn lễ cực lớn kia.

    Th́ ra, hôm nay là ngày cưới của bọn họ.

    Người đàn ông khoác tay cô dâu xinh đẹp, chậm răi bước vào lễ đường.

    Diệp An An chỉ nh́n như vậy, đột nhiên, một giọt nước mắt từ cằm của cô rơi xuống.

    Cô xoay người, nghe thấy thanh âm bên tai thỉnh thoảng truyền đến.

    “Cố Nghê Y tiểu thư, con có đồng ư để người đàn ông này trở thành chồng của ḿnh, cùng sống với nhau trong giao ước hôn nhân. Bất kể khỏe mạnh hay bệnh tật, hoặc những lư do khác, đều yêu thương anh ấy, chăm sóc anh ấy, tôn trọng và tiếp nhận anh ấy, vĩnh viễn trung trinh với anh ấy không hề thay đổi cho đến cuối cuộc đời này hay không?”

    Cô nghe được thanh âm cố nghe y, thanh âm mang theo hạnh phúc.

    “Con đồng ư”

    “Mục Nham tiên sinh, con có đồng ư để người phụ nữ này trở thành vợ của ḿnh, cùng sống với nhau trong giao ước hôn nhân. Bất kể khỏe mạnh hay bệnh tật, hoặc những lư do khác, đều yêu thương cô ấy, chăm sóc cô ấy, tôn trọng và tiếp nhận cô ấy, vĩnh viễn trung trinh với cô ấy không hề thay đổi cho đến cuối cuộc đời này hay không?”

    Thân thể Diệp An An khẽ run rẩy, bước chân lại không hề dừng lại, gió vù vù thổi bên tai, thổi vào cả thanh âm rơ ràng của người đàn ông, rơ ràng như vậy. Khiến cả đời này cô cũng chẳng thể quên.

    Anh ta đă nói, “Con đồng ư”

    Khóe môi của cô chậm răi nhếch lên một nụ cười chua sót, từng bước một đi về phía trước, cúi đầu, bụng lại ẩn ẩn đau. Cô khẽ vuốt ve bụng ḿnh, cục cưng, con đừng buồn nhé, hôm nay ba ba của con kết hôn, không lâu sau, bọn họ cũng sẽ có một cục cưng, thực xin lỗi cục cưng của mẹ, mẹ không thể cho con một mái ấm, không thể cho con một người ba, sinh mệnh này chỉ ḿnh mẹ cho con.

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #132
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 48

    Hôn lễ của họ thực long trọng, nơi nơi đều có thể nh́n thấy h́nh ảnh của anh, cô vẫn c̣n yêu anh, thế nhưng, giờ anh đă là chồng của người khác, cũng sắp được làm cha. Mà cục cưng của cô ngay cả tư cách gọi anh một tiếng cha cũng không có, cục cưng của cô không có tư cách được mang họ Mục. Diệp An An vươn tay ra, sờ lên mặt ḿnh, th́ ra, cô vừa khóc, thật đúng là một người mẹ thích khóc.

    Lại đưa tay ra vỗ về lên bụng ḿnh, thực xin lỗi cục cưng, mẹ lại làm cho con đau ḷng sao? Nhưng mà, sau này, mẹ sẽ không như thế nữa, bởi v́ mẹ chỉ có con.

    Cô tiếp tục đi một ḿnh, người đến người đi nối tiếp nhau, cô vẫn là cô đơn một ḿnh. Mím môi cười, bao nhiêu đau xót giống như thực sự đă trôi qua đi, thời gian một năm kia giống như một giấc mộng vậy, ai yêu thương ai, ai tin tưởng, tổn thương ai, thật sự đă không quan trọng nữa.

    Chỉ là, từng đêm khuya mộng mị tỉnh lại, đều là lệ rơi đầy mặt. Pḥng không thông gió, rất ẩm ướt, không ai có thể thu nhận nước mắt của cô, mà đau đớn trong ḷng cô, lại chẳng có ai thương xót.

    Chỉ có ḿnh cô tự thương xót lấy chính ḿnh, đưa tay lên vuốt ve bụng đă hơi nhô lên của ḿnh, cục cưng của cô, là món quà quư giá nhất mà ông trời đă cho cô, là cô nhi hơn hai mươi năm qua, rốt cục cô cũng đă có một người thân của ḿnh.

    Về đến căn nhà trọ nhỏ, nơi này không phải phố xá sầm uất, mà rất xa xôi, thế nhưng con người nơi đây lại vô cùng giản dị. Cô ở nơi này thực an tâm, tuy rằng cô không có bao nhiêu tiền, lại rất vất vả, nhưng so với quá khứ th́ thực thoải mái hơn nhiều.

    “Diệp An An, cậu…cô gái đáng chết này”, đột nhiên tới truyền tới tiếng rống của một người phụ nữ, khiến toàn bộ nhà trọ dường như chấn động một chút. Diệp An An mới vừa quay đầu lại, liền nh́n thấy được Giản Tiểu Phương đang chạy nhanh về phía ḿnh.

    “Diệp An An, cậu thực là đồ không có suy nghĩ, Diệp An An, cậu đem Giản Tiểu Phương ḿnh trở thành cái ǵ, ḿnh không đáng là người để cho cậu tin tưởng sao? Xảy ra một chuyện lớn như vậy, một ḿnh cậu sống như thế nào, cậu thực sự rất không có lương tâm”, Giản Tiểu Phương chạy đến trước mặt Diệp An An, tuôn ra một tràng với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, mà Diệp An An hoàn toàn không c̣n đường căi lại.

    Giản Tiểu Phương lo lắng, Giản Tiểu Phương tức giận, nhưng lại khiến cho trái tim của Diệp An An giống như được luồng ấm áp vây quanh, mặc kệ xảy ra chuyện ǵ, Giản Tiểu Phương đều vô tư mà quan tâm cô như vậy, “Thực xin lỗi, Tiểu Phương, ḿnh…chỉ là…không muốn để mọi phải lo lắng cho ḿnh”.

    Đúng vậy, cô chỉ là không muốn để cho mọi người phải lo lắng, cô không phải là một người phụ nữ yếu đuối, rời khỏi người đàn ông cô yêu kia, cô cần một ḷng can đảm của bản thân để có thể đối mặt với mọi thứ, không làm mọi người phải lo lắng, cũng không muốn để mọi người an ủi cô, chỉ có một ḿnh cô, như vậy, cô có thể rất dũng cảm mà sống sót. Chỉ là, nếu có người khác quan tâm th́ cô cô sẽ trở nên yếu ớt, tương lai c̣n rất dài, cô phải dũng cảm hơn nữa mới được.

    Cô chỉ có một ḿnh, cô sẽ cho cục cưng một cuộc sống thật tốt, cho dù, nó là một đứa bé sinh ra không được chào đón.

    “Cậu cũng biết chúng ḿnh sẽ lo lắng, vậy một ḿnh cậu ở nơi quỷ quái này, chúng ḿnh sẽ không lo lắng sao”, Giản Tiểu Phương căn bản không v́ cô xin lỗi mà nguôi ngoai, ngược lại lại càng mắng hung hơn. Cô gái này đầu óc nhất định là làm từ gỗ, không có tin tức của cô ấy, cô đă lo lắng đến muốn phát điên rồi. Kỳ thật, cô thực sự đă rất lo lắng cho cô ấy.

    Diệp An An vốn dĩ không có người thân, một ḿnh rời khỏi mục nham th́ cuộc sống phải làm thế nào, mà cô ấy, mới chỉ rời đi có ba tháng thôi mà dường như đă gấy đi rất nhiều.

    Cô nh́n Diệp An An từ trên xuống dưới, thực sự là rất gầy, nhưng eo th́ lại to hơn. Cô cũng chẳng để ư nhiều đến sự thay đổi của cơ thể Diệp An An.

    “Chúng ta đi lên đi”, Diệp An An hơi nghiêng đầu, hàng xóm bên cạnh rất nhiều đều v́ tiếng rống to vừa rồi kia của Giản Tiểu Phương mà ló ra, giống như đang nh́n quái vật mà nh́n các cô.

    Giản Tiểu Phương cũng phát hiện, gương mặt lập tức đỏ bừng, cô lại không kiềm chế được tính nóng nảy của ḿnh, cũng may, nơi này không có người quen, càng không có Thượng Quan Thuyên. Nếu để cho tên đàn ông kia biết, không biết chừng anh ta lại đem cô ra giễu cợt, bảo cô là sư tử Hà đông mất.

    Cô có thể để cho bất cứ người nào giễu cợt cũng được, thế nhưng người đó tuyệt đối không thể là Thượng Quan Thuyên.

    Diệp An An thấy cô đang suy tư, cũng không nói ǵ thêm. Cô lên lầu, mở cửa ra, bên trong tuy có hơi nhỏ nhưng lại được quét tước vô cùng sạch sẽ.

    Giản Tiểu Phương có chút không vừa ư nh́n căn pḥng nhỏ này, cô biểu lộ lên trên khuôn mặt, hơn nữa là rất rơ, chỗ này nhỏ như vậy cũng có thể cho người ở được sao? Ở Mục gia, ngay cả một cái pḥng bếp cũng đă lớn hơn chỗ này, huống chi bây giờ mỗi ngày cô ấy đều phải ăn ba bữa cơm rồi ngủ nghỉ, vừa đi vệ sinh luôn ở trong này.

    Không thấy chật chội sao?

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #133
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 49

    “Sao cậu lại kiếm loại chỗ ở này, nếu thật sự không có chỗ nào để đi th́ cậu hăy đến ở nhà ḿnh đi, ba mẹ ḿnh, c̣n có anh trai ḿnh nữa đều hoan nghênh cậu, nơi này mà cũng có thể ở được sao?”, cô lại bắt đầu nói lải nhải không ngừng, càng nh́n càng không hài ḷng, cảm giác thế này thực sự là ủy khuất cho Diệp An An. Sao cô ấy có thể để cho bản thân ḿnh trở nên chật vật như thế, cô ấy đă rời khỏi Mục Nham th́ cũng đừng trở nên đáng thương như vậy được không, cô ấy không có người thân, nhưng c̣n có bọn họ mà.

    Diệp An An nhưng lại lắc đầu, “Nơi này cũng rất tốt, ḿnh rất thích, tuy có hơi nhỏ nhưng lại rất yên tĩnh”, Diệp An An t́m một cái ly sạch, rót cho Giản Tiểu Phương một ly nước, tươi cười ấm áp, cũng là thỏa măn. Có nơi này, cô đă thực vừa ḷng, cô không có tiền đi thuê một căn pḥng lớn, chỉ có thể t́m một nơi như thế này. Hơn nữa, cô c̣n phải tiết kiệm cho sau này một chút tiền mới được, chờ đến khi bụng lớn hơn th́ sẽ không thể đi làm được nữa. Vả lại khi cục cưng sinh ra, nhất định sẽ phải tốn rất nhiều tiền, cho nên, bớt được chút nào cô đều đă bớt, cô có thể ủy khuất chính ḿnh nhưng cục cưng của cô, cô tuyệt đối sẽ không để nó phải chịu khổ.

    Về phần gia đ́nh Giản Tiểu Phương cô lại càng không dám nghĩ đến, cô không muốn mang phiền toái đến cho người khác. Huống chi, Giản Vũ Phong lại đối với cô có tâm tư kia, không gặp th́ hơn, không nên để anh ấy lại hy vọng, bằng không đổi lại chỉ là càng thất vọng mà thôi. Nếu đă không yêu, vậy th́ chi bằng không gặp th́ tốt hơn.

    Với lại, cô cũng muốn cách thật xa người đàn ông kia, không thấy, không nghĩ, không gặp, cũng sẽ không c̣n đau nữa. Hai người đă không c̣n là vợ chồng, nhưng có một đứa trẻ lại không ai biết đến.

    Giản Tiểu Phương miết môi một chút, đối với câu trả lời của An An, đương nhiên là rất không vừa ḷng, nơi này tốt, có mà tốt cái rắm. Cô chẳng thấy chỗ này có ǵ tốt, ngay cả chỗ để ngồi cũng chẳng có nữa là.

    Nhưng đột nhiên cô nh́n lại người phụ nữ đă mấy tháng rồi chưa gặp đang đứng trước mặt ḿnh mới phát hiện, cô ấy vẫn giống như trước kia, nhưng lại trưởng thành hơn.

    Thế nhưng, cũng tiều tụy hơn nhiều, quầng mắt thâm đen, rơ ràng là không được ngủ ngon chút nào, rời khỏi Mục gia kia, rời khỏi người đàn ông kia, cô ấy cũng đă chịu đủ khó chịu rồi.

    Diệp An An đột nhiên ngửi được mùi vị nấu ăn bên nhà hàng xóm, cái loại khói dầu này khiến cho cô rất không thoải mái, trong dạ dày bắt đầu cuồn cuộn dâng lên, măi cho đến khi cô không chịu nổi nữa mới che miệng chạy vào toilet. Thời kỳ thai nghén của cô bắt đầu rồi, không tính là nghiêm trọng, nhưng cũng không thể tránh khỏi, có khi c̣n làm khổ cô cả một ngày không ăn được ǵ vào bụng, mà sáng sớm c̣n phải đi làm, cho nên thân thể của cô mới gầy đi nhanh chóng như vậy.

    Chính là ngoại trừ bụng của cô hơi hơi hở ra bên ngoài th́ những thứ khác lại chẳng có vẻ ǵ là giống với phụ nữ đang mang thai.

    Giản Tiểu Phương buông cái ly xuống, v́ chỗ này quá nhỏ nên cô chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nh́n thấy Diệp An An đang nôn mửa, cô ấy cũng không nôn ra thứ ǵ, chỉ nôn khan vậy thôi.

    “Diệp An An”, sắc mặt Giản Tiểu Phương đột nhiên trầm xuống, bộ dạng này, nếu đến lúc này mà cô cũng không biết th́ cô đúng là một con ngốc.

    Diệp An An đứng thẳng thân ḿnh, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng vẫn nở nụ cười với Giản Tiểu Phương, nhưng lại mang theo chút vô lực. Quần áo rộng thùng th́nh lúc này đang dán chặt lên thân thể của cô, hở ra cái bụng hơi nhô lên của cô.

    “Diệp An An, cậu mang thai sao?”, Giản Tiểu Phương nh́n chằm chằm vào bụng của Diệp An An, sắc mặt biến đổi từng chút từng chút. Cho đến lúc b́nh tĩnh lại, nhưng trong mắt của cô lại như đang có từng đốm lửa đang cháy bừng bừng.

    “Diệp An An, đứa nhỏ này có phải là của Mục Nham hay không?”, thanh âm của cô lạnh lùng, người cũng lạnh, giống như đang cực lực đè nén một thứ ǵ đó vậy.

    Diệp An An sững sờ một chút, đột nhiên lắc đầu, cô cúi đầu, hai tay đặt trên bụng ḿnh, “Đứa nhỏ này, là của một ḿnh ḿnh, không có quan hệ ǵ với ai khác hết”.

    Đúng vậy, đây là đứa nhỏ của một ḿnh cô. Không ai hoan nghênh nó, cô sẽ hoan nghênh, không ai thương nó, th́ cô sẽ thương hết ḿnh.

    “Diệp An An, sao cậu có thể ngốc như vậy, sao có thể chứ?”, Giản Tiểu Phương đi đến bên cô, trong mắt một mảnh mù mịt không rơ, cô đột nhiên vươn tay hung hăng lắc cả người Diệp An An, Diệp An An nh́n tay cô, chỉ cười thản nhiên, Tiểu Phương, lần này cũng tức giận, đúng vậy, cô đem chính ḿnh làm thành nông nỗi này, rơ ràng trong bụng đang mang đứa con của anh ấy lại chỉ có thể nh́n anh kết hôn.

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #134
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 50

    Cô ấy như vậy, thật sự rất ngốc, rất ngốc…

    Tay của Giản Tiểu Phương khựng lại giữa không trung, trong hai mắt tràn đầy tức giận.

    Diệp An An nhắm hai mắt lại, cô cho rằng Giản Tiểu Phương là muốn đánh cô, dù sao, cô như thế này, quả thật là khiến cho người khác cảm thấy tức giận, cô nghĩ rằng sẽ không có ai để ư, không có ai quan tâm đến cô. Nhưng cô đă ai rồi, là có, Giản Tiểu Phương không phải là đang quan tâm cô sao?

    Đợi thật lâu, cô cảm giác bả vai ḿnh bị đè xuống một chút, mà Giản Tiểu Phương lại ngồi lên trên chiếc giường nhỏ duy nhất có thể nằm ngủ trong pḥng này.

    “Mấy tháng rồi?”, Giản Tiểu Phương không ngờ lại không giống như cô tưởng là muốn đánh cô, đánh phụ nữ có thai, chắc chắn sẽ bị trời phạt. Giản Tiểu Phương đỡ cô ngồi xuống, ánh mắt lại vẫn nh́n về cái bụng nhỏ nhắn hơi hở ra của cô, nơi này, có một đứa nhỏ, là con của An An.

    “Đă được ba tháng rồi”, tay Diệp An An đặt trên bụng ḿnh, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra chút thản nhiên ấm áp, chỉ cần nói đến đứa nhỏ, cô lại cảm giác ḿnh thật hạnh phúc. Bị sa vào rất nhiều những bất hạnh, cô vẫn là hạnh phúc.

    “Tiểu Phương, đừng nói chuyện này với người khác, được không?”, Diệp An An đột nhiên bắt lấy cánh tay Giản Tiểu Phương, hơi hơi dùng sức giữ chặt, có thể cảm giác được sự căng thẳng của cô. Cô không muốn để cho người khác biết về đứa bé này, lại càng không muốn để cho người khác có cơ hội tổn thương nó.

    Mục Nham từng lạnh lùng nói cho cô biết, nếu cô thật sự mang thai, vậy th́ anh ta sẽ xóa sạch. Cô biết anh ta nói đều là sự thật. Nếu anh ta biết chuyện này, vậy th́ cục cưng của cô có lẽ sẽ gặp nguy hiểm mất.

    Cho nên, cô sẽ không cho anh ta có cơ hội làm hại đến cục cưng, tuyệt đối sẽ không, cho dù thật sự phải rời xa.

    Giản Tiểu Phương nh́n chằm chằm lên vẻ nghiêm túc trên gương mặt của cô, tuy rằng tái nhợt nhưng lại vô cùng kiên định. Cô ấy trốn tránh bọn họ chuyện đứa bé chắc hẳn là có nguyên nhân đi. Chưa nói đến Mục Nham, chính là Cố Nghê Y kia là một người đàn bà rất đáng sợ, cô ta sẽ làm ra loại chuyện ǵ, tất cả bọn họ đều không thể đoán trước được.

    “Ừ…”, Giản Tiểu Phương gật đầu một cái, bỗng nhiên giữ chặt nắm đấm của ḿnh, “Ḿnh đương nhiên sẽ không nói cho người khác biết, đây cũng là con trai nuôi của ḿnh, ḿnh sẽ bảo vệ nó thật tốt”.

    Diệp An An cười khẽ v́ Giản Tiểu Phương tự phong cho ḿnh chức mẹ nuôi, “Sao cậu biết là con trai?”.

    Giản Tiểu Phương ngồi xuống, nơi này quả thật rất đơn sơ, nhưng thực sự cũng rất yên tĩnh. Cô quay đầu lại, giọng điệu thế nhưng lại rất nghiêm túc, “Ḿnh biết nhất định sẽ là con trai”.

    Diệp An An không nói ǵ, thực ra đối với cô mà nói con trai hay con gái cũng đều tốt, chỉ cần là con của cô, th́ đều là bảo bối, đều là người thân của cô.

    So với lúc năy th́ toàn bộ không khí trong pḥng bây giờ có thể nói thoải mái hơn rất nhiều, hai người phụ nữ đang nói chuyện với nhau về đứa nhỏ c̣n chưa sinh ra, mà thời gian trong những tiếng nói chuyện của họ, chậm răi trôi đi.

    Đợi cho đến khi trời tối, Giản Tiểu Phương đành miễn cưỡng mà rời đi, cô lo lắng cho Diệp An An, cô ấy bây giờ là một người phụ nữ đang mang thai, một ḿnh ở nơi này sao có thể an tâm cho được. Nhưng cuối cùng v́ Diệp An An cam đoan nên cô mới rời khỏi, nơi này thật sự quá nhỏ, nếu thêm cô nữa th́ thật sự sẽ không ngủ được, mà cô lại không muốn đă quấy rầy đến Diệp An An. Dù sao, trông bộ dạng của cô ấy, có lẽ đă lâu rồi cũng chưa từng được nghỉ ngơi thật tốt.

    Đến lúc Giản Tiểu Phương đi rồi, Diệp An An mới nằm lên trên chiếc giường nhỏ của ḿnh, trở ḿnh, mấy ngày này, h́nh như cô nửa mộng nửa tỉnh càng ngày càng nhiều. Có người quan tâm thực sự rất tốt, nhưng là, cô đồng thời cũng sợ, Giản Tiểu Phương có thể t́m được cô, vậy th́ những người khác th́ sao, Cố Nghê Y kia, c̣n có Mục Nham nữa.

    Cô không dám tưởng tượng bọn họ nếu biết cô có đứa nhỏ này, sẽ đối với cô như thế nào nữa.

    Có lẽ, cô nên suy nghĩ cho kĩ lại một chút.

    Ngày hôm sau, cô vẫn đi làm như b́nh thường. Buổi sáng bởi v́ vừa mới mở cửa cho nên cũng không có nhiều chén bát để rửa. Bây giờ mọi người đều đối với cô ḥa thuận hơn rất nhiều, có lẽ v́ nh́n thấy cô là một người phụ nữ đang mang thai nên cũng đă đặc biệt chăm sóc hơn một chút.

    Cô đón nhận, cũng rất cảm tạ mọi người.

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #135
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 51

    Tập đoàn Mục thị, Giản Tiểu Phương ôm tài liệu hướng đi về phía văn pḥng tổng tài, nếu không phải v́ hợp đồng của cô c̣n chưa kết thúc, nói thật, cô thật sự không muốn làm ở trong này thêm chút nào nữa. Mỗi ngày nh́n thấy Mục Nham và Cố Nghê Y, cô sẽ cảm thấy ghê tởm. Hai người bọn họ th́ vui vẻ hạnh phúc, nhưng lại khiến An An bị tổn thương đến nông nỗi này mà bọn họ c̣n có thể yên dạ yên ḷng ở cùng một chỗ sao? Cô cuối cùng cũng hiểu được v́ sao Mục Nham co` thể thích một người phụ nữ như Cố Nghê Y, một người lănh huyết, c̣n một người th́ ác độc, hai người bọn họ quả nhiên là thích hợp, Mục Nham như vậy, Cố Nghê Y cũng thế.

    Đến gần văn pḥng tổng tài, Mục Nham cũng không có bởi v́ kết hôn mà tính cách trở nên mềm mỏng hơn, tựa hồ so với trước kia c̣n muốn lănh đạm hơn vài phần, mà Lăng Huyên ở ngay sau ngày kết hôn của anh ta liền từ chức không có nguyên nhân, cứ như vậy mà rời đi. Trong công ty thiếu đi một nhân viên nữ th́ lại sẽ có một người mới đến, hóa ra, thế giới này thiếu một người cũng chẳng có ǵ thay đổi.

    “Tổng tài, tài liệu của ngài đây”, Giản Tiểu Phương đem tài liệu đặt trên bàn của hắn, nhưng khi nh́n đến gương mặt của Mục Nham, không thể phủ nhận người đàn ông này khi trưởng thành tướng mạo lại vô cùng hoàn mỹ, cái mũi thẳng tắp, đôi mày kiếm cực đậm nét, đôi môi trơn mỏng, ngũ quan góc cạnh, tuy rằng đường nét thực lạnh lùng kiên định, nhưng khí chất trầm lănh như vậy, rất hấp dẫn người khác.

    Không biết con của An An sau này lớn lên có thể giống như anh ta hay không? Nếu thật sự như thế, th́ sẽ là một thằng nhóc vô cùng đẹp trai, thứ anh ta cho An An cũng chỉ có bấy nhiêu đó, không thể phủ nhận, gene của anh ta cũng không tệ lắm, có lẽ con của anh ta hẳn cũng không kém anh ta.

    “C̣n có chuyện ǵ sao?”, Mục Nham ngẩng đầu, Giản Tiểu Phương này từ trước đến nay đối với hắn vừa khách khí vừa xa lánh. Từ sau khi hắn cùng Cố Nghê Y kết hôn, cô ta lại càng lạnh lùng hơn, ngoại trừ những chuyện quan trọng ra, từ trước đến nay đều đối với hắn là kính trọng mà không hề thân thiết.

    Mà bây giờ, cô ta đang nh́n hắn chăm chú lâu như vậy, đương nhiên, hắn sẽ không tự kỷ mà cho rằng cô sẽ thích hắn.

    “Không có”, Giản Tiểu Phương hơi chút yếu ḷng, xoay người đi ra bên ngoài.

    “Chờ một chút…”, đột nhiên Mục Nham gọi cô lại, Giản Tiểu Phương quay đầu lại th́ thấy vẻ mặt Mục Nham lúc này có chút do dự, mày rậm của hắn gắt gao nhăn chặt cùng một chỗ.

    “Có chuyện ǵ thưa tổng tài?”, đứng ở tại chỗ, giọng nói của cô giống như máy móc vậy, bây giờ anh ta với cô cũng chỉ có duy nhất một thân phận này thôi, đối với việc hắn từng làm tổn thương An An, đương nhiên cô sẽ không bao giờ quên.

    “Diệp An An…có khỏe không?”, trầm mặc cả nửa ngày, cuối cùng Mục Nham cũng mở miệng. Hắn không biết v́ cái ǵ lại muốn hỏi chuyện này, gần đây, hắn luôn dồn hết tâm trí muốn quên đi người phụ nữ kia, thế nhưng bóng dáng của cô khiến cho hắn căn bản là không thể thoát khỏi. Có khi, mở mắt tỉnh dậy, giật ḿnh hoảng hốt, căn pḥng của hắn vẫn là hai màu đen trắng như vậy, mà hắn th́ cấm không cho người phụ nữ kia bước vào ở trong này. Nhưng là, khi hắn khi hắn nh́n vào trong lồng ngực ḿnh, khuôn mặt của Cô Nghê Y lọt vào trong mắt hắn th́ hắn mới phát hiện, th́ ra, hắn vậy mà lại nhớ đến người phụ nữ kia, nhưng hắn cũng đă tận lực cố gắng không đi hỏi thăm tin tức về cô ấy.

    Giản Tiểu Phương sửng sốt một chút, “Cô ấy đương nhiên rất tốt, rời khỏi anh cô ấy tốt hơn rất nhiều”, cô nói chuyện trái với ḷng ḿnh, kỳ thật ai cũng đều biết, rời khỏi anh ta Diệp An An sao có thể tốt được đây?

    Mục Nham không nói ǵ, không ai đoán được bên trong con ngươi đen của hắn lúc này rốt cuộc đang chứa tâm tư ǵ, hắn đứng lên, lấy từ trong túi áo của ḿnh ra một tấm thẻ tín dụng.

    “Đây là của cô ấy, làm phiền cô đưa thứ này cho Diệp An An, cái này là thứ cô ấy nên được”, Mục Nham hắn chưa bao giờ tỏ ra keo kiệt đối với phụ nữ, bạn gái hắn cũng như vợ trước của hắn. Mà cô th́ đă đem vật này bỏ lại.

    ***

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #136
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 52:

    “Mỗi tháng tôi sẽ gửi tiền vào trong này, như vậy cuộc sống của cô ấy ít nhất cũng đỡ phải lo lắng nhiều, nếu cô ấy c̣n có yêu cầu ǵ, cô cứ trực tiếp nói cho tôi biết, tôi nhất định sẽ đáp ứng”, chỉ cần cô muốn, hắn đều có thể cho, mà hắn cũng muốn làm chút ǵ đó để bản thân ḿnh bớt áy náy, cô từng là vợ của hắn, cũng là người phụ nữ từng phát sinh quan hệ với hắn.

    Giản Tiểu Phương đột nhiên cười một tiếng, cô lắc đầu, “Thực xin lỗi, tổng tài, t́nh yêu của An An nhà chúng tôi là vô giá”. Cô nói xong, trực tiếp mở cửa rồi đi ra ngoài, lại gặp phải Cố Nghê Y đang đứng ngoài cửa từ lúc nào không hay, cô liếc cô ta một cái, không biết cuộc nói chuyện của bọn họ, cô ta nghe được bao nhiêu. Cô có chút đề pḥng, luôn cảm giác người đàn bà này, chẳng tốt đẹp ǵ như bề ngoài của cô ta. Mà cô vẫn chưa hề quên, chuyện lần trước cô ta hăm hại cô và An An.

    Cố Nghê Y chỉ âm thầm đánh giá Giản Tiểu Phương, đến khi nh́n thấy người đàn ông ở bên trong th́ cười khẽ rồi đi vào, trên gương mặt một chút khác thường cũng không có. Cô cũng đă mang thai gần ba tháng, mặc đồ hàng hiệu của phụ nữ mang thai. Cũng là người mang thai, nhưng nếu đem so sánh với Diệp An An, rơ ràng thấy được, cuộc sống của cô thật sự là tốt hơn nhiều, da dẻ hồng hào, toàn bộ hạnh phúc trên mặt đều là những thứ Diệp An An không thể có được.

    “Sao em lại đến đây, người hầu đâu?”, Mục Nham đem tấm thẻ đặt vào trong túi áo, vội vàng đi qua đỡ Cố Nghê Y, mà giọng điệu của hắn khiến người ta không khó để nghe ra sự lo lắng trong đó, hắn thực cẩn thận đỡ cô đến sopha bên cạnh. Ánh mắt hắn vẫn nh́n bụng của cô, trong mắt là một mảnh phức tạp, đối với đứa nhỏ này, đến bây giờ th́ hắn đă muốn tiếp nhận rồi, hơn nữa, là vô cùng chờ mong nó được sinh ra, đứa con của hắn. Hắn chưa từng được làm cha, th́ ra, chờ đợi một tiểu sinh mệnh chào đời chính là như thế này.

    “Em và con chỉ là nhớ anh thôi mà”, ánh mắt Cố Nghê Y chớp nhẹ một cái, cô dùng từ “Em và con” chứ không phải là “Em”. Bọn họ bây giờ đă là vợ chồng, mà đứa nhỏ trong bụng cô chính là lợi thế lớn nhất của cô. Hiện tại, Diệp An An đă rời đi, mà Lăng Huyên kia cũng đă từ chức, người đàn ông này chỉ thuộc về ḿnh cô mà thôi.

    Hai người bọn họ xem ra là rất hạnh phúc, người chồng chín chắn vững vàng, người vợ xinh đẹp, c̣n có đứa nhỏ chưa sinh ra nhưng đă được mọi người yêu thương.

    Ngoài cửa Giản Tiểu Phương xoay người, cô thở dài một tiếng, chậm răi ḥa vào không khí, rồi sau đó rất nhanh biến mất. Cùng là con của anh ta, nhưng con của Cố Nghê Y th́ như bảo bối c̣n con của An An th́ ngay cả cây cỏ cũng không bằng. Thậm chí, nó c̣n không có quyền được cha ḿnh nh́n tới, vả lại, người cha này c̣n chẳng hề biết đến sự tồn tại của nó nữa.

    “An An à An An, cậu thật sự rất đáng thương biết không?”, Giản Tiểu Phương lẩm nhẩm tên của Diệp An An, bỗng nhiên cười khe khẽ, con nuôi của cô mới không cần một người cha như vậy, nó có hai người mẹ vô cùng yêu nó, như vậy là đủ rồi.

    Giản Tiểu Phương trở lại ngồi vào vị trí của ḿnh, chuyện trong công ty này từ trước đến nay chỉ có nhiều chứ không hề ít, tất cả mọi người ở đây đều bàn tán về người vợ mới của tổng tài, tổng tài như thế nào như thế nào yêu cô ta, cưng chiều cô ta, thậm chí, hơn nữa c̣n sớm đă có kết tinh t́nh yêu của hai người.

    Giản Tiểu Phương mím môi không nói, mở máy tính ra, làm công việc của chính ḿnh.

    Bỗng một đôi chân thon dài bước vào, liền đón lấy ánh mắt của tất cả phụ nữ xung quanh, người đàn ông chỉ tao nhă đi tới, từng bước một tựa như một luồng gió mới lạ, khí chất lỗi lạc tài t́nh.

    Giản Tiểu Phương khẽ nâng mắt lên một chút, đến khi nh́n thấy người đàn ông kia, trên mặt lập tức xuất hiện ba vạch đen, hơn nữa càng ngày càng đậm. Cô đóng máy tính lại, đứng lên, đi ra bên ngoài. Mà người đàn ông kia chỉ hướng những người khác gật đầu một cái rồi cũng đi ra bên ngoài. Trên người anh ta có thoang thoảng hương vị trà xanh đặc biệt tươi mát, lưu lại trong không khí, làm cho những người phụ nữ kia mê say không thôi.

    Thượng Quan Thuyên, quả thực là rất đẹp trai anh tuấn.

    Giản Tiểu Phương giẫm mạnh lên trên sàn nhà, thực dùng sức, làm như muốn đem toàn bộ sàn nhà đạp thủng vậy. Thượng Quan Thuyên đi đằng sau cô chỉ sờ sờ cái mũi ḿnh một chút, thực buồn cười nh́n bước chân của Giản Tiểu Phương, cô ấy có thù oán ǵ với cái sàn nhà phải không nhỉ, chắc có lẽ là muốn đem sàn nhà làm mặt của anh quá.

    ******

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #137
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 53

    Cứ như vậy mà giẫm xuống, chân của cô th́ không đau, nhưng qua một lúc lâu như vậy, giày của cô cũng muốn bị giẫm hư rồi.

    “Thượng Quan Thuyên, tôi đă nói rồi, anh đừng đến t́m tôi nữa”, Giản Tiểu Phương đột nhiên quay đầu lại, hướng về phía anh mà rống lên một tiếng, người đàn ông này gần đây khiến cô phải tránh xa hết mức có thể, chẳng lẽ anh ta không biết phụ nữ trong văn pḥng cô có thể nói trắng thành đen, xanh nói thành đỏ sao? Có quỷ mới biết chuyện này sẽ bị bọn họ truyền ra hay không, cô hiện tại là đang đuổi ngược lại Thượng Quan Thuyên.

    Thượng Quan Thuyên bất đắc dĩ nhún nhún vai, “anh không quản được đôi chân của ḿnh”. Giản Tiểu Phương nghe xong, liền chạy thẳng qua chỗ anh, hung hăng giẫm xuống, lập tức trên giày da cao cấp của người ta có thêm vài dấu chân, “Anh không quản được, vậy th́ để tôi quản dùm anh”, lại thêm một dấu nữa, cô thật là đang dùng hết sức mà.

    Sắc mặt Thượng Quan Thuyên hơi co rút, nhưng không hề kêu đau, phụ nữ quả nhiên không thể đắc tội, nhất là người phụ nữ ḿnh thích, c̣n liên lụy đến cái chân của ḿnh. Chính là, thật không ngờ, Tiểu Phương của anh thực giống như một con mèo hoang với bộ móng vuốt dài, thực sự hung dữ.

    “Được được, về sau, đều cho em quản”, Thượng Quan Thuyên hài hước nói xong, hơi thở ôn hoà hiền hậu bay thẳng tới bao trùm trên đỉnh đầu Giản Tiểu Phương, nói ra lại thêm ái muội không rơ, khiến Giản Tiểu Phương không khỏi đỏ mặt, tên đàn ông này, một khi đă bắt đầu dịu dàng th́ không ai có thể kháng cự lại.

    Giản Tiểu Phương lắc đầu, liền lui về phía sau vài bước, cô sẽ không bao giờ để ḿnh bị lừa nữa. Bị một lần sẽ là đứa ngốc, mà bị hai lần trở lên cùng một người, vậy th́ cô chính là ngu ngốc.

    Khóe miệng Thượng Quan Thuyên đành hạ xuống một chút, đương nhiên anh nh́n ra sự pḥng bị trên mặt cô. Xem ra, hành động theo đuổi vợ yêu của anh c̣n phải tốn rất nhiều thời gian nữa mới đạt được.

    Anh lấy từ trong túi áo của ḿnh ra một tấm thẻ tín dụng, đi về phía Giản Tiểu Phương, “đây là của Mục Nham đưa, nhờ em giao cho Diệp An An”. Anh nói ra mục đích chính, tất nhiên đây cũng chỉ là một cái cớ, anh viện cớ này chủ yếu là để tiếp cận cô. Cô gái này bây giờ thực sự không khác ǵ một con nhím, chỉ cần anh tới gần một chút, liền dựng toàn bộ gai trên thân, không đem anh đâm đến bị thương là không chịu được. Thế nhưng, tất cả những điều này, ai bảo anh trong quá khứ làm ra chuyện có lỗi chứ, hiện tại coi như chuộc tội đi.

    Giản Tiểu Phương nh́n tấm thẻ trong tay Thượng Quan Thuyên, hừ mạnh một tiếng, “tôi không cần, An An cũng không cần, có nhiều tiền hơn nữa cũng không mua lại được t́nh yêu của cô ấy”, Cô mới sẽ không giúp anh ta làm loại chuyện này, đời này những thứ anh ta nợ An An cũng không trả hết, nhất là đứa nhỏ c̣n chưa sinh ra kia, cô tuyệt đối sẽ không cho anh ta biết anh ta c̣n có một đứa con, cứ để cho anh ta bảo vệ người đàn bà ghê tởm Cố Nghê Y kia cả đời đi.

    “Tiểu Phương, đừng như vậy”, Thượng Quan Thuyên lại đến gần thêm một chút, anh biết cô rất bài xích Mục Nham , anh sao lại không biết, Mục Nham cũng là hơi quá đáng, chẳng qua, theo đuổi t́nh yêu của chính ḿnh, không phải ai cũng muốn thế, khó tránh sẽ phải ích kỷ.

    Hai người phụ nữ nhất định sẽ có một người phải chịu tổn thương, vậy cậu ấy lựa chọn sẽ là Cố Nghê Y, hơn nữa, đứa nhỏ vô tội, Nham dù thế nào cũng không thể để cho con của ḿnh trở thành con riêng được. Nghĩ đến đứa nhỏ, trong đôi mắt đẹp của anh chợt hiện lên một tia đau đớn, nếu đứa nhỏ kia của Tiểu Phương vẫn c̣n, vậy th́ con của họ bây giờ có lẽ cũng đă vào tiểu học rồi.

    “Tiểu Phương”, anh đem tấm thẻ đặt vào trong tay Giản Tiểu Phương, “Tiểu Phương, hăy nghe anh nói, t́nh huống của Diệp An An, chúng ta đều biết, cô ấy không có người thân nào, một năm hôn nhân, một năm cô ấy không hề ra ngoài làm việc, nếu không có chỗ dựa vững chắc, em bảo cuộc sống của cô ấy sẽ như thế nào. Hơn nữa, Mục Nham cũng không tính là đuổi cô ấy đi, cũng không phải dùng tiền để đả kích cô ấy, chỉ là muốn bồi thường cho cô ấy mà thôi. Vả lại, cái này vốn thuộc về diệp Diệp An An, đây là tấm thẻ mà từng tháng một Nham gửi cho cô ấy, khi họ vẫn c̣n trong cuộc hôn nhân kia”.

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #138
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 54

    Thanh âm của anh trầm thấp êm tai, dịu dàng đến không ngờ, khiến trái tim của Giản Tiểu Phương vốn đang níu chặt thả lỏng hơn một chút, cô nh́n vào tấm thẻ trong tay, có chút xuất thần.

    Cô nhớ tới căn nhà trọ nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn mà Diệp An An đang ở kia, nghĩ tới cục cưng trong bụng cô ấy c̣n chưa được sinh ra, An An yêu cục cưng này như vậy, đương nhiên sẽ rất muốn dành cho nó những điều tốt nhất. Thế này th́ cô phải làm như thế nào mới được đây?

    Kỳ thật, Thượng Quan Thuyên nói cũng rất đúng, An An chẳng có chút kĩ năng để tồn tại nào, phải làm sao để nuôi lớn được cục cưng chứ? Nhưng với tính cách của cô ấy như thế, chắc chắn sẽ không chấp nhận thứ ǵ của Mục Nham cho.

    Nắm chặt tấm thẻ tín dụng trong tay, lần đầu tiên, cô có chút do dự.

    “Tiểu Phương, nghe anh, em hăy đưa cho Diệp An An, dù không có t́nh yêu, nhưng ít nhất, cũng giúp đỡ chút ít cho cuộc sống của cô ấy”, Thượng Quan Thuyên nh́n thấy cô do dự, biết cô đă muốn bị thuyết phục. Cho nên, tiếp tục nói tiếp.

    Do dự thật lâu, cuối cùng, Giản Tiểu Phương đành cầm tấm thẻ trong tay bỏ vào trong bao. Cô cảm thấy Thượng Quan Thuyên nói thật sự rất đúng, bây giờ An An rất cần tiền, dù sao cuộc sống của một người phụ nữ mang thai đơn thân là khó khăn biết chừng nào, vả lại, đây là chuyện mà Mục Nham phải làm.

    Sau khi tan tầm, Giản Tiểu Phương cầm tấm thẻ trong tay ra, nghĩ muốn đến chỗ của Diệp An An, muốn đem thứ này đưa cho cô ấy, nhưng đang suy nghĩ xem phải mở miệng như thế nào. Cô lấy túi xách của ḿnh lên, hướng về phía cửa hàng bán đồ trẻ sơ sinh, chuẩn bị mua vài thứ cho con nuôi của cô, tuy rằng c̣n chưa có sinh ra, nhưng chuyện này cô làm sao có thể keo kiệt được chứ.

    Cô đi tới đi lui, nh́n thấy một bộ quần áo em bé trông rất xinh xắn và một b́nh sữa nhỏ cùng với vài thứ ǵ ǵ đó, mỗi một món đều trong rất đáng yêu, ánh mắt cô vừa trông thấy đă muốn hoa cả mắt.

    “Mục tiên sinh, Mục phu nhân, hai người nh́n xem, đây là chiếc giường trẻ con mới nhất, được vận chuyển bằng máy bay từ nước Pháp đến đây”, phía sau, Giản Tiểu Phương không ngờ lại nghe được thanh âm này, cô đi ra phía bên ngoài một chút, đến khi nh́n thấy người bên ngoài kia, môi của cô mím thành một đường dài, Mục Nham đang ôm lấy thắt lưng của Cố Nghê Y, cùng nh́n vào chiếc giường trẻ con đặt ở trung tâm cửa hàng, màu hồng nhạt, vô cùng tinh xảo đáng yêu.

    “Nham, chúng ta lấy chiếc này được không?”, Cố Nghê Y nh́n chiếc giường này cũng rất thích, cô ta kéo tay Mục Nham, hỏi ư hắn.

    Mục Nham nh́n chiếc giường nho nhỏ này, có thể tưởng tượng, về sau sẽ có một nhóc con ngủ ở trên giường này, trong đôi mắt lạnh lùng kiên định từ trước đến nay ôn nhu thêm vài phần.

    “Uhm, vậy lấy cái này đi”, hắn gật đầu một cái, cũng không hỏi nhiều thêm, trực tiếp ném qua một tờ chi phiếu.

    Giản Tiểu Phương né ḿnh đi, đợi đến khi bọn họ đi rồi cô mới đi ra, cũng đi từng bước, nh́n chiếc giường trẻ con kia, đúng là rất được. Hơn nữa, cô vừa nh́n thấy giá của nó, chợt cười giễu, quả nhiên là tổng tài của tập đoàn Mục thị, giá này, thật đúng là giá trên trời.

    Cô mang theo túi lớn túi nhỏ, ngồi lên xe taxi, đến thẳng khu trọ của Diệp An An. Giờ này cô ấy hẳn phải về rồi chứ, cô đợi ở cửa nhà trọ của An An thật lâu, cũng chưa thấy cô ấy trở về, cô thỉnh thoảng lại nh́n đồng hồ, đang lúc giữa mùa đông mà cô lo lắng đến đầu đổ đầy mồ hôi, người phụ nữ này thật không biết cô ấy đang trong t́nh trạng ǵ sao, cô ấy bây giờ chính là một người phụ nữ mang thai, chạy loạn đi đâu không biết.

    Diệp An An chậm răi đi về, cô mới vừa tan tầm, nh́n đồ ăn trong tay, đây là đầu bếp đưa cho cô, nói là cho cô bồi bổ thân thể, công việc của cô cũng đă giảm bớt rất nhiều, cô vuốt ve bụng ḿnh, ba tháng, chỉ c̣n bảy tháng nữa là sẽ sinh, cục cưng của cô. Mỗi ngày đều đếm thời gian cục cưng ra đời, cuộc sống như vậy, quả thực là hạnh phúc nói không nên lời.

    Cô đi về phía căn nhà trọ của ḿnh thuê, từ rất xa đă nh́n thấy một người đang đứng ở đó, Tiểu Phương, bước chân của cô càng nhanh hơn, sao cô ấy lại đến đây nhỉ.

    “Diệp An An, cậu c̣n biết trở về sao?”, Giản Tiểu Phương vừa nh́n thấy cô về là mắng to một trận, trên mặt lộ rơ là đang tức giận, nhưng vẫn đi qua trực tiếp đỡ lấy đồ trong tay An An.

    “Cậu không đứng im một chỗ cho tốt, chạy đi làm cái ǵ, đừng quên bây giờ cậu đang là một người phụ nữ mang thai đó”, cô vừa ngưng lại một chút rồi lại nói tiếp, gần đây có hơi có cảm giác, h́nh như cô càng ngày càng dài ḍng th́ phải…

    ******

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  9. #139
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 55

    “Ḿnh đi mua một chút đồ này nọ”, Diệp An An nói dối, không muốn để cho cô ấy biết công việc cô đang làm, hơn nữa công việc như thế, cho dù có sang hèn thế nào đi nữa, nhưng một khi Tiểu Phương cô ấy đă biết cô đang làm việc rửa chén bát th́ tuyệt đối sẽ không cho cô làm tiếp. Với bộ dạng bây giờ của cô, cũng chẳng có công ty nào chịu nhận, việc cô có thể làm cũng chỉ có việc này. Vả lại, cũng bởi v́ cô biết rơ thân thể ḿnh nên lúc này mới muốn đi kiếm thêm nhiều tiền một chút, bằng không chờ bụng lớn hơn nữa th́ việc kiểu ǵ cũng không thể làm được, mà cô lại không muốn mắc nợ thêm t́nh cảm của Giản Tiểu Phương, tương lai vẫn cần cô phải đối mặt một ḿnh, với lại cô c̣n có cục cưng ở đây, thật sự, không c̣n thỉnh cầu ǵ hơn nữa.

    Cô không sợ vất vả, chỉ sợ phải ủy khuất cục cưng của cô.

    Nh́n túi to túi nhỏ của Giản Tiểu Phương mang theo, trong mắt Diệp An An dâng lên tầng nước mắt trong suốt, có một người bạn như vậy, thật là may mắn của cô.

    Đi vào căn nhà trọ mà giống như Giản Tiểu Phương nói càng nh́n càng thấy nhỏ kia, cô quả thật là không chịu đựng thêm được, mà Diệp An An th́ coi như rất tự nhiên, nơi này, so với nơi khác mà nói th́ đúng là nhỏ thật, nhưng đây mới là nhà của cô và cục cưng. Hơn nữa cô ở đây dường như đă quen, tuy rằng rất nhỏ, rất sơ sài, thế nhưng ngược lại, nơi này lại rất yên tĩnh.

    Giản Tiểu Phương mua rất nhiều thứ, có b́nh sữa của trẻ con, quần áo, vài món đồ chơi, cô cũng không dám mua nhiều đồ này nọ, không biết pḥng trọ nhỏ của An An có c̣n chỗ để hay không.

    Diệp An An nhận hết những món đồ này, đối với ḷng tốt của Giản Tiểu Phương, cô thật sự vô cùng cảm ơn. Nh́n một đôi giày nho nhỏ này, trên gương mặt cô hiện lên một nét dịu dàng cực kỳ xinh đẹp, cô thực chờ mong ngày đứa nhỏ chào đời, cũng thực yêu nó.

    Giản Tiểu Phương lấy từ trong túi xách ra một tấm thẻ tín dụng, nhét vào trong tay Diệp An An, An An nh́n tấm thẻ trong tay, không hiểu nh́n cô, “Tiểu Phương, đây là cái ǵ?”.

    Giản Tiểu Phương nhắp môi một cái, nói một cách không t́nh nguyện cho lắm, bởi v́ phải nhắc đến tên của người kia, cô không biết anh ta có c̣n ảnh hưởng lớn đến An An nữa hay không.

    “Đây là của Mục Nham bảo ḿnh đưa cho cậu”, nói xong, cô cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt của Diệp An An.

    Diệp An An nghe được cái tên Mục Nham kia, ngón tay cô chỉ hơi run nhẹ một chút, đă muốn rất lâu, rất lâu rồi cô không c̣n nghe đến cái tên cùng tin tức của người đàn ông này, không cố ư, nhưng cũng là cố ư. Chỉ là lại một lần nữa nghe được, con tim của cô vẫn đau như vậy, cúi đầu, trước mắt một mảnh mông lung, cô nhẹ nhàng chớp mắt vài cái, mới ép cho những giọt lệ kia quay ngược trở lại được.

    Ngẩng đầu, cô đem tấm thẻ giao lại cho Giản Tiểu Phương, “Tiểu Phương, giúp ḿnh trả lại cho anh ta, tiền của anh ta, ḿnh không cần”, cô nh́n ô cửa sổ nho nhỏ kia, đột nhiên nhớ tới ô cửa sổ sát đất rất lớn ở Mục gia, trước kia, cô vẫn đứng ở chỗ đó nh́n theo bóng dáng của anh ta, v́ thế nên cô mới chưa từng đến gần anh ta quá.

    Người đàn ông kia, cô thừa nhận, cô vẫn c̣n yêu anh ta, yêu đến tâm vẫn c̣n đau. Thế nhưng cô giờ đă không muốn cùng anh ta có bất cứ quan hệ ǵ, tiền của anh ta, cô không cần, t́nh yêu của cô, không cần dùng tiền để đánh giá.

    Rời khỏi Mục gia, ngoại trừ chiếc ṿng tay kia, cô cũng không có mang đi thứ ǵ, đương nhiên cũng sẽ chẳng đ̣i tiền của anh ta. Cô có cục cưng là đủ rồi.

    “An An…”, Giản Tiểu Phương vừa muốn nói ǵ, nhưng lại nh́n thấy ánh mắt cực kỳ kiên định của An An. Diệp An An lắc đầu với Giản Tiểu Phương, “Tiểu Phương, thật sự không cần, ḿnh không muốn lúc nào dùng chỗ tiền này, lại nhớ đến anh ta”.

    Lời Giản Tiểu Phương vừa định nói ra khỏi miệng, bởi v́ câu kia nói ‘sẽ nhớ đến anh ta’ kia mà đành miễn cưỡng nuốt xuống, lúc nào cũng nhớ đến, đối với An An mà nói, quả thật là một loại tra tấn. Có lẽ bọn họ đều cho rằng làm như vậy là tốt cho cô ấy, nhưng xem ra, đây mới thực sự chính là một việc làm tổn thương cô ấy nhất.

    “Được rồi”, Giản Tiểu Phương khẽ thở dài một tiếng, “ḿnh sẽ trả lại cho anh ta”. Diệp An An chỉ mỉm cười, trong nụ cười có bao nhiêu là chua sót, cô nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng hơi nhô lên của ḿnh, trong mắt cũng là một mảnh bi thương sâu kín.

    Người đàn ông kia, có lẽ là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời cô….

    ********

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  10. #140
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.165
    Next Level: 4.835

    Chương 56

    Biệt thự Mục gia, hiện tại nơi này người hầu so với khi Diệp An An c̣n ở đă nhiều hơn rất nhiều, bởi v́ Cố Nghê Y mang thai, cho nên Mục gia mới mướn thêm nhiều người hầu nữa đến để chăm sóc cô ta. Dù sao, trong bụng của cô ta bây giờ chính là đứa nhỏ của Mục Nham. Đối với cô ta, cha mẹ Mục Nham ban đầu cũng không phải là thích cho lắm, đương nhiên bọn họ lại càng không thích Diệp An An. Chẳng qua so với một cô nhi như Diệp An An th́ hiển nhiên họ thà tiếp nhận Cố Nghê Y này hơn, vả lại, hiện tại trong bụng của cô ta lại đang mang cốt nhục của Mục gia, đương nhiên họ càng phải chấp nhận, cứ vài ngày hai người này lại bắt cô ta uống một chén thuốc bổ.

    Buổi chiều, chiếc giường trẻ con kia đă muốn được chuyển tới, đặt ngay bên trong pḥng khách, Cố Nghê Y đưa tay ra vuốt ve chiếc giường xinh đẹp này, ngẩng đầu nh́n lên hai căn pḥng cạnh nhau trên lầu, trong mắt giống như bị gai đâm nhức nhối.

    Mục Nham vừa trở về, người hầu đón lấy áo khoác tây trang và cặp tài liệu từ trong tay hắn, hắn nh́n xung quanh, đôi mày gắt gao nhíu chặt không hề buông lỏng, rơ ràng là cùng một chỗ, nhưng sao lại không hề giống với trong quá khứ. Cảm giác khi trở về Mục gia, người hầu từng tốp, lại không phải giống như một gia đ́nh. Hắn lắc lắc đầu, hắn đúng là suy nghĩ nhiều rồi.

    Đi vào trong, hắn khẽ ôm lấy thắt lưng của Cố Nghê Y, đem cô ta kéo vào trong ngực, vươn bàn tay to đặt lên bụng của cô ta. Hắn chưa từng nghĩ rằng ḿnh sẽ chờ mong một chuyện ǵ như vậy, thế nhưng, hắn hiện tại thực chờ mong đứa nhỏ lớn từng ngày, th́ ra, cảm giác được làm cha là như vậy.

    “Nham, chúng ta đem pḥng bên cạnh làm thành pḥng cho con được không?”, Cố Nghê Y xoay người, ôm lấy thắt lưng của hắn, đem mặt ḿnh đặt ở trên vai hắn. Trên người của người đàn ông này luôn mang theo một hương vị khiến người ta cảm thấy an tâm, làm cho cô mê luyến đến không chịu nổi. Bây giờ toàn bộ hắn đă muốn thuộc về riêng cô rồi, nhưng là, cô vẫn có cảm giác có chút không chân thật, hắn khiến cô hoàn toàn đoán không ra. Bên trong cặp mắt đen kia ngoại trừ đôi khi nh́n thấy bụng của cô c̣n có chút ôn nhu lộ ra, c̣n những lúc khác vẫn là thâm trầm không thấy đáy.

    Mục Nham đang ôm Cố Nghê Y lại nghe thấy lời nói của Cố Nghê Y, hơi hơi siết chặt một chút, sau đó hắn quay đầu nh́n về phía căn pḥng đă bị hắn hạ lệnh không cho phép bất cứ người nào bước chân vào đó kia, đáy mắt chợt lóe lên mtộ chút.

    “Chúng ta chọn pḥng khác đi”, thanh âm có chút cố hết sức để nói, nhưng lại nghe không ra cảm xúc của hắn ở bên trong, căn pḥng kia là cấm kỵ của hắn, tựa như một nơi trong trái tim của hắn mà không ai có thể chạm đến được, hắn không muốn để cho người nào khác biết đến.

    “Nhưng mà, Nham, pḥng kia ở liền kế bên, chúng ta…”, Cố Nghê Y c̣n muốn nói ǵ nữa, kết quả Mục Nham lại thẳng thừng buông cô ta ra, “Em đừng nói ǵ nữa, các pḥng khác đều có thể, chỉ trừ căn pḥng đó là không được”, hắn nói rất lạnh lùng, cũng thực cương quyết.

    “Nham…’, Cố Nghê Y nghe thấy lời nói của hắn, muốn nói ra điều ǵ, nhưng sau cùng, cô ta xoay người, các ngón tay nắm chặt với nhau. Diệp An An, lại là Diệp An An, căn pḥng kia cũng là bởi v́ từng là của cô ta nên hắn mới không cho phép ai vào. Chẳng lẽ, Cố Nghê Y cô thêm một đứa nhỏ nữa so ra lại c̣n kém một Diệp An An kia sao?

    Có một số việc, bọn họ đều hiểu được, chỉ là, bọn họ đều đang tự gạt chính ḿnh mà thôi. Kỳ thật, rất nhiều chuyện đều đă thay đổi, cuộc hôn nhân của bọn họ, trên thực tế, đă không c̣n hạnh phúc nữa rồi.

    Lại một tháng nữa trôi qua, Giản Tiểu Phương vẫn thường xuyên đều đặn đến thăm Diệp An An, c̣n có Giản Vũ Phong. So với trước đây, bọn họ ở chung cũng không có dồn tâm trí vào nhiều. Giản Tiểu Phương đương nhiên là nh́n ra tâm tư của anh trai nhà cô đối với Diệp An An, nhưng là, thực đáng tiếc, Diệp An An lại là một người cố chấp, cô ấy có lẽ vĩnh viễn cũng không đáp lại t́nh yêu của anh ấy.

    Nếu sớm hơn một chút th́ tốt rồi, một năm trước, hai năm, nhưng cuối cùng bọn họ cũng đă bỏ qua nhau.

    Giản Vũ Phong luôn nh́n Diệp An An bằng ánh mắt phức tạp, nhất là khi nh́n bụng của cô, lại trầm mặc. Cô mang thai, là con của người khác, có lẽ lại sẽ phải trở thành một đứa nhỏ mồ côi cha.

    Giản Tiểu Phương cùng Giản Vũ Phong quả thật đă kín miệng như bưng, không hề nói với bất luận một người nào khác về chuyện này.

    *****

    Một số người quá quư giá, tôi chỉ muốn giữ chặt lấy cổ họ bằng cả hai bàn tay, không để họ rời xa




























    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

+ Trả lời
Trang 14/19 ĐầuĐầu ... 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh