share experienceshareexperiencememcachedmemcached
Trang 8/19 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 71 tới 80 của 190

Chủ đề: Tay ôm con tay ôm vợ - Hạ Nhiễm Tuyết

  1. #71
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.149
    Next Level: 4.851

    Chương 68: Ôm nhau ngủ

    Nàng ghé sát vào ngực Mục Nham, nghe tiếng tim đập trầm ổn của anh, khóe mắt, rất nhanh rơi xuống một giọt nước mắt, rồi biến mất vào áo anh, từng giọt từng giọt cứ khẽ khàng rơi xuống.

    “Chồng ơi, em yêu anh” Môi nàng khẽ động đậy, nhưng không có bất kỳ âm thanh nào phát ra, mà anh lại không thể phát hiện ra người phụ nữ yêu anh say đắm.

    Mọi người đều khao khát đi t́m hạnh phúc. Thế nhưng, kỳ thực, đôi khi hanh phúc lại ở gần bên mà ta chẳng hề hay biết. Có lẽ do một loại thói quen, do quá lơ là, xem đó như một sự hiển nhiên, thoáng qua không cần bận tâm, đến khi nhận ra th́ nó đă vụt mất. Như vậy, chúng ta càng cố kiếm t́m hạnh phúc, th́ nó lại càng xa vời.

    Trời về khuya, càng lúc càng thâm trầm, càng lúc càng yên tĩnh.

    Sáng sớm, Mục Nham thức dậy, đập vào mắt anh không phải màu đen của đồ trang trí mà là một màu xanh nhu ḥa, trên trần c̣n có chiếc đèn thủy tinh rất tinh xảo, măc dù không bật điện nhưng nó vẫn hấp thụ ánh sáng, tạo nên một mảnh lung linh trong suốt.

    Cánh tay hơi tê, theo bản năng anh muốn cử động một chút, kết quả là khi cúi đầu, anh phát hiện nàng vẫn đang nép trong ḷng ḿnh. Khẽ nheo mắt lại, anh thầm quan sát nàng, mặc dù không được tính là tuyệt mỹ nhưng rất thanh tú. Đă nh́n qua rất nhiều đàn bà đẹp, nhưng phải đến lúc này anh mới phát hiện ra nét thanh thuần của nàng thực sự rất thu hút.

    Nàng có hàng lông mi thật dài, đôi mắt khép lại, dưới ánh sáng buổi sớm trông thật dịu dàng, khuôn mặt thanh thoát, cũng không hề có bất kỳ một loại mỹ phẩm nào, rất tự nhiên, làn da mịn màng, mềm mại, đôi môi mọng đỏ, dù không tô son.

    Anh đă từng hôn qua rất nhiều đàn bà, nhưng mùi hương của nàng thực khiến anh mê luyến đến không dứt ra được, rất tươi mát, rất ngọt ngào, cũng rất sạch sẽ.

    Anh đột nhiên cúi đầu, muốn một lần nữa xác nhận những suy nghĩ của ḿnh, xem nàng của thực sự quyến rũ như vậy hay không .

    Nhẹ nhàng chạm vào môi nàng, anh hôn một cách mải miết, cũng không cần biết đến phải chú ư một chút, tinh tế một chút, khiến nàng khẽ cựa ḿnh, lấy lại tư thế ngủ quen thuộc. Chính động tác vô t́nh của nàng, lại khiến anh cảm thấy hơi không thoải mái. Anh dùng chính thân thể ḿnh kẹp chặt lấy nàng, mặc kệ việc có thể sẽ đánh thức nàng dậy.

    Diệp An An hơi nhíu mày, nhưng chính sự gần gũi ấy lại khiến nàng cảm thấy thực ấm áp, thực an toàn, khiến nàng vẫn tiếp tục ngủ.

    Mục Nham đối với cô gái đang nằm trong ḷng ḿnh, đột nhiên nhíu mày, hô hấp mỗi lúc một nhanh. Anh lại một lần nữa cúi đầu xuống, từng chút, từng chút thưởng thức hương vị của nàng.

    Liệu ai có thể tưởng tượng rằng, cả đêm qua, hai người bọn họ chỉ là cùng nhau ngủ trên một cái giường, không hề làm qua bất kỳ chuyện ǵ, cứ ôm nhau mà ngủ như vậy cho đến sáng. Anh không muốn xa rời hơi ấm của nàng, c̣n nàng muốn níu giữ chút dịu dàng hiếm hoi của anh. Hai người, mỗi người có một tâm sự riêng, nhưng cùng sưởi ấm lẫn nhau, tựa vào nhau để ngủ, không hề có t́nh dục, nhưng lại khiến người ta cảm thấy thư thái, dễ chịu.

    Diệp An An, An An, anh vươn nhẹ tay, khẽ vuốt tóc nàng, nh́n nàng vùi khuôn mặt nhỏ nhắn trong ḷng ḿnh, ngực anh khẽ nhói lên, có một thứ cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tim anh.

    Anh nắm chặt tay, hai mắt khép lại, đến khi mở ra, ánh mắt đă khôi phục lại dáng vẻ b́nh tĩnh, thậm chí là vô t́nh. Anh đẩy nàng ra không một chút lưu luyến. Trong ḷng không c̣n hơi ấm của nàng, khiến anh cảm thấy có chút mất mát. Chỉnh lại mái tóc hỗn độn trong lúc ngủ, anh bước xuống giường, trên người vẫn c̣n mặc nguyên bộ quần áo hôm qua. Quay đầu lại, anh nh́n Diệp An An vẫn c̣n đang ngủ, khẽ chép miệng, anh lại cúi xuống, kéo lại chăn giúp nàng.

    OF COURSE
    I'M IN LOVE WITH YOU DARLING

    https://www.facebook.com/shop419

  2. #72
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.149
    Next Level: 4.851

    Chương 69: Thay đổi

    Đứng thẳng thân ḿnh, anh quay đầu, đi ra cửa, không hề quay đầu, bên trong chỉ c̣n vọng lại tiếng sập cửa khô khốc.

    Sau khi anh đi không lâu, Diệp An An ôm chặt lấy tấm chăn.

    Chồng ơi!

    Nàng như muốn níu giữ điều ǵ, nhưng cuối cùng lại buông tay. Hai mắt từ từ mở ra, mông lung nh́n khắp lượt căn pḥng không một bóng người. Sau đó, nàng lại khép mắt lại.

    Chồng ơi, ngày hôm qua, phải chăng chỉ là một giấc mộng thôi sao?

    Nàng khẽ trở ḿnh, nắm chặt lấy chiếc chăn, trên đó, tựa hồ như vẫn c̣n lưu lại mùi hương của anh. Nó khiến cho nàng cảm thấy, đây không phải là giấc mơ. Thực sự ngày hôm qua, hai người đă ngủ với nhau, chẳng qua, cũng chỉ là cùng nhau ngủ mà thôi. Anh không hề động đến nàng. C̣n nàng, thật không thể ngờ, ngay cả khi ở bên ḿnh mà anh vẫn gọi tên người con gái khác. Điều đó quả thật khiến trái tim nàng như bị xé ra thành từng mảnh nhỏ.

    Đau khổ cười, nàng đặt tay lên ngực “ Chồng ơi, có phải nếu em yêu anh ít một chút th́ em sẽ không đau như lúc này. Nhưng mà làm sao để em có thể bớt yêu anh đây? Em thật sự đă quá yêu anh mất rồi”

    Mục Nham, sau khi về pḥng ḿnh, anh thay một bộ quần áo màu đen, vừa lạnh lùng, lại vừa khiến người ta cảm thấy áp lực. Đây là thói quen ăn mặc của anh. Tuy nhiên, lúc này đây, chính anh cũng cảm thấy hơi nặng nề. Anh tự pha cho ḿnh một cốc café rồi cầm tập văn kiện đi tới thư pḥng. Mặc dù lúc này c̣n sớm, nhưng anh cũng không ngủ được, nên muốn làm việc một chút.

    Một bên là tách café, một bên là tập văn kiện, nhưng anh quả thực là một người cuồng công việc, chỉ chăm chú xử lư đống giấy tờ mà thôi. Trong công ty, bất luận là anh hay các nhân viên, khi làm việc đều đ̣i hỏi phải thật dụng tâm, thật chăm chỉ.

    Tính cách này của anh thực ra cũng chỉ là v́ trách nhiệm mà thôi.

    Trách nhiệm, hai chữ này… anh cầm chiếc tách Mă Khắc, ngón tay nhẹ mân mê những h́nh vẽ in nổi rất tinh xảo bên ngoài của nó, hương café thơm ngát.

    Tựa lưng vào ghế ngồi, anh vừa thưởng thức café vừa suy nghĩ.

    Đối với công ty, anh là một người rất có trách nhiệm. Thân là con trai độc nhất của Mục gia, đây là loại trách nhiệm anh không thể thoái thác, từ nhỏ đến lớn anh luôn ghi nhớ kỹ diều này.

    Nhưng, hai chữ trách nhiệm này, lại khiến anh có chút mơ màng. Đúng vậy, anh đă luôn làm tṛn trách nhiệm đối với Tập đoàn Mục Thị , nhưng c̣n đối với gia đ́nh… anh không hề quên là ḿnh đă kết hôn, ḿnh là người đă có vợ. Mặc dù người vợ này, đối với anh mà nói, không phải do anh cam tâm t́nh nguyện cưới về, nhưng trên danh nghĩa, đó vẫn là người vợ chính thức của anh. Rơ ràng, anh là chồng nàng, anh cần phải có trách nhiệm với nàng.

    Bưng tách café lên, anh uống một ngụm lớn, ánh mắt khôi phục vẻ thản nhiên b́nh thường. Café đen khiến cho đầu óc anh bị kích thích, những suy nghĩ vẩn vơ khiến cả tinh thần và thể xác cảm thấy mệt mỏi. Anh liếc nh́n đồng hồ, hôm nay, thời gian tựa hồ trôi đi quá chậm chạp.

    Cúi đầu, anh lại cầm tập văn kiện trên bàn lên xem xét, khóe môi mím chặt. Mặc dù, so với ở công ty, khi ở nhà, anh được thoải mái hơn, nhưng sự chuyên tâm khi làm việc của anh th́ không hề giảm.

    Từ ngày hôm ấy, tưởng chừng như mối quan hệ giữa Mục Nham và Diệp An An đă có sự thay đổi. Mặc dù, Mục Nham vẫn là một người cuồng công việc, nhưng gần đây,sau khi xong việc, anh lập tức về nhà, cũng không c̣n xuất hiện những tin đồn xấu như trước. Hai người ở chung cũng ngày một tự nhiên hơn. Giống như Mục Nham suy nghĩ, mặc dù đây là một cuộc hôn nhân không có t́nh yêu, nhưng vẫn rất thoải mái, bởi nàng không hề có đ̣i hỏi nào với anh.

    Cho nên, về điều này, anh thấy rất hài ḷng. Hiện nay, hai người vẫn ngủ riêng pḥng, cả hai đều không hề nhắc đến chuyện đêm đó. Dù sao, đối với chuyện đó, bọn họ đều có những ấn tượng không tốt đẹp. Mục Nham khi ở bên cạnh nàng, lại cảm nhận được bóng dáng của Y Y. Mặc dù, anh biết, bọn họ là hai người hoàn toàn khác nhau cả về h́nh dáng và tính cách. Nhưng không hiểu sao, anh vẫn có cảm giác ấy. Chính v́ vậy trước mắt, anh chưa có ư định sẽ ở chung pḥng với nàng. Hơn nữa, anh cảm thấy, Diệp An An đối với sự đụng chạm của ḿnh, tỏ ra rất sợ hăi. Chuyện ngày hôm đó có lẽ cũng đă ảnh hưởng lớn đến nàng.

    Cuộc sống chung của họ xem ra cũng khá thoải mái. Diệp An An sắp xếp mọi chuyện rất tốt, anh không cần lo lắng bất cứ điều ǵ, thêm vào đó, nàng nấu ăn cũng rất hợp với khẩu vị của anh.

    Đôi khi, anh ngồi ở một bên sofa đọc báo, c̣n nàng, ngồi bên kia tiếp tục đan áo. Chiếc áo đan cũng đă được gần một nửa. Diệp An An không hề biết rằng, Mục Nham thỉnh thoảng lại vô t́nh nh́n chiếc áo nàng đang đan dở dang với ánh mắt chờ mong.

    Chờ mong, chiếc áo đó có thể làm xong sớm một chút.

    OF COURSE
    I'M IN LOVE WITH YOU DARLING

    https://www.facebook.com/shop419

  3. #73
    Thành viên mới

    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Bài viết
    5
    Next Level: 25

    Chương 70: Anh không thích

    Tại công ty, Lăng Huyên ôm trên tay chồng văn kiện, chân mang đôi giày cao gót, khuôn măt xinh đẹp lộ ra vẻ tươi cười.

    Cô gơ cửa rồi đi vào. Mặc dù, hiện tại cô vẫn được giữ lại ở bên cạnh Mục Nham, nhưng quan hệ giữa hai người chỉ đơn thuần là mối quan hệ giữa giám đốc và thư kư mà thôi, đă không c̣n là kiểu quan hệ thể xác như trước kia nữa. Nghĩ đến đây, cô thực cảm thấy bực dọc, thật không thể ngờ cô lại có thể để tuột mất người đàn ông này.

    Cô hơi cắn môi, cầm tách café đi đến bàn làm việc của Mục Nham.

    “ Tổng tài, café của ngài” Cô dùng thứ giọng ngọt ngào, mềm mại mà trước kia anh vẫn thường thích nghe, nhưng bây giờ đă vô dụng rồi. Trước kia, cô có thể gọi tên anh, nhưng giờ lại chỉ có thể gọi tổng tài. Những điều này khiến cô cảm thấy thất bại đến cực điểm. Mà tất thảy cũng chỉ v́ một lần cô hành động lỗ măng.

    Người đàn ông này, quả thật quá lạnh lùng.

    “ Để đó đi” Mục Nham trầm giọng nói, chiếc bút trên tay vẫn chưa dừng lại. Lăng Huyên th́ cứ đứng tại chỗ, không nói ǵ thêm. Một lúc lâu sau, Mục Nham vẫn chỉ chú tâm vào công việc, để mặc cô ngây ngốc đứng một bên.

    Lăng Huyên hít sâu một hơi, rồi kêu lên: “ Tổng tài”

    “Có chuyện ǵ?” Mục Nham vẫn không ngẩng đầu lên, đối với cô ta, có thể nói là lạnh lùng đến cực điểm.

    Rơ ràng là anh không thèm để ư, khiến cô có chút tức giận, nhưng cô biết cô cũng chẳng thể là ǵ hơn để có thể khiến anh chú ư. Anh không phải loại đàn ông mà cô có thể nắm trong tay. Thế nhưng cô vẫn cứ luyến tiếc, vẫn cứ không cam tâm.

    Dù sao, người đàn ông này, luận về dung mạo, địa vị, tiền tài đều rất hấp dẫn, cho nên, cô tuyệt đối sẽ không buông tay. Chỉ cần nắm được anh, th́ chi phí cả đời này cô cũng không cần lo đến. Trước đây, cô muốn ǵ, Mục Nham cũng đều có thể đáp ứng, đến khi chia tay, anh cũng cho cô một số tiền lớn đủ để thoải mái tiêu xài trong một thời gian dài.

    Nhưng, cô lại không dễ dàng thỏa măn với những điều đó. Huống hồ, cô lại là một cô gái thông minh, hiểu được bản thân ḿnh cần là thứ ǵ, làm sao có thể bỏ lỡ một mối tốt như thế này. Hơn nữa, cô lại ở rất gần anh. Từ sau khi chia tay với cô, Mục Nham cũng chưa hề có bạn gái mới. V́ vậy, cô tin rằng, chỉ cần cố gắng một chút th́ cô có thể lại trở thành người đàn bà của anh.

    Mặt khác, cũng rất quan trọng là cô phát hiện ra rằng, bản thân ḿnh đă thực sự yêu anh, thực sự muốn được ở bên anh. Mà anh, cũng vẫn là người độc thân. Như vậy, cũng có nghĩa là cô hoàn toàn có cơ hội.

    Càng nghĩ, cô lại càng cảm thấy yên tâm. Lắc nhẹ mông, cô đứng ở một bên, chờ anh phân phó. Hiện tại, cô không phải đang trong vai tṛ là t́nh nhân của anh, mà là một thư kư có năng lực.

    “ Cô có thể ra ngoài” Mục Nham hơi ngẩng lên nh́n cô, ánh mắt lạnh như băng. Anh không phải là không hiểu được tâm tư của cô gái này. Anh muốn cho cô ta hiểu rằng, cô ta không thể nào có thể lại là người đàn bà của anh nữa. Nếu không phải cô ta thực sự có năng lực th́ chắc chắn anh cũng không muốn găp lại cô một lần nữa.

    “ Vâng, tổng tài.” Lăng Huyên cắn môi, ai oán liếc nh́n anh, nhưng thấy anh không để ư ǵ đến ḿnh, bất đắc dĩ phải đi ra.

    “ Đợi một chút” Đột nhiên anh nói.

    Trái tim Lăng Huyên cũng v́ thế mà tưởng như đập lỗi một nhịp, cảm thấy rất vui mừng. Cô tươi cười quay lại, khiến càng thêm quyến rũ, nhưng anh vẫn không thèm ngẩng lên nh́n.

    Mục Nham hơi nhíu mày, đôi môi mỏng hơi mấp máy “ trước khi đi, cô mở giúp tôi cái cửa sổ” Không khí trong pḥng khiến anh cảm thấy khó chịu, anh không thích mùi nước hoa của cô.

    Nụ cười trên mặt Lăng Huyên ngay lập tức cứng lại, trông rất khó coi. Cô đứng một lúc, mà người đàn ông kia vẫn xem như không có chuyện ǵ.

    Trong văn pḥng, vọng lên tiếng giày cao gót, nghe rất yếu ớt. Lăng Huyên đi tới mở cửa sổ, ngay lập tức, mọt trận gió lạnh cũng theo đó mà ùa tới. Cô vội vàng tránh ra, thời tiết này thật có thể làm chết người mà, không hiểu anh đang nghĩ ǵ.

    Nh́n ra cửa sổ, cô khẽ dẫm chân. Anh gọi cô lại chỉ v́ chuyện này, thật tức chết. Cô trừng mắt nh́n ra cửa, sau đó quay người định đi, vừa đúng lúc nh́n thấy Giản Tiểu Phương.

    Giản Tiểu Phương hơi nhếch miệng. Loại đàn bà chuyên đi dụ dỗ chồng người khác, cô cảm thấy rất chán ghét, đến liếc mắt nh́n một cái cũng không muốn, nhất là cô ta lại đang muốn dụ dỗ chồng người bạn thân nhất của cô. Dù cô không hề thích người đàn ông đó, nhưng dù sao trên danh nghĩa, anh ta vẫn là chồng chính thức của Diệp An An.

    Cho nên, Lăng Huyên, từ đầu đến cuối, luôn là kẻ thứ ba, là hồ ly tinh, một con hồ ly tinh không biết xấu hổ. Hiện tại, người đó cũng không cần đến cô ta, mà cô ta cứ măi đeo bám không buông, muốn quay lại. Nhưng cho dù cô ta có muốn như thế nào, Mục Nham cũng sẽ không thèm liếc mắt đến. Dù sao, anh ta vốn dĩ đă vậy, thay đàn bà như thay áo.

    Đúng là đồ ngựa đực. Hai người là loại gian phu dâm phụ.

    “ Nh́n cái ǵ vậy?” Lăng Huyên vừa bị Mục Nham làm cho tức đến nghẹn thở, chưa biết nên phát tiết ở đâu, lại thấy bộ dáng cười nhạo của Giản Tiểu Phương, khiến cơn tức lại trào lên.

    Giản Tiểu Phương hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đi qua cô ta. Vốn dĩ, đối với loại người như Lăng Huyên, cô không muốn liếc nh́n chứ đừng nói là nói chuyện dù chỉ là một câu.

    Nh́n thấy thái độ của Giản Tiểu Phương, khiến cho mặt mũi Lăng Huyên trở nên rất khó coi.

    “ Giản Tiểu Phương, cứ xem như cô lợi hại. Tôi sẽ nói với Nham…”

    “ Nham…” Giản Tiểu Phương quay đầu lại nh́n cô gái xinh đẹp phía sau. Mục Nham ơi là Mục Nham. Đây là thứ đàn bà của anh hay sao? Mắt anh có vấn đề thật rồi. Một cô gái tốt, hiền lành, dịu dàng như An An mà anh không biết quư trọng, thật đúng là làm cho cô quá mức thất vọng đi. Cô lắc đầu, ra chiều cảm thông với Lăng Huyên. Cô ta muốn làm tổng tài phu nhân sao? Chẳng lẽ cô ta không biết rằng tập đoàn Mục Thị đă sớm có một vị phu nhân rồi hay sao. Những người như cô ta, cứ mải tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, cho cái vị trí hăo huyền ấy th́ cũng có ích ǵ đâu cơ chứ.

    Giản Tiểu Phương lại ôm chặt tập tài liệu trong tay, cô không muốn gây sự, chỉ cần làm tốt công việc của ḿnh là được, nhưng một khi có người cố t́nh kiếm chuyện, cô cũng chỉ có thể hoan nghênh thôi.

  4. #74
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.149
    Next Level: 4.851

    Chương 71: Kẻ thứ ba

    “ Thư kư Lăng, chẳng lẽ đến giờ cô vẫn nghĩ ḿnh là người đàn bà của Mục Nham sao?” Cô hướng về phía văn pḥng, cố ư nói nhấn mạnh mấy chữ “ người đàn bà của Mục Nham”, khiến sắcủa mặt của Lăng Huyên chợt tái chợt hồng. Điều này, làm cho tâm t́nh của cô rất vui vẻ.

    Báo ứng, đúng là báo ứng mà.

    “Giản Tiểu Phương, cô đừng nghĩ rằng cô có Thượng Quan Thuyên chống lưng th́ sẽ không cần sợ ai hết” Lăng Huyên nắm chặt tay, nâng cằm lên nh́n Giản Tiểu Phương. Trong công ty, Giản Tiểu Phương chính là người mà cô ghét nhất, b́nh thường, lúc nào cũng tỏ ra khinh thường cô, cô chịu đủ lắm rồi.

    Nếu cô là người đàn bà của giám đốc, th́ liệu Tiểu Phương có dám cư xử như vậy hay không? Trước kia, mọi người trong công ty, biết quan hệ của cô đều tỏ ra khiêng dè, nhưng hiện tại, ngoài khinh ghét ra, cái ǵ cũng không c̣n nữa.

    Điều này càng khiến cho Lăng Huyên quyết tâm phải chinh phục Mục Nham cho bằng được. Cô ta không muốn bị mọi người xem thường. Mọi thứ của cô phải luôn là tốt nhất, cô tin tưởng vững chắc vào điều ấy.

    “Thượng Quan Thuyên” ba chữ làm cho ánh mắt của Giản Tiểu Phương đen sẫm lại. Đây là những chữ cấm kỵ, tên đàn ông đó, thật đúng là âm hồn không tan mà.

    Hừ, cô cần Thượng Quan Thuyên sao? Trước kia đă không cần, bây giờ lại càng không cần.

    Bàn tay cầm văn kiện hơi run một chút, nhưng cũng rất nhanh chóng lấy lại vẻ b́nh tĩnh. Giản Tiểu Phương, cô không làm chuyện ǵ thẹn với lương tâm. C̣n về Thượng Quan Thuyên kia, tốt nhất là để hắn biến đi.

    “ Sao không c̣n lời ǵ để nói à? Chẳng phải cô và tôi cũng là cùng một loại người hay sao?” Đợi một lúc lâu không thấy Giản Tiểu Phương nói ǵ khiến cho Lăng Huyên có cái suy nghĩ này. Cô ta muốn Tiểu Phương bị mất mặt.

    Giản Tiểu Phương khẽ nhún vai tỏ vẻ không quan tâm “ Tôi và cô không giống nhau. Hay ít nhất tôi cũng không làm kẻ thứ ba” Đúng vậy, Lăng Huyên chính là kẻ thứ ba, chen vào mối quan hệ của Diệp An An, là thứ hồ ly tinh chuyên đi câu dẫn chồng người khác.

    “ Cô có ư ǵ?” Nghe những lời của Giản Tiểu Phương khiến Lăng Huyên trở nên kích động. Không biết v́ sao, cô ta đột nhiên khẩn trương. “ Kẻ thứ ba, kẻ thứ ba…” những chữ này như tiếng sét đánh vào ḷng Lăng Huyên. Liệu có phải Mục Nham đă có bạn gái mới hay là anh đă có vị hôn thê rồi?

    Giản Tiểu Phương hơi sửng sốt, cô khẽ nhếch môi “ Chính là ư đó” Rồi cô không nói thêm ǵ nữa, xoay người bước đi. Có một số việc, cô không nên nói ra th́ hơn. Cô không muốn mang đến phiền phức cho An An. Hơn nữa, mối quan hệ giữa nàng và người đàn ông kia không phải một, hai câu là có thể nói rơ ràng.

    Một bên là người chồng bất đắc dĩ, một bên là cô gái yêu đến cuồng si.

    Như vậy làm sao có thể nói tới hai chữ công bằng đây?

    Lăng Huyên thật đúng là đáng thương. Trong cái công ty này, không chỉ có ḿnh cô ta, mà c̣n rất nhiều cô gái có mộng tưởng leo lên vị trí tổng tài phu nhân, mà họ lại không biết rằng vị trí đó đă sớm có người ngồi rồi.

    Nhưng, nói đi nói lại cũng là do cái gă Mục Nham đáng ghét kia. Rơ ràng đă có vợ, lại vẫn c̣n đi lăng nhăng. Hắn và Thượng Quan Thuyên đều là đồ ngựa đực.

    Cô đột nhiên lắc lắc đầu, muốn rũ sạch những suy nghĩ về bọn đàn ông đáng giân kia.

    Ngẩng đầu, cô cười buồn, ôm chặt tập tài liệu, đi nhanh về phía trước. Vốn dĩ cô không thích quan tâm đến chuyện của người khác, huống hồ là loại hồ ly tinh kia. Vừa nghĩ đến đă thấy buồn nôn, chỉ có cái ngực bự. Thời tiết lạnh như vậy, mà cô ta ăn mặc mát mẻ thế kia, ai mà chẳng biết, ngoài để câu dẫn đàn ông ra th́ đâu có chuyện ǵ khác tốt đẹp hơn. Thật đúng là rất đáng chán ghét mà.

    Ánh mắt Lăng Huyên dán chăt vào người Giản Tiểu Phương. Thấy bóng cô khuất dần, ánh mắt của Lăng Huyên cũng trở nên thâm trầm. Cô xoay người, nh́n chằm chằm về phía cánh cửa đang đóng kín. Vừa rồi cô nghe ra, trong ngữ điệu của Giản Tiểu Phương có chút khác lạ, nhất định cô ta đă biết chuyện ǵ đó. Chuyện này, nhất định cô phải làm rơ mới được.

    Tiếng giày cao gót chat chúa một lần nữa lại vang lên. Ở bên trong pḥng làm việc, anh lúc này mới buông bút xuống, thời tiết mùa đông khá lạnh lẽo, lại thêm sự yên tĩnh, khiến căn pḥng khá quạnh vắng. Thế nhưng, chính như thế này lại khiến anh dễ chịu và thanh tỉnh hơn. Đây đúng là thứ mà anh đang cần.

    OF COURSE
    I'M IN LOVE WITH YOU DARLING

    https://www.facebook.com/shop419

  5. #75
    Thành viên mới

    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Bài viết
    5
    Next Level: 25

    Chương 72: Tuyết đầu đông

    Liếc nh́n chiếc đồng hồ đeo tay, có lẽ cũng sắp đến giờ tan tầm rồi, h́nh như anh có chút chờ mong. Nghĩ đến chiếc áo len mà nàng sắp hoàn thành, lại có một bàn đồ ăn đang đợi anh ở nhà, làm cho khóe miệng khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy đă làm mất đi vẻ lănh đạm, cứng rắn của anh. Chính lúc này đây,trong vô thức, anh lại lộ ra cái dáng vẻ thật dịu dàng.

    Giản Tiểu Phương trở về pḥng làm việc. Vừa bước vào đến cửa, cô đă nh́n thấy một nhóm người đang tụ tập, bàn tán chuyện ǵ đó rất sôi nổi, đến cả mấy cô bé mới vào làm, vốn tính nhút nhát cũng đến góp một hai câu, thỉnh thoảng lại vọng đến một trận cười.

    Cô dừng lại, nh́n đám người này. Hơi nghiêng đầu một chút, cô phát hiện ra Thượng Quan Thuyên đang đứng ở đó cùng đôi giày Itali sáng bóng. Bàn tay cô nắm lại, cảm thấy chuyện này thật quá sức vô vị. Sau đó, cô lại tiếp tục đi về phía pḥng làm việc cũng không thèm để ư thêm về nhóm người nhạt nhẽo kia.

    Đàn bà, muôn đời đều bị mê hoặc bởi những người như hắn. Nhưng thật xin lỗi, Giản Tiểu Phương, cô lại chẳng nhàm chán đến mức đó.

    Thượng Quan Thuyên hơi liếc mắt đă nh́n thấy Giản Tiểu Phương, nh́n ra vẻ lơ đễnh trong ánh mắt của cô. Hắn ngượng ngùng, đưa tay sờ sờ mũi. Xem ra, hôm nay, hắn lại càng làm cho cô thêm chán ghét ḿnh rồi. Cô gái này, đối với hắn thật quá lạnh lùng. Dù hắn có làm bất kỳ chuyện ǵ cũng chẳng thế khiến cô quan tâm. Ánh mắt cô lúc nào cũng thản nhiên như thế, trầm ổn như thế.

    Nếu không phải trước kia giữa bọn họ xảy ra chuyện như vậy, th́ hắn vẫn có thể miễn cưỡng mà nghĩ rằng, thực ra cô đang che dấu cảm xúc của ḿnh. V́ dù sao, thời trung học trong mắt cô cũng chỉ có một ḿnh anh.

    Hắn cúi đầu, tiếng nói của những cô gái bên cạnh hoàn toàn không lọt một chút nào vào tai anh. Giản Tiểu Phương của ngày hôm nay đă không c̣n là cô gái ngây thơ trước đây nữa. Tất cả cũng bởi v́ hắn đă quá ích kỷ, khiến cho cô bị tổn thương, khiến họ cho đến bây giờ không có cách nào cứu văn.

    Cho nên, kết quả ngày hôm nay, hoàn toàn là do hắn gây nên. Nhưng… hắn đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đẹp khẽ chớp, bắt gặp cái nh́n của cô. Anh biết, đối với anh, cô cũng không phải là hoàn toàn không quan tâm. Bây giờ, anh chỉ có thể dựa vào suy nghĩ ấy để mà cố gắng, cố gắng t́m lại những thứ trân quư của ngày xưa mà hắn đă vô t́nh đánh mất.

    C̣n cô, dù đă cố ngó lơ, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu.

    Giản Tiểu Phương không hiểu v́ cớ ǵ, cơ thể giống như có một trận gió lạnh thổi qua. Cô quay đầu lại, chạm phải ánh mắt của Thượng Quan Thuyên. Đôi mắt sâu thẳm ấy, cứ nh́n chằm chằm vào cô, tưởng như hận không thể đem linh hồn cô hút vào đó. Ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy, làm cho người ta, dù không cố ư cũng thấy mê luyến.

    Cô khẽ nhíu mày, vội vàng lảng tránh ánh mắt của hắn, cúi đầu nh́n chằm chằm vào tập văn kiện trên tay. Bất luận là lúc trước hay bây giờ, người đàn ông này cứ như một bóng ma, ám ảnh cuộc sống của cô, khiến nó không có nổi một giây phút yên b́nh.

    Tại sao Thượng Quan Thuyên này lại đẹp trai như vậy chứ, thật giống một tên yêu mị. Trái tim cô cũng chợt nhói lên.

    Thật là một ngày dài.

    Cô quay đầu, đúng lúc nh́n thấy một bông tuyết trắng noăn đang nhẹ nhàng rơi xuống . Bên ngoài, trời đă bắt đầu vào đông, có lẽ đây là đợt tuyết đầu mùa. Mà bên trong văn pḥng lại xuân ư ngập tràn, cũng bởi sự có mặt của Thượng Quan Thuyên mà khắp nơi rộn ră tiếng cười nói. Nhưng nói đi, cũng phải nói lại, như thế này th́ năng lực chuyên môn của cái công ty này cũng thực yếu kém đi.

    Diệp An An ngắt điện thoại, hơi sững người nh́n lên tường. Sau đó, nàng trở lại pḥng ḿnh, chọn một chiếc áo ấm, thêm một chiếc mũ len rồi đi ra ngoài. Vừa mở cửa, một bông tuyết khẽ khàng đậu trên má, nàng khẽ ngẩng đầu, mỉm cười. Tuyết đầu đông, một mảnh lạnh lẽo theo đó mà rơi vào trong mắt nàng, thế nhưng khuôn mặt ấy vẫn rất thanh tĩnh, nụ cười dịu dàng vẫn nở trên môi, cho người ta cảm giác ấm áp vô cùng.

    Nàng kéo lại áo khoác rồi bước tiếp ra ngoài.

    Xuống xe, nàng hơi co người trong lớp áo rét. Mùa đông thực sự rất lạnh, trận tuyết này cũng khá lớn, lớp tuyết bám trên cây nhanh chóng đóng băng, tựa như những mảnh thủy tinh trong suốt được treo trên những cành cây trơ trụi lá.

  6. #76
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.149
    Next Level: 4.851

    Chương 73

    Nàng đi vào một tiệm café nhỏ. Vừa bước vào cửa, nàng hơi sững người lại, thất thần nh́n bảng hiệu của tiệm, “Tơ duyên”

    Nàng xoa xoa đôi bàn tay đang lạnh cóng, hơi thở tưởng chừng như cũng đóng băng lại rất nhanh bị không khí làm cho tan loăng. “Tơ duyên”, vừa nh́n thấy cái tên này, đă khiến cho nàng có một cảm giác rất lạ.

    Một cái tên thật êm tai,nhưng đôi khi ở bên nhau thôi cũng chưa hẳn đă là v́ yêu; giống như nàng vậy, dù cho anh không yêu nhưng số phận lại bắt anh phải giữ nàng bên cạnh, chỉ một ḿnh nàng yêu đơn phương một cách si ngốc mà thôi.

    Nàng nhẹ lắc đầu, vài mảnh tuyết mỏng đọng trên lông mi, tạo thành một làn sương trắng mông lung trước mắt. Nàng khẽ chớp mắt, bông tuyết cuối cùng hóa thành giọt nước đọng lại nơi khóe mi.

    Đi vào bên trong, mọi người đang ngồi tụm năm, tụm ba bên những bàn café nghi ngút khói. Có cô gái ngồi một ḿnh trên chiếc bàn gần cửa sổ, ánh mắt hướng ra ngoài, thật không hiểu cô đang suy nghĩ chuyện ǵ?

    Diệp An An bước lại gần, trực tiếp ngồi đối diện với cô. Vừa vặn đúng lúc cô gái quay đầu lại, nhận ra nàng.

    “ Diệp An An, cậu lại đến muộn rồi đó” Cô nh́n đồng hồ nói, thanh âm hơi lơ đễnh.

    “ Đâu phải, là cậu đến sớm quá thôi” Diệp An An bối rối cười cười. Giản Tiểu Phương lúc nào cũng vậy. Rơ ràng là đă hẹn 3h gặp mặt, nhưng hiện tại mới có 2h40’ không thể tính là nàng đi muộn được, rơ ràng là do cô đă đến quá sớm.

    “ Ồ, h́nh như ḿnh nhớ nhầm giờ hẹn” Giản Tiểu Phương nhẹ nhàng đưa một tách đồ uống c̣n nóng cho nàng. Diệp An An đón lấy ly nước, cảm nhận hơi ấm của nó, khiến ḷng bàn tay cũng trở nên ấm áp hơn rất nhiều.

    “ An An, gần đây cũng không c̣n xuất hiện những tin tức ong bướm về chồng cậu nữa. Các cậu dạo này ra sao rồi” Giản Tiểu Phương buông chiếc chén trong tay xuống, một tay chống cằm, nh́n sắc mặt của cô bạn thân đă tốt lên không ít, tựa hồ như nàng đang rất vui vẻ.

    Sự thay đổi này của nàng, ngoài Mục Nham ra, chắc không thể có người thứ hai. Người đàn ông này, dường như đă chiếm lĩnh toàn bộ tâm tư của Diệp An An.

    Hơn nữa, gần đây, bên cạnh anh ta đă không c̣n những scandan t́nh ái nữa.Những cô gái thường ngày hay bám theo anh cũng không thấy xuất hiện, đương nhiên, ngoại trừ hồ li tinh Lăng Huyên kia.

    “ A, anh ấy…” Diệp An An nhợt nhạt cười, trong đôi mắt thanh thuần như xuất hiện một tia hạnh phúc. “ Gần dây, anh ấy thường về nhà rất sớm, chúng ḿnh có thể cùng nhau ngồi ăn cơm” Tuy rằng, anh vẫn giữ thái độ như trước, chẳng hề quan tâm đến nàng. Nhưng chỉ cần như thế này đă có thể khiến nàng rất thỏa măn rồi.

    Có thể mỗi ngày đều nh́n thấy anh, nàng cảm thấy thực vui mừng.

    “ Cậu thật đúng là đă trúng độc rồi” Giản Tiểu Phương đặt tay lên trán Diệp An An xác định thực sự nàng không phát sốt. Nàng thực sự đă quá yêu người đàn ông kia. Cô thực sự rất lo rằng với tính cách đơn thuần, rối sẽ có một ngày nàng phải chịu nhiều tổn thương. V́ thế, trong t́nh yêu, trăm ngàn lần đừng quá thật tâm, nếu không người đau khổ cuối cùng chính là bản thân ḿnh, giống cô của ngày xưa ấy.

    Đă mấy năm trôi qua, nhưng vết thương trong ḷng cô vẫn không thôi nhức nhối. Thậm chí, từ ngày gặp lại con người ấy, vết thương cứ ngày càng sâu hơn, đau hơn.

    “ Tiều Phương, Tiểu Phương, cậu suy nghĩ chuyện ǵ vậy?” Diệp An An nh́n nét mặt trầm mặc của cô lo lắng hỏi, trước đây, rất ít khi nàng nh́n thấy cô như vậy.

    “ Không có ǵ đâu” Tiểu Phương khoát tay, ư bảo nàng không cần lo lắng. Diệp An An đă có rất nhiều chuyện đau ḷng rồi, cô không muốn nàng biết chuyện. Nếu không , với tính cách của nàng, nhất định sẽ rất lo cho cô.

    Diệp An An khẽ nhấp một ngụm café, rồi nhẹ nhàng đặt tách xuống, trong mắt thoáng hiện ra nét lo lắng. Mặ dù,Tiểu Phương không kể chuyện ǵ cho nàng biết. Nhưng nàng có thể đoán được, trước đây, giữa cô và Thượng Quan Thuyên nhất định đă xảy ra chuyện ǵ đó.

    Mà cô không nói, nàng cũng không dám hỏi nhiều, chỉ sợ sẽ chạm vào nỗi khổ tâm của cô. Vết thương do ái t́nh gây ra thật không dễ ǵ lành lại. Cô nói không có chuyện ǵ nhưng nhất định tâm trạng cô lúc này cũng không hề dễ chịu.

    OF COURSE
    I'M IN LOVE WITH YOU DARLING

    https://www.facebook.com/shop419

  7. #77
    Thành viên mới

    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Bài viết
    5
    Next Level: 25

    Chương 74

    Đối với Thượng Quan Thuân, nàng cũng không thể nói là biết rơ anh ta. Nhưng lần đó, khi nàng và Mục Nham đi đăng kư kết hôn, anh ta là một trong số ít những người chứng kiến. Khi ấy, ánh mắt anh ta nh́n Tiểu Phương thực sự rất khác lạ, vừa vui mừng, vừa sợ hăi, lại chất chứa yêu thương. Thế nên, nàng có thể đoán ra phần nào sự việc.

    Chuyện trước đây của hai người bọn họ h́nh như rất phức tạp. Mọi chuyện bắt đầu và kết thúc giống như một tṛ đùa. Thế nhưng, nó đă để lại một viết thương vĩnh viễn không thể khép miệng. Ngày ấy, tưởng là không thương, nhưng khi mất đi rồi, mới biết là yêu quá đậm sâu.

    Nếu sự thật là như vậy, có lẽ đến bây giờ, Tiểu Phương vẫn c̣n yêu Thượng Quan Thuân. Mặc dù, cô ấy luôn nói về anh ta bằng giọng điệu chán ghét, nhưng nàng phát hiện ra, mỗi khi nhắc đến cái tên ấy, cô đều rất kích động.

    Không phải là không thể quên, mà chẳng qua là cô ấy không muốn quên đi.

    Nàng ngầng đầu, thấy Tiểu Phương đang ăn đồ ăn trên bàn. Quả thật, quán café này, mặc dù đồ uống không ngon bằng bên ngoài, nhưng đồ ăn ở đây lại rất hợp khẩu vị của hai người.

    “ An An, cậu nói thử xem. Có phải Mục Nham chuẩn bị công khai thân phận của cậu không?Dù sao, hai người cũng đă là vợ chồng một năm rồi. Nếu cứ như thế này, cậu làm sao có thể ngẩng mặt lên chứ.” Đang ăn, đột nhiên Tiểu Phương ngừng lại, nh́n Diệp An An nói, giọng điệu rất nghiêm túc.

    Ngón tay Diệp An An hơi cứng lại. Đúng vậy, nàng không thể ngẩng mặt lên, vốn dĩ nàng đâu phải chỉ là nhân t́nh, nàng là người vợ chính thức mà anh cưới về.

    “ Không sao đâu, Tiểu Phương. Chuyện này, ḿnh cũng không để ư lắm. Có thể trở thành vợ của anh ấy, mĩnh đă thỏa măn rồi.” Diệp An An nắm chặt cái chén, ánh mắt thản nhiên ánh lên những tia buồn thương.

    Cái ǵ mà không để ư, cái ǵ mà thấy thỏa măn.

    Kỳ thực, nàng sợ nếu hi vọng càng nhiều th́ thất vọng càng sâu, sợ nếu ḿnh quá đ̣i hỏi th́ sẽ mất đi những thứ mà nàng trân trọng, mất đi người đàn ông mà nàng yêu thương, mất đi một mái nhà mà khó khăn lắm nàng mới có được.

    “ Diệp An An, có phải đầu óc cậu có vấn đề thật rồi không?” Nghe câu trả lời của Diệp An An, Giản Tiểu Phương thật sự muốn xem ở bên trong nàng đang nghĩ chuyện ǵ. Trước đến nay, cô chưa từng gặp qua người nào lại ngốc như nàng vậy, ngốc đến không chữa được.

    Diệp An An cười nhẹ, ngón tay xoa nhẹ lên mũi, khẽ thở dài, vẫn dùng giọng cái giọng ôn nhu vốn có đáp.

    “ Có lẽ thế, chẳng phải ngày nào cậu cũng nói ḿnh như vậy sao?”

    Nói rồi, ánh mắt nàng chuyển ra ngoài cửa sổ, vừa lúc ấy, một bông tuyết rơi xuống, nhanh chóng tan loăng trên nền đường.

    Bên ngoài, tuyết đang tan, nhưng lớp tuyết mờ trong mắt nàng mỗi lúc lại nhiều hơn.

    “ Cậu không thể cứu được nữa rồi” Giản Tiểu Phương nhấp một ngụm đồ uống. Cô không nói ǵ thêm nữa. Bởi cô biết sự cố chấp của Diệp An An. Trong hoàn cảnh này, nếu nàng không tự đấu tranh th́ cũng không ai có thể giúp nàng.

    Diệp An An chỉ im lặng cười nhẹ. Thực ra, không phải nàng cố chấp mà chẳng qua là nàng đă quá yêu anh mất rồi.

    Bên ngoài, tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn. “ Chúng ta đi thôi”, Giản Tiểu Phương đứng lên, hơi nghiêng đầu, cô tiếp “Ḿnh biết giờ cậu cũng đang đứng ngồi không yên, nên ḿnh sẽ không miễn cưỡng cậu nữa, Mục phu nhân” Cô cố t́nh nhấn mạnh mấy chữ “ Mục phu nhân”

    Hai người xoay người bước đi, không để ư có một cô gái cũng theo họ đi ra. Cô ta nh́n chỗ bọn họ vừa ngồi, những điều mà họ nói, có một chuyện quan trọng mà cô ta đă vô t́nh biết được.

    “Mục phu nhân” Ánh mắt cô ta nheo lại, ánh mắt ấy mang theo vài phần độc ác và ghen tị khiến người ta có cảm giác sợ hăi.

    Tốt lắm, Mục phu nhân, đúng là không thể ngờ. Cô ta xoay người, giày cao gót nện mạnh xuống nền đường. Khóe môi khẽ nhếch lên. Nếu lúc năy, không bám theo Giản Tiểu Phương, th́ đă không phát hiện ra bí mật này, đă không biết rằng trên đời này đă có Mục phu nhân, vị trí mà bao nhiêu cô gái mơ ước. Cô ta cũng như những người khác cứ măi tranh chấp, đố kỵ lẫn nhau mà không ngờ rằng cái danh phận cao sang ấy, sớm đă định rồi. Thật đúng là làm tṛ cười cho thiên hạ.

    Diệp An An bước xuống xe. Sau khi rời khỏi quán café cùng Giản Tiểu Phương, nàng càng cảm nhận rơ ràng hơn cái lạnh tê tái của mùa đông, tuyết cứ rơi măi không ngừng.


  8. #78
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.149
    Next Level: 4.851

    Chương 75

    Nàng bước vào biệt thự. Không khí đằng sau cánh cửa ấy so với bên ngoài thực rất ấm áp. Thứ cảm giác ấm áp này làm cho nàng cảm thấy thỏa măn vô cùng. Thở ra một hơi dài, nàng đi tới pḥng khách. Cả căn pḥng rộng lớn như thế, lại chỉ có một ḿnh nàng.

    Nàng ngồi trên salon, nh́n đến chiếc áo len vẫn c̣n dang dở. Thời tiết lúc này đă vào đông, rất lạnh, nàng tự nhủ cần phải cố để làm cho xong. Trong tay nàng, chiếc áo đă sắp hoàn thành. Khẽ mỉm cười, cuối cùng cũng có thể mang chúng đi tặng rồi. Tiểu Phương một đôi bao tay, Giản lăo gia và Giản phu nhân là khăn quàng cổ, c̣n chiếc áo này là dành cho Giản đại ca. Nàng không có ǵ để tặng bọn họ, chỉ có thể tự ḿnh làm những thứ đồ này. Mặc dù, nó không đáng giá nhưng cũng thể hiện thành ư của nàng.

    Nàng ngắm nghía chiếc áo. Nó có gam màu đen trầm rất thích hợp tặng cho đàn ông. Nghĩ đến đây, nàng chợt nhớ tới anh, nếu anh có thể mặc chiếc áo này th́ thật tốt. Nhưng làm sao có thể xảy ra chuyện như thế. Quần áo mà anh mặc từ trước đến nay đều là đặ may của những nhà thiết kế nổi tiếng, làm sao anh có thể xem trọng một thứ đồ thủ công thô ráp như thế này.

    Ánh mắt nàng lại trở nên chua xót, nhưng đôi tay vẫn tiếp tục cầm que đan thoăn thoát hoàn thành những mũi cuối cùng. Cho đến khi chiếc áo đă hoàn thành, nàng gập gọn để lại trên salon. Liếc nh́n đồng hồ, giờ này chắc có lẽ anh cũng đă sắp về rồi, nàng thu dọn lại một chút rồi tiến vào bếp. Có thể nấu ăn cho người đàn ông mà ḿnh yêu thương, đối với nàng mà nói là niềm hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ. Không cần biết người khác nghĩ thế nào, nhưng với nàng, đây là biện pháp duy nhất để có thể tiếp xúc gần gũi hơn với anh.

    Mục Nham khẽ phẩy bỏ những hạt tuyết nhỏ rồi bước vào nhà. Anh đôt nhiên dừng bước chân. “Gia đ́nh” anh cảm thấy kỳ lạ với chính bản thân ḿnh. Thật không thể ngờ, có một ngày, anh đi làm đúng giờ, tan tầm đúng giờ. Thượng Quan Thuyên c̣n trêu anh có phải đă rất lâu rồi không ngủ cùng đàn bà.

    Anh cũng không thể lư giải được là v́ sao. Dạo gần đây, anh không c̣n ham muốn thể xác với những người đàn bà khác, nhưng mỗi ngày đều rất chờ mong được trở về, ăn bữa cơm mà nàng chuẩn bị.

    Cắm ch́a khóa vào ổ, bên ngoài, trời lạnh như vậy, nhưng ở bên trọng lại được bao trùm bởi cảm giác ấm áp vô cùng. Điều này khiến anh cảm thấy thoải mái, bao nhiêu mệt nhọc của một ngày làm việc cũng đều tiêu tan hết.

    Buông túi công văn ở trên tay xuống, anh ngồi tựa lưng vào salon, ngồi ở đây anh có thể nghe thấy tiếng nàng đang chuẩn bị bữa tối. Nh́n sang phía salon bên kia, ánh mắt anh dừng lại ở chỗ chiếc áo len, anh hơi nhíu mày. Mở chiếc áo ra ngắm nghía, tốt lắm, mới qua một ngày mà đă gần hoàn thành rồi.

    Lúc này, anh thực sự muốn ướm thử chiếc áo lên người, nhưng cuối cùng anh vẫn ḱm lại, đặt chiếc áo xuống. Anh chờ để chính tay nàng đưa nó cho ḿnh.

    Nghĩ đến đây, anh chợt thấy trái tim ḿnh chợt trào dâng lên một cảm xúc khó tả. Chỉ có điều, cảm xúc ấy cũng không làm cho anh cảm thấy khó chịu.

    Diệp An An bưng bát đồ ăn đi ra, vừa đúng lúc nh́n thấy anh đang ngồi trên salon. Dạo gần đây anh thường về nhà rất đúng giờ. Nàng khẽ cười, nàng tin rằng rồi sẽ có một ngày anh sẽ thích nàng. Chỉ là thích thôi, nàng không dám vọng tưởng xa hơn.

    Chuẩn bị bày biện món ăn ra bàn, Giản Tiểu Phương vẫn hay trêu nàng giống như một bà nấu bếp, nhưng công việc này lại khiến nàng cảm thấy rất vui vẻ. Mục Nham đă ngồi vào bàn. Chiếc ghế đối diện cũng đă hơi kéo ra. Nàng bỏ tạp dề rồi ngồi xuống. Mặc dù, trong suốt bữa ăn, hai người không nói chuyện ǵ nhiều, nhưng cái không khí im lặng ấy lại cho người ta cái cảm giác vô cùng ấm áp.

    OF COURSE
    I'M IN LOVE WITH YOU DARLING

    https://www.facebook.com/shop419

  9. #79
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.149
    Next Level: 4.851

    Chương 76

    Như vậy là một đêm nữa lại trôi qua, bên ngoài tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn, nhưng bên trong, lại rất ấm áp. Mối quan hệ giữa hai người cũng đang dần dần thay đổi. Chỉ có điều, một người không nhận ra, c̣n một người lại vô t́nh xem nhẹ.

    Sáng sớm, Diệp An An đứng ở ban công nh́n chiếc xe của anh đang chầm chậm rời đi. Đợi cho bóng khuất hẳn, nàng mới đi vào. Hôm qua, tuyết đă rơi suốt đêm, bên ngoài, cả không gian ch́m ngập trong màu trắng xóa. Mặc dù vậy, anh vẫn muốn đi làm đúng giờ.

    Mở cửa pḥng ḿnh, nàng cũng chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc mới. So với anh, công việc của nàng thoải mái hơn rất nhiều. Nàng đi vào pḥng Mục Nham, bắt đầu dọn dẹp, để chiếc chậu đựng nước lên bàn, nàng thấy một cặp h́nh như là công văn ǵ đó, nàng cẩn thận đặt vào một chỗ, chắc có lẽ anh đă để quên.

    Nàng cầm khăn lau mép bàn. Bước chân của nàng cứ lùi dần mà bất cẩn không để ư đến phía sau. Trên bàn, chiếc chậu sóng sánh rồi đổ xuống. Nước chảy lênh láng trên mặt bàn. Diệp An An vội kêu lên một tiếng rồi vội vàng chạy đến, lấy thân ḿnh chặn cho nước không làm ướt tập công văn kia. Nàng không để ư đến bản thân ḿnh đă bị dính nước, cẩn thận cầm lấy tài liệu để lên bàn làm việc cho anh.

    Mặc dù lưng nàng đă ướt sũng, cộng thêm cái lạnh tê cóng của mùa đông, khiến nàng khẽ run lên, nhưng như chợt nhớ ra điều ǵ, sắc mặt nàng trở lên tái nhợt. Đặt tập tài liệu xuống nàng lật đật mở ngăn kéo chiếc bàn vừa bị đổ nước kia, nh́n vào bên trong, cơ thể nàng khẽ run rẩy tưởng chừng như sắp ngă.Tay nàng cầm tấm ảnh ở trong đó lên, v́ ngấm nước nên nó đă bị nḥe khiến cho không thể nh́n rơ nữa.

    Đây là thứ mà Mục Nham vô cùng trân trọng, là bảo bối của anh. Nàng nh́n xuống, diện mạo của người con gái trong ảnh hiện lên rơ ràng.

    “ Cô đang làm ǵ ở đây?” Một giọng đàn ông truyền đến.

    Diệp An An hoảng hốt, khuôn mặt tái nhợt không một chút huyết sắc. Nàng ngẩng đầu nh́n người đàn ông đang đứng trước mặt. Bàn tay đang cầm tấm ảnh bất giác rụt lại. C̣n anh, nh́n bức ảnh ướt sũng trên tay nàng, ánh mắt sầm lại. Anh bước đến, lấy lại tấm ảnh lúc này đă không c̣n nh́n rơ, bàn tay nắm chặt lại.

    Y Y, là Y Y của anh, đây là thứ duy nhất về cô mà anh c̣n giữ được. Trong nháy mắt, đầu óc anh trống rỗng không c̣n nghĩ được điều ǵ nữa.

    “Diệp An An cô làm tốt lắm” Anh cắn răng, gằn từng chữ. Âm thanh ấy như xát muối vào trái tim Diệp An An.

    Bốp… Trong pḥng truyền đến một âm thanh thật lớn, Mục Nham, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt thâm trầm, bàn tay giơ lên không trung, sau đó nắm chặt lại.

    Diệp An An ôm mặt ngồi dưới đất, không ai để ư, sau lưng áo nàng đă ướt đẫm, khuôn mặt đă sưng đỏ, khóe miệng cũng xuất hiện tơ máu.

    Đột nhiên, nàng cảm thấy thật nực cười. Thật ra, Diệp An An, nàng là ǵ ở đây, đến một bức ảnh nàng cũng không bằng.

    Mục Nham ngồi xuống, nắm chặt lấy cằm nàng, ngón tay không ngừng dùng sức, thậm chí tưởng như có thể nghe thấy cả tiếng xương đang kêu.

    Diệp An An nhắm mắt, sắc mặt trắng bệnh. Sự giận dữ này của anh, tất cả là do nàng, đều do nàng tự chuốc lấy.

    “ Diệp An An, cô thật là quá đáng, đến cả một bức ảnh cô cũng không buông tha. Cô đừng cho rằng đă lên giường với tôi th́ có thể thực sự trở thành vợ của tôi” Anh châm biếm, những lời tàn nhẫn nhất không ngừng tuôn ra, khiến nàng tổn thương, thậm chí, c̣n có cảm giác anh thích thú khi thấy nàng đau khổ.

    Ánh mắt Diệp An An từ từ ngước lên, bao nhiêu uất ức dồn đọng lại thành giọt nước mắt lăn dài trên má. Nhưng đối với Mục Nham mà nói, những giọt nước mắt ấy không có một chút giá trị.

    Mục Nham buông tay khỏi cằm nàng, nắm chặt bức ảnh “ Diệp An An” thanh âm vẫn lạnh lùng vang lên.

    “Diệp An An, cô cho rằng chỉ cần hủy đi những thứ thuộc về Y Y th́ tôi có thể yêu cô sao? Cô đừng vọng tưởng. Cả đời này, người duy nhất tôi không bao giờ có thể yêu thương chính là cô. Nếu cô c̣n muốn là phu nhân của tập đoàn Mục Thị th́ cô hăy ngoan ngoăn làm tốt bổn phận của ḿnh, đừng mong có thể đoạt được những ǵ thuộc về Y Y”

    Diệp An An nhắm chặt hai mắt. Nàng không muốn anh nh́n ra sự tuyệt vọng của ḿnh. Những lời nói vô t́nh của anh như đang cào xé tâm can nàng. Những điều ấy nàng làm sao có thể không biết? Tại sao c̣n tàn nhẫn với nàng như vậy? Nàng đâu có yêu cầu ǵ nhiều. Chỉ là v́ nàng quá yêu thương anh. Như vậy là sai lầm sao?

    Tấm ảnh đó, quả thực nàng không hề cố ư, thực sự không cố ư mà.

    OF COURSE
    I'M IN LOVE WITH YOU DARLING

    https://www.facebook.com/shop419

  10. #80
    Lose Yourself
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2012
    Bài viết
    10.149
    Next Level: 4.851

    Chương 77

    Mục Nham nói liền một mạch, rồi thản nhiên nh́n Diệp An An thống khổ. Dáng vẻ này của nàng lại khiến anh cảm thấy nguôi ngoai. Trên đời , luôn có một thứ khiến anh cảm thấy vô cùng đau khổ. “Diệp An An, cô đă cố t́nh khơi lại vết thương của tôi. Kết cục này là cô tự chuốc lấy” Trong ḷng anh thầm nghĩ, một chút thương tổn này đối với nàng mà nói cũng không có ǵ là quá đáng.

    Thế nhưng, anh không hề biết rằng, khi anh làm nàng tổn thương th́ cũng đă gián tiếp làm thương tổn đến chính ḿnh.

    “ Thực xin lỗi” Diệp An An cúi đầu, cảm giác nóng rát, đau đớn trên mặt truyền đến, thế nhưng so với nỗi đau trong ḷng nàng th́ nó cũng chẳng đáng là ǵ. Trừ bỏ lời xin lỗi này, nàng cũng không biết nói ǵ hơn, bởi nàng biết, nàng không xứng, cái ǵ cũng không xứng. Cô gái tên Y Y kia là người mà Mục Nham yêu thương nhất. C̣n nàng th́ sao? Chẳng qua, đối với anh, nàng chỉ là một cô gái tự ḿnh đa t́nh mà thôi.

    Nàng không xứng, quả thực không xứng.

    “ Tôi vĩnh viễn cũng không bao giờ tha thứ cho cô, Diệp An An” Mục Nham đột nhiên xoay người, một thứ áp lực nặng nề bao trùm lên toàn bộ căn pḥng. Chỉ bỏ lại một câu, rồi anh xoay người bước đi, tấm ảnh trong tay cũng vô t́nh bị nắm đến nhàu nát.

    Khi anh ra đi, để lại nàng một ḿnh với căn pḥng trống trải, một ḿnh đối diện với những xót xa đến tận cùng. Lúc này, nàng chỉ có thể khóc. Sao một người đàn ông lại có thể tàn nhẫn đến mức này, lại có thể dùng người con gái mà anh ta yêu để làm tổn thương nàng. Mục Nham thực sự làm được điều này. Anh quả thực là một thương nhân đáng sợ, một thương nhân rất, rất thông minh. Anh có khả năng làm được mọi thứ. Thế nên, anh đă thành công, hoàn toàn thành công trong việc làm tổn thương nàng.

    Người đàn ông này, đối với cô gái mà anh ta yêu, anh ta coi như trân bảo. Nhưng đối với người anh ta không thương, th́ ngay cả cỏ dại cũng không bằng. Chính v́ anh không yêu nàng, không thương nàng, thế nên, anh nhất định sẽ không v́ sự thống khổ của nàng mà bận tâm.

    Diệp An An lau đi những giọt nước mắt, nhưng làm thế nào cũng không thể lau hết. Những giọt nước mắt ấy chứa đựng biết bao uất ức, biết bao thống khổ, biết bao tuyệt vọng. Chiếc áo ướt dính sát vào người nàng. Thế nhưng lúc này, nàng lại chẳng hề cảm thấy lạnh. Chỉ có sự tê buốt trong tâm can cứ mỗi lúc lại dày ṿ nàng, bao trùm lấy thân thể nàng, cái lạnh thấm sâu tận đáy ḷng.

    Nàng chỉ có thể ngồi dưới đất khóc măi, tưởng chừng như có thể đem toàn bộ bi thương theo ḍng nước mắt tuôn chảy ra ngoài.

    Sau một lúc lâu, nàng bắt đầu cảm thấy toàn bộ cơ thể đă mỏi ră rời. Lúc này, nàng mới cựa ḿnh đứng dậy. Bàn tay khẽ đưa lên má, nước mắt vẫn chưa kịp khô khiến nàng càng cảm nhận nỗi đau rơ ràng hơn.

    Cánh tay buông thơng xuống. Một lần nữa, nàng lại đi lấy một chậu nước khác, rồi bắt đầu lau dọn như chưa có chuyện ǵ xảy ra. Khi mọi thứ đă ngăn nắp, sạch sẽ, nàng mới giống như một người mất hồn rời khỏi pḥng. Đóng cửa lại, nàng hơi quay lại nh́n lại căn pḥng một lần nữa. Nàng đă rơ rồi, cả đời này, nàng cũng sẽ không vọng tưởng nữa.

    Mặc nguyên bộ quần áo ướt đẫm, nàng trở về pḥng ḿnh. Từ sáng đến giờ nàng chưa ăn ǵ. Thế nhưng một chút cảm giác đói nàng cũng không có. Ngay cả đến thứ bản năng cơ bản nhất này của con người mà nàng cũng không có, liệu nàng c̣n lại cái ǵ đây?

    Trên giường, nàng cầm lên chiếc áo len đă gần hoàn thành. Vuốt ve mấy sợi len, trong mắt chỉ c̣n là một khoảng trống rỗng.

    Thời tiết lúc này đă rất lạnh. Nàng như th́ thào nói “ Mùa đông… không biết đến bao giờ mùa xuân mới trở lại đây?”

    Phải tới khi nào, mùa xuân của nàng mới đến?

    Chiếc xe của Mục Nham vun vút phóng đi, anh đột nhiên dùng sức đập vào tay lái. Quả thực, anh thừa nhậ, anh đă không giữ được b́nh tĩnh, anh đă quá xúc động.

    Diệp An An chết tiệt. Không hiểu v́ sao, bên má sưng đỏ cùng đôi mắt thống khổ của nàng cứ măi ám ảnh, khiến anh không thể lái xe.

    Diệp An An, nàng lại khiến anh một lần nữa cảm thấy đàn bà đều không thể tin tưởng được. Nàng đă hủy đi tấm ảnh, hủy đikỷ vật cuối cùng về Y Y của anh, cũng chính là hủy đi sự tin tưởng mà anh dành cho nàng. Cuối cùng th́, mọi người đàn bà đều giống nhau, đều ích kỷ như vậy.

    OF COURSE
    I'M IN LOVE WITH YOU DARLING

    https://www.facebook.com/shop419

Trang 8/19 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 ... CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh