share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 1/5 1 2 3 4 5 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 41

Chủ đề: Mảnh vá trái tim - Đản Đản

  1. #1
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    Mảnh vá trái tim - Đản Đản

    Nguồn: idoc


    Đản Đản

    Mảnh vá trái tim




    Dịch giả: Hương Nhiên






    Giới thiệu:


    Mảnh Vá Trái Tim kể một câu chuyện hôn nhân, nơi t́nh yêu thanh xuân mănh liệt của Hứa Ngạn Thâm và Thẩm Chức Tâm đă đi qua thật lâu, nơi họ gắn bó, san sẻ cùng nhau những ngày b́nh dị hạnh phúc mà cũng đầy đau khổ bởi sự ra đi của những đứa con c̣n chưa kịp chào đời. Khi người ta trẻ tuổi, người ta yêu nồng nhiệt, cho đi tất cả mà không hề biết tương lai có ǵ. Sự bồng bột ấy, đến khi tỉnh dậy trong bệnh viện sau mỗi lần sẩy thai, Chức Tâm mới thấy ḿnh đă phải trả giá đắt đến thế nào.

    Mảnh Vá Trái Tim kể một câu chuyện nhà quyền quư, nơi những đứa trẻ lớn lên trong khát vọng quyền lực, ước mong chứng tỏ ḿnh để có chỗ dựa vững chắc mà không ngần ngại dẫm đạp lên máu mủ ruột thịt. Gia đ́nh ấy đă tạo nên một Hứa Ngạn Thâm cố chấp đến tàn nhẫn với người vợ anh yêu thương hơn cả chính ḿnh, để rồi tự tay anh làm tan vỡ cái hạnh phúc vốn đă mong manh của hôn nhân.

    Mảnh Vá Trái Tim kể một câu chuyện t́nh yêu điên cuồng, nơi Chức Tâm vùng vẫy muốn thoát ra, nơi Ngạn Thâm giam cầm người con gái anh yêu bằng mọi thủ đoạn, nơi họ tổn thương nhau và cào rách vết thương của chính ḿnh bằng sự hiện diện của kẻ khác. T́nh yêu như thể là máu thịt, là linh hồn, là lẽ sống để họ có thể tồn tại.

    Mảnh Vá Trái Tim kể một câu chuyện cuộc sống, nơi con người ta phải đối mặt với những lựa chọn bởi chẳng thể vẹn cả đôi đường dù t́nh yêu chưa bao giờ tắt. Cuộc sống ấy có những giây phút b́nh yên bên gia đ́nh, có nỗi cô đơn tê tái, có đau đớn đến tuyệt vọng… Họ chỉ có thể đối mặt, với cuộc sống và với nhau để t́m kiếm một cái kết cho riêng ḿnh.

    Có người nói, t́nh yêu là sự đồng điệu của tâm hồn.

    Cũng có người nói, hôn nhân là nấm mồ của t́nh yêu.

    Nhưng đâu phải cuộc hôn nhân nào cũng giết chết t́nh yêu, ngược lại, những gần gũi trong cuộc sống thường ngày khiến con người hiểu nhau, chia sẻ với nhau nhiều hơn, và yêu nhau hơn. Khi ấy, hôn nhân vẫn đổ vỡ th́ đó là bởi hai tâm hồn đồng điệu nhưng không cách nào thấu hiểu.

    Cuộc hôn nhân của Hứa Ngạn Thâm và Thẩm Chức Tâm là một cuộc hôn nhân như thế.

    Anh sinh ra với một vị trí thấp trong gia tộc. Anh khát khao chứng tỏ ḿnh, khát khao kế thừa sự nghiệp to lớn của gia tộc. Khát khao ấy mạnh đến nỗi nó trở thành chấp niệm.

    Cô lớn lên trong t́nh yêu thương của ba mẹ, trong lựa chọn tương lai cũng của ba mẹ. Cô chỉ có một mong muốn, là được sống trong một gia đ́nh b́nh thường, ḥa thuận, đầm ấm, hạnh phúc.

    Sự khác biệt ấy là khúc mắc mà t́nh yêu thời thanh xuân không để ư tới, cho đến khi họ trưởng thành và phải đối mặt với ước muốn của nhau.

    Anh thâu tóm mọi thứ trong tay, công việc, quyền lực, kể cả các quyết định cho cuộc đời người vợ anh yêu thương. Cô nép ḿnh trong sự bảo bọc của anh cho đến khi nhận ra ḿnh đang đứng giữa màn sương mờ che phủ con người thực sự của chồng ḿnh. Họ, gần gũi nhau nhất, nhưng cũng xa lạ nhất.

    Mảnh Vá Trái Tim là một câu chuyện về t́nh yêu nhưng trong đó t́nh yêu lại không phải là tất cả, c̣n có quyền lực, gia thế, c̣n có gánh nặng của khát vọng mà chỉ khi phải đối mặt với lựa chọn người ta mới biết không thể vẹn cả đôi đường. Hứa Ngạn Thâm đă cố, và anh không làm được, dù rằng t́nh yêu trong anh trở nên điên cuồng, biến Chức Tâm trở thành lẽ sống, trở thành máu thịt của anh, trở thành lư do để anh tồn tại.

    Tràn ngập trong Mảnh Vá Trái Tim là cảm xúc của một t́nh yêu chưa bao giờ tắt ngay cả khi hôn nhân không c̣n lối thoát. Anh không biết ḿnh đă sai ở đâu. Cô không muốn ḿnh chết dần chết ṃn trong cơn ác mộng nhà quyền quư. Họ không hiểu nhau, đến nỗi phải tổn thương nhau và cào rách vết thương của chính ḿnh để tự nhắc về lỗi lầm của người kia. Tờ hôn thú trở thành gánh nặng, thành cơn ác mộng về những đứa con đă mất, về màu đỏ oan nghiệt của những giọt máu RH-. Trái tim đă bị thương rồi, nó cần được chữa trị bằng sự b́nh yên, thanh thản chứ không phải bằng những nỗ lực níu kéo trong tuyệt vọng.

    Mảnh Vá Trái Tim là một câu chuyện dài, có đau đớn, có dằn vặt, có điên cuồng. Ở đó, có người sống với tham vọng của ḿnh, như Hứa Ngạn Thâm, như Nhan Hiểu Tinh, cũng có những người sống cuộc sống với t́nh yêu tự do và hạnh phúc như Chức Tâm, như Cảnh. Họ chạm vào nhau trong cuộc đời là để trân trọng, đồng cảm, hiểu hơn về nhau và t́m một con đường dẫn tới hạnh phúc, dù con đường ấy ngập tràn đau khổ và tuyệt vọng.
    Lần sửa cuối bởi xuanden_92; 28-03-2014 lúc 22:27



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #2
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    Lời bạt

    Chức Tâm: Hạnh phúc là ǵ? Tiếc nuối là ǵ?

    Cô Trúc: Hạnh phúc là một loại cảm giác, miệng mỉm cười, trái tim sẽ thấy ngọt ngào. Tiếc nuối là cái hố trong lồng ngực trống rỗng, luôn muốn lấp đầy nhưng măi chỉ là cầu mà không được.

    ------------------

    Thế giới này, không phải bạn cứ nhường là vấn đề có thể giải quyết.
    Chỉ sợ, hôm nay nhường một bước, về sau càng phải nhường rất nhiều rất nhiều bước hơn, và thế là nhân danh t́nh yêu, cô phải vứt bỏ tôn nghiêm của người phụ nữ.

    Cho nên, hôm đó, cô không dám gật đầu.

    Cô chẳng có chút niềm tin vào với tương lai.

    Hôn nhân không phải chỉ có t́nh yêu là đủ.

    ------------------

    Hứa Ngạn Thâm là người đàn ông vô cùng nghiêm nghị, cao ngạo, ít nói ít cười và đầy tham vọng, coi sự nghiệp c̣n quan trọng hơn cả hạnh phúc của bản thân. Anh xuất thân trong một gia đ́nh giàu có, thế lực, là con trai của ông trùm truyền thông. Sống trong gia đ́nh đó, anh không hề biết đến t́nh thương, gia đ́nh trong mắt anh chỉ là sự nghiêm khắc, độc đoán của người cha và những mưu mô, toan tính của các bà mẹ. V́ là con vợ lẽ, dù rất có tài nhưng từ nhỏ anh luôn phải chịu nhiều thiệt tḥi, uất ức. Mục tiêu duy nhất của anh chính là phải trèo lên bằng được chiếc ghế cao nhất của tập đoàn bằng chính năng lực của ḿnh.

    Thẩm Chức Tâm là một cô gái dịu dàng, nữ tính, b́nh dị và an phận. Sinh ra trong một gia đ́nh cơ bản, là con một, được cha mẹ cưng chiều từ tấm bé nên Chức Tâm rất cởi mở, vô tư. Cô có chất giọng trời phú, trong trẻo như nước, hay đến nỗi làm cho trái tim sắt đá, tưởng chừng như không bao giờ biết yêu của Hứa Ngạn Thâm tan chảy.

    Sau khi kết hôn, Hứa Ngạn Thâm v́ muốn bảo vệ vợ ḿnh khỏi những đấu đá trong gia tộc, nên dọn ra ngoài ở riêng. Cuộc sống của họ sẽ vô cùng mỹ măn và hạnh phúc nếu Chức Tâm không sảy thai hết lần đến lần khác, mà điều kiện tiên quyết để thừa kế vị trí cao nhất tập đoàn chính là phải có con trai nối dơi. Dù rất yêu vợ, nhưng v́ tham vọng của ḿnh, Hứa Ngạn Thâm đă có một quyết định làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống hôn nhân của vợ chồng anh: có con với người khác.

    Hôn nhân gặp biến cố, Thẩm Chức Tâm mới bàng hoàng nhận ra cô hoàn toàn không hiểu ǵ về chồng ḿnh, nhận ra cô chỉ là vật hy sinh trong những toan tính của anh. Liệu Thẩm Chức Tâm có chấp nhận nổi sự thật này, có tha thứ cho Hứa Ngạn Thâm khi cô đă mất hết niềm tin vào anh, vào cuộc hôn nhân của họ?

    --------------

    Chức Tâm

    Tháng 5 năm 2009

    Hứa Ngạn Thâm đứng ở trước cửa pḥng phẫu thuật, vẻ mặt nghiêm trọng, một người luôn b́nh tĩnh trong mọi t́nh huống như anh vậy mà lúc này hai ḷng tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

    Hôm qua, Chức Tâm vẫn c̣n nũng nịu, cười rạng rỡ lôi người đàn ông cao lớn là anh đến căn nhà màu hồng mua đồ dùng cho trẻ sơ sinh, thế mà giờ đây cô lại đang nằm trong kia.

    Sáng sớm, dưới tấm chăn trắng muốt ướt đẫm máu tươi.

    Trong pḥng phẫu thuật, một phụ nữ trung niên có dáng vẻ như bác sĩ bước ra, bà chưa kịp lên tiếng th́ một người đàn ông cao to đă nắm chặt lấy áo phẫu thuật loang lổ máu của bà.

    “Vợ tôi thế nào rồi ạ?” Giọng nói b́nh tĩnh nhưng thực chất đă sốt ruột tới mức sắp nổ tung.

    Bác sĩ nuối tiếc nói với anh: “Ông Hứa, nhóm máu của con ông bà thuộc nhóm RH-, bây giờ lại xuất hiện t́nh trạng tán huyết với cơ thể mẹ, thai nhi đă chết lưu, chúng tôi phải làm phẫu thuật hút thai cho bà Hứa, cần ông kư tên.”

    Một nỗi đau xót tột cùng đánh anh gục ngă.

    Con... chết rồi? Đứa con mà Chức Tâm ngày đêm trông ngóng, cuối cùng vẫn không thể sống được.

    Rơ ràng không phải là một phụ nữ mê tín, nhưng mà dạo gần đây cứ hễ mồng một, ngày rằm là Chức Tâm cứ thành tâm lên chùa thắp hương. Bây giờ, cô cầu Phật ǵ đây, vái Bồ Tát ǵ đây?

    Anh kích động muốn đập phá tất cả các chùa chiền, đền miếu!

    Anh c̣n chưa kịp nói ǵ với bác sĩ.

    “Sao lại thế này cơ chứ?” Mẹ anh gào lên.

    Bà Hứa lao đến trước mặt bác sĩ, như muốn níu lấy tia hy vọng cuối cùng, cố sức nói, “Bác sĩ, bác sĩ có chắc không? Nghĩ cách nào đó được không? Có lẽ vẫn giữ được chứ?!”

    “Cơ bản là không giữ được, không nghe thấy tim thai nữa.”

    “Xoạt xoạt xoạt” Anh kư tên ḿnh một cách dứt khoát, rồi đặt mạnh bút xuống bàn, “Bác sĩ, xin nhớ, bất kể t́nh huống ǵ, vợ tôi là quan trọng nhất! Nhóm máu của cô ấy là AB RH-, dù nhỏ nhất cũng tuyệt đối không thể xảy ra chuyện ǵ với cô ấy!”

    Cô thuộc nhóm máu hiếm, tỉ lệ có cùng nhóm máu không tới 0,3 phần ngàn.

    Bác sĩ gật đầu, cánh cửa pḥng phẫu thuật lại một lần nữa đóng chặt.

    “Sao lại thế này? Lần này đă mang thai được hơn bốn tháng rồi, sao lại xảy giống mấy lần trước được?” Mẹ anh không hiểu nổi, gương mặt trắng bệch, vẫn cố sức rên rỉ, “Sau này phải làm sao đây? Cả nhà ta dựa cả vào con, nếu con không có con nối dơi, ông ấy chắc chắn sẽ không thừa nhận nỗ lực của con bao nhiêu năm qua, cho dù con có làm trâu làm ngựa cho công ty, gia sản cũng không có phần của chúng ta... Mẹ lớn, mẹ ba, mẹ tư của con nhất định mừng lắm đây...” Mẹ anh càng nói càng tuyệt vọng, hệt như không c̣n bất cứ tia hy vọng nào vậy.

    “Im đi!” Anh hạ giọng gắt.

    Vợ anh đang chịu đau đớn trong pḥng phẫu thuật, bây giờ anh không muốn nói ǵ hết!

    Trán anh cau lại đáng sợ, khiến ngay cả người mẹ sinh ra anh cũng lạnh sống lưng.

    Nhưng, lấy hết can đảm, bà Hứa lẩm bẩm với con trai, “Thâm à, con đừng trách mẹ, theo mẹ th́ con nên ly hôn với Chức Tâm sớm đi, đừng để nó làm lỡ tiền đồ của con...”

    Ánh mắt anh lạnh băng.

    “Mẹ biết... Thâm của mẹ là rồng, con không giống những đứa anh cùng cha khác mẹ chẳng lớn nổi đó của con, từ nhỏ, con đă rất tham vọng...” T́nh yêu là cái ǵ chứ? Chỉ cần có thể leo lên được vị trí đó, con trai của bà muốn ǵ mà không được!

    “Im... miệng!” Cho dù là mẹ đẻ, sự kiên nhẫn của anh cũng có giới hạn.

    Bà Hứa bị hai chữ lạnh lùng như được rít ra từ kẽ răng làm cho hoảng sợ, ngậm miệng không nói nữa.

    Cửa pḥng phẫu thuật “tách” một tiếng, gấp rút mở ra.

    “Không xong rồi! Bệnh nhân bị mất máu quá nhiều trong lúc hút thai, ngân hàng máu không c̣n nhóm máu AB RH- nữa, hiện giờ chúng tôi chưa liên lạc được với người cho máu khẩn cấp...”



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #3
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    Phần 1: Hạnh phúc song hành cùng tiếc nuối

    1



    Tháng 10 năm 2001

    “Mời sinh viên năm nhất của khoa Báo chí Thẩm Chức Tâm nhanh chóng đến pḥng họp của Hội sinh viên!”

    Nghe tiếng loa phóng thanh, cô ôm đầu rên rỉ.

    Không tha cho cô được sao?

    “Chức Tâm, cậu c̣n không đi đi?” Cô nàng chết tiệt vô tâm Tôn Phi Phi mím môi cố nén cười, “Nói ǵ th́ cũng là số phận của cậu, cậu nhận đi cho rồi!”

    Cái ǵ mà là số phận của cô chứ? Cô có ghi danh vào học khoa Truyền h́nh phát thanh đâu!

    “Ai không biết giọng nói của cậu ngọt ngào nổi tiếng, trước khi cậu vào khoa Báo chí, các giảng viên ít nhiều kỳ vọng vào cậu nhao nhao lên cả đấy, bây giờ cậu làm theo tâm nguyện của các vị bô lăo ấy đi, để các đàn anh đàn chị kênh kiệu trong khoa Truyền h́nh phát thanh của trường chúng ta cũng được nghe giọng nói trời phú nổi tiếng từ lâu của cậu chứ...” Tôn Phi Phi hoàn toàn chẳng có vẻ ǵ là đau lưng v́ đứng nói nhiều quá cả.

    Nói dễ nghe một chút là, v́ thanh quản này mà từ nhỏ dù hoạt bát, ḥa đồng chứ không hề kiêu căng mà cô vẫn bị rất nhiều học sinh xuất sắc ghen ghét.

    Khiêm tốn, lặng lẽ là nguyên tắc sống của cô.

    Chỉ bởi cha mẹ cô là người dẫn chương tŕnh nổi tiếng một thời của đài truyền h́nh Trung Ương nên cô thật sự rất khó sống lặng lẽ, đi đến đâu cũng bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, “Nh́n ḱa, con gái độc nhất của Thẩm XX và Cao XX đấy!...” Tiếp đến là những lời chẳng ra sao, cô không muốn nói đến nữa.

    Bởi v́ danh tiếng của cha mẹ, từ lúc đi nhà trẻ đến lúc thi đậu đại học, cô hầu như luôn được quan tâm, chiếu cố đặc biệt.

    Tất cả thầy cô giáo đều quan tâm, suy nghĩ cách khai thác cho hết các sở trường của cô con gái nhà ṇi, để nó phát tiết hết các tinh hoa ra.

    Dĩ nhiên, khai thác th́ cứ khai thác, phát hiện măi chỉ có một sở trường.

    Giọng nói của cô khá hay.

    Tất cả những kư ức tuổi thơ của cô đều ở trong những bản thảo gia truyền, cô không ngừng nhai đi nhai lại chúng như một con vẹt.

    Kỳ lạ là, trong khi cô cảm thấy phiền phức chết đi được, th́ mọi người đều nhất trí cho rằng giọng nói của cô rất có sức đi vào ḷng người.

    Cha mẹ rất thích danh tiếng, dĩ nhiên hy vọng cô có thể phát triển theo hướng mà họ đă định cho cô, thế là ép buộc, dỗ dành đủ kiểu, mưa dầm thấm lâu. Nhưng e hèm, cô còn kịp len lén giấu cha mẹ thay đổi nguyện vọng.

    “Cậu mà không đi, Hội sinh viên thế nào cũng trả thù cậu cho xem!” Tôn Phi Phi híp mắt chun mũi dọa dẫm.

    “Không đời nào, Hội sinh viên mà…”

    Hứ, dọa ai chứ!

    “Cậu muốn bản thảo tin tức của mình mãi mãi bị chôn vùi trong mớ giấy lộn chứ?” Tôn Phi Phi liếc cô, “Đừng quên, các giảng viên khoa mình đều làm việc trong ngành truyền thông đấy, họ chẳng có thời gian rảnh rỗi đâu mà hàng ngày xem chi tiết bài tập của mình.” Nói cách khác, giảng viên vì muốn bớt việc, tất cả các bài tập của sinh viên đều để đám “nhân tài” trong Hội sinh viên xem trước, nếu người ta nhìn cô thấy ngứa mắt, vứt bài cô sang một bên là chuyện rất đơn giản.

    Tiêu cực, tiêu cực mà!

    Cô khổ sở khoanh tay trước ngực, quyết định làm hảo hán không khuất phục cường quyền.

    Cô là một cô gái như thế đấy, trời sinh gan thỏ nhưng lại không chịu người khác sắp đặt cho mình.

    Nói gì thì nói cô chỉ cần mềm mỏng một chút, đối phương dù gì cũng không thể ép cô tiếp nhận công việc mà cô không thích đúng không?!

    Hạ quyết tâm xong, bản tính linh hoạt, có khả năng ứng phó với mọi tình huống của cô lập tức hành động.

    Tôn Phi Phi ngồi yên một chỗ chờ xem náo nhiệt.

    Hê hê, cô muốn nói là, nhỏ Chức Tâm này rất dễ mềm lòng, người ta chỉ cần năn nỉ vài tiếng là sẽ nhận lời ngay cho xem.



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #4
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    2

    Đến văn phòng của Hội sinh viên, Chức Tâm rất lịch sự gõ cửa.

    Không có chút động tĩnh, càng không có ai lên tiếng.

    Thế này là thế nào? Trên loa rõ ràng nói là ở đây cơ mà!

    Cửa không khóa, cô nhè nhẹ đẩy từng tí một.

    Bên trong tối om, chỉ có ánh đèn flash không ngừng lóe lên.

    Là tác phẩm của khoa Nhiếp ảnh.

    Khi mắt đã quen với bóng tối, cô nhìn kỹ hơn, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ rần rần.

    Tác phẩm nhiếp ảnh của tổ này lấy cơ thể nữ làm đề tài, khoa trương hơn nữa là, tấm ảnh đang hiển thị trên máy là một cô người mẫu có thân hình thon thả, cơ thể khỏa thân lấp ló trong bóng tối nhập nhoạng, yêu kiều ngước đầu lên, nửa thân người nổi trên mặt nước.

    Còn chàng trai cao ráo quay lưng lại phía cô đang chăm chăm nhìn tấm ảnh không rời mắt, anh ta tỉ mỉ, chăm chú đánh giá thứ gì đó.

    “Này.” Cô cố ý cắt ngang dòng suy tư của anh.

    Gặp phải đàn ông đang xem loại ảnh này thật ngượng, may mà ánh mắt anh chàng này rất trong sáng, không có chút gì là ám muội.

    Nhưng mà, cũng ngượng quá đi, cô có thể nào đánh nhanh rút gọn được không?!

    “Chào anh, tôi muốn tìm chủ tịch Hội sinh viên Hứa Ngạn Thâm.” Cô lễ phép.

    Anh chàng định thần lại, nhìn về phía cô.

    “Thẩm Chức Tâm?” Ánh sáng từ ánh đèn flash quá yếu, cô không thể nhìn rõ mặt chàng trai, chỉ cảm thấy giọng nói của anh ta trầm ấm toát ra vẻ điềm đạm, chững chạc.

    Khí chất điềm đạm này không thuộc về sinh viên ở lứa tuổi cô.

    “Vâng, thưa thầy!” Cô ngoan ngoãn đứng nghiêm.

    “Tôi là Hứa Ngạn Thâm.” Anh bình thản tự giới thiệu.

    Cô kinh ngạc, không kịp phản ứng.

    Không phải thầy giáo? Trời ạ!

    Tuy Hứa Ngạn Thâm đã là sinh viên năm tư, nhưng cũng không cần phải “già đời” như thế chứ?!

    Cô rõ ràng cảm thấy đứng trước mặt mình đáng lẽ phải là một người đàn ông trưởng thành khoảng ba mươi, bốn mươi tuổi gì đó.

    Nơi tối mù thế này rất mờ ám, sẽ khiến người ta xì xầm, Hứa Ngạn Thâm đứng dậy, bật tất cả đèn trong văn phòng lên.

    Cả căn phòng bỗng sáng choang, sáng đến nỗi khiến cô lóa mắt, theo phản xạ cô cúi đầu nhắm tịt mắt lại, nhất thời không mở ra được.

    Một đôi giày da bóng loáng, sạch sẽ xuất hiện trong đôi mắt đang cụp xuống của cô.

    Cô ngước mắt lên mới nhìn thấy rõ mặt của chủ tịch Hội sinh viên Hứa Ngạn Thâm, tim bỗng đập thình thịch.

    Thân hình anh cao ráo hơi gầy, hình như cao hơn cô hai mươi phân, gương mặt anh thâm trầm, nghiêm nghị, ánh mắt quyết đoán, kiên định.

    Anh không giống sinh viên, thật sự chẳng giống chút nào hết!

    Nhưng mà, gương mặt ấy rất trẻ, rất đẹp trai, không giống người đàn ông già cỗi mà cô tưởng tượng.

    “Đây là tập thơ của Tịch Mộ Dung, cô tùy chọn một bài đọc cho tôi nghe.” Anh thong thả thảy tập thơ đã chuẩn bị sẵn xuống bàn.

    Ấy?

    Đầu óc cô trống rỗng, trước sự lạnh lùng của anh, cô ngoan ngoãn cầm lấy tập thơ.

    Khi còn trẻ, nếu bạn yêu một người, xin bạn, xin bạn nhất định phải đối xử dịu dàng với anh ấy.

    Cho dù các bạn yêu nhau dài lâu hay ngắn ngủi, nếu các bạn có thể luôn đối xử dịu dàng với nhau thì tất cả mọi khoảnh khắc đều sẽ trở thành một kỷ niệm đẹp không tì vết.

    Nếu chẳng đặng đừng mà chia xa, thì cũng phải đàng hoàng nói lời tạm biệt, cũng phải cảm tạ tự đáy lòng, cảm ơn anh ấy đã cho bạn một phần ký ức.

    Sau này trưởng thành, bạn mới biết, trong giây phút ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ, tuổi thanh xuân không oán hận mới là không hối tiếc, như ánh trăng tròn đầy yên ả trên đỉnh núi.

    “Dừng lại.” Anh chỉ cần nghe một đoạn, “Cô đạt đủ yêu cầu rồi, ngày mai bắt đầu đến đài phát thanh làm việc.”

    Giọng của cô rất trong trẻo, hay đến nỗi khiến người nghe cảm thấy như đắm mình trong dòng suối thanh mát, anh cuối cùng cũng biết vì sao giảng viên ở khoa Truyền hình phát thanh nhiệt tình giới thiệu một sinh viên mới không phải ở khoa mình với anh.

    Ấy?

    Cô đâu phải đến xin việc, cô đến để từ chối “lao động nghĩa vụ” mà!

    Đấu tranh tư tưởng một hồi, cô định nói gì đó thì nét mặt lạnh lùng đã cắt ngang cô, “Vị trí tổ trưởng tổ tuyên truyền của Hội sinh viên đang còn trống, ngày mai cô mang theo sơ yếu lý lịch và các giấy tờ liên quan đến đây, tôi sẽ thương thảo với các tổ trưởng khác xem cô có đủ năng lực để đảm đương vị trí này hay không.”

    Á? Tổ trưởng tổ tuyên truyền của Hội sinh viên? Không cần đâu, bốn năm đại học cô định vừa học vừa chơi, không muốn lăn lộn vào đời sớm như thế đâu!

    “Đừng làm ảnh hưởng đến công việc của tôi, đóng cửa lại đi, cô có thể đi rồi.” Anh ngồi vào vị trí cũ, tiếp tục nghiên cứu bài tập nhiếp ảnh.

    Cô thẫn thờ đóng cửa lại, thẫn thờ đi trên đường, thẫn thờ về ký túc xá, thấy Tôn Phi Phi, cô mới dám òa khóc oan ức. “Phi Phi, tớ không sống nổi nữa rồi…”

    Cô bạn nối khố giật nảy mình.

    “Sao thế? Bị người ta bắt nạt hả? Ai bảo cậu yếu lòng quá làm chi, hối hận rồi chứ gì?!” Nhất định là nha đầu này lại hồ đồ rồi, bị người ta dỗ ngon dỗ ngọt vài câu đã mất hết nhuệ khí.

    Nhưng mà, cô nàng càng khóc nhiều hơn, “Tớ không sống nổi nữa rồi… Anh ta hung dữ lắm, còn tớ lại… như bị điện giật ngây người chẳng nói được gì…”



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #5
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    3
    Cuộc sống của cô bắt đầu bị cái tên “Hứa Ngạn Thâm” đó bao vây tứ phía.

    Có rất nhiều người sùng bái anh, chẳng bao lâu sau, vị học trưởng lớn hơn ba tuổi này trở thành đề tài không bao giờ chán trong lớp cô.

    Gương mặt đẹp trai, dáng người cao ráo, nhất cử nhất động đều đầy sức mê hoặc bẩm sinh, anh rất nghiêm túc trong công việc cũng như đối với mọi người, năng lực xuất chúng, làm việc rất thận trọng, tỉ mỉ, lạnh lùng với tất cả mọi người, mà càng như thế, bọn bạn cùng lớp lại càng si mê anh.

    Năm đó rất thịnh hành một từ: cực phẩm.

    Anh luôn giữ một khoảng cách vừa đủ xa đối với tất cả mọi người, tính cách đặc biệt này toát từ trong ra ngoài, bọn nam sinh non nớt cùng tuổi chẳng thể nào bắt chước được.

    Cô thừa nhận, sau khi bị “điện giật” hôm đó, cô “rung rinh” vì anh mỗi ngày một sâu đậm hơn, rồi sự ngưỡng mộ âm thầm cũng bất giác nảy sinh trong trái tim thiếu nữ.

    Nói theo cách của Phi Phi, cái đầu chưa mở mang của cô cuối cùng cũng đã đến tuổi dậy thì!

    “Ăn kẹo cao su không?” Một phong kẹo màu xanh lá chìa ra trước mặt anh.

    Anh ngước nhìn lên, vẫn vẻ mặt bình thản, lạnh lùng thường thấy.

    Thật ra, cô may mắn hơn những người bạn cùng lớp rất nhiều, cô có nhiều cơ hội tiếp cận anh.

    Bởi vì, cô trở thành hội viên Hội sinh viên một cách rất lạ lùng, khó hiểu.

    Một cô nàng vốn dĩ định vừa học vừa chơi hết bốn năm đại học như cô bỗng quay ngoắt một trăm tám mươi độ, rất tích cực thể hiện mình trong mọi công việc, những mong thu hút được ánh mắt của anh.

    Tiếc là, có chút thất bại nho nhỏ! Thái độ của anh đối với cô và những bạn học khác cũng chẳng có gì khác biệt.

    “Anh tập trung quá đấy, nhai kẹo cao su cho thư thái một chút không?” Cô nở nụ cười ngọt ngào, thật ra lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

    Anh đón lấy phong kẹo của cô, để sang một bên, không đụng đến, tiếp tục vùi đầu vào công việc.

    Anh rất bận, trưa nào cũng bận đến tối mắt tối mũi, nhưng cứ đến chiều học xong là anh rời khỏi trường ngay, việc quan trọng đến mấy cũng không thể giữ nổi chân anh.

    Cho nên, cô phải nắm lấy cơ hội!

    Cô tự quy ước, nếu anh chịu nhận thanh kẹo này, có nghĩa là ông trời chịu giúp cô tỏ tình thành công!

    Giờ là thế kỉ hai mươi mốt rồi, thích thì cứ chủ động tấn công, không cần phải thẫn thờ ngồi đợi kỳ tích.

    Cô cho tay vào hộc bàn mò mẫm.

    Trong đó có một hộp cơm và một lá thư.

    Cô để ý bữa trưa hàng ngày của anh đều là bánh mì hoặc mì gói ăn cho qua bữa, căn tin trong trường trưa nào cũng chật ních người, anh rất ít đến những chỗ đông người.

    Vì hộp cơm này, cô đã phải rất chăm chỉ học tập chị giúp việc ở nhà! Tuy không thể nói là đủ màu sắc, hương, vị, nhưng chắc phải ngon hơn cơm ở căn tin trường một chút!

    Còn về lá thư? Cô rất nhút nhát, muốn theo đuổi là một chuyện, còn có dũng khí tỏ tình trước mặt không lại là một chuyện khác.

    Viết thư tay tuy quê mùa, nhưng có thể tránh được rất nhiều ngại ngùng.

    Giờ cơm trưa, trong Hội sinh viên chỉ còn lại anh và cô, thời cơ chín muồi đến rồi!

    Anh đã bắt đầu nấu mì gói rồi, nhanh lên! Chức Tâm mau ra tay đi!

    Ngượng ngùng, cô định đứng lên.

    “Học trưởng, xin nhận hộp cơm và tấm lòng của em! Em thích anh, nếu có thể, em muốn được làm bạn gái anh!” Có người, nhanh hơn cô một bước.

    Đó là cô bạn học, mặt mũi khá xinh xắn, tay giơ cao hộp cơm trình bày bắt mắt, tinh tế như của khách sạn năm sao, giọng nói dứt khoát trôi chảy, rõ ràng là có dũng khí hơn cô rất nhiều.

    Anh ngẩng đầu lên, nét mặt không chút biểu cảm nhìn cô gái không mời mà đến đang đứng trước mặt mình, không biết là đàn em ở lớp nào.

    “Thùng rác ở đằng kia, vui lòng vứt vào đó đi, cám ơn.” Mặt anh không chút cảm xúc.

    Mắt cô gái đầy vẻ kinh ngạc, không dám tin những gì mình vừa nghe thấy.

    Dù là cự tuyệt đi chăng nữa thì cũng phải nói cho dễ nghe một chút chứ.

    “Học trưởng, anh thật quá đáng, đúng là chẳng có chút ga lăng nào.” Mắt cô gái ầng ậc nước, đầy vẻ chỉ trích.

    Anh tuyệt nhiên không thèm để ý, cô gái khóc rấm rứt bỏ chạy ra ngoài.

    Một sự im lặng bao trùm.

    Cô âm thầm lấy phong thư trong hộc bàn cho vào giỏ mình, để nó ở một vị trí an toàn.

    Lá gan cô vốn nhỏ, tim lại không đủ lớn, nếu cô cũng bị cự tuyệt như thế, chắc sẽ khóc còn thảm hại hơn cô gái kia.

    “Học trưởng, em đi ăn trưa đây ạ!” Cô giả vờ trấn tĩnh, cười híp mắt đứng dậy.

    Phi Phi thối tha, cậu có lộc ăn thật đấy, hôm nay không phải chen lấn ở căng tin rồi.

    Cô đeo giỏ xách, tay xách hai cặp lồng giống hệt nhau.

    Anh không để tâm, gật gật đầu, tỏ ý đã nghe thấy lời cô nói rồi.

    Anh vừa xem bài tập vừa mở nắp tô mì gói đã chín định ăn.

    “Học trưởng… có thể hỏi một chút không, anh thích mẫu bạn gái như thế nào?”

    Cô đơn thuần chỉ là hiếu kỳ mà thôi.

    Vì chuyên ngành học, nên trường họ nổi tiếng có nhiều mĩ nữ, giờ tan học hàng ngày, ngoài cổng trường, BMW, Mercedes nối đuôi nhau đợi mỹ nhân.

    Cô gái vừa đến tỏ tình lúc nãy thuộc hàng ngũ mỹ nhân tuyệt sắc ở trường.

    Anh nhìn về phía khuôn mặt mộc không trang điểm nhưng vẫn rạng ngời, yêu kiều của cô.

    “Cuộc đời tôi được lập trình sẵn, đại học còn một năm nữa, ra ngoài xã hội ba năm, trong bốn năm tới này, không có ý định tìm bạn gái.” Anh luôn là người rất nguyên tắc, cái gì cũng lên kế hoạch chắc chắn.

    Chỉ là, anh không ngờ rằng, tình cảm là một thứ không thể lên kế hoạch, đến ngay cả một người mạnh mẽ, nghị lực như anh cũng không có cách nào khống chế.

    Mười chín tuổi, nghe những lời anh nói, mối tình vừa chớm nở trong trái tim thiếu nữ đã vỡ vụn.

    “Học trưởng, tạm biệt!” Không đủ dũng khí tỏ tình với anh, cười chào xong, cô xách cặp lồng cơm đi như trốn chạy.

    Không được khóc! Không được khóc!

    Cô không hề biết, kỳ thực, anh có để ý đến cặp lồng của cô.



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #6
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    4

    Tháng 5 năm 2002.

    Càng tiếp xúc với anh cô càng bị anh thu hút, càng ngày một hiểu rõ hơn ý định kiên quyết không yêu đương của anh.

    Cho nên cô không tỏ tình, dần dần học cách giấu mối tình thầm lặng chua chua, chát chát vào tận nơi sâu nhất trong trái tim. Không muốn làm phiền Hứa Ngạn Thâm, càng không cho phép mình trở nên thê thảm, trong mắt của mọi người, cô vẫn là một Thẩm Chức Tâm thích nói thích cười.

    Vì tính cách cô vừa cởi mở lại vừa nhu mì, dịu dàng nên cũng thu hút rất nhiều nam sinh.

    Trong đó có một chàng trai ở lớp bên cạnh, họ Từ, tính tình thật thà, rất kiên trì trồng cây si.

    Giờ học đại cương, cậu đều đến sớm giúp cô giữ chỗ ngồi tốt nhất.

    Cô vừa sụt sịt là nấu trà giải cảm cho cô uống ngay, dạ dày cô không tốt là mang cháo rau nhà trồng đến cho cô ăn.

    Tuy nơi ở của anh chàng ngược đường với nhà cô nhưng mỗi ngày đều cùng cô đi xe buýt, gió mưa cũng không quản ngại.

    Anh chàng không dẻo miệng như những nam sinh khác ở khoa Báo chí, nhưng mỗi khi cô quay người lại thì cậu ta đều xuất hiện trong tầm mắt.

    Sự quan tâm, chăm sóc này đặc biệt, lộ liễu đến nỗi ai cũng biết.

    Ai gặp cô cũng trêu chọc mấy câu: “Thẩm Chức Tâm, ‘Ngu’ công nhà cậu đâu rồi?”

    Không chỉ đào núi mà Ngu công còn muốn dời núi.

    Mọi người ai cũng nói cô sẽ bị cưa đổ, đến ngay cả những cán bộ mà cô có quan hệ rất tốt trong Hội sinh viên cũng bắt đầu có hứng thú bàn tán chuyện của cô.

    Cô thừa nhận, cô không phải là người lòng dạ sắt đá, ở độ tuổi phơi phới, lãng mạn này, cô thật sự rất cảm động, chỉ là còn thiếu một chút cảm xúc nên không hạ nổi quyết tâm cuối cùng.

    Hôm đó là mồng bốn tháng Năm, Tết Thanh niên.

    Lứa sinh viên năm tư mà tiêu biểu là Hứa Ngạn Thâm sắp sửa tốt nghiệp. Thế là các thành viên trong Hội sinh viên tự tổ chức tiệc, tuổi hai mươi tươi đẹp, chưa trưởng thành nhưng cũng không phải là trẻ con, trên một phương diện nào đó, rất đáng để khoe khoang, thế là ngày hôm đó ai có người yêu thì dẫn theo, ai không có người yêu thì cũng phải tìm cho ra một kẻ khác giới mặt mũi không đến nỗi làm xấu mỹ quan thành phố đi cùng.

    Còn cô chưa kịp tỏ thái độ thì các thành viên trong Hội sinh viên đã tự động phát thiệp mời cho Từ Nhân Thư.

    Bởi quá ngượng ngùng, cô không biết phải từ chối thế nào, đành mặc cho Từ Nhân Thư với vẻ mặt sung sướng không chút giấu giếm tham gia buổi tiệc.

    Tối hôm đó, chỉ có duy nhất một người không có đôi, đó chính là Hứa Ngạn Thâm.

    Thanh niên trẻ tuổi tụ tập với nhau, mọi người hát karaoke, nhảy múa cuồng nhiệt, không khí náo nhiệt không thể tả.

    Chỉ có Hứa Ngạn Thâm là đặc biệt trầm ngâm.

    Cá tính của anh vốn dĩ khá nghiêm túc, không thích hợp với đám đông nên mọi người không quá bận tâm, bao gồm cả cô vẫn thỉnh thoảng len lén quan sát anh trong đó.

    Gần giữa khuya, cô bảo mình phải về nhà rồi, tuy cô không bị cấm cửa nhưng trong mắt cô, nếu không phải là tình huống đặc biệt thì con gái tốt nhất nên về nhà trước mười hai giờ khuya.

    Không biết có phải là cô hoa mắt lại thêm ảo giác hay không mà cô nhìn thấy Hứa Ngạn Thâm cũng đứng dậy, đi về phía cô.

    Chỉ là Từ Nhân Thư nhanh hơn một bước.

    “Ngu công” càng thể hiện quyết tâm đào núi thì càng bị mọi người giữ lại không cho đi.

    Thế là tất cả mọi người có mặt trong bữa tiệc bắt đầu gào rú, ngăn cản không cho họ về.

    Cô vốn không phải là người thích đôi co, thế là chủ động tự đưa ra hình phạt đối với người đòi về sớm là ba ly rượu.

    Nhưng ba ly rượu này bị Từ Nhân Thư giằng lấy, nên tình hình càng lúc càng xấu đi, bị bắt buộc phải uống hết ly này đến ly khác.

    Uống đến lúc không biết là mười mấy ly, sức người không thắng nổi men rượu, Từ Nhân Thư ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự.

    Không còn anh hùng cứu mỹ nhân, cô càng bị bắt nạt tợn hơn, chuốc hết bia đến rượu vang, không chỉ có mình cô mà mọi người cùng uống như điên, không khí náo nhiệt vô cùng.

    Cô quên mình đã uống bao nhiêu nhưng loáng thoáng quan sát thấy Hứa Ngạn Thâm cũng uống hơn hai chai rượu vang.

    Người nào kính rượu anh, anh cũng uống, một kiểu uống trầm lặng như thể trong lòng đang chất đầy tâm sự.

    Lãnh đạo đã hân hạnh như thế, người dưới nào dám không cố sức? Thế là tối hôm đó tất cả đều say bí tỉ.

    Còn cô và Hứa Ngạn Thâm say đến nỗi gây ra một chuyện hiểu lầm.



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #7
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    5

    Uống say thì chuyện gì dễ xảy ra nhất? Hành vi bất nhã có ba loại, một là nôn ọe, hai là tiểu tiện, ba là làm chuyện sai trái. Thế là, nhà vệ sinh biến thành “thắng cảnh du lịch”, mọi người giành nhau vào chiếm chỗ không chịu ra, có người nhịn không được, “phọt” ra ngay tại chỗ, khiến cả căn phòng bốc mùi hôi thối không chịu được, còn kẻ gây ra tội lỗi thì ngoẹo đầu ngủ ngon lành.

    Người say chẳng còn biết trời đất nằm la liệt tứ tung khắp nơi trong phòng, chẳng còn phân biệt nam nữ.

    Cô cũng ngủ được một giấc thì bị một mùi tanh bên cạnh làm cho tỉnh cả ngủ.

    Vừa mở mắt ra thì thấy mặt Từ Nhân Thư đang dụi vào cổ cô, anh chàng không phải cố ý, chỉ đơn thuần vì uống quá nhiều, nôn thốc nôn tháo vào người cô.

    Cô đẩy Từ Nhân Thư đang bất tỉnh nhân sự ra định đứng lên, ngã chúi nhủi vài lần cuối cùng cũng đứng lên được.

    Cô loạng choạng đi về phía nhà vệ sinh, đôi mắt lờ đờ nhìn thấy nhiều nam sinh nằm đè lên nhau trong nhà vệ sinh, hơn nữa xú uế lênh láng đầy sàn nhà bốc mùi nồng nặc.

    Làm sao bây giờ? Cô lấy tay đập mạnh vào cái đầu say mềm không chịu nghe lời của mình, lảo đảo bước ra khỏi phòng tiệc, tùy tiện đi vài bước ngoài hành lang, cô đẩy cửa bước vào một căn phòng tối đen nhưng lại rất sạch sẽ.

    Cô lần mò tìm đến nhà vệ sinh, mở đèn.

    “Ọe” cố sức nôn ra.

    “Ọe” lại cố sức nôn ra một lần nữa.

    “Ọe” lại cố thêm một lần nữa.

    Cô không hề để ý đến thì ra trong căn phòng này có người, người đó đang ngồi trên ghế sô pha, vì uống say nên hai má ửng đỏ, hai hàng chân mày nhíu chặt, mắt nhắm lại như đang nghỉ ngơi.

    Người đó mở mắt ra.

    “Ọe.”

    “Ọe.”

    “Ọe.”

    Sau ba tiếng ọe liên tiếp, chắc là không còn gì để nôn nữa, bên trong vọng ra tiếng mở nước rửa mặt.

    Người đó không quen ở cùng với người khác trong một không gian kín đáo như thế này, anh chống tay xuống sô pha, miễn cưỡng đứng lên.

    Cũng vừa đúng lúc cô từ trong nhà vệ sinh bước ra, hai cơ thể loạng choạng đứng không vững, đâm sầm vào nhau.

    Cũng không biết là ai đẩy ai, mà sau đó hai người chẳng biết tay chân đần độn thế nào mà xoắn lấy nhau ngã xuống sô pha hệt như chiếc bánh quai chèo.

    Chất cồn quá nhiều trong người khiến trí óc của hai người đều vô cùng hỗn loạn, anh muốn đứng lên lại quặp phải cô, cô muốn đẩy anh ra thì lại ngồi cả người lên người anh.

    Chỉ có ánh đèn yếu ớt trong nhà vệ sinh hắt ra, cô đang ngồi trên cánh tay anh nên loáng thoáng thấy được mặt anh.

    Vừa móc họng nôn ra gần hết chất cồn trong người nên quả thật cô đã tỉnh táo hơn rất nhiều.

    Là Hứa Ngạn Thâm.

    Là học trưởng cô thầm yêu bao lâu nay.

    Cô ngẩn người ra, trước nay chưa bao giờ tiếp cận Hứa Ngạn Thâm gần như thế, tiếp cận được rồi, hơi thở nồng nặc mùi rượu của anh nhè nhẹ phả lên mặt cô.

    Cô không thích mùi rượu, lúc nãy Từ Nhân Thư nằm rất gần cô, tuy có ấn tượng rất tốt với cậu ta nhưng cô cảm thấy rất tởm lợm.

    Nhưng, Hứa Ngạn Thâm lại khác, trong tim đã có hình bóng anh thì dù anh có say rượu đi chăng nữa vẫn đầy sức mê hoặc.

    Tim cô đập thình thịch, cảm giác giống như ông trời muốn bù đắt cho cô một cơ hội ngay trước lễ tốt nghiệp của anh.

    Vị trí của học trưởng, ngược với ánh đèn, chắc chắn không thể nhìn rõ cô là ai.

    Chỉ hơn một tháng nữa thôi anh đã ra trường rồi, đời này chắc chẳng còn cơ hội gặp lại nhau…

    Mượn men rượu, lấy hết can đảm, trong sự bất ngờ, cô vụng về hôn lên môi anh.

    Hôn được rồi…



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #8
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    6

    Cô từng tưởng tượng không biết đôi môi nghiêm nghị và kiên định này khi nếm sẽ có mùi vị gì nhỉ, quả nhiên… rất mê hoặc!

    Cô thích môi chạm môi như thế này mãi, men rượu còn lại khiến cô say hệt như một chú cún nhỏ, không chỉ chạm vào bờ môi bất động của anh mà còn tham lam liếm láp, không hề để ý người phía dưới đang cứng đờ người ra.

    Kỹ thuật của cô quá kém, nhưng cô muốn hôn anh. Tâm lý muốn được thỏa mãn bị kích động, cô muốn trước lúc chia tay, có thể là lần gặp cuối cùng trong cuộc đời, cảm nhận một chút về người con trai đầu tiên mà mình thầm yêu, cảm nhận sự ấm áp từ bờ môi anh.

    Cô hôn đắm đuối đến mức cả người cô nằm rạp lên người anh, rất giống với tư thế bắt nạt người ta.

    Dù sao học trưởng cũng vừa đủ say, cũng không thể nhìn thấy ai là người đang làm cái trò quái gỡ này, cô hôn trộm khuôn mặt hồng nhuận nhuốm men say của anh, hôn xong rồi ngày mai lại tiếp tục làm Thẩm Chức Tâm hi hi ha ha như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Cảm giác có được thứ mà mình mong ước quả thật quá tuyệt vời!

    Wa wa wa! Thẩm Chức Tâm không còn là con thỏ nhát gan chỉ dám thầm thương trộm nhớ nữa rồi!

    Dán chặt môi mình vào môi anh một lần nữa, cuối cùng cũng phải rời ra, không biết có phải do men rượu hay không mà mặt cô nóng ran, miệng nở nụ cười tươi như hoa.

    Nụ cười đắc thắng.

    Sau khi đã thỏa mãn, cô định bò xuống khỏi người anh thì bị một cánh tay rắn chắc kéo lại, sau đó, cô còn chưa kịp phản ứng thì gáy đã bị đè xuống, một nụ hôn sâu dắn chặt vào môi cô.

    Cô đờ người ra, sau khi môi dưới bị cắn nhẹ một cái, miệng hé ra theo bản năng, anh đã xộc lưỡi vào miệng cô, nhấm nháp từng ngóc ngách trong đó.

    Đầu óc trống rỗng, cô cuối cùng cũng biết, thế nào gọi là hôn.

    So với nụ hôn lúc này, nụ hôn lúc nãy rõ thật chỉ là trò trẻ con!

    Cô vươn hai tay ra, vòng quay cổ anh, non nớt nhưng toàn tâm toàn ý đáp lại nụ hôn của anh.

    Môi lưỡi quấn lấy nhau, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người.

    Học trưởng uống say, mất khả năng kiểm soát rồi! Cô dù không có kinh nghiệm cũng biết cái thứ cứng như sắt đang áp vào đùi cô là thứ gì.

    Huống hồ gì hôm nay cô lại vận một chiếc đầm liền thân rất nhã nhặn, loại y phục này rất tiện cho đàn ông “phạm tội”, sau nụ hôn đầy kịch tính, váy của cô đã bị vén lên trên đầu gối, tay của anh, cũng vừa khéo đặt trên chiếc đùi thon thả của cô.

    Cứ tiếp tục thế này, nhất định sẽ xảy ra chuyện.

    Thực ra, cô là người khá bảo thủ, nên chưa bao giờ có ý nghĩ ăn cơm trước kẻng.

    Nhưng mà, tối nay… được thôi, cứ coi như cô đã uống say vậy.

    Cô tiếp tục vít lấy cổ anh không buông, run rẩy nhắm mắt lại, để mặc tay Hứa Ngạn Thâm từ từ đi sâu vào cơ thể cô.

    Đau quá!

    Một chàng trai nghiêm túc, trầm tĩnh như anh lúc dục vọng bộc phát thì rất mãnh liệt, sự xâm nhập mạnh bạo đó, càng lúc càng vào sâu bên trong, càng lúc càng kịch tính.

    Cả cơ thể cô đau như bị xé toạc, nhưng lại tràn ngập sung sướng.

    Cảm giác được lấp đầy thì ra lại hạnh phúc đến thế.

    Chẳng trách rất nhiều người từng trải nói, lần đầu tiên của người con gái nhất định phải trao cho người con trai mà mình thích.

    Ký ức vụng dại ơi!

    Kịch tính qua đi, học trưởng vẫn còn say mềm lăn ra ngủ, còn cô thì mắt mở trừng trừng chẳng thể nào ngủ nổi.

    Sáng mai tỉnh dậy thì phải làm thế nào đây? Cô có khi nào bị học trưởng đánh chết vì tội dụ dỗ hay không? Hay là học trưởng sẽ chẳng nhớ nổi đã cùng cô làm chuyện gì?

    Vì đã tỉnh rượu nên cô rất sợ rơi vào tình huống khó xử!

    Nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang đặt trên eo ra, cô cố sức kéo thẳng chiếc đầm nhăn nhúm khó coi của mình, mặt đỏ như gấc chín, cẩn thận giúp Hứa Ngạn Thâm kéo phéc mơ tuya quần lên, rồi rón rén đi ra đóng cửa phòng lại.

    Cô làm thế này, có giống với kẻ gây họa rồi bỏ trốn không?

    Có lẽ hôm đó vừa tỉnh rượu, sáng sớm gió mạnh, hoặc giả chỉ là vì có tật giật mình, cô bị cảm chuyển sang sốt, phải xin nghỉ ốm mấy ngày liền.

    Lúc trở lại trường mới biết trong trường đang sôi sục trong tin đồn.

    “Chức Tâm, hôm đó cậu về lúc nào thế?” Đến cả Phi Phi cũng tỏ ra rất hứng thú.

    “Tớ… buổi sáng…” Cô lắp bắp, thế giới mười chín tuổi vẫn còn rất ngô nghê, cho dù có thân thiết với cô bạn nối khố này đến mức độ nào, cũng không thể hé răng chuyện đã xảy ra với học trưởng hôm qua.

    “Cậu có biết chuyện Hứa Ngạn Thâm và Vương Đan đâm vào nhau trong nhà vệ sinh không?” Phi Phi rất phấn khích.

    Hả…

    Cô vừa đến trường đã nghe tin đồn Hứa Ngạn Thâm và Vương Đan đã thành một cặp.

    Cô không nói gì, cúi đầu im lặng xúc thìa cơm sườn non dở tệ cho vào miệng.

    Thứ duy nhất có thể ăn được trong căn tin trường là cà ri gà và cà tím xào trứng, nhưng hôm nay cô đến muộn, hai món này đã hết từ lâu rồi.

    Tâm trạng hơi tệ chút.

    “Thật không thể ngờ, Vương Đan có cuộc sống riêng phóng đãng là thế, vậy mà vẫn còn là gái trinh đấy!” Phi Phi hừ một tiếng bằng mũi, tỏ vẻ hoài nghi.

    Ai không biết hoa khôi Vương Đan của trường thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, không những thế còn cặp kè với rất nhiều đại gia, bây giờ tuyên bố mình là “băng thanh ngọc khiết” thật khiến người khác cười rơi cả răng.

    Cô bị cơm sườn non làm cho mắc nghẹn.

    “Cậu không biết gì hết à?” Phi Phi rất ngạc nhiên, “Nghe nói hôm tối mồng bốn, mọi người đều say túy lúy, còn Hứa Ngạn Thâm lại làm trò người lớn với Vương Đan ở phòng kế bên!”

    Miệng cô hơi há ra, sao có thể thế được? Rõ ràng là…

    “Nhìn kìa, nhìn kìa, nghe tin này xong, tớ cũng có thái độ hệt như cậu vậy, không thể tin được Hứa Ngạn Thâm lại hủy hoại cuộc đời mình trong nhà vệ sinh công cộng!” Phi Phi mặt đầy tiếc rẻ.

    Sự thật là vậy mà, bao nhiêu nữ sinh của trường vừa kính phục vừa ngưỡng mộ Hứa Ngạn Thâm, bao nhiêu mỹ nhân bị anh từ chối thẳng thừng, thế mà bây giờ lại rơi vào tay cô hoa khôi có tiếng lẳng lơ của trường?!

    “Cậu là nói…?”

    Hôm đó cô quyết định bỏ trốn sau khi gây họa, Hứa Ngạn Thâm ngủ rất say, theo lý mà nói, lúc tỉnh dậy sẽ rất tỉnh táo, sao còn có thể…

    “Nghe đồn là lúc Hứa Ngạn Thâm tỉnh dậy, Vương Đan trần nhồng nhộng nằm bên cạnh anh ta, sau đó, cô nàng còn giả vờ “giật nảy mình”, kêu lên thất thanh, thu hút các sinh viên khác đến xem!” Đúng là diễn kịch quá đạt.

    “Các sinh viên đều nhìn thấy, trên quần của Hứa Ngạn Thâm, trên chiếc sô pha màu mỡ gà trong phòng còn đọng lại vệt máu rất nhạt!”

    Chức Tâm đỏ mặt, hoàn toàn không thốt nên lời.

    “Vương Đan bắt Hứa Ngạn Thâm phải chịu trách nhiệm với nó, còn ông chủ phòng tiệc nhất định bắt Hứa Ngạn Thâm phải bồi thường tiền làm sạch sô pha, khiến những người chứng kiến hôm đó cũng mất mặt thay.”

    Tiền làm sạch sô pha…

    Đầu cô càng cúi sát xuống thiếu điều muốn úp mặt vào mâm cơm.

    “Dạo này Vương Đan bám rịt lấy Hứa Ngạn Thâm, còn theo tớ ấy à, chịu trách nhiệm cái con khỉ, bỏ ra mười mấy tệ là có thể mua ngay một cái màng trinh giả cho bọn con trai vào tròng rồi!” Phi Phi khinh thường ra mặt, “Cứ cho là lần đầu tiên đi thì làm sao? Tớ không tin nó uống say đến mức ngày hôm sau phải kêu toáng lên như thế!”

    “Thật ra, Phi Phi, tớ…” Cô đấu tranh tư tưởng một lúc, thật sự rất muốn nói ra chân tướng sự việc.

    “Cậu có biết Hứa Ngạn Thâm là con trai Hứa Cẩn Lễ không?!” Phi Phi lại chuyển sang đề tài khác.

    Chức Tâm sửng sốt.

    Hứa Cẩn Lễ? Không phải là ông trùm truyền thông, người sáng lập truyền hình cáp, dưới quyền có cả mấy đài truyền hình, ṭa soạn báo, đài phát thanh, công ty quảng cáo, công ty băng đĩa nhạc, mấy năm gần đây liên tục tổ chức các cuộc thi hoa hậu, người mẫu, ca sĩ đó sao?

    “Hứa Ngạn Thâm giấu thân phận mình lợi hại không? Nguyên cả thư viện trường mình đều là do cha anh ta quyên góp, anh ta chưa bao giờ hé răng nửa lời về gia thế của mình với bất kỳ ai!” Phi Phi quả thật rất khâm phục, nếu không phải hiệu trưởng lỡ miệng nói ra với một giảng viên, thì bây giờ mọi người vẫn chẳng biết gì hết, “Nghe nói anh ta là con vợ hai Hứa Cẩn Lễ, trên còn có hai anh trai và một chị gái, dưới còn năm đứa em trai và ba cô em gái.” Ai mà biết còn có bao nhiêu anh chị em chưa được công khai nữa.

    Cô cũng nghe nói, xã hội bây giờ, người dám công khai mình năm thê bảy thiếp cũng chỉ có mình Hứa Cẩn Lễ. Nghe đồn Hứa Cẩn Lễ rất biết cách trị các bà vợ của mình, bốn bà cùng chung sống rất hòa bình trong một ngôi biệt thự rất to.

    Cô thật không dám tưởng tượng.

    “Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến rồi!” Đột nhiên, Phi Phi huých cô, “Xem kìa, Hứa Ngạn Thâm và Vương Đan!”

    Theo hướng tay Phi Phi chỉ, cô không nén được quay sang, vừa đúng lúc nhìn thấy Vương Đan đẹp rạng ngời, lộng lẫy đang nũng nịu, nhõng nhẽo với Hứa Ngạn Thâm.

    Còn Hứa Ngạn Thâm mặt không chút cảm xúc, hờ hững nhìn một lượt căn tin.

    Sau đó, mắt anh và mắt cô chạm nhau.



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  9. #9
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    8

    Cô có chút kinh ngạc, Hứa Ngạn Thâm trước giờ đều không đến căn tin trường, cô tưởng anh thà ăn ba bữa mì gói chứ không phí thời gian xếp hàng mua cơm.

    Nhưng mà, anh đã làm rồi đấy thôi.

    “Ngạn Thâm, em đã dặn cậu nhóc làm trong căn tin để lại hai phần cà ri gà và cà tím xào trứng rồi.” Ghê tởm, đến thằng nhóc làm trong căn tin mà cũng không tha, Vương Đan lại đang khoe khoang sức hấp dẫn của mình.

    Mí mắt Phi Phi giật giật vì cảm giác ghê tởm, còn Chức Tâm không nói gì, chỉ lặng lẽ ăn phần cơm sườn non dở tệ của mình.

    Anh mím môi, mặt không chút cảm xúc đón lấy phần thức ăn của mình, sau đó…

    … Sải bước đi lại phía cô.

    “Ngạn Thâm, mình ra chỗ kia ngồi đi!” Vương Đan rất nhiệt tình gọi anh đến chỗ được giữ sẵn ở một góc.

    Nhưng anh dường như không nghe thấy, đi đến bên cạnh chiếc bàn dài rồi ngồi xuống, không buồn nhìn nàng hoa khôi vừa bị dội một gáo nước lạnh lấy một cái.

    Anh ngồi yên vị trước mặt cô, đang lúc cô còn suy nghĩ xem có nên chào hỏi không thì một việc khiến tất cả mọi người há hốc mồm đã xảy ra.

    Anh nhường phần cà ri gà cho cô, đổi lấy nửa dĩa cơm sườn non cô đang ăn dở.

    Anh cắm cúi ăn phần cơm sườn non, không nói một lời.

    Còn Phi Phi há hốc miệng như bị sét đánh, nàng hoa khôi đang đứng phía sau thì trợn trừng đôi mắt đẹp, hoàn toàn mất khả năng phản ứng.

    Tình trạng của cô cũng chẳng khá hơn là bao.

    “Cơm nguội rồi, còn không mau ăn đi?” Anh nhìn cô, nhíu mày thúc giục.

    “Em… no rồi…” Cô sao nuốt nổi cơm nữa!

    “Ăn thêm chút nữa đi, còn lại để tôi ăn là được rồi.” Anh nói giọng bình thản, nhưng nghe kỹ thì giống như mệnh lệnh giữa hai người yêu nhau.

    Có đần độn đến mấy cũng nhận ra có gì đó không bình thường đang xảy ra ở đây!

    “Chức… Chức Tâm… hai cậu đang yêu nhau à?” Đến ngay cả Phi Phi bình thường liến thoắng là thế mà cũng hết cả hồn, cứ lắp ba lắp bắp.

    Bây giờ chẳng cần ai phải nói nhiều, hành động của học trưởng khiến Chức Tâm lâm vào tình huống khó xử, còn nữa, hành động ăn chung cơm, không sợ dính nước bọt của anh rõ ràng chứng minh hai người đã từng hôn nhau!

    “Không…” Cô vội vàng huơ tay.

    Nhưng ở một góc khác, cũng có người nói, “Không có đâu, chỉ là đang theo đuổi thôi mà.”

    Giọng nói không lớn lắm nhưng chắc chắn khiến tất cả những người có mặt trong căn tin đều nghe thấy.

    Chức Tâm ngây người ra, tin chắc không quá giờ nghỉ trưa, cái tin Hứa Ngạn Thâm theo đuổi Thẩm Chức Tâm sẽ đồn ra khắp trường.

    Các sinh viên nữ trong căn tin đều vui sướng nhìn phía sau lưng anh.

    Xem ra, lần này dù Vương Đan đã hiến thân thì cũng vẫn bị Hứa Ngạn Thâm đá, tương kế tựu kế nghĩ nát óc cũng chẳng qua chỉ là cái màng trinh giả đáng giá mười mấy đồng bạc mà thôi.

    “Hứa Ngạn Thâm, anh là cái đồ có mắt không tròng, sau này đừng hòng tôi thèm để ý đến anh!” Không chịu nổi mấy trăm ánh mắt đủ mọi sắc thái của bọn bạn học đang nhìn mình, Vương Đan bẽ bàng gằn một câu để vớt vát chút thể diện, giận đến nỗi không nuốt nổi cơm trưa, đi như chạy ra khỏi căn tin.

    Cô thở dài, rất rõ ràng, cô đang bị lợi dụng.

    Nhưng cũng chẳng có gì đặc biệt không vui, cô ấm ức ăn hết nửa phần cà ri gà, rồi lôi Phi Phi đứng dậy, “Học trưởng, em xin phép đi trước”, cô giữ phép lịch sự nên có.

    Anh cụp mắt, ngay lúc cô nghĩ rằng tất cả đã kết thúc thì anh thản nhiên lên tiếng “Mỗi chiều tan học tôi sẽ đến đài truyền hình làm thêm. Từ khi học đại học, thời gian của tôi luôn không đủ, vì tôi phải vừa học vừa làm.”

    Cô ngẩn người, không hiểu lắm ý của anh.

    Nhưng Phi Phi thì tỏ ra rất hứng thú, hoàn toàn không muốn rời khỏi căn tin.

    “Sau chín giờ tối tôi mới hết giờ làm. Em có phiền nếu hẹn lúc muộn như vậy không?” Thái độ của anh rất điềm đạm.

    Hẹn hò?

    Vậy là vừa rồi anh không phải tiện tay mượn cô làm bức bình phong?

    “Anh… không phải không muốn… yêu đương đó sao?” Nói không ra hơi, tim cô đập thình thịch.

    Xung quanh, tất cả sinh viên mặt đầy vẻ háo hức như đang xem một vở kịch đầy kịch tính.

    Hứa Ngạn Thâm vốn định theo đuổi Thẩm Chức Tâm, không ngờ uống say lên giường với Vương Đan?

    Chết rồi, mọi người đều hứng khởi theo dõi, khi tiếng “cắt” còn chưa vang lên thì chẳng ai muốn rời khỏi hiện trường.

    Còn anh lại rất dửng dưng.

    “Hứa Ngạn Thâm, anh đã muốn theo đuổi Chức Tâm của chúng tôi như thế, vậy tôi hỏi anh, anh có thật là đã lên giường với Vương Đan sau khi say không?” Tất cả sinh viên có mặt đều ra sức gật đầu, câu hỏi của Phi Phi là đánh trúng tâm lý hiếu kỳ của mọi người, mà học trưởng thì chưa từng giải thích lần nào.

    Chuyện xảy ra quá đột ngột, người mà cô yêu thầm lại chủ động nói muốn theo đuổi cô, đến bây giờ, cô vẫn còn đang ở trạng thái lâng lâng. Chỉ khi nghe câu hỏi của Phi Phi, rầm một tiếng, cô rơi xuống đất, gương mặt trắng bệch từ từ chuyển sang đỏ, lan dần đến tận mang tai.

    Anh vẫn ngồi bất động như núi, chỉ đẩy mâm cơm trước mặt sang một bên, khẽ nhíu mày, “Đàn ông say quắc cần câu rồi còn ‘hành sự’ được sao?”

    Vậy là Vương Đan đã nói dối?

    Tất cả sinh viên đều rất thỏa mãn với lời giải thích này của anh, chỉ có cô là người duy nhất hiểu hàm ý trong câu nói.

    Mặt cô đỏ từng cơn, trắng từng cơn.

    Anh mãi không chịu giải thích chính là vì không muốn mọi người nghi ngờ vệt máu đó là của cô sao?!



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  10. #10
    Waiting! Về Nơi Nắng Không Đến
    Moderator

    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Bài viết
    28.559
    Next Level: 0

    9

    Tình yêu, giống như một lời nguyền kỳ diệu.

    Người bạn không thích, cho dù có bận tâm thế nào, bạn vẫn luôn cảm thấy thiếu lửa. Nhưng nếu đúng người, muốn thổi bùng lên ngọn lửa tình yêu, lại là việc rất dễ dàng.

    Kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, cô và Hứa Ngạn Thâm xem xong suất phim cuối cùng thì đã gần nửa đêm.

    “Muộn thế này về ký túc xá có bị nhốt ở ngoài cổng không?” Hứa Ngạn Thâm hỏi cô.

    Lần trước, cũng muộn thế này, anh tiễn cô vào xong vẫn đứng ở cổng trường đợi rất lâu, đến khi cô nhắn tin “chúc ngủ ngon” anh mới yên tâm về nhà.

    Anh không ở trong trường mà thuê một căn hộ chung cư ở ngoài.

    “Không đâu, Phi Phi rất lanh lẹ, nó sẽ giúp em mở cửa.” Cô cười đáp.

    Gương mặt luôn nghiêm túc bỗng trở nên dịu dàng, anh đưa tay về phía cô, Chức Tâm do dự một lát vẫn dằn không được nỗi khát khao trong lòng, đưa tay nắm lấy, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh.

    Bác bảo vệ trường rất thân với anh, anh thuận lợi tiễn cô đến dưới ký túc xá nữ sinh.

    Cô cúi xuống định gọi điện cho Phi Phi.

    “Chức Tâm.” Ai đó lúng túng gọi cô.

    Cô quay đầu lại, kinh ngạc buông tay Hứa Ngạn Thâm, không phát hiện ra hành động này của cô khiến anh nhíu mày.

    “Mình thấy cậu vừa ốm dậy, vẫn còn ho, nên nấu trà giải cảm cho cậu…” Từ Nhân Thư bưng trên tay một bình nước bằng thủy tinh đã nguội, nước trà màu vàng nhạt, mùi hương quýt phảng phất trong không khí.

    Sau lần đầu tiên uống trà giải cảm của Từ Nhân Thư, cô đã rất thích, không chỉ cô, mấy đứa bạn cùng phòng sau khi biết cô và Hứa Ngạn Thâm yêu nhau đã rên lên đầy tiếc nuối từ nay về sau không còn được uống trà giải cảm vừa ngon vừa có tác dụng dưỡng da tốt nữa rồi.

    Cậu ta biết rõ… sao còn…

    Cô thừa nhận, cô thật sự đã rất cảm động trước sự tận tụy của Từ Nhân Thư.

    Lòng chua xót, đón lấy bình trà đã nguội, hổ thẹn nói lời xin lỗi, “Từ Nhân Thư, xin lỗi…” Cậu ta theo đuổi cô rất lâu rồi mà cô vẫn dửng dưng, nhưng Hứa Ngạn Thâm vừa tỏ thái độ, cô đã bị cưa đổ ngay.

    Đến bản thân cô cũng cảm thấy thật không công bằng.

    “Không… không sao…” Từ Nhân Thư nhìn chằm chằm Hứa Ngạn Thâm đang đứng nhìn họ bằng ánh mắt lạnh lùng, lấy hết can đảm nói với cô, “Chức Tâm, nếu cậu hối hận, mình sẽ đợi cậu mãi mãi!”

    Nói xong, cậu ta ngượng ngùng vội vã đi ngay, để lại cô với vẻ mặt đầy kinh ngạc.

    Cái gì gọi là nếu cậu hối hận, mình sẽ đợi cậu mãi mãi?!

    “Đợi đã!” Hứa Ngạn Thâm đột ngột đuổi theo.

    Anh và Từ Nhân Thư trao đổi gì đó, chỉ thấy Từ Nhân Thư lủi thủi ra về.

    “Anh nói gì với cậu ấy thế?” Cô không nén được tò mò.

    “Không có gì, anh chỉ hỏi cậu ấy cách nấu trà giải cảm.”

    Hả?

    Vậy là sau này anh sẽ nấu cho cô uống?

    Một cảm giác ngọt ngào không thể kìm nén chảy vào tim, cô nở nụ cười rạng rỡ.

    “Còn nữa, anh nói với cậu ta, bạn gái anh ngoài anh ra, không cần người con trai khác tốn công chuẩn bị trà giải cảm cho cô ấy.”

    Câu nói thật nhẫn tâm, cô hơi há miệng ra, cuối cùng cũng hiểu vì sao Từ Nhân Thư ra về với dáng vẻ thất thểu như thế.

    Cô biết học trưởng là người xử lý mọi việc nhanh, chuẩn và nhẫn tâm nhưng không ngờ xử lý chuyện tình cảm cũng nhanh gọn đến vậy.



    Keep your face to the sunshine and you cannot see the shadow.




    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

+ Trả lời
Trang 1/5 1 2 3 4 5 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh