share experienceshareexperiencememcachedmemcached
Trang 1/6 1 2 3 4 5 6 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 51

Chủ đề: Bong bóng mùa hè [Tập 3]: Áo cưới - Minh Hiểu Khê

  1. #1
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1.827
    Next Level: 173

    Bong bóng mùa hè [Tập 3]: Áo cưới - Minh Hiểu Khê

    Bong bóng mùa hè


    Tập 3: Áo cưới
    Tác giả : Minh Hiểu Khê
    Dịch giả: Phương Thảo


    ...Hạ Mạt đồng ư kết hôn với Âu Thần để cứu Tiểu Trừng dù trong ḷng cô lúc này vẫn c̣n h́nh bóng của Lạc Hi, nhưng t́nh yêu dành cho đứa em trai lớn hơn tất cả.
    Ngày cưới.
    Lạc Hi cắt cổ tay tự vẫn.
    Tiểu Trừng biết được giao ước giữa cô và Âu Thần, kiên quyết không đồng ư phẫu thuật. Nhưng Tiểu Trừng cũng phải mềm ḷng khi chứng kiến t́nh yêu của Âu Thần dành cho chị.
    Tiểu Trừng mất, Hạ Mạt đau khổ suy sụp đến độ chết đi sống lại…
    Rồi số phận của những con người trong truyện sẽ ra sao?
    Đâu là điểm dừng chân của hạnh phúc? Hạnh phúc có thực sự như những bong bóng xà pḥng mong manh và dễ vỡ?


    Nguồn: vnthuquan
    Why do I keep running from the truth?
    [All I ever think about is you..]



    ..And I know this C R U S H ain't going away..

  2. #2
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1.827
    Next Level: 173

    CHƯƠNG 1


    Đêm mưa.

    Trong bệnh viện.

    Một cánh tay dài đẩy cửa hành lang!

    Có lẽ do quá vội vàng, góc chiếc váy đầm dạ hội của Doăn Hạ Mạt đột nhiên bị mắc lại, cánh tay dài xương xương đó lập tức nắm lấy tay cô.
    “Cẩn thận.”

    Doăn Hạ Mạt mặc nhiên ngoái đầu nh́n lại, nhưng h́nh như cô không hiểu người đó nói ǵ, chỉ đẩy anh ta ra. Phía trước mặt là dăy hành lang dài dằng dặc, ánh đèn sáng choang chói mắt, tiếng mưa bên ngoài như đột ngột ngừng rơi, bốn bề yên lặng. Vậy mà Doăn Hạ Mạt cảm thấy bên tai ầm ầm sấm dậy, càng lúc càng lớn, trái tim như muốn nhảy vọt ra ngoài

    Trân Ân đang ngồi trên băng ghế bên ngoài pḥng cấp cứu, nghe tiếng bước chân liền ngoái đầu lại nh́n, gương mặt vẫn c̣n đọng nước, đôi mắt đỏ hoe. Nhận ra người đang bước đến là Doăn Hạ Mạt, cô chẳng cần nghĩ ngợi ǵ, liền nhào tới ôm lấy Hạ Mạt, nước mắt cô lại tiếp tục trào ra, cuống cuồng thét lên:
    “Hạ Mạt! Cậu tới rồi sao… hồi năy Tiểu Trừng…”

    Đang thổn thức bỗng Trân Ân định thần lại nh́n Doăn Hạ Mạt, cô kinh ngạc trợn tṛn mắt, Hạ Mạt… cậu ấy sao thế nhỉ?

    Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo ở hành lang bệnh viện, ánh mắt Doăn Hạ Mạt như ră rời, sắc mặt trắng bệch, toàn thân mềm nhũn, mỏng manh như tờ giấy có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào. Cô lấy hết sức tóm chặt tay Trân Ân, toàn thân run bần bật như không c̣n hồn vía.

    Trân Ân thấy thế lại càng thêm hoảng sợ.
    “Hạ Mạt, cậu sao thế, đừng có dọa ḿnh mà…”

    Hạ Mạt sao vậy? Cậu ấy vốn là người luôn b́nh tĩnh, cứng cỏi cơ mà? Chẳng phải cậu ấy vẫn luôn là cây đại thụ kiên cường khiến người ta có thể yên tâm mà đứng dựa đó sao? Nếu Hạ Mạt mà sụp đổ th́ ḿnh biết phải làm sao đây?

    Trân Ân cuống cuồng kinh hăi.
    “Đừng hoảng sợ, Doăn Trừng sao rồi?”

    Một giọng nói trầm ấm đột ngột vang lên khiến Trân Ân đang hoảng loạn chợt nhận ra bên cạnh ḿnh c̣n có một người nữa, người đó đem lại cảm giác thanh cao xa vời có một không hai…

    Là Âu Thần.

    Sao Âu Thần lại có mặt ở đây?
    “… Tiểu Trừng… Tiểu Trừng đă ổn rồi…”, dáng vẻ trầm tĩnh của Âu Thần khiến Trân Ân dần trấn tĩnh lại, cô cố gắng nhoẻn miệng cười, “Hạ Mạt… cậu đừng lo nữa, bác sỹ bảo không có vấn đề ǵ lớn đâu… tại ḿnh hoảng quá nên đă làm cậu sợ… ḿnh xin lỗi, Hạ Mạt… Hạ Mạt…”.

    Doăn Hạ Mạt dường như không nghe thấy, bàn tay cô vẫn cứng đờ và giá lạnh.

    Âu Thần sốt ruột vội vàng xoay người Doăn Hạ Mạt lại, anh nói giọng vừa tức giận vừa thương xót, “Em không nghe thấy sao? Đă ổn rồi, Tiểu Trừng đă ổn rồi!”.
    “Đă… ổn rồi sao?”

    Doăn Hạ Mạt dần lấy lại được tinh thần, cô từ từ ngước nh́n Âu Thần. Trân Ân đau đớn trong ḷng không thể ép ḿnh gượng cười, cô không ḱm được nước mắt lại rơi, “Ḿnh xin lỗi… cậu nhờ ḿnh trông Tiểu Trừng… vậy mà nh́n thấy Tiểu Trừng ngất ḿnh lại không có cách ǵ… đă thế lại c̣n làm cậu sợ… Hạ Mạt, ḿnh xin lỗi… đều do ḿnh vô dụng…”.
    Tiểu Trừng đă ổn rồi…
    “Đừng khóc nữa…”
    Giọng nói của Âu Thần như thức tỉnh Doăn Hạ Mạt, cô dần lấy lại vẻ kiên cường vốn có, sự yếu đuối chỉ c̣n vương lại trong đôi mắt.
    “Tiểu Trừng tỉnh lại rồi à?”
    Tiếng khóc của Trân Ân dừng lại, cô lắc đầu ủ rũ nói:
    “Vẫn chưa… nhưng các bác sỹ bảo đă qua cơn nguy kịch!”
    Trong pḥng bệnh chỉ bật một bóng đèn nhỏ, cô y tá yên lặng ngồi góc pḥng, Doăn Trừng nằm trên giường bệnh. Ánh sáng mờ mờ phản chiếu gương mặt Doăn Trừng nhợt nhạt đến trong suốt, bộ dạng như không c̣n sự sống, hơi thở như có thể ngưng lại bất cứ lúc nào.
    Doăn Hạ Mạt cứng đờ người đứng một bên giường bệnh.
    Ánh đèn hắt xuống phản chiếu bóng người cô xiên xiên kéo dài, nhẹ nhàng trùm lên người Doăn Trừng. Đôi mắt cậu khép nhẹ như chàng hoàng tử đang ngủ, hàng lông mi dài đen nhánh im ĺm không động đậy. Trái tim Doăn Hạ Mạt thắt lại, nỗi sợ hăi không tên khiến cô run rẩy. Cô ấn nhẹ cổ tay cậu em trai xem mạch…

    Bụp…

    Bụp…

    Mạch đập yếu ớt khiến Doăn Hạ Mạt phút chốc cảm giác mất trọng lượng, cô từ từ đổ sụp xuống trong không gian tối om của pḥng bệnh! Có người đỡ lấy cô, Doăn Hạ Mạt dần dần tỉnh lại sau cơn choáng váng, cô nh́n thấy gương mặt lo lắng của cô y tá.
    “…Cảm ơn, tôi không sao.”
    Doăn Hạ Mạt trả lời một cách máy móc, cô từ từ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, ngây người nh́n Doăn Trừng đang ch́m sâu trong cơn mê, Doăn Hạ Mạt cứ ngồi như thế, bất động như một bức tượng đá rất lâu, rất lâu.
    Trân Ân cũng đờ đẫn đứng ở góc bên kia giường bệnh.
    Trông cô thật ngờ nghệch, cô không biết ḿnh nên nói ǵ, h́nh như việc duy nhất cô có thể làm lúc này là đứng im lặng như thế làm bạn với Doăn Hạ Mạt và Doăn Trừng.
    Ánh đèn u uất.
    Doăn Trừng sắc mặt trắng bệch ch́m trong giấc ngủ trên giường bệnh.
    Doăn Hạ Mạt sắc mặt cũng trắng bệch, thất thần ngồi bên giường bệnh.
    Trân Ân trong ḷng vừa đau thương, xen lẫn chua xót, h́nh như cô măi măi không bao giờ có thể đặt chân được vào thế giới của hai chị em họ, măi măi chỉ là người đứng ngoài. Trân Ân bất giác ngẩng đầu lên, qua kính của pḥng bệnh trong suốt, cô nh́n thấy Âu Thần đang đứng bên ngoài.
    Hồi năy cô cứ tưởng Âu Thần sẽ vào trong pḥng bệnh cùng Doăn Hạ Mạt, nhưng tự dưng anh ấy lại dừng bước, trầm ngâm để mặc cánh cửa pḥng bệnh đóng lại trước mặt ḿnh.
    Có thể là cách lớp kính.
    Có thể là cách một quăng cũng khá xa.
    Trong ấn tượng của Trân Ân, Âu Thần luôn là một thiếu gia lạnh lùng cao quư rất khó tiếp cận, anh đứng đó mà thấy cô độc và yếu đuối vô cùng. Ánh mắt anh vẫn lạnh lùng nhưng trước sau, qua lớp cửa kính, vẫn không rời khỏi Doăn Hạ Mạt, như thể cô ấy là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh, một khi mất cô ấy, ánh sáng duy nhất đó cũng sẽ chết theo.
    Doăn Hạ Mạt nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Doăn Trừng.
    Cô rón rén nắm bàn tay cậu em trai như thể sợ gây tiếng ồn khiến cậu giật ḿnh tỉnh giấc, sau đó cô đưa bàn tay phải của ḿnh gạt mấy sợi tóc trên trán Doăn Trừng sang một bên. Gương mặt Doăn Trừng thật khôi ngô, Doăn Hạ Mạt cứ thế ngắm nh́n không chán.
    Doăn Hạ Mạt c̣n nhớ ngày Tiểu Trừng ra đời, một hài nhi cực kỳ xinh đẹp được đặt nằm bên cạnh mẹ. Da thịt em bé mịn màng mũm mĩm. Ngay từ lúc mới chào đời, em bé đă mở to đôi mắt đen nháy nh́n bé Hạ Mạt trông thật đáng yêu. Bé Hạ Mạt bốn tuổi khi ấy thích thú hiếu kỳ đưa tay chạm vào hai má em bé, Doăn Trừng khoái chí nhoẻn miệng cười với chị.
    Mẹ rất bận, mới sinh được nửa tháng đă lại quay về với công việc hàng đêm.
    Trước kia ở nhà một ḿnh, cô bé Doăn Hạ Mạt luôn cảm thấy sợ hăi và cô quạnh, giờ cô đă có thêm em Tiểu Trừng. Ngày ngày cô cho em bú sữa b́nh, thay tă, đưa nôi cho em ngủ, hát cho em nghe, đẩy xe nôi ra đường cho em phơi nắng.
    Tiểu Trừng biết nói tiếng đầu tiên chính là tiếng “chị, chị”.
    “Chít… chít.”
    Ồ, em bé đang nói chuyện đấy à? Cô bé Doăn Hạ Mạt năm tuổi hiếu kỳ nh́n cậu em trai bé nhỏ của ḿnh.
    “Em đang nói ǵ thế?”
    Tiểu Trừng được cô bé chăm sóc trông thật bụ bẫm.
    “Chít… chít…”
    Chít, chít là cái ǵ. Hạ Mạt bé nhỏ nghĩ măi, rốt cuộc cô bé cũng hiểu ra em bé đang gọi chị của ḿnh đó!
    “Là chị chị chứ không phải chít chít nhé, Tiểu Trừng, nói theo chị nào, chị… chị!”
    “Chít… chít…”
    Tiểu Trừng lại cười tít mắt.
    “Không đúng, là chịiiii… chịiii…”
    “Chít chít.”
    Càng lúc Tiểu Trừng càng lưu loát hơn.
    Nhưng…
    Nhưng cô đă không chăm sóc tốt cho em rồi. Bốn năm trước, Tiểu Trừng vừa xuất viện sau một thời gian bệnh nặng lại bị dầm mưa suốt đêm khiến người ướt sũng, khi ấy cô đang ở một nơi cực kỳ đen tối mà không hay biết ǵ. Giờ cũng vậy, cô không giúp ǵ được cho Tiểu Trừng. Tiểu Trừng và cô không cùng nhóm máu, thận cũng không thích hợp để thay thế…
    Nhè nhẹ nắm chặt bàn tay cậu em trai, môi Doăn Hạ Mạt trắng bệch.


    ***



    Mưa mỗi lúc một to.
    Trong màn mưa đêm đen ng̣m, ánh đèn xe chói mắt chiếu sáng rực cả một khoảng không gian phía trước con đường, chiếc xe chạy với tốc độ kinh hồn, mưa điên cuồng giăng kín kính xe.
    Máy di động của Hạ Mạt vẫn cứ tắt….
    Không t́m thấy cô ấy.
    Nơi đây, trong màn đêm sâu thẳm, mưa giăng kín đường, không t́m được cô ấy…
    Lạc Hi nắm chặt vô lăng, đầu ngón tay trắng bệch.
    Khi Lạc Hi từ đại sảnh buổi yến tiệc chạy đuổi theo ra đến ngoài th́ bóng dáng Doăn Hạ Mạt đă không thấy đâu rồi, như thể cô đă tan biến vào trong đêm mưa vậy. Hạ Mạt đă đi đâu, rốt cuộc cô ấy đang có chuyện ǵ, tại sao cô ấy mặt mũi tái mét, bỏ buổi tiệc chạy vội ra ngoài…
    Nhất định là có chuyện ǵ với Hạ Mạt rồi…
    Lạc Hi thấy tim ḿnh đau nhói!
    Gương mặt tái mét tuyệt vọng của Hạ Mạt, h́nh ảnh Hạ Mạt đau khổ cuống cuồng chạy khỏi đại sảnh buổi tiệc như thể cô đang muốn rời khỏi cuộc đời anh, nỗi sợ hăi hoảng loạn đă khiến Lạc Hi không c̣n quan tâm đến tất cả những ǵ xảy ra giữa Hạ Mạt và Âu Thần, anh chỉ c̣n muốn t́m thấy cô, ngay lập tức t́m được cô!
    Nhưng…
    Cô đă đi đâu mất rồi…
    Nhà cô không ánh đèn, tối om, chỗ để giày dép trước cửa ra vào phủ một lớp bụi, h́nh như đă lâu lắm rồi không có ai ở đây. Lạc Hi chết lặng đưa tay nhấn chuông, anh hy vọng và chờ đợi một điều kỳ diệu để cô xuất hiện và mở cửa. Anh sẽ không nghi ngờ cô ngay cả khi cô và Âu Thần vẫn c̣n có quan hệ ǵ ǵ đi nữa, anh cũng sẽ không nghi ngờ cô nữa đâu!
    Nhưng hàng xóm đă bảo với Lạc Hi…
    Không thấy Doăn Hạ Mạt về nhà.
    Hạ Mạt đă đi đâu…
    Lạc Hi cho xe chạy tốc độ tối đa, kính xe hạ xuống một nửa, những hạt mưa lạnh buốt điên cuồng hắt vào người khiến cơ thể anh ướt đẫm, buốt lạnh, vậy mà ḷng anh cứ hừng hực một ngọn lửa cháy rực như muốn thiêu rụi anh thành tro bụi!
    Công ty của Hạ Mạt cũng ch́m trong màn đen dày đặc và trống vắng…
    Hạ Mạt đă đi đâu…
    Lạc Hi cảm thấy một nỗi sợ hăi, tuyệt vọng bao trùm…
    Là một dự cảm không rơ nét…
    Nếu như không t́m thấy Hạ Mạt, rồi lại tiếp tục không t́m thấy…
    Trên con đường mưa rơi như trút nước.
    Tiếng phanh xe rít chói tai!
    Xe đột nhiên dừng lại!
    Lạc Hi đổ “phịch” người về phía trước, anh nắm chặt vô lăng, mái tóc đen nhánh ướt rũ xuống trán rối tung. Gương mặt Lạc Hi trắng bệch, nhưng đôi môi đỏ run bần bật như người đang lên cơn sốt. Lạc Hi thẫn thờ nh́n những giọt mưa trắng xóa trên kính chắn gió, lồng ngực đau khôn xiết, rốt cuộc cô ấy đang ở đâu…
    Mưa ào ào như trút nước.
    Cả thế giới như bị nước mưa bao phủ.
    Đột nhiên, các ngón tay của Lạc Hi nhè nhẹ run.
    H́nh như Hạ Mạt có nói…
    Tiểu Trừng bị bệnh đang nằm ở bệnh viện…
    Trong mắt anh chợt lóe lên một tia hy vọng, phút chốc anh dường như sống lại! Cầm điện thoại trên tay, anh gọi đến tổng đài, bắt đầu hỏi thăm từng bệnh viện một…


    ***



    Trong pḥng bệnh.
    Dưới ánh đèn yếu ớt.
    Doăn Hạ Mạt lặng lẽ ngồi bên cạnh giường bệnh, im ĺm như bức tượng đá. Cô ngơ ngác nh́n xuống cái bóng đen của ḿnh in trên sàn. Trong đầu, mọi thứ đều trống rỗng, cô chỉ thấy cái bóng đen ấy như sắp nhảy bổ vào cô, gặm nhấm cô từng chút, từng chút một.
    Không biết bao nhiêu thời gian đă trôi qua.
    Ngón tay của cô h́nh như kẽ động nhẹ.
    Rồi sau đó…
    Một bàn tay yếu ớt nắm nhẹ lấy tay cô.
    “Tiểu Trừng!”
    Trân Ân xúc động la lên một tiếng. Cô lập tức chạy đến bên giường bệnh.
    Doăn Hạ Mạt ngơ ngác một hồi, ánh mắt của cô từ từ chuyển từ bóng đen dưới mặt đất lên phía trên, nh́n thấy những ngón tay của Tiểu Trừng đang nhẹ nhàng cầm lấy tay cô úp vào ḷng bàn tay ḿnh. Ḷng bàn tay Tiểu Trừng dài và xương xương, gầy đến nỗi có thể nh́n thấy tất cả mạch máu bên trong.
    “Chị…”
    Doăn Trừng cựa quậy muốn ngồi dậy, nhưng người c̣n yếu quá không thể gượng dậy được.
    “Em tỉnh rồi à?”
    Nụ cười của Doăn Hạ Mạt mềm mại như cánh hoa, cô cố tránh ánh mắt của cậu em, không muốn Tiểu Trừng thấy những giọt lệ đang c̣n đọng trên mắt. Doăn Hạ Mạt đưa tay xoa nhẹ mái tóc cậu em trai, trán cậu lấm tấm mồ hôi, cô với chiếc khăn ở đầu giường dịu dàng lau mồ hôi cho em.
    “Chị… em lại làm chị phải lo lắng nữa rồi…”
    “Không đâu, chẳng qua em hơi mệt nên đă ngủ một giấc thôi mà.”
    Doăn Hạ Mạt dịu dàng nói, cô lấy tay vuốt lại mái tóc bết mồ hôi của Tiểu Trừng. “Có thể là dạo này, thời gian em vẽ tranh hơi lâu đấy, sau này phải nghỉ ngơi nhiều hơn, được chứ?”
    “… Dạ được.”
    “Vẫn c̣n mệt đúng không?” Doăn Hạ Mạt kéo chăn đắp lên đôi tay và vai của Tiểu Trừng, “Em ngủ thêm một chút nữa đi, chị sẽ ở đây với em.”
    “Em không mệt…” Ánh mắt ấm áp của Doăn Trừng nh́n chị chăm chú, nhưng giọng nói lại đứt quăng, “chị… váy của chị đẹp quá… buổi tiệc tối nay… có vui không…”.
    “Rất vui. Buổi tiệc rất hoành tráng, có nhiều bạn bè tham dự, lâu đài Thiên Nga cũng đẹp như lời đồn, cả lâu đài sáng rực lên với vô số bóng đèn chiếu sáng in bóng trên mặt hồ, đẹp cứ như truyện cổ tích ấy…” Doăn Hạ Mạt nói với Tiểu Trừng bằng giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng như khúc hát ru, nh́n đôi mắt Tiểu Trừng đang từ từ khép lại, hơi thở dần ổn định, cô biết rằng cậu em trai lại thiếp đi.
    Doăn Hạ Mạt lặng lẽ ngắm nh́n gương mặt Tiểu Trừng đang say sưa ngủ.
    Khá lâu sau.
    Cô chậm răi đứng dậy, từ từ, động tác chậm chạp như thể đang có một sức mạnh nào đó kéo lại. Cô lảo đảo. Trân Ân giật ḿnh chạy lại định đỡ Doăn Hạ Mạt, nhưng Hạ Mạt lắc đầu, không để cho Trân Ân phải d́u ḿnh, cô cố gượng đứng dậy, mặt nhợt nhạt, chậm răi bước ra khỏi pḥng bệnh. Doăn Hạ Mạt có cảm giác cô đang là con người khác, khác hẳn lúc nói chuyện với Tiểu Trừng.
    Trân Ân lo lắng nh́n theo Hạ Mạt, rồi quay đầu lại nh́n Doăn Trừng đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh. Trong thoáng chốc, cô cũng không biết nên đi ra với Hạ Mạt hay ở lại chăm sóc Tiểu Trừng.
    Doăn Hạ Mạt ra khỏi pḥng bệnh.
    Cửa pḥng bệnh từ từ đóng lại sau lưng cô.
    Một hành lang thật dài.
    Trước mắt cô là một khoảng trời đen tối, đột nhiên cô thấy ḿnh như bị mù, không thấy ǵ hết. Doăn Hạ Mạt lần ṃ từng bước, từng bước về phía bóng người đang đứng đằng kia. Từng bước đi nhẹ nhàng trên sàn hành lang tĩnh lặng, giống như đôi mắt trống rỗng vô thần của cô vậy.
    Đến trước mặt Âu Thần.
    Doăn Hạ Mạt từ từ ngẩng đầu lên.
    Why do I keep running from the truth?
    [All I ever think about is you..]



    ..And I know this C R U S H ain't going away..

  3. #3
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1.827
    Next Level: 173

    Giống như một cảnh phim quay chậm, đôi hàng mi Doăn Hạ Mạt từ từ ngước lên nh́n Âu Thần, đáy mắt mênh mông như nước biển trong đêm.
    Trong cơn mưa.
    Xe Lạc Hi lướt nhanh giữa bầu trời đầy mưa chạy tới bệnh viện!
    Vừa dừng xe, Lạc Hi mở cửa xông ra ngoài! Anh chạy vào đại sảnh bệnh viện, đến bên bàn y tá để hỏi số pḥng có bệnh nhân Doăn Trừng đang nằm, rồi vội chạy ngay lên cầu thang. Mấy cô y tá trực ban ngoái nh́n theo bóng Lạc Hi lao nhanh đi, nhanh đến không ngờ.
    Lạc Hi chạy vội lên cầu thang!
    Anh đẩy cửa hành lang!
    Anh chạy thục mạng trên hành lang hun hút ấy!
    Dường như trong người anh có một ngọn lửa đang cháy hừng hực!
    Cô ấy đang ở đây…
    Cô ấy chắc chắn đang ở đây!
    “Em nhận lời anh…!”
    Giọng nói của Doăn Hạ Mạt nhẹ nh giọt mưa rơi, cô không hề trông thấy vẻ mặt đau đớn của Âu Thần, cũng như không nghe thấy Âu Thần đang lẩm bẩm nói điều ǵ, cô cũng không cảm giác được Âu Thần đang ôm chặt lấy vai của ḿnh và muốn cô nghe thấy anh đang nói.
    Trước mắt cô là một khoảng sương mù mờ mịt trắng xóa…
    Doăn Hạ Mạt không c̣n sự lựa chọn nào khác…
    “… Chỉ cần anh đồng ư ghép thận cho Tiểu Trừng”, trên hành lang bệnh viện vắng lặng ấy, trong đôi mắt của cô mọi thứ dường như trống rỗng, “… vậy th́ … cưới đi thôi…”.
    Đứng trước cửa pḥng bệnh, Trân Ân bịt chặt miệng ḿnh lại!
    Cô đă nghe thấy những ǵ? Tiểu Trừng? Ghép thận? Tiểu Trừng cần phải ghép thận? Chẳng lẽ chỉ có thận của Âu Thần mới có thể giúp Tiểu Trừng sống được thôi sao? Chẳng lẽ Hạ Mạt lại v́ quả thận đó mà phải lấy Âu Thần? Ôi, thế giới này điên cả rồi!
    Âu Thần nh́n Hạ Mạt đang rầu rĩ đứng trước mặt…
    Anh cứ tưởng rằng ḿnh đă thua cuộc. Nh́n Hạ Mạt với gương mặt trắng bệch đau khổ và thất thần như thế, Âu Thần đă mềm ḷng. Tận đáy ḷng, anh biết ḿnh đă thua cuộc, anh không c̣n muốn kiên tŕ tiếp tục cuộc thi, anh không muốn ḿnh thành tên đao phủ hành hạ cô. Tuy nhiên, có thể đây là cơ hội duy nhất để anh có được hạnh phúc.
    Ngay lúc Âu Thần đang định nói với Doăn Hạ Mạt rằng anh chấp nhận xóa bỏ điều kiện kết hôn với cô th́…
    Cô lại nói đồng ư.
    Doăn Hạ Mạt rơ ràng rất đau khổ, và cuối cùng, khi cô nói lời đồng ư th́ Âu Thần cũng chẳng thể nào cảm thấy hạnh phúc và vui sướng nổi. Nh́n vào đôi mắt sâu thẳm vô hồn của Doăn Hạ Mạt, trái tim Âu Thần dường như cũng rơi vào cái hố sâu hun hút, đen tối ấy. Thế nhưng, dù là hố sâu đen tối, hay là nơi giá lạnh không một tia sáng mặt trời đi chăng nữa, nếu như mất đi cơ hội này, nếu để mất Doăn Hạ Mạt th́ anh sẽ sống sao đây…
    Trên hành lang.
    Âu Thần lặng lẽ dang tay ôm lấy Hạ Mạt đang nhợt nhạt thất thần, bóng của hai người chập vào nhau làm một, chiếc bóng chiếu dài xiên xiên trên sàn nhà.
    Ở một đoạn khác của hành lang.
    Trên sàn nhà cũng in một bóng dáng khác…
    Một chiếc bóng lẻ loi cô đơn…
    Rất dài, rất dài…
    Lạc Hi đờ đẫn đứng đó, nước mưa trên mái tóc ướt nhẹp lơng thong nhỏ xuống, từng giọt, từng giọt từ từ nhỏ xuống mặt đất, dưới sàn vương đầy những hạt nước mưa.
    Trông thấy Âu Thần đang ôm chặt Doăn Hạ Mạt trong ḷng, ngay trước mặt anh.
    Lạc Hi cứ ngẩn người đứng chôn chân.
    Người anh ướt sũng nước mưa, tí tách chảy xuống từ tóc và các ngón tay. Nước mưa lạnh ngắt, sắc mặt Lạc Hi dần dần nhợt nhạt đến đáng sợ. Nh́n Âu Thần đang ôm chặt Doăn Hạ Mạt, ḍng máu chảy trong lồng ngực Lạc Hi từng giọt, từng giọt như đông dần lại thành băng….
    Sau đó….
    Anh từ từ xoay người bước đi.
    Bóng dáng anh như làn sương mù biến mất dần nơi tận cùng hành lang.
    Dường như trong màn sương dày đặc ấy…
    Có một bóng dáng thấp thoáng, giống như cánh hoa rơi dưới gốc cây anh đào giữa đêm khuya của nhiều năm về trước, cái bóng dáng quen thuộc ấy khiến con tim Doăn Hạ Mạt quặn đau… thế nhưng… sự biến mất của bóng dáng ấy cũng giống như sự xuất hiện của nó, tất cả đều lặng lẽ không một dấu vết.
    Trong ư nghĩ mơ hồ ấy, tận đáy ḷng Doăn Hạ Mạt là nỗi cô đơn chết lặng, cô chỉ c̣n biết im lặng nhắm mắt lại, mặc nhiên để cho Âu Thần ôm vào ḷng.
    Âu Thần ôm chặt lấy Doăn Hạ Mạt.
    Giọng nói trầm trầm nghèn nghẹn….
    “Được, vậy th́ chúng ḿnh sẽ làm đám cưới.”


    ***



    Đêm đó, Lạc Hi lên cơn sốt rất cao.
    Cửa sổ sát pḥng ngủ mở toang, gió đêm ḥa lẫn với nước mưa thổi hắt vào, tấm thảm bên cạnh cửa sổ thấm đẫm nước mưa, lạnh buốt, không âm sắc, im lặng như màn đêm đen bên ngoài cửa sổ kia vậy.
    Lạc Hi sốt ly b́ trên giường.
    Anh vẫn mặc trên ḿnh bộ quần áo ướt sũng nước mưa, trong cơn mê man, toàn thân anh nóng rực, nhưng bên trong cơ thể lại run rẩy. Lạc Hi như thể đột ngột quay về với cái ngày đông lạnh giá thời thơ ấu, một ḿnh lẻ loi ngồi trên băng ghế dài trong công viên. Đêm đó, từng mảnh hoa tuyết lớn nhẹ nhàng bay bay, thực ra Lạc Hi rất sợ lạnh, thực ra anh biết ḿnh đă bị mẹ bỏ rơi…
    Thực ra …
    Anh đă rất hận mẹ ḿnh…
    Cho dù bà có hối hận, cho dù bà có quay trở lại t́m, anh cũng không muốn tha thứ cho bà, anh sẽ không bao giờ thương yêu bà như trước đây, trong ḷng anh rất hận bà…
    Thế nhưng, bà cũng không hề quay trở lại…
    C̣n cô ấy…
    Cũng sẽ không quay lại nữa sao?
    Càng yêu sâu sắc bao nhiêu th́ càng sợ hăi bấy nhiêu…
    Càng mặn nồng bao nhiêu th́ lại càng lo sợ bấy nhiêu…
    Chính v́ thế, khi Lạc Hi nhận ra ḿnh sắp bị tổn thương, bằng bản năng anh đă đẩy cô ra xa anh. Anh không tài nào chịu đựng nổi cảnh ḿnh lại bị bỏ rơi một lần nữa, v́ thế anh đă chủ động rời xa cô… Thế nhưng, chỉ cần cô đổi ư, anh sẽ quay lại ngay! Lạc Hi biết rất rơ là ḿnh sẽ đón nhận Hạ Mạt vô điều kiện…
    Thế nhưng, anh quên mất một điều là sẽ không có ai quay lại với anh cả…
    Không ai cả…
    Con tim đau đến nỗi như sắp vỡ ra…
    Sắp vỡ ra rồi…
    Trong pḥng rất lạnh, mưa càng lúc càng to, từng hạt mưa rơi quất vào pḥng. Hàng mi đen nhánh khép lại thật chặt, đôi môi khô nứt và trắng bệch, Lạc Hi nằm run rẩy trên giường, hai bên má đỏ ửng v́ sốt cao.

    “… vậy th́… cưới đi thôi…”
    Trên đoạn hành lang dài ở bệnh viện, giọng nói của cô như vọng lại. Âu Thần ôm Doăn Hạ Mạt vào ḷng, bóng của hai người chập vào làm một, chiếc bóng chiếu dài xiên xiên trên sàn nhà.


    Cuối cùng cô…
    Đă thật sự rời bỏ anh… trong căn pḥng lạnh như hố băng, Lạc Hi mê man trong cơn sốt cao, hàng mi đen nhánh dần dần đẫm ướt, như thể anh đang ch́m trong cơn ác mộng, một cơn ác mộng khiến người ta run sợ nhưng không tài nào tỉnh dậy được…
    Ngày hôm sau, lẽ ra Lạc Hi có một show diễn.
    Nhưng Khiết Ni đợi măi vẫn không thấy anh xuất hiện, Lạc Hi hiếm khi nào đến trễ, đă vậy điện thoại di động của anh cũng không ai nghe, điện thoại bàn ở nhà cũng chẳng ai bắt máy. Nỗi bất an trong Khiết Ni càng lúc càng lớn dần, cô cầm xâu ch́a khóa dự pḥng mở cửa căn hộ chung cư Lạc Hi đang ở mới bất ngờ phát hiện anh đang sốt ly b́!
    Khiết Ni vội chạy đến pḥng mạch gọi bác sỹ Trương ở cùng chung cư. Khám xong, bác sỹ Trương nói Lạc Hi do cảm lạnh dẫn đến sốt cao, nếu như sốt cao liên tục mà không thuyên giảm th́ bắt buộc phải nhanh chóng đưa đến bệnh viện để theo dơi điều trị.
    Lạc Hi đă sốt suốt hai ngày hai đêm.
    Tuy Khiết Ni không nghe rơ trong cơn hôn mê, Lạc Hi lẩm bẩm nói những ǵ, nhưng cái tên mà anh liên tục thều thào, Khiết Ni vẫn mơ hồ đoán ra được. Hơi thở tuyệt vọng và sự đau khổ đến tuyệt vọng của Lạc Hi khiến Khiết Ni biết rằng có thể giữa anh và chị Hạ Mạt đă xảy ra chuyện ǵ đó. Cô muốn gọi điện cho chị Hạ Mạt nhưng điện thoại di động của chị luôn khóa máy.
    Thẩm Tường sau khi nghe được tin này ở công ty cũng vội vàng chay tới, đêm đó, cô đă ở bên Lạc Hi từ tối đến sáng không rời một bước.
    Chỉ có điều trong cơn mê sảng, Lạc Hi cứ luôn miệng gọi tên Hạ Mạt, Khiết Ni nh́n Thẩm Tường đờ đẫn ngồi bên cạnh giường, cô thật không đành ḷng khi nh́n thấy sự đau khổ và thất vọng trong đôi mắt đó. Rốt cuộc cơn sốt của Lạc Hi cũng hạ dần.
    Nh́n vẻ mặt ưu tư thất thần và đôi môi trắng bệch của Lạc Hi trên giường bệnh, Khiết Ni băn khoăn do dự không biết có nên nghĩ cách t́m chị Hạ Mạt hay không, có thể giữa họ có sự hiểu lầm ǵ đó, chắc chị ấy cũng chưa biết tin Lạc Hi bệnh nặng đến vậy. Nhưng sau đó, quản lư Kiều ủ rũ chạy vào nhà kéo cô ra pḥng khách, trên tay anh cầm một vài tờ báo, những tiêu đề của các báo gần như đều có liên quan đến Hạ Mạt.
    “Bạn gái Lạc Hi là Doăn Hạ Mạt chuẩn bị cưới con nhà đại gia quư tộc!”
    “Ngày thành hôn của Doăn Hạ Mạt và thiếu gia, Tổng giám đốc Tập đoàn Âu Thị đă định!”
    Trên báo c̣n đăng cả tấm ảnh chụp lén buổi gặp gỡ giữa Doăn Hạ Mạt và Âu Thần. Trên mặt Doăn Hạ Mạt không hề có một sự biểu cảm nào, Âu Thần nh́n chăm chú cô ấy, hai người ngồi trong quán cà phê Sơn Đỉnh. Xem tất cả những tờ báo đó, Khiết Ni ngây người ra!


    ***



    Dường như chỉ nội trong một đêm, tin thành hôn của Doăn Hạ Mạt cùng thiếu gia Âu Thần của Tập đoàn Âu Thị đă trở thành tin tức nóng bỏng được tất cả mọi người trong giới tài chính và giải trí quan tâm.
    Tập đoàn Âu Thị vốn kín tiếng và thường không khuếch trương rầm rộ, thế lực tài chính và sức ảnh hưởng của tập đoàn cực mạnh này luôn nằm trong ṿng bí mật. Người kế thừa Tập đoàn Âu Thị qua nhiều thời kỳ cũng hiếm khi xuất hiện ở nơi công cộng càng khiến cho ḷng hiếu kỳ của người bên ngoài ngày càng tăng.
    Thiếu gia Âu Thần của Tập đoàn Âu Thị mấy năm nay sống ở nước ngoài, một năm sau khi trở về nước, phong cách giao tiếp cũng khá kín đáo, một vài lần xuất hiện trên mấy tờ báo lá cải đều liên quan đến ngôi sao mới nổi Doăn Hạ Mạt. Lần này lại bất ngờ có tin thiếu gia Âu Thần sẽ cùng Doăn Hạ Mạt sánh bước đến giáo đường thành hôn, tin này không chỉ khiến cho làng giải trí kinh ngạc, mà c̣n khiến cho cả giới tài chính cũng chấn động không kém. Những vụ scandal giữa công tử con nhà đại gia quư tộc và nữ minh tinh là chuyện thường ngày, nhưng tin về một người kế vị chính thức của tập đoàn tài chính danh tiếng sắp chính thức kết hôn cùng nữ minh tinh là điều khó mà tưởng tượng.
    Mục bản tin kinh tế tài chính của tất cả các phương tiện truyền thông cũng đăng nhiều bài viết về hôn nhân của Âu Thần và Doăn Hạ Mạt. Đa số các bài báo trên đủ loại báo, tạp chí lá cải và đài truyền h́nh tập trung xoáy vào Doăn Hạ Mạt nhiều hơn. Từ khi Doăn Hạ Mạt gia nhập làng giải trí đến nay, những tin đồn xấu gần như chưa bao giờ dứt, khi c̣n trong khóa bồi dưỡng đào tạo ngôi sao, Lạc Hi đă đích thân xuất hiện trên quảng trường Cầu Vồng để ủng hộ cô, đồng thời c̣n xuất hiện trong clip quảng cáo và MV đầu tiên của cô, giúp cô bộc lộ được nhiều tài năng của ḿnh trong làng giải trí.
    Từ khi quay bộ phim truyền h́nh Bản t́nh ca trong sáng đến nay, những vụ scandal về Doăn Hạ Mạt càng lúc càng rầm rộ. Trong sự kiện An Bân Ni, Doăn Hạ Mạt bị chỉ trích có ư đồ mê hoặc Lăng Hạo để tiến thân khiến cho dự luận không ngừng soi mói, tuy sau này việc đó đă được sáng tỏ nhưng chuyện t́nh giữa cô và Lạc Hi lại bị lộ trước công chúng. Trong lúc mọi người đều cảm động bởi câu chuyện t́nh lăng mạn như truyện cổ tích giữa Doăn Hạ Mạt và Lạc Hi th́ lại có tin đồn có kẻ thứ ba xen vào lan truyền, nào là quan hệ giữa Thẩm Tường và Lạc Hi, quan hệ giữa Âu Thần và Doăn Hạ Mạt khiến mọi thứ rối tung cả lên…
    Bây giờ lại là chuyện Doăn Hạ Mạt và Âu Thần sẽ cử hành hôn lễ trong một vài tuần tới.
    Doăn Hạ Mạt đích thị là người phụ nữ như thế nào, sao lại có sức hấp dẫn đến nỗi một ngôi sao nổi tiếng cả khu vực như Lạc Hi, và Âu Thần, người thừa kế Tập đoàn Âu Thị đều điên đảo v́ cô. Tuy cô xinh đẹp và khá điềm đạm, trên người cô như luôn phát ra một luồng hào quang rực rỡ khiến người ta khó ḷng rời mắt, nhưng trong làng giải trí, những ngôi sao nữ hấp dẫn hơn Doăn Hạ Mạt đâu phải là ít.
    Đúng là hồ ly bẩm sinh rồi.
    Mọi sự công kích của giới truyền thông đều nhắm vào Doăn Hạ Mạt, có người nói cô quen với việc lợi dụng đàn ông để tiến thân, có người th́ nói mục đích của cô khi gia nhập làng giải trí là do muốn bước chân vào gia đ́nh danh gia vọng tộc, v́ thế một khi cơ hội đă xuất hiện th́ cô không một chút do dự mà bỏ rơi Lạc Hi…
    Trong một rừng những lời chỉ trích và chế giễu ấy, Doăn Hạ Mạt tự dưng lặn mất tiêu, điện thoại th́ không bắt máy, cô cũng không c̣n tham gia bất kỳ show diễn nào, ở công ty và ở nhà cũng chẳng thấy bóng dáng. Cánh phóng viên nhà báo khó có thể tiếp cận với Âu Thần, nên chỉ c̣n biết tập trung hết mọi sự chú ư vào Lạc Hi, hy vọng có thể săn được chút ít tin tức.
    Nhưng…
    Ngay cả Lạc Hi cũng lặn mất tăm!
    Một số buổi họp báo trước đó của anh cũng bị hủy bỏ tức thời.
    Trong lúc các phóng viên báo chí đều ngạc nhiên th́ lại có tin lan truyền, nói rằng Lạc Hi v́ bị tổn thương t́nh cảm mà sinh bệnh. Tuy nhiên, công ty của Lạc Hi lập tức phản bác tin đồn này, họ giải thích rằng do sắp tới, bộ phim Thiên hạ thịnh thế đă quay đến công đoạn cuối, công việc khá nặng nề nên Lạc Hi đành phải hủy bỏ một số show diễn đă định sẵn trước đó. Quả nhiên vài ngày sau, Lạc Hi xuất hiện trước công chúng với vẻ mặt điềm tĩnh tự nhiên như không có chuyện ǵ xảy ra, anh cùng Thẩm Tường tiến hành công việc tuyên truyền cho bộ phim Thiên hạ thịnh thế đang sắp hoàn thành, trông anh không có vẻ ǵ là đang bị tổn thương về mặt t́nh cảm cả.
    Rốt cuộc thực hư ra sao, không ai biết rơ. Thời gian thấm thoát trôi đi, hơi nóng của mùa hạ cũng đă dần vơi, mấy ngày qua mưa liên tục, khí trời trở nên dịu mát hơn, h́nh như cũng chẳng mấy chốc, mùa thu sẽ tới.
    Ban đêm tại căn hộ chung cư.
    “Thứ Tư tuần này ngoài việc đóng phim Thiên hạ thịnh thế, chuyên mục Bát quái thiên hạ muốn mời anh tham gia quay chương tŕnh vào lúc hai giờ trưa, Tuần san Khổng Tước muốn phỏng vấn anh lúc năm giờ trưa, tiết mục Giải trí thiếu nữ thanh tú th́ muốn mời anh tham gia buổi phỏng vấn truyền h́nh trực tiếp tối nay, và c̣n…” Khiết Ni cúi đầu nh́n vào quyển sổ ghi chép, từng mục, từng mục báo cáo lại với Lạc Hi.
    “Ừ, chỉ cần thời gian các buổi không trùng nhau, c̣n th́ anh nhận hết.”
    Cánh cửa kính mở ra một nửa, luồng gió cuốn theo những hạt mưa bụi bay vào trong, Lạc Hi đứng bên cửa sổ, sau trận ốm, giọng nói vốn c̣n rất yếu của anh như bị gió thổi tan đi, trống không chẳng c̣n lại ǵ.
    “Nhưng sức khỏe của anh…”
    Khiết Ni ngước nh́n lên, ánh mắt cô đột nhiên chạm phải mấy tờ báo trên bàn, nh́n những tiêu đề nổi bật trên báo, cô hốt hoảng đến nỗi giật thót tim, cổ họng như bị chẹn lại không nói nên lời!
    “Hôn lễ đang trong giai đoạn chuẩn bị khẩn trương, Doăn Hạ Mạt sắp bước vào gia đ́nh danh gia vọng tộc.”
    “Hôn lễ của Doăn Hạ Mạt có thể sẽ được bí mật tiến hành.”
    “Nếu bí mật tiến hành hôn lễ, Doăn Hạ Mạt đang muốn trốn tránh ai đây?”

    Cuối cùng th́ đă xảy ra chuyện ǵ rồi? Tại sao Lạc Hi và chị Hạ Mạt đột nhiên lại chia tay? Tại sao đột nhiên chị Hạ Mạt lại lấy Âu Thần? Trong ḷng Khiết Ni nặng trĩu.
    “Anh… có cần t́m chị Hạ Mạt…?
    Khiết Ni do dự hỏi. Cô biết rằng là một trợ lư th́ không nên xen vào t́nh cảm đời tư của Lạc Hi quá nhiều như vậy, nhưng lúc này nh́n Lạc Hi, tự nhiên Khiết Ni có cảm giác sợ hăi, lo âu.
    Trước đây khi yêu chị Hạ Mạt, Lạc Hi từ chối tất cả những chương tŕnh không mấy quan trọng, chỉ là để buổi tối có nhiều thời gian ở bên cạnh chị Hạ Mạt hơn. Nhưng giờ đây, anh lại nhận tham gia tất cả mọi chương tŕnh, lịch làm việc kín mít, không c̣n cả thời gian để nghỉ ngơi, không có thời gian quan hệ bạn bè hay riêng tư cá nhân, thậm chí ngay cả khi Thẩm Tường gọi điện đến th́ mười lần, có đến chín lần anh nhờ cô bắt máy. Nếu như không phải quản lư Kiều kiên quyết bắt cô phải hỏi Lạc Hi cho bằng được, th́ cô cũng muốn thay anh trực tiếp từ chối những chương tŕnh này.
    Anh ấy đang tự hành hạ chính ḿnh đó sao…
    Những ngày này, mỗi lần tiếp nhận phỏng vấn hay lên chương tŕnh truyền h́nh, phóng viên và người dẫn chương tŕnh cũng đều hoặc trực tiếp hoặc ṿng vo ḍ hỏi vấn đề t́nh cảm giữa Lạc Hi và chị Hạ Mạt. Tuy Lạc Hi luôn cố tỏ ra cười nói vui vẻ như không có ǵ xảy ra, nhưng chỉ nói qua loa cho xong chuyện rồi sau đó lại lảng sang đề tài khác. Khiết Ni để ư thấy mỗi khi nhắc đến cái tên Hạ Mạt, người anh tự nhiên lại cứng đơ.
    “T́m cô ấy?”
    Lạc Hi khẽ thở dài, ngắm nh́n làn sương mờ mịt phủ đầy trên cửa kính ḥa lẫn với những hạt mưa bụi, anh buồn bă nói:
    “… Em muốn anh đi chúc mừng cô ấy sao?”
    “Không phải đâu!” Khiết Ni lo sợ trả lời, mắt lại nh́n xuống những tờ báo đăng tin liên quan đến việc chị Hạ Mạt sắp kết hôn, “… em luôn cảm thấy… có thể có chuyện hiểu lầm ǵ đó ở đây… có thể do những tin đồn xấu giữa anh và Thẩm Tường khiến chị Hạ Mạt hiểu lầm… cũng có thể chị Hạ Mạt có nỗi khổ tâm ǵ đó… có thể có khả năng cứu văn được chăng…”.
    “Vậy nếu như anh tận mắt trông thấy th́ sao?”
    Trong mắt Lạc Hi là một màu tối đen, anh dường như đang trở về cái đêm ở bệnh viện đó, tận tai nghe Hạ Mạt nói ra câu đó, tận mắt trông thấy Âu Thần ôm chặt cô. Lạc Hi đứng thẫn thờ, đôi môi từ sắc đỏ chuyển dần sang trắng bệch.
    Why do I keep running from the truth?
    [All I ever think about is you..]



    ..And I know this C R U S H ain't going away..

  4. #4
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1.827
    Next Level: 173

    “Cho là anh tận mắt nh́n thấy nhưng cũng có thể đó là giả mà, ví dụ như tin đồn giữa anh và Thẩm Tường đấy, trên báo đăng những h́nh như thế đó… thế nhưng kỳ thực anh và cô ấy có hẹn ḥ ǵ với nhau đâu…”, Khiết Ni suy nghĩ cẩn thận rồi đáp lời.
    Tận mắt chứng kiến mà c̣n là giả hay sao?
    Lạc Hi chợt thất thần.
    Sương đêm màu trắng phủ đầy trên khung cửa kính. Đúng rồi, anh không phải đă từng cố ư không giải thích với Hạ Mạt về tin đồn giữa anh và Thẩm Tường sao, thậm chí c̣n nói ra những lời chia tay nữa? Vậy c̣n Hạ Mạt, có khi nào là giả không, có khi nào là do cô ấy đang giận dỗi anh không, để buộc anh phải phát ghen…
    Lạc Hi nhớ lại những lời nói tuyệt t́nh mà bản thân đă từng nói với Hạ Mạt, nhớ lại đă có lúc anh từng cố t́nh khiến cô phải nổi cơn ghen…
    Đôi môi Lạc Hi thật nhợt nhạt.
    Nhưng…
    Trong mắt anh chợt có một tia sáng lóe lên, hệt như người sắp chết đuối vớ được cái cọc!


    ***



    Vào buổi trưa.
    Trong tiệm sách.
    Đứng trước từng dăy kệ thấp bé, ánh mắt của Doăn Hạ Mạt lướt từ từ qua những quyển sách, thỉnh thoảng cô lại đưa tay lấy một quyển rồi cúi đầu giở ra xem.
    Tiểu Trừng đă bắt đầu phải trải qua các cuộc kiểm tra sức khỏe trước khi chấp nhận phẫu thuật ghép thận. Bác sỹ nói cô nên giúp Tiểu Trừng có sức khỏe tốt nhất trước khi tiến hành phẫu thuật, cố tránh những vệc do quá mệt mỏi mà bị ngất. Tiểu Trừng rất ngoan, cậu mỉm cười đồng ư với cô rằng từ nay về sau sẽ giảm bớt thời gian vẽ tranh và chú ư nghỉ ngơi nhiều hơn.
    V́ thế, Doăn Hạ Mạt định mua vài tập tranh vẽ cho Tiểu Trừng xem trong thời gian nhàn rỗi ở pḥng bệnh. Đáng lẽ cô định đến tiệm sách một ḿnh, nhưng Âu Thần đúng lúc ấy lại xuất hiện, đi cùng với cô đến đây.
    Trong tiệm sách khá vắng vẻ.
    Doăn Hạ Mạt để lại tập tranh lên kệ sách, ngước nh́n lên, cô phát hiện trong tiệm vẫn là một không gian vắng vẻ và yên tĩnh, chỉ có mỗi hai vị khách là cô và Âu Thần.
    Trước đây cô có đến tiệm sách này vài lần, đây là tiệm sách chuyên về ngành mỹ thuật, tuy quy mô của tiệm không lớn, nhưng do các loại sách tương đối đầy đủ, nên tiệm luôn đông khách. Không hiểu sao hôm nay lại vắng vẻ và yên tĩnh đến không ngờ…
    Doăn Hạ Mạt lặng lẽ nh́n về phía Âu Thần.
    Âu Thần đứng ở đầu kệ sách phía trước, bên cạnh anh đă chất đầy một đống sách đă chọn, toàn bộ đều là tuyển tập tranh. Âu Thần lại cầm lên một quyển, cúi đầu chăm chú giở ra xem, những ngón tay dài xương xương, dường như Âu Thần gầy hơn trước rất nhiều, trên cổ tay vẫn c̣n buộc sợi ren lụa màu xanh.
    Kể từ cái đêm ở bệnh viện cô đồng ư điều kiện trao đổi của Âu Thần, ván coi như đă đóng thuyền. Giới truyền thông cũng gần như nhanh chóng biết được tin thành hôn giữa cô và Âu Thần.
    Tận đáy ḷng Doăn Hạ Mạt là cả một khoảng trống.
    Doăn Hạ Mạt không muốn biết tin tức thành hôn từ đâu lan truyền ra, c̣n về những lời công kích cay độc trên các phương tiện truyền thông, cô vốn đă vô cảm từ lâu rồi. Đây là cái giá mà cô phải trả chăng? Trên đời này chẳng có bữa tiệc nào là miễn phí, để có được những ǵ ḿnh muốn th́ dĩ nhiên phải trả cái giá tương đương với nó.
    Doăn Hạ Mạt nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần rồi nhanh chóng đem những tập tranh để vào giỏ mua hàng, đi về phía quầy tính tiền.
    “Em mua đủ rồi chứ?”
    Một giọng nam thấp và trầm vang lên, một bàn tay đưa ra và cầm lấy chiếc giỏ mua hàng từ trên tay cô. Doăn Hạ Mạt hơi do dự một chút, nhưng cuối cùng cũng để Âu Thần cầm giỏ mua hàng đi, dù ǵ cô cũng đă quyết định kết hôn với anh rồi, vậy th́ cũng nên dần dần tập làm quen với sự tồn tại của anh.
    “… Em mua đủ rồi.”
    Tập tranh From Monet to Picasso Tiểu Trừng rất thích mà ở đây lại không có, nhưng Doăn Hạ Mạt không kể với Âu Thần. V́ nếu để Âu Thần biết được, anh sẽ cố gắng bằng mọi cách mua về cho cô, nếu làm thế, trong ḷng cô sẽ cảm thấy rất áy náy.
    “Tất cả là 298 đồng chẵn.”
    Nữ nhân viên tính tiền ở quầy sách tính toán khá nhanh số sách mà Doăn Hạ Mạt chọn trong giỏ mua hàng, cô ta nở một nụ cười ngọt ngào.
    “Cảm ơn!” Doăn Hạ Mạt vừa nói vừa định lấy ví tiền trong túi xách ra th́ một chiếc thẻ tín dụng vàng đă được đưa tới tay cô nhân viên trước khi Doăn Hạ Mạt kịp rút tiền. Doăn Hạ Mạt hơi ngẩn người một chút, nhưng rất nhanh, ngón tay cô nhanh chóng chuyển từ chiếc thẻ tín dụng sang nơi để tiền mặt trong ví, lấy ra 300 đồng, Doăn Hạ Mạt nói với cô nhân viên quầy thu ngân:
    “Hăy dùng tiền của tôi đi, tôi có tiền mặt.”
    Giọng nói của cô rất b́nh tĩnh và có phần kiên quyết, khiến cô nhân viên tính tiền nh́n Âu Thần không biết phải làm ǵ.
    Âu Thần nh́n Doăn Hạ Mạt chăm chăm.
    Nhưng cô không hề quay đầu lên nh́n Âu Thần, chỉ lặng lẽ đặt tiền trên quầy thu ngân, dưới tia nắng ban trưa ấy, làn da trắng của cô dường như trở nên trong suốt hơn.
    Âu Thần chậm răi cầm lại chiếc thẻ của ḿnh.
    Tính xong số tiền sách của Doăn Hạ Mạt, cô nhân viên bắt đầu tính số sách mà Âu Thần đă mua. Tất cả sách Âu Thần mua đều là những tập tranh nhưng lại không có một quyển nào giống những quyển Doăn Hạ Mạt vừa mới mua, khi cô nhân viên quét mă số sau quyển sách, Âu Thần lại nh́n những tập tranh mà Doăn Hạ Mạt đă mua, rồi xuống giọng hỏi:
    “Trong tiệm không có cuốn From Monet to Picasso à?”
    Doăn Hạ Mạt ngạc nhiên ngẩng đầu nh́n Âu Thần.
    Trên đường đến tiệm sách, anh đă từng xem sơ qua tờ danh sách những tập tranh mà cô muốn mua, chỉ là vài giây thôi, mà anh lại có thể ghi nhớ đến vậy sao.
    “À, hôm trước cửa hàng vừa mới bán hết, vẫn chưa kịp lấy hàng bổ sung.” Cô nhân viên ḍ t́m một lúc rồi áy náy trả lời.
    “Thế nhanh nhất là bao lâu mới có?”
    “Ba ngày sau sẽ có, nếu anh cần, đợi khi có sách chúng tôi sẽ lập tức mang đến tận nơi cho anh.” Cô nhân viên mỉm cười đáp.
    “Cũng được…”
    Âu Thần gật đầu đồng ư.
    Ra khỏi tiệm sách, khí trời âm u khó chịu, dường như đang muốn mưa. Doăn Hạ Mạt chú ư đến tấm biển nhỏ “Tạm ngừng phục vụ” trước cửa tiệm sách, nhưng khi cô và Âu Thần vừa ra khỏi, th́ nhân viên trong tiệm lập tức gỡ tấm biển ra.
    Từ lúc c̣n nhỏ, Âu Thần luôn làm như vậy, anh luôn muốn mọi không gian chỉ dành riêng cho anh và cô. Nhiều khi điều đó khiến Doăn Hạ Mạt có cảm giác ḿnh chẳng qua chỉ là một con két tơ vàng mà anh đang nuôi vậy. Nhưng khi nghĩ sang chuyện gần đây, khi tin tức kết hôn của cô lan truyền đi khá rầm rộ, Âu Thần làm như vậy cũng là một cách muốn bảo vệ cô.
    Doăn Hạ Mạt cúi đầu xuống như muốn che đi tâm trạng phức tạp trong ánh mắt của ḿnh.
    Chiếc xe hơi hiệu Lincoln thân dài chạy trên con đường trở về bệnh viện.
    Tài xế đang tập trung lái xe.
    Xe có cửa kính cách âm, nên không gian trong xe dường như chỉ có Âu Thần và Doăn Hạ Mạt.
    Doăn Hạ Mạt nh́n cảnh vật bên ngoài, ánh mắt mông lung, mơ hồ, dường như những suy nghĩ trong đầu đều trống rỗng, cô im lặng như một con búp bê. C̣n Âu Thần đang xem báo kinh tế tài chính, nhưng ngón tay lại không hề chuyển sang trang khác, sau cùng Âu Thần ngẩng đầu lên, lặng lẽ nh́n cô chăm chú.
    “Anh rất lấy làm tiếc, những tin tức trên báo chắc chắn khiến em cảm thấy rất phiền.”
    Giọng nói thấp và trầm của Âu Thần vang lên trong xe.
    Doăn Hạ Mạt quay đầu nh́n Âu Thần. Mây đen dày đặc bên ngoài cửa kính, những tia sáng lúc này âm u hệt như sắp chuyển sang đêm khuya vậy, dưới luồng sáng yếu ớt ấy, gương mặt của Âu Thần nh́n không rơ lắm.
    “Không sao cả.” Doăn Hạ Mạt cười nhạt, “Nếu đă quyết định kết hôn th́ giới truyền thông sớm muộn ǵ cũng sẽ biết được, bây giờ chẳng qua chỉ là hơi sớm một chút mà thôi.”
    “Những tin đồn không tốt ấy, anh sẽ giải quyết.”
    “Cảm ơn anh!”
    Doăn Hạ Mạt khách sáo đáp.
    Sau đó, vẻ mặt cô lại bắt đầu đăm chiêu, dường như cô đang nghĩ đến điều ǵ đó, lại có vẻ như chẳng nghĩ ngợi ǵ. Trời bắt đầu trở mưa, những giọt mưa rơi đầy trên cửa kính xe, làn da của Doăn Hạ Mạt bị phản chiếu lên kính trở nên trắng đẹp lạ thường. Cứ như vậy, ngồi bên cạnh Âu Thần mà cô có vẻ quá xa cách.
    “Em…”
    Ánh mắt Âu Thần trầm tư, tuy biết rằng đây chẳng qua chỉ là một cuộc trao đổi, nhưng anh lại ước mong có thể nh́n thấy nét mặt vui mừng hạnh phúc của Hạ Mạt giống như một cô dâu b́nh thường trên khắp thế gian này.
    “… có hối hận không?”
    “Không.”
    “…” Ánh mắt Doăn Hạ Mạt trông như nước biển buổi sớm nhẹ nhàng lướt trên gương mặt Âu Thần, “có một câu, h́nh như đến giờ em vẫn chưa nói với anh”.
    “Cái ǵ?”
    “Cảm ơn anh, Âu Thần.” Doăn Hạ Mạt nh́n Âu Thần mỉm cười.
    “…”
    “Cảm ơn anh đă đồng ư hiến thận cho Tiểu Trừng… Những ngày qua, em luôn nghĩ có phải là em đă quá ích kỷ không. Phẫu thuật đổi thận đối với sức khỏe của anh mà nói, suy cho cùng cũng sẽ tổn hại đến cơ thể anh, em lại cố chấp yêu cầu anh nhất định phải hiến thận cho Tiểu Trừng. Nghĩ lại, đúng là quá đáng quá.”
    “Em không giận anh chứ?” Tim Âu Thần thắt lại.
    “Ban đầu, em có giận anh”. Doăn Hạ Mạt nh́n ra bên ngoài cửa xe, cảnh vật bên đường được bao phủ bởi làn mưa bụi thành một khung cảnh mờ mịt, “Nhưng, có lư do ǵ để giận anh cơ chứ. Tiểu Trừng là em trai của em, với anh chỉ là người ngoài, không có mối liên hệ nào, sức khỏe đối với anh mới là quan trọng nhất, cho dù anh kiên quyết từ chối yêu cầu của em, em cũng không có tư cách để trách anh”.
    “…”
    Âu Thần nh́n Doăn Hạ Mạt, trong ánh sáng buổi trưa lành lạnh, cô như bị bao vây bởi làn mưa bụi bên ngoài cửa sổ xe, rơ ràng là đang ngồi trước mặt anh, nhưng dường như anh không thể nào rút ngắn khoảng cách lại được. Anh cảm thấy tim ḿnh đau nhói, sau cùng, anh chậm răi nói một cách nhọc nhằn, “Hay là chúng ta dời ngày kết hôn lại, đợi khi Doăn Trừng phẫu thuật xong, đợi đến…” Đợi đến khi cô thật sự có thể chấp nhận anh…
    Nhưng như thế th́ đợi đến bao giờ đây, anh đă chờ đợi cô từ năm mười bốn tuổi rồi, cuối cùng th́ phải đợi bao lâu nữa, và Lạc Hi liệu có cho anh cơ hội chờ đợi lần nữa không….
    Doăn Hạ Mạt sững sờ nh́n Âu Thần.
    Cô để ư đến ánh mắt lặng lẽ và những ngón tay nắm thật chặt của anh, một lúc sau, cô hạ giọng trả lời, “Nếu ngày kết hôn đă định rồi th́ không cần phải thay đổi nữa. Việc này là do em tự nguyện nhận lời, sau lễ cưới em sẽ cố gắng làm tốt bổn phận của một người vợ.”
    Một người vợ….
    Tận đáy ḷng Âu Thần như bị kim đâm! Rồi dần dần, một làn hơi nóng từ đó tuôn trào ra, ngày càng sôi sục…
    Lúc này điện thoại đột ngột vang lên.
    Âu Thần cố nén ḷng lại để nghe cái âm thanh phát ra từ điện thoại, là Simon nhắc nhở anh chiều nay năm giờ sẽ có cuộc hẹn với các lănh đạo cấp cao ngân hàng Hối Phong. Âu Thần đáp trả vài câu rồi nhanh chóng kết thúc cuộc gọi.
    Chiếc xe Lincoln thân dài dừng lại trước cổng bệnh viện.
    “Cảm ơn anh đă cùng em đến tiệm sách.”
    Doăn Hạ Mạt nói với Âu Thần, trên môi nở một nụ cười chiếu lệ, ánh mắt trong suốt như pha lê, cô kiên quyết từ chối việc Âu Thần muốn đưa cô đến tận pḥng bệnh Tiểu Trừng. Một ḿnh ôm những tập tranh vừa mới mua, cô bước ra khỏi xe, đi trong cơn mưa bụi.
    Ngồi trong xe, Âu Thần lặng lẽ nh́n theo bóng dáng Doăn Hạ Mạt.
    Dưới làn mưa bụi ấy.
    Dáng cô có vẻ như gầy yếu mỏng manh, nhưng sống lưng lại rất thẳng.
    Cô đi rất nhanh.
    Thậm chí không hề quay đầu nh́n Âu Thần một lần nào.
    Khi vào đến đại sảnh của bệnh viện, cô cũng không hề quay đầu nh́n lại, rồi dần dần biến mất trong đoàn người.


    ***



    Doăn Hạ Mạt nhắm mắt lại.
    Đứng ở một góc đại sảnh của bệnh viện cho đến khi không c̣n cảm thấy cái ánh mắt lặng lẽ dơi nh́n từ phía sau cô mới từ từ thả ḷng người, nụ cười trên môi tắt dần, đôi môi càng lúc càng trở nên nhợt nhạt hơn. Ở trước mặt Âu Thần, Doăn Hạ Mạt luôn có cảm giác tội lỗi nặng trĩu, đến nỗi cô cảm thấy không tài nào thở được.
    Chính cô đă yêu cầu Âu Thần phải hiến thận cho Tiểu Trừng.
    Chính cô đă đồng ư điều kiện trao đổi này.
    Nếu vậy th́ đương nhiên cô phải cố gắng đáp trả anh ấy.
    Như vậy mới công bằng…
    Thế nhưng, cô không tài nào làm được, Doăn Hạ Mạt muốn dùng kỹ năng diễn xuất để che giấu điều đó, nhưng cô biết điều đó không thể lừa được ánh mắt của Âu Thần, nó chỉ khiến Âu Thần càng trở nên lặng lẽ, ít nói hơn mà thôi. Hôm nay, phải chăng Âu Thần đă lại bị cô làm tổn thương…
    Chậm răi bước đi trên hành lang bệnh viện.
    Doăn Hạ Mạt thổn thức suy nghĩ.
    Sự việc của năm năm trước đă dần vơi đi trong kư ức cô, dẫu đêm đó ở gốc cây anh đào, cô từng rất giận Âu Thần, hay ở cái nơi tối đen kia cô đă thề rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ tất cả như tan thành mây khói. Hoặc giả đối với Âu Thần mà nói, sự xuất hiện của cô mới chính là tai kiếp lớn của anh chăng…
    Chả mấy chốc, bước chân đă đưa cô đến trước cửa pḥng bệnh của Doăn Trừng.
    Doăn Hạ Mạt hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại, để có thể mỉm cười, để đôi mắt của ḿnh vui vẻ giống như v́ sao lấp lánh. Doăn Hạ Mạt gơ cửa pḥng bệnh, rồi mở cửa đi vào trong.
    “Chị…”
    Trong pḥng không bật đèn, cơn mưa bên ngoài cửa sổ khiến căn pḥng trở nên âm u đến kỳ lạ. Doăn Trừng khẽ gọi cô, lưng cậu tựa vào đầu giường, trên đầu gối là một bảng kẹp vẽ, nhưng lại không thấy rơ nét mặt.
    “Em lại vẽ tranh nữa à, không phải đă nói sẽ ít vẽ rồi sao?” Trong nụ cười của Doăn Hạ Mạt mang chút trách mắng. Doăn Hạ Mạt đưa tay bật ngọn đèn lớn của pḥng bệnh, căn pḥng tràn ngập ánh sáng tức th́, “em xem chị mua cái ǵ về cho em này”.
    “Là cái ǵ vậy?”
    Doăn Trừng ṭ ṃ.
    “Em chắc chắn sẽ thích!”
    Doăn Hạ Mạt chớp chớp mắt vui vẻ bước qua phía bên kia, định đem chồng tập tranh dày đặt lên chiếc tủ đầu giường của Tiểu Trừng, đột ngột cô phát hiện ra Trân Ân cũng đang ở trong pḥng bệnh.
    “Trân Ân, cậu cũng ở đây à.”
    Doăn Hạ Mạt mỉm cười chào Trân Ân.
    Trân Ân đang đứng bên cửa sổ, thần sắc kỳ lạ đến khó tả.
    “Ơ…”
    Trân Ân ngơ ngác nh́n Doăn Hạ Mạt, dường như sự xuất hiện của Doăn Hạ Mạt có vẻ không đúng lúc cho lắm, sau đó ánh mắt của Trân Ân từ người Hạ Mạt chuyển sang hướng khác.
    Doăn Hạ Mạt cũng nh́n theo hướng ánh mắt của Trân Ân.
    Trên chiếc sofa nhỏ màu đỏ đối diện với giường bệnh.
    Đôi mắt của người ấy đen như màn đêm, đang chăm chú nh́n cô, trong ánh mắt ấy dường như phủ đầy hơi sương, anh ta từ từ đứng dậy, ánh mắt đọng lại trên gương mặt cô.

    “Đă lâu không gặp.”

    Giọng nói của Lạc Hi có chút khàn và nhỏ, giống như tiếng mưa bụi bên ngoài cửa sổ vậy, trong phút chốc, cả thế giới như yên lặng không một tiếng động.
    Why do I keep running from the truth?
    [All I ever think about is you..]



    ..And I know this C R U S H ain't going away..

  5. #5
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1.827
    Next Level: 173

    CHƯƠNG 2

    Mưa vẫn cứ rơi.

    Ngoài ban công ở tận cùng dăy hành lang dài của bệnh viện, cây thường xuân ngày hè vẫn xanh biếc, cơn gió thoảng qua mang theo hơi lạnh đầu mùa thu.

    “Thật có lỗi, muộn như vậy mới đến thăm Tiểu Trừng, anh đă t́m em... đă gọi điện thoại cho em... nhưng em toàn tắt máy.” Giọng Lạc Hi dịu dàng yên ả như làn mưa bụi tung bay trong không trung, chỉ có câu cuối cùng hơi để lộ một chút ưu tư.
    “...”
    Hàng mi cong từ từ che khuất đôi mắt Doăn Hạ Mạt, cô chăm chú nh́n vệt nước mưa tạt ướt dưới ban công, hồi lâu Hạ Mạt nói:
    “Ở bệnh viện cần phải yên tĩnh, nên em đă tắt máy.”
    “Vậy à...”
    “Vâng.”
    Yên lặng choán cả một góc bệnh viện.

    Lạc Hi nh́n Hạ Mạt đang đứng bên cạnh ḿnh.

    Dưới làn mưa bụi tung bay trong không trung, đôi mắt Doăn Hạ Mạt tĩnh lặng, trong suốt như thể Lạc Hi là người bạn cũ đă lâu không gặp, một hồi ức loáng thoáng mờ nhạt, một sự rung động không thể hiện rơ tâm trạng. Vừa mới đây thôi, lúc nh́n thấy cô trong pḥng bệnh, đôi mắt thất thần ngơ ngác và đôi môi bỗng chốc trở nên trắng bệch của Hạ Mạt gần như khiến Lạc Hi tưởng rằng tận trong đáy ḷng, cô vẫn c̣n nhớ anh...
    Nh́n nhầm chăng...
    Lạc Hi cố xua đi suy nghĩ cứ vật vờ trong đầu ấy, anh lại lên tiếng:
    “Thế bệnh t́nh của Tiểu Trừng sao rồi?”
    “… Sức khỏe của Tiểu Trừng xưa nay vẫn kém, lần này nằm viện ráng tĩnh dưỡng điều trị cho thật tốt, đợi khỏe hẳn mới về nhà.” Hạ Mạt cố mỉm cười.
    “Vậy à?” Lạc Hi nhíu mày cảm thấy có điều ǵ đó không ổn.
    “... Vâng.” Nụ cười của Hạ Mạt có chút gượng gạo.
    “Anh... có thể đến thăm Tiểu Trừng thường xuyên được không?”, Lạc Hi chậm răi nói, “… hy vọng sẽ không làm phiền đến em”.
    “Không cần đâu.”
    Doăn Hạ Mạt đáp nhanh, rồi lại vội cúi đầu xuống.
    Cái dáng vẻ cố t́nh thả lỏng ban năy của Lạc Hi bỗng chốc lại trở nên cứng đờ!
    Lạc Hi sững sờ nh́n Hạ Mạt, trong ḷng anh như có làn hơi lạnh bắt đầu từ từ chảy tràn trong mạch máu. Cả trăm câu nói chuẩn bị trên đường đến đây khi năy bỗng chốc tan biết hết, tất cả mọi thứ đều bị ba chữ ngắn ngủi lạnh nhạt này của Doăn Hạ Mạt xóa tan đi tất cả, nỗi đau đớn tột cùng trong lồng ngực, Lạc Hi gần như không thể kiềm chế được nữa bật thành tiếng:
    “Sao hả, ư em là sợ anh đến bệnh viện sẽ đụng phải Âu Thần hay sao? Em sợ anh sẽ mang phiền phức đến cho em đấy à?”
    Doăn Hạ Mạt lặng lẽ nh́n những hạt mưa bên ngoài ban công, sự mệt mỏi cực độ của mấy ngày nay khiến cô không c̣n hơi sức, tâm trí đâu mà phản bác nữa, cô lạnh nhạt trả lời, “Nếu anh đă nghĩ như vậy, th́ cứ cho là vậy đi”.
    Cơn đau buốt nhói trong tim!
    Giờ đây, ngay cả một lời phủ nhận và giải thích cũng không c̣n nữa ư? Thế th́ anh c̣n ở nơi này để làm ǵ nữa?! Lạc Hi nắm chặt tay lại, anh không c̣n muốn ở lại thêm một phút nào nữa, muốn quay lưng bỏ đi ngay lập tức! Thế nhưng lư trí cuối cùng trong con người anh đă níu giữ anh lại, tuy rằng nỗi đau khổ v́ bị người khác làm tổn thương đang giày ṿ anh, nhưng anh biết, đây là cơ hội cuối cùng, bây giờ nếu anh bỏ đi, th́ có lẽ thật sự sẽ không c̣n cơ hội giữ được cô ấy nữa...
    “Xin lỗi.”
    Lạc Hi xin lỗi một cách khó khăn.
    Những lời đồn ác ư và sự chế giễu không khiến sắc mặt Doăn Hạ Mạt thay đổi, vậy mà hai từ “xin lỗi” lại khiến cô phải ngạc nhiên ngẩng phắt đầu lên! Nh́n vẻ mặt đau khổ không nói nên lời của Lạc Hi, trái tim vốn đă đau khổ đến tê dại của Hạ Mạt h́nh như dần dần thổn thức trở lại, đôi môi cô khẽ động đậy, Hạ Mạt như muốn nói điều ǵ đó, nhưng... giờ c̣n có thể nói điều ǵ được nữa đây...
    Sau khi đă đồng ư điều kiện của Âu Thần, cô vẫn c̣n tư cách để giải thích nữa ư...
    Trong giây phút ấy.
    Cả hai người đều không nói ǵ.
    “Hôm qua, không ngờ t́nh cờ anh gặp người dẫn chương tŕnh của chương tŕnh Super star trước đây, anh ta vẫn c̣n nhớ hai chúng ta.” Khá lâu sau, Lạc Hi đánh tan bầu không khí yên lặng ấy.
    Doăn Hạ Mạt sững người.
    “Em đă quên rồi ư?” Lạc Hi nhớ lại ngày trước, đôi môi đẹp như hoa anh đào, Lạc Hi mỉm cười, “ba người chúng ta, Doăn Hạ Mạt, Doăn Trừng, Lạc Hi cùng tham gia chương tŕnh đó...”
    Lạc Hi khe khẽ hát bài hát đó.
    Bên giọng hát nho nhỏ của Lạc Hi, Hạ Mạt dường như được quay về cái sân khấu đă rất lâu trước đây....
    Lạc Hi khi ấy là một cậu bé mười sáu tuổi từ hàng ghế khán giả đứng dậy... một luồng rực rỡ tỏa ra, đôi mắt Lạc Hi long lanh như những v́ sao, làn da đẹp tựa hoa anh đào... Lạc Hi đứng giữa sân khấu, tay trái nắm lấy tay cô, tay phải nắm lấy tay Tiểu Trừng, anh cất tiếng hát trong trẻo tuyệt mỹ...
    ...
    Mỗi ngày mỗi ngày lớn lên
    Mỗi ngày mỗi ngày nở hoa
    Mẹ là ánh mặt trời
    Con là hoa hướng dương trên bậu cửa sổ
    Không sợ khó khăn
    Không sợ khô héo

    ...
    Những chiếc lá xanh biếc trên cây thường xuân xào xạc dưới làn mưa bụi.
    Lạc Hi lặng lẽ ngâm nga từng câu hát, gần như không có một âm thanh nào, giống như ánh sao lặng lẽ trên bầu trời khuya vậy. Hạ Mạt sững sờ, khóe miệng dần dần nở một nụ cười mê ly, dường như cô và Lạc Hi không hề lớn lên, dường như thời gian vẫn luôn dừng lại tại đêm hôm đó, thời gian không hề trôi qua...
    Lạc Hi bất ngờ dừng lại.
    “Ngày anh sống một ḿnh bên Anh quốc, mỗi khi nhớ lại, anh thấy ḿnh vừa ngốc lại vừa buồn cười, không ngờ đă bị sự vui vẻ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đánh lừa. Từ đó đến giờ, học bài học kinh nghiệm đă vấp phải vẫn chưa đủ hay sao?”
    Lạc Hi cười đau xót.
    Đôi môi Lạc Hi trắng bệch như những cánh hoa bị nước mưa làm phai tàn sắc màu.
    “... Nhưng nếu như không phải chính v́ những hồi ức này, có thể ngày sống ở Anh quốc, anh đă buông xuôi rồi. Những lúc như vậy anh nói với ḷng ḿnh, anh nhất định phải quay trở lại, hỏi rơ tại sao anh bị bỏ rơi... Nhưng rồi sau này, điều đó đă không c̣n quan trọng nữa.”
    Lạc Hi lặng lẽ dán mắt nh́n Hạ Mạt.
    “Nhưng lần này, tại sao anh lại bị bỏ rơi nữa chứ.”
    “Lạc Hi...”
    Ngoài ban công, từng hạt, từng hạt mưa bụi không ngừng rơi xuống, trên từng chiếc lá của cây thường xuân đọng lại những giọt nước long lanh. Doăn Hạ Mạt hít một hơi thật sâu, cô b́nh tĩnh nói:
    “... không phải anh đă nói chia tay rồi sao?”

    ***



    Chiếc xe Lincoln thân dài vẫn chay trên đường.
    Âu Thần lặng lẽ nh́n ra bên ngoài cửa xe, những hạt mưa nhỏ trên cửa kính đan xen nhau, trong không gian vắng lặng lạnh lẽo ấy, h́nh dáng anh càng trở nên cô đơn hiu quạnh.
    Cuối cùng đă có thể cùng với cô ấy chung sống.
    Cuối cùng linh hồn anh và linh hồn cô ấy cũng đă có thể ḥa làm một.
    Cuối cùng vào những buổi sáng, anh đă có thể trông thấy Hạ Mạt ngay khi vừa mở mắt thức dậy, anh có thể cảm nhận được hơi thở của cô tràn ngập khắp không gian của anh, anh có thể thường xuyên được trông thấy gương mặt của cô, không c̣n phải lo sợ cô sẽ quên đi...
    Thế nhưng...
    Tại sao vẻ mặt không vui của Hạ Mạt lại khiến trái tim anh đau đến vậy...
    Tuy Hạ Mạt luôn cười tươi, luôn cố gắng ngụy trang nhưng tận sâu trong đáy mắt cô luôn có một khoảng trống khó mà che giấu được dường như tất cả mọi thứ đó đang dần nuốt chửng cả sinh mệnh cô vậy.
    Âu Thần biết rơ rằng thật ra Hạ Mạt...
    Âu Thần lạnh lùng khẽ nhếch môi. Nắm chặt điện thoại trong tay, những ngón tay của anh cứng ngắc đến trắng bệch, ḷng bàn tay có chút mồ hôi. Anh đă nắm chặt điện thoại rất lâu, rất lâu, hạt mưa trong suốt rơi lăn tăn, lặng lẽ tạt lên cửa kính xe.
    Chiếc Lincoln Limousine vẫn lặng lẽ chạy trên đường.
    Ngón tay Âu Thần chậm răi nhấn một số máy lên điện thoại, rất lâu, cuối cùng mới có thể tiếp tục nhấn tiếp. Anh ngắm làn mưa bụi bên ngoài cửa xe, giống như vừa năy ngắm h́nh bóng cô từ từ biến mất dần trong hành lang bệnh viện vậy. Âu Thần nói vào điện thoại:
    “... Ngày thành hôn... hoăn lại.”

    ***



    Ngoài ban công của bệnh viện.
    Những chiếc lá xanh biếc của cây thường xuân xào xạc dưới làn mưa bụi.


    Cái đêm chia tay đó...

    “Đó là thật.”
    Lạc Hi chằm chặp lạnh lùng nh́n Hạ Mạt, “Anh và Thẩm Tường... đúng là đă hôn nhau.”

    ...
    “Chúng ḿnh chia tay đi.”
    Dường như chẳng mất ít sức lực nào để nói ra năm từ quá ư là đơn giản này, chỉ có điều khi Lạc Hi phát ra câu đó, h́nh như giọng nói của anh bị chẹn cứng lại.


    “Thật ra tôi cũng chẳng có tư cách ǵ để chỉ trích cô. Đúng là tôi và Thẩm Tường đă hôn nhau, cũng chuẩn bị chính thức quan hệ với nhau... Doăn Hạ Mạt, cô cho rằng, tôi không có cô th́ không ổn sao?”

    Tại lâu đài Thiên Nga, Lạc Hi và Thẩm Tường nắm tay nhau xuất hiện tại đại sảnh...


    “Là anh đă nói vậy à?”
    Lạc Hi buồn bă cười nhạt, cơn mưa vẫn lặng lẽ rơi sau lưng, dường như có một làn sương mù mờ mịt đang bao trùm lấy anh.
    “Nhưng khi hai người yêu nhau tranh căi, không phải cũng sẽ nói những lời dỗi hờn sao? Chỉ cần làm lành th́ mọi việc sẽ tốt hơn trước, hai người sẽ hiểu nhau hơn, không phải thế sao...”
    Doăn Hạ Mạt ngơ ngác nh́n Lạc Hi, bỗng nhiên, cô hơi hoảng tránh ánh mắt đen trầm mặc của anh! Không thể, không thể tiếp tục nh́n anh ấy, không thể nghe anh ấy nói nữa, Hạ Mạt cố gắng ra lệnh cho con tim đau đớn dằn vặt của ḿnh phải trở nên sắt đá hơn! Cô đă không c̣n quyền để lựa chọn nữa rồi, tất cả đều đă được an bài...
    “Không có Thẩm Tường, không có bất kỳ ai...” Giọng Lạc Hi ngày càng nhỏ dần.
    “Không liên quan đến cô ấy.” Doăn Hạ Mạt khẳng định, đôi môi mím chặt, ánh mắt lướt qua vai, Hạ Mạt hướng nh́n bầu trời đang mưa xối xả, “Em đă từng tin rằng vị scandal giữa anh và Thẩm Tường là giả, nhưng điều đó thật sự đă làm em tổn thương, khiến em có cảm giác như anh không coi trọng em... hoặc giả, chúng ta thật sự không thích hợp sống bên nhau. Bởi luôn có cảm giác không an toàn trong con tim, cái anh cần là một người thực sự hết ḷng toàn tâm toàn ư yêu thương anh, một người yêu anh mà không đắn đo suy tính, không có những vướng mắc tạp niệm khác. Khi anh và những nghệ sĩ khác vướng mắc vào những vụ scandal với nhau, em sẽ phải nổi cơn ghen; khi anh về nhà muộn, em sẽ phải lo lắng; khi anh có nhiều show diễn không thể ở bên cạnh em, em sẽ phải giận dỗi...”
    “Chẳng lẽ em không thể làm thế được sao?”
    “Em không làm được.” Doăn Hạ Mạt cười trong đau khổ, “Em sẽ không ghen, nếu như em tin anh, tin những lời đồn đó là giả; nếu em không tin anh, em sẽ tự khắc chủ động rời xa anh. Với lại, trong cuộc sống của em, vẫn c̣n rất nhiều việc khác quan trọng hơn t́nh yêu, anh sẽ không phải là tất cả đối với em”. Thế nên, anh và cô không thể t́m được tiếng nói chung, có lẽ cuối cùng vẫn phải chia tay, có lẽ chia tay sớm một chút đối với Lạc Hi sẽ ít tổn thương hơn. Doăn Hạ Mạt cố an ủi bản thân như thế, cô không dám nh́n thẳng vào đôi mắt của Lạc Hi.
    “Là cái ǵ nào? Có chuyện ǵ có thể quan trọng hơn cả anh sao?”
    Doăn Hạ Mạt cắn chặt môi im lặng không nói lời nào.
    “Tiểu Trừng đối với em là quan trọng nhất, đúng không?” Lạc Hi hạ giọng nói.
    “... Vâng.”
    Tuy biết rơ câu trả lời của Doăn Hạ Mạt sẽ là như vậy, nhưng trái tim Lạc Hi vẫn rất đau, anh sững sờ nh́n Doăn Hạ Mạt, sau đó lại nở một nụ cười gượng gạo.
    “C̣n ǵ nữa? C̣n cái ǵ nữa không? Sự nghiệp của em phải không?”
    “...”
    Đôi môi Doăn Hạ Mạt khẽ động, nhưng cuối cùng cô cũng không nói lời nào, lúc này phủ nhận hay giải thích th́ đâu có ư nghĩa ǵ nữa? Lúc này cô nên quyết đoán hơn, chấm dứt và cắt đứt hết mọi thứ chứ không phải ở đây để tranh luận nguyên nhân căi cọ giữa hai người. Thế nhưng, tại sao... cô lại không nói được lời nào...
    Lạc Hi tiếp tục hỏi Doăn Hạ Mạt:
    “Thế c̣n bạn bè của em, Trân Ân, Phan Nam, cứ cho là cả Đào Thục Nhi, Khiết Ni... họ cũng quan trọng hơn cả anh sao?”
    “Lạc Hi à...”
    “Không sao đâu. Nếu tất cả những điều này anh đều có thể chấp nhận được hết, th́ được rồi phải không?” Lạc Hi mỉm cười với Doăn Hạ Mạt, nỗi đau ẩn chứa trong ánh mắt anh khiến trái tim cô như bị dao cứa.
    “Nếu như tất cả những điều này anh đều chấp nhận cả, nếu như từ nay về sau anh sẽ không suy tính hơn thiệt nữa, nếu như anh xin lỗi em về những lời nói trước đây đă khiến em tổn thương...”
    Ngoài ban công mưa vẫn cứ rơi.
    Sâu trong đáy mắt Lạc Hi như có làn sương mỏng manh, anh nở một nụ cười ấm áp rồi nhẹ nhàng đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt Doăn Hạ Mạt.
    “... vậy th́, em có thể đừng giận dỗi nữa được không, và đừng nói những lời chia tay nữa được không?”
    Why do I keep running from the truth?
    [All I ever think about is you..]



    ..And I know this C R U S H ain't going away..

  6. #6
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1.827
    Next Level: 173

    ***



    Cảnh vật bên ngoài cửa xe âm thầm lướt nhanh trong cơn mưa.
    Rất lâu, Âu Thần im lặng nh́n chằm chằm vào chiếc điện thoại đă tắt máy, khi năy bộ phận đối ngoại của tập đoàn hỏi anh muốn tŕ hoăn lễ cưới đến khi nào, nhưng anh lại không trả lời được, anh chỉ có thể nói những dự định về lễ cưới tạm thời dừng lại thế thôi.
    Phải đợi cô ấy bao lâu đây...
    Phải bao lâu nữa cô ấy mới thật sự chấp nhận anh.
    Có khi nào không bao giờ có được một ngày như thế không...
    Đột nhiên Âu Thần nh́n thấy chiếc túi giấy bên trong xe. Trong đó đựng những tập tranh anh mua ở tiệm sách, định cùng cô tặng cho Tiểu Trừng, nhưng khi năy những cử chỉ có phần xa lạ và khách sáo của Hạ Mạt lúc bước xuống xe đă khiến anh quên mất.
    Chiếc túi giấy yên lặng ở lại trên ghế xe.
    Giống như bị người ta bỏ rơi vậy.
    Âu Thần không nói ǵ, quay đầu nh́n ra bên ngoài cửa xe, bên đường có một cửa hàng bán sách mỹ thuật vụt ngang qua nhanh trong cơn mưa, Âu Thần lập tức la lớn: “Dừng xe!”.
    Tài xế dừng xe bên đường.
    Âu Thần đi vào tiệm sách, anh bước thẳng đến trước mặt nhân viên cửa hàng sách hỏi:
    “Ở đây có cuốn From Monet To Picasso không?”
    Nhân viên cửa hàng sách tra t́m một lúc, đúng là có. Âu Thần cầm tập tranh quay trở lại xe, mưa khiến người anh hơi ướt một chút, anh nói với giọng hơi trầm:
    “Quay lại bệnh viện!”

    ***



    Tại ban công ở cuối dăy hành lang bệnh viện.
    Những hạt mưa bụi nhẹ nhàng rơi vào từ bên ngoài ban công, chiếc áo trắng của Lạc Hi đă bị mưa tạt hơi ướt thành ra trông nhàn nhạt, trong suốt. Lạc Hi xoay người đứng dậy, ánh mắt dịu dàng nh́n Doăn Hạ Mạt một cách thành khẩn.
    “Hạ Mạt, là anh đă sai... anh đă quá yêu em, đă quá lo sợ mất em... nên anh đă suy tính hơn thiệt quá nhiều, đôi khi lại quá trẻ con... nhưng đây là lần đầu tiên anh phạm lỗi nên vẫn c̣n cơ hội để sửa lỗi phải không em?”
    Lạc Hi nhẹ nhàng mỉm cười nh́n gương mặt Doăn Hạ Mạt, dường như chỉ cần cô mỉm cười một chút th́ cả thế giới này sẽ trở lại tươi đẹp như ban đầu. Thế nhưng ánh mắt chứa đầy sự yếu đuối không xác định rơ của anh lại nói với cô rằng, nụ cười của anh thật yếu đuối biết bao.
    “Em xin lỗi...”
    Từ từ nhắm mắt lại, Doăn Hạ Mạt đứng đó cố sao cho thật cứng rắn, cô không dám để lộ một chút ǵ gọi là đau đớn hay lo sợ trong đáy ḷng ḿnh.
    “Không phải nguyên nhân do anh... mà do em...”
    Doăn Hạ Mạt không hiểu sao đột nhiên lại cảm thấy con tim đau đến khó thở như thế, trong cổ họng cô dường như có ǵ đó ngăn lại không cho cô nói tiếp được nữa. Hạ Mạt cứ tưởng rằng ḿnh đă có thể vứt bỏ hết tất cả mọi chuyện ngoại từ Tiểu Trừng, cô cứ tưởng rằng ḿnh đă trở nên hoàn toàn lạnh lùng để có thể đối mặt với anh...
    Anh không thích hợp nói những lời như thế này một tí nào..
    Chàng thiếu niên có vẻ đẹp mê hoặc ḷng người dưới gốc cây anh đào ngày nào, luôn kiêu ngạo và cố chấp, cứ muốn dùng vẻ đẹp ưu tú và hoàn mỹ của ḿnh để làm áo giáp bên ngoài, chứ nhất định không chịu để lộ cái cảm giác không an toàn nằm sâu trong đáy ḷng ḿnh. Một người như anh, làm sao có thể, làm sao có thể nói ra được những lời như thế...
    Huống hồ, người sai...
    Kỳ thực là cô cơ mà.
    Đôi môi Lạc Hi trắng bệch đến đáng sợ.
    “Tại sao phải nói lời xin lỗi, không phải tại anh đă đề nghị chia tay sao? Phải là anh...”
    “Không, cứ cho là...” Doăn Hạ Mạt từ đầu đến cuối không dám nh́n thẳng vào Lạc Hi, giọng nói của cô cứng đờ lại, “... cứ cho là anh không đề nghị chia tay, th́ em cũng sẽ đề nghị...”.
    “... Thật vậy ư?”
    Lạc Hi khe khẽ hỏi, tận sâu trong đáy mắt anh có một cảm giác yếu đuối và lạc lơng.
    Bầu trời khá yên tĩnh.
    Những hàng mưa bụi không ngừng vẩy trên những chiếc lá của cây thường xuân.
    Đột nhiên, đôi mắt của Lạc Hi sáng rực lên!
    “Hắn ta bắt ép em đúng không, cũng giống như lần trước vậy, hắn ta đă uy hiếp em đúng không?” Ánh mắt Lạc Hi rực sáng như một đứa trẻ, dường như cuối cùng anh cũng đă t́m được nguyên nhân rồi, câu nói này này phát ra vừa nhanh vừa nhẹ nhàng.
    Nh́n đôi mắt rực sáng tràn đầy hy vọng của Lạc Hi, Doăn Hạ Mạt sững người không nói nên lời, tận đáy ḷng cô như có con dao sắc nhọn, từng nhát, từng nhát một thay phiên nhau đâm vào. Doăn Hạ Mạt nắm chặt các ngón tay lại, cô cố lấy cái đau sắc nhọn trong ḷng bàn tay để đẩy lùi cái đau trong trái tim, cô cố gắng hết ḿnh để khắc chế nỗi đau, để giọng nói trở nên lạnh nhạt hơn.
    “Không. Anh ấy không bắt ép em.”
    “Không phải vậy sao...”
    Như vậy, c̣n nguyên nhân ǵ nữa đây? Tất cả mọi lư do đều đă nói cả rồi...
    Lạc Hi bàng hoàng lo lắng hỏi cô, trong đầu cứ như có một luồng âm thanh âm ỉ vang bên tai, cũng như cơn mưa to ngoài kia, mọi thứ đều trở nên hỗn độn và giá lạnh.
    “Chẳng lẽ... em quả thật đă yêu hắn ta... nên chúng ta vừa mới chia tay, th́ em đă cùng hắn ở bên cạnh nhau, nhanh đến vậy sao...”
    Nhanh đến vậy sao...
    Họ mới chỉ chia tay chưa đến vài ngày, thế mà quan hệ giứa Doăn Hạ Mạt và Âu Thần đă phát triển đến mức chuẩn bị làm lễ thành hôn rồi sao...
    Cứ như vậy...
    Cứ như vậy đi...
    Cổ họng Doăn Hạ Mạt như có luồng khí bức ngạt, giống như từ mạch máu muốn bung trào ra. Vẫn đứng nguyên tại chỗ, Doăn Hạ Mạt như ḥn đá bị gió bào ṃn, chỉ cần thêm một làn gió nhẹ thoảng qua nữa là sẽ biến thành bụi và cuốn tan đi.
    Mưa vẫn cứ lặng lẽ rơi.
    Những giọt nước tí tách lăn trên lá cây thường xuân.
    “Anh đă không tin em nữa rồi.” Lạc Hi bỗng dưng chăm chăm nh́n Doăn Hạ Mạt, anh nín thở rồi dần dần nở một nụ cười như làn sương trắng, “V́ thế những ǵ em vừa nói lúc năy, tất cả anh đều không tin”.
    Hàng mi cô khẽ run nhẹ.
    “Em đang đánh lừa anh đúng không? Những lời nói mà khi năy em đă nói...” Nụ cười dịu dàng của Lạc Hi, những ngón tay anh dịu dàng đặt lên môi cô, “đều là giả hết đúng không em? Hạ Mạt của anh thật là, diễn kịch tốt thật đấy...”.
    “Lạc Hi...”
    Nụ cười của Lạc Hi khiến Doăn Hạ Mạt kinh ngạc.
    Một lúc sau, cánh tay Lạc Hi bỗng gồng sức choàng qua bờ vai của Doăn Hạ Mạt, anh cúi đầu hôn cô!
    Hôn cô mà không hề dự tính trước!
    Nụ hôn này tràn đầy hương vị của sự tuyệt vọng, nhưng, nụ hôn dường như mang theo một nỗi khao khát và tia hy vọng cuối cùng, v́ thế cái hương vị của sự tuyệt vọng này càng nồng nhiệt hơn khiến con tim Hạ Mạt trở nên hoảng loạn! Doăn Hạ Mạt muốn lùi lại, cô vùng vẫy nhưng không được, rồi thân người lại dần dần như bị trúng bùa mê không động đậy ǵ được nữa, Doăn Hạ Mạt cảm nhận nụ hôn tuyệt vọng của Lạc Hi, cô cố gắng quên đi tâm trạng của ḿnh, không hồi đáp ǵ cả, cứ như người gỗ vậy, cô chỉ c̣n biết nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
    Ở cuối dăy hành lang bệnh viện.
    Những lá cây xanh biếc của cây thường xuân giăng đầy trên bức tường.
    Trên ban công.
    Mưa bụi đang bay.
    H́nh bóng của hai người họ như bị bao vây bởi sương và mưa, làn sương trắng nhàn nhạt, giống như một bức tranh thủy mặc vậy, măi măi không bao giờ phai.
    Trên hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân nặng nề đến khó tả, nó làm những h́nh ảnh tĩnh lặng trong làn sương ấy bỗng giật ḿnh tỉnh giấc. Lạc Hi vội buông Doăn Hạ Mạt ra.
    Lạc Hi sững sờ... nh́n Doăn Hạ Mạt.
    “Anh thật đă...”
    Cơ thể Doăn Hạ Mạt đông cứng và lạnh buốt, làn hơi lạnh đó truyền từ bờ vai cô đến đôi tay của Lạc Hi khiến Lạc Hi hơi chút ớn lạnh, cái lạnh khiến cổ họng Lạc Hi trở nên khô khốc và khản đặc lại, nhất thời anh không nói thêm được lời nào nữa.
    Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
    Cảm giác một áp lực nặng nề khiến người ta không thể không chú ư được, bước chân càng lúc càng gần, Lạc Hi vội ngẩng đầu t́m kiếm âm thanh đó, thấy được người ấy, cánh tay anh bỗng nhiên co lại! Đôi vai Doăn Hạ Mạt hơi đau, trong ḷng cô hơi sợ hăi, cô quay đầu lại nh́n...
    Ở cuối dăy hành lang.
    Gương măt Âu Thần ẩn trong bóng tối, không thấy rơ nét mặt cho lắm, anh từng bước, từng bước tiến đến gần, đi thẳng đến chỗ Doăn Hạ Mạt đang đứng, cứ như là trên ban công chỉ có mỗi ḿnh cô mà thôi. Âu Thần bước tới trước mặt Doăn Hạ Mạt, gương mặt không hề có chút biểu cảm nào, Âu Thần lạnh lùng đưa tay ôm chặt đôi vai Doăn Hạ Mạt, ôm cô vào trong ḷng ḿnh.
    Lạc Hi thẫn thờ vội bỏ tay ra.
    Trái tim Doăn Hạ Mạt run bần bật, bất giác không kiềm được ḷng ḿnh, cô ngoái đầu nh́n Lạc Hi, nhưng chỉ trong phút chốc, lập tức cô hồi tỉnh lại ngay, không vùng vẫy nữa. Với vẻ mặt nhợt nhạt, cô tựa người vào ḷng Âu Thần. Âu Thần ôm chặt Doăn Hạ Mạt bằng một cánh tay, ánh mắt trầm măc của anh bỗng chuyển xuống đôi môi cô.
    Sau đó...
    Âu Thần đưa tay lên, lấy ngón tay lau sạch môi cô, làm như trên đó có thứ ǵ không sạch sẽ vậy.
    “Lúc năy anh vừa nói chuyện điện thoại xong, v́ tất cả những ngày trong tháng sau của nhà thờ đều xếp lịch kín cả rồi, cho nên ngày thành hôn không thể thay đổi được, sẽ là cuối thàng này.”
    Giọng nói của Âu Thần thật b́nh tĩnh, như thể đang nói tới một chuyện không thể tự nhiên hơn được nữa, Âu Thần vừa nói vừa ôm chặt vai Doăn Hạ Mạt đi thẳng ra ngoài cứ như không nh́n thấy ai vậy. Từ đầu chí cuối, Âu Thần không hề liếc nh́n qua Lạc Hi lấy một lần, dường như con người đó vốn không hề tồn tại.
    Lạc Hi bỗng nhiên cười phá lên, cái vẻ yếu đuối và lạc lơng ban năy bỗng chốc tan biến kể từ khi Âu Thần xuất hiện, anh lại trở lại một Lạc Hi hoàn mỹ đến giả tạo trong con mắt người đời.
    “Đợi đă.”
    Lạc Hi lạnh lùng lên tiếng.
    Âu Thần dừng bước, cánh tay tràn đầy sức mạnh ấy vẫn ôm chặt đôi vai của Hạ Mạt không để cho cô quay đầu lại.
    Hành lang rộng, yên tĩnh không một tiếng động.
    Âm thanh của những giọt mưa bụi trong thời khắc này bỗng nhiên không c̣n nghe thấy nữa.
    “Chẳng phải người ra đi phải là tôi ư?”
    Dáng vẻ mảnh khảnh của Lạc Hi lướt qua Âu Thần và Doăn Hạ Mạt, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên dăy hàng lang càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất trong làn sương mù mỏng manh ấy.

    ***



    Giới truyền thông những ngày gần đây bỗng chuyển hướng khi b́nh luận về sự kiện thành hôn giữa Âu Thần và Doăn Hạ Mạt, những lời công kích Doăn Hạ Mạt cũng ít đi. Có một số tờ báo bắt đầu khen Doăn Hạ Mạt là cô bé lọ lem trong truyện cổ tích, cô gặp Âu Thần cũng như số phận đă an bài cho một câu chuyện t́nh lăng mạn vậy. Do tin đồn Doăn Hạ Mạt sẽ rút chân khỏi làng giải trí sau khi thành hôn nên các chương tŕnh truyền h́nh bắt đầu phát lại những MV cũ của cô, bộ phim Bản t́nh ca trong sáng bắt đầu phát chiếu lần thứ hai. Nhiều lời b́nh luận tiếc rẻ cho rằng làng giải trí mất đi một diễn viên mới có tiềm năng như Doăn Hạ Mạt là một điều rất đáng tiếc, tuy nhiên cũng nên chúc cô hạnh phúc.
    Những lời b́nh luận của giới truyền thông đă chuyển chiều, tuy nhiên những loại lá cải như Nhật báo Quất Tử hay Tuần san Nổ vốn trước giờ luôn đứng vững nhờ tung những tin đồn vẫn không thay đổi bản chất của một Paparazzi, bọn họ trước sau vẫn không từ bỏ những lời châm chọc, chế giễu Doăn Hạ Mạt, c̣n lại đa phần dư luận báo chí đều đă thay đổi dần.
    “Chị, chị thật sự đă suy nghĩ kĩ rồi chứ?”
    Trong ánh mặt trời buổi sớm, Doăn Trừng nh́n bóng dáng chị đi qua đi lại trong pḥng bệnh, cô mở cửa sổ để không khí thông thoáng hơn, lau sạch lớp bụi mỏng trên chiếc tủ đầu giường, sau đó cô cầm bó hoa bách hợp lên mỉm cười cắt tỉa tỉ mỉ rồi cắm vào trong chiếc b́nh bằng thủy tinh. Doăn Hạ Mạt trông có vẻ tràn đầy sung sướng và vui vẻ, trước sau nụ cười vẫn luôn được giữ trên môi.
    Thế nhưng, cái ngày mà anh Lạc Hi đến pḥng bệnh, vẻ mặt anh chất chứa đầy đau thương và sự hiu quạnh khó mà che giấu được, cùng với vẻ mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch và cơ thể bỗng cứng đơ cùa chị khi lần đầu tiên nh́n thấy anh Lạc Hi, khiến Doăn Trừng cảm thấy tất cả không hề đơn giản nếu chỉ nh́n từ bên ngoài. Không biết chị và anh Lạc Hi đă nói những ǵ với nhau mà anh Lạc Hi không quay trở lại pḥng bệnh, người cùng trở về với chị lại anh Âu Thần. Âu Thần mua khá nhiều tập tranh tặng Doăn Trừng, trong đó có cả quyển From Monet To Picasso mà cậu luôn muốn có, chị im lặng ngồi bên cạnh, tuy chị vẫn mỉm cười, vẻ thất thần buồn bă trong ánh mắt của chị cho thấy dường như tâm trí của chị đang bay đến một nơi rất xa, rất xa vậy.
    “Hả?”
    Doăn Hạ Mạt chỉnh lại bó hoa bách hợp trong lọ hoa thủy tinh rồi mới quay đầu nh́n lại Tiểu Trừng:
    “Đám cưới của chị và anh Âu Thần...” Doăn Trừng do dự, không biết nên nói như thế nào mới phải, “... tại sao lại quyết định gấp rút đến thế? Có phải là...” Có phải chị có nỗi khổ đúng không, hay v́ vụ scandal mấy ngày trước của anh Lạc Hi mà chị giận dỗi, hay là có lư do khác? Trước giờ chị vốn không phải là người hành động nông nổi, tại sao ngày thành hôn, chị không hề có một dự báo nào trước mà lại đột ngột quyết định ngay như thế.
    Doăn Hạ Mạt cười.
    Cô đem lọ hoa bách hợp đặt lên bệ cửa sổ, rồi đến bên cạnh giường bệnh, cúi thấp người, chớp chớp mắt nh́n Tiểu Trừng, cố t́nh tỏ vẻ thần bí nói với cậu:
    “Em không hiểu sao? Đây gọi là xung hỷ.”
    “Xung hỷ?”
    Tiểu Trừng mặc nhiên hỏi.
    “Đúng vậy, từ xa xưa đă có cách nói như vậy”, cô cười cười nói, “nếu như trong nhà có người bệnh, chỉ cần làm hỷ sự th́ mọi chuyện sẽ qua hết, bởi v́ ôn thần thường sợ hỷ thần mà, hỷ thần vừa đến, ông ta sẽ sợ hăi mà chạy mất tiêu.”
    “Chị...” Tiểu Trừng không biết nên khóc hay cười, “v́ lư do đó sao?”.
    “Đương nhiên!”
    Hạ Mạt đưa tay vỗ đầu Doăn Trừng, cô không nhịn được cười.
    “... Đương nhiên là không phải rồi.”
    Hoa bách hợp trắng tinh khiết.
    Chiếc lá dài xanh mướt.
    Trên cánh hoa điểm vài giọt nước nhỏ.
    Hương thơm thoang thoảng trong không khí.
    “Ngày kết hôn cũng hơi gấp”, ngón tay Doăn Hạ Mạt vuốt nhẹ tóc ḿnh, Hạ Mạt nghĩ ngợi chốc lát, cô cười nhẹ nhàng, “nếu như em không thích, chị sẽ dời ngày kết hôn lại, được không?”
    “Không nên...”
    Doăn Trừng vội vàng nói, cậu lật đật ngồi thẳng người lên, trong ánh nắng ban mai, cậu nh́n thẳng vào mắt chị với cái nh́n ấm áp.
    “... có thể được thấy đám cưới của chị, em rất vui mừng! Thế nhưng, em muốn biết... chị không c̣n thích anh Lạc Hi nữa hay sao, tại sao lại là anh Âu Thần?”
    “...”
    Hạ Mạt khựng người hốt hoảng một chút.
    Nhưng rất nhanh, cô từ từ mỉm cười, lại tiếp tục ṿ nhè nhẹ mái tóc của Doăn Trừng như đối với một đứa bé, Doăn Hạ Mạt dịu dàng nói, “Em c̣n nhỏ, c̣n nhiều chuyện chưa hiểu. Nguyên nhân đầu tiên thích một người có thể rất đơn giản, thế nhưng sau đó v́ rất nhiều nguyên nhân khác mà lựa chọn cách chia tay, có thể do tính cách, có thể do hoàn cảnh, cũng có thể c̣n rất nhiều việc quan trọng hơn t́nh cảm...”.
    “Em không hiểu.” Doăn Trừng hoài nghi nói, “Ư chị là, chị không c̣n thích anh Lạc Hi nữa sao? Có phải v́ vụ scandal giữa anh ấy với Thẩm Tường không? Sau đó chị có hỏi anh ấy không, tin đồn đó là thật hay chỉ là sự hiểu lầm? Hôm đó anh Lạc Hi mới đến pḥng bệnh một chút th́ chị đă xuất hiện rồi”.
    “Em không cần phải hiểu.”
    Why do I keep running from the truth?
    [All I ever think about is you..]



    ..And I know this C R U S H ain't going away..

  7. #7
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1.827
    Next Level: 173

    Doăn Hạ Mạt nhẹ nhàng chuyển chủ đề cuộc nói chuyện, cô nói:
    “C̣n em, em chỉ cần dưỡng sao cho sức khỏe thật tốt để chuẩn bị tiếp nhận cuộc phẫu thuật thay thận. Những việc khác, chị có thể lo được, duy chỉ có sức khỏe của em là chị không thể giúp ǵ được mà thôi, em phải tự lo lấy, v́ vậy, em phải cố gắng lên!”
    “Em sẽ cố gắng,” Tiểu Trừng ra sức gật đầu.
    Cứ tưởng rằng cơ hội t́m được quả thận thích hợp rất mong manh, vậy mà không ngờ ở đâu lại xuất hiện quả thận rất thích hợp như thế. Thật ra Doăn Trừng thừa biết, cho dù có phẫu thuật thay thận thành công, rất có thể cậu c̣n phải đối mặt với các phản ứng bài trừ cũng như các vấn đề xảy ra ở các cơ quan khác, thế nhưng, chỉ cần có thận th́ sẽ có cơ hội sống. V́ chị, cậu nhất định phải trân trọng cơ hội này, phối hợp với bác sĩ, cố gắng chữa trị, đợi sức khỏe của bản tốt lên, những ngày sau này có thể chăm sóc cho chị thật tốt.
    Đối với người hiến thận cho cậu, trong ḷng cậu cảm kích vô cùng, tuy không biết người hiến tặng ấy là ai, bệnh viện nói rằng người hiến tặng kiên quyết không cung cấp tên họ, chỉ hy vọng có thể âm thầm giúp cho người cần giúp.
    “Thế nhưng, chị...”
    “Hả?”
    “Rốt cuộc tại sao chị lại kết hôn với anh Âu Thần?” Tiểu Trừng không kiềm chế được nữa lại hỏi một câu.
    “Em thật là...” Doăn Hạ Mạt thở dài một tiếng, cô ngước hàng lông mi lên, đôi mắt màu hổ phách trong suốt như pha lê, “... đương nhiên v́ yêu anh ấy, muốn sống cùng anh ấy, cho nên mới kết hôn”.
    Lời nói của Doăn Hạ Mạt thật nhẹ nhàng và b́nh tĩnh, cứ như nói một việc rất đỗi tự nhiên.
    Người Doăn Trừng lại ngây người ngạc nhiên.
    Trước sau ǵ th́ cậu cũng không thể nào tin được. Những ngày năm năm trước, những kư ức có cả máu và nước mắt, chị bị nhốt vào một nơi tối tăm và đáng sợ, cậu ngất xỉu trong cơn mưa tầm tă, cậu đă từng cho rằng chị sẽ không bao giờ tha lỗi cho Âu Thần.
    Tại sao lại...
    Chị có thể thích anh Âu Thần được chứ?
    Những ngày sau đó, Âu Thần đến pḥng bệnh nhiều hơn, lần nào đến cũng đem theo quà, có khi là những cây xanh, có lúc là những bộ dụng cụ vẽ, nhưng lần nào đến cũng phải có mấy tập tranh, thông thường một lần tặng cho cậu cả mười mấy cuốn, toàn là những tập tranh với phiên bản nước ngoài. Đôi lúc Doăn Trừng tự hỏi anh Âu Thần đă mua hết các tập tranh từ cửa hàng sách rồi th́ sau này, anh sẽ tặng ǵ nữa đây.
    Chỉ trong vài ngày, các góc pḥng bệnh chất đầy các tập tranh, nhưng điều khiến Tiểu Trừng kinh ngạc đó là, Âu Thần phái cả người đưa giá sách đến, đem các tập tranh ảnh xếp gọn gàng lên giá.
    Chạng vạng hôm đó, ánh chiều tà ̣a cả vào pḥng bệnh, một cậu bé xanh xao cứ gạch gạch xóa xóa trên bản vẽ, như thể đó là việc quan trọng nhất đời cậu. Cậu bé cứ chăm chú như vậy đến nỗi không nghe thấy cả tiếng gơ cửa. Cửa được mở ra nhè nhẹ, người đến để đồ đang cầm trong tay xuống rồi bước đến phía trước giường cậu bé.
    Doăn Trừng giật thót ḿnh một cái, bấy giờ cậu mới nhận ra Âu Thần không rơ từ lúc nào đă ở bên giường cậu, Doăn Trừng vội úp ngươc bản vẽ lên đầu gối ḿnh, cậu không muốn để cho Âu Thần nh́n thấy.
    Âu Thần liếc một cái trên tấm bảng vẽ rồi nói:
    “Chị Hạ Mạt không phải đă kêu em nghỉ ngơi thật nhiều sao?”
    “Em nằm nhiều đến phát mệt cả người”, Tiểu Trừng nói, “vả lại đă lâu rồi không được vẽ... em cũng rất muốn vẽ...”. Doăn Trừng cảm thấy lời giải thích của ḿnh hơi thô nhưng cậu cũng chẳng biết phải nói sao khi đối diện với Âu Thần, người sắp trở thành anh rể của ḿnh.
    “Ừ. Thế em đang vẽ ǵ đó?”
    Câu hỏi của Âu Thần làm Doăn Trừng tṛn xoe mắt, cậu không nghe lầm đấy chứ, anh Âu Thần cũng quan tâm đến những ǵ ḿnh vẽ sao?
    “... Không có ǵ...” Nói xong Doăn Trừng lại cảm thấy ḿnh đối xử không phải với Âu Thần, v́ thế Doăn Trừng tiếp tục nói, “... là một món quà tặng cho chị Hạ Mạt thôi”.
    “Thật sao?” Âu Thần mỉm cười, “Thế nhưng em đừng nên lao lực quá, Hạ Mạt sẽ lo lắng cho em đó”.
    Nụ cười ấy làm Tiểu Trừng khựng lại trong giây lát!
    Doăn Trừng nh́n Âu Thần rời khỏi giường bệnh, đem những tập tranh mang đến lần này xếp vào giá sách, nh́n tấm lưng thẳng đằng sau như có phần cô độc của anh, Tiểu Trừng vơ vẩn suy tư.
    Âu Thần dường như không giống trong kư ức ngày xưa của cậu.
    Doăn Trừng vẫn c̣n nhớ lúc trước, anh Âu Thần chỉ thích gặp riêng chị Hạ Mạt, mỗi khi có nhà bên cạnh chị, anh Âu Thần sẽ rất lănh đạm và khách sáo, cứ như ngoài chị ra, những người khác đều là người thừa. Anh Âu Thần cũng không thích chị quá thân mật với cậu em trai, mỗi khi chị đứng ra bênh vực Doăn Trừng, cặp mắt của anh như sắc lạnh lại.
    C̣n anh Âu Thần của hiện tại, tuy đôi lúc cũng im lặng không lên tiếng, nhưng sự lănh đạm trên gương mặt anh đă giảm đi rất nhiều, cho dù chị Trân Ân thường cười nói rôm rả trong pḥng bệnh, anh Âu Thần cũng chỉ lẳng lặng làm việc của ḿnh, dường như chẳng có ǵ ảnh hưởng. T́nh cảm của anh Âu Thần đối với chị gái, Doăn Trừng chưa bao giờ nghi ngờ, bất luận anh ấy đă làm những việc ǵ, Doăn Trừng cũng đều biết, anh Âu Thần thật ḷng rất yêu chị gái ḿnh.
    Thế nhưng, liệu lần này anh Âu Thần có làm khổ chị nữa không? Hơn nữa, chị Hạ Mạt có thật là quên được anh Lạc Hi và yêu anh Âu Thần?
    “Tại sao lại phải làm đám cưới nhanh như vây?” Doăn Trừng không kiềm chế được bất giác cất tiếng hỏi. Doăn Trừng tuy đă hỏi chị gái về vấn đề này nhưng cậu vẫn cứ muốn hỏi lại Âu Thần lần nữa.
    Bàn tay Âu Thần khựng lại một chút, anh quay người qua hỏi lại:
    “Em đă hỏi Hạ Mạt chưa? Chị ấy nói sao?”
    Doăn Trừng quan sát vẻ mặt của Âu Thần rồi chậm răi nói:
    “Chị nói... bởi v́ thích anh.”
    Âu Thần h́nh như hơi ngây người ra, nhưng cũng chỉ là trong thoáng giây, hàng mi dày che mất ánh mắt Âu Thần, “Tất nhiên là v́ yêu nhau nên mới muốn ở bên nhau măi măi”. Âu Thần h́nh như không muốn nói thêm về chủ đề này nữa, cậy chuyển hướng sang chuyện khác, “Nếu như em muốn vẽ th́ tiếp tục vẽ đi, anh ngồi ở cửa, Hạ Mạt tới anh sẽ báo cho em biết”.
    Hạ Mạt và Trân Ân đẩy cửa vào, Tiểu Trừng trước đó được Âu Thần nhắc nhở đă nhanh chóng cất bản vẽ đi. Hạ Mạt tay cầm một túi trái cây, trán cô lấm tấm mồ hôi, trông thấy Âu Thần, cô cười và nói:
    “Anh đến rồi à, không phải nói chiều nay có cuộc họp sao?”
    “Buổi họp đă kết thúc rồi.” Âu Thần đứng dậy đỡ lấy túi trái cây trên tay Hạ Mạt đồng thời rút ra một chiếc khăn tay đưa cho cô, Âu Thần lên tiếng nói, “Sau này cần mua thứ ǵ, cứ nói với anh là được rồi”.
    “Cảm ơn.”
    Hạ Mạt cầm lấy chiếc khăn, dịu dàng nói.
    Doăn Trừng say sưa nh́n hai người, cậu rất muốn nh́n cho thật kỹ hơn nữa. Lúc này, Trân Ân chẳng nói chẳng rằng bước tới phát hiện ra tấm bản vẽ Doăn Trừng giấu bên giường, cô cầm lên và ngạc nhiên nói:
    “Trời, cậu đang vẽ ǵ vậy?”
    Mặt của Tiểu Trừng chốc lát đỏ bừng, cậu đưa tay giành lại bản vẽ, nhưng Trân Ân không chịu trả cho cậu, cứ săm soi một cách hiếu kỳ những nét vẽ trên đó.
    “Chị Trân Ân...”
    Doăn Trừng chỉ c̣n biết dùng cặp mắt cầu khẩn nh́n Trân Ân, xin cô đừng nói ra nội dung trong bản vẽ đó. Trân Ân lẽ lười trêu ghẹo, cô c̣n chuyển qua chuyển lại bản vẽ một lát rồi mới trả lại cho Doăn Trừng. Nếu như Doăn Trừng muốn giữ bí mật th́ cô sẽ giữ bí mật giúp cậu ấy vậy.
    “Lại vẽ à.” Hạ Mạt rửa xong mấy quả táo đang bắt đầu lấy dao gọt vỏ, “Không phải em đă hứa với chị sẽ cố gắng nghỉ ngơi sao?”.
    “Đă mấy ngày nay em không được vẽ rồi, cứ nằm trên giường măi xương cốt cũng ră rời nên em mới vẽ một chút cho vận động thân thể.” Doăn Trừng cẩn thận đáp lại, cậu sợ chị gái ḿnh sẽ không vui.
    “Chỉ cần đừng vẽ liên tục là được rồi.”
    Âu Thần có vẻ thờ ơ tiếp lời giúp Doăn Trừng.
    Doăn Hạ Mạt ngây người ngạc nhiên.
    Từ trước đến nay, Âu Thần rất lạnh nhạt đối với những người ở bên cô, thậm chí Âu Thần cũng chẳng thích cô quá thân mật với người nhà của cô, thế nhưng lúc này đây, Âu Thần lại đỡ lời cho Tiểu Trừng. Bên cạnh, Trân Ân vẫn đang chọc ghẹo Tiểu Trừng, không khí thật ấm áp, Doăn Hạ Mạt đột nhiên cảm nhận những người đang ở đây giống như người một nhà vậy.
    “Ăn miếng táo đi.”
    Hạ Mạt đưa quả táo đă gọt vỏ cho Tiểu Trừng, Tiểu Trừng vừa ăn vừa khen táo ngọt, vừa len lén giấu bức vẽ đi không để cho chị nh́n thấy. Doăn Hạ Mạt lại gọt một trái khác đưa cho Trân Ân, sau đó gọt tiếp một trái nữa rồi đến bên Âu Thần.
    Âu Thần đang chăm chú nh́n vào máy vi tính, trên màn h́nh là báo cáo tài vụ của các công ty, dày đặc những con số, phát hiện có người đi đến, anh ngẩng đầu lên nh́n Doăn Hạ Mạt rồi lại nh́n trái táo đă gọt vỏ trên tay cô, sự rung động thoáng hiện trong đáy mắt.
    “Em...”
    Hạ Mạt do dự một lát, thấy Âu Thần đang bận bịu với công việc nên không đưa táo cho anh nữa, chỉ cười dịu dàng, cô bảo:
    “Anh cứ làm việc đi.”
    Doăn Hạ Mạt quay lại kệ lấy ra một cái đĩa, cẩn thận cắt trái táo thành nhiều miếng nhỏ, cắm thêm cái nĩa lên trên, sau đó đưa qua đặt bên cạnh Âu Thần.
    “Cha cha! Hạ Mạt, cậu thiên vị quá đấy!” Trân Ân không chịu nổi lém lỉnh kêu lên, “Quá thiên vị, quá thiên vị, táo đưa cho ḿnh và Tiểu Trừng th́ gọt sơ sài, c̣n đưa cho Âu Thần th́ chu đáo vậy đó! Làm ơn đi, dù có sắp làm đám cưới th́ những việc ngọt ngào thế này cũng nên tránh đi một chút, người ta vẫn chưa có bạn trai đấy, không chừng sẽ bị sốc đó...”
    Doăn Hạ Mạt đỏ bừng mặt.
    Ánh mắt Âu Thần trầm ngâm chăm chú nh́n Doăn Hạ Mạt, cô cũng đăm đắm nh́n vào gương mặt anh, đôi mắt long lanh như mặt hồ, miệng nở một nụ cười dịu dàng tŕu mến, t́nh cảm đằm thắm không tả nổi bằng lời giữa hai người họ từ ánh mắt đưa qua nhau...
    “Chị Trân Ân...”
    Cửa pḥng bệnh đóng lại, trong pḥng chỉ c̣n lại Doăn Trừng và Trân Ân. Đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu, nụ cười trong sáng ngây thơ làm như không có ǵ phải lo nghĩ khi năy từ từ biến mất trên gương mặt Tiểu Trừng, tuy rằng gần đây cậu vẫn thường được chứng kiến cảnh thân mật giữa chị gái và anh Âu Thần, thế nhưng, Doăn Trừng vẫn cứ có cảm giác...
    “Chuyện ǵ?”
    “Tại sao chị Hạ Mạt lại kết hôn với anh Âu Thần?”
    “Ừm...”
    Trân Ân khựng lại, những ǵ đêm đó cô nghe được vẫn như đang lảng vảng trong đầu.
    ...
    “... Chỉ cần anh đồng ư hiến thận cho Tiểu Trừng”, ngay hành lang trống không ở bệnh viện, nước mắt của Hạ Mạt lăn dài, “... vậy th́... ta kết hôn...”.
    ...
    “Có thể là... có thể là Hạ Mạt yêu Âu Thần! Âu Thần từ nhỏ đă thích Hạ Mạt, yêu bao nhiêu năm nay rồi, tuy rằng Âu Thần có hơi ngang ngược bá đạo, thế nhưng t́nh cảm của Âu Thần đối với Hạ Mạt thật sâu đậm không thể phủ nhận được! Cho nên cuối cùng Hạ Mạt cũng bị Âu Thần làm cho mủi ḷng cảm động chứ sao!”
    Trân Ân nói vừa gấp vừa nhanh, cô cố gắng kiềm nén cảm giác tội lỗi trong ḷng ḿnh, không thể, không thể để cho Tiểu Trừng biết, nếu như Tiểu Trừng biết v́ sao Hạ Mạt lại kết hôn với Âu Thần, cậu ta nhất định sẽ phản đối, thế th́ phẫu thuật hiến thận sẽ ra sao đây, Tiểu Trừng nhất định sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng!
    “Cậu nh́n xem, lúc năy t́nh cảm của Hạ Mạt và Âu Thần tuyệt làm sao, tuy là Âu Thần vẫn c̣n chút lạnh nhạt không thích nói chuyện với người ta, nhưng ánh mắt Âu Thần nh́n Hạ Mạt, thật say đắm biết bao! Hạ Mạt xem ra đang rất hạnh phúc đó chứ? V́ vậy ta nên chúc phúc cho họ, nhất định họ sẽ hạnh phúc, nhất định họ sẽ hạnh phúc!”
    “Là vậy sao...” Tiểu Trừng đột nhiên nh́n ra cửa pḥng bệnh.
    Trên hành lang dài trong bệnh viện.
    “Cảm ơn anh.” Hạ Mạt khẽ nói.
    Doăn Hạ Mạt không thể để cho Tiểu Trừng có những hoài nghi về hôn lễ giữa cô và Âu Thần, bằng không những chuyện này sẽ gây ảnh hưởng đến quá tŕnh điều dưỡng của cậu. Doăn Hạ Mạt càng không thể để cho Tiểu Trừng biết Âu Thần sẽ là người hiến thận cho cậu, nếu không với tính cách của Tiểu Trừng, cậu tuyệt đối thà chết chứ không chấp nhận để cô đánh đổi hôn nhân v́ ḿnh. Doăn Hạ Mạt chỉ c̣n biết làm cho Tiểu Trừng tin rằng, là cô yêu Âu Thần nên mới làm lễ cưới gấp rút như vậy, v́ thế, cô muốn trước mặt Tiểu Trừng, Âu Thần phối hợp diễn với ḿnh.
    “Những ngày này...”
    Tiếng bước chân vọng nhẹ trên hành lang của bệnh viện, Âu Thần ưu tư nh́n bóng hai người họ đổ xuống trải dài trên mặt hành lang, hai cái bóng đó xem ra rất gần rất gần...
    “... em hoàn toàn là đang diễn kịch đó sao?”
    Why do I keep running from the truth?
    [All I ever think about is you..]



    ..And I know this C R U S H ain't going away..

  8. #8
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1.827
    Next Level: 173

    CHƯƠNG 3


    “… cứ cho là anh không đề nghị chia tay, th́ em cũng sẽ đề nghị…”
    Ngoài ban công của bệnh viện, những giọt sương c̣n sót lại trên lá cây thường xuân rơi từng giọt xuống, tiếng nói của cô có phần không rơ ràng, cứ như từ xa vọng lại…


    Một không khí thật nặng nề.

    Sương dày đặc, đen ng̣m như đôi bàn tay ác quỷ vây chặt lấy Lạc Hi, cứ như sắp nuốt chửng anh không thương tiếc, chân tay Lạc Hi bó chặt, không thể nhúc nhích, một chút sức lực cũng không c̣n…

    Lạc Hi biết bản thân ḿnh lại gặp ác mộng…

    Cứ tưởng cơn ác mộng đó đă đi xa nhưng giờ nó lại quay về, thậm chí khiến cho anh hoàn toàn ngạt thở. Nhưng trong cơn ác mộng đó, anh lại không muốn tỉnh dậy, cuộc đời c̣n ư nghĩa ǵ nữa đây, anh cứ phải tiếp tục diễn vai một Lạc Hi hoàn mỹ trước mặt mọi người th́ có ư nghĩa ǵ…

    Dứt khoát để cơn ác mộng đó nuốt chửng đi…

    Anh chẳng c̣n sức lực để mà chống đỡ…

    Một tia sáng đột ngột lóe lên!

    Theo quán tính, Lạc Hi đưa tay lên che ánh sáng đột ngột đó, những ngón tay thon dài trắng bệch. Trong ánh sáng chói mắt ấy, Lạc Hi từ từ mở mắt ra, anh thấy đâu đó bên ngoài có h́nh bóng một người, bởi v́ ngược sáng nên anh chỉ thấy mờ mờ h́nh bóng đó…
    “Hạ Mạt…”
    “Lạc Hi!”
    Khiết Ni bước vội đến trước mặt Lạc Hi.

    Vừa năy Khiết Ni ở ngoài gơ cửa rất lâu nhưng không thấy ai trả lời nên mới tự đẩy cửa bước vào. Cô thấy tất cả rèm cửa trong pḥng đều được kéo hết lại, đang là giữa trưa mà căn pḥng tối om không chút ánh sáng, có lẽ đă rất lâu rồi, không khí trong lành không được thổi vào đây.

    Tới lúc thấy Lạc Hi đang nhắm nghiền mắt, đôi môi trắng bệch như tờ giấy, Khiết Ni trong ḷng cả kinh vội vàng khom người trước sofa hỏi luôn:
    “Sắc mặt anh sao lại kém vậy? Anh không khỏe à?”
    Không phải cô ấy…
    Đúng vậy, cô ấy làm sao lại ở đây được…
    “… Không.”
    Lạc Hi ngồi dậy, mái tóc đen mượt hơi rối xơa xuống tới mắt, anh ngồi thừ người trong giây lát, sau đó ngước mắt lên nh́n Khiết Ni và nói:
    “Quay đến cảnh của anh à?”

    Bộ phim Thiên hạ thịnh thế sắp sửa hoàn thành, mấy ngày này đang được quay gấp rút, đă gần ba ngày nay Lạc Hi chưa được ngủ một giấc nào cho ra hồn. Thế nhưng, như vậy cũng tốt, sẽ chẳng có thời gian để anh suy nghĩ những việc khiến anh phải phát điên phát khùng.
    “Đúng vậy, đạo diễn đang gọi anh đó.”
    “Vậy đi thôi.”
    Lạc Hi đứng dậy, anh hơi choáng váng nên đứng dậy có vẻ khó khăn.
    “Thế nhưng sức khỏe của anh…”
    “Không sao đâu.”
    Lạc Hi đi đến trường quay, một nhân viên trong phim trường trán đầy mồ hôi chạy đến nói với anh, “Thật ngại quá, máy quay số một có chút vấn đề, anh đợi một lát đi, xong ngay thôi.”
    “Anh Lạc Hi, lại đây ngồi đi.”
    Trong một góc phim trường, Thẩm Tường lên tiếng gọi Lạc Hi. Nh́n thấy bên cạnh Thẩm Tường c̣n mấy chiếc ghế trống, Lạc Hi bước đến rồi ngồi xuống, anh chẳng nói tiếng nào, chỉ lặng lẽ ngồi nh́n đám nhân viên đang bận rộn với công việc của họ. Khiết Ni cũng theo anh qua đó ngồi.
    Thẩm Tường lấy ra b́nh giữ nhiệt, cô nói với Lạc Hi, “Đây là canh bảo mẫu của em nấu, vẫn c̣n ấm, đợi anh dậy để uống đó.”
    “Cảm ơn, anh không muốn uống.” Lạc Hi khách sáo đáp lời, anh đưa tay mở kịch bản ra bắt đầu ôn lại nội dung cảnh tiếp theo.
    Thẩm Tường hơi ngượng, cô hơi mím môi lại rồi đột nhiên cất tiếng nói, “À đúng rồi, anh đă đọc báo hôm nay chưa?”.
    “Không có hứng.”
    Thẩm Tường đặt b́nh giữ nhiệt xuống rồi lấy ra một tờ báo, ánh mắt có vẻ giễu cợt mỉa mai, cô nói, “Tin nóng hổi đó! Chắc chắn là cả giới giải trí đều phải chấn động, Doăn Hạ Mạt đúng là người không ai có thể ngờ tới…”
    Lạc Hi cứng đờ người, ba chữ “Doăn Hạ Mạt” làm tai anh nhói đau. Lạc Hi đờ đẫn tê dại cầm tờ báo trên tay Thẩm Tường đưa qua, khi Lạc Hi đưa ánh mắt tới ḍng tít đó, anh hơi giật ḿnh có phần hoảng hốt, nắm chặt lấy tờ báo và tiếp tục đọc.
    “Thân thế Doăn Hạ Mạt được tiết lộ, mẹ đẻ là gái làng chơi!”
    Phóng viên bút danh Hoa Cẩm nổi tiếng đă tiết lộ mẹ đẻ của Doăn Hạ Mạt là một gái làng chơi, ca hát bán thân trong pḥng trà mưu sinh, người đàn bà đó là một giai nhân tuyệt sắc nổi tiếng biệt danh Lộ Na. Doăn Hạ Mạt và người em trai của cô chính là con của Lộ Na với những người đàn ông chơi bời phong t́nh sinh ra. Trong bài báo c̣n đính kèm những tấm h́nh cũ của Lộ Na trước đây và giấy khai sinh của Doăn Hạ Mạt, có thể thấy, dung mạo của Lộ Na và Hạ Mạt giống nhau đến sáu mươi phần trăm. Trên tờ giấy khai sinh đă ngả màu vàng, chỗ đề tên người cha bị để trống, c̣n tên mẹ th́ ghi ba chữ, Doăn Lộ Na!
    “Hèn nào cũng khó mà trách nổi cô ta có thể làm những việc đó tự nhiên được như vậy…” Nh́n Lạc Hi ánh mắt thất thần, gương mặt tái mét đang dán vào tờ báo, Thẩm Tường đau đớn trong ḷng nhịn không đặng buột miệng nói, “… cô ta không đáng để cho anh phải chịu như vậy!”.
    Những ngón tay Lạc Hi nắm chặt tờ báo.
    Lúc này, nhân viên hậu trường gọi, “Anh Lạc, máy sửa xong rồi đó, bắt đầu đi!”.
    “Em cũng bắt đầu xem những tờ báo lá cải này từ khi nào vậy?” Lạc Hi ném tờ báo xuống, đứng lên, lạnh nhạt nói. “Tuy cô ấy không phải tốt hoàn toàn, thế nhưng từ trước đến giờ, cô ấy không nói xấu sau lưng người khác.”
    Nh́n Lạc Hi lạnh lùng bỏ đi, Thẩm Tường như bị tạt một thau nước lạnh, cô ngồi thừ người ra đó, chẳng thể nhúc nhích.
    Trong góc phim trường chỉ c̣n lại Thẩm Tường và Khiết Ni.
    Khiết Ni ngượng ngùng ho lên một tiếng, không biết nên nói ǵ đành phải lôi cuốn sổ ghi chép ra, nói xoa dịu, “Chị Thẩm à, chiều ngày kia chị và anh Lạc Hi phải đến tiệm áo cưới để chụp h́nh cho tờ tạp chí, đừng quên nhé…”.

    ***



    Dư luận được một ngày xôn xao náo nhiệt!
    Một Doăn Hạ Mạt khí chất cao quư với vẻ đẹp thuần khiết tĩnh lặng trước ống kính không ngờ lại có xuất thân như vậy! Lại liên tưởng đến các tin đồn từ lúc cô gia nhập làng giải trí đến nay, Doăn Hạ Mạt cùng Lạc Hi, Âu Thần, thậm chí là Lăng Hạo rốt cuộc có quan hệ như thế nào? Có thật đúng như lúc trước đă nói là thật sự trong sáng hay c̣n uẩn khúc nào khác?
    Một lần nữa Doăn Hạ Mạt lại trở thành tiêu điểm của giới truyền thông.
    Nhật báo Quất Tự và Tuần san Nổ không ngừng đào bới, tiết lộ những việc làm trước của mẹ Hạ Mạt, những tờ báo khác h́nh như bị một thế lực nào đó khống chế nên không dám phát biểu lung tung. Nhưng rồi cuối cùng trước một tin sốt dẻo như thế này họ cũng không thể nào bỏ qua, v́ thế thay v́ lật ra những chuyện trước đây liên quan đến mẹ đẻ Doăn Hạ Mạt cũng như những lời b́nh luận về Doăn Hạ Mạt, họ chuyển sang phân tích liệu hôn lễ giữa Hạ Mạt và Âu Thần có thay đổi ǵ không, danh gia vọng tộc như Âu Thị liệu có chấp nhận được người con dâu có xuất thân hạ tiện như thế không…
    “Đừng để cho Tiểu Trừng nh́n thấy tất cả các loại báo và tạp chí nhé.” Trong hoa viên của bệnh viện, Hạ Mạt gấp các tờ báo lại, gằn giọng nói, “cũng đừng cho xem cả truyền h́nh nữa.”
    “Được, ḿnh biết rồi, ḿnh cũng đă nói với các y tá, kêu họ đừng đem tạp chí vào pḥng bệnh, cũng đừng thảo luận việc này trước mặt Tiểu Trừng, họ cũng rất thương yêu Tiểu Trừng nên nhất định sẽ chú ư.” Trân Ân nói. Trời ạ, buổi sáng c̣n rất vui vẻ, việc mà Tiểu Trừng nhờ cô giúp ở tiệm áo cưới tiến hành rất thuận lợi, gần đây sắc mặt của Tiểu Trừng cũng khá hơn nhiều, cứ tưởng mọi việc đang tốt dần lên, ai ngờ đột nhiên lại xảy ra chuyện như vậy.
    “Cảm ơn cậu.” Hạ Mạt cảm kích nh́n Trân Ân.
    “Nói những lời đó làm ǵ, cứ như ḿnh là người ngoài vậy.” Trân Ân trừng mắt, rồi không ḱm ḷng được, cô lại dán mắt vào nội dung của tờ lá cải Nhật báo Quất Tự.
    Trong tờ báo có một tin mới nhất của phóng viên Hoa Cẩm, hắn tung ra những h́nh ảnh năm đó mẹ ruột của Hạ Mạt tự sát chết thê thảm dưới sân khấu pḥng trà. Tuy rằng độ sáng bên trong bức ảnh không rơ nét, hiện trường cũng rất hỗn loạn, thế nhưng người ta vẫn cảm nhận được không khí bi thảm lúc đó, bên cạnh thi thể đầy máu là một bé gái đang quỳ, chỉ nh́n thấy dáng h́nh gầy g̣, ốm yếu của cô bé.
    Đó có phải Hạ Mạt lúc nhỏ không…
    Tâm trạng của Trân Ân rối bời, cô biết trước đây Hạ Mạt đă chịu nhiều khổ cực, nhưng không hề biết cô ấy lại có quá khứ như vậy. Cô len lén nh́n Hạ Mạt, thấy Doăn Hạ Mạt tâm trạng vẫn như ngày thường, nhưng Trân Ân th́ không thể nào yên ḷng nổi, do dự một lúc, Trân Ân cất tiếng hỏi:
    “Cậu không sao chứ…”
    “Không sao.”
    “Thế nhưng… những việc đă qua… rất đau khổ phải không…”
    Hạ Mạt ngẩng đầu lên, bầu trời bên ngoài trong xanh, mấy đám mây trắng bay bồng bềnh, Hạ Mạt mỉm cười, ánh mắt sáng rực như bầu trời lúc đó.
    “Ngày đó rất đau khổ, nhưng cắn răng chịu đựng rồi cũng qua được thôi.”
    Trân Ân thừ người nh́n Doăn Hạ Mạt hồi lâu rồi không dám tiếp tục đề tài ấy nữa. Trân Ân cúi đầu xuống, ánh mắt vừa chạm đúng ngay tên tác giả viết bài báo đó, Trân Ân tự nói một ḿnh, “Tại sao cái tên Hoa Cẩm này không buông tha cho cậu, h́nh như hắn rất có hứng với cậu, lại hiểu rất rơ cậu…”.
    Hạ Mạt cũng có cảm giác đó.
    H́nh như Hoa Cẩm là người mà cô quen biết, v́ thế hắn mới hiểu rơ về cô được như vậy, dường như hắn làm theo một kế hoạch, tuyệt đối không phải nhắm mắt mù quáng mà làm. Thế nhưng trong trí nhớ của Doăn Hạ Mạt, cái tên Hoa Cẩm này lại chẳng có chút ấn tượng ǵ.

    Đêm khuya.
    Simon đứng trước chiếc bàn làm việc màu đen đang báo cáo t́nh h́nh liên hệ với giới truyền thông cho Âu Thần biết.
    Dưới sự hấp dẫn của các hợp đồng quảng cáo và tài sợ, đa số các tờ báo đều đồng ư buông tha việc tiết lộ thân thế của Doăn Hạ Mạt. Chỉ có Nhật báo Quất Tự cũng như Tuần san Nổ là không thèm màng đến. Hai tờ báo trên chủ yếu dùng những tin tức đồn thổi, những bí mật làm bài viết, tiếng tăm không nổi nhưng lượng phát hành rất cao, hai tờ báo này tuyệt đối không bị ảnh hưởng từ Tập đoàn Âu Thị. Đa số những tin xấu về Doăn Hạ Mạt đều do hai tờ báo này tung ra.
    “Có mua hết lại được không?”
    Sắc mặt của Âu Thần rất lănh đạm, ánh mắt đang tập trung nh́n tờ Nhật báo Quất Tự.
    “Những năm gần đây, doanh số của hai tờ báo trên cũng rất khả quan, có thể tham khảo phương án mua lại.” Simon trả lời, “Nhưng họ cũng là những tờ báo có căn cơ vững chắc, vả lại việc mua lại ở lĩnh vực này cần có sự phê chuẩn từ các bộ phận khác, muốn hoàn tất cũng cần phải có thời gian.”
    “Được, hăy cố gắng gia tăng tiến độ.”
    Trong bức ảnh cũ trên Nhật báo Quất Tự, h́nh ảnh đứa bé gái ngồi thẫn thờ bên cạnh thi thể người mẹ khiến ánh mắt Âu Thần tối sầm lại như màn đêm.

    Nhật báo Quất Tự và Tuần san Nổ vẫn tiếp tục đào sâu, bới móc thân thế của Doăn Hạ Mạt. Điều khác biệt giữa hai tờ báo đó là, những bài báo của Nhật báo Quất Tự đa phần đều có bằng chứng, họ viết bắt đầu từ những ngày tháng Doăn Hạ Mạt và em trai ḿnh ở cô nhi viện, c̣n bên Tuần san Nổ, những bài báo đa số là tưởng tượng quá mức chỉ chuyên đào sâu những chuyện không mấy sạch sẽ trước đây của mẹ Hạ Mạt, ám chỉ cô cũng như mẹ ḿnh, thậm chí c̣n phỏng vấn cả An Bân Ni, nữ minh tinh đă lùi vào dĩ văng, qua miệng cô này để lật lại những việc giữa Doăn Hạ Mạt và Lăng Hạo trước đây.
    Thế giới bên ngoài sóng gió không ngừng, nhưng trong bệnh viện lại rất b́nh yên.
    Mỗi ngày, Doăn Hạ Mạt cùng Tiểu Trừng tiến hành các bài trị liệu, cùng nói chuyện, cùng xem sách ảnh, lâu lâu Tiểu Trừng lại phác thảo vài bức chân dung về chị ḿnh, tưới nước cho những cây xanh mà Âu Thần mang đến. Ngày hôm đó, ánh mặt trời đặc biệt chói chang, Tiểu Trừng tự dưng lại muốn cùng chị ḿnh ra ngoài đi dạo phố.
    “Muốn mua ǵ à? Để em mua giúp chị.”
    Hạ Mạt đang phơi quần áo, nghe Tiểu Trừng nói vậy, dừng ngay tay lại, trong ḷng có chút bất an.
    “Chị, hôm nay khí trời rất tốt.” Tiểu Trừng ngồi trên giường bệnh, nh́n Doăn Hạ Mạt chờ đợi, “Đă rất lâu rồi không cùng chị ra ngoài dạo phố, từ lúc chị gia nhập làng giải trí, từ lúc em vào đại học, cũng chẳng mấy khi ra ngoài ăn cơm nữa”.
    “…”
    “Vả lại, bác sĩ Trịnh có nói sức khỏe em đă hồi phục rất tốt, hôm qua vừa mới chạy thận, ra ngoài dạo một chút cũng không có vấn đề ǵ đâu.”
    “…”
    “Chị, ngày nào cũng ở bệnh viện, em như muốn nổi mốc lên rồi đây này…” Tiểu Trừng nũng nịu như con nít, bộ mặt thật tội nghiệp nh́n chị Hạ Mạt, “… chị em ḿnh ra ngoài một tiếng được không, hay là chị em ḿnh đi đến một tiệm bán hàng thôi”.
    “Em thật muốn đi đến thế sao?” Doăn Hạ Mạt nghi ngờ hỏi.
    “Xin chị mà, chị…”
    “…”
    “Chị… chị là người chị tốt nhất trên đời… em xin chị mà…” Tiểu Trừng đột nhiên dùng tuyệt chiêu nũng nịu như hồi c̣n nhỏ của ḿnh.
    Nh́n đôi mắt tràn đầy kỳ vọng và cầu xin của Tiểu Trừng, Doăn Hạ Mạt bất giác mềm ḷng. Nếu như không đi tới những nơi náo nhiệt, nếu như chỉ đi một chút rồi về, nếu như chẳng may gặp đám phóng viên nhà báo chạy đến phỏng vấn th́ ngay lập tức sẽ…
    Cũng có thể là Hạ Mạt đă quá cả nghĩ, thế gian này làm ǵ có nhiều trùng hợp như vậy.

    ***



    Tiệm áo cưới như trong vương quốc truyện cổ tích.
    Cửa kính sáng lấp lánh, những chiếc áo trắng tinh khiết tuyệt đẹp, lại cả những chùm bong bóng màu hồng phấn, một cánh cửa hoa hồng thật lớn, trong khô khí như đang lưu chuyển hơi thở của sự lăng mạn và mật ngọt.
    “Hoan nghênh quư khách!”
    Nhân viên tiệm áo cưới nở nụ cười tươi như hoa tháng Năm chào đón Hạ Mạt và Tiểu Trừng. Một nhân viên xinh đẹp đáng yêu như nhân vật trong hoạt h́nh chạy đến, cười tươi và nói:
    “Xin chào, rất vui được phục vụ quư vị!”
    “Chào cô, sáng nay tôi có điện thoại đến.” Tiểu Trừng nhoẻn miệng cười. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần jean xanh và áo khoác ngoài màu đen, trông giống như một chàng hoàng tử nhă nhặn tuấn tú, “nghe nói áo cưới mà tôi đặt đă làm xong rồi”.
    “A! Cậu chính là Doăn Trừng phải không?”
    Cô nhân viên mở tṛn đôi mắt, ngạc nhiên nh́n cậu, giọng cô có vẻ hơi làm cao một tư, nhưng không làm cho người nghe thấy thất lễ mà ngược lại, cảm thấy rất thân thiết.
    “Đúng vậy.” Tiểu Trừng gật đầu.
    “Tôi là Tiểu Lục, rất vui được gặp cậu!” Cô nhân viên vừa lễ phép dẫn hai người vào trong, vừa ṭ ṃ nh́n Tiểu Trừng. “Sau khi chị Trân Ân đem bản vẽ mà cậu thiết kế đến đây, tôi và người phụ trách đă liên hệ với nhà thiết kế, lẽ ra ông ấy không muốn nhận thiết kế ở bên ngoài, chỉ muốn làm tác phẩm của ḿnh, nhưng sau khi nh́n thấy thiết kế của cậu, ông ấy rất ngưỡng mộ và đă phá lệ, dành hẳn mấy ngày để hoàn thành nó!”.
    Why do I keep running from the truth?
    [All I ever think about is you..]



    ..And I know this C R U S H ain't going away..

  9. #9
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    1.827
    Next Level: 173

    Một góc yên tĩnh trong tiệm áo cưới.
    Tiểu Lục nhiệt t́nh đặt hai ly nước lên chiếc bàn tṛn màu hồng có khắc hoa.
    Doăn Hạ Mạt biết đây là tiệm áo cưới nổi tiếng nhất trong thành phố, thảm nhung màu trắng, xung quanh trang trí bằng màu hồng phấn rất dễ thương, cửa tiệm có diện tích khá rộng, khách trong tiệm cũng đang rất đông, thế nhưng mỗi khách đều được một nhân viên đưa đến những góc yên tĩnh khác nhau, tuyệt đối không ồn ào phức tạp.
    Doăn Hạ Mạt ngước mắt nh́n Tiểu Trừng.
    Tiểu Trừng cũng đang nh́n cô, nét mặt có vẻ hơi xấu hổ pha lẫn chút hồi hộp và mong đợi, trong ḷng Doăn Hạ Mạt cũng phần nào xao xuyến. Th́ ra, mấy ngày trước, nhân những lúc Doăn Hạ Mạt không có trong pḥng bệnh, Tiểu Trừng đă lén vẽ chính là chuyện này đây sao?
    Cô biết…
    Thật ra Tiểu Trừng cảm thấy hơi bất ngờ về hôn lễ của Doăn Hạ Mạt, mối tâm giao rắc rối với Âu Thần năm năm về trước rốt cuộc đến nay vẫn không thể hóa giải nổi. Doăn Hạ Mạt cứ nghĩ rằng Tiểu Trừng sẽ phản đối chuyện kết hôn của cô, cô cứ nghĩ rằng sẽ cần phải tốn rất nhiều thời gian để thuyết phục Tiểu Trừng, vậy mà, Tiểu Trừng chỉ nhỏ nhẹ hỏi thăm cô cứ như là sợ sẽ làm tổn thương cô vậy, Tiểu Trừng bảo chỉ cần cô thích, cậu sẽ chấp nhận vô điều kiện.
    Thậm chí…
    Tiểu Trừng c̣n chuẩn bị món quà này cho cô sao?
    “Bạn gái của cậu xinh quá.” Tiểu Lục ngưỡng mộ nh́n Doăn Hạ Mạt rồi nói với Tiểu Trừng, “Cô ấy mặc chiếc áo cưới này nhất định là đẹp tuyệt vời!”
    “Đây là chị của tôi.” Tiểu Trừng khẽ mỉm cười.
    Mặt của Tiểu Lục nhanh chóng đỏ bừng lên, cô thẹn thùng nói với Doăn Hạ Mạt:
    “Xin lỗi! Xin lỗi! Thế nhưng, cô rất đẹp, rất giống một diễn viên…”
    “Cảm ơn!” Hạ Mạt cười thật hiền.
    “Cậu xem đi, áo cưới của cậu đang ở đó đó.” Tiểu Lục cười và chỉ về phía trước sảnh. Trong một rừng áo cưới, có một chiếc được để riêng, một chiếc áo cưới trắng tinh tô điểm bởi những hạt pha lê màu hồng phấn, dưới ánh sáng huyền diệu của những ngọn đèn, chiếc áo cưới toát lên vẻ đẹp như tranh như mộng. “Chiếc áo cưới này quá đẹp, tất cả đám nhân viên nữ trong tiệm đều mê mẩn, nên cửa tiệm mới cố t́nh đặt riêng ra ở đây. Nhưng mà cũng từ hôm đó, hầu như các khách vào cửa tiệm cũng đều thích chiếc áo này làm chúng tôi vừa mừng vừa khó xử.”
    Doăn Hạ Mạt nh́n chăm chú vào chiếc áo cưới với những hạt pha lê sáng lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời, một lúc lâu sau, mắt ươn ướt, Doăn Hạ Mạt quay lại nh́n Tiểu Trừng khẽ nói:
    “Em đă phải mất rất nhiều công sức phải không?”
    “Vâng.” Nụ cười của Tiểu Trừng thật trong sáng, bởi v́ em muốn chị mặc chiếc áo cưới do chính tay em thiết kế. Chị, lát nữa chị đi thử đi, xem xem có chỗ nào cần sửa không, em nhất định phải biến chị thành cô dâu đẹp nhất thế gian này!”
    “Tiểu Trừng…” Trong ḷng Hạ Mạt vừa ấm áp vừa đau khổ.
    “Xin đợi một lát, tôi sẽ đem áo cưới lại cho chị thử!” Tiểu Lục cười tươi rồi đứng dậy, đang chuẩn bị bước đi, đột nhiên trong tiệm xảy ra một sự ồn ào khác lạ!
    Từ phía sau pḥng chụp h́nh của tiệm áo cưới, một đám người đang đi tới, ánh đèn flash nhá không ngừng, đám phóng viên thi nhau đặt hàng loạt câu hỏi.
    Nhân viên và khách trong cửa hàng đều đổ dồn nh́n về hướng đó.
    Doăn Trừng cũng nh́n qua, đột nhiên cậu khựng lại, ánh mắt chăm chú nh́n vào người đang đi giữa đám đông đó, sau đó, Doăn Trừng lo lắng quay về nh́n chị Hạ Mạt đang ở bên cạnh ḿnh.
    Hạ Mạt cũng quay đầu nh́n sang.
    Toàn thân Doăn Hạ Mạt phút chốc cứng đờ lại!
    Bờ môi trắng bệch cắt không c̣n giọt máu!
    Tiệm áo cưới màu hồng phấn lăng mạn, trong ṿng vây của đám kư giả, Lạc Hi và Thẩm Tường vai kề vai đi bên nhau. Lạc Hi mặc chiếc áo sơ mi màu đen, quần jean mài đă cũ, anh gầy đi rất nhiều, nh́n có vẻ không được khỏe, da mặt trắng bệch, ánh mắt buồn và như tối hơn, chỉ có đôi môi c̣n chút hồng hào để người ta có thể c̣n nh́n ra vẻ đẹp mê hồn ở anh.
    Thẩm Tường vẫn lạnh lùng thanh lịch như xưa, chỉ khi trả lời các câu hỏi của các phóng viên cô mới thi thoảng liếc qua nh́n Lạc Hi một chút, t́nh cảm trong ánh mắt lúc ẩn lúc hiện. Trong phút giây nh́n thấy Lạc Hi, máu trong khắp cơ thể Hạ Mạt như ngừng chảy, cô nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại anh, từ bây giờ trở đi cô sẽ rời khỏi làng giải trí. Với bản tính kiêu ngạo của Lạc Hi, anh ấy cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô, có thể đôi lúc sẽ thấy anh trên truyền h́nh, thế nhưng thế giới của hai người sẽ không bao giờ giao nhau nữa…
    Nhưng…
    Trong phút giây nh́n thấy Lạc Hi, ánh mắt Doăn Hạ Mạt không thể nào rời đi được… hơi thở của cô như chậm lại, thậm chí có thể nói là biến mất… trong giây phút thất thần, lư trí không chấp nhận sự thỏa hiệp đó như đang ép buộc cô, từng chút, từng chút ép buộc cô không được rời mắt khỏi người đó… cho đến khi đột nhiên cô nhận ra đám phóng viên nhà báo đang vây quanh anh…
    Doăn Hạ Mạt giật thót ḿnh!
    Lập tức cô xoay người quay lưng đối diện với đám người đó, tay cô nắm chặt tay Tiểu Trừng! Không được, không thể cho đám kư giả đó phát hiện ra ḿnh, nếu như một ḿnh cô th́ không thành vấn đề, nhưng mà Tiểu Trừng đang ở bên cạnh cô… Hạ Mạt muốn kéo Tiểu Trừng tránh đi chỗ khác, nhưng tiệm áo cưới vào chính những giây phút này, bất kỳ cử động nào cũng đều khiến đám người đó để ư đến…
    “Là Lạc Hi và Thẩm Tường đó!”
    Tiểu Lục vừa ngạc nhiên vừa khoái chí nói.
    Do phải chụp ảnh b́a cho một tạp chí nổi tiếng, lại tạo h́nh mặc đồ cười, nên hôm nay Lạc Hi và Thẩm Tường mới đến đây. Trước khi họ tới tiệm áo cưới, Tiểu Lục đang tiếp một cuộc điện thoại của khách hàng nên lỡ mất cơ hội ngắm nh́n Lạc Hi, không ngờ lúc này cô lại may mắn gặp được họ đi ra! Chà, Lạc Hi ở ngoài đời c̣n đẹp hơn trong phim!
    “Chị…”
    Tiểu Trừng lo lắng nắm chặt tay chị ḿnh, cảm giác tay chị lạnh như đá, đă thế cậu c̣n thấy chị quay đầu sang chỗ khác một cách cứng ngắc, như thể không muốn bị Lạc Hi nh́n thấy.
    “Này, để tôi đi lấy áo cưới.”
    Tiểu Lục cảm thấy hơi ngượng v́ sự hâm mộ ngôi sao có phần hơi quá của ḿnh, cô vội vàng quay lại với công việc. Chỉ có điều Tiểu Lục bỗng chốc phát hiện ra vị khách xinh đẹp của ḿnh tự dưng sắc mặt tái mét, cô đâm ra nghi ngờ, Tiểu Lục nh