share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 2/13 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 11 tới 20 của 129

Chủ đề: [Tổng hợp] - Những trích dẫn hay trong các tác phẩm

  1. #11
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    594
    Next Level: 406

    Ôi giây phút huy hoàng của t́nh ái
    Là khi mà anh chưa nói anh yêu em!


    <Mưa là anh, nắng cũng là anh-QDao>


    Chỉ biết rằng hạnh phúc không tự nhiên mà đến, phải tranh đấu, đánh đổi, thậm chí là hy sinh mới có thể được chạm tay vào hạnh phúc mà thôi.

    <Lời th́ thầm của những bông hoa hồng>

    Cô tưởng rằng đó là ánh trăng rực rỡ nhất trong cuộc đời cô, nhưng trăng tṛn sáng quá, cuối cùng sẽ lạnh giá.

    Ai yêu trước, người ấy sẽ thua

    Trong kẽ hở của thời gian và hiện thực, tuổi xuân cũng như sắc đẹp, mỏng manh như trang giấy bị gió hong khô.

    Khi một đưa trẻ biết kim cương đẹp hơn hạt pha lê xinh xắn th́ đứa trẻ này đă trưởng thành,

    đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu ḿnh trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng”.

    Trái Đất này không thể v́ sự đau khổ của một người mà thay đổi quy luật tự nhiên của nó, trong giấc mơ cô tuyệt vọng đến mức không tin rằng sẽ c̣n ánh mặt trời. Nhưng hôm sau mặt trời vẫn lên như thường, cuộc sống vẫn tiếp

    Đối với phụ nữ, t́nh yêu là toàn bộ cuộc sống, nhưng đối với đàn ông, đó chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống của họ, cho dù lúc đầu họ hứa hẹn thế nào, nhưng khi phải đối mặt cho sự lựa chọn, họ luôn luôn thực tế

    Giống như trái tim của chúng ta, một thời rộn ràng trong ngực, nóng bỏng đến mức không lúc nào yên, sốt sắng muốn đi t́m người chia sẻ, chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ lạnh giá, lạnh giá đến mức chúng ta phải khép


    <Anh có thích nước Mỹ không>

    Trong cuộc đời, có những giai đoạn chúng ta đi cùng nhau trên cùng một con đường. Nhưng trong cuộc đời, có hàng trăm, hàng ngàn ngă rẽ, tất phải có một người rẽ trước.

    Cuộc đời vốn là những sự ly biệt nói tiếp nhau. Chúng ta liên tục gặp những con người mới. Chúng ta đi rồi dừng lại, có lúc đứng quay đầu nh́n lại, có lúc cứ thế mà thẳng tiến.

    Giống hệt như hàng trăm, hàng ngh́n câu chuyện t́nh cảm lăng mạn viết trong các cuốn tiểu thuyết. V́ t́nh yêu mà có những sai lệch đầy tiếc nuối. Và chính v́ sự tiếc nuối đó chúng tôi mới cảm nhận được t́nh yêu sâu đậm mà cả hai dành cho nhau.

    Có thể, có thể tôi và mẹ tôi từ trước đến nay đă hiểu lầm nhau, chúng tôi đều muốn là người tốt nhất trong ḷng nhau. Nhưng chúng tôi đều không làm được v́ thế mà thất vọng rồi oán trách, và v́ oán trách mà phẫn nộ, rồi v́ phẫn nộ mà lạnh nhạt với nhau.

    Một người đă hại tôi th́ người đó sẽ không bao giờ được tha thứ. Cho dù là người đó có rất nhiều chuyện bất hạnh, rất nhiều chuyện cần sự đồng cảm của tôi th́ tất cả đều là những hậu quả mà họ phải lănh chịu, là họ tự t́m đến. Tất cả đều là quả báo, đều không thể làm tôi cảm thấy thương xót.

    Sự lương thiện của tôi chỉ dành cho những người chưa bao giờ gây tội lỗi ǵ với tôi.

    Trong từ điển của tôi không tồn tại hai chữ tha thứ, nếu như có thể quên đi được th́ đó là sự tha thứ lớn nhất.

    Từng đó năm trời, mọi nỗi buồn tôi đều một ḿnh âm thầm chịu đựng, trừ quyển nhật kí ra, tôi không t́m được một nơi an toàn nào để trút bầu tâm sự, trừ cách viết ra, tôi chưa t́m được bất ḱ cách nào để làm giảm những áp lực đó. Bởi v́ tôi quá tự ti. Tôi sợ nếu tôi nói ra mọi người sẽ khinh thường, sợ mọi người sẽ nh́n tôi bằng con mắt khác, sợ bị mọi người cô lập. Bởi v́ tôi biết những năm tháng trưởng thành của tôi chẳng vinh quang ǵ.

    1Trong một cuốn nhật kí, chúng tôi đă từng viết, chúng tôi sẽ không bao giờ xa rời nhau, măi măi ở bên nhau, thế nhưng ai có thể nói cho tôi biết “măi măi” sẽ kéo dài trong bao lâu?

    Sự buồn chán lúc này làm tôi cảm thấy t́nh cảm ba năm qua cứ như một câu chuyện cười. Chúng tôi đă từng nghĩ là đối phương rất yêu ḿnh, t́nh yêu đó vô cùng sâu đậm. Nhưng thực ra chúng ta yêu bản thân chúng ta nhiều hơn.

    Phóng to những hận thù và nỗi đau, chúng ta sẽ trở thành những động vật bé nhỏ luôn buồn rầu, tự ḿnh liếm láp những vết thương nhỏ bé của ḿnh. Rồi tự nói với bản thân rằng, ôi đau quá. Và cứ thế cái sự đau liền trở thành một thói quen, một phong cách.

    Nói con trai ngây ngô không có nghĩa là đáng khen. Sự ngây ngô của người con gái là một vẻ đẹp c̣n sự ngây ngô của con trai là một tội lỗi.

    Đừng bao giờ để người yêu của bạn và bạn của bạn ở một ḿnh với nhau, cho dù bạn có chắc chắc về họ đến mấy, chỉ cần họ là một nam, một nữ, không xấu xí và không xấu xa, th́ đừng bao giờ để họ có cơ hội ở một ḿnh với nhau.

    Chúng tôi vô t́nh gặp nhau trong cuộc sống này, rồi kí ức về nhau sẽ lại mờ dần theo năm tháng. Có lúc nhớ, có lúc quên.

    Tôi biết là cả cuộc đời này sẽ không bao giờ tôi có thể viết tên ai cẩn thậnvà nhiều đến thế được nữa. Ngón tay tôi vuốt những tờ giấy đă lên màu thời gian, cảm nhận lại những kí ức ấm áp nhất của buổi ban đầu.

    Khi t́nh yêu đă không c̣n có thể cảm nhận được, không c̣n có thể động chạm vào nhàu mà chỉ c̣n có thể nhớ, th́ tôi không biết rằng việc mở cánh cửa khác cho ḿnh có thể bị gọi là không chung thuỷ và phản bội hay không?

    Tôi yêu bản thân nhiều hơn yêu Hứa Lật Dương. Đó là lí do duy nhất. Tôi cô đơn. Tôi cần một người ở bên cạnh. Lúc đó cảm giác cô đơn rất gần c̣n cảm giác yêu đương lại ở rất xa.

    Chúng tôi đă từng nghĩ là người ta yêu ḿnh, yêu sâm đậm nhưng thực ra chúng ta yêu bản thân ḿnh hơn. Thoát khỏi những ràng buộc vốn có, chúng ta mới thấy ḿnh cô độc. Có lẽ trên con đường chúng ta đi t́m kiếm t́nh yêu, thực ra cái mà chúng ta kiếm t́m từ đầu đến cuối chẳng qua là một góc ấm áp cho trái tim cô độc và cho cơ thể lạnh lẽo của ḿnh mà thôi.

    Nếu như không phải tôi chủ động thích người khác th́ tôi sẽ luôn nghi ngờ độ chân thành của người thích tôi. Bọn họ rốt cuộc là muốn theo đuổi tôi hay chỉ muốn trêu chọc tôi?

    <Cô đơn vào đời>

    Game thủ CrossFire-Audition cần có 1 sân chơi công bằng không hack , bug...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #12
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    594
    Next Level: 406

    Ḿnh nhớ vài câu, cũng muốn chia sẻ những câu ḿnh yêu thích.

    Em sẵn sàng tha thứ cho tính kiêu hănh của anh ấy nếu anh ấy không sỉ nhục tính kiêu hănh của em.

    <Kiêu hănh và định kiến>

    + Sau một mùa thu hoạch thất bát, dù có đói nhăn cũng phải chọn những hạt thóc tốt nhất cho vụ sau.

    + Em sẽ nhớ anh măi, c̣n anh đừng quên hẳn em nhé, anh thân yêu t́nh cờ của em.

    <Nỗi buồn chiến tranh>

    Câu kinh điển: Ngày mai là một ngày mới - Scarlet O'hara. <Cuốn theo chiều gió>.

    Đây là những đoạn văn hay chứ đâu phải câu nói ^^
    ---
    Tớ thích câu này, của Rett "Scarlet, tôi không phải là người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, gắn lại và tự nhủ rằng một vật chắp vá vẫn c̣n như mới. Cái ǵ đă tan vỡ là tan vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó đẹp nhất, c̣n hơn là chắp vá để rồi suốt đời cứ phải thấy những vết nứt của nó"
    (Cuốn theo chiều gió)

    -----
    "Lư do sự chết cứ bám riết lấy sự sống như vậy không phải là v́ nhu cầu sinh học - đó là sự ghen tị. Sự sống đẹp đến nỗi sự chết đă phải ḷng nó, một mối t́nh tư vị đầy ghen tuông quắp chặt lấy bất cứ thứ ǵ nó có thể động đến. Nhưng sự sống nhẹ nhàng bỏ qua, mất mát vài thứ chẳng ǵ đáng kể, và nỗi u buồn chỉ như một bóng mây bay"
    (Cuộc đời của Pi)

    --------
    "Bà bà tấu hồi lâu, cầm điệu dần dần thong thả lại. Tiếng nhạc dường như đi xa măi măi, chẳng khác người tấu đàn dời xa mấy chục trượng rồi đến mấy dặm trường. Sau cùng tiếng đàn nhỏ li ti không nghe thấy nữa. Khúc đàn chưa tấu hết mà là đi xa quá nghe không rơ.
    Lúc tiếng đàn vừa ngừng lại, một hai tiếng tiêu rất nhỏ lẩn vào tiếng đàn. Tiếng tiêu quanh co uyển chuyển dần dần lại gần tựa hồ như bướm vờn hoa khiến người nghe cũng được khoái tai vui mắt.
    Tiếng tiêu chợt bổng chợt trầm, lúc nhẹ nhàng lúc vang dội. Khi thanh điệu đến chỗ cực trầm mà vẫn nghe rơ ràng không hỗn loạn chút nào.Tiếng tiêu uyển chuyển hồi lâu rồi đột nhiên rạo rực như trăm hoa đua nở muôn bông ngàn tía. Sau tiếng tiêu lại giống như tiếng chim hót líu lo một xướng một họa. Chỉ một cây tiêu mà thổi ra biết bao nhiêu âm thanh khác biệt. Lâu dần đi vào chỗ bách điểu chia ly, trăm hoa tàn tạ. Sau nữa đến cảnh xuân tàn hoa rụng mưa gió hẳt hư thê lương khôn tả. Sau cùng là cảnh gió mây gào thét tuyết rụng tơi bời, vũ trụ tĩnh mịch. Tiếng tiêu dứt ở chỗ đó.
    Tiếng tiêu dừng lại hồi lâu mọi người mới như người trong mộng tan giấc. Không ai tin được bảy sợi dây đàn, một cái ống trúc mà tấu ra những khúc nhạc vô cùng phức tạp đến thế!"

    (Tiếu ngạo giang hồ)

    ------
    – Khi ông nh́n trời, ban đêm, bởi v́ ở một trong những ngôi sao đó có tôi ở, bởi v́ tôi cười trên một trong những ngôi sao đó, cho nên đối với ông tưởng chừng như tất cả các ngôi sao đều cười.
    (Hoàng tử bé)
    ------
    "Tâm hồn Francesca giờ đây thẫn thờ, trống rỗng, xa vắng. ”Đừng đi Robert Kincaid“, bà nói và nghe tiếng ḿnh khóc trong ḷng. Nắm tay bà, ông bước qua cửa và tiến lại gần chiếc xe tải. Ông mở cửa xe phía tay lái, đặt một chân lên bục xe rồi quay lại và ôm lấy bà vài phút. Chẳng ai mở miệng nói một lời, họ chỉ đứng đó, yên lặng đón nhận, ghi sâu trong ḷng ḿnh cảm xúc của người kia, những cảm xúc không bao giờ xoá được. Họ tái xác nhận sự hiện hữu của cái thực thể đồng nhất mà ông đă nói, rồi cuối cùng ông buông bà ra, bước lên xe tải, ngồi xuống nhưng vẫn để cửa mở, ḍng nước mắt chảy dọc theo g̣ má Francesca. Chậm răi, ông đóng cửa xe. Bản lề kêu rít. Như thường lệ, chiếc xe tải Harry chừng như không muốn mở máy, nhưng rồi Francesca nghe thấy tiếng Robert ấn trên bộ gia tốc và chiếc xe tải cuối cùng cũng chịu khuất phục. Ông cho xe lùi và dừng tay một lúc cười, ông đưa ngón tay chỉ con đường hẹp. ”Em biết đó, con đường tháng sau anh đi sang phía Nam ấn Độ. Em có muốn anh gởi một tấm thiếp không?“. Francesca không thể thốt nổi ra một lời mà chỉ lúc lắc đầu"

    ---
    ”Trong một vũ trụ hàm hồ, loại xác tín như thế này chỉ đến với em một lần, không bao giờ có lại, cho dù ta có trải qua bao nhiêu cuộc đời đi nữa"

    (Những cây cầu quận Madison"
    Riêng truyện cuối, có lẽ là tất cả, đều là những câu hay và khắc sâu vào tâm khảm người đọc.

    Trích trong truyện "Chuyện con mèo dạy Hải Âu bay"
    ...thật dễ dàng để yêu thương một kẻ nào đó giống ḿnh, nhưng để yêu thương ai đó khác ḿnh thực sự rất khó khăn". Một trong những cách để yêu thương một người là phải học cách chấp nhận sự khác biệt của người đó mà không hề nghĩ tới việc biến người ḿnh yêu phải giống như ḿnh.
    Dù thế giới ngoài kia có biết bao nguy hiểm ŕnh rập đe doạ hay những nỗi sợ thất bại, th́ chúng ta hăy can đảm bay lên v́ trong cuộc đời "sẽ có rất nhiều lư do để hạnh phúc. Một trong những thứ đó là nước, thứ khác là gió, thứ khác nữa là mặt trời, và đó luôn là món quà đến sau những cơn mưa". Mèo Zorba đă nói như vậy để trấn an hải âu con khi nó oà lênkhóc sợ hăi trước cơn mưa băo. Zorba có được những cảm nhận đó v́ nótừng trải qua những nỗi sợ hăi khi lén ḅ ra khỏi cái giỏ an toàn hồi c̣n nhỏ, can đảm khám phá cuộc sống đầy rẫy thử thách bên ngoài để cuối cùng nghiệm ra một điều quư giá "Chỉ những kẻ thực sự dám th́ mới có thể bay".


    Nếu hồi ức có thể bị mai một đi,rất có thể mối t́nh đă qua kia cũng rất tầm thường trong biển người mênh mông đó.


    Đó là cảm giác khi người ta đang sống mùa đông lạnh lẽo chợt thấy được mùa đông ấm áp và tâm trạng vui tươi hớn hở, tuyệt diệu vô cùng.

    Lúc em trưởng thành, anh là đôi cánh trong tuổi thơ ngây của em; lúc anh ra đi, em cũng không được dựa vào anh lần cuối. Em sợ nếu Thiên Đường không c̣n chỗ trống, vậy th́ khi anh ra đi măi măi, em có thể phiêu bạt ở đâu đây?

    Nếu như nước mắt mà c̣n giả dối được th́ trên đời này c̣n thứ ǵ để có thể coi là thật được đây!

    <Hồng hạnh thổn thức>

    Tôi muốn giữ sự tin tưởng ( có thể là ảo tưởng) trong tim tôi., rằng lúc này, có một người bạn vẫn thỉnh thoảng nghĩ tới tôi, như tôi cũng thỉnh thoảng nghĩ tới bạn mà đă không bao giờ nói với bạn. Tôi muốn tin rằng giữa những người người chưa bao giờ thực sự “biết” nhau vẫn có thể có những yêu thương không phụ thuộc vào bất cứ ràng buộc hay hứa hẹn hữu h́nh nào. Tôi muốn tin vào những thứ “duyên” không đi kèm với “phận” hay “số” mà do chúng ta tạo ra với nhau bằng t́nh cảm. Tôi muốn tin rằng những ǵ chúng ta dă gieo xuống, dù chậm, nhất định sẽ nảy mầm và ra trái đúng như cái hạt mầm đă gieo. Như sau mùa đông dài, nhất định là mùa xuân; tôi mong tất cả các bạn tôi, dù ở bất kỳ đâu trên trái đất vào lúc này, cũng vẫn giữ trong tim cảm giác thanh xuân của những năm tháng tuổi trẻ - cái thời mà mọi thứ đều dễ dàng, buổi sáng sớm một ngày bất kỳ có thể đứng dậy nói lời tạm biệt mà đi không lưỡng lự hoặc nh́n tuyết trắng trời mà mỉm cười rồi hít vào và thở ra một hơi thật dài, cho hơi nước bay lên trong buổi sớm.

    ( Về t́nh yêu tuổi 23 – Phan Việt)

    Những người yêu thầm đều nhớ rất rơ cảm giác khó diễn tả ấy. Dù sau này nhớ lại vẫn cảm thấy xót xa trong ḷng, giống như quả táo xanh vậy, nh́n th́ đẹp nhưng ăn th́ chua chát. Có lẽ t́nh yêu vào cái tuổi ngây thơ ấy đẹp ở chính vị chua chát và không có kết quả.

    Một câu chuyện kết thúc đồng nghĩa với việc một câu chuyện mới bắt đầu. Trái đất không v́ bất kỳ ai mà ngừng quay, cuộc sống vẫn măi tiếp diễn, dù xảy ra chuyện ǵ, âu sầu ủ dột, t́m cách trốn chạy hay dũng cảm, kiên cường đối mặt đều phụ thuộc vào tố chất tâm lư của mỗi người

    Bài hát của A Tang đă nói: “T́nh yêu chỉ là ảo tưởng ngọt ngào, ai tưởng thật người ấy sẽ mắc lừa”.
    Tiếc rằng có nhiều lúc miệng nói không tin nhưng trong ḷng vẫn không thể kiềm chế được và vẫn tin
    .Trong quăng thời gian yêu nhau trước đây, Vệ Nam thấy ḿnh đă tin vào t́nh yêu một cách ngu ngốc, toàn tâm toàn ư với t́nh yêu ấy. Không giống với những người coi t́nh yêu là một lần trải nghiệm, không giống với những người khi chia tay cảm thấy rất nhẹ nhàng, b́nh thường. Vệ Nam luôn nghĩ rằng ḿnh thật ngây thơ và nực cười. Sợi chỉ buộc vào tim ấy thỉnh thoảng lại xiết lại thật chặt. Tuy nó rất mảnh, mảnh đến nỗi b́nh thường không thể cảm nhận được, nhưng mỗi lần xiết chặt lại khiến người ta thấy nhói đau và ngạt thở.Sợi chỉ mảnh ấy lúc nào cũng nhắc nhở Vệ Nam luôn nhớ rằng trước đây ḿnh yếu đuối thế nào. Yếu đuối v́ không thể vứt bỏ tất cả để theo đuổi t́nh yêu, yếu đuối v́ suy nghĩ quá nhiều, do dự không dám quyết định, yếu đuối v́ rất yêu người ấy nhưng lại không dám bước chân vào thế giới ấy, yếu đuối v́ dù đă chia tay nhưng lúc nào cũng nhớ đến người ấy…Thực ra quy cho cùng, những lư do ấy chẳng qua chỉ v́ suy nghĩ quá nhiều, không có dũng khí mà thôi.


    Ốc Sên chạy (Diệp Chi Linh)

    Nhưng quan trọng nhất đó là anh đă dạy em, làm sao để đi yêu một người. Dùng toàn bộ bản thân ḿnh, bất kể là đối phương có biết hay không, bất kể là tương lai thế nào, bất kể rằng có ha\y vọng hay không, chỉ không hề lùi bước, chỉ dùng toàn bộ bản thân ḿnh để yêu.

    Anh chỉ hối hận một điều, anh hối hận rằng sao không gặp em sớm hơn. Để em chịu bao nhiêu đau khổ, c̣n bản thân anh lại đi vào bao nhiêu con đường không đáng.

    (Giai kỳ như mộng - Phỉ Ngă Tư Tồn )

    * "Thực ra, t́nh yêu là một căn bệnh, ai rồi cũng sẽ có ngày mắc phải, hoặc sớm hoặc muộn, có thể nhẹ một chút hoặc cũng có thể nặng một chút. Có một loại thuốc đặc trị duy nhất, đó là trái tim của anh; nếu anh không chịu hiến dâng, em sẽ giống như đóa hoa hồng bị mất nước, dần dần khô héo úa tàn, măi măi chẳng bao giờ có mùa xuân..."
    (Muôn nẻo đường yêu - Tuyết Tiểu Thiền)

    * "C̣n bảy năm nay, anh đă đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín?
    Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến một ngh́n."

    "Trong máy là giọng nói trầm ấm quen thuộc của Dĩ Thâm, không hiểu tại sao Mặc Sênh cảm thấy xúc động, nhưng có luồng gió ấm thổi vào làm cho thế giới của chị trở nên an toàn b́nh yên.
    Mắt chị mờ đi.
    - Dĩ Thâm, em rất nhớ anh...
    Mặc Sênh tưởng như nghe thấy ḿnh nói, hoặc là, hoặc là con người khác của ḿnh, con người nơi đất khách đang nói với Dĩ Thâm.
    Em nhớ anh...
    Dĩ Thâm, anh có biết không?
    Em từng đứng trên con phố xa lạ ở một đất nước xa lạ, những con người với màu da khác lạ lướt qua trước mắt, ngay một dáng người giống anh cũng không nh́n thấy. Bây giờ cuối cùng đă có thể nói với anh, em rất nhớ anh..."

    "Họ cho tôi mười năm, tôi cần Mặc Sênh cả đời."

    "Sau này em sẽ hiểu, ở nơi nào đó trên thế giới này có cô ấy xuất hiện, những người khác chỉ là tạm bợ. Anh không muốn tạm bợ."
    (Bên nhau trọn đời - Cố Mạn)

    * "Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc th́ mới hiểu thế nào là hạnh phúc...

    Khi c̣n son trẻ chúng ḿnh cũng đă từng lạc bước, nhưng vẫn ổn. Ngược xuôi ngang dọc, th́ ra anh vẫn ở đây..."
    (Hóa ra anh vẫn ở đây - Tân Di Ổ)

    Game thủ CrossFire-Audition cần có 1 sân chơi công bằng không hack , bug...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #13
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Dec 2010
    Bài viết
    602
    Next Level: 398

    - Cái chết “chỉ là trở về cái chốn bạn từng ở trước khi sinh ra, và chẳng có ai sợ cái chốn trước khi ḿnh sinh ra”. “… những cái cũ chết đi và những cái mới được sinh ra. Sao cũ hóa thành sao mới. Lá chết hóa thành cây con. Có lẽ đó là cái đang chết đi, hoặc có lẽ đó là cái đang sinh ra. Tất cả tùy thuộc vào cách nh́n của bạn”.

    Muốn sống - Sally Nicholls

    -
    Khi em mười tám đôi mươi, em có tất cả ưu thế để người khác giới phải nâng niu. Người yêu của em hết lời khen tóc em đẹp, da em mát, mắt em sáng, môi em hồng. […] Nhờ anh ấy mà em biết ḿnh duy nhất đẹp, duy nhất đáng yêu, duy nhất được tôn thờ. […] Và rồi những bài học về nghĩa vụ… hiện ra không giáo tŕnh không giờ giấc chi cả. Nó khá êm rỗi khi em c̣n son rỗi và bỗng thúc bách lên khi em làm mẹ. Dĩ nhiên tóc em bắt đầu thưa, da em bắt đầu tối, mắt em bắt đầu sạm và người em bắt đầu có mùi vị mang cái tên “nỗi trần ai đàn bà”. Má nói đă thấm ǵ đâu, chị gái cũng nhắc chừng đă thấm ǵ đâu và má chồng cũng cảnh báo nào đă thấm ǵ đâu. […] Em đă rơi từ thiên đường xuống.
    Gánh đàn bà - Dạ Ngân
    LUÂN HỒI
    AN LẠC TỪ TÂM
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #14
    Thành viên

    Ngày tham gia
    May 2010
    Bài viết
    31
    Next Level: 169

    "Đàn bà sống bằng kỷ niệm. C̣n đàn ông th́ bằng những cái mà họ đă quên."
    (Cô đơn trên mạng-Janusz Leon Wisniewski)

    "Rất nhiều người trong đời chỉ có 0.1% thời gian là thật sự yêu một người nào đó 100%. Tất cả mọi người đều không thể chỉ yêu một người nào đó trong 100% thời gian của đời ḿnh. Chỉ cần 0.1% đó thôi"

    "Yêu một người và cô ấy phản ứng như thế nào là hai chuyện khác nhau. Trân trọng một người và cô ấy đáp trả sra sao cũng là hai chuyện khác nhau. T́nh yêu đôi khi chỉ là chuyện của một người."
    (Sát cửa thiên đường - Quản Ngai )
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #15
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    13.330
    Next Level: 1.670

    Phần nào trích dẫn th́ mọi người nên bỏ vào thẻ QUOTE cho dễ đọc hơn
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #16
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Nov 2010
    Bài viết
    643
    Next Level: 357

    Nếu tôi có 10 triệu, tôi sẽ mua một ngôi nhà.
    Tôi có 10 triệu không – không có, tức là tôi vẫn chưa có nhà.
    Nếu tôi có cánh, tôi sẽ bay được.

    Tôi có cánh không – không có.

    Cho nên tôi cũng chẳng có cách ǵ bay lên.

    Nếu đổ hết nước của Thái B́nh Dương ra cũng sẽ không dập tắt được ngọn lửa t́nh yêu tôi dành cho em.

    Có thể đổ hết nước của Thái B́nh Dương không – không thể. Tức là tôi không hề yêu em
    Trích- Lần đầu thân mật


    What doesn't kill you makes you stronger
    Stand a little taller
    Doesn't mean I'm lonely when I'm alone


    Chanh
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #17
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    13.330
    Next Level: 1.670

    Buông tay không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với sự từ bỏ, đó cũng có thể là một cách giữ ǵn những ǵ đă trải qua, nếu người ta biết buông tay trước khi quá trễ.
    Em ở đâu? - Marc Levy
    "Dĩ văng...
    Kỷ niệm...
    Nhớ thương...
    Hết thảy đều ch́m trong bụi thời gian mốc thếch".

    Ăn mày dĩ vãng - Chu Lai
    "- Anh sẽ thích em bao lâu?
    - Măi măi.
    - Măi măi là bao lâu?
    - Cho dù em không c̣n yêu anh, cho dù em đă quên anh, cho dù anh đă biến mất khỏi thế gian này, anh vẫn măi yêu em.
    - Tầm bậy! Đă không c̣n sống trên thế giới này c̣n yêu em làm sao được.
    - Anh sẽ t́m một thiên thần thay anh yêu em..."

    Sẽ có thiên thần thay anh yêu em - Minh Hiểu Khê
    "Yêu một ai đó nghĩa là luôn sẵn sàng bên cạnh chở che, cảm thông và chia sẻ với người đó dù cho có chống lại cả thế giới" - "ai đó đă nói, nếu nơi nào đó mà đất trời ḥa vào cùng nhau th́ đó chính là biển. Và t́nh yêu nói, nếu có một nơi mà hai tâm hồn ḥa vào nhau làm một, tạo nên sức mạnh lớn hơn mọi khó khăn, thử thách đó chính là t́nh yêu".
    Bởi vì ta thuộc về nhau - Phan Anh
    "...Thế giới của em là những mảnh ước mơ tan vỡ. Em đă tự đóng cửa trái tim, tự giết chết những mơ mộng và chôn vùi hy vọng của chính ḿnh. Tất cả những ǵ em có, lẽ ra chỉ là những vết thương măi măi không thể lành... Nếu em không nh́n thấy anh...
    Gặp em, quen biết em, và hơn hết là yêu em...
    Nh́n thấy anh, tin anh, và hơn hết là yêu anh...
    Đó chính là bầu trời sau cơn mưa tươi sáng nhất..."

    Nếu em thấy anh bây giờ - Ireland Cecelia Ahern.

    . ..
    Lần sửa cuối bởi besideyou.bwt; 08-02-2011 lúc 22:02
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #18
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    6.865
    Next Level: 3.135

    "Kiên nhẫn đợi chờ không hợp với cô đâu. Tôi thấy cô là người có mạng thủy, mà nước không bao giờ chờ đợi. Nó biến dạng, chảy khắp nơi, t́m những xó xỉnh không ai ngờ để chảy tới. Nó t́m cái lỗ tí ti trên mái nhà hay dưới đáy thùng để chảy qua. Nước là yếu tố đa năng nhất trong ngũ hành, rơ ràng như vậy. Nó cuốn đất đi, dập tắt lửa, làm cho sắt rỉ và mục ra. Ngay cả gỗ, là yếu tố quan trọng trong ngũ hành, cũng không thể sống được nếu không có nước mang thức ăn đến cho nó. Thế mà cô không biết lợi dụng sức mạnh ấy trong cuộc đời ư?"


    "...Chúng ta phải dùng bất cứ phương pháp nào để hiểu được sự vận hành của vũ trụ quanh ta, hiểu được thời gian ta hành động, để ta khỏi chiến đấu chống lại ḍng vận hành ấy mà chỉ theo chúng thôi"



    Hồi ức của một Geisha - Authur Golden

    .....................................


    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  9. #19
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    13.330
    Next Level: 1.670

    "Ánh mặt trời rọi chiếu cả một biển tuyết trắng mênh mông. Trời đất cũng phát ra ánh sáng, mặt đất đầy tuyết khúc xạ thành những chiếc cầu vồng long lanh bảy sắc, đó chính là màu sắc của cuộc sống. Hai chấm đen nhỏ nhoi đang nhảy múa trên tuyết, đó là hai mẹ con tôi".
    Sống như Tiểu Cường - Bulka


    ... Người ta chỉ nh́n thấy thật rơ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu th́ con mắt không nh́n thấy...
    Hoàng tử bé - Antoine de Saint-exupéry

    . ..
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  10. #20
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    13.330
    Next Level: 1.670

    “Xưa nay chiến tranh nổ ra cũng chỉ v́ miếng ăn. Mặc dù người ta luôn t́m cách che lấp đi bằng những điều cao cả.”

    ...

    “Các bậc cao tuổi thường nghĩ chán rồi mới làm. Cũng có thể nghĩ chán rồi chả thèm làm ǵ hết. C̣n ở tuổi của hắn, và của tôi nữa, muốn làm ǵ là làm ngay. Rồi sau đó mới ngồi ngẫm nghĩ tại sao ḿnh lại làm thế, thường là trong đớn đau và dằn vặt. Để rồi lại quên rất nhanh, thiệt là may. V́ đó là tính bồng bột, người ta nói thế và tôi cũng tin như thế. Cũng như tôi tin rằng đó không chỉ là tính cách của tuổi trẻ, mà c̣n là phẩm chất của các nhà thơ và các nhà cách mạng.”

    ...

    “Quá trẻ th́ không thể hiểu được rằng ước mơ đôi khi không phải là điều nhất định phải thực hiện cho bằng được, hơn nữa có thể là điệu người ta không có khả năng thực hiện trong suốt cuộc đời ḿnh.



    Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ư nghĩa của ước mơ không phải là ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng.
    Tôi là Bêtô - Nguyễn Nhật Ánh


    “Nhưng cô đơn là sự tối cần của người viết, nó là một điều kiện hàng đầu của nhà văn. Không một người viết hay nào tôi biết mà không cô đơn. Không một thần tượng văn chương nào của tôi mà không bị cô đơn dày ṿ. Và để chạy trốn nỗi cô đơn trong giao tiếp đơn thuần mặt nh́n mặt, tay nắm tay, việc viết văn đă dẫn tôi đến sự cô đơn khác, đó là ở giữa đám đông mà họ không thấy tôi, hoặc họ thấy một cái ǵ đó giống tôi, họ tưởng là tôi, nhưng tôi đang đứng ở một chỗ khác, một ḿnh, chờ một nhịp tim đồng cảm. Khi người ta bằng mọi cách chạy trốn sự cô đơn th́ tôi, và những đồng nghiệp của tôi lại nuôi cô đơn, cho nó ăn để duy tŕ sự cô đơn tồn tại trong người ḿnh cho cái gọi là sáng tạo văn chương.”
    Biển của mỗi người - Nguyễn Ngọc Tư


    “Tôi mơ. Đôi khi tôi nghĩ đó là điều đúng duy nhất cần làm. Mơ tức là sống trong thế giới của những giấc mơ, sumire đă nói vậy. Nhưng việc đó không kéo dài được lâu. Sự tỉnh táo luôn luôn đến đưa tôi về.”
    Người t́nh Sputnik - Haruki Murakami


    “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận v́ những năm tháng đă sống hoài sống phí…”
    Thép đă tôi thế đấy - Nikolai Alexeevich Ostrovsky

    . ..
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

+ Trả lời
Trang 2/13 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 ... CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh