share experienceshareexperiencememcachedmemcached
Hiện kết quả từ 1 tới 4 của 4

Chủ đề: [ Triết Học ] So sánh triết học phương Đông, triết học phương Tây

  1. #1
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Dec 2009
    Bài viết
    13.662
    Next Level: 1.338

    [ Triết Học ] So sánh triết học phương Đông, triết học phương Tây

    Tư tưởngPhương Đông và Phương Tây

    Triết Học Đông/Tây

    Trong lời tựa Những từ ngữ và sự vật, Michel Foucault mở đầu như sau: "Quyển sách này có nơi khai sinh trong một bản văn của Borges... Bản văn từ này kể "một từ điển bách khoa Trung Hoa nọ" viết là "thú vật phân chia thành: a) thuộc về Hoàng đế, b) được ướp xác, c) được thuần dưỡng, d) heo sữa, e) nhân điểu, f) hoang đường, g) chó lạc, h) gồm trong phân loại hiện tại, i) quậy như đồ khùng, i) vô số, k) họa với một ngọn bút rất mảnh làm bằng lông lạc đà, l) vân vân, m) vưà làm vỡ lọ b́nh, n)nh́n xa giống như ruồi". Trong kỳ diệu của phép phân loại này, điều người ta bằng một bước nhảy bắt kịp, điều mà, qua ngụ ngôn, chỉ ra cho chúng ta như cái duyên dáng ngoại lai của một tư tưởng khác, chính cái hạn chế của tư tưởng chúng ta: cái bất khả trần trụi nghĩ cái đó".


    Đoạn văn trên được nhiều tác giả nhắc đến trong những sách viết về Foucault [1], tuy nhiên không người nào thắc mắc về xuất xứ của nó; thực sự Borges có dẫn tài liệu chân thực, hay chỉ là giả tưởng của tiểu thuyết? Dường như ngay chính Foucault cũng chỉ tin vào thông tin của Borges hoặc giả đối với những nhà tư tưởng nửa sau thế kỷ hai mươi, mọi thông tin đều có giá trị ngang bằng, dẫu từ tiểu thuyết. Điểm quan trọng không ở tư liệu, mà chính ở chỗ khai sinh ra ư tưởng để viết thành quyển sách, khởi từ vấn nạn về cái bất khả của tư tưởng khi Foucault hỏi đâu là sở cứ chung/lieu commun. Chỉ có những sở cứ dị dạng/hétérotopies đáng ngại ở chỗ chúng thầm lặng tiêu hóa ngôn ngữ, phá hủy những danh chung hay làm rối bét, cả cú pháp trong việc cấu trúc câu lẫn điều hợp giữa từ ngữ và sự vật. Bản văn của Borges có dụng ư đưa ta đến một quê hương huyền bí, một vùng đối với phương Tây là bể lớn chứa những không tưởng. Foucault hỏi: "Phải chăng Trung Quốc trong cơn mơ mộng của chúng ta chính là nơi ưu đăi của không gian?" Nghĩa là ở tận cùng đầu bên kia trái đất mà chúng ta ở, một văn hóa phó mặc hoàn toàn cho phối trí của khoảng không, nhưng không phân bố vô vàn hiện hữu trong phạm vi nào khả dĩ để chúng ta có thể đặt tên, nói, và nghĩ.


    Vấn đề của Foucault thuộc về tri thức. Nói, nghĩ và gọi tên vẫn trong lĩnh vực nhân văn, phải chăng là phân hóa, khu biệt giữa những văn hóa, những phạm trù dị dạng/hétéroclite? Khởi từ vấn nạn này, thử xem những tồn tại c̣n ở chỗ nào, giữa hai đầu trái đất gọi là Đông và Tây?




    Theo : Đặng Phùng Quân
    Để làm ǵ khi cuối cùng mày lại về làm bạn với đất?
    Để làm ǵ hay cứ phải như vậy mới được gọi là chất?
    Để làm ǵ? Nh́n vào tất cả những ǵ đă được và mất?
    Để làm ǵ khi mày không gặp lại những người yêu thương nhất?

  2. #2
    Đă bị Ban
    Thành viên danh dự
    Ngày tham gia
    Mar 2010
    Bài viết
    7.315
    Next Level: 2.685

    Cái này hay ghê ta . Bổ ích cho những ai tìm tài liệu =.="

  3. #3
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Dec 2009
    Bài viết
    13.662
    Next Level: 1.338

    Trích dẫn Nguyên văn bởi uni.lee7 Xem bài viết
    Cái này hay ghê ta . Bổ ích cho những ai tìm tài liệu =.="
    Công tìm cũng mệt .

    Dài nữa . Post thật là ngại
    Để làm ǵ khi cuối cùng mày lại về làm bạn với đất?
    Để làm ǵ hay cứ phải như vậy mới được gọi là chất?
    Để làm ǵ? Nh́n vào tất cả những ǵ đă được và mất?
    Để làm ǵ khi mày không gặp lại những người yêu thương nhất?

  4. #4
    Đă bị Ban
    Thành viên danh dự
    Ngày tham gia
    Mar 2010
    Bài viết
    7.315
    Next Level: 2.685

    Mỗi 1 nơi có 1 nền văn hoá và quan điểm riêng. Ḿnh không chuyên sâu vào cái này nên cũng không biết so sánh sao nữa =.="

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh