share experienceshareexperiencememcachedmemcached
Trang 1/15 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 150

Chủ đề: Chín tuổi tiểu yêu hậu - Luyến Nguyệt Nhi (Quyển 1+2)

  1. #1
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Luyến Nguyệt Nhi (Quyển 1+2)

    - Truyện này là tớ đă xin chủ píc để post lên cùng chia sẻ với mọi người. Nên bạn nào muốn đem post ở nơi khác th́ nhớ bấm vào nguồn để xin chủ píc.


    Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu

    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược


    Nội dung giới thiệu vắn tắt:
    Quyển 1: Tiểu ma nữ bước đầu trưởng thành.Nghe nói nàng sinh ra nguyên lai chính là một sai lầm.Mẫu thân nàng là nha hoàn thanh tú gặp lúc tướng quân say rượu, kết quả liền sinh ra nàng. Mẫu thân nha hoàn nhanh chóng trở thành tiểu thiếp của tướng quân, cũng nhanh chóng được tướng quân quên đi, bị thị thiếp khác xa lánh, số khổ của tiểu thiếp. Ưu tư buồn khổ mười tháng mang thai sinh hạ nàng, chính ḿnh lại sớm đến diêm vương để đưa tin.Không có cha quan tâm, không mẫu thân yêu, nàng làm sao hạnh phúc mà sống. Phải biết rằng, kỳ thật nàng là mỹ nữ đến từ thế kỷ hai mươi mốt, IQ 200, quyền cước công phu bậc nhất, cũng có linh lực thần bí. Tưởng khi dễ nàng? Muốn chết! Khinh thường nàng, t́m chết. Dám ra lệnh nàng,chán sống.Dù ngươi là cha ta hay là Thiên Vương lăo tử, dám trêu ta, ta ắt khiến cho các ngươi biết thế nào là Hỗn thế Tiểu ma nữ.

    Quyển 2: Hoàng hậu chín tuổiCùng lễ không hợp?Cung quy?Tổ chế?Trong mắt hắn tất cả đều là chó má, hắn-Hiên Viên Dạ. Hoàng triều Thiên diệu triều tuổi trẻ quân vương, mười hai tuổi đăng cơ. Trong sáu năm ngắn ngủn, b́nh nội ưu, ngoại trừ hoạn, trở thành bễ nghễ thiên hạ đế vương. Cuồng vọng, ngạo nghễ, chỉ cần hắn muốn, không cái ǵ không làm được. Hắn hàng ngày khiêu chiến đám lăo thần cổ hủ, lập Trấn Bắc tướng quân gia nữ chín tuổi Hỗn thế Tiểu ma nữ làm hậu.Hỗn thế tiểu ma nữ? Tự cao tự đại? Hắn thích. Hắn muốn biết đến tột cùng Chín tuổi tiểu cô nương như thế nào cùng hắn kiêu ngạo?Tiến cung?Hoàng hậu?Nàng ngẩng đầu nh́n này mỹ nam tử cao lớn kiệt tuấn, ừ, không sai. Hời hợt th́ cũng đúng ư nàng; Dáng người cũng cường tráng, làm t́nh nhân cũng đúng quy cách; Cá tính thôi, tuy rằng hắn cuồng vọng, nhưng có thể cuồng hơn nàng sao? Dù sao tướng quân phủ cũng không có ǵ mới mẻ, vậy đổi địa phương chơi đùa nào.
    .

    ..

    ..


    Offline

  2. #2
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Chương 1

    Cửu tuổi tiểu yêu hậu Cuốn thứ nhất
    Tác giả: Lănh Nguyệt Nhi
    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược
    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/


    Chương 1: Đạo lí xuyên không

    “Ôi”.

    Lănh Loan Loan chỉ cảm thấy hai má vừa nóng vừa đau. Chết tiệt, là kẻ nào không muốn sống thừa dịp nàng say rượu năng lực pḥng bị yếu bớt khi trộm đánh nàng? Đột nhiên mở hai tṛng mắt, đáy mắt bùng lên bạo khí giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, khiến nữ nhân đang lặng lẽ lau nước mắt đứng một bên sợ đến thất thần, nước mắt cũng muốn chảy ngước lại.

    “Tiểu thư.”

    Nữ nhân sưng đỏ ánh mắt chớp chớp, như thế nào vậy? Nhất định là chính ḿnh nh́n lầm rồi. Ba tuổi hài đồng như thế nào có biểu t́nh hung ác vô cùng như vậy, nàng an ủi ḿnh.

    “Tiểu thư?”

    Lănh Loan Loan ghé mắt đánh giá nữ nhân trung niên vừa nói chuyện, chỉ thấy mặt nàng sắc vàng vọt, hai mắt sưng đỏ nhất định là v́ khóc lâu. Một cây trâm rẻ mạt cong vẹo cắm ở trên đầu, vài sợi tóc hỗn độn vương trên mặt. Một thân váy áo màu lam nhu, có vài phần cổ xưa. Dạng như vậy rơ ràng ở kịch cổ trang mới nh́n thấy, ánh mắt nhanh như chớp chuyển động, đánh giá vị trí xung quanh: Cửa gỗ mộc lăng tṛn, bàn gỗ màu trà, chiếc ghế, c̣n có nơi chính ḿnh nằm là màu trắng vĩ man…

    Cổ kính.

    Lúc này trong đầu Lănh Loan Loan lóe ra bốn chữ, ánh mắt vi lăi, chỉ số thông minh cao tới 200 lập tức phán đoán ra sự việc. Tuy rằng mạc danh kỳ diệu, bất quá chính là say rượu một hồi. Nhưng nàng luôn luôn tùy tâm mà liệu, việc đến cũng mặc kệ. Cho dù xuyên thủng cổ đại, nàng cũng chỉ coi như gió thoảng qua tai. Thói quen búng tay vang lên, kết quả từ chăn bông vươn ra cũng là cánh tay nhỏ bé. Đây là cái ǵ t́nh trạng? Tiếp nhận xuyên không là chuyện thực, lại không nghĩ rằng sẽ trở thành bộ dáng này. Nàng không có thành mỹ nữ, ngược lại biến thành tiểu quỷ đầu mà ḿnh ghét nhất. Lông mi đen như mực hung hăng co rúm, chết tiệt!. Nàng nhịn không được mắng ở trong ḷng, nếu biết thần tiên giở tṛ quỷ ǵ, nàng nhất định phải cho bọn họ đẹp mặt.

    “Tiểu thư, ngươi làm sao vậy?”

    Nữ nhân kia rốt cục phát hiện trước mắt vẻ mặt tiểu thư quá mức không thích hợp, trong ánh mắt hoàn toàn không có chút vẻ mặt sự hăi, ngược lại tàn nhẫn . Này, đây là có chuyện ǵ? Tiểu thư nên sẽ không bị đánh đến ngớ ngẩn rồi chứ? Trong mắt ngân ngấn lệ, nàng lo lắng nh́n Lănh Loan Loan.

    “Ngươi là ai?” Lănh Loan Loannh́n chằm chằm nữ nhân, kêu gọi thân thể này là Tiểu thư liền không phải mẫu thân của nàng. Nhưng lại quan tâm nàng như vậy, chẳng lẽ là Nhũ mẫu?

    “Tiểu thư, ngươi làm sao vậy? Ta Là Nhũ mẫu a.” Nữ nhân bị Lănh Loan Loan biểu t́nh xa lạ thấy sợ hăi,“Tiểu thư đáng thương của ta, sinh ra liền không có mẫu thân, hiện tại cư nhiên biến ngây ngốc thế này.” Sửng sốt một lát sau, nữ nhân lại bắt đầu khóc như mưa.

    Lănh Loan Loan trợn trắng con mắt, cảm t́nh của Nhũ mẫu tuôn như ḍng nước mắt ,khóc lên khóc xuống, này trong pḥng nhanh chóng thành cơn đại thủy . Bất quá, hiện tại nàng có phải hay không học những kẻ xuyên không nói mất trí nhớ? Tuy rằng nàng chưa bao giờ dùng thủ đoạn ngụy trang như vậy, nhưng thật muốn diễn xem sao? Lập luận sắc sảo, so với diễn viên Oscar c̣n cao hơn một bậc.

    Ánh mắt híp híp như viên hắc bảo thạch, lộ ra tinh quang. Sắc môi nhợt nhạt hơi hơi gợi lên, tựa như cười. Nụ cười nở rộ lại mang chút tà ư, ma nữ của thế kỷ hai mươi mốt đă sống lại.

    “Ngươi là Nhũ mẫu của ta?”

    Lănh Loan Loan ngẩng lên khuôn mặt nhỏ nhắn bị sưng đỏ, kia giọng trẻ con mềm mại vang lên,lay động cả căn pḥng. Tinh tế , mang theo vô hạn mê man cùng sợ hăi, phối hợp cùng ánh mắt màu hắc bảo thạch tưởng như trong suốt như giọt sương, khiến Nhũ mẫu không thể ḱm nén t́nh cảm mà ngẹn ngào.

    “Ta Là Nhũ mẫu, tiểu thư không cần sợ hăi.”

    Nữ nhân vừa thấy Lănh Loan Loankia đáng thương cùng khuôn mặt nhỏ nhắn, lúc này lau nước mắt ngồi vào bên cạnh nàng. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt bị thương của Loan Loan, thật cẩn thận, nhưng bàn tay cứng rắn vẫn làm đau Lănh Loan Loan như cũ.

    Ui cha

    Đôi mi nho nhỏ hơi nhăn lại, nước mắt lưng tṛng khiến người đau ḷng. Chết tiệt. Lănh Loan Loa trong ḷng mắng, thân thể này quả thực là quá yếu.

    “Nhũ mẫu, v́ cái ǵ ta cái ǵ cũng không nhớ rơ ?” Đáy mắt trong suốt tuôn ra ḍng nước mắt chảy theo hai má rơi xuống, cái miệng nhỏ nhắn hơi hơi rung động .“Như thế nào phụ thân cũng không đến xem ta?” Vừa mới nghe Nhũ mẫu nói nàng chủ nhân của thân thể này thuở nhỏ không có mẫu thân, nàng liền trực tiếp hỏi đến cha .
    “Ôi, tiểu thư đáng thương.” Nhũ mẫu lại thở dài, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen tuyền của Lănh Loan Loan,“Cha ngươi,hắn thật là nhẫn tâm,từ lúc ngươi sinh ra liền không màng đến, mặc cho tiểu thư bị các phu nhân trong phủ khi dễ, ngay cả bọn hạ nhân cũng dám xem thường ngươi. tiểu thư đáng thương, ô ô ô……” Nói xong, nữ nhân lại bắt đầu khóc.

    Lănh Loan Loannhẫn nại nghe nữ nhân vừa khóc vừa kể, rất nhanh theo lời của nàng biết được vài tin tức:
    Thứ nhất, chủ nhân thân thể này sinh ra liền không có mẫu thân, xem ra chỉ có Nhũ mẫu đối xử với nàng tốt.
    Thứ hai, lăo cha của nàng chính là Tướng quân đại nhân.

    Thứ ba, trước nay thân thể này đều bị phu nhân hắn cùng hạ nhân khi dễ.

    Chà chà, chủ nhân thân thể này thật đúng là đáng thương. Lănh Loan Loan thầm than trong ḷng, bất quá hiện tại thân thể đă là của nàng . Thân thể bị thương, liền tương đương linh hồn bị thương. Mà khi dễ nàng, tất cả đều tự t́m đường chết!

    “Nhũ mẫu, ta đây tên gọi là ǵ? Ta mẫu thân là người như thế nào?”

    Nàng cúi đầu, che dấu đáy mắt tà khí. Hai tay nhỏ bé đỏ bừng tựa hồ vô ư siết chặt lại , ḱ thật lúc này nàng đang tính toán sẽ xử lí như thế nào với những kẻ tự t́m đường chết kia.

    “Tiểu thư họ Lănh, tên Loan Loan.” Nhũ mẫu thương tiếc vuốt mái đầu nhỏ của nàng, có lẽ quên đi cũng không phải là điều xấu.

    Lănh Loan Loan? Hoàn hảo, tên vẫn là chính ḿnh .

    “Mẫu thân Tiểu thư tên Hiểu Liên, vốn cũng là một đứa nhỏ đáng thương. Tám tuổi bị bán vào phủ lư làm nha hoàn, mười bốn tuổi năm ấy gặp được phải Tướng quân lúc say rượu sinh ra tiểu thư ngươi. Do đó thành tướng quân thị thiếp, vốn tưởng rằng Hiểu Liên từ nay về sau liền thoát khỏi khổ vận, ai ngờ về sau tướng quân lại quên đi nàng. Nàng một thân sống chốn tiểu viện này, lại c̣n bị các nha hoàn cười nhạo nàng không biết sỉ nhục mê hoặc tướng quân, rồi c̣n bị các thị thiếp hăm hại. Mang thai Tiểu thư được bảy tháng, Hiểu Liên phu nhân bỗng trúng độc. Dẫn đến sinh non, dốc toàn lực sinh ra tiểu thư, song không qua khỏi, mà tiểu thư bởi v́ sinh non nên thân ḿnh luôn luôn gầy yếu.”
    Hảo cái gọi là “máu mủ t́nh thân”.

    Lănh Loan Loan thầm nghĩ ở trong ḷng, mẫu thân của chủ nhân thân thể này thật đúng là không hay ho, đúng là bị cưỡng đoạt . Bất quá tướng quân kia cũng thật không phải là người. Cư nhiên ngay cả tiểu nữ mười bốn tuổi cũng cưỡng đoạt, rơ ràng là thủ đoạn độc ác thủy hoại một đóa hoa tương lai. Ôi, xem đây chính là thân thể nàng, nàng sẽ v́ mẫu thân mà báo thù .

    “Nhũ mẫu, ta đói bụng.” Vuốt bụng nhỏ, Lănh Loan Loan đáng thương nói.

    “Vâng, Nhũ mẫu lập tức đem đồ ăn đến cho tiểu thư.” Nhũ mẫu nghe được Lănh Loan Loan kêu đói bụng, lau nước mắt, v́ nàng chạy nhanh đi thu xếp đồ ăn.

    Lănh Loan Loan đợi khi thân ảnh Nhũ mẫu đi khuất, lập tức dùng linh lực trị thương giảm bớt đau đớn. Sau đó ḅ xuống giường, v́ cái ǵ yếu đuối như vậy? Thật là bó tay, ai biến nàng hiện tại chỉ có ba tuổi đâu,cả chiếc giường đối với nàng hiện tại tiểu thân thể thật sự là cao. Nàng chạy đến một mặt gương đồng, loi đến một cái ghế, sau đó đứng ở ghế thượng ,cố gắng nh́n vào gương xem thân thể này coi như thế nào . Mặc dù thành tiểu quỷ đầu, nàng nhận thức . Ngàn vạn cũng là bộ dạng thật có lỗi tiểu quỷ đầu, kia nàng cũng không bận tâm.

    Ừ, tóc đen như mực, lông mi cong cong , đôi mắt thật to,sáng sủa. Cái mũi nhỏ xinh, môi tuy rằng không đỏ thắm, nhưng cũng không tệ lắm. Khuôn mặt có chút khéo léo, hai má c̣n có chút sưng đỏ. Nhưng tổng quát mà nói ,thân thể này có tiềm chất phát triển trở thành mỹ nữ. Cúi đầu nh́n vóc dáng, thật là nhỏ gầy, không được như ư nàng, xem ra cần hảo bồi bổ .

    Đánh giá hoàn toàn thân thể một lần nữa, nàng lại đi đến trên giường nằm xuống. Chính ḿnh cũng không quên nàng đang là một nha đầu bị thương mất trí nhớ, cũng không thể nhanh như vậy bại lộ. Bại lộ nhanh quá ,cuộc chơi sẽ không c̣n thú vị.

    Ánh mắt lộ ra tà tà ư cười, đám người khi dễ quá khứ cũ của nàng ,chờ tiếp chiêu đi!
    .

    ..

    ..


    Offline

  3. #3
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Chương 2

    Chín tuổi tiểu yêu hậu
    Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược
    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/

    Chương 2: Ba bước tập thể h́nh

    Thân thể là bước đầu của “Cách mạng”
    Lănh Loan Loan am hiểu sâu sắc đạo lư, không có thân thể khỏe mạnh, nàng lấy ǵ vốn đi chơi? Chẳng lẽ bằng thân thể gầy yếu hiện tại?

    Nàng nh́n hiện tại chính ḿnh giống như gió thổi qua cũng có thể ngă, tưởng tượng người khác một ngón tay đều có thể đối phó nàng. Không khi dễ nàng, c̣n khi dễ ai nữa? Cho nên, ở cổ đại, bước đầu tiên đó là bồi bổ thân thể tốt. Trên mặt rơ ràng bị người cho một cái tát, đệ nhất Thiên kim Tiểu thư bang phái tự nhiên là tiểu case bị người ta tát, có thể dùng linh lực chữa khỏi. Chỉ cần một động tác, vết sưng đỏ trên mặt liền biến mất , hiện tại mấu chốt là đem này thân thể nhỏ gầy bồi bổ khỏe mạnh một chút. Một phen phân tích mọi việc, nàng định ra ba bước rèn luyện thân thể.

    Thứ nhất-Bồi bổ: Điều này khẳng định là mấu chốt, nh́n xem, tiểu thân thể này tựa như bộ dáng suy dinh dưỡng..

    Thứ hai-Tắm nắng: Nguyên lai chủ nhân thân thể này nhất định là đứa nhỏ đáng thương, cả ngày ngoan ngoăn cắn tay áo để người ta khi dễ. Nếu không thân ḿnh làm sao mà tái nhợt như vậy, quả thực không có một chút sinh khí. Nàng hiện tại sẽ phơi nắng thật nhiều, làm cho màu da khỏe mạnh một chút.

    Thứ ba-Chạy bộ: Tuy rằng hiện tại bắt thân thể này chạy bộ thật sự có điểm khó khăn, nhưng là v́ có thể có vốn sau này, nàng cũng đành cố gắng .

    Định ra kế hoạch rèn luyện thân thể xong, nàng bắt đầu thực hành .

    Ngày đầu tiên, nàng nói Nhũ mẫu cố gắng bồi dưỡng hảo thân thể, cho nên mời nàng đem thức ăn biến thành phong phú một chút. Nhũ mẫu khóc lớn,vừa vui vừa thương.

    Nàng lại phát huy khả năng chịu đựng đợi nghe Nhũ mẫu khóc xong, trong ḷng lại dấy lên lửa giận hừng hực. Nguyên lai đữa nhỏ đáng thương này,ăn mặc đều bị các phu nhân khác bớt xén, trách không được sao lại nhỏ gầy như vậy. Phụ thân nàng , đám cẩu hạ nhân cũng quá kiêu ngạo, không yêu thương chủ nhân thân thể này,c̣n nhẫn tâm vứt bỏ. Dù ǵ đường đường cũng là tướng quân nữ nhi, bọn họ cư nhiên dám khi dễ chủ tử như vậy . Thật sự làm cho nàng không thể nhịn được nữa, chờ coi. Chờ thân thể nàng thật tốt, lấp tức sẽ “khai đao” đám người không vừa mắt đó.
    Xem ra quang minh chính đại là không thể thực hiện được, ta sẽ đi cửa sau. Kéo bàn tay to thô ráp của Nhũ mẫu, cố gắng bám vào th́ thầm ǵ đó. Nhũ mẫu nghe được gật đầu, đôi mắt tựa như đang xem xét Lănh Loan Loan.

    Lănh Loan Loan bị xem xét chột dạ, nàng biết hiện tại chính ḿnh biểu hiện tuyệt nhiênkhông giống tiểu hài tử đáng thương lúc trước. Nhưng đă diễn kịch, dù sao cũng không nên mỗi ngày ngụy trang. Mọi việc là tùy ư mà làm, muốn ǵ làm nấy. Cho nên quyết định , không bao giờ ngụy trang . Bị phát hiện không giống th́ không giống nhau đi, thân thể vẫn là tiểu hài tử đáng thương , nàng cũng không tính gạt người.

    “Nhũ mẫu, ngươi là cảm thấy ta trở nên thông minh.”

    Lănh Loan Loanngẩng đầu nh́n Nhũ mẫu, khuôn mặt nhỏ bé không một tia biểu t́nh đáng thương như mọi lần. Lạnh lẽo đến độ làm cho Nhũ mẫu nhịn không được, rùng ḿnh một cái.

    “Vâng, đúng vậy.” Nhũ mẫu ngây ngốc, biểu t́nh của tiểu thư trước mắt liền giống như lúc vừa mới thức tỉnh. Có chút thô bạo, lạnh như băng, hoàn toàn thay đổi với trước kia. Tại sao có thể như vậy? Nàng không thật sắt sảo tinh quang, nhưng cảm giác tiểu thư có chút không giống như cũ. Này thân ḿnh nho nhỏ này tựa như phát ra khí thế cũng băng lănh, thậm chí có điểm giống tướng quân.

    “Nhũ mẫu.” Nh́n biểu t́nh Nhũ mẫu, Lănh Loan Loanvừa ḷng gật đầu. Tốt lắm, cuối cùng không phải chỉ biết khóc. Bất quá, chính ḿnh nên là bộ dạng của chính ḿnh. Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi buông xuống, lông mi cũng cụp xuống,rất là đáng thương.

    “Người cũng biết bọn họ đối của ta như thế nào, huống chi mẫu thân là có người hại chết . Nếu ta không học được trưởng thành, có lẽ kế tiếp chính là ta.”

    “Không, sẽ không vậy đâu!”

    Nhũ mẫu bị lời nói Lănh Loan Loankhiến cho hoảng sợ, trong ánh mắt tràn đầy khủng hoảng. Người trong phủ cứ việc đối xử với tiểu thư không tốt. Nhưng nhưng đừng làm thương tổn tính mạng nàng, c̣n nhỏ như vậy sẽ không khiến ai phải pḥng ngại.

    “Sẽ không thật sao?” Lănh Loan Loanngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn thượng mang theo phẫn uất không đúng tuổi.“Loan Loanđă không nhớ rơ sự t́nh trước kia, nhưng Nhũ mẫu hẳn là nhớ rơ a. Lần này Loan Loanbị thương là mất trí nhớ, nhưng lần sau sẽ ra sao.”

    “Chuyện này?”

    Nhũ mẫu chần chờ, đúng vậy, Loan Loan trong lời nói cũng đúng. Ở tướng quân phủ đợi mười mấy năm, những sự việc xấu xa cũng không thiếu, người chết oan cũng không hiếm. Nh́n này, chính ḿnh một tay nuôi dưỡng đứa nhỏ, tuy rằng là Thiên kim Tiểu thư cũng không bằng một đứa nhỏ gia đ́nh b́nh thường. Hạ nhân cũng có thể khi dễ nàng,các phu nhân cũng coi nàng như cái đinh trong mắt. Nói không chừng,một một lúc nào đó, nàng cũng sẽ không minh bạch theo mẫu thân mà đi. Ư nghĩ như vậy cũng khiến Nhũ mẫu trong ḷng tê dại như có sét đánh.

    “Nhũ mẫu, Loan Loan chỉ có người .” Ánh mắt sáng ngời ngân ngấn lệ, đáng thương nh́n Nhũ mẫu.“Ngươi sẽ không rời đi Loan Loan mà đi?”

    “Sẽ không, sẽ không .” Nhũ mẫu bị hai mắt đẫm lệ kia khiến cho tê tái trong ḷng, cánh tay duỗi ôm lấy Lănh Loan Loan. “Nhũ mẫu sẽ vẫn ở cùng tiểu thư.”

    “Bất luận Loan Loan trở nên ra sao?” Lănh Loan Loan tiếp tục đáng thương nói, cái miệng nhỏ nhắn làm bộ nức nở . Ḱ thực cũng là đang hô hấp dồn dập, trời ạ. Bị Nhũ mẫu cũng quá kích động ôm lấy, nàng nhanh chóng hít thở cũng không thông.

    “Ừ, bất luận trở nên ra sao,ta vĩnh viễn đều là Nhũ mẫu của tiểu thư.”

    “Vậy Nhũ mẫu mau đi chuẩn bị đi.” Lănh Loan Loan đẩy Nhũ mẫu ra, nói.

    Hử? Đang ở tâm trạng cảm động, Nhũ mẫu bị đột nhiên đẩy ra, cảm thấy sửng sốt bất ngờ. Vừa thấy tiểu thư trên mặt không một giọt lệ, nếu không phải lúc nay nàng thật sự nh́n thấy, c̣n có thể nghĩ đến ḿnh đang nằm mơ. Nhéo ḿnh một chút, sau đó Nhũ mẫu ngoan ngoăn đi t́m thứ ǵ đó mà tiểu thư cần.

    Ngày hôm sau, Nhũ mẫu đối với tiểu thư dù thấy tính t́nh bất đồng với dĩ văng cũng không thể trách . Nàng tự đem sự thay đổi đó quy kết cho việc tiểu thư trưởng thành, nhưng mà nàng đă quên kỳ thật tiểu thư nhà nàng mới chỉ có ba tuổi. Một tiểu hài tử chưa hiểu chuyện, cố t́nh nàng lại xem nhẹ .

    Kế hoạch tập thể h́nh chính thức khai triển. Buổi sáng giờ Măo liền rời chăn ấm áp đi ra, mang theo tiểu thân thể gầy yếu chạy bộ dọc theo tiểu viện. Này thân ḿnh quả thật là quá yếu, ngày chạy thứ nhất, nàng chạy không đến vài phút liền bắt đầu thở hổn hển, thiếu chút nữa c̣n không thể hít vào; vất vả kiên tŕ chạy hết hai ṿng, rốt cuộc không c̣n chút khí lực . Đặt mông ngồi ở ven đường, há to hô hấp khí. Sau đó Nhũ mẫu réo hô, túm lên đi rửa mặt. Nói rửa mặt, lại là một phen nan giải. Nơi này không có kem đánh răng, bàn chải đánh răng, cũng không có nước rửa mặt. Rửa mặt dùng nước trong rửa qua, đánh răng lại đơn giản hơn nhiều. Dùng muối súc miệng?

    Giờ Th́n, mặt trời rốt cục miễn cưỡng rời ổ chăn đi ra, lộ ra kia mảng phấn hồng phía đông. Dưới ánh mặt trời ấm áp, hoa hồng duyên dáng yêu kiều ḷng người, theo gió lay động, khoe hương khoe sắc….

    Lănh Loan Loan dùng điẻm tâm sáng xong, bảo Nhũ mẫu giữ ghế nằm. Nàng trèo lên ghế dựa, lấy khăn tay che khuất khuôn mắt. Nhàn nhă ung dung, ngửi hương hoa, hưởng thụ tắm nắng.

    Nhũ mẫu đứng ở một bên, nh́n sang phía mặt trời lại nh́n tiểu thư nằm nơi đó, không hiểu ra sao. Bỗng dưng Tiểu thư muốn phơi nắng để làm chi, ngộ ngỡ làn da do phơi nắng mà đen đi th́ làm sao?

    Cảm giác Nhũ mẫu bên cạnh khó hiểu nh́n ḿnh, Lănh Loan Loanl ắc lắc cánh tay, chỗ khăn tay chỗ miệng nhu động, thanh âm nhẹ nhàng nói:

    “Nhũ mẫu, phơi nắng rất tốt đó. Chẳng những có thể giết chết vi khuẩn trên da, gia tăng tính co dăn, khiến da sáng bóng, mềm mại, tăng cường sức chống cự, kích thích cơ thể điều ḥa máu huyết, lại có thể đề cao sức miễn dịch , cải thiện trao đổi vật chất trong cơ thể, tạo ra nhiều Vitamin D, hữu hiệu dự pḥng bệnh thoái hoá xương hoặc bệnh gù; Có thể đẩy nhanh sự tuần hoàn máu, tăng độ thèm ăn, tăng cường thể chất. Điều tiết cảm xúc, khiến tinh thần phấn chấn, cải thiện thân thể, cùng sức nặng cơ năng.”

    Lănh Loan Loan một tràng nói xuống, Nhũ mẫu nghe đến sửng sốt. Ánh mắt ngọc lưu ly giống như muốn xuyên qua khăn tay nhỏ bé kia nh́n đến trong ḷng Lănh Loan Loan, tiểu thư khi nào th́ hiểu được nhiều như vậy a? Cho dù nàng nghe không hiểu tiểu thư nói, nhưng cũng có thể hiểu được phơi nắng có rất nhiều điểm tốt. Nhưng là Tiểu thư như vậy c̣n nhỏ, cư nhiên hiểu nhiều như vậy, chẳng lẽ bị nhân đánh cho hai cái tát c̣n làm cho nàng trở nên thông minh?

    Đầu có chút choáng váng, nàng hơi mơ mơ hồ hồ. Nhưng, nếu phơi nắng có nhiều lợi ích như vậy, nàng cũng phơi nắng đi. Kéo ghế dựa gần bên cạnh Lănh Loan Loan, nàng cũng học như Tiểu thư, từ từ nhắm hai mắt phơi nắng sớm. Ánh nắng ấm áp vây quanh người, thật là thoải mái. Gío phà vào mặt, lạnh lạnh , tựa như có người nhẹ nhàng vuốt ve. Thanh thanh tiếng chim hót bên tai ,mọi mỏi mệt đều như bay hết, trời đất trong lúc đó chỉ có yên tĩnh, thật là thoải mái…

    Hưởng thụ sự tuyệt vời của việc tắm nắng, Nhũ mẫu đối với “Ba bước tập thể h́nh” của Lănh Loan Loan cũng cảm thấy có hứng thú. Ngày sau, có thể nh́n thấy cảnh bên kia tiểu viện lư, một nữ nhân trung niên cùng một tiểu hài tử mỗi sáng sớm chạy bộ. Nơi đây yên lặng.không có kẻ ḍm ngó; nếu không, chỉ sợ tin đồn đă lan truyền khắp tướng phủ.
    Thời gian thấm thoát qua, Lănh Loan Loan xuyên qua đến nơi đây đă gần bốn tháng. Mỗi ngày ở đây, nàng đềukiên tŕ tập thể h́nh, thân thể tuy rằng vẫn nhỏ gầy như cũ, nhưng màu da đă chuyển từ tái nhợt trở nên hồng nhuận, mái đầu cũng có chút dáng dấp. Tóc đen như mực kết bím đuôi sam đặt 2 bên vai, áo đoản nhu sam thêu hoa mẫu đơn ngắn tay, một chuỗi chuông bạc dắt tại bên hông, trong lúc đi lại đó tiếng chuông đinh đinh đang đang thanh thúy, giống như nữ oa nhi búp bê đáng yêu.

    Qua Nhũ mẫu, nàng đại khái cũng hiểu biết bối cảnh nơi này. Đây là Thiên Diệu hoàng triều, đương kim hoàng đế Hiên Viên Dạ năm ấy mười bốn tuổi, cá tính vui giận thất thường, Hành sự mạnh mẽ vang dội. Hai năm đăng cơ ngắn ngủn đă đem Thiên Diệu hoàng triều phát triển đừng ngang hàng với ba đại quốc Dạ Liêu, Bắc Bang, Tây Sở tạo thành thế chân vạc. Mà cha nàng là Trấn Bắc tướng quân Lănh Bùi Xa tuy là con người lạnh lùng kiêu ngạo, cũng à đại thần hai triều vua. Được đương kim tiểu hoàng đế tín nhiệm , tay cầm trọng binh trấn thủ một phương, cùng Thừa tướng một văn một vơ đồng ḷng hiệp trợ tiểu hoàng đế thống trị giang sơn.

    Lănh Loan Loan mâu tinh quang trong suốt chợt lóe lên. Ái chà! Xem ra Thiên Diệu hoàng triều cũng thật là thú vị , tiểu hoàng đế hỉ nộ vô thường, tướng quân phụ thân quyền cao chức trọng,lạnh lùng kiêu ngạo; Thừa tướng đa mưu túc trí. Nàng tựa hồ nh́n thấy quyền lợi ḿnh đáng phải nhận, âm mưu, thủ đoạn, lộ ra thầm tươi cười: Hắc hắc, tương lai thú vị, nàng đă đoán được!
    .

    ..

    ..


    Offline

  4. #4
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Chương 3

    Chín tuổi tiểu yêu hậu
    Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược
    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/

    Chương 3 : Hô nước gọi lửa

    Trời xanh mây trắng, ánh mặt trời chói lọi chiếu xuống. Nơi tiểu viện nho nhỏ có một bồn hoa, chỉ có một cây hoa hồng khoe sắc. Hoa mới nở màu hồng nhạt, giống như cô gái xấu hổ e thẹn; Nụ hoa he hé, giống như thục nữ yểu điệu che mặt. Hương hoa bốn phía, sắc hồng dịu dàng.

    Loạng choạng bên hông Lănh Loan Loan là đôi chuông bạc đinh đinh đang đang, nh́n liếc mắt một cái có thể xem hết chốn nhỏ bé này, thực thấy nhàm chán. Đôi mắt linh động chớp chớp, đă đén lúc “đi dạo” tướng quân phủ, để biết thêm một vài thứ. .

    Cầu gỗ cong cong bắc qua hồ sen nhỏ, ḥn non bộ, những cây cổ thụ, hương hoa thoang thoảng bốn phía, những hành lang quanh co, lọt vào trong tầm mắt nàng là Lầu bích trụ Các giai hồng, mái cong ngọc lưu ly, lúc ánh mặt trời chiếu rọi vào, tỏa sáng huy hoàng. Quả thực không hổ là Trấn Bắc tướng quân phủ, đủ khí thế.

    Lănh Loan Loan mềm mại bước chân,gật đầu tán thưởng trong ḷng, bên hông chuông bạc leng keng leng keng, rất là dễ nghe. Chậc chậc, xa hoa như thế, bạc khẳng định là không ít. Nhưng ngẫm lại ḿnh ăn mặc như thế này, quả thực bị ngược đăi hà khắc. Trước mắt này là phong cảnh hoa lệ, lại càng thấy máu nóng dồn dập bốc lên. Thật là can đảm a,, cư nhiên dám bớt xén tiền bạc của nàng. Cánh tay nhỏ bé vung lên, nước trong ao sen bắn ra thành một cột nước trong suốt, như có tiếng thét dài, cột nước thẳng hướng đập vào cửu tiêu. Sau đó giống như hoa rơi văng khắp nơi, trở về ao sen.

    “Hắc hắc……”

    Khóe miệng lộ ra tươi cười đắc ư, tay phải búng lên một tiếng. Một đường lửa lớn bùng lên dữ dội bốc cháy một ḍng cây dài, càng ngày càng thổi to. Vũ điệu đỏ rực của lửa như yêu tinh xinh đẹp đang nhảy múa, cùng hào quang của mặt trời tranh đua.

    “A, cháy .” Một tiểu nha hoàn mặc sam váy xanh biếc , đi ngang qua phát hiện có cháy, thất kinh kêu la lớn tiếng..

    “Làm sao, Ở đâu?”

    “……”

    Trong chốc lát, một đám gia đinh, nô tỳ hoặc mang theo thùng nước, hoặc dùng gáo múc nước vội vă chạy tới.

    “A, làm sao mà lại có cháy thế ?”

    Bất chấp đầy bụng nghi vấn, bọn gia đinh, nha hoàn cuống cuồng lấy nước dậy lửa.

    Lănh Loan Loan đứng ở một bên, nh́n cảnh tượng hoang mang rối loạn khẩn trương của đám hạ nhân, khóe môi nhếch lên. Ánh lửa bập bùng khuôn mặt nho nhỏ, tựa như một quả táo đỏ. Đồng tử hai mắt sáng ngời ,in bóng ánh lửa khiêu diệu, nét mặt quỷ dị.

    Đợi cho mọi người dập hết lửa xong, kẻ nào trông cũng chật vật. vứt thùng nước,gáo sang một bên, thở ph́ pḥ.
    “Các ngươi đang làm cái ǵ?”

    Thanh âm non nớt mà ngạo nghễ truyền đến, Lănh Loan Loan quay lại nh́n. Chỉ thấy một cô gái chừng mười tuổi đi giữa một vài cái nha hoàn đang đi tới, nàng cũng tết tóc hai bím như Lănh Loan Loan, trên đầu cắm một cây kim hoa nhỏ. Áo váy hồng nhạt, thêu một đóa hoa lớn cùng một con bướm tinh xảo. Vẻ mặt ngạo nghễ, yếu ớt mười phần.

    “Đại tiểu thư.”

    Đám gia nhân vừa dập lửa thấy đại tiểu thư đến đây, bất chấp đầy người chật vật, nhanh chóng quỳ xuống. Phải biết, đại tiểu thư tính t́nh nóng nảy như Tướng quân phu nhân, cũng rất tùy hứng. Chọc giận nàng, chịu khổ là ḿnh.

    “Đại tiểu thư?”

    Lănh Loan Loan khóe miệng ngoéo một cái, tựa như đang cười. Hóa ra nha đầu này chính đại tỷ của nàng, hớ, quả thực đồng phận nhưng không đồng mệnh. Nh́n bộ dáng kia, thật sự làm người ta cảm thấy khó chịu.

    “Đứng lên đi.” Lănh Nguyệt Nhi ngẩng cao đầu, tay áo phất ra, bộ dáng cho phép.“Các ngươi ở nơi này làm cái ǵ?”

    “Khởi bẩm tiểu thư.” Một gia đinh áo xanh trả lời,“Nô tài dập lửa.”

    “Dập lửa?”

    Lănh Nguyệt Nhi nh́n lên, nơi kia vốn rừng cây xanh um tự nhiên bị cháy sạch đen thui như mực . Đây chính là rừng cây phụ thân thích nhất. Hiện tại cư nhiên bị thiêu hủy thế này, nhớ tới ánh mắt hung mănh của phụ thân, nàng vừa sợ lại e ngại.

    “Là ai, là ai thiêu cháy nơi này? Thật to gan, chẳng lẽ không biết nơi đây là vườn cây tướng quân thích nhất hay sao?” Nàng dậm chân, nén giận nh́n quét qua lũ người hầu đang quỳ ở dưới.

    “Là ngươi sao?” Nàng chỉ vào gia đinh áo xanh hỏi.

    “Tiểu thư tha mạng, không phải nô tài.” Gia đinh áo xanh dập đầu,“Nô tài là nghe có người phóng hỏa mới chạy tới.”

    “Là ngươi?” Nàng lại chỉ vào một tên khác hỏi.

    .“Tiểu thư anh minh, không phải nô tài. Nô tài cũng là nghe được tiếng la rồi mới tới.” Gia đinh áo đen sợ tới mức dập hẳn đầu xuống đấy , tính t́nh của Tướng quân có thể sánh bằng Diêm Vương gia,sao mà không sợ chứ.

    “Không phải ngươi, cũng không phải ngươi. Vậy rốt cuộc là ai?” Lănh Nguyệt nhi nổi giận, trừng trừng lườm xuống.

    “Tiểu thư tha mạng.” Đám nô bộc đều sợ tới mức dập đầu cầu xin tha thứ.

    “Hừ.” Lănh Nguyệt Nhi ngẩngđầu:“Rốt cuộc là ai phát hiện cháy?”

    .“Dạ, là nô tỳ.” Nha hoàn áo xanh rưng rưng hai tṛng mắt, buông thơng đầu run rẩy đáp

    “Nhất định là ngươi phóng hỏa.” Lănh Nguyệt Nhi chỉ vào nha hoàn vừa nói, nàng xem kia là bộ dáng của con chuột nhỏ đang cầu xin sự sống..

    “Không phải nô tỳ, thật sự không phải nô tỳ.” Nha hoàn áo xanh sợ hăi, lắc đầu liên tục.

    “A ha ha”

    Lănh Loan Loan nhịn không được bật cười, Lănh đại tiểu thư này cũng thật quá là buồn cười . Dung mạo không có,chỉ số thông minh cũng y như vậy.

    “Ngươi Là ai?”

    Thấy Lănh Loan Loan cười, mọi người ở đây hoảng sợ. Quay đầu lại, lại phát hiện một tiểu nữ oa ba tuổi đứng ở bên cạnh. Ôi, nàng ở đây bao lâu rồi ? Tại sao bọn họ đều không nh́n thấy. Chỉ nghĩ đến thế đă khiến ai cũng nhịn không được rùng ḿnh một cái.

    Lănh Nguyệt Nhi Lông mày dựng thẳng, ánh mắt trợn lên trừng trừng. Tiểu nha đầu này ở đâu ra? Xem nàng làn da trắng noăn giống như có thể bóp ra nước, ánh mắt đên láy, linh khí bức người; Hai bím tóc khéo léo, áo váy xanh nhạt tuy rằng không hoa lệ, nhưng lại không giống người hầu nhỏ.

    “Ta Là ai?”

    Lănh Loan Loan bàn tay nhỏ bé chỉ vào chính ḿnh, con ngươi đen bướng bỉnh chớp chớp.“Y, chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được sự tồn tại của ta sao? Từ đầu tới cuối, ta đều đứng ở chỗ này.”

    “Ta hỏi ngươi là ai? Không có hỏi ngươi đứng từ đây từ bao giờ.” Lănh Nguyệt nhi đố kỵ nh́n con ngươi đen láy của Lănh Loan Loan ánh mắt tiểu nữ oa này rất thu hút người. Nàng ta nếu lớn lên, nhất định tranh đoạt Thiên ca với ḿnh.

    “Ta chính là ta ”

    Lănh Loan Loan liếc Lănh Nguyệt nhi một cái, trêu chọc. Xem ra đại tiểu thư này kiêu căng phách lối như vậy, nói vậy mẫu thân nàng sẽ lợi hại hơn. Có lẽ hại chết Hiểu Liên mẫu thân liền có một phần của nàng.
    “Ngươi –”

    Lănh Nguyệt nhi tức giận đến run run người, từ bé tới nay, chưa từng có người dám đối đăi như vậy với nàng?

    “Lớn mật.” Một nha hoàn y phục màu hồng hồng cánh sen bên cạnh Lănh Nguyệt Nhi liền đứng dậy, chỉ vào Lănh Loan Loan mà mắng.“Tiểu nữ oa ngươi không biết trái phải, dám thư nói chuyện như vậy cùng đại tiểu thư?”

    “Bổn cô nương nói chuyện, đâu đến lượt ngươi xen mồm vào?” Lănh Loan Loan lạnh lùng liếc nha hoàn kia một cái, hàn khí tỏa ra khiến người cảm thấy lạnh lẽo.

    Nha hoàn kia sợ tới mức rút lui, chuyện ǵ thế? Là nàng nh́n nầm rồi sao? V́ sao tiểu nữ oa ba bốn tuổi lại có được ánh mắt sắc bén như thế, giống như một khối băng, hàn khí bức người.

    Lănh Nguyệt Nhi cũng sửng sốt, ánh mắt nữ oa này như thế nào lại có điểm giống với phụ thân. Bá khí mười phần, thấy lănh đến đáy ḷng, khiến cho nàng quên cả trách cứ tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng này.

    “Thật sự là một đám IQ cụt ngủn.”

    Lănh Loan Loan thấy bọn họ đều ngu ngốc, cảm thấy không thú vị. Ngay cả muốn khi dễ người cũng không có hừng nữa, chẳng lẽ cổ nhân năng lực nhận thức đều yếu như vậy? Chán nản quay đầu, nhẹ lắc chuông bạc. Nàng xoay người, rời đi.

    Đinh đinh đang đang……

    Tiếng chuông xa dần, Lănh Nguyệt nhi không thấy bóng dáng Lănh Loan Loan đâu. Dậm dậm chân, kêu to:

    “Tiểu nha đầu, ngươi chờ đấy. Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

    “Không buông tha ta?” Lănh Loan Loan bóng dáng nho nhỏ dừng một chút,“Hoan nghênh.”
    .

    ..

    ..


    Offline

  5. #5
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Chương 4

    Chín tuổi tiểu yêu hậu

    Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược
    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/


    Chương 4: Lănh đại tiểu thư

    Bên cửa sổ gỗ tṛn, một thân ảnh nho nhỏ ngồi ở mặt trên, đôi chân nhỏ ngắn ngủn đung đưa, khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt híp khe khẽ. Ánh mặt trời phủ xuống, lông mi vừa dài vừa cong. Nh́n nàng nhàn nhă hưởng thụ, thật là làm người ta ph́ cười. Đôi mắt khẽ khép mơ màng kia ḱ thực đang ẩn chứa tâm sự ǵ?

    Nhũ mẫu đứng ở xa xa nh́n tiểu thư, dáng vẻ nhỏ bé đang ngồi trên cửa sổ, ánh mặt trời chiếu vào thân thể của nàng, phủ lên người nàng một lớp ánh sáng mỏng xinh đẹp nàng, như một tiểu tiên nữ từ trong tranh bước ra, làm cho người ta không dám coi thường.

    “Nhũ mẫu.” Lănh Loan Loan nh́n xa xa thấy Nhũ mẫu , vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé.

    “Ai, Tiểu thư của ta cẩn thận một chút.”

    Nhũ mẫu nh́n Tiểu thư vẫy tay sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, ông trời ơi, cửa sổ kia phải cao gấp bốn lần tiểu thư. Giật ḿnh, nàng liền chạy đến hướng Lănh Loan Loan

    Nh́n Nhũ mẫu dáng vẻ sốt ruột, Lănh Loan Loan khóe miệng khẽ cười. Độ cao này đă là cái ǵ, tay nhỏ bé phe phẩy chuông bạc. Tiếng chuông leng keng, âm thanh thanh thúy thật dễ nghe. Nh́n Nhũ mẫu nhanh nhẹ chạy đến cửa sổ, nàng nhẹ nhàng mà nhảy xuống. Nh́n thật thoải mái, lại thiếu chút nữa dọa Nhũ mẫu sợ tới phát bệnh.

    Nhũ mẫu vội vươn hai tay đón được thân ḿnh nho nhỏ của Lănh Loan Loan, xung lượng không nhỏ khiến nàng phải lui lại mấy bước. Sau đó cúi đầu nh́n Tiểu thư trong ḷng, đă thấy nàng ánh mắt mở rất là vô tội. Nhũ mẫu thở dài, nàng càng ngày càng không hiểu nổi Tiểu thư . Trước kia Tiểu thư thân ḿnh gầy yếu, lá gan cũng rất nhỏ, bị người ta khi dễ cũng chỉ biết khóc. Mà từ mấy tháng sau Tiểu thư sau khi tỉnh dậy dường như đă hoàn toàn thay đổi. Chẳng những kế hoạch tập thể h́nh ǵ ǵ đó, bồi dưỡng thân thể khỏe mạnh lên không ít, tính t́nh cũng trở nên khó ḍ. Lúc bướng bỉnh làm người ta dở khóc dở cười, có đôi khi lại lạnh lẽo không giống một tiểu oa nhi chút nào, ngay cả nàng cũng cảm giác sợ hăi.

    “Nhũ mẫu đang suy nghĩ cái ǵ?”

    Lănh Loan Loan vươn bàn tay nhỏ bé mềm nhũn tay nhỏ bé kéo kéo vạt áo Nhũ mẫu, trong đôi mắt huyền lóe lên một tia sáng, giống như có thể thấy rơ ràng nỗi ḷng.

    “Không, không có ǵ.”

    Nhũ mẫu bị ánh mắt trong suốt như nước nh́n thẳng vào ḿnh mà hoảng sợ, tại sao lai cảm thấy ánh mắt kia có thể nh́n thấu mồn một nội tâm của nàng?.

    “Thật không?”

    Lănh Loan Loan đôi mắt cong cong, cười cười, hai giáp phấn hồng lộ ra hơi nhợt nhạt.“Nhũ mẫu, ta đói bụng.” Nàng nghĩ ǵ, Lănh Loan Loan chẳng nhé lại nh́n không ra. Quên đi, tùy nàng nghĩ như thế nào đi. Dù sao thân ḿnh nàng không phải như Lănh Loan Loan yếu đuối nhát gan kia , sớm hay muộn Nhũ mẫu cũng sẽ chấp nhận chính ḿnh hiện tại.

    “Được, Nhũ mẫu đi pḥng bếp t́m ăn cho ngươi.” Lănh Loan Loan mỉm cười ngọt ngào làm Nhũ mẫu cũng không ḱm ḷng được cười, xem ra quả thật là chính ḿnh nghĩ ngợi nhiều , Tiểu thư nhỏ như vậy như thế nào có thể nh́n thấu tâm tư người khác? Lắc lắc đầu, nàng định xoay người đi.

    “Đại tiểu thư, chính là nơi này.”

    Nhũ mẫu vừa định đi, lại nghe thấy âm thanh ồn ào thanh cùng tiếng bước chân dồn dập.
    “Đại tiểu thư?”

    Lănh Loan Loan trong ḷng Nhũ mẫu khóe miệng nhếch lên, khe khẽ cười. Ha ha, th́ ra là con công yếu ớt ấy đến đây. Vừa hay, nàng đang thấy nhàm chán. Người để khuây khỏa lại chính ḿnh đến tận cửa.
    “Không xong rồi , là Đại Tiểu thư đến.”

    Nhũ mẫu vừa nghe, vẻ mặt đột nhiên căng thẳng. Tuy rằng nàng không biết Đại Tiểu thư v́ cái ǵ lại tới nơi này, nhưng là Đại Tiểu thư kiêucăng ương bướng trong phủ không ai không biết, nàng đến nhất định không phải chuyện tốt. Nàng ôm Tiểu thư đi tới đi lui, lo lắng không biết có nên đem Tiểu thư giấu đi.
    “Đến không vội .”

    Tựa hồ hiểu được ư tưởng Nhũ mẫu, Lănh Loan Loan ngoéo một cái, nói. Quả chuông bạc cột ở cổ tay, phát ra leng keng.

    “Quả nhiên Là ngươi.”

    Lănh Nguyệt Nhi đi giữa một đám gia đinh, nha hoàn đi đến, hôm nay nàng kết tóc hai bím, vài sợi tóc theo theo đường buông cuống hai má, trên lại cài bạch ngọc châu hoa, trán đeo châu liên ngũ sắc. Quần áo váy hoa vàng nhạt, giầy thêu màu trắng tinh xảo. Khuôn mặt nho nhỏ nhưng vẻ mặt vô cùng kiêu căng, vài phần giống như bộ dáng chim công.

    Lănh Loan Loan hé đôi mắt to hắc bạch phân minh liếc mắt một cái, xem nàng bộ dáng tiền hô hậu ủng tựa như nữ nhi bậc nhà giàu mới nổi, thật sự thấy chướng mắt. Nhớ tới trước khi Lănh Loan Loan xuyên không đến đây, một ḿnh cũng có thể khiến địch nhân sống dở chết dở, chưa từng cần tiền hô hậu ủng .

    Lănh Loan Loan không để ư tới lời nói của Lănh Nguyệt Nhi, nhưng Nhũ mẫu lại sợ hăi. Vốn Đại Tiểu thư không ư tốt mà đến, nhưng không ngờ là v́ Tiểu thưcủa nàng. Phải làm sao bây giờ? Tiểu thư rốt cuộc gặp Đại Tiểu thư lúc nào a? Trong ḷng nóng như lửa đốt, Nhũ mẫu nhanh chóng đặt Lănh Loan Loan xuống đất, hướng Lănh Nguyệt Nhi vấn an:

    “Đại tiểu thư.”

    Ánh mắt thờ ơ của Lănh Loan Loan khiến Lănh Nguyệt Nhi tức giận đến giận sôi lên, tiểu nha đầu này cư nhiên dám đối đăi như thế với ḿnh. Lửa nóng trong bụng dồn dập, nàng nhíu mày, trừng mắt…

    “Ngươi Là ai?”

    “Nô tỳ là Nhũ mẫu của Tứ Tiểu thư.”

    “Tứ tiểu thư? Ai là Tứ tiểu thư?”

    Lănh Nguyệt Nhi cau mày, mẫu thân chỉ có đại ca, nàng cùng tiểu đệ ba người con, tiểu thiếp của phụ thân đều không có con mà.

    “Là Loan Loan tiểu thư.” Nhũ mẫu thấp giọng trả lời, trong ḷng cảm thấy khổ sở. Rơ ràng cùng là nữ nhi của Tướng quân, Đại Tiểu thư chẳng những ăn vận cẩm y ngọc thạch, được mẫu thân sủng ái yêu thương, mà Loan Loan Tiểu thư lại bị coi thường, thậm chí trong phủ mọi người cũng không thừa nhận vị trí của nàng.

    “Nàng, nàng mà là tiểu thư cái ǵ!”

    Lănh Nguyệt Nhi cười nhạo, nàng nghe qua mẫu thân Lănh Loan Loan bất quá chỉ là một nha hoàn. Nếu nha hoàn kia không thừa dịp phụ thân uống say, th́ làm sao có được Loan Loan.

    “Đại tiểu thư, Loan Loan Tiểu thư là muội muội của ngươi a.” Trong ḷng tuy sợ hăi, Nhũ mẫu vẫn kiên tŕ nói.

    “Làm càn.”

    Nha hoàn bên người Lănh Nguyệt Nhi tên Thu Đường đứng dậy, chừng mười bảy tuổi. Ngày thường, thường ỷ vào Lănh Nguyệt Nhi mà phóng túng, tự coi thân phận cao ḿnhcao hơn gia đinh, nha hoàn b́nh thường, lại hay ức hiếp các nha hoàn tính t́nh yếu đuối.

    “Phi, tiện nhân cũng có thể xếp ngang là Tiểu thư hay sao?”

    “Dù thế nào Loan Loan Tiểu thư cũng là chủ tử, mà Thu Đường ngươi bất quá chỉ là một hạ nhân.”
    Nhũ mẫu sống ở phủ Tướng quân mười mấy năm, nay lại bị cái tiểu nha đầu giáo huấn. Trong ḷng tự nhiên sẽ khó chịu, hơn nữa nàng ta cư nhiên mắng Loan Loan Tiểu thư là tiện nhân. Trong ḷng lửa giận ngùn ngụt bốc lên, lúc này cũng bất chấp Lănh Nguyệt Nhi, lạnh giọng phản bác.

    “Đại Tiểu thư –”

    Thu Đường luôn luôn tự nhận đứng đầu nha hoàn, chưa từng bị người nói như thế. Tuổi trẻ tức tối đỏ lựng mặt, nhưng cũng không dám phản bác. Chỉ có thể nh́n Lănh Nguyệt nhi, chờ mong chủ tử có thể giúp nàng làm chủ.

    Gia đinh, nha hoàn đứng phía sau Lănh Nguyệt Nhi xem Thu Đường bị Nhũ mẫu làm cho tức giận đến nỗi mặt đỏ bừng đều trộm cười ở trong ḷng, đáng đời, nàng nghĩ ḿnh thực rất giỏi sao? Không phải là ỷ vào là nha hoàn bên người Đại Tiểu thư sao? B́nh thường đều ở trước mặt bọn họ tác oai tác quái .

    “ Hay cho một lá gan lớn!”

    Lănh Nguyệt Nhi dựng cả chân mày, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ chứ. Cho dù Thu Đường là hạ nhân, nhưng là nha hoàn bên người của nàng. Lăo bà này bất quá là Nhũ mẫu tiểu tiện nhân, cư nhiên dám trước mặt ḿnh mắng nhiếc Thu Đường. Rơ ràng không xem ai ra ǵ, ai cho nàng cái quyền đó? Ánh mắt hừng hực lửa giận, thế nào cũng phải giáo huấn nàng một phen, dạy cho nàng biết ai mới là chủ tử chân chính.

    “Người đâu, vả miệng cho ta.”

    Lănh Loan Loan năy giờ đứng một bên Nhũ mẫu không nói ǵ, Lănh Nguyệt Nhi thái độ vênh váo tự đắc đối với Nhũ mẫu làm nàng nhíu mày, mặt mày nhăn gắt gao . Nàng không thiết việc Lănh Nguyệt Nhi có thừa nhận hay không việc nàng là Tứ Tiểu thư, thân phận ǵ đối với nàng mà nói đều như nhau . Nhưng là không chấp nhận được có người trước mặt nàng dám làm càn, huống chi muốn đánh Nhũ mẫu của nàng. Đừng tưởng rằng nàng vẫn là cái kia Lănh Loan Loan nhu nhược mặc cho bọn chúng chà đi xát lại như trước, dám khinh thường nàng, t́m chết; Đánh người của nàng, muốn chết! Lănh khốc nhíu mày, thân ḿnh nho nhỏ giống như làn gió thổi qua.

    “Ba!”

    Một tiếng thanh thúy tiếng vang, chấn động mọi người.
    .

    ..

    ..


    Offline

  6. #6
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Chương 5

    Chín tuổi tiểu yêu

    Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược
    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/


    Chương 5: Ngươi là Tiểu yêu nữ


    Âm thanh lănh liệt, khiến cây hoa hồng cũng cả kinh lay động run run.

    “Ngươi, ngươi đánh ta?!” Thu Đường bụm mặt, không dám tin, trừng mắt nh́n Lănh Loan Loan. Nàng, nàng cư nhiên đánh giữa bao nhiêu người. Khó chịu, phẫn nộ khiến khuôn mặt có nét thanh tú trở nên dữ tợn.


    “Ta đánh ngươi th́ làm sao?!”

    Lănh Loan Loan khóe miệng lạnh lùng nói, dám ở trước mặt nàng như thế làm càn. Cho dù ngươi là Thiên Vương lăo cha, nàng đều đánh không tha.

    “Tiểu, tiểu thư!”

    Nhũ mẫu cũng bị đột nhiên sợ ngây người, Tiểu thư như thế nào lănh lệ vậy? Càng không thể nghĩ thân thể nhỏ như vậy lại thật linh hoạt mạnh mẽ, sức mạnh bộc phát lại lớn như thếCó thể đánh sưng đỏ khuôn mặt của Thu Đường. Trời ạ, chính là do Tiểu thư làm ư? Nàng chạy nhanh tiến trước Lănh Loan Loan,bảo vệ nàng ở phía sau

    “Tiểu thư?”

    Lănh Nguyệt Nhi trợn tṛn hai tṛng mắt, kinh ngạc chỉ vào Lănh Loan Loan. Thất thanh nói,“Tiểu nha đầu này chính là Lănh Loan Loan sao?!” Có thể như vậy sao? Nàng không phải nghe người ta nói Lănh Loan Loan là tiểu oa nhi nhát như chuột , chỉ biết để mặc người khi dễ hay sao? Tiểu nữ oa này tuy rằng thân thể nhỏ gầy, nhưng không hề có một chút nhát gan yếu đuối. Cặp mắt kia lănh liệt hung mănh như tiểu hổ, tựa như ư muốn đem địch nhân xé rách. Lạnh lẽo như thế, ngay cả nàng đều nhịn không được, rùng ḿnh một cái.

    “Tiểu nha đầu?”

    Lănh Loan Loan cười nhạo, quả thật là đă không có dung mạo, lại đầu óc chim công. Thật là không muốn nói tới ta mới ba tuổi, mà nàng lại mười tuổi .

    “Đại tiểu thư, nàng chính là Loan Loan tiểu thư, muội muội của ngươi.”

    Lănh Nguyệt Nhi gọi Tiểu thư là Tiểu nha đầu, Nhũ mẫu cũng thấy bất măn, nghĩ lại nếu không phải bọn họ cắt xén tiền tiêu vặt của Loan Loan tiểu thư, Tiểu thư có thể nhỏ gầy như vậy sao? Không c̣n là hai tṛng mắt yên lặng thanh minh, Nhũ mẫu nh́n Lănh Nguyệt nhi, cường điệu nhấn mạnh bốn chữ ‘Muội muội của ngươi’.

    “Nói bậy, ta không có muội muội như vậy.”

    Lănh Nguyệt Nhi giống như con mèo bị người ta dẫm vào đuôi liền nhảy dựng, sắc bén móng vuốt…

    “Nàng bất quá là do tiện nhân nha hoàn sinh ra, như thế nào xứng làm muội muội của ta.”

    Mẫu thân của nàng là Quận chúa cao quư, thân là nữ nhi của mẫu thân, nàng tự nhiên cũng chảy ḍng máu cao quư, loại Tiểu tiện nhân này làm sao xứng làm muội muội của nàng? Trừng mắt nh́n Lănh Loan Loan liếc mắt một cái, vẻ mặt cao ngạo, một con chim công kiêu ngạo không ai b́ nổi.

    “Đại Tiểu thư ngươi quá mức rồi.”

    Nhũ mẫu phẫn hận, nha hoàn th́ làm sao? Nha hoàn cũng có cha mẹ, nếu không phải bất đắc dĩ, ai muốn thành nha hoàn người ta, để cho người ta coi thường.

    “Mẫu thân của Loan Loan tiểu thư – Hiểu Liên phu nhân cũng là thị thiếp của Tướng quân đại nhân, ngươi hẳn phải xưng với nàng một tiếng Tứ Nương.”

    Đại Tiểu thư cao ngạo, cũng chỉ có tướng quân phu nhân không biết phải trái mới có thể dạy thành như vậy mới có thể giáo ra đến, quả là thượng lương bất chính hạ lương cũng oai.

    Tốt !

    Lănh Loan Loan ánh mắt lóe lên, phát ra tinh quang. Khóe miệng mở nhẹ, nhếch lên chế giễu. Quả thật là Lăo hổ không ra tay, nàng cho ta làm mèo bệnh hay sao? Cư nhiên dám ba lần bảy lượt mắng ta ta tiện nhân, nếu không cho nàng một bài học chẳng phải thành tiện nhân như lời nàng nói hay sao? Bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ Nhũ mẫu, trấn an nàng không cần kích động đến như vậy.

    “Ta cũng không có tỷ tỷ.”

    Nàng đứng lên trước Nhũ mẫu. Hừ! Muốn làm tỷ tỷ của nàng e c̣n chưa sinh ra

    “Mẫu thân ta chỉ sinh một ḿnh ta là bảo bối,làm sao có thêm một con chim công.”

    “Phốc –”

    Lănh Loan Loan vừa nói ra, lại kích động Nhũ mẫu nhịn không được bật cười. Ngay cả gia đinh, nha hoàn phía sau Lănh Nguyệt Nhi đều nhịn không được che miệng cười trộm, tuy rằng không biết này Loan Loan tiểu thư như thế nào từ tiểu nữ oa yếu đuối biến thành lợi hại như hiện tại, nhưng có thể Làm cho lănh đại Tiểu thư mất mặt cũng thật là khẩu khí. Tướng quân thường ở tại bên ngoài, tướng quân phu nhân cùng Đại Tiểu thư ở trong phủ đương nhiên ương ngạnh, hạ nhân bọn họ thường xuyên phải chịu bị khi dễ.

    “Ngươi –”

    Lănh Nguyệt Nhi tức giận đến đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn, giống như mông khỉ đít đỏ. Ngón tay chỉ chằm chặp về Lănh Loan Loan, tức giận đến phát run.

    “Thật sự là phản , phản rồi!”

    Thu Đường bụm mặt, đổ thêm dầu vào lửa.

    “Tiểu thư, mấy người này đều mới ăn gan hùm mật báo, cư nhiên không đem người để vào mắt.”
    Oán hận xem xét những người phía sau, đừng cho là ta không biết. Bọn họ nh́n ta bị bạt tai, đều ở trong ḷng cười trộm.

    “Tiểu thư tha mạng, chúng ta tuyệt không dám.”

    Gia đinh, nha hoàn vừa nghe nhất thời sợ đến mất mật, bùm một tiếng, tất cả đều quỳ xuống xin tha thứ. Trong ḷng oán hận Thu Đường chỉ biết khi dễ các nàng, nàng ta ắt tương lai cũng không kết cục tốt.

    “Hừ –”

    Bọn hạ nhân yếu thế làm cho Lănh Nguyệt Nhi t́m về vài phần cảm giác khí thế, trừng mắt nh́n Nhũ mẫu cùng Lănh Loan Loan. Tựa hồ muốn nói nếu các ngươi cầu xin tha thứ ta c̣n xem xét tha cho đường sống.

    “Quả thật là chim công.” Lănh Loan Loan cười chế giễu,“Ngoại trừ lắm chuyện, chỉ biết oang oác kêu loạn.”

    “Ngươi –” Lănh Nguyệt Nhi dậm chân mạnh“Tiểu tiện nhân như ngươi cũng dám nhục mạ ta, muốn chết. Người đâu, người đâu!!”

    Nàng lớn tiếng kêu, lửa giận thiêu đốt ngùn ngụt ở đáy mắt, giống như đang phát ra thanh âm bùm bùm.

    “Tiểu thư.” Thu Đường chạy nhanh tới,“Người có cái ǵ phân phó?”

    Trơ mặt ra, mười phần bộ dáng nô tài

    “Vả miệng cho ta.” Chỉ vào Lănh Loan Loan, nàng oán hận nói. Không cho ngươi biết ta lợi hại, ngươi vẫn c̣n dám làm càn.

    “Dạ.” Thu Đường vui mừng, xoa xoa tay, vạn phần ác ư đi đến trước mặt Lănh Loan Loan. Thật tốt quá, cơ hội báo thù tới .

    “Tiểu thư –”

    Nhũ mẫu nh́n Thu Đường kia, sắc mặt lo lắng, nàng ta rơ ràng là muốn báo thù.

    “Ừ –”

    Lănh Loan Loan vỗ vỗ Nhũ mẫu, ư bảo nàng không cần lo lắng. Khóe miệng mỉm cười. Ánh mắt lóe ra tinh quang, quỷ dị vô cùng, khiến Thu Đường sợ tới mức lui lại mấy bước, không dám bước lên

    “Tiểu, tiểu thư.” Lui lại đến bên người Lănh Nguyệt Nhi, nàng lo lắng rơ bồn chồn.

    “Ngươi, ngu ngốc.”

    Thu Đường lùi bước làm Lănh Nguyệt Nhi cảm thấy mất sĩ diện, hai tṛng mắt hung ác trừng trừng nh́n. Nàng quay đầu, chỉ vào hai gia đinh đang quỳ trên mặt đất

    “Ngươi, ngươi nữa, hai người các ngươi đi lên giáo huấn các nàng cho ta.”

    “Ta?”

    “Ta?”

    Hai gia đinh bị điểm danh,giật thót đưa mắt nh́n nhau. Ánh mắtgiận dữ hung bạo của Lănh Nguyệt Nhi khiến họ sợ run lên, nh́n thân thể nhỏ gầy lại lănh khốc mười phần của Lănh Loan Loan, bọn họ cũng không cản được rùng ḿnh một cái. Vươn tay, lại nhất nhất không hạ xuống được.

    “Phế vật.”

    Cử chỉ rụt rè ấy càng làm Lănh Nguyệt Nhi phát hỏa, nàng không tin không thể dạy cho tiểu tiện nhân này một bài học lễ độ. Càng nghĩ càng giận, sải bước tiến đến, tay vung mạnh lên cao đi xuống.

    “Ba–”

    “A –”

    Lănh Nguyệt Nhi không đánh tới Lănh Loan Loan, ngược lại Nhũ mẫu vừa thấy tư thế của nàng, rất nhanh kéo Lănh Loan Loan về phía sau, đột ngột đế n ngay cả Lănh Loan Loan cũng quên phản ứng, chỉ có thể tận mắt thấy Lănh Nguyệt Nhi đánh vào người Nhũ mẫu. Cũng may Lănh Nguyệt Nhi dù sao vẫn tuổi nhỏsức đánh không mạnh. Nhũ mẫu không có cảm thấy trên người đau, ngược lại Lănh Nguyệt Nhi bản thân la toáng lên.

    Lănh Loan Loan mắt híp híp, ánh lên một tia nguy hiểm. Nhũ mẫu bảo vệ nàng,trong tâm thấy ấm áp, nhưng nàng lại tận mắt thấy nàng bị người ta đánh, trong ḷng lửa giận phừng phừng, cổ tay nhẹ lay động, chuông bạc leng keng vang lên. Gió khẽ phe phẩy, tiếng chuông thanh thúy lại giống như tiếng búa đ̣i mạng …

    Mọi người cảm giác không khí tựa như bị đông cứng lại như băng lănh, hơi thở nguy hiểm đang tới gần.
    “Ngươi, ngươi muốn làm ǵ?”

    Lănh Nguyệt Nhi nh́n vẻ mặt nguy hiểm của Lănh Loan Loan, liền lui về phía sau từng bước. Không thể tin được, đối mặt với loại tiểu tiện nhân, nàng có cảm giác sợ hăi.

    “Ta làm cái ǵ?”

    Lănh Loan Loan miệng nở nụ cười, một nụ cười không giống một tiểu hài đồng. Lạnh lùng, lại cực quỷ dị.

    “Ngươi xem xong chẳng phải sẽ biết sao.”

    Chuông bạc tiếp tục reo lên, đinh đinh đang đang theo gió vọng đến. Đột nhiên “oanh” một tiếng, bốn phía bao vây Lănh Nguyệt Nhi là một chuỗi cột lửa, lửa cháy thành một ṿng, chặt chẽ bao vây. Lănh Nguyệt Nhi bọn sợ đến ngây người, thật lâu sau mới có phản ứng.

    “A.”

    Lănh Nguyệt Nhi kêu lên sợ hăi, mắt thấy ṿng lửa càng ngày càng lan ra, giống như yêu tinh xinh đẹp, đang vặn vẹo thân h́nh, giương nanh múa vuốt hướng bọn họ đánh tới. Luồng sáng rực rỡ khiến bọn họ nheo mắt lại, song vẫn sợ hăi mănh liệt mà hô to.

    “Yêu quái a, yêu quái.”

    “Tiểu thư –”

    Nhũ mẫu ngây người, nghe được tiếng la của bọn họ mới hồi phục tinh thần. Nàng chạy tới lôi kéo Lănh Loan Loan, sốt ruột nói.

    “Tiểu thư thả bọn họ đi,không nhỡ gây chết người đó .”

    Lửa cháy dữ dội trước mắt, trực giác là Tiểu thư gây nên. Mặc kệ v́ sao, cũng không thể gây chết người. Kết quả chịu thiệt có thể là tiểu thư.

    Thấy Lănh Nguyệt Nhi tựa hồ cũng bị sợ quá mức, Lănh Loan Loan lắc lắc chuông bạc. Đinh đinh đang đang, vũ điệu của lửa giống như nghe được triệu hồi, chậm răi lụi dần, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
    Lănh Nguyệt Nhi cùng gia nhân sợ tới mức tê liệt ngă xuống, vẻ mặt cao ngạo không ai b́ nổi vừa năy cũng chỉ c̣n lại sợ hăi.

    Gío hiu hiu khẽ thổi, trong không khí chỉ có tiếngthở dốc dồn dập của mọi người.


    Thật lâu sau, Lănh Nguyệt Nhi mới ngẩng đầu. Sợi tóc hỗn độn, chật vật nhếch nhác. Nàng sợ hăi nh́n Lănh Loan Loan nói:“Ngươi không phải nàng, ngươi là Tiểu yêu nữ.”
    .

    ..

    ..


    Offline

  7. #7
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Chương 6

    Chín tuổi tiểu yêu

    Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược
    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/


    Chương 6: Tướng quân phu nhân


    Thanh thoát tao nhă như gió, thanh mảnh như cánh bướm. Khuôn mặt đầy đặn như vầng trăng, mày liễu uyển chuyển, vô cùng duyên dáng

    Rèm lụa theo gió phe phất, đem theo hương trà nhạt d́u dịu. Trước gương đồng, mỹ nhân đang trang điểm. Tóc như mây như lụa, dung nhan kiều diễm như đóa hoa, nhưng lại thiếu vắng h́nh bóng lang quân.


    Gả tiến Tướng quân phủ đă gần mười lăm năm, lúc đầu c̣n ân ái nồng đậm, v́ sao trong nháy mắt, chàng đă lăng quên thiếp. Giật ḿnh, đêm tân hôn, nến đỏ chiếp vào cẩm giường, khăn uyên ương được chàng hạ xuống, khuôn mặt tuấn mỹ đă in sâu trong ḷng thiếp. Vốn tưởng rằng t́nh chàng ư thiếp, ân ái không thay đổi, ta thậm chí nguyện ư v́ hắn cũng trở nên kiêu hănh ngang ngược. Hồng nhan chưa đổi thay mà ân nghĩa đă đứt đoạn, biến nàng tân một cô dâu ôn nhu trở nên đáng ghét. Nàng thône thức bao đêm cũng không làm chàng hồi tâm chuyển ư, lúc này nàng mới biết th́ ra chàng thật sự có trái tim băng giá. V́ hắn mà thay đổi tính t́nh, chỉ có thể nói là do chính ḿnh si mê đến ngu ngốc, tự khiến ḿnh đau ḷng. Kiêu ngạo ương ngạnh th́ sao, ḷng dạ độc ác thủ đoạn tàn bạo th́ như thế nào? Ôn nhu đổi không thể lấy được con tim chàng, không bằng làm càn cho người ta ghét, chỉ mong chàng sẽ nhớ kỹ ta.

    “Mẫu thân, mẫu thân……”

    Giấu đi khóc thầm, tiếng la gọi tân xa khiến mĩ nhân bânng tỉnh.Quay mặt lại, không c̣n là khuôn mặt u oán, nghe tiếng gọi của nữ nhi, nàng lộ ra nét tân ái tươi cười.

    “Bang”

    Cánh cửa gỗ tinh tế bị đẩy mạnh ra, bóng dáng nhỏ bé vàng nhạt như một cơn lốc nhỏ tràn vào, bổ nhào vào ḷng mỹ nhân.

    “Nguyệt Nhi, ngươi làm sao vậy?”

    Ttinh tế nâng khuôn mặt nhỏ nhỏ của Lănh Nguyệt Nhi lên, ánh mắt sắc như hai viên bảo thạch nh́n nàng c̣n vương lện trên khuôn mặt nhỏ nhắn, kinh hăi: “Ai khi dễ ngươi ?”

    Khuôn mặt tinh xảo đỏ bânng tức giận hai má, ngữ điệu mềm mại đột nhiên ngân cao. Tại Trong phủ Tướng quân, nữ nhi nguồn an ủi lớn nhất đối với nàng, là nữ nhi duy nhất, là bảo bối. Lại có người dám khi dễ bảo bối của nàng, quả thực là t́m chết.

    “Là tiểu nha đầu ở Bắc viện.”

    Lănh Nguyệt Nhi trânng trânng con ngươi đen, nghiến răng nghiến lợi. Tuy rằng e ngại yêu pháp của Lănh Loan Loan, nhưng hôm nay cục tức này không thể nuốt trôi, nàng nhất định phải báo thù.

    “Bắc viện?” Mộc Chiêu Vân khẽ nhíu mày: “ Đó không phải là nơi hẻo lánh nhất trong phủ sao?” Nơi đó cũng có tiểu nha đầu lợi hại ư?

    “Mẫu thân, là Lănh Loan Loan.” Lănh Nguyệt Nhi đứng lên hô “Là Lănh Loan Loan do tiện t́ nha hoàn không biết xấu hổ sinh ra – Lănh Loan Loan.”

    “Ba—”

    Mộc Chiêu Vân lui vài bước, cánh tay lơ đăng đụng vào đồ vật trên bàn, khiến nó rơi xuống đất, phát ra thanh âm đổ vỡ, khiến Lănh Nguyệt Nhi hoảng sợ.

    “Mẫu thân, người làm sao vậy?”

    Mẫu thân mặt trắng bệch, thần sắc kích động. Nàng là do nghe được tên Lănh Loan Loan nên có phản ứng như vậy sao?

    “Không, không có việc ǵ.”

    Mộc Chiêu Vân lắc đầu, ra sức che dấu đáy mắt hoang mang kích động. Trong đầu lại hiện lên ánh mắt u ám của Hiểu Liên, bốn năm trước Hiểu Liên chỉ là nha hoàn thanh tú không hiểu chuyện, cả ngày líu ríu không ngânng, như một tiểu hài tử. Nàng cũng thực thích Hiểu Liên, nhưng mà ngàn vạn lần không nên, nàng không nên có con với Tướng quân. Ánh mắt hiện lên tia hung ác độc địa, bất luận kẻ nào cũng không thể cướp đi phu quân của nàng. Càng không thể mang cốt nhục của hắn, hài tử của hắn chỉ có ba người bọn Nguyệt nhi mà thôi.

    “Mẫu thân, Lănh Loan Loan là yêu nữ.”

    Lănh Nguyệt Nhi tuổi nhỏ, làm sao có thể nh́n ra vẻ mặt phức tạp của Mộc Chiêu Vân. Nàng nhớ tới ṿng lửa của Lănh Loan Loan, trong ḷng có chút sợ hăi.

    “Yêu nữ? Ngươi nói bâna cái ǵ vậy?”

    Mộc Chiêu Vân bất ngờ, ngón tay mềm dí nhẹ lên trán của Lănh Nguyệt Nhi cưng chiều nói.“Nàng bất quá đứa nhỏ mới ba tuổi, chẳng lẽ thật sự có thể khi dễ ngươi?”

    Đứa nhỏ kia không ngờ lại có thể sống dai như vậy. Hiểu Liên khi mang thai bị ta hạ độc, vậy mà thai nhi trong bụng lại không bị làm sao. Chẳng những b́nh an sinh ra, c̣n để tướng quân biết chuyện, nàng cũng khó hạ thủ. Nhưng nàng nếu mơ tưởng lớn lên được b́nh an, không phải chuyện dễ. Nha đầu đă không được ai yêu thương trong chốn nhà cao cửa rộng này nữa, phải chịu để người ta coi thường…
    “Mẫu thân, là thật đó!”

    Lănh Nguyệt Nhi không ngờ đến mẫu thân cũng không tin ḿnh, nàng kiễng chân với lên, chu cái miệng nhỏ nhắn nói:

    “Nàng thật là yêu nữ, nàng làm cho lửa cháy. Mấy ngày trước đây, nàng thiêu cháy cả vườn cây cha yêu thích nhất, hôm nay nữ nhi hảo tâm đi xem nàng, nàng chẳng những đă đánh Thu Đường, c̣n dùng yêu hỏa vây xung quanh chúng ta, bọn hạ nhân đều có thể làm chứng . Mẫu thân, ngươi nhất định phải v́ nữ nhi làm chủ.”

    Lay lay cánh tay của Mộc Chiêu Vân, nàng nũng nịu nói. Tuy rằng nàng không chứng kiến vườn cây cháy rụi kia có phải do Lănh Loan Loan thiêu cháy hay không , nhưng hôm nay nàng tự nhiên sai khiến được lửa như vậy, mà lúc ấy nàng lại có mặt ở hiện trường, nhất định là nàng đúng.
    “Nàng thực sự làm cho lửa tự cháy?”

    Theo lời nói của nữ nhi, nàng tất nhiên là không tin. Ai hiểu con hơn là cha mẹ, tính t́nh nữ nhi giống ḿnh chỉ thích nghỉ ngơi hưởng thụ, c̣n tâm đâu đi xem nha đầu kia. Chuyện kia, nàng nói Lănh Loan Loan đánh Thu Đường, c̣n dùng yêu hỏa bao vây bọn họ, nghe qua đều thấy không có khả năng. Nha đầu kia cùng lắm mới chỉ là hài đồng ba tuổi, sao lại có yêu hỏa được? Nhưng thấy nữ nhi khăng khăng một lời, cũng làm cho nàng nửa tin nửa ngờ.

    “Người đâu.” Nghĩ nghĩ nghĩ lui, nàng hướng ngoài pḥng hô.

    “Phu nhân.”

    Ngoài pḥng đi vào là một nha hoàn mặc áo hoa váy màu lam, hướng Mộc Chiêu Vân xun xoe.“Người có cái ǵ phân phó?”

    “Tập trung Thu Đường cùng nhóm gia đinh, nha hoàn đi cùng Tiểu thư hôm nay lại đây.”

    “Dạ.”

    Nha hoàn cúi đầu, lui xuống.

    “Mẫu thân, ta cảm thấy Lănh Loan Loan không phải là nàng .”

    Lănh Nguyệt Nhi ngồi bên cạnh Mộc Chiêu Vân, cắn môi nói.

    “Không phải nói rằng nha đầu kia nhát như chuột, chỉ biết để người ta coi thường hay sao? Nhưng hôm nay Lănh Loan Loan rơ ràng một chút nhát gan cũng không, thậm chí ta c̣n cảm thấy nàng hơi giống……” Đột nhiên, nàng ngânng lại.

    “Giống cái ǵ?”

    Mộc Chiêu Vân truy vấn, Nguyệt Nhi tại sao ngập ngânng ?

    “Giống –”

    Lănh Nguyệt Nhi nh́n Mộc Chiêu Vân, sau đó tân tân nhắm hai mắt lớn tiếng nói.

    “Giống phụ thân.”

    “Nói bậy.”

    Mộc Chiêu Vân trách cứ:“ Tiện nha đầu kia như thế nào lại giống tướng quân? Ngươi phải biết rằng chỉ có ngươi với ca ca ngươi, đệ đệ mới là hài tử Tướng quân, mới giống hắn. Nha đầu kia là tiện nhân, sao có thể giống cha ngươi được.”

    “Nữ nhi không nói bộ dáng nàng giống, ta là nói ánh mắt của nàng, lạnh lùng, khi nh́n vào làm người ta nhịn không được rùng ḿnh, rất giống phụ thân.”

    Trong trí nhớ Lănh Nguyệt Nhi, phụ thân, phần lớn thời gian phụ thân ở dài bên ngoài, mỗi khi trở về cũng luôn lạnh như băng . Tựa như không có một chút ǵ thích bọn họ, nhưng nàng vẫn luôn sùng bái hắn. Mọi người đều nói hắn là đại anh hùng, tay cầm trọng binh, sa trường giết địch, bảo vệ an b́nh nơi biên cương, mới có thể làm cho Thiên diệu hoàng triều phồn vinh hùng cường như hiện nay.

    “Thật vậy sao?”

    Mộc Chiêu Vân ngẩn ra, tiện nha đầu kia lại có ánh mắt của tướng quân sao? Thật là đáng giận, ba hài tử của ḿnh đều giống chính ḿnh, khí chất không giống được tướng quân.

    “Phu nhân, Thu Đường đă đến.”

    Ngoài pḥng, thanh âm lang lảnh của nha hoàn áo hoa váy màu truyền đến.

    “Vào đi.”

    Mộc Chiêu Vân che đi cảm xúc, kéo Lănh Nguyệt Nhi ngồi vào bên cạnh bàn.

    “Bái kiến phu nhân, đại tiểu thư.”

    Thu Đường dẫn đám hạ nhân đi đến, cúi ḿnh vấn an.

    “Ừ.”Mộc Chiêu Vân gật đầu

    “Nghe nói Thu Đường ngươi bị thương, là thật sự? Ngẩng đầu đứng lên cho ta.”

    “Dạ, phu nhân.”

    Thu Đường ngẩng đầu, trên khuôn mặt trắng nơn có thể mơ hồ thấy được một vết sưng đỏ. Đôi mắt ngân ngấn lệ lệ, giống như nhu nhược, làm cho người ta phải thương tiếc.

    “Quả nhiên là bị thương .”

    Mộc Chiêu Vân nh́n vết thương, ôn nhu nói.“Cũng may lực đánh nhỏ, bằng không khuôn mặt đă có thể bị hủy. Lui xuống đi, nhớ bôi thuốc vào , biết không?”

    “Cám ơn phu nhân.”

    Thu Đường bước xuống, cúi đầu, ánh mắt che dấu nét đắc ư. Thu Đường quả là lợi hại, ngay cả phu nhân cũng đối nàng cũng ôn nhu như vậy. Về sau xem ai c̣n dám xem thường nàng.

    “Các ngươi đều đă nh́n thấy Tiểu thư ở Bắc viện sao?”

    Mộc Chiêu Vân nh́n quét đám kia hạ nhân, hoàn toàn mất vẻ ôn nhu vừa rồi. Mày liễu nhíu nhíu, mang theo một chút nghiêm khắc.

    “Dạ đă gặp qua, thưa phu nhân.”

    Mọi người cùng trả lời, trong ḷng hiện tại vẫn sợ hăi không thôi. Không nghĩ tới Loan Loan tiểu thư luôn luôn yếu đuối cư nhiên trở nên lợi hại như vậy, cư nhiên c̣n có yêu pháp. Đám lửa thiêu đốt hừng hực kia, thiếu chút nữa bọn họ nghĩ chính ḿnh cũng bị chết cháy.

    “Khụ.” Lănh Nguyệt Nhi ho khan một tiếng, mày liễu dựng thẳng, mắt to trừng trừng mắt nh́n bọn họ.“Các ngươi chỉ có ta mới gọi là Tiểu thư.”

    “A, đúng,đúng, chúng ta là nh́n thấy một tiểu nha đầu.”

    Bọn hạ nhân mồm mép nhanh chóng chuyển lời.

    “Nguyệt Nhi.”

    Mộc Chiêu Vân nh́n liếc Lănh Nguyệt nhi, sau đó mới quay đầu hỏi.

    “Nàng thật sự dùng lửa vây quanh các ngươi?”

    “Đúng vậy.”

    Mọi người gật đầu, đột nhiên cảm thấy Loan Loan tiểu thư so với đại Tiểu thư c̣n khiến người ta sợ hăi hơn. Đại Tiểu thư cùng lắm là kiêu căng một chút, nhưng Loan Loan tiểu thư c̣n tuổi nhỏ lại biết yêu pháp, có thể lấy đi sinh mệnh của người khác dễ dàng . Tuổi nhỏ chưa biết suy nghĩ, bọn họ về sau đụng tới nàng nhất định phải trốn xa một chút.

    “Không c̣n việc ǵ nữa, các ngươi lui xuống đi.”

    Mộc Chiêu Vân xem xét vẻ mặt bọn họ, là thật sự sợ hăi, không giống nói dối. V́ thế phất phất tay, cho mọi người rời đi.

    “Nô tài cáo lui.”

    “Nô tỳ cáo lui.”

    Bọn hạ nhân làm lễ, chậm răi lui ra ngoài.

    “Mẫu thân, giờ th́ người tin ta nói là thật sự chưa?” Lănh Nguyệt Nhi oán hận nói,“ Nha đầu kia thật sự có yêu pháp.”

    Mộc Chiêu Vân không nói được một lời, việc này rất kỳ quái . Nha đầu kia lúc trước nhát gan, ví sao lập tức liền lợi hại như vậy? C̣n có yêu pháp? Chẳng lẽ –

    Gío từ ngoài cửa sổ tràn vào, rèm cửa lay động, giống như Quỷ Hồn không tiếng động mà đến.
    Mộc Chiêu Vân đột nhiên giật ḿnh, chẳng lẽ là linh hồn Hiểu Liên tác quái? Nàng ta không chịu buông tha chính ḿnh?

    “Bịch”

    Nàng trượt khỏi ghế, ngă xuống đất.

    “Mẫu thân, người làm sao vậy?”

    Lănh Nguyệt Nhi hoảng sợ, vội vàng ngồi xỗm trước mặt nàng.

    Mộc Chiêu Vân ngẩng đầu nh́n nàng, đôi mắt phượng lóe ra tinh quang. Gằn từng chữ:
    “Nha đầu kia không thể giữ lại.”

    Canh hai đêm nay…
    .

    ..

    ..


    Offline

  8. #8
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Chương 7

    Chín tuổi tiểu yêu

    Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược
    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/


    Chương 7: Tṛ vui mèo vờn chuột

    Ánh sao sáng tựa ngọc quư, như được khảm trên bầu trời đêm vô cùng bất tận, giống như một chiếc áo ngủ bằng gấm hoa lệ. Gió đêm phe phất, lành lạnh. Đóa hoa hồng xinh đẹp trong vũ điệu của gió, tỏa hương thơm ngập tràn.

    Rèm lụa ở giường bị gió đêm ngoài cửa sổ khiến bập bùng lay động,. Trên giường, một bóng hài tử say giấc, lông mi hạ xuống, khóe miệng nhỏ chúm chím, bộ ngực phập phồng, ngủ say sưa.

    “Thùng thùng……” Đột nhiên, từ bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa lớn.

    “Mở cửa, mở cửa.”

    Trên giường đôi mắt nhỏ phút chốc mở, tinh quang lóe ra, hoàn toàn không c̣n bộ dáng ngọt ngào khi ngủ.

    “A –”

    Lănh Loan Loan nghe được tiếng mở cửa, nghĩ rằng Nhũ mẫu đi ra ngoài xem chuyện ǵ . Lông mày hơi nhíu, nửa đêm đến gơ cửa, chắc không phải điều thiện. Khóe miệng nhếch lên, nàng cười lạnh lùng. Thân ḿnh nho nhỏ nhanh nhẹn ngồi dậy, mặc vào người áo khoác bên giường rồi đi ra ngoài.

    Nhũ mẫu vừa mở cửa, đă thấy Tướng quân phu nhân đột nhiên xuất hiện ngoài cửa. Sắc mặt rất lạnh, ánh mắt chiếu trên ngươừi Nhũ mẫu, quỷ dị vô cùng. Nàng phía sau Là một đoàn gia đinh, đều Là hung thần ác sát bộ dáng.

    Nhũ mẫu cả kinh, nghĩ đến chuyện ban ngày. Theo lệ cúi ḿnh vẫn an, uyển chuyển hỏi:“Tham kiến phu nhân, không biết phu nhân đêm khuya đến đây có chuyện ǵ?”

    “Tiểu tiện nhân đâu.”

    Mộc Chiêu Vân lạnh lùng quan sát Nhũ mẫu, đây chính là lăo bà nhiều chuyện che chở, để cho tiểu tiện nhân kia sống đến bây giờ. Trong ḷng không khỏi phẫn hận, trừng mắt nh́n Nhũ mẫu.

    Mộc Chiêu Vân mắng Tiểu thư khiến Nhũ mẫu ức chế, trong ḷng thật bất măn, song b́nh tĩnh nói:“Tiểu thư đă ngủ, thưa phu nhân.”

    “Quả nhiên là tiện nhân.”

    Mộc Chiêu Vân khinh bỉ, cao giọng:“Tiểu tiện nhân dọa Nguyệt Nhi đến phát bệnh, lại có thể ung dung ngủ ư. Đi. đem nàng đến đây cho ta.”

    Nàng hướng gia đinh phía sau huy phất tay, ra lệnh.

    “Chờ đă ”

    Nhũ mẫu giang tay ngăn gia đinh, ḷng nóng như lửa đốt.

    “Phu nhân, Tiểu thư cũng là nữ nhi tướng quân, người không thể làm như vậy.”

    Hai tṛng mắt lo lắng nh́n Mộc Chiêu Vân, trống ngực liên hồi . Ban ngày, Tiểu thư dùng lửa bao vây Đại Tiểu thư, nàng sớm biết sẽ có tai họa ập tới . Nhưng mặc kệ ra sao, nàng cũng phải bảo hài tử từ khi sinh ra đă không c̣n mẹ, lại không được cha yêu thương.Tiểu thư quả thật rất đáng thương.
    “Phản , ngươi cũng phản rồi.”

    Mộc Chiêu Vân trừng mắt nh́n Nhũ mẫu, mày liễu dựng thẳng. Tay ngọc chỉ vào nàng, ṿng ngọc đeo ở cổ tay dưới anh trăng như lóe ra hào quang, có vài phần lănh ư.

    “Hạ nhân như ngươi cũng dám giáo huấn bản phu nhân ư. Người đâu, vả miệng cho ta.”

    “Ai dám.”
    Âm thanh mềm mại non nớt vang lên, lại mang theo bức khí không thể kháng cự, không phải Lănh Loan Loan, c̣n ai vào đây.

    “Tiểu thư.” Nhũ mẫu chạy nhanh đến,“Đêm khuya trời lạnh, ngươi ra đây làm ǵ?”

    “Nhũ mẫu, takhông có việc ǵ .”

    Lănh Loan Loan mỉm cười ngọt ngào vớiNhũ mẫu một cái, sắc lạnh nh́n Mộc Chiêu Vân cùng đám khiến bọn họ run lên.

    “Ngươi chính là tiểu tiện nhân.”

    Mộc Chiêu Vân bị Lănh Loan Loan trừng trừng nh́n thân ḿnh trở nên gượng gạo, song rất nhanh phản ứng lại b́nh thường. Nha đầu kia tóc đen như mực, tóc xơa ngang vai, sam váy trắng trong gió đêm lay động, một đôi giầy vải nhỏ, vài phần ngái ngủ, nhưng đôi mắt lại tràn đầy lănh ư, nh́n sao cũng không giống thái độ của hài tử ba tuổi. Khí thế tựa như Tướng quân, quả nhiên là tiện nhân do tiện nha hoàn sinh ra. Nàng tức giận, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cho tiểu tiện nhân này một cái tát.

    Lănh Loan Loan ngẩng đầu nh́n nữ nhân này, mái tóc vấn cao, hai bên cài trâm ngọc, đỉnh đầu có một đóa phấn hoa to. Y phục rực rỡ, bộ ngực lộ ra nơn nà, áo khoác buông nhẹ, váy dài từ ngực, thắt lưng đính ngọc. Đuôi váu duyên dáng phất theo gió, tay áo lung lay…rất là cao quư quyến rũ, xem chừng nàng mặc dù tuổi chừng ba mươi, nhưng dung mạo tươi trẻ, trang điểm tinh xảo, vẻ mặt ương ngạnh, tất là Tướng quân phu nhân.

    “Tiểu tiện nhân là ngươi kêu ai?”

    Lănh Loan Loan miễn cưỡng liếc một cái, quả thực dáng thiếu phụ đă có con. Chim công lớn sinh chim công nhỏ, th́ ra tính t́nh Lănh Nguyệt Nhi là do di truyền từ nàng mà ra.

    “Tiểu tiện nhân gọi ngươi.”

    Mộc Chiêu Vân hừng hực đáp, Tướng quân phu nhân cao quư đối với một hài đồng không đến đến đầu gối nàng mà tức giận, bộ dáng nói xấu vô cùng.

    “Vậy a, th́ ra tiểu tiện nhân là gọi ta.” Lănh Loan Loan tay nhỏ bé ngoáy ngoáy lỗ tai,“Nhưng ta nghe được, ngươi tự nhận là tiểu tiện nhân đó thôi.”

    “Ph́ –”

    Nhũ mẫu ph́ cười, không nghĩ tới Tiểu thư mắng chửi người lại lợi hại như vậy.

    “Ngươi –”

    Đáng thương thay, Mộc Chiêu Vân cùng nữ nhi của nàng cùng một kết quả, bị Lănh Loan Loan chế giễu.
    Mộc Chiêu Vân bừng bừng sát khí:“Tiện nha đầu ngươi dọa Nguyệt Nhi của ta không nói th́ thôi, c̣n ở nơi này dám nói xằng nói bậy sao, hôm nay ta nhất định phải trị ngươi.”

    “Lănh Đại Tiểu thư bị hù chết sao?” Lănh Loan Loan tựa mỉa mai,“Quả thật là ngu ngốc tự gây chuyện, đụng tới Diêm vương lăo tử .”

    “Phi phi phi……”

    Mộc Chiêu Vân khinh bỉ chỉ vào Lănh Loan Loan mà mắng,“Tiện nha đầu ngươi dám nguyền rủa Nguyệt Nhi của ta, người nên đến Diêm vương đưa tin là ngươi, ngươi mới nên đi gặp ma quỷ mẫu thân của ngươi.”

    Băng …

    Lănh Loan Loan chỉ cảm thấy trong ḷng khí huyết dâng cao, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng. Đồng tử trong suốt như bảo thạch giống như băng lănh ngàn vạn năm, hàn khí khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo cực độ. Sợi tóc hỗn độn tung bay, biểu t́nh vô cảm, nàng giống bộ dáng Tu La đoạt hồn.
    “Như thế nào? Ta nói không sai chứ?”

    Mộc Chiêu Vân nuốt nuốt nước miếng, quái, tiện nha đầu này bỗng dưng cảm thấy đáng sợ như vậy:“Mẫu thân ngươi vốn cũng chỉ là một tiện nha hoàn, c̣n vọng tưởng cùng Tướng quân, nàng xứng sao? Chim sẻ cũng muốn biến thành phượng hoàng.”

    “Ha ha……” Lănh Loan Loan cười tàư,“Ta hiện tại rất tức giận, hậu quả thực nghiêm trọng.”

    “Cái ǵ? Cái ǵ?” Mộc Chiêu Vân vẻ mặt khó hiểu, tiện nha đầu này đang nói cái ǵ vậy?

    “Nghe nói mẫu thân ta là bị người hạ độc mà chết.” Lănh Loan Loan gắt gao nh́n chằm chằm Mộc Chiêu Vân, ư cười lạnh lẽo.

    “Ngươi nói người làm nữ nhi có nên v́ mẫu thân báo thù hay không?”

    “Ngươi –”

    Mộc Chiêu Vân lui về phía sau từng bước, trong ḷng khủng hoảng rốt cuộc lộ ra. Nàng, nàng quả nhiên là tới báo thù , là Hiểu Liên, nhất định là linh hồn của nàng bắt đầu tác quái . Cả người sợ run , chỉ cảm thấy một cỗ hàn khí từ gan bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu. Trời đêm lạnh lẽo, tựa như thấy Hiểu Liên âm lănh đau khổ, nhưng khuôn mặt lại tươi cười, nàng muốn đến lấy mạng ta sao?

    Lănh Loan Loan nh́n chằm chằm Mộc Chiêu Vân đang hoản loạn, vốn nàng cũng chỉ là thử nghiệm, lại không nghĩ rằng quả thật là nàng ta hại mẫu thân chủ nhân thân thể này, chậc chậc, bổn Tiểu thư chưa đi t́m, ngươi cư nhiên chính ḿnh đến tận cửa, không nên trách ta .

    Môi cười lạnh, cánh tay nhỏ bé lay động chuông bạc bên hông. Đinh đinh đang đang, trong đêm tối yên lặng, tiếng chuông hết sức chói tai, giống như Quỷ Hồn quỷ dị, giống Tu La đoạt mệnh, khiến tất cả mọi người thay đổi mặt.

    Bọn gia đinh nh́n chằm chằm Loan Loan tiểu thư, trong ḷng run lên. Ban ngày có người nói Tiểu thư này thật ra không phải tiểu thư, bị ma quỷ nhập thân. Bọn họ c̣n bán tín bán nghi, nhưng hiện tại Tiểu thư lạnh lùng như thế, làm sao có thể vẫn là tiểu thư nhát gan yếu đuối trước kia. Nàng quả thật là bị ma quỷ ám vào người, nghĩ như vậy , bọn họ đều sợ hăi mà lui từng bước.

    Lănh Loan Loan nh́n động tác bọn họ, đáy mắt mâu quang chợt lóe, quả thật là lũ nhát gan. Chỉ như vậy mà đă sợ đến mất mật, so với huynh đệ thủ hạ của nàng trước kia thât sự là kém xa. Mưa bom băo đạn, mặt không biến sắc.

    Khóe miệng nhếch, tay nhỏ bé lắc chuông không ngừng. Đinh đinh đang đang, tiếng chuông càng phát ra càngvang dội. Loáng thoáng, mặt đất như sáng lên.

    “Tiểu thư.”

    Nhũ mẫu nhảy dựng lên, ban ngày, Tiểu thư rung chuông bỗng phát ra lửa lớn, ánh lửa lập ḷe, làm cho người ta sợ hăi. Hiện tại chẳng lẽ Tiểu thư lại muốn gọi lửa đến? Trời ạ, đây là Tướng quân phu nhân, là quận chúa. Nếu trêu dọa nàng, Tiểu thư liền thật sự sẽ gặp đại họa . Mồ hôi chảy ra, nàng lo lắng giữ chặt Lănh Loan Loan.

    “Ngươi, ngươi muốn làm ǵ?”

    Mộc Chiêu Vân chỉ vào Lănh Loan Loan, run rẩy.

    “Làm cái ǵ ư? Ta muốn báo thù.”

    Lănh Loan Loan thoát khỏi tay Nhũ mẫu, ánh mắt lănh khốc vô t́nh, tựa như băng giá.“Trước kia coi thường chúng ta, hại chết mẫu thân của ta, ta sẽ không bỏ qua.”

    Ta là Tiểu yêu nữ, không phải sao?

    Nói xong, dừng một chút. Ánh lửa nhỏ từ ngón tay Lănh Loan Loan bắn ra, hướng Mộc Chiêu Vân. Xuy một tiếng, đốt cháy vài sợi tóc lơ phơ trên trán Mộc Chiêu Vân.

    “A –”

    .Mộc Chiêu Vân dọa đến sửng sốt, một cử động cũng không dám.

    “Phu nhân.” Bọn hạ nhân hoảng sợ, không biết như thế nào cho phải.

    “Thế nào?” Lănh Loan Loan chế nhạo.“Mùi vị tóc bị thiêu cháy như thế nào?!”

    “Ngươi –” Mộc Chiêu Vân thở hổn hển, mất hết tư thái cao sang.

    “Ngươi là yêu nữ, ta sẽ nói với Tướng quân, hắn sẽ đuổi ngươi đi.”

    “Xin cứ tự nhiên.” Lănh Loan Loan vẫy vẫy ngón tay nhỏ bé. Ngươi có bản lĩnh, cứ việc đến. Vừa lúc, nàng đang muốn trông thấy kẻ hủy hoại đời hoa mẫu thân nàng , hắn đối với thân phận nữ nhi không biết sẽ như thế nào…

    “Chúng ta đi.”

    Mắt thấy không làm ǵ được, Mộc Chiêu Vân phất tay áo mà đi. Đám hạ nhân cũng đi theo rời đi, nghĩ đến chuyện ngày mai tất cả mọi người sẽ biết – Bắc viện Loan Loan tiểu thư là tiểu yêu nữ biết yêu pháp.

    Nhũ mẫu thấy Tiểu thư đùa cợt phu nhân, may là không có đả thương nàng. Nhưng nàng nào biết Lănh Loan Loan không phải buông tha phu nhân, tra tấn lâu một chút sẽ càng làm người ta sợ hăi, không phải sao? Tṛ chơi mèo vờn chuột, hẳn là hứng thú lắm. Con ngươi đen khẽ khép, âm u một tia nguy hiểm.

    Một đêm huyên náo, rốt cục cũng trầm xuống.

    Gío thổi, ánh sao lấp lánh, cây hoa hồng lay động, đêm im lặng…
    .

    ..

    ..


    Offline

  9. #9
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Chương 8

    Chín tuổi tiểu yêu

    Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược
    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/


    Chương 8: Gặp lại nữ nhi

    “Đát đát đát…”

    Đường quan đạo vắng vẻ, ba con tuấn mă gấp rút chạy nhanh như bay. Chạy hàng đầu là một tuấn mă tên Phiêu Hăn, trên lưng ngựa là một nam tử ước chừng ba mươi mấy tuổi, áo sam tay trắng, áo khoác bào màu lam. Thắt lưng ngọc bích, tóc dài cột cao, những lọn tóc mai theo gió nhảy múa. Mày kiếm mắt sáng, khóe miệng mím chặt, nét mặt vô cảm, lạnh lùng mà cao ngạo.

    Phía sau nam tử áo lam là nam tử khác, một người áo dài màu trắng, tóc dài như mực, mặt mày mỉm cười, thái độ nho nhă; Một người áo sam, tóc đen buộc cao, ngũ quan góc cạnh rơ ràng, con ngươi đen giống như màn đêm, rất trầm tĩnh.

    Hai canh giờ sau, bacon ngựa đứng ở trước cổng phủ Trấn Bắc Tướng quân, sau đó ba nam tử xoay người xuống ngựa.

    “Tham kiến Tướng quân. Nguyễn quân sư, Lâm phó tướng.”

    Thị vệ trông cửa Tướng quân phủ ngay lập tức nhận ra chủ nghênh đón, dắt ngựa của bọn họ vào chuồng.
    Nam tử lam bào không nói ǵ mà hướng bên trong phủ đi đến, thanh sam nam tử theo sau. Bạch sam nam tử hướng thị vệ cười cười, sau đó theo đuôi mà vào.

    Chính sảnh…

    “Tướng quân, người đă trở lại.”

    “Cha, người đă trở lại.”

    Hai mẹ con Mộc Chiêu Vân, Lănh Nguyệt Nhi nh́n thấy Lănh Bùi Xa đều kích động, nhưng thấy hắn lạnh lùng cũng không dám làm càn. Hai mẹ con ngày thường ương ngạnh, nay đứng ở nơi đó thaatjngoan ngoăn .

    “Tham kiến phu nhân, tiểu thư.”

    “Tham kiến phu nhân, tiểu thư.”

    Bạch sam nam tử – quân sư Nguyễn Dật Ảnh; thanh sam nam tử – phó tướng Lâm Tŕnh Khải hướng Mộc Chiêu Vân, Lănh Nguyệt Nhi chào. Tuy rằng trong ḷng đối với hai mẹ con kiêu căng cũng không cóhảo cảm, nhưng cũng cần tuân thủ, nên có lễ tiết.

    “Ừ” Mộc Chiêu Vâncao ngạo khẽ e hèm, nàng xem hai người này tuy là quân sư, phó tướng, nhưng vẫn là hạ nhân.

    “Tướng quân, người một đường phong trần vất vả, thiếp đi trước phân phó hạ nhân chuẩn bị rửa mặt chải đầu cho người.”

    Xoay người, ư cười trong suốt nh́n Lănh Bùi Xa, nửa năm không thấy, hắn vẫn như cũ, khiến nàng tim đập nhanh không thôi.

    “Không cần.” Lănh Bùi Xa lạnh lùng nói,“Thư gửi nói trong phủ có kẻ biết dùng yêu pháp hại người, rốt cuộc là chuyện ǵ xảy ra?”

    Mấy ngày trước đây hắn đột nhiên nhận được thư gửi từ phủ, nói có kẻ dùng yêu pháp hại người. Hắn tưởng nữ nhân này dựng chuyện, nhưng A Ảnh lại nói chi bằng hồi phủ nh́n xem. Ánh mắt thâm thúy nh́n chằm chằm Mộc Chiêu Vân, giống như xem thấu nàng.

    “Cha, Là thật .” Đối phụ thân, Lănh Nguyệt Nhi vừa sùng bái lại sợ hăi.“ Tiểu nha đầu ở Bắc viện không biết dùng yêu pháp ǵ, lại có thể làm lửa tự cháy,vây quanh nữ nhi cùng bọn hạ nhân, c̣n khiến mẫu thân lo lắng phát sốt .” Ánh mắt mở to mang theo phẫn hận cùng sợ hăi.

    Nguyễn Dật Ảnh cắn miệng, trong ḷng cười trộm. Có thể làm cho này hai mẹ con chật vật như vậy, hắn thật là bội phục. Ghé mắt nh́n phía Lâm Tŕnh Khải, thấy khuôn mặt hắn không chút thay đổi, chỉ hơi nhíu mày.

    “Có chuyện như vậy sao?”

    Lănh Bùi Xa nh́n chằm chằm Mộc Chiêu Vân, nữ nhân không an phận. Trong phủ thị thiếp không ai nói ǵ, có phải là nàng giở tṛ quỷ không. Đừng tưởng rằng hắn không biết, khả năng lần này lại là nàng giở tṛ quỷ.

    “Bọn hạ nhân đều có thể làm chứng.”

    Việc Lănh Bùi Xa hoài nghi làm Mộc Chiêu Vân đau ḷng, đôi mắt ngọc lưu ly u oán nh́n hắn. V́ sao hắn luôn làm thương tổn ta như vậy, ta thương hắn có sai sao?

    “Nha đầu ở Bắc viện?”

    Lănh Bùi Xa ngẫm lại lại nhớ không nổi là ai, cũng khó trách, nữ nhân ở trong ḷng hắn phân hai loại: “hữu dụng” và “vô dụng” .

    “Là Lănh Loan Loan.”

    Lănh Nguyệt Nhi nói vào, hắc, phụ thân cũng không nhớ nổi nàng , quả thật là tiện nha đầu dư thừa.

    “Lănh Loan Loan?”

    Lănh Bùi Xa tựa hồ nhớ rằng ba năm trước đây, một thị thiếp sinh một nữ nhi, là nàng sao? Nhưng kia không phải là đứa nhỏ ba tuổi sao? Như thế nào là yêu nữ các nàng nói?

    “Người đâu, đem Tiểu thư Bắc viện đến đây.”

    Hắn chỉ có mặt lúc đứa nhỏkia vừa chào đời, hiện tại cũng không rơ nàng như thế nào . Nghe các nàng nhắc tới, bỗng sinh ra vài phần hứng thú.

    “Dạ, Tướng quân.” Gia đinh ngoài cửa lĩnh mệnh, xoay người rời đi.

    Th́ ra là Lănh gia tiểu thư.

    Nguyễn Dật Ảnh hoài nghi, mơ hồ mang một cảm giác hưng phấn. Trực giác mách bảo Lănh Tiểu thư rất đặc biệt, hắn chờ mong sự xuất hiện của nàng.

    Bắc viện

    Lănh Loan Loan nhỏ nhắn thân ảnh, nằm ở nóc nhà. Trong tay cầm một quyển sách, liếc mắt nh́n một chút. Tối hôm qua ở ngăn tủ t́m được mấy bản truyền kỳ, so với tiểu thuyết ở hiện đại cũng không khác biệt lắm.

    “Tiểu thư, Tiểu thư, có chuyện không tốt .” Âm thanh lo lắng của Nhũ mẫu truyền đến.

    “Nhũ mẫu, làm sao vậy?” Lănh Loan Loan gập quyển sách, nói vọng từ trên nóc nhà xuống.

    “Ôi, Tiểu thư của ta, ngươi sao lại ở trên nóc nhà như vậy?”

    Nhũ mẫu ngẩng đầu, thiếu chút nữa bị dọa phát bệnh. Tiểu thư v́ cái ǵ mà càng ngày càng thích ngồi ở mấy chỗ cao, thật nguy hiểm. Vỗ ngực, nàng cảm thấy chính ḿnh tổn thọ đến vài năm.

    “H́ h́, không có việc ǵ. Nhũ mẫu, ngươi nói có chuyện ǵ không tốt ?” Mấy tháng ở chung, Lănh Loan Loan đă thành thói quen thấy Nhũ mẫu cả kinh sợ hăi.

    “Tướng quân hồi phủ , hắn muốn gặp tiểu thư.”

    Nhũ mẫu nhíu mi, lo lắng, thật là lo lắng. Tướng quân chỉ nh́n Tiểu thư khi mới sinh ra, sau lại không ngó ngàng ǵ đến Tiểu thư, đối với Tiểu thư khẳng định không có cảm t́nh ǵ, hiện tại tại sao vừa hồi phủ đă truyền lệnh gặp tiểu thư?

    “Lăo cha đă trở lại.” Lănh Loan Loan khóe miệng nhếch lên,“Tốt lắm a, ta cũng muốn trông thấy hắn.”

    Lời tuy nói như thế, vẻ mặt kia cũng không có ǵ tưởng niệm, ngược lại mang theo quỷ dị không diễn đạt được.
    “Tiểu thư –”

    Nhũ mẫu lo lắng nh́n nàng, Tiểu thư sẽ không gặp phiền toái chứ?

    “Nhũ mẫu yên tâm a.” Lănh Loan Loan cười,“Người đến truyền lời đâu?”

    “Ở ngoài viện.”

    “Chúng ta đi thôi.” Nho nhỏ thân ảnh giống như phi yến nhẹ nhàng theo nóc nhà bay xuống.

    “……”

    Trời ạ, Tiểu thư biết bay? Nhũ mẫu ngớ người, không biết phản ứng thế nào nữa .

    Lănh Loan Loan cười, Nhũ mẫu phản ứng y như những ǵ nàng dự kiến. Tuy rằng đa số người hiện đại đều tập luyện là TaeKwonDo, nhu đạo, quyền cước công phu linh tinh, nhưng Lănh gia là môn phái vơ hiệp như trong tiểu thuyết, vơ nghệ cao cường, từ xưa truyền lại cũng không thiếu bí kíp tuyệt thế vơ công. Chính v́ vậy, Lănh gia có thể đứng vững ở hắc đạo, đệ nhất Long môn. Bàn tay nhỏ bé mềm mại xua xua lôi Nhũ mẫu về như cũ, đi ra ngoài.

    “Bẩm Tướng quân, Loan Loan Tiểu thư đến.”

    “Vào đi.” Thanh âm lănh đạm từ trong pḥng truyền đến.

    Lănh Loan Loan nhíu mi, thanh âm dễ nghe dă man a. Tay nhỏ bé kéo Nhũ mẫu vào, liếc mắt một cái liền thấy ở chính sảnh, nam tử đang ngồi. Tuổi tác thoạt nh́n không kém lăo cha ở hiện đại là mấy, ngũ quan sắc bén, mày kiếm mắt sáng, quần áo lam bào, lạnh lùng ngạo nghễ.

    Nguyễn Dật Ảnh, Lâm Tŕnh Khải chăm chú nh́n Lănh Loan Loan đi vào, nhíu mày, đây là cái gọi là yêu nữ? Thân thể nhỏ gầy, c̣n không cao đến đầu gối bọn họ. Khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn, hai tṛng mắt huyền đen như bảo thạch. Một đôi tay nhỏ bé kéo Nhũ mẫu, thấy thế nào cũng chỉ là cái phấn điêu ngọc trác tiểu oa nhi.

    Lănh Bùi Xa nh́n kia thân ảnh nho nhỏ kia, cảm giác rất kỳ quái. Tiểu oa nhi này là đứa bé sơ sinh nhiều nếp nhăn ba năm trước đây, nữ nhi của hắn sao? Trong trí nhớ, nữ nhân sinh đứa nhỏ này có khuôn mặt thanh tú, nữ oa trước mắt tuy rằng c̣n rất nhỏ, nhưng có thể nh́n ra về sau nhất định là mỹ nữ khuynh thành. Thần thái của nàng rất giống chính ḿnh, Đôi đồng tử hắc bảo thạch bàn không có nửa điểm khiếp sợ. Trong ḷng gật gật đầu, đối này nữ nhi này có vài phần tán thưởng.

    “Tham kiến lăo gia, phu nhân, đại tiểu thư.” Nhũ mẫu vẫn an, lại nhẹ giọng nhắc Lănh Loan Loan vấn an bọn họ.
    Lănh Loan Loan khóe miệng lạnh lùng, đồng tử mắt thẳng chằm chằm nh́n Lănh Bùi Xa

    “Ngươi chính là cha ta?”

    “Làm càn.”

    “Thật không có quy củ.”

    Mộc Chiêu Vân cùng Lănh Nguyệt Nhi đồng thời quát, tức giận trước thái độ Lănh Loan Loan, cũng âm thầm vài phần vui sướng, ước ǵ Tướng quân trị tội nha đầu kia.

    Nguyễn Dật Ảnh ánh mắt sáng lên, Lâm Tŕnh Khải cũng nhướn mày, bọn họ đoán được sắp có tṛ hay để xem.

    “Tiểu thư.”

    Nhũ mẫu vội vàng gọi Lănh Loan Loan, trong ḷng sợ hăi, vội thanh minh.“Tướng quân, Tiểu thư tuổi c̣n nhỏ, không hiểu chuyện, ngài trăm ngàn không cần tức giận.” Nhũ mẫu quỳ xuống, kiên tŕ v́ Lănh Loan Loan cầu xin.

    “Nhũ mẫu, người đứng lên.”

    Lănh Loan Loan không cho Nhũ mẫu quỳ xuống, trừng mắt nh́n Lănh Bùi Xa.“Ta chưa từng gặp qua người này, muốn hỏi rơ một chút, vạn nhất hắn không phải cha ta th́ sao?”

    Được rồi, nàng thừa nhận là cố ư, là cố ư trêu ngươi Tướng quân lăo cha cao cao tại thượng này , để xả giận.
    Lănh Loan Loan trong lời nói thoát ra, mọi người không khỏi giật ḿnh.

    “Ngươi nói ta không phải cha ngươi?” Lănh Bùi Xa con ngươi đen nh́n Lănh Loan Loan, ánh mắt chợt lóe lên, khiến người ta không thể nh́n thấu tâm tư của hắn.

    “Ngươi là cha ta sao?”

    Lănh Loan Loan nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, không chút nào yếu thế trừng mắt nh́n hắn.

    “Nếu ngươi là cha ta, v́ cái ǵ mặc kệ không ngó ngàng đến ta? Nếu ngươi là cha ta, ngươi v́ cái ǵ để đám hạ nhân khi dễ ta? Nếu ngươi là cha ta, ngươi v́ cái ǵ không thay ta báo thù cho mẫu thân bị hạ độc mà chết?!”

    Trong câu nói cuối, ngữ khí nạng nề ch́ chiết nhất. Mâu quang lạnh như băng, nh́n phía Mộc Chiêu Vân.

    Lănh Loan Loan mỗi một câu hỏi đều làm cho người ta nhịn không được thấy lạnh cả người, đặc biệt Nhũ mẫu, đă sợ tới mức mềm nhũn hai chân. Tiểu thư không phải đă đáp ứng không gây chuyện sao? Như vậy không phải tự chuốc lấy phiền toái sao?

    Có cá tính.

    Nguyễn Dật Ảnh, Lâm Tŕnh Khải tán thưởng trong ḷng, Tiểu thư như vậy mới xứng làm nữ nhi của Tướng quân.
    Lănh Bùi Xa nh́n Lănh Loan Loan, khóe miệng giật giật. Nàng đang nói chính ḿnh sao?

    “Ngươi đang trách ta không quan tâm ngươi ” Dừng lại một chút, thâm ư nh́n nàng.

    “Đúng, ta chính là đang trách ngươi.”
    .

    ..

    ..


    Offline

  10. #10
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Chín tuổi tiểu yêu hậu - Chương 9

    Chín tuổi tiểu yêu

    Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
    Dịch: Măn Nguyệt Nhược Nhược
    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/


    Chương 9: Bạt tai Tướng quân lăo cha

    “Đúng, ta chính là đang trách ngươi.”

    Lănh Loan Loan ánh mắt lạnh lùng nh́n thẳng Lănh Bùi Xa, thanh âm non nớt.

    “Bang”

    Mọi người tựa hồ đều nghe được một tiếng nổ lớn, giật ḿnh nh́n nàng. Tiểu nha đầu này không muốn sống nữa! Cư nhiên dám trách Tướng quân.

    Mẹ con Mộc Chiêu Vân không khỏi giật ḿnh, song vui sướng trong ḷng, xứng đáng, Tướng quân c̣n không mau trị tội nàng. Ánh mắt trừng trừng , mâu quang lóe ra, tựa hồ tưởng tượng thây kết cục bi thảm của nàng.

    Nguyễn Dật Ảnh, Lâm Tŕnh Khải biểu t́nh phức tạp, Tướng quân tôn nghiêm sẽ không chấp nhận được có người khiêu khích . Tứ Tiểu thư này tuy rằng tuổi nhỏ, lại thẳng thắn khiêu chiến Tướng quân, thật không biết nên bội phục nàng, hay nên nói nàng tuổi nhỏ không hiểu chuyện.

    Nhũ mẫu phản ứng nhanh chóng nhất, lập tức hôn mê bất tỉnh.

    Không khí yên lặng rợn người, tựa hồ một cánh hoa rơi xuống đều có thể nghe được.

    Lănh Bùi Xa mặt không chút thay đổi, con ngươi thâm thúy trầm tĩnh nh́n Lănh Loan Loan, không nói được một lời, không ai đoán ra hắn tột cùng đang suy nghĩ cái ǵ?

    Lănh Loan Loan ngẩng đầu nh́n hắn, trong ḷng dự đoán kế tiếp hắn sẽ có phản ứng ǵ? Bị nàng chọc giận rồi sao? Khóe miệng nhếch lên, như thế là tốt nhất. Đúng vậy, nàng chính là cố ư chọc tức hắn . Nàng sẽ làm cho tất cả mọi người ở Tướng quân phủ phải biết, Lănh Loan Loan ai cũng không sợ. Nếu thức thời, đừng trêu ngươi nàng, nếu không, cố gắng mà đối phó thủ đoạn của nàng.

    “Ha ha ha……”

    Lănh Bùi Xa đột nhiên cất tiếng cười to, tiếng cười lang lảnh, không có một tia tức giận.

    Phản ứng của hắn ngoài dự đoán của tất cả mọi người, không phải hẳn là tức giận tận trời, sau đó trị tội Lănh Loan Loan sao?

    “Quả thật là nữ nhi của ta.” Lănh Bùi Xa đứng lên “Đủ can đảm.”

    Nguyễn Dật Ảnh cười, Lâm Tŕnh Khải ngoéo miệng, xem ra tTướng quân cũng phát hiện vị Tiểu thư này không giống người thường .

    “Cha, người v́ sao không trừng phạt nàng? Nàng nói nàng trách ngươi.”

    Lănh Nguyệt Nhi không phục đứng lên, lớn tiếng phản bác.

    “Im miệng.” Lănh Bùi Xa quay đầu, lạnh lùng nói.

    “V́ cái ǵ phải im miệng?”

    Mộc Chiêu Vân bất b́nh, nhẫn nại không được, giận dữ.

    “Tướng quân người rất bất công, Nguyệt Nhi cũng là nữ nhi người, huống chi nàng có nói sai sao?”

    Đôi mắt Ngọc lưu ly trừng trừng nh́n Lănh Loan Loan, tiện nha đầu này dựa vào cái ǵ có thể được Tướng quân thừa nhận là nữ nhi.

    “Bản Tướng quân làm việc, cần các ngươi đồng ư sao?”

    Lănh Bùi Xa lạnh lùng liếc mắt một cái, thanh âm cao ngạo lạnh lùng.

    “Tướng quân, thiếp…”

    Mộc Chiêu Vân bất măn trước lời nói băng lănh của Lănh Bùi Xa nuốt giận dữ bực bội vào trong ḷng, lôi kéo nữ nhingồi xuống. Trong ḷng lại âm thầm thề, nhất định sẽ không buông tha tiện nha đầu Lănh Loan Loan này.
    Lănh Loan Loan lạnh nh́n ba người bọn họ diễn tṛ khôi hài, khóe miệng chế giễu, trào phúng.

    “Loan loan, ngươi muốn phụ thân bồi thường ngươi như thế nào?”

    Lănh Bùi Xa cúi đầu nh́n tiểu nữ nhi, tỏ vẻ xin lỗi.

    Bồi thường?

    Lănh Loan Loan mím môi, không phải gây chuyện rồi bồi thường là xong chứ? . Hơn nữa người ngươi phải bồi thường đă mất, đứng ở trước mặt ngươi cũng không phải nữ nhi của ngươi, mà là một cô gái đến từ thế giới tương lai. Nhưng dù sao ḿnh cũng đang là chủ nhân tiểu thân thể này, Lănh Loan Loan con ngươi đột nhiên chuyển động nhanh như chớp, có lẽ cũng nên xả hận thay chủ cũ, đồng thời thị uy một chút…

    “Ngươi lại đây.” Nàng vươn bàn tay nhỏ bé hướng Lănh Bùi Xa vẫy vẫy, ánh mắt thần bí.

    “Đến chỗ ngươi?” Lănh Bùi Xa kinh ngạc chỉ chính ḿnh, hắn không có nghe sai. Nha đầu bảo bối này muốn làm cái ǵ?
    “Ừ.” Lănh Loan Loan gật đầu.

    Lănh Bùi Xa đi đến, khó hiểu nh́n nàng.

    “Ngồi xổm xuống.” Lănh Loan Loan tiếp tục nói.

    Lănh Bùi Xa dù không hiểu ǵ, vẫn theo lời ngồi xuống .

    “Tốt lắm.” Lănh Loan Loan vừa ḷng gật đầu, vươn bàn tay nhỏ bé mềm mại, thưởng cho Lănh Bùi Xa một cái bạt tai.

    “Ba–”

    Một tiếng vang nhỏ, lại giống đạn pháo oanh tạc trong ḷng mọi người.

    Nguyễn Dật Ảnh, Lâm Tŕnh Khải những tưởng trái tim ḿnh đủ cường hăn, nhưng hôm nay bọn họ cảm thấy chính ḿnh giống bị ném vào nước lửa lưỡng trọng thiên lư, phản ứng không kịp, Tiểu thư này đến tột cùng muốn như thế nào?

    Mẹ con Mộc Chiêu Vân cũng không kém giật ḿnh, tiện nha đầu kia cư nhiên dám cho Tướng quân một cái tát, các nàng có phải hay không do mắtcó vấn đề nên nh́n nhầm.

    Lănh Bùi Xa trên mặt có một vết tay nho nhỏ, rất là đột ngột. Con ngươi thâm u đàm gắt gao trừng mắt nh́n Lănh Loan Loan.

    Lănh Loan Loan nh́n dấu tay nho nhỏ trêm mặt hắn, vừa ḷng gật đầu.

    “Tốt lắm, thật giống một đóa hoa . Hắc hắc……”

    Tṛng mắt bảo thạch lóe ra ánh chớp quỷ dị, khóe miệng nở hoa. tiếng cười thanh thúy bừa băi, khuôn mặt phấn điêu ngọc trác tỏa ra một loại khí chất không đúng ba tuổi hài đồng, rất cao ngạo, bễ nghễ vô cùng.

    “Ngươi dám đánh ta?”

    Lănh Bùi Xa thần sắc lạnh lùng, cả người hàn khí cuồng bá, mang theo cơn lốc thổi quét không khí xung quang, chỉ c̣n một bức tường băng lănh.

    “V́ cái ǵ không dám?”

    Lănh Loan Loan liếc mắt một cái,“Không có ǵ là ta không dám làm .”

    Nét mặt cuồng ngạo của Lănh Loan Loan không kém Lănh Bùi xa một chút nào.

    Nguyễn Dật Ảnh, Lâm Tŕnh Khải trợn mắt há hốc mồm, nàng thật sự là ba tuổi tiểu oa nhi sao?

    Mẹ con Mộc Chiêu Vân chỉ cảm thấy một cỗ hàn khí, các nàng thật sự có thể đấu với tiểu nha đầu này sao?

    “Ngươi không sợ ta?”

    Lănh Bùi Xa cảm thấy không tin được, tiểu nha đầu cuồng ngạo, ánh mắt duy ngă độc tôn, rất giống, rất giống bộ dáng Hoàng đế thiếu niên?

    “Như thế nào? Ngươi muốn trừng phạt ta?”

    Lănh Loan Loan khẩu khí mang theo khinh thường

    “Ngươi không phải vừa nói bồi thường ta sao? Cùng lắm là cho ngươi một bạt tai, ngươi đă tức giận, c̣n nói cái ǵ mà bồi thường.”

    Đôi mắt tà tà nh́n hắn, tựa hồ muốn nói hắn nói làm không đồng nhất.

    “Cái tát này là ngươi muốn ta bồi thường sao?”

    Nh́n bộ dáng nho nhỏ của nàng, Lănh Bùi Xa đột nhiên thấy hứng thú. Phá lệ , đôi mắt thâm thúy mang hàm ư cười.
    “Đương nhiên không tính.” Lănh Loan Loan lườm hắn một cái,“Chỉ như vậy quá dễ dàng cho ngươi rồi”

    Cho hắn một cái tát mà c̣n không tính ư?

    Lănh Bùi Xa cười khổ, nếu đổi người khác, hắn đă sớm làm cho hắn sống không được .

    “Vậy ngươi nói đi, muốn ta bồi thường ngươi như thế nào?”

    Bàn tay to duỗi ra, ôm lấy thân ḿnh nhỏ bé vào trong ḷng. Không biết sao, nh́n tiểu nữ oa này, hắn không giận nổi. Chẳng lẽ hiện tại hắn mới biết tâm t́nh của người làm cha? Chính ḿnh ngẫm lại đều nhịn không được lắc đầu.
    Nguyễn Dật Ảnh nhịn không được dụi dụi mắt, không nh́n lầm chứ?

    Lâm Tŕnh Khải nhíu mày, Tướng quân hôm nay thực khác thường.

    Mẹ con Mộc Chiêu Vân tức giận đến nội thương, Tướng quân không những không trừng phạt tiện nha đầu, ngược lại c̣n ôm nàng thân mật như vậy? Lănh Nguyệt Nhi oán hận trừng mắt Lănh Loan Loan, tiện nha đầu, cư nhiên dám cùng nàng cướp đoạt phụ thân, thật sự rất đáng giận . Từ nhỏ đến lớn, phụ thân chưa từng ôm ḿnh.

    Lănh Loan Loan ở trong ḷng Lănh Bùi Xa, dù sao ngươi muốn ôm th́ ôm. Nàng có một cỗ kiệu di động ấm áp thật tốt,lại không tốn tiền. Giờ là lúc nên nó điều kiện, vươn đầu ngón tay mập mạp, nàng cất cao giọng nói:

    “Thứ nhất, ta muốn ngươi chính thức thừa nhận thân phận của ta, để cho tất cả mọi người trong phủ đều biết ta là nữ nhi Tướng quân, là chủ tử của bọn họ. Thứ hai, dù sao ngươi thường không có ở trong phủ, cho nên trong phủ ta lớn nhất, mọi việc ta quản lí.Thứ ba, ta muốn điều tra rơ mẫu thân ta là bị ai hạ độc hại chết ?”

    Đôi mắt “ư tứ” nh́n Mộc Chiêu Vân, vừa ḷng khi thấy nàng co rúm lại.

    “Thứ tư, việc ǵ ta làm, ngươi không thể phản đối, chỉ có thể vô điều kiện chấp nhận. Thứ năm, ta c̣n chưa nghĩ đến, chờ ta nghĩ đến sẽ nói sau.”

    “Không được.” Lănh Nguyệt Nhi nhảy bắn lên, lớn tiếng phản đối.“Mẫu thân ta là Tướng quân phu nhân, nàng mới là chủ nhân Tướng quân phủ. Ngươi chỉ là một Tiểu nha đầu, dựa vào cái ǵ quản lí mọi chuyện?” Nếu nàng thật sự làm chủ tử trong phủ, ḿnh c̣n có ngày yên sao?

    “Đúng vậy, Tướng quân, Loan Loan mới là một hài đồng, người trong phủ nhân sẽ không phục.”

    Mộc Chiêu Vân tức giận, cố cưỡng ức chế phẫn hận trong ḷng, ra vẻ cười nói, đôi bàn tay đang thắt chặt tiết lộ cảm xúc của nàng.

    “Ta có hỏi các ngươi sao?” Lănh Loan Loan lạnh lùng lướt mắt, hàn khí bức người.

    Mẹ con Mộc Chiêu Vân sợ hăi lui bước, tức giận đùng đùng, nhưng cũng không dám nói nữa.

    Chậc chậc, đủ lợi hại…

    Nguyễn Dật Ảnh, Lâm Tŕnh Khải luôn thấy mẹ con Mộc Chiêu Vân kiêu căng,nay phải khuất phục, trong ḷng tán dương Lănh Loan Loan.

    “Hiện tại có phải nên đem thân phận của ta nói cho người trong phủ biết hay không.” Thu hồi ánh mắt, Lănh Loan Loan yên lặng nh́n Lănh Bùi Xa.

    “Sao ngươi biết ta có thể đáp ứng yêu cầu của ngươi?” Lănh Bùi Xa nhướn mày, ṭ ṃ nh́n vẻ mặt chắc chắn của tiểu oa nhi.

    “Yêu cầu của ngươi ngoại trừ điều thứ nhất có vẻ hợp lư, c̣n lại mấy cái sau rất khó tiếp nhận, hơn nữa phu nhân cũng chưa phải nói sai, ngươi nhỏ như vậy, người trong phủ sao có thể phục ngươi?”

    “Ngươi nhất định sẽ đáp ứng.”

    Lănh Loan Loan nói, khóe miệng nhếch lên, cười nhẹ.

    “Nữ nhi của ngươi có thể sánh với ta được sao? Về phần làm cho người ta phục tùng ta như thế nào. Ta đều có thủ đoạn.”

    Không phục sao? Có bản lĩnh thử xem. Đôi mắt híp híp, lộ ra nét nguy hiểm.

    “Ha ha ha…… Quả nhiên là nữ nhi của bản Tướng quân, đủ thông minh, đủ can đảm.” Lănh Bùi Xa lớn tiếng cười “Ta đáp ứng yêu cầu của ngươi.”

    Lănh Loan Loan cười, sớm đă dự tính.

    “Phụ thân ”

    “Tướng quân”

    Lănh Nguyệt Nhi, Mộc Chiêu Vân không thể tin được, Tướng quân thật sự đáp ứng yêu cầu hoang đường của tiện nha đầu này ư?.

    “Như vậy đi.” Lănh Bùi Xa trừng mắt liếc các nàng một cái,“Từ nay về sau, mọi chuyện trong đều do Loan Loan làm chủ.”

    “Dạ.”

    Phẫn hận trừng mắt nh́n Lănh Loan Loan, cho dù trong ḷng bất măn đến cực điểm, các nàng cũng không dám phản bác ư kiến mà Tướng quân đă quyết định.

    “Nha đầu, ngươi nên gọi ta một tiếng cha đi?”

    Lănh Bùi Xa mỉm cười nh́n chằm chằm nh́n Lănh Loan Loan ở trong ḷng, hắn không quên tiểu nha đầu này từ lúc đầu vẫn gọi hắn là “ngươi”, không kêu một tiếng cha.

    Lănh Loan Loan trừng mắt liếc mắt một cái, không t́nh nguyện đô thốt lên:

    “Cha.”

    Nếu không phải ngươi đáp ứng yêu cầu bổn Tiểu thư, bằng không đừng ḥng

    “Ha ha ha……”

    . Lănh Bùi Xa nở nụ cười, có một nữ nhi trí tuệ như thế, sao có thể không vui cho được?
    .

    ..

    ..


    Offline

Trang 1/15 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 ... CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh