share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 1/5 1 2 3 4 5 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 50

Chủ đề: Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Hồ Ly [18+]

  1. #1
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Hồ Ly [18+]

    - Truyện này tớ xin phép người dịch để post lên chia sẻ với mọi người. Nên bạn nào muốn đem truyện này đi post ở nơi khác th́ click vào nguồn để xin người edit ạ.



    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt


    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/

    Chương 1: Nhiệt t́nh

    Dịch: Ve

    Đây là một khu buôn bán nhỏ hẻo lánh trong thành phố T, trước kia là một ngồi làng, 2 năm trước bị dỡ bỏ để xây dựng những cơ sở xây dựng nhỏ. Một chiếc Rolls-Royce đỗ ven đường, một chiếc xe hạng sang xuất hiện ở nơi như thế này thu hút sự chú ư của rất nhiều người, có điều chủ nhân chiếc xe dường như có ư che giấu, đỗ xe bên dướ một gốc liễu, bên cạnh có vài thùng hàng hóa che đi một phần của xe.

    Một người đàn ông cao lớn mặc đồ đắt tiền lẳng lặng tựa vào xe, khuôn mặt cương nghĩ như tạc, đẹp đẽ đến nỗi dường như không thật. Anh đứng cạnh xe, ngón tay khẽ cử động, lập tức có một người từ phía sau cung kính dâng cho anh điếu thuốc, anh ngậm lấy điếu thuốc, người kia bật lửa châm cho anh.

    Phả ra một tràng khói, đôi mắt đen sắc bén nh́n về quảng trường của tiểu khu này, thực náo nhiệt, trong bóng đêm mênh mông có rất nhiều người qua lại, cũng có rất nhiều hàng quán bày ven quảng trường.

    Tầm mắt của anh đảo một ṿng rồi dừng lại trên người một cô gái, dáng người thon thả uyển chuyển, khuôn mặt mị hoặc tỏa ra một vẻ quyến rũ người khác, vừa như đóa bách hợp lại như loài anh túc.

    Trước mặt cô bày một đám quần áo, khuôn mặt khẽ mỉm cười nói chuyện với một đám phụ nữ, có lẽ là đang chào mời khách mua quần áo.

    Đôi môi bạc của người đàn ông đang đứng xem khẽ nhếch lên, Mạc Tiểu Hữu, cho dù em là tôn ngộ không, cũng không thoát khỏi bàn tay của Phật Tổ Như Lai, thế này không phải anh t́m được em rồi sao. Ngón tay thon dài khẽ búng tàn thuốc rồi vứt hẳn điếu thuốc xuống đất, hai tay anh để trong túi quần đứng đó nh́n người con gái trước mặt, ngắm nh́n cô cũng giống như một sở thích của anh.

    Cuối cùng trời đă tối hẳn. Cô gái vẫn chưa có ư định rời đi, người đàn ông cuối cùng cũng di chuyển, những bước chân dài sải về phía cô gái.

    Mạc Tiểu Hữu vừa mới bán được một bộ quần áo, cảm giác có khách đến, cô vội quay lại tiếp đón,” Mời xem tự nhiên đi…… Có…….” Câu nói tiếp theo của Mạc Tiểu Hữu ch́m vào thinh lặng, ánh mắt lấp lánh động ḷng người của cô bối rối nh́n người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp dưới ánh đèn trở nên tái nhợt.

    Một giây im lặng ngẩn người, giây tiếp theo cô không nói một lời quay đi, ngay lập tức lại bị cánh tay mạnh mẽ quen thuộc ôm lấy, tay anh chỉ hơi dùng sức một chút đă xoay được người cô lại đối mặt với anh.

    Người đi đường không khỏi liếc mắt nh́n bọn họ. Cô gái xinh đẹp không thể tả, chàng trai đẹp đẽ không thể tả, động tác của hai người trong mắt người khác cũng thân mật không thể tả.

    Người đàn ông nh́n cô cười, một tay ôm lấy eo cô,” Chơi đủ rồi, nên về nhà thôi, được không?

    Anh không cần câu trả lời của cô, bởi cô đă bị giam cầm trong tay anh mà đi con đường phía đông quảng trường, cô không muốn quay về, Mạc Tiểu Hữu hoảng loạn giằng khỏi người anh, lúc cô vừa định kêu cứu mạng, có lưu manh th́ đôi môi đă bị người nào đó hôn lấy.

    Kỹ xảo của cô, anh cũng biết.

    Anh giữ chặt lấy cô để hôn, anh thật không biết xấu hổ, cô trút giận cắn anh một chút, lúc này anh mới buông cô ra.
    Cô đỏ mặt cắn chặt môi, cúi đầu không dám nh́n bất cứ ai, anh vừa ḷng cười, một tay kéo cô, một tay ôm quanh lưng cô dẫn cô đi.

    Mạc Tiểu Hữu buộc phải đi theo anh, cô quyến luyến ngoái nh́n đám quần áo mà đau ḷng phát khóc, đó là tiền mồ hôi nước mắt của cô mà. Đang định bảo anh mang chỗ quần áo đó đi theo th́ cô chợt nhớ ra, anh sẽ dùng yêu cầu của côlàm lợi thế, anh kiểu ǵ cũng không có hại. Quên đi, cô gắng nhịn, coi như tặng người ta, Mạc Tiểu Hữu mím chặt miệng.

    Bị nhét vào trong xe, nh́n chiếc xe chở cô rời đi, vẻ mặt cô uể oải giống như bị đánh, cô bực tức quay đầu không thèm nh́n anh.

    Anh vươn tay nắm lấy cằm cô khiến cô phải quay đầu lại nh́n anh, nh́n khuôn mặt ác ma của anh…… Cô thật muốn…… nhổ nước bọt vào mặt anh, nhưng cô không dám…… cũng không có thói quen nhổ nước bọt, cô lại càng không muốn tưởng tượng lúc ḿnh nhổ nước bọt vào mặt người khác trông sẽ như thế nào.

    ” Định cả đời này không nói chuyện với anh à? Hm?” Anh trầm giọng hỏi, ngón tay xoa xoa hai má cô,” Mới đi vài ngày thôi đă gầy thế này, về nhà nhớ phải bồi bổ nghe chưa.”

    Cô chuyển ánh mắt nh́n đi chỗ khác. Tay anh lướt từ cằm cô xuống cổ, cô nghĩ anh định bóp cổ cô, không, bóp chết cô, hay ít nhất cũng phải dọa cô, không ngờ tay anh tiếp tục lướt xuống dưới ngực cô, nắm lấy.

    Thân thể nhịn không được ngẩn ra, mặt cô vô thức đỏ lên, đồ điên,đồ biến thái, Tiểu Hữu thầm mắng rồi cựa quạy người, anh lại kéo cô lại, trán anh tựa trên đầu cô, khe khẽ nói,” Tiểu Hữu, nói cho anh biết, em có nhớ anh không? Mấy ngày nay anh nhớ em lắm, biết không?”

    Nói xong tay anh cũng lần vào trong váy cô, dừng trên da thịt cô, Tiểu Hữu không nhịn nổi run rẩy một chút, cuối cùng cô không chịu được bèn lên tiếng,” Giản Chiến Nam, anh là người, không phải động vật, phải tùy lúc tùy chỗ mà phát t́nh chứ, anh thật không biết xấu hổ, tôi c̣n phải…….”

    Miệng của cô bị che kín, nụ hôn của anh mang theo vị thuốc lá, tất cả mọi người trên xe đều biết anh đang định làm ǵ, người lái xe kéo lên một tấm chắn màu đen ngăn cách bọn họ với khoang xe trước, không gian rộng lớn của khoang sau chỉ có cô và anh, càng tiện cho anh gấy sức ép lên cô, bà nội ơi, cái xe này sao cứ phải thiết kế như vậy…… Tiểu Hữu thầm khóc.

    Cô không chịu được giăy dụa, anh nhíu mày, gấp gáp cởi cúc áo của cô rồi lột hẳn ra vứt về phía cửa kính xe, hai bên ngực trắng tuyết như đôi thỏ nhảy ra nghênh đón Giản Chiến Nam. Sự giăy dụa của cô đối với anh mà nói chỉ càng làm tăng lên thú tính, Tiểu Hữu hối hận muốn chết, sao hôm nay cô lại mặc váy chứ, cô không hề nhúc nhích, cứng đờ bên cạnh anh.

    Anh vùi mặt vào ngực cô, đẩy cô lên chiếc bàn rồi phủ người lên theo, giọng anh hổn hển:” Anh đă rất nhiều ngày không chạm vào em rồi, Tiểu Hữu, chúng rất muốn anh, so với em có lương tâm hơn nhiều…….”

    Anh có chút vội vàng xâm nhập thân thể của cô, cùng cô dây dưa cùng một chỗ…… Độ ấm bên trong xe lên cao, xe chạy nhanh hơn, quần áo lăng loạn rải xung quanh…….

    Đàn ông bị cấm dục lâu là như vậy đấy. Đàn bà vây quGiản ca ca Chiến Nam không đến một ngàn, nhưng ít nhất cũng phải trên trăm, quyến rũ hấp dẫn có, xinh đẹp dịu dàng có. Mạc Tiểu Hữu không biết Giản Chiến Nam có cấm dục thật hay không, chỉ biết cô sắp bị anh ta giết chết rồi.

    Cô không biết xe đến khách sạn nội thành lúc nào, chỉ biết ḿnh do quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, mơ mơ màng màng cảm giác có người dùng quần áo quấn lấy cô, mùi quần áo rất quen thuộc, ṿng ôm cũng là quen thuộc, bởi vậy cô không hề lo lắng. đến lúc cô tỉnh lại lại nh́n thấy đôi mắt cháy rực của Giản Chiến Nam đang nửa nằm bên cạnh cô, đôi mắt đen lấp lánh nh́n thẳng vào cô.

    Cô nhắm mắt lại tiếp tục ngủ, nhưng Giản Chiến Nam không để cho cô toại nguyện, anh hôn lên môi cô, đoạt đi không khí của cô khiến cô không thể không mở mắt nh́n anh.

    Anh cũng không áp sát cô thêm nữa, anh chống tay nằm bên cạnh cô, tay anh chơi đùa với những lọn tóc đen của cô, mắt anh chăm chú nh́n , giọng cứng rắm hỏi:” Sao em lại làm thế, không nói không rằng liền chạy trốn. Có chuyện không thể từ từ rồi nói sao?! Một ḿnh bỏ đi làm người ta rất lo lắng, em có biết không?!”

    ” Cùng cầm thú th́ có thể nói chuyện không?” Mạc Tiểu Hữu lườm anh, lời của cô chả là cái quái ǵ với anh hết, chuyện ǵ mà lại không phải do anh định đoạt, tất cả của cô không phải đều do anh quyết định rồi sao, cô nói làm ǵ cho phí nước bọt.

    Lời nói và thái độ của Mạc Tiểu Hữu làm khuôn mặt Giản Chiến Nam trở nên lạnh lẽo, anh bức ḿnh nắm lấy cổ cô,” Mạc Tiểu Hữu, anh hận sao anh không thể giết được em, đă có ai dám nói với anh kiểu này chưa, hả?!”

    Mạc Tiểu Hữu nh́n khuôn mặt của Giản Chiến Nam , một người đàn ông làm cho giới hắc đạo nghe tên đă đủ mất mật, một kẻ mà giới bạch đạo không dám đắc tội, quả thật, nếu là người khác nói chuyện với anh như vậy không chừng không chết cũng tàn phế, có điều ít ai có cơ hội đi t́m cái chết kiểu ấy, bởi v́ chẳng có ai dám nói với anh như vậy. Cô không phải không biết chết sống, mà là biết anh sẽ không giếtcô…… Hơn nữa, nếu có thể…… Chết trong tay anh cũng không phải là quá tệ…….

    Cô cười, tuy nhiên anh hơi dùng sức quá, nụ cười tái nhợt, khóe mắt có lệ lại không thể rơi xuống, cô sẽ không ở trước mặt anh mà rơi một giọt nước mắt. Giản Chiến Nam khó thở buông tay, vẻ mặt xanh mét, anh ghét Mạc Tiểu Hữu cười như , ghét cô bộ dáng bất cần này của cô, nhưng anh không giết cô được, chỉ có thể hít sâu nén giận, cuối cùng anh đâm mạnh vào người cô, Mạc Tiểu Hữu, đây chính là biện pháp để trừng phạt em…….

    Mạc Tiểu Hữu nh́n lên trần nhà, ánh mắt trống rỗng, ngay cả cảm giác đau phía dưới cũng không làm cô bận tâm. Trong nháy mắt này cô nhớ tới chuyện xảy ra lúc trước, Giản Chiến Nam, Giản ca ca của cô…….

    Hết c1.
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #2
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Chương 2

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt

    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/


    Chương 2: Quen biết

    Dịch: Ve

    Lời của Ve: Em nói thật nhá, Hồ Ly đi viết chuyện sủng đi mà, viết ngược quá đỉnh mà những đoạn sủng th́ cũng quá hay >_<
    Mạc Tiểu Hữu có rất nhiều ảo tưởng đối với t́nh yêu, ảo tưởng có một t́nh yêu với một người nào đó, sâu sắc cũng được, lăng mạn cũng được, từ những rung động đầu tiên, đến nắm tay, đến nụ hôn đầu tiên, đến…… Về sau đă có rất nhiều chuyện xảy ra, t́nh yêu 17 tuổi, cô nghĩ cũng đă có chút chân thực.
    Cô nhớ rơ có một bộ phim hài kịch do Châu tinh tŕ đóng, trong đó có một ấn tượng khắc sâu trong cô.

    ‘ Trời đă an bài nếu chàng có thể rút ra thanh bảo kiếm của ta, chàng nhất định là một người bất phàm không thể sai! Ta biết có một ngày chàng sẽ ở trước mặt thiên hạ, thân khoác thánh bào màu vàng, chân đạp lên đám mây bảy sắc đến cưới ta!’

    Tử hà tiên tử lấy kiếm làm lời, c̣n cô cũng có một ảo tưởng được gả cho một người có thể cơng cô cả đời, bởi nhà cô nằm trên tầng cao nhất của một khu nhỏ xinh đẹp có 5 tầng.

    Kỳ thật chuyện gặp gỡ Giản Chiến Nam đối với Mạc Tiểu Hữu mà nói, là một sự kiện lăng mạn, chỉ cô cho tới bây giờ sẽ không nói cho Giản Chiến Nam, cô vĩnh viễn sẽ không quên t́nh huống lần đầu tiên hai người gặp mặt , sẽ không quên những năm tháng kia.

    Khi cô mười bảy tuổi, anh hai mươi bốn tuổi.

    Khi đó cô c̣n đang học trung học, hàng ngày chỉ biết đi học, sau đó ngoan ngoăn về nhà, là một đứa trẻ ngoan không bỏ lấy một tiết học. Có một ngày tan học xong cô đạp xe về nhà, đi đến nửa đường thượng, lốp xe của cô nổ bụp, cô mất đà ngă xuống ven đường, sự t́nh xảy ra quá nhanh, rất làm cô bất ngờ không biết đă xảy ra chuyện ǵ, ngay cả cảm giác đau cũng không cảm thấy.

    Lúc sau hoàn hồn cô mới nh́n thấy xe ḿnh nằm ngả nghiêng dưới đất, bánh xe đâu mất chả thấy. Gặp ma à?! Cô tṛn mắt nh́n kinh ngạc. Ngó nghiêng một lúc mới thấy cái bánh xe sau của cô đang lăn lông lốc trên đường bỏ trốn khỏi chiếc xe. Vừa đau vừa ngại, cô nghĩ chắc chắn sẽ có nhiều người đến xem cô.

    Cô không muốn bị xem nên vội vàng đứng lên, người cô lại đau điếng, vừa lúc cô sắp ngă xuống th́ có một cánh tay mạnh mẽ ấm áp kéo cô lại, cô cảm kích quay lại nh́n, không ngờ lại bị đôi mắt đen sâu không thấy đáy của đối phương nhấn ch́m, giống như hút đi linh hồn của cô, tim cô cũng đập th́nh thịch giống như một con thỏ đang chạy, nhưng cô chỉ nh́n một cái mà không dám nh́n lại lần nữa, cô cúi đầu lí nhí nói cảm ơn.

    Lúc đó cô nhớ rất rơ ánh mắt của anh, một ánh mắt làm cho cô rối loạn. lúc đó cô nhớ rơ cánh tay của anh, rất ấm áp, rất mạnh mẽ.

    Anh rất tự nhiên đưa cô đi bệnh viện, sơ cứu vết thương, anh đỡ cô đi ra cửa bệnh viện. Cô nh́n thấy xe ḿnh đă được sửa xong, một người đàn ông đang quay thử bàn đạp để kiểm tra, lúc ấy cô đă đoán đó hẳn là bạn của người đă giúp đỡ cô.

    Người đàn ông kia không nhiều lời, thấy bọn họ đi ra dắt xe đạp đến gần cô, sau đó nói có việc xin phép đi trước.

    Lúc ấy Giản Chiến Nam đă hỏi cô có thể đạp xe được không? Cô thở dốc định nói chuyện, anh lại lập tức ngồi lên xe, có chút ép buộc nói:” Lên đi, tôi đưa em về.”

    Cô cảm kích cười nói,” Không cần đâu, đă làm phiến anh quá rồi, tôi có thể tự về được.”

    Chân anh rất dài, bởi vậy nên ngồi lên xe có thể trực tiếp chống chân xuống, môi anh khẽ gợi lên thành một nụ cười có điểm lạnh nhạt, rồi lại có điểm mị hoặc,” Không cần nhiều lời nữa, c̣n do dự nữa trời sẽ tối mất.”

    Nh́n thấy cô vẫn do dự, anh vươn người bắt lấy tay cô kéo cô lại gần, lúc cảm giác được anh sắp ôm lấy eo cô bế bổng lên, cô vội vàng tự ḿnh ngồi lên xe.

    Anh hỏi địa chỉ nhà cô rồi đạp xe ra khỏi bệnh viện.

    Cô ngồi ở phía sau nh́n anh, lưng anh rất gần cô. Mùi của anh thực đặc biệt, mùi của mặt trời phảng phất mùi thuốc lá. Lần đầu tiên cô ở gần một tạo vật đầy nam tính đến vậy, hơn nữa lại c̣n là một người đàn ông xa lạ, hai má cô không ḱm được đỏ lên.

    Mười bảy tuổi, cô được người nhà bảo bọc rất cẩn thận, có lẽ vậy nên cô vừa nh́n thấy đă ngại ngùng, ḷng lại đang rung động. Cô ngồi im không nhúc nhích trên xe, người cứng đờ, chân đau quá…… Đă thế tim lại bị anh làm cho đập th́nh thịch.

    Đến dưới tầng khu nhà cô ở, cô nhảy ḷ c̣ từ trên xe xuống, suưt nữa ngă xuống đất may mà bấu kịp vào xe,” Tôi về đến nhà rồi, hôm nay thực sự rất cám ơn anh…….”

    Tuy rằng cô nên mời anh lên nhà uống chén trà…… thế nhưng bố cô quản cô rất nghiêm, không cho phép cô đưa nam sinh về nhà, bây giờ mang theo một người con trai xa lạ về nhà, bố cô chắc chắn sẽ tra khảo hết 18 đời tổ tông nhà anh, sau đó sẽ tra hỏi cô, sau đó mẹ cô sẽ lại hỏi cô, con có thật sự, thật sự không yêu sớm không?! Bố mẹ song kiếm hợp bích đă làm cho đám nam sinh không ai dám điện thoại đến nhà cô.

    Giản Chiến Nam là người thông minh, cũng là một người thành thục trầm tính, anh sẽ không mở miệng hỏi không mời anh lên nhà à? Anh chỉ xuống xe trả lại x echo cô, sau đó thản nhiên nói một câu,” Miệng vết thương không được chạm nước.”

    Chào cô xong anh liền ra về. C̣n cô chết lặng đứng đó, tay mềm nhũn, lúc định điện thoại cho bố mẹ xuống đón th́ di động của cô lại vang lên.

    ” Mạc Mạc à, c̣n về chưa, mẹ đang đánh bài với bác Vương, lát nữa mới xong, tí nữa mẹ về nấu cơm cho con nhé, hôm nay mẹ đang lên tay…….” (hay quá, bác gái đánh bài rất đúng lúc

    Bà mẹ mê đánh bài này, có cần cô phải nhắc nhở không,” Bố đâu ạ?”

    ” bố con đi vắng rồi, mai mới về, con gái ngoan…… Ù này…….”

    Tiếng trộn bài lạch cạch, tiếng mẹ reo ḥ, cô đành phải ngắt điện thoại, xem ra mẹ cô đang vui vẻ thu tiền rồi.

    Chân cô không chảy máu nữa, thế nhưng lại đau chết được, cô để xe dưới lầu khóa lại sau đó đi vào trong, cô vịn vào lan can ḍ dẫm từng bước đi lên, coi như rèn luyện thân thể đi, thể chất cô tốt, đi bộ lên cũng không sao, thế nhưng đau quá, chân bị hẫng một cái, cô mất đà ngă ra sau, mắt chỉ thấy mấy bậc thang càng ngày càng gần mặt, sau đó một bàn tay vươn kéo cô lại.

    Cô chưa kịp định hồn để nói lời cảm ơn, quay đầu lại đă nh́n thấy đôi mắt đen mê người kia, anh không phải đi rồi sao, sao lại xuất hiện phía sau cô,” Là anh à…….”

    ” Chân đă không ổn, đầu cũng không xong.” Anh trầm giọng nói xong, nắm lấy tay cô vắt qua vai ḿnh, một tay đỡ cô lên lưng anh sau đó quay người lại cơng cô lên lầu.

    Cô cứ ở trên lưng anh như vậy, tay cô bám lấy vai anh, để mặc anh cơng cô lên tầng, rồi cô không nhịn được mà đỏ bừng mặt khi nhớ lại giấc mơ của cô. Cô có một nguyện vọng là được gả cho người sẵn sàng cơng cô lên lầu.

    Là anh sao?

    Đúng không? Phải không?

    Bọn họ chẳng qua là người xa lạ thôi.

    Cô không nói ǵ, anh vẫn tiếp tục cơng cô đi. Lúc anh thả cô xuống, cô ngước nh́n lên khuôn mặt đẹp đẽ của anh, hơi thở lạnh lẽo lại mang hương vị của nắng.

    Trầm lặng, tao nhă, ân cần nhưng lạnh lùng, nụ cười nhẹ như ánh mắt trời, anh thật là một con người phức tạp. Cô mời anh vào nhà ngồi chơi, anh chỉ bảo cô cẩn thận chăm sóc vết thương sau đó ra về, cô nh́n theo bóng dáng cao lớn của anh, lắng nghe tiếng bước chân vững vàng của anh, đột nhiên cô cảm thấy có chút mất mác.

    Có lẽ, anh chỉ là một người khách trong cuộc đời của cô.

    Một người khách đồng ư cơng cô lên lầu.

    Nhưng cô có một cảm giác ḱ lạ, cô sẽ không quên đôi mắt đen trầm ấm nhưng lạnh lẽo kia.
    Lúc ấy cô cũng không biết Giản Chiến Nam là ai, lại càng không biết sau khi anh ra khỏi khu nhà cô ở được một chiếc xe đắt tiền màu bạc đón đi. Sau một đêm nghỉ ngơi cô đă đỡ hơn nhiều, lúc mẹ về cô đă nầu cơm xong đi ngủ phần cơm cho mẹ, cho nên mẹ không biết cô bị thương.

    Hôm sau lúc đứng dậy cô chỉ hơi đau, v́ vậy cô không nói cho mẹ chuyện hôm qua để mẹ khỏi lo lắng, dù sao đă không sao rồi. Lúc đi ra khỏi khu nhà, cô bất ngờ lại nh́n thấy anh đang nở một nụ cười đi về phía cô, đôi môi bạc gợi cảm khẽ gợi lên, đôi mắt đen nh́n cô khiến tim cô đập liên hồi, cô không thể ngờ anh lại xuất hiện trước mặt cô.

    Từ lúc đó, ngày nào anh cũng chờ cô ở trước khu nhà, đợi cô đi ra anh sẽ đạp xe đưa cô đi học. Ngày này qua ngày khác, bất kể nắng mưa gió băo, cô ngồi phía sau anh, anh đạp xe phía trước hứng từng trận mưa lạnh vào người.

    Cứ như vậy, bọn họ từ xa lạ đến quen thuộc, anh chiều cô giống như cô là bảo bối độc nhất vô nhị của anh. Những năm tháng đó với cô thời gian trôi qua rất nhanh, mỗi ngày cô đều chờ lúc được gặp anh, chờ mong nh́n thấy ánh mắt của anh, nghe anh nói chuyện, nghe anh gọi cô là Mạc Mạc hay Tiểu Hữu, tên cô phát ra từ miệng anh giống như một đóa hoa nở rộ.

    Anh lớn hơn cô bảy tuổi, bởi vậy cô vẫn gọi anh là Giản ca ca. Lúc ấy cô đơn giản như một đứa ngốc, không biết cái ǵ là biết mặt biết người không biết ḷng. Cô chỉ cảm thấy người giúp đỡ người khác nhất định là người tốt, mà Giản ca ca của cô cũng là một người tốt.

    Măi đến sau này cô mới biết, xe đạp của cô gặp sự cố như vậy là do anh sắp đặt, chuyện anh xâm nhập vào cuộc sống của cô cũng không phải là ngẫu nhiên. Tất cả đều là sự sắp xếp của anh. Lúc đó cô mới nhận ra cô hoàn toàn không hiểu Giản Chiến Nam, anh là một người yêu thầm lặng, cũng là một kẻ không thể đoán biết được.

    Cô đă từng nghĩ anh là thiên thần đẹp trai của cô, chẳng ngờ anh lại là một ác ma phá hủy tất cả cuộc sống của cô.
    ……

    Giản Chiến Nam nhận thấy cô không chuyên tâm, hung hăng va chạm cô đầy dục vọng, anh khẽ cắn vào núm nhỏ màu hồng trước ngực cô. Tiểu Hữu đang trong ḍng suy nghĩ bị anh kéo trở lại, cô nh́n người đàn ông trên người cô, hoàn toàn không thể có chút liên hệ nào anh ta với Giản ca ca của sáu năm trước.

    Cô nh́n ánh mắt có chút đắm đuối của anh, là bởi t́nh dục hay bởi lo sợ cô đang nghĩ những chuyện lúc trước. Tay cô không nhịn được vuốt qua đôi mắt đen kia, trong ḷng thầm hỏi, Giản ca ca, là anh sao? Phải không?

    Hết chương 2
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #3
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Chương 3

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt

    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/
    Chương 3: Đứa trẻ

    Dịch: Kaim


    Đây không phải là lần đầu tiên cô bỏ anh mà đi không nói tiếng nào. Nếu hỏi lí do tại sao cô lại bỏ anh mà đi th́ vốn là v́, nửa năm trước Giản Chiến Nam không cho cô uống thuốc tránh thai nữa, thay vào đó anh sử dụng bao cao su. Nhưng hơn mười ngày qua, anh đột nhiên không dùng nữa.

    Anh không nói ǵ nhưng cô đă biết ư định của anh, anh muốn có con. Cô không hiểu v́ sao đột nhiên anh lại có ư tưởng đó trong đầu. Và hành động của anh khiến cô hoảng sợ, cô không muốn có con, không nghĩ là phải có con, cô thật sự có cảm giác như thế.

    Cô biết, một khi Giản Chiến Nam đă quyết định điều ǵ th́ cô không có cách nào để thay đổi. Một khi anh đă quyết định, anh sẽ t́m mọi cách để đạt được mục đích của ḿnh. Quá bối rối, cô nhịn không được muốn bỏ trốn, thế nên cô lại một lần nữa trốn anh đi. Thế nhưng Mạc Tiểu Hữu dù có trốn đi đâu th́ cũng vẫn nằm trong ḷng bàn tay của anh. Cô lại nhớ tới cái cũi sơn son thiếp vàng hoa lệ này.
    Sau khi trở về, cô luôn không có vẻ nhanh nhẹn, mỗi lần Giản Chiến Nam ở bên cạnh cô, phần lớn đều là ở trên giường. Giản Chiến Nam dường như không hiểu hết cô hoặc là không nhận ra cô không c̣n như trước kia nữa. Cô thật sự muốn thảnh thơi, muốn ở một ḿnh trong một căn pḥng nhỏ. Như thế cô mới có cảm giác an toàn, sẽ không có cảm giác khó chịu, phát hoảng, giống như về lại nhà cô trước kia, về lại căn pḥng ngủ nho nhỏ, cái pḥng khách nho nhỏ, có ba lại có cả mẹ nữa…

    Kỳ thật hai người có rất nhiều việc có thể làm cùng nhau, cùng đánh cầu, tập thể dục, bơi lội, hoặc là không làm ǵ hết, có điều Giản Chiến Nam hầu hết thời gian lại thích ở trên giường cùng với cô, đúng lúc cô bị ham muốn t́nh dục cuốn đi mọi lí trí th́ anh luôn hỏi cô có yêu anh không. Nếu cô không nói, anh sẽ làm những chuyện thật xấu xa để buộc cô không thể không nói là cô yêu anh, yêu anh. Những lần đối thoại như vậy rất nhiều, rất nhiều mà không hiểu v́ sao anh vẫn cứ hỏi như thế.

    Cô vẫn chưa nghĩ tới chuyện có con, thật sự chưa có nghĩ đến. Chính là Giản Chiến Nam hàng ngày đều rất chăm chỉ, hơn nữa lại không dùng bao cao su, bụng cô sớm muộn ǵ cũng sẽ mang thai. Như thế th́ cô cùng Giản Chiến Nam sẽ vĩnh viễn không thể nào bỏ nhau, cứ măi dây dưa. Nếu anh vẫn là Giản ca ca của cô th́ cô thật sự nguyện ư v́ anh mà sinh con. Thế nhưng anh đă không c̣n là Giản ca ca của cô nữa rồi, anh là ma quỷ, một con quỷ trong lốt của một thiên sứ.

    Giản Chiến Nam một đêm ân ái vô độ khiến cho Mạc Tiểu Hữu toàn thân mệt mỏi. Sáng sớm ngày hôm sau, lúc Giản Chiến Nam rời giường, Mạc Tiểu Hữu vẫn c̣n đang ngủ say, thật sự buồn ngủ. Nh́n mỹ nhân ngủ say, anh nhịn không được liền cúi xuống hôn cô, không ngờ cô phản đối, nhíu mày, hai mắt xinh xinh đang nhắm nghiền bị quấy rầy đành ảo năo mở ra.

    Nh́n thấy dáng vẻ Mạc Tiểu Hữu đáng yêu như vậy, Giản Chiến Nam lại càng muốn đặt cô bên dưới thân ḿnh để yêu thương cô lần nữa. Chỉ là nghĩ đến đêm qua cô khẳng định là rất mệt, hơn nữa sáng nay anh c̣n có việc phải xử lư cho nên chỉ hôn cô rồi quyến luyến dứt ra, để cho cô ngủ một giấc thật ngon.

    Giản Chiến Nam sau khi đă cạo râu sạch sẽ, tóc tai được chải lại gọn gàng, không một sợi tóc nào c̣n lung tung, mặc áo sơ mi trắng cùng với quần âu hợp màu, trông có vẻ sang trọng quư phái. Dù cho có ở giữa rất nhiều người đi chăng nữa anh vẫn luôn sáng chói và toát ra quyền lực giống như một vị vua.
    Anh đến công ty khi Mạc Tiểu Hữu vẫn c̣n đang ngủ. Lúc mười giờ sáng, anh đang chủ tŕ một cuộc họp th́ nhận được điện thoại của gia nhân, nói là Mạc Mạc không chịu ăn cơm, h́nh như bị ốm, lại không chịu để bác sĩ khám cho, cũng không chịu uống thuốc.

    Lương Ba cùng Khâu Trí đang ở trong cuộc họp vô cùng quan trọng đi ra, nh́n thấy dáng vẻ vội vàng của Giản Chiến Nam th́ nhịn không được liền hỏi: “Chiến ca, có việc ǵ ư?”

    Giản Chiến Nam nhíu mày, ngũ quan đều lộ thần sắc lo lắng, vừa đi vừa nói: “Vợ tôi không chịu ăn cơm, hôm nay hai người không cần đi theo tôi, vụ thu mua tập đoàn Khôi Hoằng hai người thực hiện nốt, phải làm ǵ th́ cứ thế mà làm, giải quyết mọi chuyện nhanh chóng gọn ghẽ.”

    “Xin nghe theo lời Chiến ca.”

    Giản Chiến Nam vội vội vàng vàng về tới nhà, nh́n thấy Tiểu Hữu đang ngồi trên ghế có chút lơ đăng, vẻ mặt cô độc, tinh thần quả thật có hơi kém, anh liền đi qua ôm lấy cô khóa lại trong lồng ngực. “Sao thế, cô Tố nói em không ăn cơm, cảm thấy không thoải mái à?”

    “Không phải là không thoải mái, chỉ là không muốn ăn cơm thôi.” Tiểu Hữu đẩy anh ra định đi về pḥng. Giản Chiến Nam đi ngay phía sau ôm lấy cô. Anh rất cao, cao tận 1m85. Cô chỉ cao có 1m67, nên anh dễ dàng đặt cằm lên đỉnh đầu cô, giọng nói trầm trầm có vẻ không thoải mái hỏi cô: “Sao thế, có phải tại đêm hôm qua mệt quá không?”

    Lời nói của Giản Chiến Nam thật sự có hiệu quả, khiến cho Tiểu Hữu ngẩng mặt lên nh́n anh, vẻ mặt cô khổ sở, nói giọng ngang ngang: “Giản Chiến Nam, có tin là nửa đêm tôi sẽ khâu miệng anh lại cho anh khỏi nói linh tinh không!”

    Giản Chiến Nam không những không buồn bực mà ngược lại c̣n cười trầm trầm, hai tay nâng mặt Tiểu Hữu, đôi môi bạc gợi cảm chiếm lấy miệng Tiểu Hữu trong một nụ hôn mănh liệt. Tiểu Hữu vặn vẹo để thoát ra, anh lại dùng đôi chân thon dài mà rắn chắc kẹp chặt hai chân của Tiểu Hữu.

    Tiểu Hữu không thể không thừa nhận, kỹ thuật hôn của Giản Chiến Nam quả thật rất cao siêu. Ngay đến bản thân cô, được anh dạy dỗ sáu năm mà vẫn không thể kháng cự lại nụ hôn cuồng nhiệt của anh, luôn ḱm được được mà trầm mê nụ hôn của anh, nụ hôn vô cùng chậm răi nhưng khiến cô không thể phản kháng, chỉ có thể xụi lơ trong lồng ngực của anh, để anh tùy ư mà hôn.

    Một hồi lâu sau anh mới buông cô ra, đôi mắt đen chăm chú nh́n cô, ngón cái chà nhẹ lên môi đào bị anh hôn đến sưng tấy lên, th́ thầm nói với cô: “Mạc Mạc, em mà khâu miệng anh lại th́ làm sao có được nhạc thú như thế … Chỗ này… cũng sẽ không thể nào đáp ứng lại được, đúng không, em nói xem có đúng hay không nào?” Anh vừa nói xong bàn tay liền rời môi chuẩn xác đi xuống bộ ngực mềm mại của cô.

    Người này đích xác không biết xấu hổ là ǵ, rất…. .rất lưu manh, mặt Tiểu Hữu đỏ lựng lên, hung hăng đây anh ra, xoay người chạy vội về pḥng. Giản Chiến Nam đứng ở đó cười cười, anh thích nh́n thấy cô đỏ mặt v́ bị anh trêu. Cùng anh ân ái vô số lần, đă thân mật cùng anh tới sáu năm mà vẫn c̣n có thể đỏ mặt được th́ chỉ có mỗi Mạc Mạc độc nhất vô nhị của anh mà thôi.

    Mạc Tiểu Hữu bị Giản Chiến Nam bắt ăn cơm trưa. Anh uy hiếp cô, nếu cô không ăn anh sẽ bón cho cô. Anh cũng bắt cô uống thuốc như thế. Cô không nghi ngờ ǵ là nếu cô mà không ăn cơm th́ chắc chắn anh sẽ bón cho cô.

    Thật là một người đáng ghê tởm, Mạc Mạc thầm rủa trong ḷng.

    Sau khi đă miễn cưỡng ăn cơm, Mạc không dám nghĩ là sẽ ngủ trưa. Thế nhưng Giản Chiến Nam chính xác là một con sói, cô sợ anh sẽ lại cùng nằm với cô trên giường. Cô đành phải ngồi trên ghế sô pha xem TV, Giản Chiến Nam lại ngồi một bên ngắm nh́n cô.

    Ánh mắt chăm chú nh́n làm cho Mạc Mạc không thể ổn định tâm tư, không biết con người phức tạp thâm trầm này rốt cục đang nghĩ cái ǵ ,muốn cái ǵ, có ư định ǵ với cô. Ánh mắt cứ thay đổi liên tục, Mạc Mạc có điểm phiền ḷng. Giản Chiến Nam rốt cục dựa vào người cô, tựa lên vai, bàn tay dừng trên bụng cô, thấp giọng hỏi ngay sát bên tai: “Mạc Mạc, em có chắc là em không mang thai không?”
    Cái điều khiển đang nằm trong tay Mạc Mạc ngay lập tức rơi xuống đất, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú như tạc của Giản Chiến Nam. Vẻ mặt của anh kích động c̣n của cô cứ nhợt nhạt dần, thân thể cũng nháy mắt trở nên lạnh lẽo, mất đi hơi ấm.

    Hết c3
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #4
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Chương 4

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt


    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/


    Chương 4: Tức giận

    Dịch: Ve

    Phản ứng của Mạc Mạc có thể xem là sợ hăi cũng có thể xem là choáng váng, Giản Chiến Nam tự khắc biết Mạc Mạc không muốn có con, nhưng lại không biết lí do cô không muốn, lại càng không biết Mạc Mạc lần trước sảy thai là v́ sợ có con.

    Chỉ là từ trước đến giờ cô chạy trốn cũng nhiều rồi, bởi vậy anh cũng không nghĩ nhiều, c̣n coi đó là một tṛ chơi trốn t́m, Mạc Mạc luôn trốn không nổi ḷng bàn tay của anh, cho cô tự do vài ngày cũng coi như là sự yêu chiều của anh dành cho cô.

    Từ lúc t́m Mạc Mạc trở về đến nay đă hai tháng, mấy ngày nay anh luôn rất cố gắng khiến Mạc Mạc mang thai con anh, nhiều ngày như thế mà Mạc Mạc vẫn không có, phải đưa cô đi khám bác sĩ thôi.
    Có con của anh khủng bố đến vậy sao, trong ḷng Giản Chiến Nam thật ra rất khó chịu, có điều anh không biểu hiện ra. Nh́n thấy khuôn mặt Mạc Mạc tái nhợt không có chút huyết sắc, Giản Chiến Nam không ḱm được hôn lấy hai má của cô.” Chúng ta đi bệnh viện.”

    Mạc Mạc cố gắng b́nh tĩnh lại, cô nhíu mày,” Sẽ không có nhanh như vậy đâu, nghỉ ngơi một chút rồi trở lại b́nh thường ngay thôi.”

    Trên khuôn mặt tuấn tú của Giản Chiến Nam ánh lên chút tức giận, giọng anh cứng rắn không thể suy chuyển:” Mặc kệ có hay không em cũng phải đi bệnh viện kiểm tra, anh không muốn nói đến lần thứ ba đâu.”

    Mạc Mạc coi như không thấy anh tức giận, nhưng cô cho rằng thông minh ra th́ không nên chọc giận anh thêm, cô chỉ nhỏ giọng tỏ vẻ nũng nịu đáng thương nói:” Em không đi đâu, em ghét bệnh viện, muốn đi tự anh đi đi…….”

    ” Nếu đàn ông mà sinh con được th́ anh cũng tự đi luôn. Đừng có dùng ánh mắt đáng yêu như thế nh́n anh, lần này không có tác dụng đâu. Đi thôi, đừng kéo dài thời gian nữa.” Giản Chiến Nam nói xong đưa tay nhéo khẽ mũi Mạc Mạc , trong lời nói đều là sự yêu chiều, nhưng Mạc Mạc có thể nhận ra anh có chút không vui, anh không thích cô không nghe lời, hơn nữa lời anh nói cô không có quyền phản đối, nhiều lúc cô rất muốn tức giận phá hết tất cả đi, nhưng Giản Chiến Nam luôn có cách đối phó với cô, cô cao một thước, anh sẽ cao một trượng.

    Dù thế nào th́ việc đi bệnh viện hôm nay cũng là chuyện tất yếu không thể tránh khỏi, Mạc Mạc cũng biết chờ đón cô sắp là cơn giận dữ của Giản Chiến Nam . Trên đường đi bệnh viện, Mạc Mạc luôn tỏ vẻ khó chịu, c̣n Giản Chiến Nam vẫn nắm lấy tay cô, thi thoảng đưa lên hôn, có đôi khi lại khẽ cắn một chút, nh́n thấy cô đau nhíu mày anh lại cười xấu xa.

    Anh không thích cô dửng dưng với anh, anh muốn cô đáp lại, cho dù là phản ứng của cô có làm anh đau.

    Bệnh viện là của Giản Chiến Nam , v́ vậy sự tiếp đăi thận trọng không hề b́nh thường, trước khi làm kiểm tra Mạc Mạc phải nhịn đi vệ sinh, cô phải uống thật nhiều nước, trong pḥng khách quư, Giản Chiến Nam giúp Mạc Mạc uống nước, có điều cô không chịu uống.

    Giản Chiến Nam nhíu mày, ánh mắt nghiêm khắc, sắc mặt lạnh đi,” Mạc Tiểu Hữu, c̣n không uống anh sẽ không nề hà mà mớm cho em đâu.”

    Gọi cả tên cả họ cô ra chứng tỏ Giản Chiến Nam thật sự tức giận, lời nói nghẹn lại trong cổ họng Mạc Mạc bấy lâu không chịu được nữa đành phải nói ra,” Giản Chiến Nam , em không mang thai đâu…….”

    Hiện tại không nói, lát nữa kiểm tra cũng sẽ bị phát hiện, đằng nào hậu quả nếu anh biết được từ miệng bác sĩ c̣n kinh khủng hơn là nghe chính cô tự nói, cho dù là có thông đồng với bác sĩ th́ cũng chả bác sĩ nào dám, bởi vậy đường duy nhất cô có thể đi là tự ḿnh nói ra.

    Cô biết sớm hay muộn cũng có ngày này, không ngờ lại tới nhanh như vậy, cô chỉ không ăn được mà anh cũng đă nghĩ là cô mang thai.

    Khuôn mặt đẹp đẽ của Giản Chiến Nam lập tức đông cứng lại, đôi mắt đen mang theo tia sáng lạnh lẽo nh́n chằm chằm Mạc Mạc, tay anh túm lấy tay Mạc Mạc, giọng lạnh lùng nói:” Nói rơ ra.”

    Ánh sáng lạnh trong mắt anh làm Mạc Mạc không ḱm được rùng ḿnh, lúc anh ôn ḥa hoàn toàn là vô hại, cô có thể chống đối anh, có thể không nghe lời, anh đều kiên nhẫn dỗ dành cô, hoặc là bá đạo quyết định thay cô, nhưng mỗi lúc mắt anh phát ra tia sáng lạnh như vậy, cô luôn sợ hăi, không phải sợ anh sẽ làm tổn hại đến cô, mà chỉ đơn thuần sợ hăi đôi mắt lạnh như dă thú của anh.

    Đây mới là thực sự là anh.

    ” Em……!” Mạc Mạc có chút khó khăn nói,” Em làm thủ thuật tránh thai.” (Bạn ve nghĩ chị này đặt ṿng )

    Sắc mặt Giản Chiến Nam trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, cái lạnh trong mắt anh từ từ chuyển thành cơn băo tức giận cuồn cuộn, tay anh buông mạnh tay cô ra, thân h́nh cao lớn lùi về sau hai bước, anh xoay người lại, đôi tay buồn bực nắm, cào, cấu mái tóc ngắn, cuối cùng tức giận hất 2 cái cốc xuống mặt đất,” Người đâu!” Anh tức giận gọi.

    Mạc Mạc sợ tới mức khẽ run rẩy, cơ thể cô cứng đờ ngồi trên sô pha, chỉ thấy thuộc hạ của Giản Chiến Nam cùng hai người bác sĩ vội vàng chạy vào, người bác sĩ đi trước hỏi,” Giản tiên sinh, có chuyện ǵ sao?”

    Giản Chiến Nam nh́n người bác sĩ kia, gằn từng tiếng nói:” Cô ấy làm thủ thuật tránh thai, bỏ thứ đó đi ngay cho tôi!”

    ” Vâng, vâng!” Bác sĩ nh́n thấy Giản Chiến Nam tức giận vội vội vàng vàng tuân lệnh,” Mạc tiểu thư, mời đi theo tôi.”

    Tất cả những người quen biết Giản Chiến Nam đều biết, có mặt Mạc Mạc th́ phải gọi là Mạc tiểu thư, c̣n lúc không có cô th́ phải gọi là Giản phu nhân, v́ nguyên nhân ǵ th́ mọi người không rơ, có điều việc này đă trở thành luật lệ.

    Mạc Mạc bị mời ra ngoài, thuộc hạ của Giản Chiến Nam đi theo cô rồi đứng canh bên ngoài pḥng khám bệnh. C̣n Mạc Mạc phải ở bên trong để bác sĩ bỏ dụng cụ tránh thai ra cho cô theo lời Giản Chiến Nam đă lệnh.

    Giản Chiến Nam đứng phía trước cửa sổ, vẻ mặt tái mét, lần trước lén bỏ trốn là để làm thủ thuật tránh thai? Là bởi v́ không muốn mang thai con anh, mấy ngày nay cô không ngại ân ái với anh, hóa ra là đă có pḥng bị, cô bé hư hỏng dám đùa cợt anh. Anh đặc biệt không thích Mạc Mạc có việc dối lừa sau lưng anh, anh không biết nên làm thế nào với Mạc Mạc , đánh không được, mắng không được, quát cô một trận th́ lại thấy ḷng lại thấy tội lỗi, nhưng cô bé này quả thật làm cho người ta rất tức giận.
    Một lúc lâu sau Mạc Mạc đă làm xong thủ thuật tháo ṿng, c̣n Giản Chiến Nam tức giận cũng b́nh tĩnh lại, có điều sắc mặt lạnh lẽo vẫn có thể làm cho người ta run sợ, Mạc Mạc lúc bị đưa về pḥng khách quư cũng rất tức giận, cúi đầu không nói cũng chẳng nh́n Giản Chiến Nam.

    Người bác sĩ làm thủ thuật tháo ṿng cho Mạc Mạc nói với Giản Chiến Nam :” Giản tiên sinh xin yên tâm, Mạc tiểu thư chỉ làm thủ thuật đơn giản thôi, miệng vết thương rất nhỏ cũng không cần khâu lại, không có tác dụng phụ, hơn nữa lúc nào cũng có thể mang thai, có điều phải qua 24 tiếng sau mới có thể sinh hoạt vợ chồng được. Mạc tiểu thư có thể do bị áp lực quá lớn nên kinh nguyệt có chút không đều đặn, cần chăm sóc tốt hơn.”

    Mạc Mạc cắn chặt môi, ngẩng đầu đối diện với Giản Chiến Nam , anh cũng chỉ lạnh lùng nh́n cô. Lúc này đây anh giận không nhỏ, bực bội phất tay nói:” Đưa cô ấy về, đừng để tôi thấy phiền ḷng.”
    ” Chúng ta như nhau thôi, Giản đại chủ tịch!” Mạc Mạc nói xong xoay người bước đi.
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #5
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Chương 5

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt

    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/


    Chương 5: Đối kháng

    Dịch: Kaim


    Đương nhiên đêm đó Giản Chiến Nam không về, đến cả ngày hôm sau nữa không về, thậm chí cũng không thèm gọi điện thoại cho Mạc Mạc. Mà Mạc Mạc cũng không có ư trêu chọc anh. Ngược lại lúc anh không có ở nhà đối với Mạc Mạc thật sự rất tốt. Di động cũng không kêu réo làm phiền lúc cô đang ngủ, có thể làm những ǵ ḿnh muốn làm. Chỉ là cô cứ hay bị d́ Tố bắt ép ăn cơm mà gần đây cô thật sự là không muốn ăn, ăn không vô.

    Những lúc Mạc Mạc mất hứng hay buồn bực, những lúc tức giận Giản Chiến Nam cần phát tiết th́ cách cô thường dùng là khiêu vũ. Sau khi đă vận động tiêu hao thể lực, hưởng thụ sự kiệt sức th́ thân thể cô thực sự hết hẳn bực dọc.

    Giản Chiến Nam đă v́ cô mà xây một pḥng dành riêng cho sở thích của cô trong ngôi nhà này. Trong pḥng các trang thiết bị cần thiết ǵ cũng đều có, cả một kịch viện, một thư viện. Trong đó cô cơ hồ có thể làm được tất cả những ǵ cô muốn làm.

    Giản Chiến Nam nói, cô là nàng công chúa của anh. V́ thế nàng công chúa của anh phải ở trong một ṭa lâu đài nguy nga như thế.

    Nhớ rơ năm đó cô nói cho Giản ca ca của cô nghe rằng, hoàng tử của cô không giống bậc vương tôn th́ cũng phải thuộc loại Ngũ Sắc Tường Vân, ít nhất cũng là một chàng bạch mă hoàng tử, trên tay cầm một bó hoa thật to tới đón cô. Chỉ có điều, nơi này không phải là một ṭa lâu đài, cô cũng không phải là một nàng công chúa, mà anh th́ lại càng không phải là một chàng bạch mă hoàng tử.

    Phông nền sân khấu của kịch viện có màu xanh nước biển mộng ảo, chỉ có mỗi một chiếc ghế sô pha ở phía dưới sân khấu. Đó là chỗ ngồi của Giản Chiến Nam, không ai có thể thay thế. Nhưng hiện giờ chỗ đó trống trơn.

    Mà Mạc Mạc giống một con thiên nga cô độc đang nhảy múa trên sân khấu, xoay tṛn, giải tỏa nội tâm đau khổ phiền muộn cùng mâu thuẫn, vừa yêu vừa hận giống như là cùng một lúc nhận hai vết đao, khiến cô giật ḿnh không thể nói lên lời, không biết lựa chọn như thế nào.

    Cô cứ xoay tṛn, xoay tṛn măi cho đến khi không c̣n sức lực liền hạ thân h́nh mềm mại xuống mặt đất, tất cả đều được toát hết ra ngoài. Hiện giờ đầu óc cô trống rỗng, ánh mắt trống rỗng nh́n lên trần của kịch viện.

    Thời gian của cả một ngày được Mạc Mạc dùng hết sạch. Ở nơi hào hoa lại cô đơn này, cô đă học được cách tự ḿnh kiếm ra việc để làm th́ mới không bị nhàm chán đến mức nổi điên. Buổi tối, Mạc Mạc bị d́ Tố ép ăn cơm, bắt uống thuốc rồi mới được đi ngủ. Cô không có thói quen chờ đợi anh.

    Không biết ngủ bao lâu, đang mơ mơ màng màng, Mạc Mạc cảm thấy có cái ǵ đó trên người ḿnh nằng nặng. Cô vẫn chưa thể mở mắt ra th́ đă bị hôn, c̣n bị cắn. Mạc Mạc tỉnh dậy nhanh chóng, mở mắt ra th́ bắt gặp ngay đôi mắt đen như bầu trời đêm của Giản Chiến Nam.

    Ánh mắt anh có chút đắm đuối, trên người c̣n phảng phất mùi rượu, có vẻ như anh đă say rượu. Đôi môi bạc rời miệng cô đi lên mắt, tay cũng vén váy ngủ của cô lên. Mạc Mạc quưnh lên, lấy hai tay chống lên ngực anh, đầu tránh sang một bên không cho anh hôn, cơ thể cũng vội vàng tránh cái ôm của anh. “Giản Chiến Nam, đêm đă khuya, em buồn ngủ, anh đi tắm rửa rồi đi ngủ được không?”

    “Giản Chiến Nam?” anh sẵng giọng hỏi, hai tay nắm chặt đôi tay không nghe lời của Mạc Mạc. Hai tay bé nhở của Mạc Mạc dễ dàng bị Giản Chiến Nam nhanh chóng túm lấy, vẻ mặt lạnh lùng rắn rỏi nói với cô. “Chúng ta đă từng xưng hô như vậy sao? Ai cho phép em lôi cả tên họ anh ra mà gọi thế hả?”
    Anh lại c̣n tức giận nữa chứ.

    Một tiếng “rẹt”, váy ngủ của cô bị Giản Chiến Nam xé thành năm bảy mảnh, cổ tay của Mạc Mạc cũng bị nắm đến đau nhức. “Giản Chiến Nam anh làm sao mà phát điên lên như thế, buông tôi ra, đừng ép tôi….” Mạc Mạc cố hết sức giăy dụa, hai tay vung loạn xạ mà vẫn bị Giản Chiến Nam dùng hai chân kẹp chặt.

    “Sao anh lại không được ép buộc em?” Giản Chiến Nam vừa giận vừa buồn bực, cô sợ mang thai con của anh. “Mạc Mạc, anh muốn có con, phải có luôn bây giờ em biết không, không có lựa chọn nào nữa đâu, cho nên em ngoan ngoăn một chút đi.” ( Ve: này này, đừng có nói là anh bị bệnh hay cái ǵ tương tự nhá = =)

    “Tôi không muốn, không muốn, v́ sao anh luôn tự ḿnh quyết định mọi chuyện thế!”

    Giản Chiến Nam không để ư tới sự phẫn nộ của Mạc Mạc, cúi đầu hôn lên môi cô, thầm th́ trên môi cô. “Mạc Mạc, gọi anh là Giản ca ca đi, gọi Giản ca ca cho anh nghe một lần thôi…..”

    Mạc Mạc cứng người trong lồng ngực của anh, không buồn chống cự, không gọi tên anh, để cho anh tùy ư hôn cô. Anh khuấy động thân nhiệt cô, khiến cô hôn trả lại anh, làm cho cả cơ thể anh cũng nóng lên theo. Giản Chiến Nam chậm răi buông hai tay cô ra, đặt tay lên trên bụng cô. “Kỳ thật em cũng muốn có con của chúng ta, Mạc Mạc, chỉ là em không chịu thừa nhận mà thôi.”

    Không, cô không muốn con của anh, không cần, không cần. Thừa dịp Giản Chiến Nam buông lỏng cô, Mạc Mạc đẩy mạnh anh ra, nghiêng người lảo đảo ra khỏi giường. Nhưng cô vừa mới đặt được một chân xuống giường th́ đă bị Giản Chiến Nam túm lấy chân kia. Giản Chiến Nam nghiêm mặt, ánh mắt dữ dội, chỉ cần dùng một chút sức là đă lôi được cô trở lại trong ḷng anh.

    Anh cởi quần áo, không để ư tới dục vọng cứ thế đi vào trong người cô. Mạc Mạc đau đớn kêu lên một tiếng, hai bàn tay nắm chặt bả vai anh, cắn môi, mặt trắng bệch.

    Giản Chiến Nam hôn môi cô. “Mạc Mạc, anh ghét nhất cái ǵ em biết không. Anh ghét nhất là người phụ nữ của anh trêu đùa anh, sau lưng anh làm chuyện ǵ đó. V́ sao em lại không nghe lời như thế?”
    Mạc Mạc đau khổ lấy tay đánh Giản Chiến Nam, vừa cuồng loạn vừa hoảng sợ vừa hét lên. “Giản Chiến Nam, anh không thể nói lí với tôi, anh nghe cho rơ đây. Tôi không muốn có con, tôi không muốn con của tôi có cha là một kẻ giết người!”

    Hai chữ giết người hoàn toàn làm cho dục vọng cùng tức giận của Giản Chiến Nam đông cứng lại. Trong khi thân thể anh vẫn đang cứng lại, Mạc Mạc nhân cơ hội đẩy Giản Chiến Nam ra, nơi thân mật cũng nhờ thế mà tách ra. Mạc Mạc ôm lấy đầu ngă xuống giường.

    Giản Chiến Nam lạnh lùng nh́n Mạc Mạc, đứng dậy theo cô xuống giường

    Anh tới gần, cô lui lại phía sau. Mạc Mạc sợ hăi. Cho tới giờ cô chưa từng thấy Giản Chiến Nam như thế. “Anh không được lại gần đây.” Mạc Mạc bất chấp thân thể vẫn chưa mặc ǵ, lấy gối ném về phía Giản Chiến Nam. Ánh mắt anh vẫn như cũ, vẫn dữ dội như thế, thật giống như dă thú đang cố gắng làm cho con mồi của nó đông cứng lại, từng bước từng bước tiến về phía cô.

    Mạc Mạc bối rối lui về phía sau, tay túm được cái ǵ liền ném về phía Giản Chiến Nam. Chỉ nghe một tiếng “bang”, hóa ra là tiếng của đồ vật ǵ đó bị vỡ. Giản Chiến Nam dừng bước, Mạc Mạc cũng đờ người ra, nh́n thấy trán của Giản Chiến Nam chảy máu. Nội tâm Mạc Mạc một hồi tắc nghẹn. Vừa rồi cô đă dùng cái ǵ ném anh? Mạc Mạc sợ tới mức mặt mũi tái nhợt không c̣n chút máu, c̣n Giản Chiến Nam lại nhanh chóng đi về phía cô, khiến cô bị kẹt lại giữa ngăn tủ và vách tường.

    “Anh giết người? Có đúng không?” Giản Chiến Nam ánh mắt dữ dội phảng phất tia đau thương cùng thống khổ, hai tay nắm chặt lại. Mạc Mạc nh́n vào hai nắm tay của anh, tự động nhắm mắt, bên tai nghe thấy tiếng ǵ đó, có cái ǵ đó bị đập vỡ.

    Mạc Mạc mở mắt, nh́n thẳng vào đôi mắt đen lạnh như băng của Giản Chiến Nam. Nắm tay của anh không dừng trên người cô mà dừng ở cánh cửa tủ kính cạnh đó. Gương bị đập nát.
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #6
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Chương 6

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt

    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/

    Chương 6: Nụ hôn đầu tiên

    Dịch: Ve

    Ba chữ “kẻ giết người” nói ra đả thương Giản Chiến Nam lại làm đau ḷng của cô, chuyện xưa từng tốt đẹp cớ ǵ lại biến thành cục diện ngày hôm nay, tất cả, tất cả đều là v́ chuyện xảy ra cách đây 6 năm.

    *******

    sáu năm trước

    Lại là một ngày hè nóng bức, sau mùa hè này Mạc Mạc sẽ lên năm cuối cấp ba. Hôm nay là ngày 7/10, sinh nhật của tiểu công chúa Mạc Mạc . Bố mẹ cô sẽ chúc mừng sinh nhật cô vào buổi tối, c̣n ban ngày bố cô đi làm, mẹ cô đi đánh bài.

    Sau khi bố mẹ ra khỏi nhà Mạc Mạc nhận được điện thoại của Giản Chiến Nam , anh muốn gặp cô, nói địa điểm xong không để cho cô phản bác đă cúp điện thoại, anh có chút độc tài nho nhỏ, nhưng Mạc Mạc không hề ghét mà ngược lại c̣n rất thích chút độc tài này của anh.

    Mạc Mạc cột tóc lên cao thành một chiếc đuôi ngựa rồi mặc vào một bộ váy màu trắng. Cả người cô trong trắng thuần khiết toát lên vẻ đẹp của một thiếu nữ 17 tuổi.

    Mạc Mạc ra khỏi nhà không đạp xe, trời rất nóng nên cô bắt xe bus đến công viên hai người thường hẹn gặp nhau. Nơi đó có một vườn hoa đào rất đẹp, mỗi lần hai người hẹn nhau đều sẽ đến nơi này chơi.
    Mạc Mạc đă đến đứng bên cạnh gốc cổ thụ nhưng vẫn chưa thấy Giản Chiến Nam , hay là anh không đến, đang lúc Mạc Mạc ngó quanh t́m kiếm th́ eo cô bị một người ôm chầm lấy.

    Mạc Mạc hoảng sợ khẽ kêu một tiếng, đang muốn gỡ khỏi ṿng ôm kia th́ lại nghe giọng nói trầm thấp của Giản Chiến Nam vang lên bên tai,” Mạc Tiểu Hữu, em là con rùa đen à, sao chậm vậy, hm?!”
    Mạc Mạc rối bời, mặt cô đỏ bừng không biết là do hoảng sợ hay v́ ở gần Giản Chiến Nam , không giống với cái ôm của bố, cũng không giống lúc hai người ở gần nhau khi anh đèo cô, cũng không giống như cảm giác anh cơng cô lên lầu, đây là một cái ôm, một ṿng ôm của một chàng trai, là cái ôm của Giản Chiến Nam, quen nhau lâu như vậy đây là lần đầu tiên Giản Chiến Nam ôm cô, Mạc Mạc trong lúc đó nhất thời có chút lúng túng.

    “Sao vậy, anh làm em sợ à?!” Giản Chiến Nam thấy Mạc Mạc không nói lời nào, bóng h́nh cao lớn liền chuyển qua trước mặt Mạc Mạc , nh́n thấy khuôn mặt xinh xắn của Mạc Mạc ửng đỏ, lông mi dài khép hờ che khuất đôi mắt đen trong vắt của cô, da thịt trắng hồng, quả thật cực ḱ mê người, Giản Chiến Nam chỉ cảm thấy trái tim đập nhanh hơn, giọng nói có chút khàn khàn hỏi,” Mạc Mạc, em nóng lắm à?”
    ” Dạ? Sao ạ?”

    Đôi mắt đen của Giản Chiến Nam nh́n chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Mạc , ngón tay không chịu nổi mà áp vào má nâng mặt cô lên khiến tầm mắt hai người giao nhau.

    Mạc Mạc vẫn không dám nh́n thẳng vào mắt Giản Chiến Nam , có thể thấy được lực sát thương của ánh mắt Giản Chiến Nam với Mạc Mạc lớn thế nào, giờ phút này ánh mắt mê người của Giản Chiến Nam giống như hút lên hồn phách của Mạc Mạc , trong lúc nhất thời Mạc Mạc chỉ đứng ngây người, đôi mắt thất thần nh́n Giản Chiến Nam.

    Giản Chiến Nam khẽ nhếch môi, khuôn mặt anh chậm ra cúi đến gần mặt Mạc Mạc, giọng khàn khàn nói:” Mạc Mạc, mặt em giống như con tôm chín ấy…….”

    Mạc Mạc lúc này mới sực tỉnh lấy tay đẩy Giản Chiến Nam ra, mặt cô càng đỏ hơn,” Giản Chiến Nam, anh xấu xa…….” Cô bị ánh mắt của con trai quyến rũ đă xấu hổ lắm rồi, anh c̣n giễu cợt cô, Mạc Mạc giận dỗi dậm chân, xoay người định bỏ đi th́ đă bị một cánh tay kéo lại, mất đà mà ngă vào ṿng ôm của người ta, chưa kịp định thần th́ môi đă bị chặn lại.

    Một đôi môi ấm áp, dịu dàng, nam tính, độc quyền nhẹ nhàng mút lấy môi cô, nhồn nhột buồn buồn, Mạc Mạc theo bản năng mím chặt miệng, ánh mắt mở to không nh́n nổi ǵ không nghe được ǵ, cả người như bị giật điện, tay để yên ở ngực Giản Chiến Nam.

    Giản Chiến Nam tham lam khẽ liếm đôi môi như hai cánh hoa của Mạc Mạc , tay ôm chặt lấy eo của Mạc Mạc, dù là môi cô hay thân thể mềm mại của cô cũng không buông ra, anh muốn giữ chặt cô trong ḷng, thân thể nhẫn nhịn lâu ngày bị một cái hôn này phóng thích, muốn cô, yêu cô.

    Thế nhưng Mạc Mạc ngay cả đón nhận nụ hôn của anh cũng không làm, anh không thể làm cô sợ chứ, nh́n hai mắt Mạc Mạc mở to, Giản Chiến Nam đành rời bỏ nụ hôn này thấp giọng nói:” Mạc Mạc, lúc hôn phải nhắm mắt lại, không biết sao?”

    ” Mạc Mạc!”

    ” Mạc Mạc!”

    ” Cô bé ngốc, thở đi.”

    Mạc Mạc chỉ nghe thấy Giản Chiến Nam gọi, thở đi, thở đi, thế hóa ra năy giờ cô không thở à, cuối cùng Mạc Mạc đành hít sâu một hơi, Giản Chiến Nam trước mặt cũng rơ ràng hơn, lỗ tai cô cũng bắt đầu lấy lại cảm giác, tiếng côn trùng kêu, tiếng xe cô đi lại ngoài đường, tất cả đều về tới cảm giác của cô.
    Khóe môi Giản Chiến Nam gợi lên cười, vô cùng quyến rũ lại có chút xấu xa gian xảo. đôi mắt đẹp đẽ của Mạc Mạc nh́n chăm chú Giản Chiến Nam, đôi môi đỏ bừng khẽ mở, ngây ngốc hỏi:” Giản ca ca…… anh v́ sao lại hôn em?”

    Đây là nụ hôn đầu tiên của cô, nụ hôn đầu tiên, sao có thể hồ đồ vứt bỏ được, cho nên cô nhất định phải làm rơ.

    ” anh nghĩ em nhất định sẽ thích món quà này.” Giản Chiến Nam nhíu mày, giọng nói b́nh thường giống như kiểu hôn th́ hôn, chả có ǵ không được,” Không thích à? Vậy đổi một món quà khác nhé?”
    Thích không? Không biết. Trước kia xem TV, đọc tiểu thuyết, cảm thấy được lúc hai người hôn nhau phải trao đổi nước bọt rất không vệ sinh, nhưng lúc Giản Chiến Nam hôn cô lại không hề thấy ghét, mà lại c̣n thấy thinh thích.

    Mạc suy nghĩ hồi lâu, mặt cũng đỏ hồi lâu, mất rất nhiều thời gian mới buồn bă nói,” Nhưng, đó chính là nụ hôn đầu tiên của Mạc Mạc …….”

    ” Ừ, hừ.” Giản Chiến Nam thản nhiên giống như kiểu một cái hôn thôi mà, có ǵ không được sao?” Rồi sao?” Anh nói.

    Mạc Mạc hoàn toàn giận, khuôn mặt xinh xắn v́ tức giận mà hồng lên, nhưng không thể kích động chỉ đành ảo năo nói:” Nhưng nụ hôn đầu tiên của Mạc Mạc là để dành cho người Mạc Mạc thích nhất……!”

    Hết c6
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #7
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Chương 7

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt

    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/


    Chương 7: Ước định

    Dịch: Kaim


    Ánh mắt Giản Chiến Nam lạnh đi một chút, anh lại cúi xuống hôn môi cô, có chút trừng phạt trong đó, giọng nói âm trầm mị hoặc hỏi cô. “Thích ai? Để dành cho ai?”

    “Anh… C̣n chưa có…. Trả lời em v́ sao lại hôn em” Lời nói của Mạc Mạc vẫn c̣n chưa thoát ra khỏi đầu môi đă bị Giản Chiến Nam ép quay trở vào. Chỉ c̣n lại nụ hôn thô bạo của Giản Chiến Nam, cùng hơi thở dồn dập rất dễ chịu.

    “Mạc Mạc có thích anh không? Có không?” Giản Chiến Nam tiếp tục trêu ghẹo môi Mạc Mạc, giọng nói trầm thấp hỏi cô.

    “Giản ca ca…”

    “Có không? Nói đi, Mạc Mạc, có thích anh không, nói đi!” Giản Chiến Nam lại cúi xuống hôn Mạc Mạc, nghiến ngấu khiến cô có cảm giác như có ḍng điện chạy qua. Hai tay Mạc Mạc níu chặt lấy quần áo anh, tim đập như điên trong lồng ngực, đầu óc hỗn loạn. Cuối cùng nhịn không được cô đành thủ thỉ. “Mạc Mạc… thích Giản ca ca…”

    Nghe được câu nói của Mạc Mạc, ḷng của Giản Chiến Nam rung động không thôi, rên lên một tiếng lại hôn lấy môi cô. Lưỡi anh chui vào trong miệng cô, gắt gao cuộn lấy đầu lưỡi mềm mại của cô, lấy đi hương vị ngọt ngào của nó. Giản Chiến Nam chịu không nổi lấy tay ṿng quanh cái eo nhỏ của Mạc Mạc, đưa cô tựa sát vào cơ thể anh.

    Đối với chuyện hôn nhau, Mạc Mạc chỉ là lính mới, cô làm sao có thể chịu đựng được kỹ thuật hôn điêu luyện của Giản Chiến Nam. Những nghi vẫn trong đầu sớm biến mất, cô vô lực dựa hẳn vào trong ḷng anh, thân thể giống như bị thiêu đốt.

    Hồi lâu sau, Giản Chiến Nam đă ḱm chế được dục vọng của ḿnh mới buông Mạc Mạc ra. Mạc Mạc cúi đầu không dám nh́n thẳng Giản Chiến Nam. Đôi môi đỏ mọng vẫn c̣n vương lại hương vị của anh, thậm chí anh c̣n gây ra cho cô một cảm giác kỳ quái.

    Đôi môi Giản Chiến Nam vẫn lưu lại hương vị ngọt ngào của cô lại dán vào đôi má hồng hồng, khàn khàn nói. “Mạc Mạc, chỗ này chỉ có anh mới có thể hôn thôi, biết chưa?”

    “V́ sao?” Khuôn mặt đang đỏ hồng của Mạc Mạc ngẩng lên, vẻ mặt mờ mịt, trong mắt lại hiện lên một tia ranh mănh. Cô đă nói là thích anh, c̣n anh có thích cô hay không, cô cũng muốn nghe anh nói.
    “Nha đầu ranh ma.” Giản Chiến Nam cười trầm trầm, ngũ quan tuấn mĩ khắc sâu tràn đầy vẻ ngang ngược vậy mà giọng nói vẫn rất b́nh thản. “Bởi v́ Mạc Tiểu Hữu là thê tử tương lai của Giản Chiến Nam, là nữ nhân của Giản Chiến Nam, người khác làm sao dám đụng vào.”

    Thê tử? Mạc Mạc nh́n khuôn mặt tuấn mĩ của Giản Chiến Nam, nh́n vào đôi mắt đen. Ḷng của cô giống như đang leo núi, lúc ở trên cao lúc lại xuống thấp. Giản ca ca đă nói cô là thê tử của anh? Cũng giống như người trong tâm tưởng ở rất xa lại như gần trong gang tấc. Giản ca ca của cô hiện đang ở ngay bên cô, chỉ cần cô đưa tay ra là có thể với tới được.

    Cảm giác mông lung từ khi quen biết Giản Chiến Nam cho tới nay đột nhiên trở nên rơ ràng. Vào ngày sinh nhật mười bảy tuổi của cô, Giản ca ca đă nói cô là thê tử tương lai của anh, là nữ nhân của anh.
    Cô mới mười bảy tuổi, đối với chuyện thê tử, nữ nhân, hai chữ như vậy chắc chắc không hiểu được ư nghĩa sâu sắc của Giản Chiến Nam. Chỉ là cô biết rằng lúc nghe được hai chữ đó ḷng cô tràn ngập chờ mong cùng vui sướng.

    Cô thích Giản ca ca, cô nguyện ư làm vợ anh, nguyện ư đợi thời điểm tương lai đó đến. Giờ phút này Mạc Mạc c̣n không biết hai chữ tương lai sẽ tràn ngập chuyện không tốt, không ai biết rồi sẽ phát sinh chuyện ǵ.

    Tất cả cứ đột nhiên xảy ra, thật giống như chuyện đương nhiên sẽ xảy ra. V́ thế cô đưa ngón út lên trước mặt anh. “Chúng ta móc nghoéo, Giản ca ca không được gạt người. Giản ca ca phải đợi Mạc Mạc lớn lên để làm vợ anh.”

    Giản Chiến Nam mỉm cười. Anh đă qua cái tuổi khờ dại như vậy rồi. Ch́ có điều anh vẫn cùng Mạc Mạc móc nghoéo. “Giản Chiến Nam lời đă nói ra th́ sẽ không bao giờ đổi ư, Mạc Mạc.”

    Giản Chiến Nam đưa Mạc Mạc về nhà. Lúc đi vào khu chung cư, Mạc Mạc đang định đi vào, Giản Chiến Nam lại đột nhiên hỏi Mạc Mạc, cô có cảm giác ǵ khi anh hôn cô hay không. Mạc Mạc vất vả lắm mới khiến cho mặt cô không đỏ ửng cả lên, ấp úng trả lời anh. “Có … có cảm giác giống như có con ǵ đó trong miệng…”

    Khuôn mặt tuấn mĩ của Giản Chiến Nam lần lượt thay đổi lúc trắng lúc xanh.

    Con ǵ trong miệng?

    Nếu không lo lắng đến chuyện cô đang đứng ở trước khu chưng cư, giờ phút này anh nhất định hôn cô thật mạnh bạo, rồi hỏi cô có thật là giống có con ǵ trong miệng hay không.

    Mạc Mạc nhún vai chào Giản Chiến Nam nói gặp lại sau.

    Giản Chiến Nam nh́n măi cho tới khi bóng dáng Mạc Mạc khuất hẳn mới mỉm cười.

    Mạc Mạc là của anh.

    *

    Ngày sinh nhật mười bảy tuổi này của Mạc Mạc thu hoạch được rất nhiều, cô nhận được cả một nguyện vọng. Trước kia cô từng hứa hẹn cùng ước nguyện, cô sẽ nguyện ư lấy một người con trai, mà Giản ca ca chính là người con trai trong định mệnh của cô.

    Giản Chiến Nam tặng cô một món quà nhân dịp đặc biệt này. Đó là một cái hộp nhạc màu trắng. Trong đó có một vị hoàng tử anh tuấn cao lớn tuyệt mĩ. Trong ḷng vị hoàng tử là vợ của chàng. Trên khuôn mặt của vị hoàng tử là một nụ cười ngọt ngào.

    Mạc Mạc sau khi chia tay Giản Chiến Nam về đến nhà trong ḷng vẫn c̣n chút xao động. Cô có một cái ước định cùng Giản ca ca. Đợi đến thời điểm thích hợp, cô sẽ nói cho ba mẹ biết, nhưng chưa phải là bây giờ.

    Ba mẹ đều ở nhà. Chỉ có điều cô có cảm giác không khí trong nhà khang khác. Mẹ thấy cô trở về, mở miệng đinh nói ǵ đó lại thôi. “Mạc Mạc, đă về rồi à…”

    “Mạc Mạc!” ba cô hô to một tiếng, có vẻ tức giận, nhưng lo âu nhiều hơn

    “Ba mẹ.” Mạc Mạc cảm thấy có chút bất an nh́n cha mẹ.

    Mẹ cô kéo tay cô, do dự hỏi. “Mạc Mạc, con cùng với người con trai đó quen biết nhau như thế nào?”
    Người con trai? Tim Mạc Mạc không khỏi đập nhanh hơn một chút. Ba mẹ đă biết chuyện của cô và Giản ca ca hay sao? “Con xin lỗi mẹ, không phải là con cố ư không nói cho mẹ biết…”

    “Cái đó không quan trọng.” Ba cô quát lạnh một tiếng, nh́n thấy dáng vẻ bị dọa của Mạc Mạc, liền hạ giọng xuống. “Tiểu Hữu, con cùng với người đó quan hệ đến đâu rồi, nói cho ba biết.”

    “Ba, chúng con đă ước định với nhau…”

    Ba cô đột nhiên tức giận đứng lên. “Ba không quan tâm đến ước định của hai đứa. Từ hôm nay trở đi, con tránh xa người đó ra!”

    Hết c7
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #8
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Chương 8

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt



    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/


    Chương 8: Tâm loạn

    Dịch: Vecspa [ hay c̣n gọi là Ve ]


    Đây là lần đầu tiên Mạc Mạc nh́n thấy bố cô tức giận lớn như vậy, cô lén hỏi mẹ v́ sao lại không cho Giản ca ca tới nhà, mẹ cô chỉ bảo cô phải nghe lời người lớn, bố mẹ chỉ muốn tốt cho cô.

    Từng ngày từng ngày qua đi, Mạc Mạc không hề nh́n thấy Giản Chiến Nam. Có một loại cảm xúc ḱ lạ bao phủ cô khiến cô ăn không ngon ngủ không yên. Tâm tính yên ổn giống như đă đánh mất , cô muốn gặp anh, nhưng v́ sao anh vẫn không xuất hiện.

    Ngày qua ngày, cảm giác ḱ lạ này càng tăng lên. Mạc Mạc cảm thấy ḿnh dường như bị bệnh, không dưng cảm thấy rất khó chịu, niềm vui và nụ cười của cô đă lâu không thấy, trong ḷng cô chỉ là h́nh ảnh của Giản Chiến Nam , mỗi lần nghĩ đến anh tim cô sẽ rất đau.

    Có lẽ cô thật sự sinh bệnh rồi.

    Chớp mắt đă đến khai giảng, Mạc Mạc đạp xe ra khỏi khu nhà, đi đến một chỗ quen thuộc cô liền ngừng lại. Giản ca ca rốt cuộc sẽ không xuất hiện ở chỗ này chờ cô đi ra nữa, rốt cuộc không đạp xe đưa cô đi học nữa.

    Một thời gian học hành Giản Chiến Nam biến mất trong cuộc sống của cô, nhưng với cô lại không hề như vậy, nhắm mắt hay mở mắt cô đều nh́n thấy h́nh bóng của anh, nghe thấy giọng nói dễ nghe của anh, giống như cô bị trúng một câu bùa chú vậy,.

    Mẹ nói Giản ca ca và bọn họ không phải là người cùng một thế giới, có lẽ mẹ nói đúng. Anh đă tiến vào thế giới của cô nhưng cô không hề biết đến thế giới của anh, cô không biết nơi anh ở, không biết chỗ anh làm, chỉ có một số điện thoại đă không liên lạc được.

    Giản ca ca, có lẽ chỉ một vị khách trong cuộc đời của cô.

    Hứa hẹn, có lẽ chỉ là một món quà sinh nhật, hoặc là một tṛ cười.

    Hay là Giản ca ca xảy ra chuyện ǵ?

    Mạc Mạc nguyên bản đơn Giản mà không có phiền năo đích tâm, ở một cái thử giả đích thời gian lí, trở nên nhiều sầu thiện cảm, trở nên hảo giống như không thuộc loại chính ḿnh một người, có người ở cô không hề pḥng bị đích thời điểm trụ ở cô trong ḷng, lại đột nhiên đích theo cô trong ḷng bàn đi, làm cho cô luống cuống tay chân, ứng phó không kịp.

    Mạc Mạc nh́n Giản Chiến Nam từng trữ lập được đích địa phương, trong ḷng một trận đích buồn đau, cắn cắn môi, hảo giống như hạ cái ǵ quyết định, đừng quá đầu, kỵ thượng chân đạp xe, không có tái do dự đích rời đi.

    Chiếc xe đạp này từ nay về sau chỉ có một ḿnh cô.

    *

    Ngày đầu tiên đi học, Mạc Mạc gặp một bạn học, nam sinh này cao ít nhất phải hơn 1m80, trông đẹp trai, mỗi lần đi đến là lại có tiếng la hét của mấy bạn nữ. Thầy chủ nhiệm để cậu ta giới thiệu, thế nhưng cậu ta chả nói ǵ, cuối cùng thầy chủ nhiệm đành phải giới thiệu tên cậu ta, Giang Xuyên, cuối cùng thầy chủ nhiệm xếp Giang Xuyên ngồi cùng bàn với Mạc Mạc .

    Nh́n thấy cậu nam sinh đẹp trai và Mạc Mạc ngồi ở cùng nhau, rất nhiều nữ sinh đều ném cho Mạc Mạc ánh mắt ghen tị, c̣n Mạc Mạc bất đắc dĩ nhíu mày, cúi đầu làm bài tập.

    Lúc tan học không ít nữ sinh dán lấy Giang Xuyên, Giang Xuyên tựa hồ không thích nói chuyện, có vẻ mất kiến nhẫn với đám nữ sinh vây quanh, cậu ta vắt cặp sách lên vai rồi ra khỏi pḥng học.

    ” Oa, lạnh lùng quá.”

    ” Rất đẹp trai.”

    Nữ sinh điên cuồng đuổi theo ra khỏi pḥng học, Mạc Mạc lại không biết v́ sao lúc nh́n Giang Xuyên cô lại nhớ tới Giản Chiến Nam. Cô thật sự là ma ám rồi.

    Sauk hi tan học, Mạc Mạc và các bạn cùng tổ làm trực nhật nên ra muộn, lúc đi ra khỏi pḥng học Mạc Mạc nh́n thấy một đám người đang vây đánh một cậu nam sinh.

    Chúng đánh rất mạnh tay, Mạc Mạc nhận ra người đang bị đánh chính là bạn học mới của cô – Giang Xuyên, tuy cậu ta rất cao, hơn nữa quyền cước cũng không kém, thế nhưng một ḿnh không thể nào chống lại nổi bảy tám đứa khách, chỉ thấy một tên dùng gậy đánh vào đùi Giang Xuyên, Giang Xuyên lập tức ngă xuống đất, thấy mấy tên khác cũng định dùng gậy đánh cậu ta Mạc Mạc hô to:” Cảnh sát đến, không được đánh, tôi…… tôi báo cảnh sát rồi…….”

    Mấy tên côn đồ thấy hô cảnh sát vội quay lại ngó quanh quất, cảnh sát đâu chả thấy, chỉ thấy một nữ sinh xinh đẹp, một tên hươ hươ cây gậy chỉ vào Mạc Mạc tới gần cô, hắn quát:” Con ranh con, năo lệch rồi hả!”

    Mạc Mạc dắt xe đạp lui về phía sau từng bước, sợ hăi nuốt nước bọt,” tôi báo cảnh sát rồi, mấy người đừng có chạy, chờ cảnh sát tới bắt các người về ăn cơm tù chịu phạt đi.”

    Một tên khác đi lên kéo áo đại ca, có chút lo lắng nh́n chung quanh, thấy có người đi đường đi tới, vội khuyên tên cầm đầu:” Lăo Đại, chúng ta nên đi thôi, lát nữa cảnh sát tới th́ phiền lắm.”

    Mấy tên côn đồ đá thêm cho Giang Xuyên mấy cái nữa rồi vội vàng bỏ chạy. Mạc Mạc nh́n thấy Giang Xuyên ngă trên mặt đất, mũi và miệng cậu ta đều chảy máu, Mạc Mạc vội chống xe đạp chạy qua, lúc đưa tay ra định đỡ cậu ta dậy th́ Giang Xuyên lại hất Mạc Mạc ra,” Tránh ra!”

    Mạc Mạc mất đà ngă xuống đất, tay cô chống xuông đất, nhịn không nổi khẽ nhíu mày

    Giang Xuyên nh́n thấy Mạc Mạc ngă, trong mắt có chút hối hận, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói ǵ, cố gắng đứng lên, liếc Mạc Mạc một cái rồi tập tễnh rời đi. Mạc Mạc nhún vai rồi cũng đứng lên, cô đi đến cạnh chiếc xe đạp,lúc đang định ra về th́ có một người nắm lấy xe đạp của cô.

    ” Cô là Mạc Tiểu Hữu?”

    Mạc Mạc quay đầu nh́n người vừa nói chuyện, chỉ thấy là một người lạ mặt mặc vest, cô nghi hoặc hỏi:” Bác có chuyện ǵ sao?”

    Người đàn ông mỉm cười lễ phép nói:” Giản tiên sinh cử tôi tới đón cô.”

    Giản tiên sinh? Là Giản ca ca sao? Mạc Mạc đích tâm có nói không ra đích cảm giác, muốn gặp anh, rồi lại sợ hăi thấy anh, sau một học ḱ anh trở nên xa xôi mà xa lạ, rồi lại vô t́nh khắc sâu trong ḷng cô.
    Mạc Mạc cũng có chút giận anh, giận anh xen vào cuộc sống của cô, làm cho ḷng cô rối loạn c̣n anh lại biến mất không thấy. Muốn gặp của cô thời điểm anh tựu ra hiện, không nghĩ thấy cô liền vô âm tấn,” Thực xin lỗi, phiền bác nói với vị Giản tiên sinh kia, tôi không biết anh ta, hơn nữa tôi c̣n phải về nhà, bye bye!”

    Người nọ cũng không định để Mạc Mạc rời đi, vẫn lễ phép nói:” Vậy th́ Giản tiên sinh có nhờ tôi nhắn với Mạc tiểu thư, buổi tối Giản tiên sinh sẽ tự ḿnh đến đón Mạc tiểu thư.”

    Mạc Mạc thở dài,” Anh ta ở đâu?!” nếu anh tự ḿnh đến đón gặp bố mẹ cô không biết sẽ là t́nh trạng thế nào, hơn nữa cô muốn gặp anh, chi bằng lần này gặp mặt coi như chấm dứt, cũng nên nói cho đôi bên hiểu rơ để sau này tim cô không phải rối loạn v́ anh nữa.
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  9. #9
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Chương 9

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt

    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/


    Chương 9: Vũ hôn

    Dịch: Kaim


    “Mạc tiểu thư xin đi theo tôi, Giản Tiên Sinh sẽ nhanh chóng đến gặp cô.”

    Giản Chiến Nam thật là một người uy phong. Lúc Mạc Mạc đang phiền năo, di động của cô vang lên, nh́n vào màn h́nh thấy mẹ gọi đến. Cô không nghe máy ngay mà nói với người kia. “Thật xin lỗi, giờ tôi không thể chờ anh ta đến gặp tôi được. Nếu anh ta muốn đến nhà gặp tôi th́ cứ đến. Nhưng tôi chỉ có thể dùng chổi đón tiếp mà thôi. Phiền bác nhường đường cho tôi đi, đừng chặn lại nữa.”

    Người đó tránh cho cô đi. Mạc Mạc dắt xe đi ra ngoài, thuận tay nhận điện thoại của mẹ, nói cô sẽ ngay lập tức về nhà. Cô vừa ngắt điện thoại đi chưa được bao xa đă bị một cái xe hơi ngăn lại. Mạc Mạc chỉ có thể dừng xe lại. Hai người mặc âu phục đen từ trong xe bước xuống, đứng ở hai bên người cô, một bên trái một bên phải. “Mạc tiểu thư, mời lên xe.”

    Mạc Mạc nhíu mày, lại lắc đầu. Lúc cô định chuyển hướng đi, phía sau xe liền bị người nắm lại. “Các người muốn làm ǵ? Phiền các người tránh ra, bằng không tôi báo cảnh sát!”

    Mạc Mạc vừa nói xong, xe đạp của cô bị một người khác dắt đi, hướng phía sau xe hơi phóng đi mất. Cánh tay cô bị người kia nắm lấy, mở cửa xe hơi đưa cô vào trong. Một người khác khởi động xe chạy đi.

    *

    Biệt thự ven biển, khung cảnh thật đẹp. Biệt thự cũng đẹp khác thường. Mạc Mạc không ngừng nhớ lại lời của mẹ, cô cùng Giản Chiến Nam không ở cùng trong một thế giới. Giờ cô có chút đồng ư.
    Giản Chiến Nam không có ở nhà. Chỉ có người giúp việc tiếp đón cô. Lần đầu tiên cô không thích Giản Chiến Nam ngang ngạnh như thế, đem cô đến đây. Lần đầu tiên tiếp cận thế giới của Giản Chiến Nam ḷng cô không nhịn được lui về sau một bước. Lời hẹn ước của cô với Giản Chiến Nam dường như càng thêm mờ ảo, không thật, không c̣n đáng tin nữa.

    Mạc Mạc trong chốc lát trở nên ngốc nghếch. Đang miên man suy nghĩ di động đột nhiên vang lên. Mạc Mạc hồi thần, nh́n nh́n màn h́nh điện thoại hóa ra là mẹ gọi đến. Cô vội nghe máy, nói với mẹ là có chút việc, một chút nữa sẽ về nhà. Ngắt điện thoại Mạc Mạc liền đứng dậy theo. Cô phải về nhà.

    Người đưa Mạc Mạc đến đây vẫn đứng nh́n phía sau Mạc Mạc, thấy cô đứng dậy vội hỏi cô. “Mạc tiểu thư, Giản Tiên Sinh sẽ nhanh chóng ra gặp cô, mong cô kiên nhẫn chờ trong chốc lát.”

    Cô c̣n không có kiên nhẫn hay sao? Cô đành thử ngồi đợi một lần.

    “Thật sự xin lỗi, thời gian của tôi rất quan trọng.” Mạc Mạc không nói thêm lời nào, xoay người hướng đi ra cửa, người đó liền đi ngay sau cô. “Mạc tiểu thư, giờ cô không thể đi được.”

    Mạc Mạc thật sự rất ghét cảm giác này, giống như cô bị mất tự do. Cái ǵ mà nói là không cho đi chứ? Không để ư tới lời nói của người đàn ông ở đằng sau, cô đi ra mở cửa. Lúc cô vừa mới định cất bước ra ngoài đă thấy trước mắt tối sầm, bị người khác chặn đường.

    “Giản tiên sinh.”

    Mạc Mạc ngẩng đầu nh́n lên, trong mắt hiện ra khuôn mặt qquen thuộc mà xa lạ. Đôi mắt đen dài, cái mũi cao cao, cái miệng gợi cảm, lông mi anh tuấn, ngũ quan sâu sắc, khiến cô không thể nào dời mắt đi chỗ khác, tim cũng không pḥng bị nhảy lên một chút. Con người khiến cô nhung nhớ, khiến ḷng cô vướng bận, khiến tâm trí cô mệt mỏi hiện đang đứng ngay trước mắt cô. Chỉ có điều cô không thể thốt lên nổi dù chỉ một từ..

    Giản Chiến Nam lại ôm chặt lấy Mạc Mạc, người đàn ông c̣n lại cũng yên lặng rời đi. Cả không gian giờ chỉ c̣n có Mạc Mạc cùng Giản Chiến Nam, hơi thở cùng với tiếng tim đập có thể nghe thấy rơ ràng.
    “Mạc Mạc.” Giản Chiến Nam gọi tên cô, căfm cũng chạm vào hai má của Mạc Mạc, khiến cho mặt Mạc Mạc đau đau. Giờ phút này dường như trái tim cô cũng đau, vui mừng rồi lại thấy đau, cô lấy tay đánh vào ngực anh. “Tôi phải về nhà, phiền anh buông tôi ra.”

    Giản Chiến Nam không hề buông tay, ngược lại c̣n ôm chặt thân thể mềm mại của Mạc Mạc, đôi chân dài nện bước dẫn Mạc Mạc đi vào trong pḥng, giọng nói trầm trầm nói vào trong tai Mạc Mạc. “Mạc Mạc, có nhớ anh không?”

    Mạc Mạc không khống chế được thân thể ḿnh, bị Giản Chiến Nam dùng sức đưa đến ngồi trên ghế sô pha. Anh ngồi xuống, kéo cô ngôi trên đùi anh, cánh tay gắt gao ôm lấy cô. Cô nhíu mày, có chút giận dữ nói. “vị tiên sinh Này, chúng ta có quen biết nhau đâu mà cớ sao tôi lại nhớ anh. C̣n nữa, anh là ǵ mà lại hạn chế tự do cá nhân của tôi…..”

    Giản Chiến Nam một tay ôm cô, một tay nắm lấy cằm cô, buộc cô quay đầu nh́n anh. Mạc Mạc không hề pḥng bị, bị Giản Chiến Nam dùng răng cắn lên đỉnh mũi cô một cái, nói. “Một tháng không gặp, giận dai thế.”

    Mạc Mạc nh́n Giản Chiến Nam, thở dài nhè nhẹ, đôi mi thanh tú nhíu lại, hỏi. “Anh v́ sao lại xuất hiện trước mặt tôi?”

    Giản Chiến Nam ánh mắt lạnh lùng, xoay người, đặt Mạc Mạc ngồi xuống ghế sô pha nhưng vẫn ôm lấy cô. Mạc Mạc sợ tới mức tim lỡ nhịp, nói c̣n không nên lời, chỉ dùng đôi mắt như ngọc ngước lên nh́n khuôn mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng của Giản Chiến Nam.

    “Không nhớ anh có phải không?” Anh lănh giọng hỏi.

    Có nhớ không? Thực sự rất nhớ, nhớ đến nỗi tim đau đớn. Cô nhớ đến anh đột nhiên biến mất trong thế giới của cô, chỉ là anh lại đột nhiên xuất hiện như vậy. Anh luôn làm cho cô không hề pḥng bị, không kịp ứng phó, không thể nắm chặt trong tay. Cảm giác sợ hăi như vậy khiến cô co lại nhưng anh không biết.

    “Tôi không biết có quan hệ ǵ với anh.”

    Giản Chiến Nam nghe được lời nói của Mạc Mạc, đột nhiên trên môi hiện ra một nụ cười mị hoặc, đôi mắt đen nh́n nh́n Mạc Mạc trầm giọng nói. “Mạc Mạc nhà anh không nhớ anh, không muốn ôm anh một cái hay sao?” Giản Chiến Nam nói xong liền nắm lấy tay Mạc Mạc, bắt cô ôm lấy anh. Mạc Mạc cũng hung hăng cắn anh một cái. Giản Chiến Nam bị đau hừ một cái, Mạc Mạc thừa cơ đẩy anh ra, đứng lên.

    Lúc sinh nhật cô, anh trao cô một lời ước định. Chỉ có điều sau khi ước định xong anh lại đột nhiên không thấy xuất hiện nữa khiến cô nghĩ là anh muốn rời bỏ thế giới của cô. V́ thế cô cũng cố gắng quay trở lai với cuộc sống trước kia khi Giản Chiến Nam xuất hiện. Chỉ có điều, giờ anh lại xuất hiện như vậy, thân phận một vị công tử trước kia giờ biến thành một người vô cùng giàu có.

    Cô không thích cảm giác đó. Hơn nữa cố gắng trước kia của cô dường như uổng phí. Anh đă muốn xuất hiện trong cuộc đời cô, làm sao cô có thể trở lại là cô trước kia được? Giờ cô thầm nghĩ anh nên có một lời giải thích. Nhưng anh trốn tránh, dường như anh không muốn nói. V́ thế cô cũng không muốn hỏi. Anh cứ thế xuất hiện trước mặt cô, như thế cũng tốt, Mạc Mạc thản nhiên nói: “Giờ không c̣n sớm, tôi phải về nhà, phiền anhi có thể mang xe đạp của tôi đă bị người của anh mang đi đến đây cho tôi được không?”

    “Mạc Mạc!” Giản Chiến Nam nhíu mày, một tay lần nữa ôm lấy Mạc Mạc vào trong ḷng, đôi mắt đen đen thâm trầm nh́n Mạc Mạc. “Anh không cho phép em nói chuyện với anh kiểu đó. Có một số việc anh không nói với em là v́ rất phức tạp. Anh làm ǵ, thân phận của anh ra sao, chuyện đó không quan trọng. Điều quan trọng mà em cần nhớ rơ đó là ước định của chúng ta, lời hứa của chúng ta, vậy là đủ rồi. Mạc Mạc, hôm nay là lần đầu tiên anh cho em mở rộng tầm mắt bước vào thế giới của anh. Anh muốn em cứ thế tiến thẳng vào chứ không phải lùi bước.”

    Cô đă hỏi mẹ v́ sao không cho cô ở cùng Giản Chiến Nam, mẹ nói cô c̣n nhỏ, chỉ cần biết ba mẹ đều là muốn tốt cho cô. Cô muốn biết Giản ca ca v́ sao một tháng nay không thấy có tin tức ǵ, anh lại chỉ nói cô chỉ cần nhớ kĩ ước định của bọn họ là đủ rồi. Liệu có đủ hay không? Có lẽ như vậy là đủ rồi, nhưng cô vốn có ḷng tham, làm thế nào mà cảm thấy đủ đây? Dù cho ba mẹ hay Giản Chiến Nam, tất cả đều coi cô chỉ là một đứa trẻ cho nên chuyện của người lớn cô không cần biết.

    Lúc sau thấy Mạc Mạc không nói ǵ, Giản Chiến Nam cũng không làm khó cô nữa, lái xe đưa cô về nhà. Lúc xuống xe, Giản Chiến Nam lại hôn cô. Nụ hôn tinh tế ngọt ngào lại khiến cô đứng cũng không vững. Giọng nói trầm thấp áp sát tai cô, nói rằng về sau anh sẽ không để cho cô phải đi t́m kiếm anh như trước nữa.

    Lúc cô về đến nhà đă là hơn bảy giờ, ba mẹ đều ở nhà. Cơm tối đă dọn sẵn đặt trên bàn. Ba mẹ đang đợi cô về nhà. Mặt ba cô có vẻ không tốt lắm, thấy cô trở về, liền hỏi cô. “Có phải con lại đi gặp cậu ta hay không?”

    Mạc Mạc không muốn nói dối chỉ có điều cô cũng không dám nói thật, chỉ đứng đó trầm mặc không nói ǵ, hai tay cầm chắc lấy cái túi sách, cúi đầu không dám nh́n lên khuôn mặt nghiêm túc cùng ánh mắt đầy tức giận của ba.

    Tay ba cô đập trên bàn, người cũng đứng lên. “Mạc Mạc, ba đă nói cho con nghe rất nhiều điều rồi, không được gặp lại cậu ta nữa, tránh xa cậu ta ra, v́ sao con lại không nghe lời?”

    Mạc Mạc ngẩng đầu nh́n về phía ba ḿnh, cất tiếng hỏi nghi vấn vẫn luôn đè nặng trong ḷng cô. “Ba, v́ sao, v́ sao lại ghét anh ấy như thế?”

    Vẻ mặt ba cô vô cùng tức giận, thẳng tay chỉ vào Mạc Mạc, tức giận nói. “V́ sao? Không có v́ sao hết, nếu con c̣n muốn đi gặp cậu ta th́ đừng có nhận ta là cha con nữa.”

    Mẹ cô tựa hồ cũng không dám nói ǵ, chỉ là có chút trầm mặc cùng đau ḷng nh́n Mạc Mạc, cuối cùng bảo Mạc Mạc đi rửa tay ăn cơm. Mạc Mạc không muốn làm cho ba cô tức giận, cũng không muốn làm cho mẹ lo lắng. Chỉ có điều Giản ca ca cô cũng không thể bỏ được.

    Vài ngày sau, ba cô đều lái xe đưa cô đi học, xe đạp của cô để trong ga ra. Giản ca ca gọi điện thoại cho cô, muốn gặp cô, cô cũng t́m mọi lí do để trốn tránh. Mạc Mạc đọc báo biết được thân phận thật sự của Giản ca ca. Vốn dĩ anh là con trai của chủ tịch tập đoàn Hoành Nghiệp, mới từ Mĩ về, tương lai là người thừa kế tập đoàn.

    Lại một tuần trôi qua, Giản ca ca muốn cô ra ngoài. Cô lại cự tuyệt, v́ ba mẹ đều ở nhà. Cô không muốn làm cho ba mẹ cô tức giận. Cũng bởi v́ cô cần một chút b́nh tĩnh.

    Đến tối, ba mẹ cô đều đi ngủ, Mạc Mạc cơ hồ cũng đang ngủ. Bên ngoài trời mưa, tiếng mưa rất to khiến Mạc Mạc không thể ngủ say, tay đặt trên đầu giường. Lúc cô đang định xem sách một lát th́ di động vang lên. Nh́n màn h́nh, là Giản ca ca gọi, Mạc Mạc do dự một lúc nhưng rồi vẫn nghe máy.
    “Mạc Tiểu Hữu, xuống dưới đi, anh đang ở dưới lầu!” Giản Chiến Nam chỉ nói mỗi một câu như vậy, không nói thêm lời nào nữa đă tắt điện thoại.

    Mạc Mạc đứng dậy đi đến trước cửa sổ. trong bóng đêm có một người cao lớn đứng giữa trời mưa. Cô không nh́n rơ mặt người đó, nhưng cô lại biết đó chính là anh. Tim Mạc Mạc có chút đau đau, vội mặc thêm quần áo, lấy ô, không dám đánh thức cha mẹ lặng lẽ đi ra ngoài cửa, một hơi chạy vội xuống dưới lầu.

    Cô c̣n chưa chạy đến nơi, cả người đă rơi vào một cái ôm lạnh lẽo, môi cũng bị hôn . Hương vị quen thuộc, hơi thở nam tính, nụ hôn bá đạo, tựa hồ c̣n có chút tức giận, đoạt đi hơi thở của cô.
    Môi anh mạnh mẽ quấn lấy môi cô, cánh tay cũng tăng thêm lực khiến ngực cô một hồi nóng lên. Cô quên mất giờ phút này cả hai người vẫn đang đứng trong mưa, quên mất mưa đang xối xả trút xuống hai người họ.
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  10. #10
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3.576
    Next Level: 2.424

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt - Chương 10

    Yêu! Là phải điên cuồng mà chiếm đoạt


    Tác giả: Hồ Ly
    Dịch: Ve và Kaim
    Nguồn: http://cicadavase.wordpress.com/


    Chương 10: Quan tâm

    Dịch: Ve

    Sau những cái hôn nồng nhiệt, Giản Chiến Nam nắm tay Mạc Mạc chạy ra khỏi khu nhà, mưa lớn làm quần áo hai người ướt sũng, trái tim Mạc Mạc cũng gấp gáp như bước chạy của cô

    Xe của Giản Chiến Nam đậu ở dưới gốc liễu hàng ngày, anh mở cửa xe ra giúp cô ngồi vào rồi lên xe theo, chiếc xe ngăn cách màn mưa lạnh như băng, hai má Mạc Mạc hồng hào, có lẽ là do hoảng loạn hay do chạy nhiều.

    Mái tóc của Giản Chiến Nam hơi hỗn loạn bởi cơn mưa càng thêm vẻ hoang dă, anh t́m khăn bông màu trắng lau nước mưa trên mặt Mạc Mạc , Mạc Mạc đón lấy tự ḿnh xoa tóc, c̣n Giản Chiến Nam cũng t́m một chiếc khăn khác lau tóc.

    Lúc Mạc Mạc lau tóc, Giản Chiến Nam dừng tay lại, tầm mắt anh dừng trên ngực của Mạc Mạc, ánh mắt nóng rực. Mạc Mạc nh́n thấy tầm mắt của Giản Chiến Nam dừng trên người cô, không ḱm được mà nh́n xuống theo ánh mắt của anh, chỉ thấy áo ngủ màu hồng phấn của cô dính chặt vào người, chiếc áo lót màu bạc không nghi ngờ ǵ là dính sát vào lớp áo mỏng, Mạc Mạc đỏ bừng mặt vội lấy khăn mặt che mắt Giản Chiến Nam lại, xấu hổ nói:” Không cho xem, không cho xem!”

    Giản Chiến Nam gạt khăn mặt trong tay Mạc Mạc ra, tay anh ôm lấy eo cô, thân ḿnh dấn về phía trước áp Mạc Mạc dựa vào lưng ghế, ánh mắt anh lấp lánh tia nh́n của loài dă thú như muốn nuốt Mạc Mạc vào trong bụng, Mạc Mạc vội vàng đẩy anh ra nhưng anh vẫn giữ cô dựa vào ngực anh,” Anh cần phải về, nếu không sẽ ốm mất, em cũng phải về…….”

    Giản Chiến Nam nh́n thân thể mềm mại của Mạc Mạc , đôi ngực tṛn trịa mờ mờ, họng anh khô khốc, cô bé ngốc nà, không biết cô như vậy sở sở đáng thương đích bộ dáng, càng thêm làm cho anh đau đớn sao không? Anh ôm lấy cô, đưa anh giam cầm ở trong ḷng,ngực, thấp ách thanh âm nỉ non,” Mạc Mạc.”

    Mạc Mạc cứng đờ người,” Dạ……?”

    ” Để anh ôm một lát.”

    ” Ưm, một lát thôi nhé…….”

    ” Mấy ngày nay sao lại trốn tránh anh.” Anh co nhanh cánh tay làm hai người sáp lại với nhau, Giản Chiến Nam cảm thấy hai con thỏ trước ngực Đồng Đồng áp vào anh, quyến rũ anh, bụng anh cảm thấy đau dần xuống phía dưới, cô bé này, cực ḱ tra tấn người khác mà.

    Mạc Mạc vừa muốn động đậy lại không dám động đậy trong ḷng Giản Chiến Nam, cơ thể anh tỏa ra hơi nóng qua lớp áo ướt sũng, “ A…… Không có, sắp thi rồi nên bố mẹ bảo em ở nhà ôn bài.”

    Hai người không nói ǵ nữa, trong xe chợt trở nên im lặng, không biết ôm đă bao lâu, cuối cùng Giản Chiến Nam buông Mạc Mạc ra để cô về, mưa cũng đă ngớt, Giản Chiến Nam dùng thân thể của chính ḿnh bao bọc lấy cô đi dưới màn đêm, Mạc Mạc bảo anh mau về đi, cô cũng vội phải về nhà, bố mẹ vẫn đang ngủ không phát hiện cô chạy ra ngoài.

    Lúc Mạc Mạc trở về pḥng ngủ cô nh́n thấy qua cửa sổ Giản Chiến Nam vẫn đang đứng dưới lầu, cô không dám bật đèn nhưng vẫy tay trong đêm bảo anh về đi, cũng không biết anh nh́n thấy không nhưng cuối cùng cũng thấy anh quay đi, Mạc Mạc lúc này mới thay quần áo, cô vào pḥng tắm tắm nước ấm rồi ra pḥng khách pha một cốc nước đường gừng uống cho ấm người, không ngờ lại đánh thức mẹ cô, mẹ cô hỏi nửa đêm c̣n dậy làm ǵ, cô cuống quít trả lời cô bị ngạt mũi, sợ bị cảm không đi học được nên dậy tắm và uống nước gừng pha đường ấm.

    Thời tiết chuyển mùa, trời lại mưa, mẹ cô cũng không hỏi nhiều, giúp cô pha cốc nước đường ấm rồi bảo cô về pḥng ngủ. lúc Mạc Mạc trở lại pḥng ngủ nhận được tin nhắn của Giản Chiến Nam, “bảo bối ngủ ngon”

    Bốn chữ nhẹ nhàng đi vào ḷng Mạc Mạc , bên môi cô không ḱm được mỉm cười cười, nhắn lại dặn anh uống nước đường ấm, nói chúc ngủ ngon xong cô liền ch́m vào giấc mộng đẹp.

    Ngày hôm sau, Mạc Mạc đi học như hàng ngày, bố đưa cô đi. Trời vẫn mưa rả rich như không muốn dừng lại. rất may là cô không bị cảm. lúc đi học cô thường thất thần mỉm cười, rồi lại khẽ nhíu mày, lo lắng anh gặp mưa liệu có bị cảm không.

    Bạn cùng bàn của cô đă biến mất 1 tuần, từ ngày nh́n thấy cậu ta đánh nhau đến giờ chưa thấy cậu ta, Mạc Mạc không ḱm được lo lắng liệu có phải cậu ta bị thương rất nặng không, càng nghĩ nhiều Mạc Mạc lại cảnh cáo chính ḿnh, cậu ta thế nào không liên quan đến cô.

    Tiết tự ôn tập cuối ngày, Mạc Mạc vừa định gửi tin nhắn tới cho Giản Chiến Nam th́ di động vang lên, là điện thoại Giản ca ca gọi, Mạc Mạc vội cầm điện thoại ra khỏi pḥng học, trong di động đă truyền ra giọng nói trầm ấm của Giản Chiến Nam:”Mạc Mạc”

    ” Giản ca ca.” Cô khẽ gọi một tiếng,” hôm qua bị mưa anh có bị cảm không”

    ” Không, Mạc Mạc bị cảm à?” Giọng Giản Chiến Nam lộ rơ vẻ lo lắng, Mạc Mạc vội nói:” Không có, em vẫn khỏe.”

    ” Mạc Mạc , hôm qua em nói nước đường gừng là cái ǵ?” Lời nói của Giản Chiến Nam hơi khàn khàn.

    ” Nhưng…….” Mạc Mạc đang định nói ǵ th́ một tiếng điện thoại khác vang lên ở đâu bên kia, h́nh như là gọi cho Giản Chiến Nam, Mạc Mạc c̣n nghe thấy anh ho khan.

    ” Mạc Mạc, lát nữa anh gọi lại.”

    ” Vâng, em biết rồi.”

    *

    Buổi trưa tan học xong, Mạc Mạc đi mua một cái cặp lồng, đến một cửa hàng gần trường học bảo ông chủ làm một phần nước đường gừng mang đi, bắt xe bus đi đến tập đoàn Hoành Nghiệp.

    Lúc xuống xe, Mạc Mạc đang muốn sang đường th́ một chiếc xe vọt qua chỗ cô, bắn lên một vũng nước làm quần áo Mạc Mạc bị ướt hết. Mạc Mạc tức giận nh́n chiếc xe đang vọt đi kia buồn bực nói:” Đáng ghét, phiền quá.”

    Mạc Mạc sang đường nh́n ṭa nhà của tập đoàn Hoành nghiệp, quả thật rất to lớn. Mạc Mạc đứng dưới lầu, gió thổi qua có chút se lạnh. Cô đi vào nói muốn găp Giản Chiến Nam, có điều người ta nói nếu không có hẹn trước th́ không thể gặp, Mạc Mạc lúc này mới biết Giản Chiến Nam là chủ tịch của chỗ này, không phải ai cũng gặp được.

    Mạc Mạc đang định ra ngoài, cô do dự một chút rồi điện thoại cho Giản Chiến Nam ,” Giản ca ca!” Mạc Mạc gọi anh.

    ” Mạc Mạc.” Giọng nói Giản Chiến Nam có một tia cao hứng, cô bé này lần đầu tiên chủ động gọi điện thoại cho anh, hơn nữa lại c̣n vừa mới nói chuyện điện thoại với nhau nữa chứ,” Sao, mới một lát mà đă nhớ anh à, hm?”

    ” Linh tinh, anh có tiện ra ngoài một chút không, em đang ở dưới lầu công ty anh.”

    ” Chờ anh!” Giản Chiến Nam ngắt điện thoại, vội vàng ra khỏi văn pḥng dùng thang máy riêng xuống lầu, quả nhiên nh́n thấy Mạc Mạc đang đứng bên ngoài, anh không khỏi nhíu mày bước lại gần, nắm tay Mạc Mạc để trong ḷng,” Ngốc ạ, không lạnh sao?! Quần áo ướt hết rồi.”

    ” À, em vừa mới bị xong, không biết làm thế nào đành gọi điện cho anh.” Mạc Mạc nói xong nhớ tới chuyện ǵ, cô khẽ lách ra khỏi ṿng ôm của Giản Chiến Nam , đưa cặp lồng nước đường gừng hươ hươ,” Đây là nước đường gừng, anh nhớ phải uống nhé, c̣n nữa, đây là thuốc cảm, nhớ phải uống, hơn nữa, không chouống rượu, không cho hút thuốc, uống nhiều nước,…….”

    Giản Chiến Nam cởi áo khoác ngoài choàng lên người Mạc Mạc , tay anh vuốt ve đôi má có chút lạnh lẽo của cô, nghe cô dặn ḍ, ḷng anh ấm áp hẳn lên,” Em bị ướt là v́ đến đưa đồ cho anh sao?”

    Mạc Mạc nhíu mày, gật đầu,” Vâng, anh vẫn c̣n bị cảm phải không? Vừa rồi em thấy anh ho khan, anh c̣n không chịu nhận nữa…….” Nói xong cô cởi áo khoác của Giản Chiến Nam ra đưa cho anh mặc lại, Giản Chiến Nam cũng nhíu mày ngăn cô lại, ra lệnh nói:” Mặc vào.” Nói xong kéo tay cô vào bên trong.
    Mạc vội vàng nói:” Em không vào đâu, em c̣n phải về học.”

    Giản Chiến Nam chỉ đơn giản nói:” C̣n sớm mà, vội ǵ.”

    Mạc Mạc lảo đảo bị kéo vào thang máy, tay anh vẫn ôm lấy eo cô, trên người đều là hương vị ấm áp của anh, hương vị của nắng mặt trời.

    Mạc Mạc không ḱm được ngẩng đầu nh́n anh, lại nh́n thấy đôi mắt đen của anh nh́n cô không chớp mắt.

    Ánh mắt ấy làm cho trái tim Mạc Mạc lỗi nhịp…….
    .

    ..

    ..


    Offline
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

+ Trả lời
Trang 1/5 1 2 3 4 5 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh