share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 2/2 ĐầuĐầu 1 2
Hiện kết quả từ 11 tới 18 của 18

Chủ đề: Lănh Hoàng đế phế Hoàng hậu - Hồ Tiểu Muội

  1. #11
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.502
    Next Level: 0

    Chương 10: Sắc lang

    Edit: Măn Nguyệt Nhược Nhược


    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com





    Hạ Lan Phiêu phẫn nộ nh́n Tiêu Mặc, vẻ mặt khiêu khích, hận không thể cùng Tiêu Mặc so chiêu đến ngươi chết ta sống. Hắn hảo tâm nh́n khuôn mặt tức giận của Hạ Lan Phiêu, mỉm cười: “Phát tiết xong chưa? Ngươi có biết hay không, chỉ bằng hành động ngươi vừa làm với Trẫm, Trẫm ngay bây giờ có thể giết ngươi.”

    “Vậy ngươi giết đi! Nếu như ngươi không sợ cha ta mưu phản.”

    “Trừ ngươi ra ở ngoài, Nhà Hạ Lan c̣n có một nữ nhi. Ngươi cư xử không phép tắc, lại dám can đảm làm thương tổn long thể của Trẫm, nếu như Trẫm giết ngươi, dù là Thái hậu hay Hạ Lan Thụy, cũng không có người dám nói nửa câu Trẫm không phải. Hoàng hậu có tin hay không?”


    Tiêu Mặc b́nh tĩnh phân tích lợi hại cho Hạ Lan Phiêu, mà cả người nàng mồ hôi lạnh chảy ṛng. Nhưng nàng như thế nào cũng không muốn trước mặt người nam tử này lộ vẻ khiếp sợ, cố nén sợ hăi trong ḷng, thẳng thắn hít một hơi, nghĩ một đằng nói một nẻo: “Vậy ngươi giết ta đi.”

    “Hảo.”

    Tiêu Mặc b́nh thản đáp ứng, rút ra một chiếc chủy thủ từ trong tay áo. (Chủy thủ giống đoản đao hoặc một cây dao găm nhỏ sắc bén mang theo người) Ánh sáng từ chủy thủ làm chói mắt của Hạ Lan Phiêu, trong tiềm thức, nàng nhắm hai mắt lại, trốn tránh sự thật đang đối mặt với cái chết đau đớn và sợ hăi. Tiêu Mặc buồn cười nh́n nữ tử trước mắt rơ ràng sợ hăi đến phát run, nhưng lại quật cường không chịu cầu xin tha thứ, nhớ tới nụ hôn tràn ngập hương hoa sen, nhớ tới nét ôn nhu của nàng khi băng bó cho ḿnh, một tay ôm nàng vào trong ḷng. Hắn hôn nhẹ lên làn môi lạnh như băng của Hạ Lan Phiêu, tại miệng của nàng dùng sức một cắn, đau đớn khiến Hạ Lan Phiêu suưt nữa sợ hăi mà kêu thành tiếng.

    “Ngươi… Ngươi làm cái ǵ?”

    Này này, cẩu hoàng đế? Chúng ta từ lúc nào suy bại đến cảnh giới cắn nhau rồi?

    “Cái này, chúng ta huề nhau. Trẫm lần này bỏ qua ngươi, nhưng Trẫm tuyệt đối sẽ không cho ngươi cơ hội làm thương tổn Trẫm lần thứ hai. Nếu muốn sống, đáng có lập trường. Trong vài ngày tới Thái hậu sẽ hồi cung, ngươi cần biết chuyện phải nói cùng không nên nói. C̣n nữa, nếu như ngươi lần nữa xuất hiện xung quanh Lănh Tuyền Điện, Trẫm tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

    Tiêu Mặc hôn trên làn môi của Hạ Lan Phiêu địa môi, ngực ấm áp, nhưng lời nói lại lạnh như băng như vậy. Hắn khẽ liếm vết thương trên miệng của Hạ Lan Phiêu, bàn tay nắm lấy chiếc cổ mảnh khảnh của nàng. Hắn chỉ cần hơi dùng lực, Hạ Lan Phiêu là có thể ngay lập tức biến mất trước mặt hắn. Nhưng là, hắn chỉ là thưởng thức vẻ mặt phong phú của Hạ Lan Phiêu, mỉm cười buông tay: “Hoàng hậu nghỉ ngơi, Trẫm đi trước. Nếu Hoàng hậu nhàm chán, có thể triệu Hạ Lan đại nhân vào cung, hưởng thụ vui sướng khi phụ tử đoàn tụ. À, c̣n nữa, ngực của Hoàng hậu thật sự rất bằng phẳng, Trẫm nhất định sẽ đưa tới cung của Hoàng hậu một ít dược liệu. Hoàng hậu nếu không có việc ǵ làm, tốt nhất là chuyên tâm chăm sóc dung nhan đi. Nếu không, sẽ làm mất thể diện của Trẫm.”


    Chịu nhục



    Tiêu Mặc lúc tới th́ oanh oanh liệt liệt, lúc đi th́ lại lặng yên không một tiếng động.

    “Đúng vậy! Không ngờ ả cư nhiên không biết liêm sỉ, tại hồ hoa sen câu dẫn Hoàng thượng! Đây không phải là chuyện tiểu thư khuê pḥng làm được? Quả thực là loại kĩ nữ! Thật sự là hạ tiện!”

    “Nếu không đúng sao mà nàng bị mọi người gọi là ‘Tiện hậu’ được? Hạ Lan Phiêu không tuân theo phép tắc, hạ tiện phóng đăng, cho chết một trăm lần cũng đáng! Tại sao loại nữ nhân hạ tiện không biết liên xỉ như vậy không chết đi? Nàng trừ việc mang họ ‘Hạ Lan’ ra, có điểm nào so được với Thục phi nương nương? Nương nương mới là Hoàng hậu chân chính!”

    “Các tỷ muội không nên nói bậy. Hạ Lan Phiêu nếu không phải vật trang trí, cũng là tiểu thư nhà Hạ Lan, Hoàng thượng vốn là nể mặt Thừa tướng nên mới phải nhẫn nhịn. Bổn cung biết ḷng trung thành của các ngươi, nhưng nếu bị kẻ khác nghe thấy cũng không tốt đẹp ǵ. V́ tiện hậu kia mà mamg tiếng xấu, không đáng.”

    Thục phi hôm nay mặc y phục màu xanh, trên đầu cũng chỉ cài một chiếc ngọc trâm xanh biếc, đă không c̣n hoa lệ chói mắt như ngày trước, nhưng lại tỏa ra một loại khí chất thanh lệ cùng đắc ư. Lúc này nàng chỉ nghe các phi tần chung quanh cao giọng đàm tiếu, môi chỉ khẽ nhếch lên, thanh tú xinh đẹp. Nhưng từ làn môi đỏ tươi xinh đẹp như vậy lại nói ra lời nói ác độc làm cho người ta không dám tin, cũng làm cho trái tim Hạ Lan Phiêu nhịn không được run lên, ngay cả lập hô hấp cũng cảm thấy nghèn nghẹn.


    Tiện hậu? Chẳng lẽ hai chữ đó chính là danh hiệu của ta sao? Người khác xuyên không đều là nhận hết hàng vạn hàng ngh́n sủng ái, kém nhất chính là một nương nương sống tại chốn lănh cung thất sủng, tại sao ta lại phải như vậy! Đại tiểu thư Hạ Lan Phiêu a, ngươi đến tột cùng tại sao đeo nón xanh cho hoàng đế hả! Ta thật sự là…

    Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nh́n Thục phi, nhớ tới ân oán của Thục phi với nàng, vô thức cả người run lên, vội vàng cúi đầu bỏ đi, hy vọng nàng sẽ không nhận ra ḿnh. Lúc Thục phi nh́n nhanh về phía nàng, đột nhiên nàng ta nhíu mi: “Cung nữ kia, thấy bổn cung cũng không biết quỳ xuống thỉnh an sao? Thật sự là không biết quy củ !”
    “Đúng vậy, không có quy củ! Ngươi là người của cung nào?”

    ” Phượng Minh Cung.” Hạ Lan Phiêu tức giận nói.

    “Yêu, thật đúng là tỳ nữ của tiện hậu! Có tiện chủ tất có tiện nô, thật sự là giống nhau – hạ tiện!”

    Ngôn ngữ ác độc như thủy triều mạnh mẽ đập vào lỗ tai của Hạ Lan Phiêu, nàng rốt cục đă phẫn nộ rồi. Nàng hơi ngẩng đầu, muốn cùng các nàng chửi nhau một trận thật ầm ĩ, nhưng lại cố nuốt vào tất cả tức giận.

    Không được, ta phải nhẫn nại! Ta đă bị cấm đủ điều rồi, nếu như bị bọn họ phát hiện ta một ḿnh rời cung nhất định ta sẽ chịu hội h́nh phạt lớn hơn nữa! Ta muốn cho mọi người trong cung quên đi sự tồn tại của ta, buông lỏng cảnh giác, như vậy mới ta có thể thoát đi! Hạ Lan Phiêu, ngươi nhất định phải nhẫn nại! Ngươi có thể!


    Mà nàng không biết, ngay lúc vừa rồi nàng ngẩng đầu trong nháy mắt, Thục phi đă nhận ra nàng. Thục phi không nghĩ Hoàng hậu trước sau như một chỉ kiêu ngạo đẹp đẽ quư giá nay lại có thể mặc quần áo cung nữ, đang cầm một nhánh cây bẩn thỉu đứng ở ngự hoa viên, cơ hồ không thể tin được hai mắt ḿnh. Nhưng là, nàng rất nhanh về trạng thái cũ, cười lạnh nói: “Một cung nữ mà cũng dám vô lễ với bổn cung, thật đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi! Hôm nay bổn cung tâm t́nh tốt, sẽ không cùng ngươi so đo, mau cút đi.”

    “Nương nương thật sự là thiện tâm.” Có người lấy ḷng cười nói: ” Tiện tỳ như vậy, đáng nhốt vào bạo thất!”
    “Đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, nàng tốt xấu cũng là tỳ nữ của tiện hậu, cho nàng ta chút mặt mũi. C̣n không mau cút đi?”

    Thục phi cao ngạo nh́n Hạ Lan Phiêu, mà Hạ Lan Phiêu đành phải nhẫn nại cúi đầu bỏ đi. Ngay lúc nàng đi qua ngang người Thục phi, Thục phi đột nhiên ngáng chân, khiến nàng ngă xuống đất.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #12
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.502
    Next Level: 0

    Chương 11: An Vương rất ôn nhu

    Edit: Măn Nguyệt Nhược Nhược


    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com





    “Yêu, ngươi như thế nào không cẩn thận như vậy? Nh́n quần áo trên người ngươi cũng dơ bẩn cả rồi! Có cần để bổn cung đỡ ngươi đứng lên hay không!”

    Thục phi vừa nói, giả ư muốn đỡ Hạ Lan Phiêu, sau đó một cước dẫm mạnh xuống bàn tay của nàng. Nàng đặt chân đè mạnh tàn nhẫn, Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy bàn tay của ḿnh một trận đau đớn, đau đớn làm cho nàng cơ hồ suưt kêu lên thành tiếng sợ hăi. Tay nàng bị Thục phi giẫm xuống nhanh chóng mềm nhũn, nàng tựa hồ nghe thấy tiếng găy nơi đầu khớp xương. Nhưng là, nàng không có la lên, chỉ là đứng dậy, lẳng lặng nh́n Thục phi, trong mắt nh́n không ra một tia tâm t́nh.

    “Ngươi tại sao nh́n bổn cung như vậy?” Thục phi có chút mất tự nhiên: “Bổn cung chỉ là ‘ không cẩn thận ’ giẫm ngươi một cước, ngươi là tiện tỳ mà dám nh́n bổn cung như vậy?”

    Hạ Lan Phiêu lẳng lặng nh́n Thục phi, im lặng không nói ǵ. Nàng không để ư đến bốn phía mọi người đang cười trộm, nhẹ nhàng vuốt đi đám bụi bậm trên váy, tay đă đau đến toàn tim. Sự trầm mặc của nàng làm cho đám phi tần có chút kinh ngạc, Thục phi cũng có chút khó hiểu.

    Nàng v́ sao lại trầm mặc như thế? Nàng không phải là nên khóc nháo, không phải đáng khóc lóc sao? Như vậy mới phù hợp với tác phong trước của nàng! Nhưng nàng tại sao không khóc không làm loạn, v́ sao lại b́nh tĩnh giống như cái ǵ cung chưa xảy ra?

    Không, Hạ Lan Phiêu mặc dù liều mạng giả trang cung nữ, mặc dù không có được trái tim của Hoàng thượng, nhưng nàng dù sao cũng là Hoàng hậu, cũng là quốc mẫu của thiên hạ! Nếu như nàng ta cáo trạng bẩm báo thái hậu, ta nhất định sẽ không trốn khỏi tội được! Bây giờ, ta đánh th́ cũng đánh rồi, xả giận th́ cũng xả giận rồi, sao nàng ta c̣n đứng đấy? Nếu nàng giờ phút này đưa ra thân phận Hoàng hậu của ḿnh, ta c̣n thật không biết nên làm thế nào cho phải…

    Không, nàng sẽ không, nàng cũng không dám! Mặc dù có thái hậu làm chỗ dựa, nhưng nàng chỉ là một người hạ tiện phóng đăng, là một phụ nữ không có đầu óc mà thôi! Tại sao ta lại đối với ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng này có chút sợ hăi? Loại t́nh cảm này không nên thuộc về ta, ta là Thục phi kiêu ngạo! Ta như thế nào có thể bại bởi một nha đầu?


    Thục phi nghĩ vậy, chỉ cảm thấy dũng khí lần nữa tràn về thân thể của nàng. Nàng thẳng thắn ưỡn ngực, đang muốn lần nữa đặt câu hỏi, tiếp tục khiến cho Hạ Lan Phiêu nhục nhă, lại nghe thấy giọng nói ôn ḥa của một người xuất hiện tại bên cạnh Hạ Lan Phiêu: “Đă xảy ra chuyện ǵ?”

    “Thần thiếp khấu kiến An Vương!”

    Mắt thấy con người tựa như trích tiên – An Vương từ trong rừng cây đột ngọt đi tới, mọi người quỳ xuống hành lễ. Thục phi mất tự nhiên cúi đầu, mà Hạ Lan Phiêu vẫn thẳng tắp đứng, b́nh tĩnh nh́n An Vương chậm răi đi tới. Ánh mặt trời chiếu xuống, khuôn mặt của Hạ Lan Phiêu b́nh thản như vậy, thậm chí có chút dơ bẩn chật vật, nhưng cả người nàng trên dưới phát ra khí thế tỉnh táo cùng khí phách đúng là Tiêu Nhiên chưa bao giờ cảm thụ qua. Tiêu Nhiên ngẩn ra, sau đó đối với Thục phi nhẹ nhàng cười: “Cung nữ này không nhớ ra đường hồi cung, bổn vương đưa nàng trở về như thế nào?”

    “Nếu An Vương mở miệng, thần thiếp tự nhiên tuân mệnh. Chỉ là hy vọng An Vương hảo hảo khuyên bảo vị cung nữ này, bảo nàng không nên tùy tiện chạy loạn, phải biết rơ thân phận của ḿnh mới tốt.” Thục phi nh́n Hạ Lan Phiêu, lạnh lùng nói.

    Thục phi hướng Tiêu Nhiên hành lễ, sau đó dắt theo tất cả phi tần rời đi. Tiêu Nhiên thở dài một tiếng, đưa Hạ Lan Phiêu đến bên hồ, tự ḿnh dùng ḍng nước trong suốt rửa sạch vết thương trên bàn tay nàng. Động tác của hắn êm ái như vậy, giống như Hạ Lan Phiêu làm từ thủy tinh vậy. Khuôn mặt của Hạ Lan Phiêu đă sớm trở nên đỏ bừng, mà Tiêu Nhiên thoải mái cười: “May là không đả thương đến gân cốt.”

    “Tại sao cứu ta?” Hạ Lan Phiêu nghi hoặc hỏi.

    “Cái ǵ?”

    “Tại sao cứu ta? Ngươi biết, ta giả trang cung nữ xuất hiện tại Ngự Hoa viên, hẳn là cái cớ tốt nhất cho cái tên kia trừng phạt ta. Ngươi tại sao buông tha cơ hội tốt như vậy?”

    “Ngươi bị thương.” Tiêu Nhiên cẩn thận lấy ra khăn tay băng bó cho nàng: “Tay ngươi mặc dù không thương tổn tới gân cốt, nhưng vẫn phải cẩn thận chăm sóc. Ta một hồi sẽ truyền Ngự y đến xem tay cho ngươi.”

    “Tại sao đối với ta như vậy? Ta vốn là một phụ nữ hạ tiện mà thôi.”

    “Không nên nói ḿnh như vậy.” Tiêu Nhiên kiên định nh́n Hạ Lan Phi: “Ta tin tưởng, ngươi nhất định có nỗi khổ của ḿnh…”


    An Vương biến sắc




    Hạ Lan Phiêu ngây ngẩn cả người.

    Đến thế giới này tới nay, nàng phải thừa nhận tất cả cực khổ cùng trách mắng đều không phải của nàng. Người khác đối với nàng không phải hèn mọn chính là coi thường, không có người quan tâm nàng như vậy, ôn nhu nói chuyện với nàng như vậy. Nàng kinh ngạc nh́n khuôn mặt nhu ḥa của Tiêu Nhiên, vành mắt đỏ lên, đột nhiên gắt gao địa bắt lấy ống tay áo của Tiêu Nhiên, trong ḷng cũng dâng lên một hy vọng không nên có: “Vương gia, xin để ta rời khỏi cung được không? Ta không muốn sống ở nơi này!”

    “Ngươi muốn… rời cung?” Tiêu Nhiên ngẩn ra, ánh mắt cũng lạnh như băng. Hắn trong ḷng đối với Hạ Lan Phiêu thương xót từ từ tiêu tán, c̣n lại chỉ là vô tận trào phúng.

    Rời cung? Là muốn về than khóc với Hạ Lan Thụy, hay là nghĩ muốn người khác phải quỳ xuống dưới váy nàng? Vô nghĩa cho ta vừa cảm giác được nàng đáng thương, muốn khuyên A Mặc đối xử tốt với nàng! Xem ra, nàng thật đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời đi…

    “Đúng vậy! Mặc kệ là đi nơi nào cũng được, chỉ cần không ở chốn vương cung này! Ta thật sự là chịu không được cuộc sống như vậy rồi!”

    “Nếu như nhớ nhà nói, có thể thỉnh cầu với thái hậu cho ngươi gặp Hạ Lan đại nhân, coi như là hết hiếu đạo rồi.”
    “Là ta không muốn sống ở vương cung! Nơi này rất áp lực, ta không thể thở!”


    “Chẳng lẽ nương nương muốn đi t́m nam sủng sao?” Tiêu Nhiên tươi cười nhưng lại lạnh như băng: “Nương nương vốn là cành vàng lá ngọc, là Quốc mẫu của Đại Chu, không nên bôi nhọ mặt bệ hạ như vậy. Nếu như nương nương khư khư cố chấp, Tiêu Nhiên đành phải đem nam sủng đưa tới hoàng tuyền, cũng xem như bảo vệ thanh danh cho bệ hạ.”

    “Nam… Nam sủng?”

    “Chẳng lẽ nương nương quên chuyện người nuôi dưỡng hai mươi nam sủng ở ngoài thành rồi sao?” Tiêu Nhiên cười lạnh: “Tiêu Nhiên vốn không nên nói lời này, nhưng là nương nương hay là sớm ngày phân rơ t́nh thế, lựa chọn lập trường cho ḿnh mới đúng. Hôm nay, Tiêu Nhiên chỉ là cứu một tiểu cung nữ cô độc bất lực, không phải Hoàng hậu nương nương tôn quư, cũng không nên để lộ ra. Nơi này cách Phượng Minh Cung không xa, nương nương v́ danh dự nên suy nghĩ, Tiêu Nhiên cáo lui.”

    Tiêu Nhiên nói xong, hướng Hạ Lan Phiêu cúi người một cái, sau đó không nói một lời rời đi, vẻ mặt biến sắc với tốc độ cực nhanh làm cho Hạ Lan Phiêu không hiểu ǵ hết.

    “Đều là bệnh thần kinh! Là Hoàng thượng, Vương gia hay phi tần các ngươi đều là bệnh thần kinh! Chẳng lẽ ta muốn nuôi nam sủng sao? Chẳng lẽ ta muốn trở thành một người sống mà bị người khác chán ghét sao? Ta không làm, ta cái ǵ cũng chưa từng làm! Có ai nghĩ tới ta một ḿnh đi tới thế giới lạ lẫm này có bao nhiêu bất lực, bao nhiêu sợ hăi sợ hăi không! Ta nhớ nhà… Ta muốn về nhà…”

    Hạ Lan Phiêu khóc không một tiếng động, yên lặng trở về Phượng Minh Cung. Mà nàng sẽ không biết, lúc này Tiêu Nhiên đang lẳng lặng nh́n bóng lưng Hạ Lan Phiêu rời đi, trái tim đột nhiên rối loạn. Hắn cũng không biết chính ḿnh tại sao từng ghét cay ghét đắng Hoàng hậu giờ lại giải vây, băng bó cho nàng. Có lẽ, là đôi mắt thuần khiết bất lực kia đả động trái tim hắn, có lẽ là vẻ mặt quật cường của nàng làm cho hắn đau ḷng…


    “Tiêu Nhiên, ngươi không thể mắc phải âm mưu của nữ nhân đó. Ngươi hảo tâm cứu nàng, nhưng nàng chỉ muốn lợi dụng ngươi rời cung cùng gian phu của nàng thôi. Ngươi phải nhớ kỹ, nàng không phải là cô gái nhu nhược, mà là một người có tiếng xấu. Ngươi ngàn vạn lần không thể mềm ḷng.”

    Tiêu Nhiên nhẹ giọng nói với chính ḿnh, trên mặt khôi phục ôn nhuận cùng im lặng. Mà khi Hạ Lan Phiêu trở về Phượng Minh Cung, Tử Vi kinh ngạc nh́n nàng, cơ hồ đau khóc thành tiếng. Nàng run rẩy giúp Hạ Lan Phiêu đầy người chật vật thay quần áo, rưng rưng hỏi: “Tại sao có thể như vậy? Là ai khi dễ nương nương?”

    “Ta không có việc ǵ.” Hạ Lan Phiêu thản nhiên nói: “Chỉ là chút bị thương ngoài da thôi. Ta hôm nay gặp An Vương, t́m hiểu được một ít tin tức… Tử Vi, không biết nam sủng bọn họ bây giờ cuộc sống như thế nào? Hoàng thượng có làm khó bọn họ hay không?”

    “Bọn họ cũng bị xử tử rồi.”

    “Oh.” Hạ Lan Phiêu nhớ tới nàng đi tới thế giới này, người đầu tiên nh́n thấy chính là nam tử đẹp đẽ đó, trong ḷng có chút mất mát: “Là do Hoàng đế hạ lệnh giết bọn họ sao?”

    “Không, là lăo gia.”

    “Vậy sao.”

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #13
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.502
    Next Level: 0

    Chương 12: Sự tồn tại không được hoan nghênh

    Edit: Măn Nguyệt Nhược Nhược

    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com





    Hóa ra, sát hại những người đó không phải hoàng đế, mà là phụ thân ruột của ta. Hắn thật đúng là ḷng dạ độc ác… Xem ra, đối với chuyện Hạ Lan Phiêu nuôi nam sủng, đeo nón xanh Hoàng đế, Hạ Lan Thụy vốn là phản đối, thậm chí không tiếc giết người diệt khẩu, làm cho Hoàng đế không cách nào mượn đề tài này làm khó hắn. Hạ Lan Phiêu, ngươi rốt cuộc như thế nào mà thành kỳ nữ tử? Ngươi biết rơ ngay cả phụ thân cũng không đứng ở bên ngươi, lại công khai đeo nón xanh cho Hoàng đế, chẳng lẽ ngươi thật sự không sợ chết? Mà tất cả hậu quả đều ta đều phải thừa nhận…

    Hạ Lan Phiêu nghĩ vậy, chỉ cảm thấy tâm t́nh mơ hồ, ngay cả nói chuyện cũng không thể, mơ ước càng không được. Tử Vi thấy thế, cẩn thận nhẹ nhàng an ủi: “Lăo gia làm như vậy cũng đều là v́ suy nghĩ cho nương nương, v́ bảo vệ nương nương. Kỳ thật, các công tử có thể chết đi như vậy cũng không tệ lắm… Chung quy so với bị bỏ độc mà chết th́ tốt hơn…”


    “Độc dược?”

    “Chẳng lẽ nương nương quên rồi sao? Nếu là bọn hắn không ăn giải dược của nương nương, nhất định sẽ chảy máu thất khiếu, thống khổ mới chết đi, chém đầu vẫn là thống khoái nhất.” (Thất khiếu: Một độc dược ngày xưa, trong khoảng thời gian quy định, nếu không được uống thuốc giải sẽ chảy máu ở 7 điểm trên khuôn mặt [2 mắt, 2 tai, miệng, 2 mũi] mà chết)

    “Thật sự? Ta cũng quên rồi… Tử Vi, ngươi ‘trung thành’ với như ta vậy, cũng là bởi v́ độc dược ta đă hạ sao?”
    “Nô tỳ không dám!” Tử Vi cực kỳ hoảng sợ, cuống quít quỳ xuống: “Nô tỳ đối với nương nương toàn tâm toàn ư, vạn không dám…”

    “Đi xuống đi.” Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy nói không nên lời càng mệt mỏi: “Ta làm liên lụy rồi, ngươi đi xuống đi.”

    “C̣n tay của nương nương…”

    “Ta không có việc ǵ, không cần truyền ngự y. Đi đi.”


    “Dạ, nương nương.”

    Tử Vi yên lặng cáo lui, chỉ cảm thấy Hoàng hậu nương nương gần đây biến hóa thật sự là rất lớn. Trước kia nương nương luôn ḷng dạ độc ác, lạnh tựa băng sương, nhưng bây giờ nàng thường xuyên có ôn nhu cùng vẻ mặt tức giận như một hài tử…

    Không, ta không thể ôm ảo tưởng không đáng có đối với nương nương! Nếu như nương nương tức giận không cho ta giải dược, ta thật sự là sống không bằng chết! Nương nương tính t́nh tốt hay xấu không phải là chuyện nô tỳ ta có thể nhiều lời, mà ta chỉ có thể hy vọng nàng có thiện tâm, cho ta sống lâu thêm vài ngày, đợi được có thể cùng Du Nhiên ca ca bắt đầu cuộc sống mới… Ôi…

    Tử Vi nghĩ tớ đây, nước mắt từng giọt từng giọt lớn tuôn ra, trái tim cũng đau mà co quắp. Mà Hạ Lan Phiêu, một người ngơ ngác ngồi ở trong căn pḥng hắc ám, gắt gao ngồi thành một cục.

    Ta… Vốn là một tội nhân.

    Trách không được mọi người ḱ thị ta như vậy, hóa ra tất cả mọi chuyện ta đă từng làm lại hoang đường như thế! Ta không chỉ nuôi nam sủng, đeo nón xanh cho Hoàng đế, c̣n dùng độc dược ḱm hăm sự tự do của bọn họ…
    Mọi người hận ta, không ai thích ta! Dù là kiếp trước hay kiếp này, ta cũng là người không được hoan nghênh như thế này! Kiếp trước ta có chút nhu nhược, mà bây giờ ta là ác độc…

    Chẳng lẽ đây là vận mệnh sao? Dù ta có ở bộ mặt nào, cuối cùng ta cũng không có ai bên người, cũng sẽ không có t́nh yêu? Không, ta không thể nhận thua! Ta không thể dễ dàng chịu sự sắp xếp của vận mệnh như vậy! Mặc kệ Hạ Lan Phiêu trước là người như thế nào, nhưng ta có sự lựa chọn của ta, ta có linh hồn của ta. Ta sẽ không hạ độc người vô tội, cũng không bởi v́ tư dục của bản thân mà nhốt nam tử bên người, phá hủy hạnh phúc lẫn nhau. Nếu ta đă thành nàng, như vậy, tội nghiệt của nàng nhân tiện để ta hoàn lại…

    Pḥng trong, ánh nến lóe ra, Hạ Lan Phiêu rốt cục cũng mơ màng ngủ. Đang ngủ, nàng tựa hồ nghe thấy một khúc ca từ xa bay tới. Tiếng ca rất giống với âm thanh mà ta nghe được ở ao hoa sen, du dương làm người ta ngưỡng vọng, thê mỹ làm cho người ta tan nát cơi ḷng…

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #14
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.502
    Next Level: 0

    Chương 13: Cung điện có quỷ

    Edit: MoonFace


    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com





    “Chuyện ǵ vậy?” Tử Vi sắc mặt tái nhợt: “Đang đêm hôm, đâu lại có người ca hát?”

    “Oh?”

    Hạ Lan Phiêu có chút động mi, tâm dần đầy bất an đưa mắt liếc Tử Vi một cái, không nói một lời. Nàng chậm răi uống trà, ánh nh́n chuyên chú, nàng biết Tử Vi nhất định sẽ thành thật nói cho nàng. Quả nhiên, Tử Vi nhớ tới vừa rồi chính ḿnh vừa lừa gạt chủ nhân, đành lấy cơ hội này chuộc tội, hít sâu một hơi, cắn môi nói: “Kỳ thật, nương nương không có nghe sai…tiếng ca truyền đến đây vốn là từ trong lănh cung. Là ở… Lănh Tuyền điện. Tương truyền, trong Lănh Tuyền điện có quỷ.”

    “Có quỷ?”

    “Dạ. Mặc dù Liên phi đă qua đời rất lâu, nhưng rồi sau đó thường xuyên có người nghe được tiếng ca của Liên phi, c̣n chứng kiến hồn phách của Liên phi qua lại tại gần ao hoa sen đó… Nương nương, người tốt nhất là chớ nên hỏi sự t́nh ở Lănh Tuyền điện, nếu không Thái hậu nương nương nhất định tức giận.”

    “Ừ” Hạ Lan Phiêu gật đầu: “Cám ơn ngươi nói cho ta biết. Tử Vi, thức ăn đều lạnh cả rồi, nhanh ăn đi. Ngươi nếu như chối từ, ta sẽ tức giận.”


    “Dạ…”

    Tử Vi bị Hạ Lan Phiêu nói thế, nhẹ nhàng ngồi xuống, nuốt vội vài miếng cơm vào miệng rồi cũng không tiếp tục ăn, nghĩ đây là nàng vẫn đang có âm mưu. Hạ Lan Phiêu thấy thế, cũng không miễn cưỡng, chỉ là trong ḷng thầm thở dài.

    Nha đầu kia thực cùng ta phân chia ranh giới rồi!

    Không, kỳ thật Tử Vi nàng vẫn rất cẩn trọng, vẫn đối với ta pḥng bị nhiều hơn, chỉ có ta một ḿnh nguyện coi nàng là bạn thôi. Ta ḷng dạ độc ác như vậy, c̣n là một nữ nhân mang tiếng xấu, như nào lại có bạn? Nàng đối với ta một ḷng, cũng chỉ phải tuân theo bởi bị hạ độc… Ta không thể yếu thế. Không thể để bọn hạ nhân kia biết ta không phải Hạ Lan Phiêu, người nắm giữ sinh tử của bọn họ, cũng không thể để cho Hoàng thượng, Vương gia cùng Thái hậu biết ta không phải con gái quyền thần kia, càng không thể cho “Phụ thân” biết ta cùng với hắn không phải thật tâm. Kỳ thật, ta muốn rất ít… Ta chỉ muốn sống sót, chỉ muốn rời đi không bao giờ trở lại cái hoàng cung ma quỷ này!

    Lănh Tuyền điện… Cách ao hoa sen rất gần là Lănh Tuyền điện, sẽ xuất hiện tiếng ca quỷ dị ở Lănh Tuyền điện, mà trước tiếng ca đó lại làm nam nhân kia khẩn trương hơn mọi khi… Hôm ấy, rốt cuộc có bí mật ǵ đây…

    Hạ Lan Phiêu suy nghĩ, mắt nheo đôi chút rồi chợt mơt to mắt, tựa như một con mèo không thể làm ǵ khác. Xế chiều, nàng vẫn c̣n đang ngủ trưa, Tử Vi bỗng nhiên chạy vào pḥng, nh́n trang phục nàng, miệng nói:

    “Nương nương, lăo gia đă trở về! Người mau dậy! Nếu như lăo gia thấy người quần áo không chỉnh tề, nhất định là tức giận!”

    “Lăo gia?” Hạ Lan Phiêu c̣n chút mơ hồ.

    “Phiêu nhi, vi phụ về rồi đây.” Một giọng nam trầm thấp như xé gió từ bên ngoài đột ngột vang lên đồng thời một dáng người xuất hiện.


    Hạ Lan Thụy hồi cung.





    Hạ Lan Thụy so với trong tưởng tượng của Hạ Lan Phiêu lại trẻ trung tuấn mỹ hơn nhiều. Hắn dung mạo vốn là thanh tú văn nhă, nhưng hắn lại mặc áo giáp màu bạc, thoạt nh́n tựa chiến thần cao quư, khắp người đầy máu tanh. Hắn lạnh lùng nh́n Tử Vi, thấp giọng nói: “Tử Vi, Phiêu nhi sắc mặt xanh xao, lại nh́n gầy hơn trước, ngươi chăm sóc chủ tử ḿnh như thế nào vậy? Ngươi nói phải bị tội ǵ?”

    “Nô tỳ… nô tỳ biết tội!”

    Tử Vi cắn chặt môi, nhắm chặt hai mắt, cư nhiên lấy tay ḿnh dùng lực đánh hai g̣ má tṛn. Hạ Lan Phiêu kinh hăi nh́n hồi lâu, rốt cuộc không nh́n được nữa: “Dừng tay”

    Tử Vi dừng lại. Nàng kinh ngạc nh́n Hạ Lan Phiêu, Hạ Lan Thụy trên mặt cũng xuất hiện một tia lo lắng: “Phiêu nhi, v́ sao không cho vi phụ ra lệnh? Ngươi trước kia chưa bao giờ dám đối với vi phụ nói nửa chữ ‘không’”

    “Con… con vốn chỉ là cảm giác được nếu để Tử Vi bị thương, nữ nhi tiếng xấu càng ác liệt, cũng sẽ làm cho Hoàng thượng chán ghét hơn thôi.”


    Hạ Lan Phiêu nói làm cho Hạ Lan Thụy nheo lại hai tṛng mắt nguy hiểm. Hắn cẩn thận đánh giá, cảm giác nàng hoàn toàn bất đồng với nữ nhi ḿnh trước đây, đột nhiên nở nụ cười: “Phiêu nhi, ngươi có thể suy nghĩ thông suốt, không muốn chọc giận Hoàng thượng nữa, vi phụ thật sự là cao hứng. Hảo, vi phụ tạm tha Tử Vi, nhưng ngươi phải đáp ứng vi phụ một việc.”

    “Việc ǵ?”

    “Trong một năm phải mang Long thai của Hoàng thượng.”

    “Cái ǵ? Mang thai? Không, ư của con là cho dù con muốn, hoàng đế không cho con muốn, cũng không có cách nào!”

    “Hoàng đế không vào của tẩm cung ngươi, vi phụ tự có biện pháp.” Hạ Lan Thụy không nhịn được khoát tay: “Tóm lại, ngươi phải nắm hết bất ḱ cơ hội nào, nhất định phải có được long thai. Nếu ngươi có ruột gan nào dám phản kháng vi phụ, th́ ngươi đă biết vi phụ là người rất thủ đoạn.”

    Nghe Hạ Lan Thụy nói xong, Hạ Lan Phiêu không có phản ứng ǵ, mà Tử Vi đă hoảng sợ đến lạnh run. Nàng ta hoảng sợ, không khỏi khiến Hạ Lan Phiêu trong ḷng cũng bất giác hiện lên một loại sợ hăi, nàng rốt cục mềm mại nói: “Nữ nhi tuân mệnh.”

    “Vậy là tốt. Hy vọng ngươi nhớ kỹ thân phận, nhớ kỹ sứ mạng của ḿnh.”

    Hạ Lan Thụy thâm trường ư vị nh́n chính nữ nhi ḿnh, sau đó cũng không quay đầu lại mà rời đi. Hạ Lan Phiêu thở dài một tiếng, nâng Tử Vi dậy, dùng nước lạnh làm tiêu bới đi vết sưng trên mặt nàng, đau ḷng hỏi: “Đau không?”

    “Nô tỳ không có việc ǵ, dù sao cũng đă quen rồi.” Tử Vi cười nhẹ, nắm chặt tay Hạ Lan Phiêu: “Nương nương, người ngàn vạn lần không nên phản kháng lăo gia! Người mỗi lần như vậy, thân đều đă sống không bằng chết, nô tỳ thật sự không đành ḷng…”

    “Ngươi yên tâm, ta sẽ không phản kháng hắn. Bởi v́, ta muốn sống.”

    “Vậy là tốt rồi… Nương nương, đêm nay Hoàng thượng sẽ chuẩn bị tiệc rượu mừng lăo gia trở về, người tham gia sao?”

    “Ta có thể lựa chọn đường sống sao?” Hạ Lan Phiêu nhẹ nhàng thở dài.

    “Không có.” Tử Vi thấp giọng nói: “Người nói không tham gia, Hoàng thượng cùng lăo gia cũng sẽ không bỏ qua cho người.”

    “Như vậy, hỏi ư kiến ta để làm ǵ?” Hạ Lan Phiêu cười khổ: “Trang điểm và chuẩn bị trang phục đi, Tử Vi. Vô luận đêm nay xảy ra chuyện ǵ, ta đều phải sống sót, sống v́ ḿnh.”

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #15
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.502
    Next Level: 0

    Chương 14: Tiệc tối

    Edit: MoonFace

    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com




    Ánh mặt trời chói chang chầm chậm lui dần, cả hoàng cung được ánh trăng hoa mỹ bao phủ khắp nơi. Hạ Lan Phiêu ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, tùy ư để Tử Vi đem đầu tóc nàng biến thành một búi kiểu cách mỹ lệ. Sau nàng thay Phượng bào, chỉ có Hoàng hậu mới có thể mặc đỏ rực, mi liễu lănh đạm, tại môi thoa một màu son anh đào. Tử Vi tỉ mỉ cài cả thảy sáu cây trâm đính kim phượng trên tóc nàng, từng cọng rũ xuống tiếp nối là một viên châu lớn, trong bóng tối phát ra dạ quang, mà dung mạo nàng không phải tuyệt sắc tuy vậy nhờ phục sức cũng có vài phần mềm mại cùng diễm lệ.


    “Nương nương, người hăy đứng lên xem, người rất đẹp nha.” Tử Vi cười tươi: “Sau này nô tỳ đều mỗi ngày giúp người thay y phục như vậy.”

    “Không cần.” Hạ Lan Phiêu chợt xúc động, bất an nói.

    “Tại sao?”

    “Phiền toái!” Tuy nói ta vốn cũng chẳng có uy nghi ǵ…

    Nếu như ta không phải nữ nhi nhà Hạ Lan, ta sẽ không phải làm Hoàng hậu của Tiêu Mặc, cũng sẽ không đứng giữa chốn phân tranh quyền lực này. Hạ Lan Thụy cư nhiên một thân nhung trang đột ngột xông vào hậu cung, thật đúng là hai nam nhân đều kiêu ngạo ngang ngược như nhau.

    Tuy nói không thích Tiêu Mặc, không thích Hạ Lan Thụy, nhưng đúng là bởi bọn họ ở thế bất lưỡng lập (thế đối kháng), mà lại cho ta cơ hội tồn tại cùng sống. Đối với việc như vậy cũng không thể quên, từ trước đến giờ, loại thân leo bám hay gian tế đều không có kết cục tốt đẹp, cho nên, ta thật sự là phải v́ tương lai chính ḿnh sau này mà quyết định…

    Hạ Lan Phiêu cùng Tử Vi đến tiệc tối tại Minh Nguyệt Lâu, vốn đă ca múa từ sớm. Các vũ nữ mặc y phục hồng nhạt trước đại điện múa may điêu luyện, khoe bày thân h́nh mềm mại cùng dung nhan tuyệt mỹ, hương thơm dịu nhẹ như lan, mị nhăn như tơ.


    Tối nay, Tiêu Mặc mặc long bào hoàng kim, đầu cũng đội một mũ miện hoàng kim, ngồi yên vị trên long ỷ cao, khuôn mặt b́nh tĩnh, khí vũ hiên ngang. Ở phía hai bên hắn, phân một chỗ ngồi riêng biệt cho Hạ Lan Thụy cùng Tiêu Nhiên, các ghế tiếp theo dựa theo thứ tự cao thấp của những quan c̣n lại mà sắp xếp, do bất đồng địa vị của đại thần rồi đến các vị thần tử trong triều, mà Tiêu Mặc an vị ngồi giữa mọi người, cao cao tại thượng. Từ hắn toát lên vẻ cao quư tựa thần tiên, làm cho người nh́n không tự chủ được mả cảm thấy kính sợ, kể cả Hạ Lan Phiêu.

    C̣n đối lập với vẻ chói sáng rực rỡ của Tiêu Mặc, ngồi thấp bên phải là Tiêu Nhiên, mặc trường bào một màu xanh nhạt, bên hông th́ mang noăn ngọc hai màu xanh trắng, càng toát ra vẻ tao nhă lịch sự. Mặc dù cùng Tiêu Mặc dung mạo đều như nhau, nhưng Tiêu Nhiên so với hắn lại có nhiều phần ôn nhu hơn, rồi theo đó mà chia nhỏ ra từng phần cho hắn.


    Hạ Lan Phiêu nh́n Tiêu Nhiên, nhớ tới trước hắn ôn nhu cẩn thận băng bó cho ḿnh, trong ḷng chỉ cảm thấy một cảm giác không tài nào nói nên lời. Mà đang lúc này, trước cửa thái giám nh́n thấy Hạ Lan Phiêu liếc mắt một cái, kêu lớn: “Hoàng hậu nương nương giá lâm!”

    Tiếng hô the thé như tiếng xé vải của thái giám trước cửa, không khỏi khiến Hạ Lan Phiêu cũng có chút thất thần. Bởi v́ yến tiệc này là v́ mừng Hạ Lan Thụy đánh bại Tề quốc mà cử hành tiệc rượu long trọng, cho nên cả cung điện trừ Hạ Lan Phiêu ra, cũng không có phi tử nào tham gia. Thấy Hạ Lan Phiêu đi đến, ánh mắt mọi người cũng dừng lại trên người Hạ Lan Phiêu, có soi xét, có kinh hăi, c̣n nhiều nữa mà cơ hồ che dấu không được chính là hèn mọn. Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng. Dưới ánh nh́n của mọi người, chỉ cảm thấy cả người cũng co quắp bất an. Nàng bất giác cúi đầu, mà Tiêu Mặc lại chú ư, đối với nàng mà mỉm cười, mang theo vài phần gần như sủng nịnh: “Phiêu nhi, lại đây ngồi cạnh Trẫm.”

    Phiêu…Phiêu…Phiêu nhi? Cẩu hoàng đế này từ lúc nào lại có cách gọi ta mập mờ như vậy? Hắn rốt cuộc có ư ǵ?

    Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy tóc gáy trong nháy mắt dựng thẳng lên, vẻ mặt cảnh giác. Mà Tiêu Mặc, dĩ nhiên đi xuống long ỷ, cười đi đến Hạ Lan Phiêu. Hắn mỉm cười nắm bàn tay nhỏ bé mà lạnh như băng của Hạ Lan Phiêu, cúi người, tại bên tai nàng nhẹ giọng nói: “Phiêu nhi, tay ngươi v́ sao lạnh như vậy?”

    Tại sao lạnh như vậy? Đó là bị ngài hù dọa có được hay không!

    “Ngồi vào bên người Trẫm.”

    Tiêu Mặc mỉm cười lôi Hạ Lan Phiêu đương ngây ra như phỗng trở về chỗ ngồi, ôm nàng vào long ỷ. Tất cả thần tử cũng không thể tin nổi nh́n Tiêu Mặc, mà trên khuôn mặt lạnh như băng của Hạ Lan Thụy từ từ hiện lên mỉm cười. Hắn chậm răi giơ lên chén rượu, tiếng xé gió như hồng chung: “Hoàng thượng sủng ái tiểu nữ như thế, thật sự là làm cho lăo phu cảm thấy yên ḷng.”

    Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nh́n ‘chồng’ và ‘cha’ ḿnh, chỉ cảm thấy chính ḿnh sẽ bị ánh mắt của bọn họ giết chết rồi. Mà đang lúc này, Tiêu Mặc đột nhiên cười ôm lấy thắt lưng của Hạ Lan Phiêu: “Phiêu nhi, nàng đói bụng không. Bây giờ dùng thức ăn, có được hay không?”

    Nha địa, đem cái tay lợn của ngươi bỏ ra! Hỗn đản!

    Hạ Lan Phiêu nổi giận đùng đùng trừng mắt nh́n Tiêu Mặc, dùng ánh mắt tỏ vẻ bất măn của ḿnh. Nhưng là, tức giận của nàng, bất măn của nàng dưới ánh mắt sâu ngun ngút của Tiêu Mặc trong nháy mắt bị hóa giải tan thành mây khói. Một loại sợ hăi, từ trong ḷng nàng nổi lên, mà nàng rốt cục phải cứng ngắc ngồi ở bên người Tiêu Mặc, một câu cũng không dám nói.

    Mắt thấy hoàng đế sủng nịch đối với Hạ Lan Phiêu vừa có tiếng xấu mà tư sắc lại b́nh thường, tất cả đại thần cũng lộ ra vẻ mặt “Ngoài bất hạnh, không dám biểu hiện”. Hạ Lan Phiêu biết rơ nam tử ngồi ở bên cạnh ḿnh vốn là có âm mưu, tuyệt đối sẽ không đột nhiên đối tốt với ḿnh. Hắn làm như vậy, hẳn là v́ hoà hoăn mâu thuẫn cùng Hạ Lan Thụy, tạm thời trấn an Hạ Lan Thụy. Nếu nói như vậy, vậy nàng tạm thời cùng hắn diễn trận này.


    “Dạ.” Hạ Lan Phiêu nhu thuận nói, cố nén ác tâm từ nội tâm, thuận theo rúc vào trong ḷng Tiêu Mặc. Nhưng là, Tiêu Mặc không giật ḿnh như nàng dự liệu, mà là thuận thế ôm lấy nàng, yêu thương nh́n nàng: “Nếu Phiêu nhi đói bụng, bây giờ bắt đầu thưởng thức thức ăn.”

    V́ vậy, mỹ thực giống như thủy triều ồ ạt dâng lên trước mặt mọi người, các vị đại thần cũng bắt đầu chuyên tâm nhập tiệc. Cả đại điện lần lượt thay đổi, hào khí vừa nhiệt liệt mà ấm áp. Hạ Lan Phiêu mắt thấy cha cùng chồng rốt cục đă không c̣n tản ra sát khí dọa người, vô thức thở phào nhẹ nhơm. Nàng đang suy nghĩ chính ḿnh nên lấy bệnh ǵ để thoát thân ǵ mới tốt, Tiêu Mặc đột nhiên tại bên tai nàng ôn nhu nói: “Phiêu nhi, v́ sao nàng không ăn ǵ? Là thức ăn không hợp khẩu vị sao?”

    Không phải thức ăn không hợp khẩu vị, là nh́n thấy lăo nhân gia ngài nên cái ǵ cũng ăn không vô!

    “Thức ăn rất ngon miệng, nhưng thần thiếp hôm nay không có hứng thú.” Hạ Lan Phiêu vội vàng mỉm cười: “Đa tạ Hoàng thượng quan tâm.”

    “Không hứng thú ăn thức ăn, vậy nếm thử hạt sen ngân nhĩ đi. Trẫm giúp ngươi ăn”

    Tiêu Mặc sủng nịch cầm th́a, múc một th́a hạt sen đưa đến bên môi Hạ Lan Phiêu. Hạ Lan Phiêu cả kinh, vừa định cự tuyệt, nhưng lại nh́n thấy đôi mắt tràn đầy ư tứ hàm xúc cảnh cáo của Tiêu Mặc, nàng trong ḷng cả kinh, vô thức hé miệng, thuận theo nuốt th́a hạt sen vào trong bụng, Tiêu Mặc rốt cục mỉm cười.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #16
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.502
    Next Level: 0

    Chương 15

    Edit: MoonFace

    nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/



    Thích khách




    “Thật thông minh.” Tiêu Mặc cùng cười.

    Tiêu Mặc tươi cười quả là chói mắt như vậy, tuấn mỹ như vậy, tựa hồ bao hàm thâm t́nh vô hạn. Nhưng là, Hạ Lan Phiêu lại không bị sự tươi cười của hắn mà đến nỗi mê hoặc, chỉ cảm thấy cả thân thể đều bị hóa thạch. Nàng rất muốn việc cớ rồi đi trước, Tiêu Mặc lại đi trước một bước: “Một lát sẽ có tiết mục biểu diễn của một dị nhân từ Tây Vực, Phiêu nhi nhất định thích.”


    “Dị nhân biểu diễn?” Hạ Lan Phiêu vô thức hỏi.

    “Đúng vậy.” Hạ Lan Thụy khôi phục thần sắc, sang sảng cười lớn: “Dị nhân đó, vốn là lăo phu sau khi đánh bại Tề quốc, trong lúc trên đường về nước vô t́nh gặp phải, mỗi người người đều mang tuyệt kỹ. Lăo phu đem bọn họ hiến cho Hoàng thượng, hy vọng có thể giúp Hoàng thượng giải trừ ưu tư buồn bực.”

    “Hạ Lan Thừa tướng có tâm như thế, thật sự là phúc của quốc gia.” Tiêu Mặc đạm đạm cười mếu: “Như vậy, hăy mời bọn họ lên đi.”

    Theo đó một đoàn kĩ nghệ trang phục diễm lệ đi đến, Hạ Lan Phiêu trong nháy mắt quên mất người ngồi bên cạnh ḿnh chính là một ác ma, chuyên tâm xem buổi diễn tạp kỹ cổ đại. Kỳ thật, bọn họ biểu diễn cũng chỉ b́nh thường như nuốt kiếm, quay quay những cái đĩa trên cao, nhưng đối với các đại thần mà nói đă lại là mới mẻ đến cực điểm. Mọi người đều đều phát ra một tiếng thán sợ hăi, chỉ có Hạ Lan Phiêu từ từ cảm thấy nhàm chán. Nàng nhẹ nhàng ngáp một cái, bắt đầu quan sát mấy nghệ nhân trang phục diễm lệ cùng gương mặt rám nắng, nào ngờ bất giác lại bị một thanh y nam tử, khuôn mặt đầy vẻ b́nh tĩnh hấp dẫn.


    Người nam nhân nọ dáng người rất cao, trên mặt chằng chịt những vết thương đáng sợ, cũng khiến người khác không tài nào thấy rơ khuôn mặt chân thật của hắn. Hắn b́nh tĩnh biểu diễn màn phun lửa, khiến cho bốn phía một phen nín thở, Tiêu Mặc cũng có vẻ hứng thú. Mà hắn, dĩ nhiên chậm răi đi tới Tiêu Mặc, quỳ rạp xuống đất: “Hoàng thượng, tiểu nhân có biết một tṛ pháp được truyền thụ từ tổ tiên, có thể làm biến mất người sống, không biết Hoàng thượng có hứng thú hay không?”

    “Thật sự?” Tiêu Mặc có vẻ hăng hái bừng bừng: “Như vậy hăy thử cho Trẫm xem.”

    “Xin mời Hoàng thượng cho phép tiểu nhân tiến lên, biểu diễn trước mặt hoàng thượng.”

    “Chuẩn tấu.” Tiêu Mặc dứt khoát nói.

    V́ vậy, thanh y nam tử trong tay cầm một miếng vải đen, chậm răi đi đến Tiêu Mặc, cách xa hắn mười bước sau lại đứng yên tại chỗ. Hắn dùng miếng vải đen đem chính ḿnh quấn quanh người, thổi một tiếng huưt, sau đó chính giữa cung điện đột nhiên tràn ngập một trận sương khói. Giữa làn sương khói, thanh y nam tử biến mất, trên mặt đất chỉ c̣n lại có một miếng vải đen. Mọi người ở đây những tưởng hắn đang biểu diễn liền vỗ tay khen ngợi, thanh y nam tử không biết từ chỗ nào liền nhảy lên đi tới, phi thân hướng về Tiêu Mặc phóng thẳng. Mà trong tay hắn, hiện đang cầm một trường kiếm cùng hàn quang bắn ra tứ phía.



    Song kiếm hợp bích





    “Cẩn thận!”

    Không biết là tiếng ai thét kinh hăi, cả đại điện cũng đă hoảng loạn cả lên. Hạ Lan Phiêu thật không ngờ, nh́n Tiêu Nhiên nho nhă cư nhiên có kiếm thuật cao siêu như thế, đấu kiếm với thích khách nh́n hoa cả mắt. Nhưng là, tuy vốn là như thế, ngay cả Hạ Lan Phiêu không biết vơ công cũng nh́n ra hắn đang dần dần rơi xuống thế hạ phong.

    Tiêu Nhiên cẩn thận! Ngươi không thể thua, càng không thể chết! Cố gắng lên, cố gắng lên!

    Hạ Lan Phiêu khẩn trương bắt lấy ống tay áo Tiêu Mặc, không rời mắt nh́n chằm chằm Tiêu Nhiên. Thích khách kia vơ nghệ cực kỳ cao cường, một Tiêu Nhiên, ngoài ra c̣n mười mấy tên thị vệ mới có thể miễn cưỡng cùng hắn đánh ngang tay. Mọi người ở đây cũng lo sợ không thôi, Hạ Lan Thụy đột nhiên cũng gia nhập chiến đấu.

    Lúc này Hạ Lan Thụy cùng Tiêu Nhiên hợp lực thế công hạ, thích khách dần dần rơi xuống hạ phong, cánh tay cũng bị Tiêu Nhiên dùng kiếm đả thương.


    “Không nghĩ tới ở Đại Chu cư nhiên lại gặp đối thủ có vơ nghệ cao cường như thế.” Thanh y nam tử nắm chặt lấy cánh tay bị thương, mặt mang nét cười: “Hoàng đế, ta sẽ trở lại. Lần sau, ngươi sẽ không gặp vận tốt như vậy nữa đâu.”

    Thanh y nam tử nhặt lên trên mặt đất miếng vải đen, ở giữa một mảnh sương khói trước mắt bao người lần nữa biến mất. Tất cả thị vệ cũng đuổi theo, mà các đại thần quỳ xuống đất khẩn cầu Hoàng thượng tha thứ ḿnh hộ giá không chu toàn. Mà Tiêu Mặc, trực tiếp đi tới trước mặt Hạ Lan Thụy, mỉm cười nói: “Nhờ có Thừa tướng cùng Hoàng thúc, nếu không Trẫm đă sớm đổ máu rồi.”

    “Vi thần không dám.” Hạ Lan Thụy thoáng cứng người nói, sau thần sắc cũng dần khôi phục rất nhanh: “Do sơ suất của vi thần, mới dẫn theo thích khách vào cung, mong Hoàng thượng thứ tội.”

    “Hạ Lan Thừa tướng nhật lư vạn ky (một ngày đi vạn dặm), ngẫu nhiên có điều sơ sẩy cũng là b́nh thường.”

    Một trận trầm mặc trôi qua. Tiêu Mặc trên mặt tuy vẫn mỉm cười, nhưng ư tứ trách cứ hàm xúc rất rơ ràng. Hạ Lan Thụy cả người chấn động, rốt cục khó khăn nói: “Vi thần tuổi tác đă cao, sợ rằng không thể tiếp tục hưởng hoàng ân. Xin Hoàng thượng phê chuẩn cho vi thần từ quan dưỡng lăo.”


    Dưỡng lăo? Phụ thân lăo nhân gia a, sắc mặt ngài vẫn hồng nhuận như vậy mà muốn dưỡng lăo? Chẳng nhẽ sợ rằng lần này đă dám dẫn sói vào nhà, gây nên họa lớn, chỉ c̣n cách tự trừng phạt ḿnh ! Lại nói tiếp, phụ thân thật đúng là thông minh…

    “Vậy sao được! Thừa tướng vốn là trụ cột của Đại Chu, Thừa tướng đi, triều đ́nh này không phải rối loạn cả rồi sao!”

    “Lư đại nhân nói đúng vậy”

    “Hạ Lan Thừa tướng, ngài vạn nhất không thể từ quan dưỡng lăo!”

    Mắt thấy cả đám đại thần đồng loạt lên tiếng, đều cầu t́nh v́ Hạ Lan Thụy, sắc mặt Tiêu Nhiên không khỏi phát lạnh. Ánh mắt hắn chậm răi nh́n quét các tâm phúc của Hạ Lan Thụy, trên mặt Tiêu Mặc trở lại là một mảng b́nh tĩnh: “Trẫm không cho phép…. Thừa tướng, Trẫm không cho phép ngươi trở về dưỡng lăo. Triều đ́nh quốc sự bận rộn, Trẫm vẫn cần Thừa tướng giúp đỡ nhiều hơn”

    “Lăo phu không dám!”

    Hạ Lan Thụy hướng Hoàng thượng vừa chắp tay, lại vừa khôi phục xưng hô “lăo phu”. Hạ Lan Phiêu đối với việc tranh quyền đoạt thế thật sự không có hứng thú, cố ư bày bộ dáng sợ hăi: “Hoàng thượng, thần thiếp thân thể có chút không khỏe, nghĩ muốn sớm về tẩm cung, liệu có thể chứ?”

    “Nàng vừa năy cũng bị hù dọa rồi sao? Vậy hăy về đi.”

    Mắt thấy Tiêu Mặc cho phép, Hạ Lan Phiêu trong ḷng cũng thả lỏng. Mà Tiêu Mặc, tiếp tục chậm răi nói: “Hoàng hậu cứ về cung nghỉ ngơi trước, Trẫm sẽ tới tâm sự với Hoàng hậu.”

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #17
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.502
    Next Level: 0

    Chương 16

    Edit: MoonFace

    Nguồn: http://mannguyetyenlau.wordpress.com/




    Lục soát cung




    Cái ǵ?

    Hạ Lan Phiêu mặt đỏ lên, bất giác liếc sang Tiêu Nhiên một cái. Hạ Lan Thụy rốt cuộc mặt cũng lộ rơ nét cười hoan hỉ, mà mặt Tiêu Nhiên tựa hồ lại có chút tái nhợt. Hạ Lan Phiêu cứ như vậy nh́n Tiêu Nhiên, cái đầu trống rỗng đă bị Tử Vi kéo đi, thân thể cứng ngắc, tựa hồ cũng không thuộc về ḿnh rồi.

    Có lầm hay không! V́ nể mặt ngươi bị hành thích mà tâm t́nh đâm ra bối rối, v́ nể mặt ngươi cùng lăo cha ta khẩn trương tái thiết quan hệ, ngươi thật không tiếc hy sinh thân thể “trong sạch” của ḿnh? Tiêu Mặc, ngươi thật vĩ đại! Nhưng ngươi có hay không nghĩ tới cảm nhận của ta?


    Hạ Lan Phiêu ngơ ngác mềm nhũn ngồi trong kiệu, trong ḷng vốn là hy vọng từ Minh Nguyệt Lâu đến Phượng Minh Cung đi cả đời cũng không đến. Sắc mặt nàng tái nhợt, rất muốn cười, nhưng cũng rất muốn khóc.

    Thật trốn không thoát sao? Mặc dù Hạ Lan Phiêu cũng không ngại cùng một nam xa lạ phát sinh quan hệ, nhưng tiếc ta lại không phải nàng! Ta rốt cuộc phải thế nào mới có thể danh chính ngôn thuận cự tuyệt Tiêu Mặc, cự tuyệt kẻ trượng phu trên danh nghĩa kia? Ta thật sự không nghĩ sẽ nhanh như vậy đă cùng nam nhân xa lạ đó phát sinh quan hệ…

    Trong không gian chật hẹp đến khó thở, Hạ Lan Phiêu gắt gao cuộn ḿnh lại, chờ đợi vận mệnh vô định kia, sớm đă rơi lệ đầy mặt. Tại sao khi biết sẽ được chọn thị tẩm, ta lại vô thức nh́n hắn? Ta, thật sự rất hy vọng hắn không biết chuyện này…

    Ngay lúc Hạ Lan Phiêu suy nghĩ lung tung, ngoài cửa, nàng đột nhiên nghe được tiếng Tử Vi có chút tức giận trách mắng, cũng nghe được vài thanh âm nam tử thấp giọng nói.

    “Chuyện ǵ xảy ra?”

    Hạ Lan Phiêu lẳng lặng đẩy cửa, xuất hiện trước mặt mọi người. Vừa thấy Hạ Lan Phiêu tiến đến, trong viện bọn thị vệ đều hướng nàng quỳ xuống, đội ngũ chỉnh tề. Nàng dùng ánh mắt nghi hoặc nh́n Tử Vi, Tử Vi mặt liền đỏ lên giải thích: “Nương nương, mới vừa rồi Hoàng thượng bị hành thích, đám cẩu nô tài này không bắt được thích khách, ngược lại c̣n muốn lục soát Phượng Minh cung, thực không đem nương nương để vào mắt!”

    “Nô tài không dám!” Một người trông có vẻ như thủ lĩnh thị vệ chắp tay nói: “Thích khách hành thích hoàng thượng hiện không biết tung tích đâu, tiểu nhân chỉ sợ hắn đối với nương nương bất lợi!”

    “Vậy sao? Vậy cứ lục soát cung đi.” Hạ Lan Phiêu hào phóng cười: “Nếu không bổn cung cũng ăn không ngon ngủ không yên”

    Loạn đi, nháo đi, náo loạn càng lớn càng tốt! Như vậy, tối nay sẽ rất bừa bộn, Tiêu Mặc sẽ không thể đến đây ngủ! Ta thực muốn được lục soát cung!


    Hạ Lan Phiêu hiện ra vẻ mặt chờ đợi tùy ư để bọn thị vệ đem tẩm cung nàng, trừ pḥng ḿnh lục soát vài lần, nhưng tiếc bọn hắn cũng không t́m ra cái ǵ. Bọn thị vệ chỉnh tề rời đi, Hạ Lan Phiêu vội vàng giữ lại: “Như thế nào nhanh như vậy đă đi rồi? Nói không chừng thích khách chính là tại Phượng Minh Cung! Nếu không, bổn cung cùng các ngươi lục soát lại? Đừng có đi!”

    “Nương nương, người cũng cần nghỉ ngơi một lúc.” Tử Vi thấp giọng nói: “Hoàng thượng một lát sẽ đến, người nên thay y phục.”

    “Biết rồi.” Hạ Lan Phiêu tâm phiền ư loạn nói: “Ngươi đi xuống đi.”

    Trong Phượng Minh cung trống trải tịch mịch, Hạ Lan Phiêu cởi bỏ Hậu phục lộng lẫy, khoác vào một bộ dục bào màu vàng. Nàng tắm rửa sạch sẽ, mái tóc bồng bềnh cứ vậy mà để xơa loạn xuống bờ vai, từ người cũng tỏa ra hương quyến rũ động ḷng người. Nàng yên lặng ngồi trước bàn trang điểm, lẳng lặng đợi nam nhân kia đến, đợi vận mệnh tăm tối, trong ḷng tràn đầy một mảnh buồn bă.

    “Hạ Lan tiểu thư, ngươi sao lại sợ hăi?”

    Đột nhiên lại vang lên thanh âm một nam tử xa lạ, mà lúc này, nàng cũng ngửi thấy được một cỗ khí đầy mùi máu tanh từ người lạ mặt kia. Hạ Lan Phiêu kinh ngạc nh́n vào gương đồng. Th́ ra chính là nam tử can đảm dám hành thích hoàng thượng đang cầm chủy thủ (dao găm, đoản kiếm) đặt lên cổ nàng, lạnh lẽo thấm vào xương.

    “Ngươi muốn ǵ?” Hạ Lan Phiêu tỉnh táo hỏi.

    “Chủ nhân, chẳng lẽ ngươi không nhận ra ta sao?” Nam tử mỉm cười hướng trên khăn bịt mặt, bỏ đi lớp da người mỏng ngụy trang để lộ ra dung nhan phong hoa tuyệt đại: “Ta t́m ngươi đến khổ.”



    Hạc Minh



    Đôi mắt phượng quen thuộc, gương mặt xinh đẹp quen thuộc, nụ cười hồ ly gian trá quen thuộc! Là hắn! Nam tử đầu tiên ta nh́n thấy sau khi xuyên qua! Nhưng, tại sao hắn lại là thích khách, c̣n nữa, tại sao lại xuất hiện trong pḥng ta?

    Ông trời ơi, Hạ Lan Phiêu này cũng lợi hại quá rồi! Đến cả sát thủ lợi hại như vầy cũng là nam sủng của nàng, nàng rốt cuộc có thế lực như thế nào? Chuyện thật sự là càng ngày càng phức tạp rồi!

    “Chủ nhân quả vẫn xinh đẹp như trước đây.” Bàn tay của nam tử lướt qua đôi vai thon gầy của Hạ Lan Phiêu: “Chủ nhân như vậy, thật sự là làm cho Hạc Minh khó có thể tự kềm chế.”

    “Ngươi… Không nên xằng bậy! Nơi này là Hoàng cung!”

    “Ta biết đây là Hoàng cung.”

    “Ngươi tới đây làm cái ǵ?” Hạ Lan Phiêu đương nhiên sẽ không cho rằng hắn t́m đến muốn cùng ḿnh tiếp tục gian t́nh như trước: “Ngươi tại sao muốn ám sát hoàng đế?”

    “Tiểu Hạ Lan, hỏi vấn đề này thật ngốc.” Hạc Minh lay động ánh mắt: “Ngươi biết ta là một sát thủ, chỉ nhận tiền không nhận người. Có người trả tiền lệnh cho ta giết Tiêu Mặc, th́ ta phải đi giết hắn. Nếu tiểu Hạ Lan muốn ta giết người, ta có thể chiết khấu bớt tám phần a” (giảm bớt 80%)


    “Ta không có việc ǵ đi t́m ngươi thuê giết người làm ǵ! Không đúng, ngươi cùng những người khác không phải đều bị cha ta xử tử rồi sao? Ngươi như thế nào c̣n sống?”

    “Bởi v́ ta không nỡ rời ngươi mà đi, Hạ Lan chủ nhân à.” Hạc Minh vừa cười vừa nói:

    “Ngươi nói thật hay!” Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy cả cơ thể cũng cứng lại.

    “Thật, bởi v́ ta không thể rời ngươi.” Hạc Minh nghiêm túc nh́n Hạ Lan Phiêu: ” Nếu muốn đáp ứng mệnh lệnh phục tùng tiểu Hạ Lan một năm, ta chỉ có thể giải quyết thị vệ Hạ Lan lăo gia phái tới, bảo vệ tánh mạng nhỏ bé này. Nhưng là, một năm sau, tiểu Hạ Lan nhất định phải cẩn thận nha~~~ bởi ta là người luôn nhớ rất rơ kẻ địch~~~~ “

    Cái ǵ? Hạc Minh có cảm t́nh với ta là bị ta ép buộc! Hạ Lan Phiêu ơi là Hạ Lan Phiêu, rốt cuộc ngươi đă làm như thế nào để uy hiếp được sát thủ đệ nhất này? Ngươi đắc tội với hoàng đế, đắc tội với phụ thân, vừa lại đắc tội với sát thủ, ngươi thật đúng là không sợ chết…

    “Vậy c̣n những người khác?” Hạ Lan Phiêu nhớ tới khi ḿnh xuyên qua trên giường c̣n có thấy ba mĩ nam tử nữa: “Bọn họ cũng đi sao?”


    “Đă chết.” Hạc Minh thản nhiên nhún vai: “Bọn họ quá yếu.”

    “Ngươi đă vơ nghệ cao cường, tại sao không cứu bọn họ?” Hạ Lan Phiêu trong ḷng không hiểu sao thấy đau xót, kinh ngạc hỏi.

    “Trời ạ, tiểu Hạ Lan cư nhiên lại không nỡ tàn nhẫn với nam sủng?” Hạc Minh cười: “Tiểu Hạ Lan b́nh thường cũng xử tử không ít nam thất sủng, c̣n đánh bọn họ không ít a~~~”

    “Ha ha, thật sự sao… Hạc Minh, ngươi trốn tới đây làm ǵ? Ngươi không sợ bị phát hiện sao?”

    “Bởi v́ nơi này an toàn à. Tiểu Hạ Lan vốn là Hoàng hậu, người b́nh thường cho dù lục soát cung có nói cũng không ai dám lục soát tẩm cung, vừa đúng lúc cho ta chỗ ẩn thân.”

    “Ngươi thật sự từ lúc nào bắt đầu theo ta?”

    “Để tránh gặp chuyện không may, ta nhân tiện trốn dưới đáy kiệu, đi theo tiểu Hạ Lan tới Phượng Minh Cung. Lại nói tiếp, Hạc Minh ta, cùng Phượng Minh cung quả là có duyên…” Hạc Minh điềm nghiêm cười nói.

    Quả nhiên là như vậy ! Nguyên lai hắn đă sớm tính kế tốt lắm! Muốn gán cho ta thành kẻ che giấu phạm nhân!
    Hạ Lan Phiêu thở dài một tiếng, đầu đau đến muốn nứt ra nh́n Hạc Minh, rốt cục cuối cùng cũng hỏi được một vấn đề: “Kế hoạch của ngươi cũng tốt lắm……nhưng mà, có một điều ngươi không thể ngờ tới.”

    “Là ǵ?” Hạc Minh nhíu đôi mi xinh đẹp.

    “Hoàng đế hôm nay sẽ đến chỗ ta. Ngươi có nghĩ nếu bây giờ hắn thấy ngươi, ta nên nói ngươi là thích khách, hay nên nói ngươi là gian phu của ta?”

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #18
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.502
    Next Level: 0

    Chương 17

    Edit: MoonFace

    nguồn:http://mannguyetyenlau.wordpress.com/



    Hoàng thượng qua đêm




    Đến đây, tới phiên Hạc Minh ngẩn người. Hắn có chút không tin nh́n Hạ Lan Phiêu, bởi v́ mất màu quá nhiều mà trên khuôn mặt tái nhợt tràn đầy ư cười lạnh như băng: “Hoàng đế qua đêm chỗ ngươi? Không thể.”

    “Tất cả đều có thể.” Hạ Lan Phiêu lo lắng thở dài, nghiêm mặt nói: “Lấy thân thủ của ngươi bây giờ, có thể hay không chạy ra hoàng cung?”

    “Không được.”

    “Tại sao?” Đó chính là không thể mang ta đào tẩu rồi?

    “Ta bị thương không nhẹ, nếu bị người khác phát hiện, e chỉ có thể hai tay chịu trói. Cho nên, với vết thương hiện tại đào tẩu vốn là không có khả năng, mang ngươi cùng đào tẩu càng không thể.” Hạc Minh nh́n vết máu nói.
    “Được rồi, vậy ngươi có thể đi.” Hạ Lan Phiêu rầu rĩ nói.

    “Ngươi nghĩ ta sẽ đi sao?” Hạc Minh mỉm cười tay lau sạch trường kiếm: “Nhưng ta là không nỡ để tiểu Hạ Lan xinh đẹp động ḷng người ở đây. Ta…”


    Hạc Minh không nói ǵ thêm nữa. Bởi, hắn nhạy cảm nghe được có người đang đi tới Phượng Minh cung. Hắn nhanh chóng cùng Hạ Lan Phiêu trao đổi qua ánh mắt, mà Hạ Lan Phiêu vội vàng kéo hắn nhét vào tủ quần áo cạnh giường.

    “Ngươi trốn ở chỗ này, không được lên tiếng! Nhớ kỹ, mặc kệ xảy ra cái ǵ, cũng đừng đi ra! Nếu không chúng ta chết không có chỗ chôn!”

    “Hảo.”


    Có lẽ bị sự khẩn trương của Hạ Lan Phiêu lây lan sang, Hạc Minh vội nghe lời trốn vào tủ quần áo, thở ra một hơi cực nhẹ. Thái giám ngoài cửa lớn tiếng hô “Hoàng thượng giá lâm”, Tiêu Mặc quả nhiên vào pḥng Hạ Lan Phiêu.

    “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng!”

    Hạ Lan Phiêu hít sâu một hơi, quỳ xuống trước mặt Tiêu Mặc. Tiêu Mặc nh́n Hạ Lan Phiêu rất kĩ, h́nh như c̣n liếc mắt một cái về phía tủ quần áo, thật lâu không nói ǵ. Ngay lúc Hạ Lan Phiêu lo lắng đến độ trái tim cũng muốn nhảy khỏi ngực, Tiêu Mặc một tay ôm lấy nàng, b́nh tĩnh nói: “Đă để Hoàng hậu đợi lâu.”

    “Không lâu không lâu! Không, ư thần thiếp thực ra là… Hoàng thượng hôm nay đă kinh hoàng, hay là tạm thời nên sớm nghỉ ngơi một chút.”

    “Nếu Hoàng hậu đă không chờ được, như vậy Trẫm cũng đáng được ‘tạm thời sớm nghỉ ngơi’ rồi.”

    Tiêu Mặc cố ư hiểu lầm lời nói Hạ Lan Phiêu, ôm lấy Hạ Lan Phiêu ngồi xuống cuối giường. Trên khuôn mặt hắn nh́n không ra một tia tâm t́nh, nhưng trong mắt tựa hồ lại có chút mơ hồ tức giận.


    Hạ Lan Phiêu cả người run lên, lại ngă vào bộ ngực cường tráng của Tiêu Mặc, nhận thức một loại cảm giác xa lạ của đàn ông, làm cho người ta mặt đỏ tim rung bất chấp mà lao đến. Hạ Lan Phiêu nghĩ muốn giăy giụa xuống đất, lại bị Tiêu Mặc vững vàng đặt trên giường. Ngồi giữa giường, Tiêu Mặc người cúi xuống nh́n vẻ mặt kinh hoảng thất thố Hạ Lan Phiêu, êm ái nói: “Hoàng hậu, mấy ngày trước Trẫm lạnh nhạt ngươi, đêm nay nhất định hảo hảo bồi thường.”

    Bồi thường cái đầu quỷ nhà ngươi! Mỗi lần gặp mặt, ngươi không phải cắn ta th́ suưt bóp chết ta, bây giờ giả bộ ôn nhu chăm sóc cái ǵ chứ?

    “Hoàng thượng, hôm nay thần thiếp thân thể có chút không khỏe…” Hạ Lan Phiêu đá đá chân, nói dối: “Cái kia, người hay là trở về đi…”

    “Vậy sao?” Tiêu Mặc đùa bỡn vuốt mái tóc dài mượt của Hạ Lan Phiêu: “Hoàng hậu sắc mặt hồng nhuận, thoạt nh́n bộ dáng không giống như ngă bệnh. Hay là, ngươi không hy vọng Trẫm đến?”

    “Như thế nào, như thế nào lại có thể?”

    “Vậy, bắt đầu đi.”

    Tiêu Mặc hơn nửa người nằm đè lên trên Hạ Lan Phiêu, tay cũng luồn vào trong quần áo nàng. Hắn thuần thục kéo, áo ngoài Hạ Lan Phiêu bị cởi bỏ, lộ ra chiếc yếm màu đỏ tươi. Tay Tiêu Mặc nhẹ nhàng nắn lấy bộ ngực chưa phát dục hoàn toàn, nhẹ giọng nói: “Cứng như đầu gỗ. Chẳng lẽ nam sủng c̣n chưa dạy ngươi lấy ḷng nam nhân như thế nào sao?”


    Từ trên người Tiêu Mặc thản nhiên tỏa ra mùi hoa sen thơm mát, c̣n trộn lẫn mùi rượu anh đào dịu nhẹ, tạo nên một hương thơm ḱ dị lại không khỏi khiến ḷng người mê đắm. Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn do uống rượu mà có chút phiếm hồng, hai tṛng mắt cũng hiện ánh thâm thúy mê ly. Hắn nhẹ nhàng cười, ngậm lấy vành tai Hạ Lan Phiêu, không ngừng mút vào, khẽ cắn. Mặc dù nội tâm Hạ Lan Phiêu cực ḱ kháng cự tên nam nhân này, nhưng thân thể hắn không ngừng khiêu khích. Càng không tự chủ được, chỉ cảm thấy ngày càng nóng, tựa hồ chờ đợi và v.v…..phát sinh.




    Bắt buộc



    “Đừng…”

    Vô lực phản kháng, nam nhân này khiến toàn thân nàng nóng bức.

    Tiêu Mặc lạnh lùng cười, ôn nhu vừa rồi liền biến mất, thay vào chỉ c̣n dă thú thô bạo. Hắn một tay xé xiêm y của Hạ Lan Phiêu, cuồng nhiệt hôn lên đôi môi, mút vào đầu lưỡi của nàng, không ngừng khơi dậy lửa t́nh trong nàng. Khao khát. Nụ hôn của hắn làm cho Hạ Lan Phiêu đầu óc trống rỗng, thân thể cũng cứng đờ. Nàng rất muốn đẩy nam nhân như ác ma này ra, nhưng thân thể mềm mại không nghe lời. Mà nàng, rốt cục phải dùng hết nội lực mà hô to: “Cứu mạng…”


    Tủ quần áo đột nhiên mở toang. Hạc Minh mỉm cười nh́n đôi nam nữ đang làm chuyện nóng bỏng, vẻ mặt hờ hững.

    Hạc Minh? Ngươi tại sao lại ra đây? Nha, đừng dùng ánh mắt như vậy nh́n ta! Ta biết ta… rất bẩn…

    Hạc Minh lẳng lặng đứng trước giường nh́n Hạ Lan Phiêu cùng Tiêu Mặc, khắp nơi tràn ngập một mùi ám muội, trên mặt hay là mang theo nụ cười thường trực. Hắn giương mắt nh́n kỹ, Hạ Lan Phiêu bất giác lấy chăn mền che lấp thân thể chính ḿnh, trong ḷng tràn đầy khuất nhục. Mà Tiêu Mặc, lại thản nhiên để lộ nửa thân trần, mỉm cười với Hạc Minh: “Tại sao muốn ám sát Trẫm?”

    Xin chú ư! Tên cẩu hoàng đế Tiêu Mặc này không phải dùng câu “Ngươi là ai?” “Ngươi như thế nào hội ở chỗ này?” …để hỏi, lại trực tiếp hỏi hắn tại sao muốn giết ḿnh! Hắn làm thế nào nhận ra Hạc Minh đang dịch dung? Hay, hắn chỉ là thấy Hạc Minh bị thương, cố ư muốn thử ḍ xét hắn? Hạc Minh, người ngàn vạn lần đừng có thừa nhận nha!


    “Ám sát ngươi?” Hạc Minh quả nhiên giả ngu: “Tại sao muốn ám sát ngươi?”

    “Trẫm muốn lí giải xem ai là kẻ đứng sau màn. Chỉ là, ngươi bị thương không nhẹ, hẳn là không thể đào tẩu. Nếu vậy, Trẫm có thể gọi thị vệ đến bắt ngươi, rổi từ từ tra hỏi. Thiên lao của Trẫm có hai trăm bốn mươi h́nh cụ, luôn luôn có thứ có thể khiến ngươi mở miệng.”

    Nghe Tiêu Mặc nói, khiến Hạc Minh nheo nheo hai mắt, lần đầu tiên hắn cảm thấy cái cảm xúc muốn giết người mà không cần “thu phí” này. Hắn thấy phẫn nộ, có thể là bởi Tiêu Mặc quá mức nhàn nhạt nói, có thể là bởi ḿnh coi trọng nhiệm vụ này, hay là bởi, Hạ Lan Phiêu hô “Cứu mạng” …

    “Buông nàng ra” Hạc Minh chỉ vào Hạ Lan Phiêu: “Nàng không muốn, ngươi không thể bắt buộc nàng.”
    “Hảo.”

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

+ Trả lời
Trang 2/2 ĐầuĐầu 1 2

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh