share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 1/3 1 2 3 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 28

Chủ đề: ♥ Yêu đôi môi em - Mộc Khinh Yên (FULL)

  1. #1
    Mong - Thả u uất lên trời cao
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    59.602
    Next Level: 0

    ♥ Yêu đôi môi em - Mộc Khinh Yên (FULL)

    ♥ Nguồn: vanvietbooks

    Yêu đôi môi em - Mộc Khinh Yến



    Lạc Tiểu Phàm là một cô gái từng bị tổn thương v́ t́nh yêu, cô dùng tiền để mua vui với t́nh một đêm, để tạm biệt t́nh yêu đă từng khiến cô đau khổ.
    Lâm Nam Vũ là một anh chàng đào hoa thích dùng tiền cho những mối t́nh một đêm. Anh đă vô t́nh trở thành nhân vật chính mà Lạc Tiểu Phàm lựa chọn để tạm biệt t́nh yêu của ḿnh, ḷng tự trọng của Lâm Nam Vũ bị tổn thương sâu sắc.

    Lạc Tiểu Phàm bản tính phóng khoáng, tính t́nh đanh đá, c̣n Lâm Nam Vũ lại là anh chàng đa t́nh, đi đến đâu cũng để lại vài mối t́nh ở đó, cả hai người đều căm ghét nhau. Họ gặp lại nhau hết lần này đến lần khác. Những cuộc chiến bắt đầu... . Khi hai người hiểu về nhau hơn th́ họ phát hiện ra, trái tim họ cũng đang hướng về nhau…
    Nhưng Lâm Nam Vũ đă có vợ chưa cưới là Triệu Tiểu Mạn, khi cô biết Lâm Nam Vũ yêu người con gái khác, nổi giận lôi đ́nh, cùng anh trai ḿnh tạo ra hiểu lầm để chia tách Lâm Nam Vũ và Lạc Tiểu Phàm. Thời gian đă rèn giũa anh thành một người đàn ông trầm tĩnh và chín chắn…
    Mấy năm sau, cuối cùng Lâm Nam Vũ cũng gặp lại Lạc Tiểu Phàm, khi đó cô đă có một đứa con nhỏ…

    Giới thiệu về tác giả:
    Mộc Khinh Yên, nữ nhà văn trẻ thuộc thế hệ 8x, thuộc cung Song Ngư, giỏi cả văn lẫn vơ, đă xuất bản hai cuốn tiểu thuyết: " Nhặt được t́nh yêu bên đường" và "Cám dỗ t́nh yêu"
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #2
    Mong - Thả u uất lên trời cao
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    59.602
    Next Level: 0

    Yêu đôi môi em

    Mộc Khinh Yến




    MỞ ĐẦU

    Khách sạn California.
    On a dark desert highway, trên con đường hoang vắng tối tăm,
    Cool wind in my hair, cơn gió lạnh lùa vào tóc tôi.
    Warm smell of colitis, mùi cỏ gai ấm áp
    Rising up through the air, bao phủ khắp không gian.
    Up ahead in the distance, ngẩng đầu lên nh́n về phía xa.
    I saw a shimmering light, tôi thấy một ánh đèn yếu ớt.
    My head grew heavy my sight grew dim, đầu tôi nặng ch́nh chịch, mọi thứ trở nên mơ hồ.
    I had to stop for the night, tôi không thể không dừng lại nghỉ ngơi.
    There she stood in the doorway, cô đứng ở cửa chào đón tôi,
    I heard the mission bell, tôi nghe thấy tiếng chuông giáo đường ở đằng xa.
    And I was thingking to myself, tôi nói thầm với ḿnh,
    “this could b heaven or this could b hell”, nơi này có thể là thiên đường, nhưng cũng có thể là địa ngục.
    Then she lit up a candle, sau đó cô ấy thắp nến,
    And she showed me the way, và dẫn đường cho tôi.
    There were voices down the corridor, dọc theo hành lang là những tiếng x́ xào tṛ chuyện.
    I though I heard them say… tôi nghĩ tôi nghe thấy họ nói…
    Welcome to the hotel California! Chào mừng tới với Khách sạn California!
    Such a lovely place! Một nơi thật đẹp!
    Such a lovely face! Một khuôn mặt thật đáng yêu!
    Plenty of room at the hotel California! Khách sạn California có rất nhiều pḥng!
    Any time of year, you can find it here! Bất cứ lúc nào trong năm, bạn đều có thể t́m được một căn pḥng ở đây.
    Her mind is tiffany-twisted, trái tim cô ấy là ngọc,
    She got the Mercedes bends, cô ấy có một chiếc xe Mercedes.
    She got a lot of pretty, pretty boys, cô có rất nhiều chàng trai xinh đẹp.
    The she calls friends, mà cô gọi họ là bạn.
    How they dance in the courtyard, họ nhảy múa trong sân vườn
    Sweet summer sweat, những giọt mồ hôi của mùa hè
    Some dance to remember! Những điệu nhảy v́ hồi ức!
    Some dance to forget! C̣n có những điệu nhảy là để lăng quên!
    So I called up the captain, thế là tôi gọi người đứng đầu,
    “please bring me my wine”, hăy mang cho tôi một chút rượu.
    He said “we haven’t had the spirit here, anh ấy nói, chỗ chúng tôi không có rượu mạnh.
    Since nineteen sixty nine”, từ năm 1969.
    And still those voices are calling from far away, từ nơi xa, vẫn vọng lại tiếng chuyện tṛ.
    Wake you up in the middle of the night, đánh thức bạn dậy lúc nửa đêm.
    Just to hear them say… chỉ nghe thấy họ nói…
    Welcome to the hotel California! Chào mừng bạn tới với khách sạn California!
    Such a lovely place! Một nơi thật đẹp!
    Such a lovely face! Một khuôn mặt thật đáng yêu!
    They livin’ it up at the hotel California, họ vẫn vui vẻ trong khách sạn California.
    What a nice surprise, thật đáng kinh ngạc,
    Bring your alibis, khiến bạn lại có cớ để tới đây.
    Mirrors on the ceiling, cái gương treo trên trần nhà,
    The pink champagne on ice, chai rượu sâm-panh màu hồng trong thùng đá
    And she said “we are all just prisoners here, cô ấy nói “chỗ chúng tôi đều là phạm nhân
    Of our own device”, nhưng là tự nguyện.
    And in the master’s chambers, trong căn pḥng của chủ nhân
    They gathered for the feast, họ tụ tập với nhau
    They stabbed it with their steely knives, họ dùng dao chém giết nhau
    But they just can’t kill the beast, nhưng thậm chí họ c̣n không giết nổi một con thú.
    Last thing I remember, việc cuối cùng mà tôi nhớ
    I was running for the door, tôi chạy về hướng cửa
    I had to find the passage back, tôi phải t́m thấy con đường ban đầu
    To the place I was before, trở về nơi tôi đă đi qua
    “relax”, said the night man, người gác đêm nói, “hăy thả lỏng”.
    “we are programmed to receive, chúng tôi chỉ tiếp đón theo thường lệ.
    You can checkout any time you like, anh muốn trả pḥng lúc nào cũng được.
    But you can never leave!” Nhưng anh không thể rời khỏi đây!






    CHƯƠNG 1: T̀NH CỜ

    Lạc Tiểu Phàm run rẩy dựa lưng vào chiếc bàn gỗ bên quầy bar, sắc mặt mệt mỏi, hai mắt nh́n chăm chăm vào chất nước màu xanh đang tan dần trong đá qua lớp thủy tinh trong suốt của chiếc ly, bên tai vang lên bài hát “Khách sạn Carlifornia” với những giai điệu khiến người ta say mê.

    Khóe miệng Lạc Tiểu Phàm hờ hững một nụ cười như có như không, nụ cười thê lương, đau đớn và phóng đăng. Ai nói đàn bà không thể phóng đăng, ai nói chỉ có đàn ông mới có quyền đùa giỡn với t́nh cảm mà không bị tổn thương, Lạc Tiểu Phàm cô cũng có thể! Tay cô lắc mạnh ly rượu đế cao, những viên đá chưa tan hết đập vào thành ly, tạo nên một cơn sóng nhỏ màu xanh lam. Cô nằm ḅ trên bàn, đôi mắt mơ màng, một lát sau, bỗng dưng cô ngẩng đầu lên, đưa ly rượu lên khóe miệng, uống cạn, quay đầu lại, lắc lắc tay với anh chàng Batender đứng cách đó không xa, giọng nói khàn khàn: “Cho tôi một ly nữa, tôi muốn uống nữa, tôi chưa say, vẫn có thể… – Cái cổ h́nh chữ V bằng lụa tuột xuống khỏi đôi vai trắng ngần, bầu ngực nơn nà nhấp nhô lộ ra ngoài, cái nốt ruồi màu đỏ ngay trước ngực đập vào mắt mọi người có trong quầy bar.

    Đôi mắt như dải lụa, lả lơi.

    - Thưa cô, cô uống say rồi, đừng nên uống nữa!

    - Tôi say ư? Không đâu, tôi c̣n uống được nữa!

    Cô liếc mắt, nh́n thấy một chàng trai xinh xắn đứng trước mặt, khuôn mặt vẫn c̣n vẻ non nớt, trông như bầu không khí chưa hề vướng bụi, thậm chí c̣n ngửi thấy mùi hương của mặt trời tỏa ra từ cơ thể cậu, bộ đồng phục trắng tinh, trên cổ là một cái nơ bướm màu đen.

    Lạc Tiểu Phàm đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt ấm áp và mịn màng của cậu, cảm thấy h́nh như ḿnh đang vuốt ve một mảnh lụa thượng hạng, mềm mại, mịn màng, khuôn mặt chàng trai nḥa dần đi trong ánh đèn mờ ảo của quán bar. Lạc Tiểu Phàm nhếch miệng cười, khuôn mặt cô tỏ vẻ ghê tởm với chính ḿnh.

    - Cậu có muốn ngủ với tôi không? – Lạc Tiểu Phàm nh́n sự thay đổi trên nét mặt của chàng trai bằng một vẻ vô cùng nghiêm túc.

    Chàng trai sửng sốt, khuôn mặt thoáng vẻ ngượng ngùng, trù trừ hồi lâu rồi mới ấp úng:

    - Thưa cô, cô rất xinh đẹp, cũng rất quyến rũ, chắc chắn có nhiều người thích cô…

    - Vậy sao?

    Lạc Tiểu Phàm khẽ nhướng mày lên, giọng nói nhỏ như một con muỗi, dường như muốn nói với chàng trai, nhưng cũng giống như đang nói với chính ḿnh. Nụ cười như có như không trên khóe miệng lại càng sâu hơn, ánh mắt mơ mơ màng màng, như mặt nước xanh nh́n không thấy đáy, thoáng ánh lên một sắc xanh gợi cảm.

    - Vậy tại sao anh ấy lại bỏ rơi tôi! Tại sao anh ấy không yêu tôi nữa mà yêu người đàn bà khác? Có phải v́ tôi không đẹp bằng cô ta không… – Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô là sự đau đớn và khẩn cầu. – Cậu ở cùng với tôi được không? Không ai chịu ở bên tôi cả, cậu ở bên tôi được không?

    Chàng trai cảm thấy cô gái trước mắt thật kỳ lạ, vẻ đẹp của cô phản chiếu dưới ánh đèn mờ ảo, giống như một thiên thần, cũng giống như một ác quỷ. Sự mơ màng trong đáy mắt cô đă kích thích vào chỗ mềm yếu nhất của cậu, cậu đưa tay kéo áo Lạc Tiểu Phàm lên, bàn tay hơi run rẩy, hoảng loạn, nhưng giọng nói lại rất cương quyết:

    - Chờ tôi tan ca, tôi có thể ở bên cô.

    Lạc Tiểu Phàm muốn cười, nhưng lại không cười được. Cô sờ chỗ tiền trong túi áo, đó là tiền sinh hoạt trong một tháng của cô, nhưng hôm nay cô lại dùng nó để mua lấy sự ấm áp trong một đêm, để sưởi ấm cơ thể lạnh giá của ḿnh. Lạc Tiểu Phàm nắm tay chàng trai, đặt lên miệng, nhẹ nhàng hôn, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt đau thương nh́n vào đôi mắt trong sáng và tràn đầy quan tâm của chàng trai trẻ, lẩm bẩm:

    - Được.

    Khi Lạc Tiểu Phàm nói câu này, cả người cô đang tắm trong ánh đèn neon từ trên chiếu xuống, đẹp tới mức quái dị, giống như vẻ đẹp của những yêu tinh trong truyền thuyết của Trung Quốc xưa.

    Lạc Tiểu Phàm lại ngửa cổ lên uống hết số rượu trong ly, uống luôn cả thứ nước mằn mặn vừa lăn khỏi mắt cô:

    - Được, nhưng cho tôi một ly nước.

    Chàng trai lặng lẽ đứng sau lưng cô, nh́n bờ vai gầy mỏng manh của Lạc Tiểu Phàm đang run rẩy.

    - Thưa cô, tôi có thể mời cô một ly không?

    Lạc Tiểu Phàm ngẩng đầu lên, đuôi mắt cô như mắt một con cáo, đập vào mắt cô là một khuôn mặt xa lạ nhưng dễ mến của một người đàn ông trung niên, khuôn mặt trắng trẻo, trên đó là cặp kính gọng vàng, bộ comple màu trắng thẳng thớm, dáng đứng thẳng ra vẻ người quân tử.

    - Cút đi! – Lạc Tiểu Phàm có một khuôn mặt bướng bỉnh và một đôi môi mỏng, có những lúc cô có thể nói ra những lời độc ác nhất.

    Khuôn mặt của người đàn ông trung niên thoáng chút thay đổi:

    - Chẳng phải cô muốn người ta ngủ cùng cô sao? Tôi cho cô tiền, cô cần bao nhiêu?

    - Cần mẹ của ông, có dám không?

    Sắc mặt của Lạc Tiểu Phàm cũng thay đổi rất nhanh, khuôn mặt hất lên đanh đá, đôi mắt sắc bén có thể xuyên thủng trái tim người khác, giống như một con báo sẵn sang lao vào vồ người ta bất cứ lúc nào.

    Khuôn mặt của người đàn ông nhanh chóng mất đi vẻ nho nhă, lịch sự ban đầu.

    Lạc Tiểu Phàm nh́n thấy khuôn mặt đó, bật cười lớn, tiếng cười rất to, to tới mức không thể nào khống chế được, những ai nghe thấy tiếng cười đó, bỗng dưng sẽ muốn khóc.

    - Vũ, cậu có hứng thú không? Chẳng phải đó là loại đàn bà cậu thích nhất sao? Rất thú vị và đanh đá.

    Đôi môi mỏng của Lâm Nam Vũ nhấp nhẹ một ngụm Swing, trước mắt anh là một người phụ nữ đă say mèm, cô gái có mái tóc dài đen uốn xoăn, đôi môi mỏng, sống mũi cao và nhỏ, đôi mắt hoa đào biết đung đưa, khi nheo mắt lại, đôi mắt đó lại trở thành mắt một con cáo, một thân h́nh mảnh mai, chiếc áo màu đen để lộ bờ vai trần gợi cảm, thu hút ánh mắt của mọi người đàn ông.

    Lâm Nam Vũ lạnh lùng lắc đầu, đôi mắt sâu như một đầm nước trong đêm tối, không một gợn sóng, giọng nói châm biếm:

    - Tôi không có hứng thú với những người đàn bà tự t́m đến ḿnh, nhất là những người đàn bà say rượu, làm mất cả khẩu vị.

    Bạch Hạo Uy nh́n nụ cười của Lâm Nam Vũ, bất giác khóe môi mỏng cũng nhếch lên, đôi mắt lại trở về với cô gái cách đó không xa đang ch́m đắm trong men rượu và ánh đèn quán bar:

    - Cậu khẳng định là không cần, vậy th́ tôi không khách sáo nữa. – Nói rồi anh đứng lên. Anh mặc một chiếc áo màu hồng phấn thêu hoa, chiếc quần ḅ màu đen, khuôn mặt sáng sủa, dáng vẻ kiêu ngạo, khóe miệng là một nụ cười tự tin.

    Lạc Tiểu Phàm cảm thấy mí mắt ḿnh càng lúc càng nặng, chàng trai xinh xắn lúc này đặt một ly nước ấm vào tay cô, trên khuôn mặt là một nụ cười đáng mến:

    - Cô vẫn khỏe chứ? Có cần tôi gọi xe đưa cô về trước không?

    Lạc Tiểu Phàm lắc lắc đầu, khóe miệng thoáng giễu cợt, giọng nói lè nhè:

    - Không, tôi muốn đi cùng cậu.

    Trong mắt chàng trai có cái ǵ đó như một giọt nước chuyển động rồi tan ra:

    - Được, cô uống nhiều rượu như vậy, chắc là cũng đói rồi, về nhà tôi sẽ làm cái ǵ đó cho cô ăn.

    Bạch Hạo Uy bước đến ngay lúc đó, khuôn mặt kiêu ngạo, khóe miệng là một nụ cười tự tin, ánh mắt đảo qua đảo lại:

    - Tôi muốn mời cô tới kia uống một ly. – Theo cánh tay của Bạch Hạo Uy chỉ, Lạc Tiểu Phàm nh́n thấy một đôi mắt đen như nước mực, trong đó có sự chế giễu, có nụ cười lạnh lùng và cả vẻ bất cần.

    Lạc Tiểu Phàm lảo đảo dựa người vào bàn rồi đứng lên, hai tay dang ra chặn đường Bạch Hạo Uy, đôi giày cao gót dưới chân khiến cô mất thăng bằng, cô đành chống tay vào bàn, tay c̣n lại tháo giày cao gót ra cầm tay rồi lảo đảo đi về phía đó.

    Lâm Nam Vũ nh́n cô gái đang đi về phía ḿnh, ánh mắt ngang ngược quét một ṿng khắp người cô, khóe môi đỏ cắn nhẹ, những ngón chân nhỏ trắng trẻo, móng tay sơn màu đen, bắp chân săn chắc, cặp đùi mềm mại lấp ló sau lớp vải lụa mỏng màu đen. Nh́n Lạc Tiểu Phàm, nụ cười giễu cợt trên môi Lâm Nam Vũ càng sâu thêm, những tṛ chơi như thế này trong quán rượu ngày nào mà không có, chỉ khiến người ta càng thấy hưng phấn và kích thích hơn mà thôi.

    Đôi môi lạnh giá phả vào mặt Lâm Nam Vũ hơi rượu nồng nặc rồi chầm chậm trượt xuống, mũi anh ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng, khóe môi mỏng bặm lại, anh nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của Lạc Tiểu Phàm. Âm thanh không lớn, nhưng đủ để khơi dậy hứng thú trong Lâm Nam Vũ.

    Trong quán rượu lập tức dậy lên tiếng huưt sáo, tiếng vỗ tay. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên hai người họ. Khuôn mặt xinh xắn của chàng trai trẻ lộ ra vẻ chán ghét, ánh mắt cậu thoáng qua một cái ǵ đó như gió, như mưa, như sương mù.

    Lâm Nam Vũ nh́n người đàn bà trong ḷng ḿnh, lạc vào mắt anh là một khuôn mặt bướng bỉnh, lạnh lùng và không sợ hăi. Ánh mắt mê loạn của Lạc Tiểu Phàm cũng dừng lại trên khuôn mặt đẹp trai nhưng lạnh lùng của Lâm Nam Vũ.

    - Tôi muốn anh ngủ với tôi. – Khi Lạc Tiểu Phàm nói câu này, cô nói rất nghiêm túc, dứt khoát, cứ như thể câu nói này đă được cô nói ra hàng trăm lần.

    Lâm Nam Vũ lại cười, nụ cười châm biếm, khó hiểu, nhưng giọng nói th́ lại lạnh lùng tới đáng sợ:

    - Tôi không bao giờ thích những người đàn bà chủ động t́m đến ḿnh, mời cô tránh ra.

    Khuôn mặt Lạc Tiểu Phàm vẫn là vẻ đanh đá, đôi môi mỏng cắn nhẹ đôi môi của Lâm Nam Vũ, nhưng trong đáy mắt lại nở nụ cười mê hồn:

    - Giả sử anh không muốn tôi làm tổn thương một cậu bé vô tội th́ anh nên đồng ư ngủ với tôi, cũng chẳng tổn thất ǵ với anh cả, nhưng với cậu ấy th́ khác.

    Lâm Nam Vũ muốn cười. Đây là lư luận kiểu ǵ vậy? Lần đầu tiên anh nghe thấy câu nói buồn cười như thế, nhưng lại không nghĩ ra lư do ǵ để phản bác. Ngước mắt lên, nh́n thấy ánh mắt của chàng thanh niên đang đứng ở một góc âm thầm nh́n họ, có một cảm giác đau đớn kỳ lạ đang dâng lên trong đôi mắt đó.

    - Được! – Lâm Nam Vũ đứng lên, kéo tay Lạc Tiểu Phàm đi. Bạch Hạo Uy đứng cạnh giơ ly rượu lên, nháy mắt với Lâm Nam Vũ.

    Đó là một chiếc Ferrari màu đỏ rất đẹp, xung quanh chiếc xe tỏa ra thứ ánh sáng hấp dẫn. Trong mắt Lạc Tiểu Phàm cũng lấp lánh một ánh nh́n thích thú, Lâm Nam Vũ cảm thấy Lạc Tiểu Phàm chẳng khác ǵ những người đàn bà từng ngủ với anh, chỉ có điều cô xinh đẹp hơn, thú vị hơn họ một chút.

    Hai người ngồi vào xe. Lạc Tiểu Phàm khép hờ mắt, thoải mái dựa vào ḷng Lâm Nam Vũ, giống như cái nơi mà ngày trước cô vẫn thường dựa vào. Lâm Nam Vũ lại nở nụ cười, nụ cười khó hiểu. Lạc Tiểu Phàm khẽ cử động, quấn hai cánh tay vào cổ Lâm Nam Vũ, hôn nhẹ lên trán anh rồi nhắm mắt lại, không nói ǵ.

    Lâm Nam Vũ khởi động xe, lái xe vào đường 15 khu Hương Xá. Gió biển mang theo vị tanh thổi tới, cả người lập tức có cảm giác lành lạnh nhưng sảng khoái. Tay Lạc Tiểu Phàm càng ôm chặt Lâm Nam Vũ hơn, cứ như thể cô sợ anh sẽ biến mất. Mùi thơm nồng nàn tỏa ra từ người Lạc Tiểu Phàm cũng bao vây lấy Lâm Nam Vũ, hương thơm khiến anh không kiềm chế được, đưa tay lên vuốt mái tóc dài của cô, khóe miệng lại là một nụ cười nhàn nhạt.

    Khi chiếc xe đi vào đêm tối tăm, Lạc Tiểu Phàm chầm chậm trượt khỏi ngực Lâm Nam Vũ, nằm trên đùi anh, hai mắt nhắm nghiền, hàng lông mày dài và cong, khóe mắt thoáng run rẩy, một giọt nước mắt trong vắt như thủy tinh đọng bên khóe mắt, h́nh như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

    Trái tim Lâm Nam Vũ xao động, anh đưa tay ra, nh́n nó rớt xuống những ngón tay thon dài của ḿnh, lành lạnh rồi tan đi trong ḷng bàn tay. Lâm Nam Vũ dừng xe trước cửa Khách sạn Carlifornia trên đường 15 khu Hương Xá, dùng tay nâng khuôn mặt của Lạc Tiểu Phàm lên. Khuôn mặt đó xinh đẹp, có cái ǵ đó ma mị, giống như loài yêu tinh vẫn đi lang thang trong các khu rừng đen tối mà truyền thuyết từng nói tới. Lâm Nam Vũ cười, nhưng Lạc Tiểu Phàm th́ không, vẻ ma mị trong ánh mắt cô càng sâu hơn.

    Đây là khách sạn mở cửa suốt 24 giờ, chuyên phục vụ các cặp t́nh nhân, Lâm Nam Vũ là khách quen ở đây. Lâm Nam Vũ nh́n Lạc Tiểu Phàm cởi từng chiếc áo, chiếc quần trước mặt ḿnh, thản nhiên tới mức không hề thấy xấu hổ, tư thế cởi áo cũng vô cùng hoàn mĩ, như một điệu nhảy nhẹ nhàng và tuyệt đẹp. Anh đoán thầm trong ḷng, chắc chắn anh không phải người đầu tiên được thưởng thức “điệu nhảy” này, và cũng không phải là người cuối cùng.

    Làn da trắng nơn nà phơi bày ra trước mặt anh, Lâm Nam Vũ không thể không khen ngợi vẻ đẹp của tạo hóa. Ánh trắng rọi lên cơ thể Lạc Tiểu Phàm, như đắp lên ḿnh cô một tấm màn huyền bí, nhưng lại khơi dậy sự ṭ ṃ của người khác.

    Lạc Tiểu Phàm trần truồng đứng giữa căn pḥng rồi chầm chậm bước về phía Lâm Nam Vũ, như mụ phủ thủy trong khu rừng sâu, mang theo sự mê hoặc ghê người, khiến người ta cam tâm thuần phục cô, cam tâm v́ cô mà phải chịu trừng phạt. Lâm Nam Vũ cắn nhẹ môi, khóe miệng là nụ cười đểu cáng, ánh mắt như một ngọn lửa cháy rừng rực.

    - Lại đây. – Anh đưa tay ra, nh́n Lạc Tiểu Phàm tới gần ḿnh hơn.

    Bên tai vang lên tiếng thở nhè nhẹ và tiếng lẩm bẩm:

    - Em muốn có anh. – Lạc Tiểu Phàm hôn lên từng chỗ nhỏ trên người Lâm Nam Vũ, lành lạnh, nhưng sau đó lại như một ngọn lửa đốt cháy trái tim anh.

    - Được. – Giọng nói của Lâm Nam Vũ bỗng trở nên khàn khàn nhưng dễ chịu.

    Anh nh́n bàn tay nhỏ bé của Lạc Tiểu Phàm đang cởi từng chiếc cúc áo trên người anh, cảm giác làn da cô mát lạnh, như một lớp nước mỏng, bàn tay chầm chậm lần xuống tới thắt lưng anh, nhưng một lúc lâu sau vẫn không nghe thấy tiếng mở cúc, đôi môi ngọt ngào, run rẩy đang cắn vào môi anh, giọng nói nhẹ như hơi thở:
    - Em không mở được thắt lưng.

    Lâm Nam Vũ muốn cười, nhưng vẫn cố nhịn, nh́n khuôn mặt ửng đỏ của Lạc Tiểu Phàm. Anh cởi quần áo, ôm chặt lấy cô gái vào ḷng, hai làn da chạm vào nhau. Bên dưới dường như phát ra một âm thanh nhè nhẹ, như tiếng thở, như tiếng khẩn cầu. Nhưng thứ khiến anh thích nhất là cảm giác như một giấc mộng, một niềm vui thầm kín chưa bao giờ có, giây phút siết chặt hai tay, cảm thấy một niềm vui khi hai người ḥa vào một.

    Lâm Nam Vũ hôn lên g̣ má Lạc Tiểu Phàm:

    - Nói cho anh biết, có dễ chịu không?

    Khóe miệng Lạc Tiểu Phàm nở một nụ cười ngọt ngào, ánh mắt say đắm, hai tay ôm chặt thắt lưng Lâm Nam Vũ, đôi môi tiến lại gần đôi môi anh:

    - Em muốn có anh, không bao giờ thấy đủ cả.

    Trái tim Lâm Nam Vũ giây phút đó như bị lửa thiêu cháy, chỉ v́ câu nói của người phụ nữ trong ṿng tay, đây là câu nói mà những người đàn ông thích nghe nhất, cho dù nó được thốt ra từ miệng một người đàn bà xa lạ th́ vẫn có khả năng châm lên một ngọn lửa nhiệt t́nh trong họ. Hai cơ thể mềm mại lại một lần nữa quấn vào với nhau.

    Sau phút nghỉ ngơi, Lâm Nam Vũ ôm chặt cơ thể Lạc Tiểu Phàm, đôi môi anh cắn lên làn da cô, để lại những nụ hôn cháy bỏng.

    Lạc Tiểu Phàm siết chặt hông Lâm Nam Vũ, ánh mắt trong sáng như nước suối mùa xuân. Cô ngẩng đầu lên, nh́n mặt trăng treo lơ lửng ngoài khung cửa sổ trong suốt, mông lung, mơ hồ.

    Lạc Tiểu Phàm quay đầu lại, trong mắt cô có cái ǵ đó chế giễu, nh́n khuôn mặt đẹp trai của Lâm Nam Vũ, sống mũi cao và thẳng, đôi môi mỏng như đôi môi cô, cô không nhịn được, giơ tay lên vuốt nhẹ mặt anh, mũi anh, môi anh, cả hàng lông mi dài và cái cằm của anh nữa, dưới cằm anh là một lớp râu rậm mới mọc, cứng cứng, khiến tay cô nhồn nhột.

    Lâm Nam Vũ vẫn nhắm mắt, giơ tay ra nắm chặt bàn tay không yên phận của cô, đặt lên miệng cắn nhẹ mấy ngón tay, khiến Lạc Tiểu Phàm bị nhột cười khúc khích. Bàn tay c̣n lại của Lạc Tiểu Phàm vẫn không chịu nghỉ ngơi, trượt xuống phần bên dưới thắt lưng Lâm Nam Vũ.

    Lâm Nam Vũ mở mắt ra nh́n Lạc Tiểu Phàm, có vẻ ǵ đó rất nghiêm túc, có vẻ ǵ đó như nhẫn nại. Đôi mắt Lạc Tiểu Phàm khép hờ, hàng lông mi dài khẽ lay động, khuôn mặt cô như một đứa trẻ, có cảm giác ngây thơ, trong sáng. Dùng ngón tay vuốt ve khuôn mặt Lạc Tiểu Phàm, cảm giác dễ chịu lan khắp người anh, anh giơ cánh tay ra ôm chặt cô:

    - Thích anh không?

    Lâm Nam Vũ bỗng trở nên kỳ lạ, tại sao lại hỏi câu hỏi này nhỉ? Nhưng đúng là bây giờ anh rất muốn biết, cho dù chỉ là t́nh một đêm, anh hy vọng người phụ nữ xa lạ này sẽ yêu anh, có thể đó là v́ ḷng ích kỷ của một người đàn ông.

    Lạc Tiểu Phàm lười biếng mở mắt ra, nở một nụ cười tinh nghịch, đưa tay lên ôm cứng cổ Lâm Nam Vũ, đôi môi tiến lại gần rồi bỗng dưng cắn mạnh một cái lên cổ anh. Lâm Nam Vũ đau đớn “a” một tiếng rồi đẩy mạnh Lạc Tiểu Phàm ra:

    - Chết tiệt, cô làm ǵ vậy? Điên rồi hả?

    Lạc Tiểu Phàm bật cười, cười rất vui vẻ, tiếng cười vang khắp căn pḥng, không thể dừng lại được:

    - Em muốn đánh dấu lên cổ anh để chứng minh là em đă từng ăn anh.

    Tâm trạng tốt đẹp của Lâm Nam Vũ phút chốc bị Lạc Tiểu Phàm phá hỏng, Lạc Tiểu Phàm thấy khuôn mặt giận dữ của Lâm Nam Vũ, tự giác quấn ga giường rồi nằm về một bên, cơ thể nhỏ bé cuộn lại, khuôn mặt không có chút biểu cảm nào.

    Lâm Nam Vũ bực bội thở hắt ra, quay người lại, không buồn nh́n Lạc Tiểu Phàm nữa, đúng là người đàn bà thần kinh có vấn đề. Có thể v́ quá mệt mỏi nên Lâm Nam Vũ nhanh chóng ngủ thiếp đi.

    Khi Lâm Nam Vũ tỉnh lại th́ mặt trời đă treo lơ lửng giữa bầu trời. Ánh mặt trời chói chang hắt qua khung cửa sổ bằng thủy tinh, xuyên thẳng vào mắt Lâm Nam Vũ khiến anh nhất thời quên mất ḿnh đang ở đâu. Nhưng anh nhanh chóng nhớ lại người đàn bà đáng ghét đêm hôm trước, người đàn bà đă cắn anh một cái thật đau.

    Nhớ tới cô, thân dưới của anh lại nóng lên, hơi thở bắt đầu dồn dập, dục vọng lại kéo tới. Bàn tay anh quờ quạng sang bên cạnh, trống không, lạnh lẽo, không hề sờ thấy cơ thể mềm mại ấm áp mà anh đang tưởng tượng. Ngày trước, đa số những người đàn bà anh mang về đều giống như một con mèo lười biếng nằm trong ḷng anh, chờ anh tỉnh dậy, hoặc là hai người sẽ cùng vào nhà tắm nghịch ngợm với nhau, hoặc là sẽ nằm trong ḷng anh để chờ anh “ăn tươi nuốt sống”.

    Anh luôn là người rất rộng lượng, cho dù là những người đàn bà xa lạ có với anh những mối t́nh một đêm th́ xong việc, anh đều cho họ một số tiền vừa đủ để bù đắp cho những ǵ mà họ đă đem lại cho anh. Anh không muốn có bất cứ quan hệ lằng nhằng nào với họ sau này, tiền là cách giải quyết tốt nhất.

    Nhưng lần này là thế nào đây?

    Lâm Nam Vũ kinh ngạc quay đầu lại, bên cạnh anh trống không, chỉ có tấm ga giường trắng tinh được gấp gọn gàng đặt ở đầu giường. Cửa pḥng tắm mở, bên trong cũng không có tiếng nước chảy. Lâm Nam Vũ cau mày tỏ vẻ không hài ḷng, bước xuống giường, xỏ chân vào đôi dép lê, lẩm bẩm:

    - Cô nàng chết tiệt này đi đâu rồi nhỉ?

    Anh nh́n Đông ngó Tây, có phải là ra ban công rồi không? Nhưng cánh cửa kính dẫn ra ban công vẫn mở, không có bóng người nào, chỉ có tấm rèm in h́nh hoa mai đang phất phơ bay trong gió. Nh́n xung quanh cũng chẳng thấy ai, quay người lại anh mới phát hiện trên chiếc tủ để quần áo, không biết từ lúc nào đă có thêm một tờ giấy và một xấp tiền. Lâm Nam Vũ khi đó cảm thấy đầu ḿnh ù đi, hai mắt bỏng rát. Anh đưa tay ra, trên tờ giấy chỉ có một hàng chữ:

    Honey: Cảm ơn anh đă cho em một đêm thật tuyệt vời, để em được thưởng thức niềm vui chưa bao giờ có, số tiền này là thù lao trả cho anh. Từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai nữa.
    Không để lại họ tên.

    Sắc mặt Lâm Nam Vũ thay đổi liên tục, ghê tởm, không tin, phẫn nộ, chế giễu, anh chỉ cảm thấy từng câu nói trên tờ giấy như biến thành những lưỡi dao sắc bén nhất thế gian, đâm thẳng vào ngực anh, khiến anh không thể thở nổi. Anh giận dữ ném mạnh tờ giấy xuống đất, nắm tay vang lên những tiếng “rắc rắc”, hét lớn:

    - Con đàn bà chết tiệt, cô coi tôi là cái ǵ? Cô thật là đáng chết, đừng để tôi gặp lại cô lần nữa! Đúng là khốn nạn…

    Nếu người đàn bà đáng chết đó xuất hiện trước mặt anh lúc này, chắc chắn Lâm Nam Vũ sẽ vặt cái đầu xinh đẹp đó xuống làm bóng đá. Anh chỉ muốn người bỏ đi lúc này là anh, c̣n người ở lại nh́n xấp tiền là người đàn bà đáng chết đó. Cổ anh có cảm giác bỏng rát, anh sờ tay lên, thở mạnh:

    - Đáng chết, đừng để tôi t́m thấy cô, tôi mà gặp cô th́ sẽ giết cô hàng ngàn, hàng vạn lần!

    Anh bịt chặt cổ, đi vào pḥng tắm, nh́n vết đỏ trên cổ qua tấm gương. Trời ơi, thế này th́ làm sao anh dám gặp người khác! Đúng thật là… Trời ơi, sao anh lại gặp người đàn bà như thế này! Lâm Nam Vũ đau đầu:

    - Làm thế nào bây giờ, ḿnh chưa bao giờ gặp chuyện này cả.

    Lâm Nam Vũ tắm qua loa một chút, khắp nơi trên cơ thể anh đều vương lại mùi thơm của cô, trên quần áo cũng vậy, khiến anh không thể nào quên được người đàn bà chết tiệt đó. Nh́n xấp tiền trên tủ quần áo, sự kiên nhẫn của Lâm Nam Vũ đă vượt quá giới hạn, anh cầm xấp tiền lên, mở cửa sổ ra rồi ném ra ngoài, cả tờ giấy đáng ghét đó nữa. Khi anh ra thanh toán tiền pḥng, cô nhân viên lễ tân có khuôn mặt xinh xắn mặc bộ đồng phục màu xanh mỉm cười nói với anh:

    - Thưa anh, cô gái tới cùng anh đă trả tiền pḥng rồi.
    Sắc mặt Lâm Nam Vũ càng trở nên khó coi hơn, anh cảm thấy ánh mắt cô nhân viên nh́n anh càng ngày càng kỳ dị, cứ như thể anh là một kẻ vô công rỗi nghề chỉ chuyên dựa vào khuôn mặt đẹp trai quyến rũ phụ nữ để kiếm tiền nuôi thân, tất cả những điều này đều là do người đàn bà đó gây ra cho anh. Lâm Nam Vũ kéo mạnh cổ áo, trong ḷng như bị lửa thiêu đốt, càng cảm thấy khó chịu, miệng không ngừng chửi rủa người đàn bà khiến anh không vui.

    - Con đàn bà chết tiệt! Nhớ là đừng để tôi gặp lại cô, nếu không th́ cô chết chắc rồi! Tôi chắc chắn sẽ xẻ thịt cô ra.
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #3
    Mong - Thả u uất lên trời cao
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    59.602
    Next Level: 0

    Chương 2: Một thoáng xao động







    Lâm Nam Vũ bước nhanh ra khỏi khách sạn, nhảy lên ô tô, lấy điện thoại ra gọi tới công ty:

    - Thư kư Lư, hôm nay tôi không tới công ty, có chuyện ǵ th́ gọi điện cho tôi.

    Nghe thấy tiếng trả lời bên kia xong, anh cúp điện thoại, suy nghĩ một lát, cái dáng vẻ thê thảm của ḿnh lúc này nếu về nhà cũng không được, chắc chắn mẹ anh sẽ đi theo hỏi măi không thôi. Anh lại gọi điện thoại cho Bạch Hạo Uy:

    - Đường 15, khu Hương Xá, gặp nhau ở sân golf nhé. – Không để bạn có cơ hội từ chối, anh ngắt điện thoại luôn.

    Bạch Hạo Uy ở đầu dây bên kia ngạc nhiên, mới sáng sớm đă bị cái gă dở hơi này quấy rầy. Anh nh́n khuôn mặt cô gái nằm bên cạnh, véo nhẹ lên má cô, nở nụ cười xin lỗi:

    - Cục cưng, tối nay anh đền cho nhé.

    Anh cũng chẳng buồn để ư xem cô ta có đồng ư hay không, đă vội vàng ngồi dậy mặc quần. Đàn bà không có th́ t́m người khác, nhưng bạn bè mà mất rồi th́ khó khăn lắm. Khi tới sân golf, lên tầng hai, anh thấy Lâm Nam Vũ vẫn hằm hằm nét mặt ngồi trên hàng ghế đặt ở hành lang, đôi mắt đầy lửa giận, không biết là ai đă đắc tội với anh. Giang Lỗi Hằng ngồi bên cạnh Lâm Nam Vũ cũng thấy kỳ lạ trước thái độ của anh, anh ra hiệu bằng mắt cho Bạch Hạo Uy, cười nói:
    - Hạo Uy, cái gă này hôm nay bị điên rồi, chúng ta mặc kệ hắn, không có tới lúc bị hắn giết lại không hiểu v́ sao.

    Bạch Hạo Uy vỗ vỗ lên vai Lâm Nam Vũ, tỏ ra rất ṭ ṃ.

    - Sáng sớm ra, ai đắc tội với Giám đốc Lâm vậy? Sao mặt mũi khó chịu thế? Chúng tôi đâu có đắc tội với cậu, ồ… – làm ra vẻ ngạc nhiên. – Có phải là cô gái tối qua có vấn đề không?

    Bạch Hạo Uy không nhắc tới cô gái đó c̣n tốt, vừa nhắc tới, sắc mặt Lâm Nam Vũ càng trở nên khó coi hơn, lửa giận lại bốc lên. Anh cầm cốc nước đặt trên bàn, uống một hơi hết sạch.

    Giang Lỗi Hằng ngơ ngác nh́n Bạch Hạo Uy rồi lại quay sang nh́n Lâm Nam Vũ, ṭ ṃ hỏi:

    - Cô gái nào? Hai cậu đang nói ǵ vậy? Sao tôi chẳng hiểu ǵ cả!
    Bạch Hạo Uy mỉm cười giảo hoạt, hất mặt về phía Lâm Nam Vũ. Bạch Hạo Uy thấy Lâm Nam Vũ không nói năng ǵ, sắc mặt càng u ám hơn th́ cười:

    - Sao hả Vũ? Chẳng nhẽ không ăn được cô ta sao? Hay là… hay là cậu không được? Ha ha ha…

    - Bạch Hạo Uy, nếu cậu c̣n muốn sống th́ mau câm miệng lại cho tôi, nếu không tôi không khách sáo với cậu đâu. – Lâm Nam Vũ h́nh như đă thực sự nổi giận, dứ dứ nắm đấm về phía Bạch Hạo Uy.

    Bạch Hạo Uy thấy Lâm Nam Vũ nổi giận th́ lập tức im lặng,
    không nói nữa, nhưng một lúc sau, anh không nhịn được lại ṭ ṃ hỏi:

    - Rốt cuộc là cậu làm sao? Nói với anh em xem nào, biết đâu giúp được ǵ cho cậu. Dù sao cũng hơn là một ḿnh ôm nỗi tức giận trong ḷng.

    – Nói được một câu nghiêm túc, Bạch Hạo Uy lại quay lại với bản tính cợt nhả vốn có, chế giễu Lâm Nam Vũ. – Có phải là v́ cô gái nhỏ nhắn tối hôm qua lợi hại quá không? Người anh em không chống đỡ nổi nên nảy sinh tâm lư tự ti, bởi vậy hôm nay mới buồn rầu không vui, ha ha ha…

    Câu nói của Bạch Hạo Uy làm tổn thương tới ḷng tự trong của Lâm Nam Vũ, khiến anh nổi giận:

    - Thằng chết tiệt, cậu nói ǵ vậy? Chán sống rồi phải không, cút mẹ đi.

    - Thế th́ cậu nói mau lên để bọn tôi đỡ phải đoán ṃ. Cậu mà không nói th́ Bạch Hạo Uy c̣n nói nhiều lời khó nghe hơn, tới lúc đó đừng có trách tôi không nhắc nhở cậu. – Giang Lỗi Hằng lại thêm dầu vào lửa.

    Đối với chuyện tối hôm qua, Lâm Nam Vũ thật khó mà mở lời, cảm thấy ḿnh thật là mất mặt, đúng là làm hỏng cả cái danh hiệu “công tử đào hoa”. Lúc đầu anh không chịu nói, nhưng không chống nổi sự ṭ ṃ của Bạch Hạo Uy và Giang Lỗi Hằng nên anh bèn kể cho họ nghe chuyện xảy ra hôm qua.

    Bạch Hạo Uy nghe xong, ngoác miệng ra cười, cười ḅ lăn ra cả bàn:

    - Ha ha ha, cô nhóc này thú vị thật, thú vị quá đi mất! Tôi chưa bao giờ gặp cô gái nào thú vị như thế, ha ha ha… Vũ, cậu gặp đúng đối thủ rồi, tôi phục cô ta thật. – Anh không hề quan tâm tới việc sắc mặt của Lâm Nam Vũ ngày càng khó coi hơn.

    Giang Lỗi Hằng cũng cười lớn, khuôn mặt đầy vẻ chờ đợi:
    - Tôi thực sự rất muốn gặp mặt cô gái ngủ cùng với Vũ mà lại trả tiền cho cậu ta trông như thế nào. Có thể trả tiền để được ngủ với Giám đốc Lâm của chúng ta một đêm, đúng là có bản lănh, nếu mà để các phóng viên trong giới giải trí biết được th́ chắc chắn sẽ được lên trang nhất luôn.

    - Tôi chắc chắn sẽ t́m được cô ta, con đàn bà chết tiệt! – Sắc mặt Lâm Nam Vũ càng lúc càng tối, đấm mạnh tay lên bàn, nghiến răng trèo trẹo.

    Giang Lỗi Hằng vỗ vai Lâm Nam Vũ, vẫn không nén được nụ cười:
    - Được ngủ với người đẹp lại c̣n được tiền, một việc tốt như thế này biết t́m ở đâu, cậu c̣n buồn rầu cái ǵ? Haiz! Chán thật! Sao tôi lại không được gặp cô ấy nhỉ, buồn quá đi mất!

    Lâm Nam Vũ giận dữ túm cổ áo Giang Lỗi Hằng, khuôn mặt phẫn nộ, giơ cao nắm đấm:

    - Có phải cậu muốn ăn đánh không? Hay là người ngứa ngáy khó chịu, để tôi găi cho vài cái nhé?

    Giang Lỗi Hằng biết điều giơ tay lên, cười hi hi nh́n Lâm Nam Vũ, vỗ vỗ lên mặt anh:

    - OK, Vũ, đừng giận. Anh em chỉ muốn giúp cậu thôi, nếu cậu không thích th́ lần sau gặp cô gái đó cứ để tôi, tôi thích những việc như thế này.

    Lâm Nam Vũ chán nản buông Giang Lỗi Hằng ra. Nghe Giang Lỗi Hằng nói vậy, trong ḷng anh cảm thấy không thoải mái. Mặc dù anh hận người con gái đó, nhưng vừa nghĩ tới việc cô tùy tiện liên giường với người con trai khác là anh lại không ḱm được ư nghĩ muốn giết cô, giọng nói của anh trở nên lạnh lùng:

    - Không cần, tôi tự giải quyết được, không cần các cậu phải lo.
    Giang Lỗi Hằng cười lớn, không nghĩ rằng người bạn thân của ḿnh, luôn được mọi người ca ngợi là khắc tinh của phụ nữ, giờ cũng có lúc bị phụ nữ đánh bại, cô gái đó đúng là thú vị thật, xem ra anh sắp có kịch hay để xem rồi.

    - Cảm ơn, cho tôi một ly nước quả. – Một giọng nói ngọt ngào dễ nghe từ đầu hành lang phía Bắc vang tới. Một cô gái xinh đẹp, sang trọng trong bộ quần áo thể thao màu trắng nhăn hiệu Adidas, trên đầu đội một chiếc mũ LV xuất hiện ở đầu hành lang. Khuôn mặt cô trắng nơn nà, nụ cười tươi tắn nở trên môi, đôi mắt long lanh ướt như mặt hồ, cảm giác nước mắt có thể chảy ra bất cứ lúc nào.

    Bạch Hạo Uy nh́n cô gái đó chăm chăm, hai mắt sáng lên, vỗ vai Lâm Nam Vũ:

    - Vũ, cậu nh́n ḱa, có phải cô gái của cậu không.

    Lạc Tiểu Phàm ung dung gác chân lên bàn, uống nước ép dưa hấu, nh́n anh chàng đẹp trai người Hàn Quốc với mái tóc dài buộc gọn đằng sau như đuôi ngựa, mặc bộ đồ Dior màu trắng đang đánh golf vào lỗ. Đường bóng đi rất đẹp, tư thế cũng hoàn hảo, quả bóng đánh ra thẳng, trung b́nh mỗi quả đi xa khoảng 200m, có những quả đi được 300m.

    - Wa! – Giang Lỗi Hằng trố mắt lên nh́n Lạc Tiểu Phàm, nước miếng trong miệng tứa ra. – Cô gái như thế này mất tiền tôi cũng chịu chứ đừng nói là c̣n được cho tiền. Một việc tốt như thế này đúng là có thắp đèn đi t́m cũng không thấy. Vũ, tôi càng ngày càng ngưỡng mộ vận may của cậu đấy! Trời ơi, nếu biết thế tối qua tôi đă tới bar với các cậu rồi! V́ một cô gái xinh đẹp như thế này th́ đám cỏ dại kia có thể vứt hết.

    Lâm Nam Vũ đă không c̣n nghe thấy Giang Lỗi Hằng nói ǵ nữa, trong mắt anh chỉ c̣n lại không mặt của người đàn bà đáng ghét đó, nh́n nụ cười vui vẻ của cô là anh nổi giận:

    - Các cậu có mang tiền mặt đi không?

    - Cái ǵ? Tiền mặt? Cậu cần tiền làm ǵ? – Giang Lỗi Hằng kinh ngạc nh́n Lâm Nam Vũ.

    Ánh mắt Lâm Nam Vũ trở nên thật đáng sợ, nghiến răng nói:

    - Bảo cô ta ngủ với tôi.

    - Ha ha, Vũ, tôi thấy cậu bị cô ấy làm cho nổi giận đến phát điên rồi. Có điều cậu sẽ không nghiện ngủ cùng cô ấy chứ! – Bạch Hạo Uy c̣n chưa nói xong đă sợ hăi im miệng khi nh́n thấy ánh mắt của Lâm Nam Vũ.

    Ba người vốn dĩ đều không thích mang theo tiền mặt, nên góp hết lại được có 5000 tệ, h́nh như cũng tương đương với số tiền mà cô gái đó để lại cho anh. Lâm Nam Vũ vẫy tay với cô nhân viên phục vụ mặc bộ đồng phục màu xanh lam đứng gần đó, viết mấy chữ vào một tờ giấy, kẹp tiền vào trong đó rồi đưa cho cô phục vụ, chỉ về phía Lạc Tiểu Phàm:

    - Đưa tờ giấy này cho cô gái đó.

    Cô nhân viên nh́n Lâm Nam Vũ, rồi lại nh́n Lạc Tiểu Phàm đang vui vẻ ngồi bên kia, khuôn mặt tỏ vẻ khó hiểu:

    - Dạ vâng, thưa ông, c̣n chuyện ǵ nữa không ạ?

    Lâm Nam Vũ lắc đầu, lại quay sang nh́n Lạc Tiểu Phàm. Anh muốn xem cô ấy sẽ có phản ứng như thế nào, bất giác trong ḷng thấy căng thẳng hơn.

    Đúng lúc Lạc Tiểu Phàm đang theo dơi rất say mê th́ cô nhân viên phục vụ nhét vào tay cô một tờ giấy rồi chỉ về phía Lâm Nam Vũ:
    - Anh bên kia nhờ tôi đưa cho cô.

    Lạc Tiểu Phàm quay đầu lại, đụng ngay phải đôi mắt giận dữ của Lâm Nam Vũ, đôi mắt đen và sâu thẳm như đang muốn nuốt chửng cô.
    Lạc Tiểu Phàm giật ḿnh cúi đầu xuống, kéo kéo cái mũ lưỡi trai trên đầu, chết tiệt thật, sau lại là anh ta nhỉ. Nhưng nghĩ một lát, thấy ḿnh chẳng có ǵ phải sợ cả, cô đă trả tiền cho anh ta rồi, chẳng nhẽ một đêm 6000 tệ mà c̣n chê ít sao? Dù sao đó cũng là tiền mà cô vất vẻ kiếm suốt một tháng trời, nếu không phải v́ không muốn sau này lằng nhằng với anh th́ cô cũng chẳng nỡ bỏ hết số tiền trong túi ra cho anh như thế. Trên thực tế, điều quan trọng nhất là cô không muốn tiếp tục sai lầm, sa đọa một lần trong đời đă là đủ lắm rồi. Lạc Tiểu Phàm cầm tờ giấy trong tay cô nhân viên, trong đó nằng nặng bèn ṭ ṃ mở ra xem, th́ ra là một xấp tiền, trên tờ giấy c̣n có mấy ḍng chữ:

    Tối nay, tôi muốn em ngủ với tôi.

    Lâm Nam Vũ ngồi cách đó không xa quan sát nụ cười tươi rói nở trên khóe miệng cô gái, đôi mắt nheo lại, ánh mắt nghịch ngợm nh́n anh. Anh thấy Lạc Tiểu Phàm đứng lên đi về phía ḿnh, khuôn mặt cô tỏ vẻ bất cần.
    Lạc Tiểu Phàm đi tới bên cạnh chiếc bàn, lấy xấp tiền ra khỏi tờ giấy rồi đặt xuống trước mặt Lâm Nam Vũ, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên:

    - Xin lỗi, tôi không thích những người đàn ông chủ động t́m đến ḿnh.

    Giọng nói không lớn nhưng đủ để những người chơi bóng xung quanh đều nghe thấy. Lâm Nam Vũ cảm thấy rất nhiều ánh mắt đều đổ dồn lên người anh, có người khinh bỉ, có người chế giễu, có người thờ ơ, đương nhiên, tất cả những điều này đều do người đàn bà trước mặt ban cho anh. Lâm Nam Vũ đă không c̣n kiên nhẫn với cô nữa, anh giận giữ nắm chặt tay Lạc Tiểu Phàm, lửa giận trong mắt đủ để thiêu cháy cô:

    - Con đàn bà chết tiệt, không phải tối qua cô từng cầu xin tôi sao?

    Ánh mắt của Lạc Tiểu Phàm đang cười, như nụ cười của một con cáo, giảo hoạt và xảo quyệt:

    - Anh có thể từ chối, tôi không nghĩ rằng anh ngon hơn cậu bé đó.

    Lâm Nam Vũ chỉ cảm thấy các mạch máu của ḿnh căng phồng lên, công lao “tu dưỡng” của anh bao nhiêu năm nay đă bị người con gái này phá hỏng. Anh cố nén giận, giữ lại chút lư trí cuối cùng:
    - Vậy bây giờ phải làm thế nào cô mới động ư?

    - Rất đơn giản. – Lạc Tiểu Phàm vẫn cười, nụ cười gian xảo, nụ cười lẳng lơ, nụ cười tươi rói như đóa mẫu đơn đang nở rộ, khiến người khác không thể không ngoái lại nh́n. Nhưng tất cả những thứ này trong mắt Lâm Nam Vũ chỉ khiến anh thấy lạnh toát cả người.

    Lạc Tiểu Phàm mỉm cười lấy một đồng xu ra đặt trước mặt Lâm Nam Vũ, ánh mắt chế giễu:

    - Chỉ cần anh chấp nhận giá này, anh có thể được ngủ với tôi, nhiều hơn 1 xu cũng không được.

    Bạch Hạo Uy và Giang Lỗi Hằng không nhịn được, bật cười lớn. Cô gái này đúng là khiến họ mở rộng tầm mắt, họ chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào thú vị như thế, hoàn toàn khống chế được anh chàng Lâm Nam Vũ vốn nổi tiếng lạnh lùng trong tầm tay. Giang Lỗi Hằng đứng lên, vỗ vai Lâm Nam Vũ:

    - Vũ, cậu thật là đáng thương, 1 xu, ha ha ha…

    Lâm Nam Vũ sầm mặt xuống, bất chấp sự chế giễu của hai người bạn bên cạnh, kéo đầu Lạc Tiểu Phàm lại, miết chặt tay lên cằm cô rồi miết mạnh môi ḿnh lên đôi môi đỏ chót của cô, sau đó nói:

    - Con đàn bà chết tiệt, có phải cô không muốn sống nữa không?
    Lạc Tiểu Phàm đẩy tay Lâm Nam Vũ ra, làm nũng:

    - Em rất hài ḷng về anh, chỉ cần anh đồng ư th́ em cũng đồng ư. Anh có tiền, lại được người đẹp ngủ cùng, em không biết anh c̣n lư do ǵ mà không đồng ư. – Nói xong, khuôn mặt cô lập tức thay đổi, tinh ranh như một con cáo.

    Lâm Nam Vũ sa sầm mặt, lấy ra một chiếc thẻ ở trong ví, đôi mắt vẫn nh́n chằm chằm vào Lạc Tiểu Phàm:

    - 10 vạn, cô ngủ với tôi.

    Lạc Tiểu Phàm cười lớn, nụ cười rất sảng khoái và ngông nghênh:
    - Em nói rồi, em không thích những người đàn ông chủ động t́m tới ḿnh, những người đàn ông như vậy không đáng một xu! – Nói xong, cô không thèm nh́n Lâm Nam Vũ nữa, quay về ngồi cạnh chàng trai người Hàn Quốc, miệng ngậm ống hút, tỏ ra rất vui vẻ.

    Lâm Nam Vũ thực sự phát điên v́ người con gái đó, nhưng anh lại không biết phải làm ǵ cô, người ta c̣n chẳng buồn liếc mắt nh́n anh, ngày trước anh đă từng đối xử như vậy với phụ nữ, không ngờ hôm nay lại gặp báo ứng. Trái tim anh chùng xuống, liếc xéo sang
    khuôn mặt của cô gái, lần nào gặp nhau cũng là cô đùa giỡn anh! Ngày trước anh từng nghe nói có những người đàn bà thích chơi kiểu “thả con săn sắt, bắt con cá rô”, chắc chắn là vậy, có người đàn bà nào không động ḷng trước tiền? Tôi không tin cô lại ngoại lệ.

    Bạch Hạo Uy nghiêm túc nh́n Lâm Nam Vũ:

    - Vũ, tớ khuyên cậu đừng tiếp cận với những cô gái như thế này, nguy hiểm quá, cậu sẽ tan xương nát thịt mất. Rồi cậu sẽ yêu cô ta lúc nào không biết. Cậu đừng quên, cậu đă có vị hôn thê rồi, dừng tay thôi!

    Lâm Nam Vũ nhếch một nụ cười giễu cợt:

    - Uy, tôi sẽ không thích người đàn bà như thế đâu, cô ta và những người đàn bà khác chẳng có ǵ khác nhau cả, không biết chừng cô ta làm quen với tôi là v́ muốn chơi tṛ mèo vờn chuột, tôi sẽ không mắc bẫy đâu.

    - Vũ, nếu cậu đă nói vậy th́ chứng tỏ cậu không quan tâm tới cô ấy, thế th́ nhường cô ấy cho tôi đi! Tôi rất hứng thú với cô gái này. – Giang Lỗi Hằng nh́n Lạc Tiểu Phàm, tại sao ngày trước anh không phát hiện ra c̣n có những cô gái thú vị như thế này nhỉ? Anh phải có được Lạc Tiểu Phàm, để cô ấy thích ḿnh, chắc chắn sẽ rất thú vị.

    Khóe miệng Lâm Nam Vũ bất giác khẽ run run, giọng nói tắc nghẹn:

    - Chờ tôi báo thù xong đă, tới lúc đó th́ tùy các cậu, tôi không quan tâm, nhưng bây giờ cô ta là của tôi.

    Lạc Tiểu Phàm vẫn không thèm liếc nh́n Lâm Nam Vũ một lần nào, không phải cô không có t́nh cảm với anh, thậm chí trong ḷng c̣n thầm thích anh, thích cảm giác anh cắn vào ngón tay ḿnh, thích cảm giác được anh ôm chặt vào ḷng, thích mùi hương trên cơ thể anh, nhẹ nhàng thôi nhưng lại đem tới cho cô một giấc mơ đẹp. Con gái thật đáng thương, trao cơ thể ḿnh cho ai th́ sẽ có t́nh cảm với người đó.

    Thật tiếc là giờ đây cô đă không c̣n là cô bé Lạc Tiểu Phàm đáng thương luôn cần người khác phải chăm sóc nữa, từ sau khi người đàn ông mà cô yêu sâu sắc v́ tiền tài, danh lợi mà ngủ với một người đàn bà khác, Lạc Tiểu Phàm đă không c̣n để cho ḿnh phải chịu tổn thương nữa, vĩnh viễn không. Một lần đau đớn v́ xé rách trái tim ḿnh đă quá đủ rồi, cô không muốn tái diễn việc này một lần nữa, cô sợ tới lúc đó cô sẽ không thể đứng lên được. Một lần buông trôi bản thân đă đủ rồi, từ nay về sau, Lạc Tiểu Phàm phải sống v́ chính ḿnh.

    Lâm Nam Vũ không nén được, lại quay sang nh́n lén Lạc Tiểu Phàm, trong ḷng anh thực sự hy vọng cô sẽ quay lại nh́n anh, nhưng điều khiến anh thất vọng là Lạc Tiểu Phàm coi anh như thể không tồn tại, không thèm liếc qua lấy một cái. Lẽ nào anh đoán nhầm rồi sao? Lâm Nam Vũ ủ rũ, tâm trạng vô cùng tồi tệ.

    Nh́n Lạc Tiểu Phàm và gă thanh niên người Hàn Quốc nói nói cười cười rất vui vẻ, Lạc Tiểu Phàm cùng gă thanh niên đó chơi golf với nhau, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc. Lâm Nam Vũ bực ḿnh đứng lên, nói:

    - Tôi về trước đây, các cậu cứ chơi đi! – Không chờ hai người kia nói ǵ, anh đă quay người đi luôn. Lúc đi ngang qua Lạc Tiểu Phàm, anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc của cô, trong ḷng thấy chua chua. Thấy cô cười rạng rỡ, anh thực sự muốn đánh cho cô vài cái. Nhưng anh vẫn cố nhịn, những người đàn bà thích anh c̣n xếp hàng dài, thích người như thế nào mà không có. Anh không thèm quan tâm tới cô, một người đàn bàn thích chủ động đi t́m đàn ông.

    - Tôi đoán Vũ sẽ bị cuốn vào đó. – Bạch Hạo Uy nh́n theo cái bóng lạnh lùng của Lâm Nam Vũ đang rời xa.

    Giang Lỗi Hằng thản nhiên:

    - Đâu phải lần đầu tiên Vũ lên giường với đàn bà, cũng chưa nghe cậu ta nói là thích ai, cậu ta chỉ giận giữ nhất thời thôi, chắc vài ngày nữa là quên. Nhưng mà tôi th́ có lẽ nên nghiêm túc mới được.
    Bạch Hạo Uy cười lớn:

    - Chúng ta đánh cược, cô gái này chắc chắn không phải loại người như cậu và Vũ tưởng. Từ lần đầu tiên nh́n thấy cô ấy, nh́n vào đôi mắt ấy, tối hôm đó đă tôi luôn có cảm giác cô ấy và Vũ sẽ có chuyện ǵ đó, bởi v́ hai người họ thuộc cùng một loại người.

    - Cậu vẫn chưa nói là cược cái ǵ.

    - Chúng ta cược hai người họ sẽ yêu nhau.

    Lần này th́ tới lượt Giang Lỗi Hằng cười:

    - Không thể nào, Vũ chưa bao giờ thích người đàn bà nào cả, tôi cược họ sẽ không xảy ra chuyên ǵ.

    Bạch Hạo Uy bất lực cười:

    - Chuyện ǵ cũng có lần đầu tiên, 100 vạn, tôi cược họ sẽ yêu nhau!

    - OK!

    Hai bàn tay nắm chặt vào nhau.

    Nhà Lâm Nam Vũ nằm trong khu nhà giàu trên đường 15 khu Hương Xá, ngôi nhà gần biển, tựa lưng vào núi, hai bên đường có những cây bích đào xanh ngắt cùng những khóm tử vi, những cây anh đào và rừng trúc, một căn biệt thự nhỏ xinh xắn ẩn ḿnh trong chốn non xanh nước biếc. Ngôi nhà có vườn treo đầy những giỏ hoa cúc Huyền Nhai màu vàng chính là nhà của Lâm Nam Vũ, cúc Huyền Nhai cành nhỏ và mềm, dáng cây tự nhiên như những bông hoa cúc nhỏ treo trên vách núi, cành cây rủ xuống rồi bám vào bờ tường. Trong vườn c̣n có một chiếc xích đu bằng gỗ quấn đầy hoa cúc, mỗi khi có cơn gió thổi qua, nhưng bông hoa cúc lại tỏa ra mùi thơm d́u dịu, lan rộng khắp vườn.

    Lâm Nam Vũ đỗ xe cẩn thận, trong ḷng thi thoảng lại nhớ lại người phụ nữ đó. Anh thở dài một hơi, đấm mạnh tay lên vô lăng xe, ngọn lửa trong ḷng vẫn cháy bừng bừng.

    - Vũ, hôm nay không đi làm hả? Sao về sớm vậy con? – Kiều Ngọc Phượng nghe thấy tiếng xe của con trai vang lên, vội vàng chạy ra, nh́n thấy khuôn mặt buồn rầu của con đang gục trên vô lăng th́ ngạc nhiên, không hiểu con đang nghĩ chuyện ǵ, sắc mặt cũng có vẻ bất thường

    Lâm Nam Vũ thấy mẹ đă ra, uể oải nói:

    - Mẹ. – Giọng nói hơi khàn khàn. Kiều Ngọc Phượng nghe giọng nói của con trai không b́nh thường, vội vàng sờ đầu anh, ṭ ṃ nh́n con. Lâm Nam Vũ lúc này trông giống như một cậu bé bị chịu điều ǵ ấm ức, dáng vẻ này của anh lâu lắm rồi bà mới nh́n thấy.

    Cảm thấy ánh mắt nghi ngờ của Kiều Ngọc Phượng, Lâm Nam Vũ thấy khó chịu, bực bội đẩy tay bà ra:

    - Mẹ, mẹ làm ǵ vậy? Con không sao cả. Con có phải là trẻ con nữa đâu. – Anh giận dỗi bước xuống xe, trái tim như bị một ḥn đá đè nặng tới mức anh không thở nổi.

    Kiều Ngọc Phượng nh́n khuôn mặt ủ rũ của con trai, trách móc:
    - Tiểu Vũ, ông nội con mới ở quê lên, con đừng có bày ra cái mặt như đưa đám thế, nếu không th́ đừng trách mẹ.

    - Ông nội lên hả? – Vẻ buồn rầu trên khuôn mặt Lâm Nam Vũ lập tức biến mất. Từ nhỏ anh đă thích nhất là ông nội, ông nội anh là một ông già vui tính, hơn nữa c̣n rất thông minh. Anh đẩy cửa, nh́n thấy ông nội đang ngồi trên salon nói chuyện với bố, vui vẻ tới gần, ôm lấy ông. – Ông nội, con nhớ ông quá! Sao lâu lắm rồi ông không lên chơi? – Cũng chỉ có trước mặt ông nội, anh vẫn c̣n là một cậu bé chưa trưởng thành.

    Lâm Chấn Nam vui vẻ nh́n khuôn mặt anh tuấn của cậu cháu trai, càng nh́n càng thấy thích:

    - Cháu nội ông đúng là càng ngày càng đẹp trai, c̣n đẹp hơn ông hồi c̣n trẻ nữa.

    Mọi người cùng bật cười vui vẻ. Lâm Chấn Nam bỗng dưng nh́n thấy dấu đỏ trên cổ của Lâm Nam Vũ, cứ như bị ai đó cắn vào. Lâm Nam Vũ thấy ông nội nh́n chằm chằm vào cổ ḿnh với sắc mặt ngạc nhiên th́ bỗng dưng nhớ ra chuyện hôm trước, vội vàng dựng cổ áo lên, hành động lúng túng.

    Lâm Chấn Nam cười lớn, nói nhỏ bên tai Lâm Nam Vũ:

    - Xem ra cô bạn gái mới của con cũng ghê gớm lắm nhỉ.

    Hai má Lâm Nam Vũ đỏ bừng, vẫn cố giữ chặt cổ, không nói ǵ. Nhớ tới cô gái đáng ghét đó, anh lại nổi giận.

    Lâm Chấn Nam nh́n khuôn mặt thay đổi nhanh chóng của cháu trai, giống y như ḿnh hồi c̣n trẻ, chắc là cháu ông đă gặp đúng ư trung nhân. Vốn dĩ trong ḷng ông cực lực phản đối vị hôn thê của cháu ông mà gia đ́nh đă sắp đặt v́ lợi ích của gia tộc, ông không muốn cháu nội ḿnh đi vào con đường cũ của ông, để rồi hối hận cả đời. Được sống cùng với người ḿnh yêu thương c̣n hơn cả tiền tài địa vị, huống hồ nhà họ Lâm cũng đâu thiếu những thứ này, đâu cần phải kiếm thêm tiền làm ǵ nữa.

    Lâm Nam Vũ thấy mẹ cũng nh́n vào cổ ḿnh th́ hoảng hốt đứng lên:

    - Ông nội, con đi thay quần áo rồi xuống chơi cờ tướng với ông.
    Lâm Chấn Nam gật đầu. Kiều Ngọc Phượng theo con trai lên lầu, thoáng cau mày:

    - Sao nh́n cổ nó như bị ai cắn vậy, không phải ở bên ngoài nó…
    Lâm Chấn Nam xua tay:

    - Nó lớn rồi, cũng phải có lựa chọn và sở thích riêng của ḿnh, các con không thể sắp đặt thay nó mọi thứ được.

    Kiều Ngọc Phượng hơi lo lắng:

    - Nhưng nó có vị hôn thê rồi, sao có thể lăng nhăng ở ngoài được? Ngộ nhỡ để con gái nhà người ta biết th́ sao được. Huống hồ bọn con gái bây giờ đều hám tiền, Tiểu Vũ nhà ḿnh mà không cẩn thận là bị bọn hồ ly tinh lừa ngay.

    Lâm Chấn Nam lắc đầu, sắc mặt nghiêm túc, giọng nói sang sảng:
    - Ba tin cháu trai ba làm việc ǵ cũng có giới hạn, các con đừng quản lư nó, để nó tự quyết định. Cứ cho là nó muốn t́m cho ba một cô cháu dâu mới th́ chỉ cần là người nó thích, cho dù có là ăn mày th́ ba cũng không phản đối.

    Kiều Ngọc Phượng c̣n định nói cái ǵ đó nhưng Lâm Hàn ngồi bên cạnh đă quay sang nh́n vợ lắc đầu.

    Pḥng của Lâm Nam Vũ rất rộng, phía Đông pḥng c̣n có một tủ rượu và quầy bar nhỏ, mấy chiếc ghế mây, ngoài ban công là một vườn trúc nhỏ loại chuyên trồng trong nhà, gió từ trên núi thổi xuống khiến những cành trúc kêu xào xạc. Một chiếc giường gỗ lớn chiếm phần lớn diện tích căn pḥng, trên đó là ga giường màu xám, sạch sẽ, thẳng thắn, ngoài ra căn pḥng không trang trí ǵ nhiều. Phía Tây là pḥng tắm, trong đó có môt pḥng xông hơi nhỏ.

    Lâm Nam Vũ cởi quần áo, mặc vào người một bộ đồ ngủ, kéo rèm ban công ra, nh́n vào ngọn núi bị bao phủ trong mây cách đó không xa, khung cảnh nơi đó đẹp như tiên cảnh. Bàn tay anh bất giác sờ lên vết thương trên cổ, không nhịn được, bật cười. Nằm trên giường, lại nhớ tới cô gái đó, không biết cô và gă thanh niên người Hàn Quốc có…

    Chắc chắn là có, đồ đàn bà chết tiệt, chỉ trách anh tối hôm qua đă quá dễ dàng lên giường với cô ta. Nhưng bây giờ phải làm thế nào, ngộ nhỡ không phải cô ta cố ư quyến rũ anh mà thực sự không thèm quan tâm tới anh nữa th́ phải làm thế nào? Làm sao để báo thù được?

    Đây lần đầu tiên Lâm Nam Vũ đánh mất khả năng phán đoán, thầm nghĩ ông nội có thể giúp được anh. Nhắm mắt lại, cảm giác đầu tiên trong anh là bất lực. Tay anh lướt qua ga giường, nhớ tới làn da mềm mại của cô, cảm giác cô nằm đè lên người ḿnh, ai lại không nhịn được, bật cười, h́nh như anh hơi nhớ cô th́ phải. Anh chưa bao giờ có hứng thú gặp lại một người phụ nữ xa lạ, nhưng lần này là ngoại lệ. Anh muốn gặp cô, muốn được hành hạ cô, muốn…

    Nắm tay anh đấm mạnh lên đầu giường. Người đàn bà đó không thể nào ở cùng anh được, cô giống như loại phụ nữ thay hết người đàn ông này tới người đàn ông khác để thỏa măn dục vọng của ḿnh. Anh chửi nhỏ:

    - Đúng là đồ mặt dày!

    - Tiểu Vũ!

    Nghe thấy tiếng gọi của ông nội, Lâm Nam Vũ lập tức tạm ngừng mọi suy nghĩ, nhảy xuống khỏi giường. Có lẽ v́ suy nghĩ quá chăm chú nên anh không biết ông nội đă vào pḥng từ lúc nào. Anh gọi khẽ:
    - Ông nội…

    Lâm Chấn Nam nghiêm túc nh́n cháu trai:

    - Nhớ cô bé đó hả?

    Lâm Nam Vũ do dự một lát rồi gật đầu:

    - Vậy nói với ông xem cô ấy như thế nào.

    Lâm Nam Vũ vừa nghĩ tới cô, lập tức không thể giữ nổi b́nh tĩnh, môi mím chặt, không lên tiếng. Một lúc lâu sau anh mới mở miệng:
    - Ông nội, ông không biết đâu, cô ta… cô ta bực ḿnh lắm! – Tâm trạng Lâm Nam Vũ có phần kích động.

    Lâm Chấn Nam cười lớn, vỗ vai cháu trai:

    - Không muốn nói th́ thôi, đi, xuống nhà chơi cờ tướng với ông.
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #4
    Mong - Thả u uất lên trời cao
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    59.602
    Next Level: 0

    Chương 3: Không phải oan gia không gặp nhau !







    Lạc Tiểu Phàm thấy Lâm Nam Vũ đă bỏ đi, trong ḷng bỗng cảm thấy trống rỗng, có thể v́ đây là lần cuối cùng hai người gặp nhau, sau này cô sẽ không bao giờ tới đây chơi golf nữa, cho dù có tới cũng chưa chắc đă gặp anh.

    Lái xe đi măi, cô đi vào đường 13 khu Hương Xá lúc nào không biết, nh́n khung cảnh quen thuộc xung quanh, trái tim cô lại quặn đau. T́nh cảm ba năm vẫn không chống nổi sự cám dỗ của tiền bạc và địa vị! Cô lặng lẽ nh́n khung cửa sổ quen thuộc, nh́n gị hoa lan quân tử treo trên đó, chiếc xích đu bằng gơ khẽ đong đưa trong gió, nước mắt bất giác trào ra. Cô tưởng rằng trái tim ḿnh đă đủ lạnh lùng, vậy mà cô vẫn c̣n rơi nước mắt v́ con người đó.

    Nh́n chiếc Chevrolet màu xám bạc của “hắn” đậu bên đường, quay đầu nh́n lại chiếc Chevrolet màu trắng của ḿnh. Hai chiếc xe này là năm ngoái anh giúp công ty hoàn thành một vụ giao dịch lớn, được công ty thưởng cho 40 vạn nên bỏ tiền ra mua. Anh biết cô thích màu trắng nên để chiếc xe màu trắng lại cho cô, c̣n anh đi chiếc xe màu xám bạc. Nhưng t́nh cảm của anh giờ đă không c̣n nữa, đă để dành cho người phụ nữ khác, trong mắt anh, cô chẳng là ǵ nữa.

    Lạc Tiểu Phàm không nh́n thấy trong chiếc xe BMW màu trắng sau xe anh có một đôi mắt đang nh́n cô, nh́n cô rơi lệ, nh́n cô đau khổ, nh́n đôi vai run rẩy của cô, nhưng lại không dám làm ǵ.

    - Lạc, anh có lỗi với em! Hăy quên anh đi! Đừng bao giờ nhớ tới điều ǵ liên quan tới anh nữa. – Ḷng anh thầm nói với cô như vậy.

    Anh đă chuyển sang đường 10 khu Hương Xá từ lâu, đó chính là nơi mà anh hằng mơ ước, là nơi mà anh đă phấn đấu hết sức ḿnh để mong có nó. Nhưng bây giờ anh không cần phấn đấu nữa, bởi v́ anh đă cưới một người đàn bà giàu có, tất cả những thứ này anh đều có được dễ dàng. Cái ǵ đạt được quá dễ, quá đơn giản ngược lại càng khiến anh không dám tin là nó có thật. C̣n căn pḥng nơi đây, anh không bán đi, thi thoảng anh vẫn về lại nơi này. Ngày trước lúc nào cũng muốn thoát khỏi nó, bây giờ anh phát hiện ra, th́ ra nơi này mới là nơi anh trân trọng nhất, nhưng mọi thứ đều đă quá muộn, quá muộn rồi, anh dùng hạnh phúc và t́nh yêu ở đây để đổi lấy một căn biệt thự lạnh lẽo. Anh nh́n Lạc Tiểu Phàm lau khô nước mắt, bướng bỉnh ngẩng cao đầu, khởi động xe rồi biến mất khỏi tầm mắt của anh.

    Mặt trời dần dần khuất sau ngọn núi, ngay cả tia sáng cuối cùng cũng đă bị bóng tối nuốt chửng, cơn gió nhẹ nhàng vuốt ve những bông hoa trên cửa sổ, tỏa ra mùi hương thoang thoảng, dịu dàng.

    Lạc Tiểu Phàm nhắm mắt lại, hai tay duỗi thẳng, lặng lẽ nằm trên giường, không nghĩ ngợi ǵ, không có cảm giác, không muốn suy nghĩ, cũng không muốn làm ǵ. Từ sau khi Khương Hạo rời bỏ cô, cô thường xuyên cảm thấy cô đơn một cách kỳ lạ, nó giống như một ḍng nước đang chảy, từ trong suy nghĩ của Lạc Tiểu Phàm lan đi khắp nơi, khiến cô luôn ch́m đắm trong bóng đêm của sự cô đơn.

    Bỗng dưng Lạc Tiểu Phàm ngồi bật dậy, h́nh như cô đă không chịu đựng được sự cô đơn, lắc mạnh đầu, đứng lên. Cô mở cái máy tính để đầu giường, kích chuột vào bài hát mà cô vẫn thích, ngay lập tức, một giai điệu du dương lọt vào tai cô, h́nh như chỉ có bài hát này mới có thể thay Lạc Tiểu Phàm nói lên tâm trạng:

    V́ anh mà em quên mọi thứ

    Những lời nguyền rủa giấu kín trong chiếc b́nh thủy tinh

    Tự cho rằng ḿnh thông minh, nhưng em vẫn không cẩn thận

    Âm thầm yêu anh

    Không cẩn thận, không nh́n thật kỹ

    Phát hiện ra anh c̣n quá nhiều bí mật

    H́nh như em không phải là duy nhất của anh

    Bởi vậy anh luôn tỏ vẻ bất cần

    Cho dù trong tim em vẫn c̣n quan tâm tới anh

    Anh cũng đừng tưởng rằng anh là giỏi giang

    Chỉ một tṛ chơi thôi, em không muốn thua chính bản thân ḿnh

    Cứ cho rằng trong ḷng em c̣n nhớ tới anh

    Cũng chỉ là một điệp khúc lăng mạn mà số phận đă an bài

    Anh có thể để lại cho em

    Thêm một vài hồi ức đẹp

    Những điệp khúc lăng mạn…

    Lạc Tiểu Phàm cũng nhớ tới Lâm Nam Vũ, nhớ tới nụ cười của anh, nhớ tới dáng vẻ anh khi giận dữ, cô không nhịn được bật cười, sự xuất hiện của Lâm Nam Vũ ít nhiều ǵ cũng làm nhạt bớt h́nh ảnh của Khương Hạo và làm giảm bớt nỗi đau trong tâm hồn cô.

    Có người nói, nếu muốn cứu vớt linh hồn ḿnh khỏi nỗi đau thất t́nh th́ hăy bắt đầu một t́nh yêu mới! Tâm hồn bạn tự nhiên sẽ được giải phóng. Ḿnh có thể không? Ḿnh có c̣n đủ trái tim để yêu không? Lạc Tiểu Phàm cười chua chát, ḿnh cảm thấy h́nh như ḿnh đă mất đi khả năng yêu một ai đó.

    Chiếc điện thoại để trên bàn đổ chuông, Lạc Tiểu Phàm ấn nút nghe, đó là đồng nghiệp ở công ty cũ, Tùy Thiên Thiên. Sau khi rời khỏi công ty đó, lâu lắm rồi hai người không liên lạc với nhau. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói:

    - Tiểu Phàm, tối nay cậu có rảnh không?

    Lạc Tiểu Phàm ngạc nhiên hỏi:

    - Thiên Thiên, có việc ǵ không?

    - Ồ! Là thế này, tớ có mấy tấm vé tham gia dạ tiệc của ông Tổng giám đốc cũ.

    - Ồ! – Lạc Tiểu Phàm thấy thật kỳ lạ.

    - Nghe nói bữa tiệc này có rất nhiều anh chàng đẹp trai cũng tham gia, mà toàn là người giàu có. Tớ biết cậu mới thất t́nh, ra ngoài cho đỡ buồn! Nói không chừng gặp được t́nh yêu mới, Lệ Lệ và Đào Đào cũng đi, họ bắt tớ nhất định phải rủ cậu đi cùng. Cậu đi nhé! Chúng ta cũng lâu lắm rồi không gặp nhau.

    Lạc Tiểu Phàm đang định từ chối, nhưng nghe nói Lệ Lệ với Đào Đào cũng đi, đúng là lâu lắm rồi cô không gặp họ, mặc dù thời gian làm việc chung không dài, nhưng ngày trước họ cũng thường cùng đi chơi với nhau. Lạc Tiểu Phàm nghĩ một lát rồi nói:

    - Được, vậy chúng ta gặp nhau ở đâu?

    - 7 giờ, bọn tớ ở chỗ ngă tư trước nhà chờ cậu, ba người bọn tớ sẽ lái xe tới đó đón cậu. Không được thất hẹn đâu đấy!

    - Được, tớ chờ các cậu.

    Cúp điện thoại, tâm trạng Lạc Tiểu Phàm cũng tốt hơn nhiều. Cô khẽ uốn người, thầm nghĩ, ở nhà cũng chán, thôi cứ ra ngoài cũng được, lâu lắm không tham gia các hoạt động xă hội rồi.

    Mở tủ quần áo ra, mặc bộ nào được nhỉ? Không biết là ba người họ sẽ mặc quần áo như thế nào! Hy vọng là đừng mặc giống nhau. Cô cầm một bộ trang phục dạ hội màu đỏ, h́nh như hơi nổi bật, bỏ xuống; lại cầm lên một bộ đồ màu đen, soi ḿnh trong gương, lắc đầu, gần đây sắc mặt cô hơi xấu, mặc bộ đồ này trông tối quá. Bỗng dưng nh́n thấy chiếc váy màu trắng như công chúa, cô đưa tay ra, cảm thấy hơi buồn. Bộ đồ này là do Khương Hạo tặng cô nhân dịp sinh nhật 22 tuổi. Khi đó, Lạc Tiểu Phàm rất hạnh phúc, có người thích ḿnh, quan tâm ḿnh, luôn ở bên cạnh ḿnh, nhưng bây giờ mọi thứ đều đă biến mất, nh́n lại chiếc váy này, sao cô có thể không đau ḷng?

    Lạc Tiểu Phàm lấy chiếc váy xuống, đó là một chiếc váy quây ôm ngực, phần hông có một sợi dây lụa màu trắng, bên dưới rủ xuống như chiếc váy của một nàng công chúa. Chiếc váy này hợp với giấc mơ được làm công chúa của mọi cô gái. Khi Lạc Tiểu Phàm lần đầu tiên nh́n thấy nó, cô đă thích mê. Nhưng khi đó cô và Khương Hạo vẫn c̣n là học sinh, không có nhiều tiền, không ngờ Khương Hạo lại lén cô đi làm thêm ở quán bar vào buổi tối, dùng tiền kiếm được mua cho Lạc Tiểu Phàm chiếc váy này. Khi đó, Lạc Tiểu Phàm cảm động trong suốt một thời gian dài, cô cảm thấy ḿnh đúng là người hạnh phúc nhất trên thế gian, vậy mà bây giờ chiếc váy này lại như đang cười nhạo thứ hạnh phúc ngắn ngủi đó của cô.

    Lạc Tiểu Phàm chầm chậm thay quần áo, chiếc váy vẫn vừa vặn với thân h́nh cô, chỉ có điều người giúp cô buộc thắt lưng đă không c̣n nữa. Lạc Tiểu Phàm tự thắt một cái nơ bướm chỗ thắt lưng, nh́n kiểu ǵ cũng thấy cái nơ không đẹp. Ngày trước đều là Khương Hạo thắt giúp cô, nơ anh thắt vừa to vừa đẹp, ngay cả người bán hàng cũng phải khen anh. Lạc Tiểu Phàm mỉm cười với chính ḿnh trong gương, rồi lại lắc đầu.

    Thiên Thiên, Lệ Lệ và Đào Đào gặp Lạc Tiểu Phàm đều không nhắc ǵ tới Khương Hạo, có lẽ v́ họ không muốn khiến cô đau ḷng. Lạc Tiểu Phàm cũng hài ḷng với việc đó, bởi v́ ngay cả bản thân cô cũng không muốn nhắc tới Khương Hạo nữa. Thiên Thiên một tay lái xe, tay kia mở nắp xe ra, ánh trăng lập tức ùa vào trong xe, để lại một màn sáng bàng bạc bao quanh bốn người.

    Chiếc xe lái tới đường 9 khu Hương Xá, các căn nhà nơi đây mặc dù không đẹp và sang trọng như nhà ở đường 10, nhưng phong cảnh lại rất đẹp, nhất là phía sau gần với hồ Trăng, suối Ting Tang, đều là những nơi nghỉ ngơi rất tốt.

    Mọi người đều thở dài. Lệ Lệ và Đào Đào nh́n những vườn hoa gia đ́nh với ánh mắt ngưỡng mộ. Lệ Lệ nói:

    - Tiểu Phàm, cậu bảo bao giờ bọn ḿnh mới có một căn nhà như thế này, thích quá đi mất.

    Thiên Thiên cười nói:

    - Nh́n là được rồi, đừng có đặt vào trong mắt rồi muốn lấy ra không lấy được. Với ngoại h́nh của ba đứa ḿnh được ở một căn nhà trên đường 8 khu Hương Xá là đă tốt lắm rồi, đừng có tham lam quá. Nhưng mà Tiểu Phàm nói không chừng có thể được vào ở đường 10 đấy.

    Lạc Tiểu Phàm cười nhẹ:

    - Tớ cảm thấy ở đâu cũng như nhau, tớ chẳng có yêu cầu ǵ về nhà cửa cả, chỉ cần có một cái vườn hoa thật to là được rồi.

    Lệ Lệ chắp hai tay lại với nhau:

    - Xin ông trời hăy ban cho mỗi người chúng tôi một người đàn ông tốt, nhưng xin ông đừng quên, c̣n phải có một cái vườn hoa thật rộng nữa nhé. – Bốn người đều bật cười.

    Thiên Thiên dừng xe lại bên đường, bốn người cùng xuống xe.
    Bữa tiệc được tổ chức ở hậu hoa viên của nhà họ Trương, để chúc mừng kỷ niêm 3 năm ngày cưới của chủ nhân căn nhà, Trương Hàn Lâm và Tô Xảo Vân, bởi vậy khách mời ngày hôm nay đa số là những người trẻ tuổi. Đúng là không ít người tới tham dự, trong vườn không thiếu những chàng trai anh tuấn, hào hoa, nh́n họ đều là những người lịch sự, rất phù hợp với mẫu đàn ông lư tưởng trong ḷng các cô gái, những cô gái tới đó đều trang điểm vô cùng tỉ mỉ, cố gắng để thu hút sự chú ư của người khác.

    Bốn người cùng chào hỏi chủ nhân bữa tiệc, Trương Hàn Lâm từng có t́nh ư với Lạc Tiểu Phàm, nhưng v́ khi đó trong ḷng Tiểu Phàm chỉ có một ḿnh Khương Hạo nên Trương Hàn Lâm thất vọng mất một thời gian rất dài. Trước bữa tiệc, anh đă nghe nói tới chuyện Lạc Tiểu Phàm và Khương Hạo chia tay nhau, trong ḷng thầm cảm thấy rất thoải mái. Mời Lạc Tiểu Phàm tới tham dự bữa tiệc của ḿnh cũng là ư của anh, anh muốn Lạc Tiểu Phàm phải thấy hối hận v́ đă không chọn anh. Nh́n thấy thân h́nh tiều tụy của Lạc Tiểu Phàm, Trương Hàn Lâm thoáng cười lạnh, lẩm bẩm:

    - Báo ứng, đây chính là báo ứng v́ năm xưa em không chọn tôi, không ngờ Lạc Tiểu Phàm cũng có ngày hôm nay. – Anh khoác vai người vợ trẻ xinh đẹp, cố ư lượn đi lượn lại trước mặt Lạc Tiểu Phàm.

    Lạc Tiểu Phàm không hề nghĩ nhiều như vậy, chỉ có điều Thiên Thiên, Lệ Lệ và Đào Đào h́nh như đă hẹn trước với nhau, Lạc Tiểu Phàm vừa mới quay người đi, quay lại đă không thấy họ đâu. Lạc Tiểu Phàm chán nản đứng uống sâm-panh một ḿnh, ăn mấy miếng bánh ngọt. Lúc đầu, cũng có mấy chàng trai thấy Lạc Tiểu Phàm đứng một ḿnh, khuôn mặt th́ xinh đẹp, đáng yêu nên tới bắt chuyện, nhưng thấy Lạc Tiểu Phàm tỏ ra dửng dưng th́ chỉ đứng một lát rồi kiếm cớ bỏ đi.

    Những người đang bị tổn thương càng nh́n thấy người khác vui vẻ th́ lại càng thấy ḿnh cô độc. Lạc Tiểu Phàm nh́n từng đôi nam nữ đi qua đi lại trước mặt ḿnh, trong ḷng cảm thấy khó chịu, bởi vậy một ḿnh đi theo bờ tường của vườn hoa, đi về phía hồ Trăng dưới núi. Trong một khu rừng trúc, có một chiếc ghế dài bằng gỗ, Lạc Tiểu Phàm ngồi xuống.

    Mặt hồ màu xanh thẫm bị bóng trăng phủ lên, đẹp như cảnh trên tiên giới. Lạc Tiểu Phàm nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trạng, rồi không biết từ lúc nào, cô ngủ thiếp đi. Cũng không biết bao lâu sau, cô nghe thấy có tiếng người nói chuyện.

    - Ồ, không cần sao? Anh tệ thật, lừa người ta tới đây làm ǵ? – Giọng một cô gái nũng nịu.

    Sau đó là tiếng cười của một chàng trai:

    - Em không thích sao? Nếu không thích th́ anh đi t́m người khác, có rất nhiều phụ nữ thích anh đấy!

    Lạc Tiểu Phàm nghe thấy câu nói này mà thấy buồn nôn, không biết gă đàn ông mặt dày nào mà dám nói năng điên cuồng như thế, nổi cả gai ốc, đàn bà thích loại đàn ông này mới lạ! Ngẩng đầu lên, thấy trên thảm cỏ cách chỗ ḿnh không xa đang có một màn kịch vô cùng “hot”. Áo của người con gái đó đă bị kéo xuống quá nửa, vốn dĩ cái áo đă ngắn, bây giờ th́ gần như phơi toàn bộ cơ thể ra.

    Cơ thể người phụ nữ đó hiện ra lồ lộ dưới ánh trắng, bộ ngực đầy đặn, cân đối, ṿng eo thon, cặp mông nảy nở, đúng là gợi cho người ta nhiều liên tưởng. Người đàn ông bên cạnh cô ta vẫn ăn mặc chỉnh tề, chỉ có đôi tay là lướt nhanh qua thân thể của người phụ nữ, khiến cô ta không ngừng rên rỉ.

    Lạc Tiểu Phàm chỉ cảm thấy nhịp tim ḿnh đập nhanh hơn, vừa định đứng lên khỏi chiếc ghế th́ lại cảm thấy không hợp lư, ở gần họ như vậy, đứng lên một cái là họ phát hiện ra ngay, như thế th́ không hay lắm, nhưng cứ ngồi lại đây th́ cảm thấy gai ốc nổi khắp người.

    Cô gái đó quấn lấy người gă đàn ông. Chỉ nghe thấy cô ta hỏi:

    - Anh thích em không?

    - Thích, đương nhiên là thích, chỉ cần là phụ nữ xinh đẹp th́ anh đều thích. – Nghe những lời miệng lưỡi của gă đàn ông, Lạc Tiểu Phàm thấy gă đàn ông này đúng là mặt dày, những lời như thế mà cũng dám nói ra trước mặt bạn gái, nếu là cô th́ cô đă cho hắn hai phát tát rồi.

    Nhưng người đàn bà ở cùng anh ta h́nh như không nổi giận, chỉ có trọng nói có vẻ chua chát:

    - Anh thật là tệ, anh nói thật đi, có phải khi ôm em anh c̣n nghĩ tới người đàn bà khác không? Lẽ nào em không có sức quyến rũ đối với anh sao? Anh nói đi, có phải anh hai ḷng không?

    Gă đàn ông đó cởi quần áo ra đặt dưới đất, ôm người đàn bà nằm xuống, nghe thấy tiếng thở của anh ta ḥa lẫn trong những lời nói như rót mật vào tai:

    - Sao anh lại như thế được, cục cưng của anh, trong ḷng anh chỉ có em. Chỉ cục cưng Kiều Phụng Phụng thôi. Đàn ông trên đời này có ai mà không muốn ôm em trong ḷng, sao em lại không tự tin như thế? Chẳng phải có gă từng nói rằng chỉ cần em ngủ với hắn, hắn có chết cũng cam ḷng sao?

    - Vậy anh có cam ḷng không?

    - Ha ha ha… anh mà chết rồi th́ ai ngủ với em, hầu hạ em. Em không nỡ để anh chết, phải không cục cưng?

    Lạc Tiểu Phàm nghe thấy tên Kiều Phụng Phụng, há hốc mồm kinh ngạc, nghe nói bây giờ cô ta là ngôi sao nổi tiếng nhất chuyên đóng phim cấp ba, cũng là người có danh tiếng trong xă hội thượng lưu, không biết bao nhiêu công tử con nhà giàu có mối quan hệ mờ ám với cô. Sao cô ta lại ở đây? C̣n gă đàn ông bên cạnh cô ta chắc chắn là một anh chàng con nhà giàu ăn chơi nào đó.

    Lạc Tiểu Phàm nh́n họ “diễn” càng ngày càng mạnh mẽ th́ nhắm mắt lại, quyết tâm đi khỏi chỗ này, không muốn tiếp tục xem màn kịch rẻ tiền này nữa, cho dù là miễn phí. Lạc Tiểu Phàm khom lưng, đi chầm chậm về phía cánh cổng của hậu hoa viên, đôi mắt thi thoảng lại liếc về phía đôi nam nữ đó. Lúc phân tâm, do không cẩn thận, cô ngă xuống đất. Lạc Tiểu Phàm đau đớn kêu “ai da” một tiếng rồi ngay lập tức bụm miệng lại, nh́n thấy đôi nam nữ kia lập tức buông nhau ra.

    Cô gái kia vội vàng chỉnh lại quần áo, c̣n gă đàn ông th́ đi về phía Lạc Tiểu Phàm. Thật là khâm phục hắn, quấn với nhau một hồi lâu mà quần áo vẫn c̣n chỉnh tề. Chỉ có cô gái kia là không thấy cái áo đâu.

    Lạc Tiểu Phàm ngồi dậy định quay người chạy, lúc gần về tới cửa của hậu hoa viên th́ bị người ta giữ chặt tay lại, đằng sau vang lên giọng nói khàn khàn châm biếm:

    - Sao hả, xem phim xong rồi sao? Trên đời này làm ǵ có chuyện nào dễ dàng như thế, xem phim miễn phí, cô không nghĩ cô nên để lại cái ǵ đó sao?

    Lạc Tiểu Phàm vô cùng bối rối, không biết phải làm thế nào? Trong ḷng thầm mắng:

    - Có phải tôi muốn xem đâu, là tại các người cứ đ̣i diễn kịch trước mặt tôi đấy chứ! Anh tưởng tôi thích xem hả? Nh́n màn biểu diễn buồn nôn của hai người, thà về nhà xem phim cấp 3 c̣n hơn. – Nhưng nghĩ th́ nghĩ vậy, cô vẫn quay đầu lại, vừa nh́n thấy khuôn mặt của gă đàn ông kia, cô sửng sốt.

    Lâm Nam Vũ c̣n kinh ngạc hơn cả Lạc Tiểu Phàm, đôi mắt nheo lại thành một đường nhỏ xíu, dồn Lạc Tiểu Phàm vào góc tường, lạnh lùng cười:

    - Xem có đă mắt không? Có cần tôi biểu diễn lại lần nữa cho xem không?

    Lạc Tiểu Phàm nh́n khuôn mặt của Lâm Nam Vũ, giống như nh́n thấy cái ǵ đó đáng ghê tởm nhất trên đời, môi chu lên, hai tay ra sức giăy đạp, nói:

    - Anh buông tôi ra, thật ghê tởm, anh tưởng tôi muốn nh́n sao! Là tôi tới chỗ đó trước, ai bảo các người không chọn chỗ cẩn thận, cứ thích biểu diễn ở đó? Vả lại màn biểu diễn của các người ai thèm xem, tởm lợm.

    Lâm Nam Vũ khinh miệt hất cằm Lạc Tiểu Phàm lên, đôi mắt hung dữ như muốn nuốt chửng cô:

    - Không thích xem, vậy sao không bỏ đi sớm? Tôi nh́n thấy có người ở đó từ lâu rồi, tôi thấy cô có vẻ rất hứng thú nên mới cố t́nh diễn cho cô xem.

    Lạc Tiểu Phàm kinh ngạc chỉ Lâm Nam Vũ:

    - Anh… anh biết tôi ở đó, vậy mà anh c̣n… Anh đúng là đồ mặt dày, anh không phải con người!

    Lâm Nam Vũ nghiêng mắt nh́n Lạc Tiểu Phàm, khóe miệng nở nụ cười châm biếm:

    - Ha ha ha… cô không biết sao? Có người nh́n mới thích. Có điều tôi không biết là cô ở đó, tôi c̣n tưởng là gă nào đó cơ! Nếu biết đó là cô th́ tôi sẽ biểu diễn “sung” thêm một chút, chẳng phải cô cũng thích cảm giác đó sao?

    Lạc Tiểu Phàm giận dữ nghiến chặt răng. Từ trước tới nay cô chưa gặp một gă đàn ông nào mặt dày như vậy, nghĩ lại tối hôm qua cô c̣n cùng hắn… Cô lợm giọng tới buồn nôn, cố đẩy mạnh Lâm Nam Vũ:

    - Anh là đồ xấu xa, anh mau buông tôi ra, tôi không muốn ở đây nghe anh lảm nhảm, có nghe không hả, mau buông tôi ra, lập tức buông tôi ra, nếu không tôi sẽ hét lên đấy!

    Lâm Nam Vũ vẫn nh́n Lạc Tiểu Phàm một cách thích thú, giọng nói có vẻ bất cần:

    - Vậy th́ cô hét đi! Hét mau đi! Nếu không để tôi hét hộ cô cũng được.

    - Anh… – Lạc Tiểu Phàm thực sự bị thua cái gă tồi tệ này, nhất thời không nghĩ ra cách ǵ để đối phó.

    Kiều Phụng Phụng đă mặc quần áo xong xuôi, đi tới ôm thắt lưng Lâm Nam Vũ, đôi mắt long lanh liếc Lạc Tiểu Phàm một cái:

    - Vũ, cô ta là ai? Anh quen hả?

    Lâm Nam Vũ xoa xoa g̣ má của Lạc Tiểu Phàm, nụ cười đểu cáng:

    - Là một trong những người đàn bà mà anh thích nhất khi ở trên giường, c̣n biết biểu diễn hơn cả em đấy, em chưa nh́n thấy cô ta cởi quần áo đâu, giống như là đang khiêu vũ vậy, thực sự là khiến người ta phải thất điên bát đảo.

    Lạc Tiểu Phàm thấy Lâm Nam Vũ càng nói càng liên thiên, giận giữ cắn mạnh tay anh:

    - Đồ mặt dày! Vậy sao anh không nói với người khác anh chỉ là một thằng nhóc không có thể diện! Anh lấy tiền của tôi nên mới ngủ với tôi, tôi hài ḷng với “kỹ thuật” của anh ở trên giường nên mới trả anh tiền, bởi v́ anh chỉ là một kẻ tồi tệ, bị đàn bà…

    Câu tiếp theo c̣n chưa kịp nói ra, cô đă bị Lâm Nam Vũ bịt chặt miệng. Khuôn mặt anh tái xanh, nói với Kiều Phụng Phụng:

    - Em về trước đi! Anh có chuyện cần nói với cô này.

    Kiều Phụng Phụng lưu luyến rời khỏi Lâm Nam Vũ, miệng vẫn cười cười:
    - Đừng quan tâm tới cô ta, bọn ḿnh khó khăn lắm mới được ở với nhau, anh không muốn ở cùng em nữa sao?

    Lâm Nam Vũ đă bắt đầu bực bội:

    - Anh bảo em đi th́ em mau đi đi, đừng có lảm nhảm nhiều lời, lát nữa anh sẽ tới t́m em.

    Lạc Tiểu Phàm thấy Kiều Phụng Phụng định bỏ đi th́ sợ hăi, cất giọng khẩn cầu:

    - Này! Cô đừng đi! Cô mà đi th́ cũng phải kéo anh ta đi chứ! Này! – Nh́n Kiều Phụng Phụng đi càng lúc càng xa, Lạc Tiểu Phàm mới rụt rè quay đầu lại nh́n Lâm Nam Vũ. Cô chớp chớp mắt, nở một nụ cười rất ngọt ngào, phủi mấy hạt bụi trên quần áo anh, chỉ về phía Kiều Phụng Phụng, nói, – Cô ta là Kiều Phụng Phụng đấy, anh cũng từng nói mọi gă đàn ông trên đời này đều muốn ôm cô ta vào ḷng. Tôi nghĩ anh nên đuổi theo cô ta, một việc tốt như thế này đừng có bỏ lỡ, nếu không th́ không c̣n cơ hội nữa đâu.

    Ánh mắt Lâm Nam Vũ vẫn nh́n cḥng chọc vào Lạc Tiểu Phàm, khóe miệng nhếch lên, châm biếm:

    - Vậy sao? Sao tôi không biết là tôi từng nói như vậy nhỉ. Có điều cô mà không nói th́ tôi quên mất, cô nói như vậy lại nhắc nhở tôi, cô nói xem, cô làm cho người đẹp của tôi đi mất, cô phải bồi thường tôi như thế nào?

    Lạc Tiểu Phàm chu môi:

    - Sao lại là tôi làm cô ta đi mất, là anh tự bảo cô ta đi mà! – Tṛng mắt Lạc Tiểu Phàm đảo nhanh, khuôn mặt nở nụ cười đẹp như hoa hồng. – Hay là thế này, tôi giúp anh đi t́m cô ta, anh thấy thế nào? – Nói rồi cô đẩy tay Lâm Nam Vũ, định chuồn đi.

    Lâm Nam Vũ đâu dễ mắc lừa như thế, nhanh tay giữ chặt Lạc Tiểu Phàm lại, kéo cô đi về phía bờ hồ, vẫn không quên chế giễu cô:
    - Chả trách hôm nay lúc ra khỏi nhà thấy có con chim khách hót trên cây nhà tôi, hóa ra là thần tài đang chờ. Không biết tối nay nếu tôi ngủ với cô th́ cô sẽ cho tôi bao nhiêu tiền?

    Lạc Tiểu Phàm bị kéo đau cả cổ tay, nuốt nước bọt, khó nhọc nói:
    - Tối nay tôi không có hứng thú, hay là hôm nào tôi có hứng sẽ gọi điện thoại cho anh.

    Lâm Nam Vũ cười lạnh:

    - Cô không có hứng thú, tôi có, thế là đủ rồi! Cô muốn tự cởi quần áo hay để tôi cởi. Ồ! Nhớ ra rồi, cô trả tiền cho tôi, vậy th́ tôi phải cởi quần áo cho cô mới đúng, cô nói có phải không? Khách hàng là Thượng đế, để tôi hầu hạ cô vậy!

    Thấy Lâm Nam Vũ định chạm vào váy ḿnh, Lạc Tiểu Phàm vội vàng giữ chặt, hét lên:

    - Anh mau dừng tay, anh mà như thế tôi sẽ… – Cô định nói là sẽ hét lên, nhưng nhớ ra Lâm Nam Vũ không sợ nên cứ “tôi, tôi, tôi” măi một hồi lâu mà không nói được ǵ.

    Lâm Nam Vũ rút tay về vừa cởi cúc áo của ḿnh, vừa nhướng mắt nh́n Lạc Tiểu Phàm:

    - Sao hả? Sợ rồi sao? Không c̣n dũng khí như ngày hôm đó nữa hả? Lúc cần tôi th́ nhào vào ḷng tôi, mau cởi quần áo ra đi! Nếu không tôi sẽ nghi ngờ là cô đang giả vờ ngây thơ đấy. Chắc là cô không đến nỗi mất mặt như vậy đâu.

    Lạc Tiểu Phàm nh́n đôi môi quyến rũ của Lâm Nam Vũ đang nói ra những lời độc ác, nổi giận thở hổn hển, muốn chạy nhưng lại bị Lâm Nam Vũ chặn đường, hơn nữa thi thoảng anh c̣n chớp mắt nh́n ḿnh

    - Anh muốn thế nào? Anh nói đi, nhưng… – Cô chỉ vào quần áo của ḿnh. – Cái này th́ không được, tôi nói rồi, hôm nay tôi không có hứng thú. Anh cũng không thể ép người ta có hứng thú với ḿnh chứ!

    - Ồ! Không có hứng thú với tôi? – Lâm Nam Vũ cười rồi lại tiến lại gần, ghé sát mặt vào mặt Lạc Tiểu Phàm, khuôn mặt nam tính của anh dưới ánh trăng càng trở nên đẹp hơn, đôi mắt như những v́ sao trong đêm tối, đẹp tới nỗi khiến người ta như bị hút vào trong đó, Lạc Tiểu Phàm nhất thời nh́n say mê. Ánh mắt của Lâm Nam Vũ tràn đầy sự căm ghét và ghê tởm, anh dùng lưỡi liếm nhẹ lên môi Lạc Tiểu Phàm, nói nhỏ, – Bây giờ có hứng thú chưa, có phải thấy tôi rất “ngon” không?

    Lạc Tiểu Phàm lập tức tỉnh lại, hai g̣ má đỏ ửng. Thấy Lâm Nam Vũ ở quá gần ḿnh, cô lùi về sau, không cẩn thận ngă xuống đất. Đang định đứng lên th́ cô đă bị Lâm Nam Vũ ấn mạnh.

    Lâm Nam Vũ xoa xoa cằm Lạc Tiểu Phàm, cười cười:

    - Việc ǵ mà phải sốt ruột như vậy? Th́ ra cô thích ở dưới đất hả, sao không nói sớm? Trời là màn, đất là giường, đúng là địa điểm đẹp.

    - Anh… – Lạc Tiểu Phàm quay đầu đi, không muốn nh́n Lâm Nam Vũ nữa. Rốt cuộc cái gă khốn nạn này định làm ǵ!

    Lâm Nam Vũ không thích nh́n cái dáng vẻ thanh cao của Lạc Tiểu Phàm, cứ nghĩ lại cảnh tượng diễn ra buổi sáng hôm đó, anh lại hận không thể xé nát Lạc Tiểu Phàm ra. Thêm vào đó là việc hôm ở sân golf, làm ǵ có chuyện Lâm Nam Vũ anh dễ dàng tha cho cô như vậy! Hôm nay, cô rơi vào tay anh, đúng là ông trời giúp anh, nói ǵ th́ nói, anh cũng phải trả thù. Nh́n dáng vẻ đáng thương của Lạc Tiểu Phàm, Lâm Nam Vũ đắc ư cười:

    - Có phải đă biết ḿnh sai rồi không? Vậy th́ mau chóng sửa sai đi, giúp tôi cởi quần áo.

    Lạc Tiểu Phàm nh́n dáng vẻ dương dương tự đắc của Lâm Nam Vũ, chửi thầm trong bụng: “Khốn nạn, dê già, mặt dày. Bây giờ làm thế nào? Làm thế nào? B́nh thường c̣n có thể “động thủ” với anh ta, nhưng hôm nay đi đôi giày cao 6 phân, chỉ sợ có đánh cũng không đánh lại, chạy th́ không chạy được. Phụ nữ đúng là khổ, chỉ v́ xinh đẹp mà phải trả cái giá đắt quá, ḿnh không thể nào…”.

    Lạc Tiểu Phàm đổi một nụ cười mê ly, đầu dịu dàng dựa vào vai Lâm Nam Vũ, đưa tay lên mở cúc áo sơ mi cho anh, nũng nịu nói:
    - Được rồi, người ta biết sai rồi, người ta đồng ư với anh hết, đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, chúng ta mau lên đi! Đừng lăng phí thời gian nữa.

    Lâm Nam Vũ thấy Lạc Tiểu Phàm dường như biến hẳn thành con người khác, ngoan ngoăn nghe lời anh th́ ngược lại không c̣n hứng thú nữa. Những người phụ nữ như vậy anh đă gặp quá nhiều rồi. Có điều thấy Lạc Tiểu Phàm cũng khá xinh đẹp, thêm vào đó là cảm giác hôm đó cũng tốt, nên miễn cưỡng một chút cũng được! Nghĩ tới đây, Lâm Nam Vũ ôm Lạc Tiểu Phàm, hôn lên môi cô. Lạc Tiểu Phàm cau mày, nghĩ tới việc anh ta vừa mới thân mật với người đàn bà khác th́ cảm giác buồn nôn lại dâng lên trong cổ họng! Cô khéo léo né tránh, nũng nịu cởi áo Lâm Nam Vũ ra:

    - Vội ǵ mà vội, phải từ từ th́ mới thú vị chứ.

    Lâm Nam Vũ nh́n dáng vẻ làm nũng của Lạc Tiểu Phàm th́ chán nản, thật là mất hứng, tại sao người đàn bà nào cũng dễ dàng bị anh chinh phục như thế.

    Lạc Tiểu Phàm đưa tay ra cởi quần Lâm Nam Vũ, nụ cười càng ngọt ngào hơn:

    - Người ta thích anh lắm, từ hôm đó em đă thích anh rồi. Anh vừa đẹp trai lại cá tính.

    Lâm Nam Vũ nghe mấy câu nói của Lạc Tiểu Phàm, rùng ḿnh nổi gai ốc, sao phụ nữ đều thích nói mấy câu này vậy? Một ngày nói mấy lần, không có câu nào mới hơn sao? Đúng là mất hứng.

    Lạc Tiểu Phàm không quan tâm tới khuôn mặt chát ghét của Lâm Nam Vũ, định giúp anh cởi thắt lưng ra, nhưng không làm sao để cởi ra được. Nh́n dáng vẻ buồn cười của anh, cô xấu hổ muốn t́m chỗ nào chui ngay xuống.

    Lâm Nam Vũ nắm chặt bàn tay nghịch ngợm của Lạc Tiểu Phàm, ghé sát mặt cô, khiến Lạc Tiểu Phàm sợ hăi chớp mắt liên tục. Lâm Nam Vũ phả một làn hơi vào mặt Lạc Tiểu Phàm, chế giễu:

    - Em ngốc thật, em có biết không? Em là con heo sao? Hay giả vở ngây thơ? Chẳng phải lần trước anh từng dạy em cởi thắt lưng như thế nào rồi cơ mà? Sao mà em ngốc vậy, vẫn không biết làm?

    Lạc Tiểu Phàm lùi lại:

    - Cái đó… cái đó… H́nh như hôm nay anh thay thắt lưng khác.
    Lâm Nam Vũ giận tái mặt, ôm chặt thắt lưng Lạc Tiểu Phàm, nói:
    - Em đúng là do heo sinh ra hả. – Tay anh đặt lên vai Lạc Tiểu Phàm, chầm chầm trượt xuống, ánh mắt mơ màng, khóe miệng độc ác khẽ nhếch lên. – Thôi bỏ đi, để anh giúp em cởi quần áo tốt hơn!

    Một sợi dây áo tuột ra khỏi bờ vai Lạc Tiểu Phàm, nụ hôn của Lâm Nam Vũ cũng đậu lên trên vai cô, bàn tay không yên phận của anh bắt đầu lần vào bên trong. Lâm Nam Vũ ngửi thấy một mùi hoa thoang thoảng rất dễ chịu trên cơ thể cô, d́u dịu, khiến người ta say mê. Khuôn mặt Lạc Tiểu Phàm dưới ánh trăng cũng đẹp tuyệt trần, cái cằm nho nhỏ, đôi môi mỏng, đỏ và gợi cảm. Lâm Nam Vũ chầm chậm dùng tay đỡ lưng cơ, nụ hôn trượt trên môi cô, ôm chặt Lạc Tiểu Phàm, cảm thấy cô không giống như những người đàn bà khác, cảm giác ôm cô khiến anh rất an tâm, rất thoải mái, và cả một cảm giác kỳ lạ nữa mà anh không biết gọi tên.

    - Em thích anh không? – Dưới ánh trăng, ánh mắt của Lâm Nam Vũ dịu dàng vô cùng.

    Lạc Tiểu Phàm bị Lâm Nam Vũ làm cho thở hổn hển, lồng ngực cô nhấp nhô, sững sờ trước ánh mắt dịu dàng của anh. Kiễng chân lên, hôn nhẹ lên đôi môi anh, cô nói:

    - Thích. – Hai tay cô quấn chặt lấy thắt lưng của anh.

    Lâm Nam Vũ vuốt ve mái tóc Lạc Tiểu Phàm, nói nhỏ bên tai cô:
    - Tối nay tới nhà anh được không? Anh nhớ em lắm.

    Lạc Tiểu Phàm ngượng ngùng gật đầu:

    - Vâng.

    Trái tim Lâm Nam Vũ lập tức trở nên dễ chịu hơn, khuôn mặt nở một nụ cười:

    - Thật hả, cục cưng, anh thực sự rất thích em. – Nhưng trong ḷng anh lại nghĩ: “Để xem tôi hành hạ cô như thế nào!”. Nụ cười của anh càng lúc càng ngọt ngào.

    Lạc Tiểu Phàm cũng cười, nụ cười của cô c̣n ngọt hơn của anh, rồi bỗng dưng cô chép miệng, nói:

    - Đồ dê già, chết đi! – Cô co chân lên thúc mạnh vào bụng Lâm Nam Vũ. Lâm Nam Vũ không pḥng vệ, ngă xuống cái hồ sau lưng.

    Lạc Tiểu Phàm đứng trên bờ hồ, cười đắc ư:

    - Ha ha ha… ha ha ha… Đúng là lợn. Sao trên đời này lại có người ngu như anh hả? Cái bẫy đơn giản như thế mà cũng dính, đúng là lợn. Ha ha ha…

    Lâm Nam Vũ bơi về phía bờ. Cũng may là mùa hè, nước hồ không lạnh lắm, nhưng cũng đủ để anh thấy run cầm cập. Nh́n dáng vẻ đắc ư của Lạc Tiểu Phàm, anh hét lớn:

    - Con đàn bà chết tiệt, cô dám chơi tôi hả! Cô chờ đấy, xem tôi trả thù cô như thế nào.

    Lạc Tiểu Phàm ngoáy mông về phía Lâm Nam Vũ ở dưới hồ rồi quay đầu lại làm mặt hề, nói:

    - Đồ dê xồm, anh coi đàn bà là cái ǵ hả? Cũng ngu ngốc như anh sao? Tôi thấy anh không bị người ta đánh nên tưởng rằng ai cũng thích cái mặt lợn của anh. Anh tự tin quá đấy, thôi cứ ở dưới hồ mà bơi đi! Bổn cô nương không chơi với anh nữa, tạm biệt!

    - Cô đừng có đi… – Lâm Nam Vũ bơi gần tới bờ hồ, nắm một ngọn cỏ rồi leo lên, giọng nói vẫn đuổi theo cô. – Cô chờ đấy, chết tiệt. Tôi sẽ trả thù cô.

    Lạc Tiểu Phàm thấy Lâm Nam Vũ đă trèo lên tới nơi, sợ quá chạy nhanh vào hậu hoa viên, bỗng dưng nghĩ ra cái ǵ đó, lại quay đầu lại, nhặt cái áo mà Lâm Nam Vũ vừa cởi ra rồi chạy mất.

    Lâm Nam Vũ khó khăn lắm mới leo được lên tới bờ, cả người ướt như chuột lột, tóc dính bết lại trên đầu, nhỏ nước tong tỏng, vô cùng khó chịu. Đáng giận hơn là trên người anh c̣n có một mùi rất kỳ lạ, khó chịu. Anh thấy Lạc Tiểu Phàm chạy tới cổng hậu hoa viên c̣n dừng lại, lè lưỡi với anh.

    Lâm Nam Vũ đi tới gần. Lạc Tiểu Phàm giơ chiếc áo trong tay cô, cười khóa trá:

    - Đồ kiêu ngạo, thấy thế nào hả? Lạ thật, sao lâu như thế mới leo được lên bờ, chẳng nhẽ anh là lợn thật sao? Hay là dưới hồ có gái đẹp hầu hạ nên không nỡ lên.

    Lâm Nam Vũ vuốt khuôn mặt đầy nước, chỉ hận là không thể ngắt cài đầu xinh đẹp kia xuống, để cô không bao giờ nói chuyện được nữa. Anh mắng:

    - Đồ đàn bà chết tiệt! Mau trả áo lại cho tôi, nếu không tôi sẽ không khách khí với cô đâu.

    Lạc Tiểu Phàm thấy Lâm Nam Vũ không mặc áo, chỉ mặc một chiếc quần mà lại ướt sũng, nh́n lại những trai thanh gái lịch sau lưng ḿnh, nghĩ có cho tiền anh cũng không dám đuổi theo cô, bèn cười:

    - Chẳng phải anh thích cởi quần áo sao? Giờ đừng mặc nữa, đến lúc gặp gái đẹp đỡ phải cởi, phiền phức lắm.

    - Cô có trả cho tôi không? – Lâm Nam Vũ lườm Lạc Tiểu Phàm, giọng uy hiếp.

    Lạc Tiểu Phàm đắc ư ngẩng cao đầu, nói:

    - Tôi không trả, anh có bản lĩnh th́ đuổi theo tôi. Đuổi được tôi th́ tôi trả cho anh, nếu không th́ đừng có mơ.

    Lâm Nam Vũ cười lạnh lùng:

    - Tôi đếm đến 3, nếu cô không trả tôi th́ cô sẽ biết ngay hậu quả đấy.

    Lạc Tiểu Phàm vốn tưởng rằng Lâm Nam Vũ không dám mặc như vậy để đuổi theo ḿnh, nhưng thấy Lâm Nam Vũ bước từng bước về phía ḿnh, cô sợ hăi lùi về sau:

    - Trời ơi! Trời ơi! Anh đừng quên là ḿnh không mặc áo, anh c̣n dám vào đây, không sợ người ta cười anh sao, da mặt anh dày quá!
    Lâm Nam Vũ thản nhiên cười:

    - Dù sao đàn bà trên thế giới này đều thích nh́n cơ thể tôi, hôm nay tôi sẽ đáp ứng mong mỏi của họ, lẽ ra phải cảm ơn cô đă cho tôi cơ hội này mới đúng.

    - Anh… anh đừng có qua đây… dừng qua đây! – Lạc Tiểu Phàm không ngừng đi giật lùi, cuối cùng cô cũng đă biết cái ǵ gọi là mặt dày rồi, thực sự là không thể nói nổi.

    Rất nhiều người đă chú ư tới việc xảy ra ở đây, đều đua nhau quay đầu lại nh́n, Lạc Tiểu Phàm cảm thấy tim ḿnh đập nhanh hơn, nhưng Lâm Nam Vũ vẫn thản nhiên như không. Nói thật ḷng, h́nh như dáng vẻ anh không mặc quần áo c̣n thu hút người ta hơn là khi anh mặc quần áo đầy đủ, mái tóc vẫn nhỏ nước tong tỏng, thân h́nh rắn chắc, không có một chút mỡ thừa. Chiếc quần âu ướt dính chặt vào phần thân dưới, gợi lên biết bao liên tưởng, khiến người ta phải chảy nước bọt, chả trách cô nghe thấy tiếng hoan hô của bao nhiêu cô gái có mặt ở đó.

    Lạc Tiểu Phàm lớn ngần này rồi mà chưa bao giờ mất mặt như thế. Cô ném mạnh chiếc áo về phía Lâm Nam Vũ rồi quay đầu chạy mất.

    Lâm Nam Vũ mặc áo vào, mấy anh chàng đứng gần đó cười ngoác miệng, nói:

    - Vũ, sao thế? Cậu lại diễn kịch ǵ hả? ha ha ha… – Bạch Hạo Uy và Giang Lỗi Hằng nh́n thấy dáng vẻ hoảng hốt của Lạc Tiểu Phàm đang chạy vào đám đông, sau đó lại nh́n thấy Lâm Nam Vũ người ướt sũng đuổi theo phía sau, hai người kinh ngạc như muốn rớt con mắt ra ngoài. Lâm Nam Vũ này cứ gặp Lạc Tiểu Phàm là có chuyện hay để xem, nhưng màn kịch tối nay h́nh như là hơi “hot”.

    Lâm Nam Vũ không quan tâm tới ánh mắt và những lời bàn tán của mọi người, dù sao cái tiếng đào hoa của anh cũng đă lan đi khắp nơi, không cần phải quan tâm tới việc giữ thanh danh, những chuyện ly kỳ hơn nữa nhưng xảy ra với Lâm Nam Vũ th́ cũng không c̣n là kỳ lạ. Chỉ có Trương Hàn Lâm nh́n thấy Lạc Tiểu Phàm quần áo xộc xệch cùng với Lâm Nam Vũ quần áo ướt sũng chạy từ đằng sau vào nhà, trong ḷng thấy khó chịu, không biết Lâm Nam Vũ và Lạc Tiểu Phàm có mối quan hệ như thế nào.

    Những người phụ nữ có mặt tại đó, có người th́ đố kỵ với Lạc Tiểu Phàm, có người th́ nh́n cô khinh bỉ, nhưng khi nh́n thấy Lâm Nam Vũ, tất cả đều thốt lên: Đẹp trai quá, đẹp trai hơn cả minh tinh điện ảnh!
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #5
    Mong - Thả u uất lên trời cao
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    59.602
    Next Level: 0

    Chương 4







    Lạc Tiểu Phàm từ sân sau nhà họ Trương chạy ra đường cái, dừng lại một chút, thở hổn hển. Trời ơi! Cô thực sự khâm phục người đàn ông đó, anh ta không phải là người, nếu không sao da mặt lại dày như vậy, c̣n dày hơn cả một bức tường. Vừa định đón taxi để đi th́ Lạc Tiểu Phàm nghe thấy có tiếng người đuổi theo sau lưng, sợ quá vội vàng nấp sau một bụi hoa mẫu đơn ở ven đường, nh́n Lâm Nam Vũ đuổi ra.

    - Con đàn bà chết tiệt! Cô mau ra đây cho tôi! Đâu cần phải nhát gan như thế! Nếu không muốn là lợn th́ may cút ra đây cho tôi, tôi sẽ không tha cho cô đâu.

    Lạc Tiểu Phàm đâu có muốn chết, cô vỗ nhẹ ngực ḿnh, hy vọng Lâm Nam Vũ mau bỏ đi. Ai mà ngờ Lâm Nam Vũ cứ như thể biết là cô đă trốn, không chịu bỏ đi, Lạc Tiểu Phàm nửa quỳ nửa đứng sau khóm hoa, hai chân tê dại hẳn đi.

    Lâm Nam Vũ hắt x́ hơi, xoa xoa mũi, cảm thấy người ḿnh run lập cập, thêm vào đó là cái mùi khó chịu trên cơ thể, rồi lại chờ một lúc lâu không thấy Lạc Tiểu Phàm bước ra, nghĩ chắc là cô đă trốn đi lâu rồi. Anh giận dữ, chỉ trách ḿnh quá sơ ư, lẽ ra lúc nh́n thấy cô cười với anh, anh phải nhận ra cô có âm mưu mới đúng. Vậy mà anh c̣n tin cô! Lại để cô tuột khỏi tay, mối thù này không biết bao giờ mới trả được, anh sờ cái quần ướt sũng, đi tới bên cạnh chiếc xe của ḿnh rồi leo lên.

    Lạc Tiểu Phàm thấy chiếc xe của Lâm Nam Vũ đă đi xa mới dám chui ra khỏi bụi hoa mẫu đơn, trái tim như sắp rơi ra khỏi lồng ngực. Cô phủi phủi bụi đất bám trên quần áo, đang định gọi xe th́ có người vỗ vai cô. Cô giật ḿnh, măi không dám quay lại, cố gắng nặn ra một nụ cười, quay đầu lại, lúc này mới thở phào nhẹ nhơm. Không phải Lâm Nam Vũ mà là anh chàng lần trước tới quán bar cùng Lâm Nam Vũ.

    Bạch Hạo Uy nh́n dáng vẻ sợ hăi của Lạc Tiểu Phàm, bật cười:
    - Cô sợ Lâm Nam Vũ tới vậy à? Thế sao cô c̣n trêu chọc cậu ấy, cô không sợ cậu ấy t́m cô tính nợ hả?

    Lạc Tiểu Phàm nhún vai:

    - Tôi đâu có đắc tội với anh ta! Tại anh ta cứ đi theo tôi gây chuyện đấy chứ, tôi đâu c̣n cách nào khác! Đàn bà trên đời này nhiều như thế, sao anh ta cứ bám lấy tôi không tha nhỉ!

    Bạch Hạo Uy cười, nh́n chiếc lá cây dính trên mặt Lạc Tiểu Phàm, đưa tay ra định giúp cô lấy xuống. Lạc Tiểu Phàm giật ḿnh:

    - Anh định làm ǵ? – Thấy chiếc lá trong tay Bạch Hạo Uy, mặt cô đỏ ửng. – Xin lỗi, tôi tưởng…

    - Cô tưởng mọi người đàn ông trên thế giới này đều háo sắc hả? – Trong ánh mắt Bạch Hạo Uy có một nụ cười, nh́n Lạc Tiểu Phàm. Lạc Tiểu Phàm chẳng biết nên cười hay nên khóc, chỉ “hi hi” hai tiếng. Bạch Hạo Uy kéo tay Lạc Tiểu Phàm:

    - Đi thôi! Tôi đưa cô về nhà. Nếu không đi, coi chừng Lâm Nam Vũ lại quay lại t́m cô tính sổ.

    Lạc Tiểu Phàm vốn dĩ không muốn Bạch Hạo Uy đưa ḿnh về nhà, nhưng vừa nghe thấy ba tiếng “Lâm Nam Vũ” lập tức lao thẳng về phía chiếc xe của anh. Bạch Hạo Uy cố nén để không bật cười.

    Bạch Hạo Uy nh́n lén Lạc Tiểu Phàm, cô rất xinh đẹp. Hôm nay cô không trang điểm đậm nên trông càng xinh đẹp hơn, một vẻ đẹp thuần khiết, khiến người ta muốn tới gần, giống như giọt sương của mùa xuân, trong suốt. Con gái bây giờ ít ai c̣n giữ được vẻ đẹp tự nhiên và trong sáng như cô.

    Lạc Tiểu Phàm cảm thấy Bạch Hạo Uy cứ nh́n ḿnh măi bèn đưa tay lên sờ mặt, hỏi:

    - Mặt tôi có cái ǵ hả?

    Bạch Hạo Uy lắc đầu, rồi lại nh́n Lạc Tiểu Phàm, hỏi:

    - Thực ra Lâm Nam Vũ không phải là loại người như cô nghĩ đâu. Cậu ấy đào hoa, nhưng cũng có giới hạn.

    - Cái ǵ mà có giới hạn, tôi chưa bao giờ gặp người đàn ông nào mặt dày như anh ta, cho dù có ném ra đường cũng chẳng ai thèm! Rác rưởi! Hừ! – Lạc Tiểu Phàm vừa nghĩ tới Lâm Nam Vũ là lửa giận lại bốc lên.
    Bạch Hạo Uy cười cười:

    - Chẳng nhẽ cô không thích cậy ấy hả? Nhưng có rất nhiều phụ nữ đều thích cậu ấy. Cô không thấy cậu ấy vừa có tiền, vừa đẹp trai lại tài giỏi sao? Cậu ta là bạch mă hoàng tử trong ḷng rất nhiều cô gái đấy.
    - Thích anh ta? Nằm mơ hả? Nh́n thấy anh ta là tôi buồn nôn, chưa bao giờ tôi gặp người nào mặt dày như thế, dám làm việc đó với đàn bà ngay bên hồ, biết rơ là có người ở đó mà c̣n cởi quần áo, đúng là lưu manh! – Lạc Tiểu Phàm nói đầy giận dữ.

    Bạch Hạo Uy thấy Lạc Tiểu Phàm coi Lâm Nam Vũ không đáng một xu, trong ḷng thầm nghĩ, nếu Lâm Nam Vũ mà biết vậy, chắc anh thổ huyết v́ giận mất. Anh quay đầu lại hỏi Lạc Tiểu Phàm:

    - Cô định làm thế nào?

    - Cái ǵ thế nào? – Lạc Tiểu Phàm ngạc nhiên hỏi.

    - Cô với Nam Vũ thế nào? Không thể cứ gặp mặt là căi nhau suốt như thế được!

    - Cái ǵ chứ! Chúng tôi c̣n gặp mặt nữa hả? Tôi không muốn gặp lại anh ta đâu, nh́n thấy anh ta là lộn ruột, tốt nhất cả đời này đừng có gặp lại anh ta lần nào nữa! – Lạc Tiểu Phàm nghiến răng trèo trẹo.

    Bạch Hạo Uy dừng xe lại, quay hẳn người sang nh́n Lạc Tiểu Phàm, thấp giọng:

    - Tôi… hỏi cô một câu hỏi, cô đừng nổi giận, hôm… hôm đó, tại sao cô không chọn tôi? Có thể nói cho tôi biết v́ sao không?

    Lạc Tiểu Phàm không ngờ Bạch Hạo Uy lại hỏi câu hỏi này, mặt đỏ bừng:

    - Anh là người tốt, tôi không muốn làm tổn thương anh. Anh ta th́ không giống anh, xấu xa thậm tệ, bởi vậy…

    - Vậy tại sao cô lại cho Vũ tiền? Cô có biết không, cô làm thế là tổn thương tới ḷng tự trọng của cậu ấy.

    Lạc Tiểu Phàm giận dữ nói:

    - Anh ta th́ làm ǵ có ḷng tự trọng! Tôi thấy anh ta c̣n không có cả trái tim nữa! Cho anh ta tiền tôi đă thấy ấm ức lắm rồi, nếu sớm biết anh ta tệ như vậy, tôi đă chẳng cho một xu, làm tôi mất 6000 tệ. Bây giờ phải ở nhà uống nước gặm bánh bao. Nghĩ tới là tôi lại tức, tôi không t́m anh ta tính sổ, anh ta lại c̣n nổi giận, đúng là chưa thấy ai mặt dày như thế.
    Bạch Hạo Uy cảm thấy Lạc Tiểu Phàm càng lúc càng thú vị:

    - Ha ha ha… Cô cho Lâm Nam Vũ hết tiền ăn cơm? Thế cô sống thế nào?

    Lạc Tiểu Phàm chu môi:

    - Tôi c̣n có 200 tệ, không biết sống thế nào đây! Tôi đă như thế rồi mà anh ta c̣n nổi giận, thật vô lư!

    Bạch Hạo Uy không nhịn được, lại cười:

    - Nếu đă không có tiền, hôm đó Vũ cho cô tiền, sao cô không cầm?
    Lạc Tiểu Phàm hừ lạnh:
    - Rốt cuộc là anh đang giúp ai hả? Có phải giúp cái gă khốn nạn đó không? Tôi không giống anh ta, ngày nào cũng bán thân, tôi việc ǵ phải cầm tiền của anh ta, anh dừng xe đi, để tôi xuống xe!

    Bạch Hạo Uy vội vàng xin lỗi:

    - Được rồi, coi như tôi nói sai. Nếu không tôi cho cô mượn tiền, khi nào cô có tiền th́ trả lại tôi, cô thấy được không?

    Lạc Tiểu Phàm bướng bỉnh lắc đầu:

    - Không cần đâu, cảm ơn ư tốt của anh, tôi tiết kiệm một chút cũng được, cũng sắp trả lương rồi.

    Bạch Hạo Uy cười nói:

    - Tiết kiệm thế nào th́ cũng không đủ, con gái ai mà không thích quần áo đẹp, đồ trang sức cao cấp, rồi c̣n đi chơi, 200 tệ đủ sao nổi.
    Lạc Tiểu Phàm hơi không vui:

    - Sao lại không đủ, người b́nh thường như chúng tôi đều sống như vậy, đương nhiên không thể so sánh với những người giàu có như anh.
    Bạch Hạo Uy thăm ḍ:

    - Cô cũng có thể làm người giàu có! Chỉ cần cô lấy Lâm Nam Vũ th́ sẽ giàu có ngay thôi. Tôi cảm thấy hai người rất hợp nhau, cô…

    Lạc Tiểu Phàm giận dữ vỗ mạnh vào cửa xe, nói:

    - Anh dừng xe mau, tôi muốn xuống xe, tôi muốn xuống xe, anh mà không dừng lại là tôi nhảy xuống đấy.

    Bạch Hạo Uy thấy Lạc Tiểu Phàm làm như sắp nhảy xuống, bèn vội vàng dừng xe, c̣n chưa kịp nói ǵ, cô đă giận dữ đẩy cửa xe, quay người đi một mạch, không ngoái đầu lại.

    - Này! Tôi vẫn c̣n chưa biết tên cô! – Bạch Hạo Uy gọi với theo nhưng Lạc Tiểu Phàm vẫn làm như không nghe thấy ǵ, gọi một chiếc taxi rồi leo lên. Bạch Hạo Uy lắc đầu, – Bướng bỉnh y như Lâm Nam Vũ. – Nói rồi anh gọi điện thoại cho Lâm Nam Vũ.

    Lâm Nam Vũ về tới nhà, vừa từ xe bước xuống, sợ đi cửa chính, để mẹ nh́n thấy toàn thân ướt sũng của ḿnh, thể nào cũng truy hỏi tới cùng, bèn trèo qua cửa sổ pḥng bếp rồi lẻn lên pḥng. Nhưng anh không cẩn thận bị ngă, chân rách một miếng, mặt nhăn nhó v́ đau. Hôm nay đúng là xui xẻo, đầu tiên là đụng phải cô nàng xui xẻo kia, sau đó lại bị ngă, cả người th́ lạnh như bị cảm, liên tục hắt x́ hơi. Anh vội vàng uống thuốc cảm, rồi đi tắm nước nóng, chui vào trong chăn, nghĩ lại chuyện ngày hôm nay, quả là không nén được cười. Cô nàng chết tiệt đó, lại để cho cô chạy mất, lần nào cũng thế, thật là bực ḿnh!

    Điện thoại đổ chuông, anh nhấc máy.

    Bạch Hạo Uy cười:

    - Nam Vũ, ngủ rồi hả?

    Lâm Nam Vũ chán nản nói:

    - Ngủ cái ǵ mà ngủ, chỉ mới tức quá mà ngất đi thôi.

    - Ha ha ha… – Bạch Hạo Uy cười lớn, nói. – V́ cô gái đó sao? Vừa năy tôi gặp cô ấy.

    - Gặp cô ta, ở đâu, chỗ nào? – Lâm Nam Vũ bật dậy khỏi giường, muốn ngay lập tức đi t́m cô gái đó tính sổ, để xem cô c̣n có những bản lĩnh ǵ.

    - Cô ấy đi rồi, về nhà rồi. Nam Vũ, có phải cậu thích cô ấy không? Nếu không th́ sao lại nổi giận?

    - Cậu nói cái ǵ! Tôi thích cô ta? Cô nàng xấu xa đó sao, ha ha ha, thật là buồn cười, buồn cười quá đi! Sao tôi có thể thích cô ta được? Cậu xem cô ta có chỗ nào giống phụ nữ không hả, hoang dă, ngang ngược, vô lư, không có chút nữ tính nào cả. – Lâm Nam Vũ vừa nhắc tới Lạc Tiểu Phàm là trong ḷng đă ngứa ngáy khó chịu.

    - Nhưng cô ấy nói cô ấy thích cậu, yêu cậu.

    - Cái ǵ? – Sắc mặt của Lâm Nam Vũ b́nh tĩnh hơn. – Cô ta thực sự nói như vậy sao? Nói là cô ta thích tôi? Sao có thể như thế được, tôi thấy cô ta hận tôi đến chết.
    Bạch Hạo Uy cố nén cười, xem ra ḿnh đoán không sai, Nam Vũ thực sự thích Lạc Tiểu Phàm rồi, chỉ có điều ngay cả anh cũng không biết mà thôi:

    - Cậu đoán không sai, đúng là cô ấy hận cậu tới chết, c̣n nói cậu là người tồi tệ nhất trên đời này, là người không đáng tiền nhất. Nếu biết sớm như thế th́ cô ấy đă không bỏ ra 6000 tệ để mua một đêm của cậu, bây giờ cô ấy hối hận lắm, cô ấy nói cả đời này không muốn nh́n thấy cậu nữa, c̣n nói…

    Lâm Nam Vũ hét lên trong điện thoại:

    - Bạch Hạo Uy, cậu muốn chết hả? Hay là ngứa chân ngứa tay?

    Vừa năy sao cậu dám nói là cô ấy thích tôi, cậu muốn chơi tôi hả?

    - Tôi chỉ muốn để cậu hiểu rơ trái tim cậu đang nghĩ ǵ thôi. Khi cậu nghe thấy tôi nói cô ấy thích cậu, có phải cậu thấy rất ngọt ngào không? Tôi bảo cậu thích cô ấy mà cậu c̣n không thừa nhận. Tôi thấy hai người đều thích nhau nhưng chết cũng không chịu nhận. Thực sự là hết cách với hai người rồi, ngang bướng như nhau…

    Đây là một cô người mẫu mà anh mới quen, có một thân h́nh đẹp, chỉ có điều ngực hơi nhỏ, được cái khuôn mặt cũng đẹp, đôi chân th́ cũng chấp nhận được. Anh xóa tin nhắn đi, anh không có thói quen trả lời những tin nhắn như thế nào, những người phụ nữ thích anh cũng phải quen với việc chờ đợi “lệnh gọi” của anh bất cứ lúc nào.

    Bạch Hạo Uy c̣n chưa nói xong, Lâm Nam Vũ đă cúp điện thoại. Lời nói của Bạch Hạo Uy khiến anh kinh ngạc: Anh thích cô rồi? Có thể không? Ḿnh mà thích cô ta sao? Bất quá hai người chỉ gặp nhau ba lần thôi mà!

    Nằm trên giường, Lâm Nam Vũ nghĩ tới nhất cử nhất động của Lạc Tiểu Phàm, cảm giác cô cũng không đáng ghét như trước, lại c̣n hơi đáng yêu nữa, ít nhất th́ khi ở cùng cô, anh cũng không cảm thấy nhạt nhẽo, cũng khá là thú vị.

    Nhưng Lạc Tiểu Phàm th́ không nghĩ như vậy. Cô căm ghét Lâm Nam Vũ, hy vọng cả đời đừng bao giờ gặp lại gă khốn nạn đó. Tại sao trên đời này lại có người như vậy nhỉ, da mặt thật là dày, đúng là khiến cô mở rộng tầm mắt. Trời ơi! Lạc Tiểu Phàm ôm đầu, sao mà cô xui xẻo thế, gặp phải người như vậy? Năm nay đúng là năm hạn của cô mà!

    Ánh mặt trời buổi sáng mang theo cảm giác trong lành và mới mẻ, chiếu rọi lên từng chiếc xe và mọi người đang vội vàng qua lại trên đường. Một ngày mới lại tới. Ṭa nhà Hương Xá tọa lạc trên đường 3 khu Hương Xá, phía Đông giáp biển, phía Tây dựa vào núi, đây là khu vực thương nghiệp có giá trị nhất trong thành phố này. Tập đoàn Lâm Thế được đặt ở tầng 15 nhà Z.

    Thời tiết tốt cũng mang lại cho Lâm Nam Vũ một tâm trạng tốt hiếm thấy. H́nh như anh đă quên mất người đàn bà đáng ghét kia. Bước xuống khỏi chiếc xe Ferrari màu đỏ, bộ comple Givenchy màu trắng, chiếc cà vạt cùng màu, đôi giày da Missoni trắng, mái tóc hất ngược về sau, không một sợi rối, đôi mắt sâu thẳm, khóe miệng là một nụ cười lạnh lùng, tất cả những điều đó đều đủ để người đi đường dừng chân lại, nh́n anh một cái. Đó chính là Lâm Nam Vũ, không bao giờ thiếu những ánh nh́n ngưỡng mộ chú mục vào ḿnh.

    Nhân viên gác cửa vội vàng giúp anh mở cánh cửa kính nặng nề, khép người cung kính:
    - Chào tổng giám đốc.
    Lâm Nam Vũ mỉm cười gật đầu, đi vào cái thang máy chuyên dụng của ṭa nhà, trước đó đă có một cô nhân viên lễ tân mặc đồng phục màu đen giúp anh ấn nút. Anh gật đầu với cô gái. Đó là một cô gái rất xinh đẹp, khi cô cười, cả khuôn mặt sáng lên như một đóa hoa đào mới nở. Ngoài ra cô c̣n có một đôi môi vô cùng gợi cảm, thân h́nh mảnh mai với các đường cong rơ ràng, đặc biệt, bên trong chiếc váy bó chặt là đôi chân trắng và dài, khiến Lâm Nam Vũ động ḷng không biết bao nhiêu lần. Nhưng Lâm Nam Vũ luôn tuân thủ nguyên tắc “thỏ không ăn cỏ gần nhà”.

    Ánh mắt cô nhân viên lễ tân nh́n anh như oán trách, cô cũng chưa bao giờ như các nhân viên khác, chào Tổng giám đốc Lâm. Cô chỉ dùng đôi mắt long lanh ướt của ḿnh để nh́n anh với bao nhiêu ẩn ư. Đối với nhân viên, anh rất không hài ḷng với thái độ không lịch sự của cô, nhưng đối với người đẹp th́ lại khác, huống hồ anh thích hàng sáng cô dùng ánh mắt đó để nh́n anh, cho dù đă có rất nhiều cô gái nh́n anh như thế, nhưng anh vẫn tham lam hy vọng rằng tất cả những cô gái đẹp mà anh từng gặp, đều nh́n anh bằng ánh mắt oán trách và hờn dỗi.

    Chỉ có điều hôm nay anh lại nhớ lại khuôn mặt đáng ghét đó, anh cố ép ḿnh không được nhớ tới cô, nhưng càng như vậy, anh càng nhớ cô một cách vô ư thức, tâm trạng anh lại trở nên tồi tệ. Cửa thang máy mở ra, thư kư của Lâm Nam Vũ, cô Sử đă đứng ở cửa thang máy chờ anh.

    Trưởng pḥng thư kư của Lâm Nam Vũ thực ra không xinh đẹp, thậm chí cô c̣n không thể nào so sánh được với những người con gái anh từng qua lại, điểm này có chút khác biệt với tác phong chỉ thích gái đẹp thường ngày của anh. Nhưng Lâm Nam Vũ có suy nghĩ riêng của ḿnh. Người anh cần là thư kư, có thể giúp anh lo lắng mọi việc, xử lư mọi việc, có những lúc người đẹp lại không phù hợp với công việc này. Anh có thể nh́n thấy người đẹp ở nhiều chỗ khác nhau, nhưng làm thư kư th́ phải giỏi giang.

    Sử Phi Phi mặc một bộ đồ công sở màu đen, nhưng phía dưới cô không mặc váy như những cô gái khác mà thích mặc quần dài, có thể là v́ cô muốn che đi đôi chân của ḿnh. Cô thấy sắc mặt của Lâm Nam Vũ không b́nh thường, h́nh như hơi u ám. Anh rất ít khi có tâm trạng xấu vào buổi sáng.

    Sử Phi Phi thong thả đi sau lưng Lâm Nam Vũ. Cô và Lâm Nam Vũ tốt nghiệp cùng một trường đại học, nhưng cô học sau anh hai khóa. Khi cô vào trường, Lâm Nam Vũ đă là Chủ tịch Hội học sinh của trường, c̣n là cục cưng của cả trường trong các kỳ thi thể dục thể thao, và là bạch mă hoàng tử trong ḷng rất nhiều cô gái. Không những bởi v́ anh đẹp trai mà bởi v́ danh tiếng công tử đào hoa của anh, bạn gái của anh h́nh như mỗi tuần lại thay một người, người sau luôn đẹp hơn người trước. Nhưng chưa bao giờ cô nghe người ta nói anh dừng lại bên người nào, cho dù chỉ là hơn một tuần.

    Cô cũng giống như những người con gái khác, cũng coi Lâm Nam Vũ là hoàng tử trong ḷng ḿnh, nhưng cô biết Lâm Nam Vũ không coi trọng phụ nữ. Cô cũng từng v́ Lâm Nam Vũ mà rơi lệ, mà đau ḷng, mà thất vọng, chỉ biết hàng ngày trốn ở một nơi thật xa nh́n Lâm Nam Vũ ôm ấp người con gái khác nhưng không bao giờ dám xuất hiện trong tầm mắt của anh, ngay cả dũng khí để nói chuyện với anh, cô cũng không có.
    Lâm Nam Vũ sau khi tốt nghiệp lập tức sang Anh quốc tu nghiệp, khi anh trở về, cô đă tốt nghiệp đại học, dựa vào kiến thức chuyên môn xuất sắc của ḿnh, cô t́m được một công việc rất tốt. Trong một buổi họp mặt các học sinh cũ, cô biết Lâm Nam Vũ đă trở về, hơn nữa công ty anh đang tuyển nhân viên. Cô lập tức từ bỏ công việc mà bao nhiêu người mong mỏi để tới làm một nhân viên quèn trong công ty của anh, rồi nhanh chóng, năng lực của cô được Lâm Nam Vũ khẳng định và cất nhắc cô lên làm thư kư riêng cho anh, luôn ở bên phục vụ anh. Tối hôm đó, cô mất ngủ cả đêm, chỉ cần có thể được ở bên anh, cô không cần những điều khác.

    Lâm Nam Vũ quay đầu lại, thấy thư kư nh́n ḿnh bằng ánh mắt kỳ lạ:

    - Này.

    Sử Phi Phi lúc này mới sực tỉnh:

    - Sếp tổng có chỉ thị ǵ ạ?

    Lâm Nam Vũ vô t́nh đưa tay lên kéo cổ áo, mặc dù hôm nay anh cố ư chọn một chiếc áo sơ mi cổ cao nhưng vẫn hơi lo, nếu để nhân viên của ḿnh nh́n thấy vết cắn trên cổ th́ c̣n ǵ là uy nghiêm của một tổng giám đốc nữa. Anh mở miệng nói:

    - Cái đó… có cái ǵ có thể che đi một thứ mà ḿnh không muốn người khác nh́n thấy không?

    Sử Phi Phi muốn cười nhưng cố không để tiếng cười bật ra khỏi họng. Lần đầu tiên cô thấy Lâm Nam Vũ nói chuyện ấp úng như thế, nhưng cô vẫn không hiểu anh định nói ǵ:

    - Sếp tổng, anh có ư ǵ? Tôi không hiểu lắm.
    Lâm Nam Vũ từ trước tới nay không che giấu Sử Phi Phi điều ǵ, bao gồm cả các mối quan hệ giữa anh và những người phụ nữ khác, có nhiều lúc anh c̣n nhờ Sử Phi Phi giúp anh xử lư các cuộc hẹn với người khác. Sử Phi Phi không những là thư kư của anh trong công việc, mà c̣n là trợ lư của anh trong cuộc sống. Lâm Nam Vũ đẩy cửa pḥng làm việc, sắc mặt trầm xuống, mở cúc trên cùng của áo sơ mi ra, vết cắn trên cổ h́nh như c̣n rơ hơn ngày hôm qua:

    - Có cái ǵ có thể che cái này đi không?

    Bỗng dưng trong ḷng Sử Phi Phi cảm thấy khó chịu, cổ anh rơ ràng là bị ai đó cắn. Nhưng cô đă ở cạnh anh ba năm, cô biết anh luôn rất cẩn thận, không chỉ v́ anh đă có vị hôn thê mà c̣n v́ anh đủ nhẫn tâm để dứt t́nh với những người đàn bà từng cùng anh lên giường. Người phụ nữ nào cũng coi anh là trung tâm, không ai dám làm trái mệnh lệnh của anh. Cô cũng biết anh không sống chung với vị hôn thê, bởi vậy dấu vết này chắc chắn không phải của cô ấy. Nếu là người khác, những cô gái anh từng qua lại cô đều biết hết, không người nào dám cắn anh như thế.

    Thấy Sử Phi Phi thẫn thờ nh́n ḿnh, Lâm Nam Vũ “hừ” mạnh một tiếng, mặt hằm hằm:

    - Làm thế nào? Cô mau nghĩ cách giúp tôi đi! Con đàn bà chết tiệt đó, lần sau… Không có lần sau, đừng để tôi tóm được cô, tôi quyết không tha cho cô đâu.

    Sử Phi Phi nh́n Lâm Nam Vũ càng lúc càng tức giận, giật thót ḿnh, vội nói:

    - Tôi mang cho anh kem phủ nhé, nói không chừng có thể che đi được, mà nếu không che được th́ cũng c̣n hơn là bây giờ.

    - Vậy cô mau mang tới đây, như thế này sao tôi gặp người khác được?

    Sử Phi Phi lấy trong túi của ḿnh ra tuưp kem phủ, bôi lên cho Lâm Nam Vũ. Lâm Nam Vũ cầm cái gương nhỏ để soi, đúng là hay thật, nếu không nh́n kỹ th́ quả thật là không nhận ra. Lâm Nam Vũ cầm tuưp kem phủ trong tay, chả trách da con gái cô nào cũng đẹp, hóa ra là dùng cái này. Không biết cô ta có dùng cái này không nhỉ? Lâm Nam Vũ cau mày, lại nhớ tới cô ta rồi, đồ đàn bà chết tiệt! Cô ta bôi hay không th́ liên quan ǵ tới ḿnh? Cầm tuưp kem trong tay, anh nói:

    - Thư kư Sử, cái này cho tôi mượn nhé. – Rồi anh rút ngăn kéo ra, lấy một xấp tiền đưa cho Sử Phi Phi. – Coi như tôi mua của cô.

    Sử Phi Phi đang định từ chối th́ Lâm Nam Vũ đă xua tay, hỏi:

    - Hôm nay có việc ǵ quan trọng không?

    Sử Phi Phi nh́n vẻ mặt không cho phép từ chối của Lâm Nam Vũ, bèn nhận tiền. Cô biết Lâm Nam Vũ không bao giờ nợ ai cái ǵ, nhất là nợ phụ nữ.

    Sử Phi Phi mở tập tài liệu trong tay ra, nói:

    - Công ty Kate nói hôm nay sẽ phái nhân viên thiết kế chính của công ty họ trong việc thiết kế tṛ chơi “Ảo giác cuộc đời” tới đây cùng họp với chúng ta.

    Lâm Nam Vũ gật đầu:

    - Lúc nào tới? Mấy người? Người đứng đầu là ai?
    Sử Phi Phi đặt tài liệu vào tay Lâm Nam Vũ:
    - 9 rưỡi họ sẽ tới đây, 5 người, người đứng đầu là trưởng pḥng thiết kế của họ, một cô gái.

    - Ồ. – Khóe miệng Lâm Nam Vũ nở một nụ cười châm biếm. Trong ngành này rất ít người thiết kế là nữ, đặc biệt là thiết kế cao cấp, anh rất có hứng thú muốn xem người này là ai.

    Sử Phi Phi cười:

    - Nghe nói vị trưởng pḥng thiết kế này c̣n là hoa khôi của công ty họ. À, đúng rồi, cô ấy c̣n có đai đen Taekwondo, lần này th́ sếp tổng có đối thủ rồi.

    - Ồ, có người phụ nữ như vậy sao, tôi thực sự rất ṭ ṃ đấy. Ha ha. – Lâm Nam Vũ cài lại cúc áo. – Cô nói với pḥng tổng hợp, chuẩn bị chương tŕnh đón khách, tôi sẽ đích thân đi đón họ.

    Lâm Nam Vũ nh́n bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, thấy mấy cô cậu thanh niên đang vui vẻ bơi thuyền, điểm trên mặt biển là vài chú hải âu đang lướt sóng, mọi người vui vẻ đùa giỡn nhau bên bờ biển. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời. Anh nh́n đồng hồ, 9h19 phút, điện thoại anh rung lên, mở ra, có người nhắn tin tới: Em nhớ anh quá, khi nào th́ tới thăm em. Người gửi là Linh.
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #6
    Mong - Thả u uất lên trời cao
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    59.602
    Next Level: 0

    Đây là một cô người mẫu mà anh mới quen, có một thân h́nh đẹp, chỉ có điều ngực hơi nhỏ, được cái khuôn mặt cũng đẹp, đôi chân th́ cũng chấp nhận được. Anh xóa tin nhắn đi, anh không có thói quen trả lời những tin nhắn như thế nào, những người phụ nữ thích anh cũng phải quen với việc chờ đợi “lệnh gọi” của anh bất cứ lúc nào.

    Sử Phi Phi đẩy cửa bước vào:

    - Sếp tổng, bọn họ tới rồi.

    - Ồ, được, tôi tới ngay. – Lâm Nam Vũ đứng lên. Đối với cô trưởng pḥng thiết kế chưa biết mặt, anh thực sự rất hứng thú. Taekwondo là môn vơ mà anh say mê khi du học ở Anh, nhưng về nước, anh phát hiện ra mọi người không thích môn vơ này lắm, bởi vậy cao thủ không nhiều. Đă lâu lắm rồi anh chưa từng giao đấu với người khác, thực sự thấy chân tay hơi ngứa ngáy, hy vọng cô gái thú vị này không làm anh thất vọng. Anh luôn cho rằng xinh đẹp và thông minh là hai thứ đi ngược lại với nhau, nhất là đàn bà: Người đàn bà xinh đẹp th́ giống như một khúc gỗ; người đàn bà xấu xí th́ như một quả sầu riêng, ngửi th́ khó chịu, nhưng ăn vào mới thấy ngon.

    Pḥng tiếp khách ở tầng 10, Lâm Nam Vũ và Sử Phi Phi cùng đi thang máy xuống dưới. Lâm Nam Vũ nở một nụ cười tươi rói, tâm trạng rất vui vẻ, được gặp người đẹp đương nhiên là khiến người ta vui vẻ rồi, nhất là một người phụ nữ vừa thông minh vừa xinh đẹp càng đáng để anh chờ đợi.

    Sử Phi Phi giúp Lâm Nam Vũ mở cánh cửa kính pḥng tiếp khách, chỉ vào Lâm Nam Vũ, giới thiệu:

    - Đây là Tổng giám đốc Lâm của chúng tôi, hôm nay anh sẽ cùng mọi người thảo luận về công việc chuẩn bị cho tṛ chơi “Ảo giác cuộc đời”.

    Tiếng vỗ tay hoan nghênh vang lên, Lâm Nam Vũ nở nụ cười hút hồn nhất của ḿnh:

    - Rất vui… – Nhưng ánh mắt anh lại lướt qua một bóng dáng quen thuộc, khuôn mặt như hạt dưa, hàng lông mày khẽ nhướng lên, đôi mắt sáng lấp lánh như hai ḍng suối trong núi sâu chảy qua một ḥn đá, trong sáng, thuần khiết như không vướng chút tạp chất nào, khóe miệng nở một nụ cười khinh miệt, bộ váy công sở màu trắng, ṿng eo nhỏ nhắn.

    Lâm Nam Vũ tưởng là ḿnh nh́n nhầm người, không dám tin khuôn mặt mà anh ngày đêm nguyền rủa lại xuất hiện ngay trước mắt anh theo cách này, anh không thể không kinh ngạc.

    Cô hiện nay khác với cô của tối hôm đó, khác với cô khi ở sân golf, khi đó, cô giống như một bóng ma dụ dỗ người ta phải phạm tội, c̣n bây giờ cô lại giống một thiên thần trong sáng. Cho dù là cô như thế nào th́ trong mắt Lâm Nam Vũ, cô cũng là ma quỷ, là một con ma biết ăn thịt người khác. Phù thủy! Nghĩ lại chuyện tối hôm đó, anh càng có lư do để hận cô: Dám đùa giỡn anh, để xem hôm nay cô chạy đi đâu.

    Lạc Tiểu Phàm nh́n thấy Lâm Nam Vũ lại càng kinh ngạc hơn, kinh ngạc v́ anh là Tổng giám đốc của Tập đoàn Lâm Thế, kinh ngạc khi phát hiện ra duyên số quả là kỳ lạ, lại khiến họ gặp nhau trong t́nh huống này. Nhớ lại chuyện tối hôm qua, Lạc Tiểu Phàm giật ḿnh thon thót.

    Trời ơi! Làm thế nào bây giờ? Ai cứu tôi đây! Nhưng nghĩ lại, trước mặt người khác anh không quan tâm tới h́nh tượng của ḿnh, nhưng trước mặt nhân viên anh cũng không thể quá tùy tiện! Cô vẫn c̣n cơ hội để thoát thân. Vừa nghĩ thế, sắc mặt Lạc Tiểu Phàm ngay lập tức khôi phục lại trạng thái b́nh thường, ánh mắt kinh ngạc chỉ thoáng qua rất nhanh.

    Huống hồ, Lạc Tiểu Phàm cũng không dự định có bất cứ mối quan hệ nào với Lâm Nam Vũ nữa, anh nổi giận là việc của anh, nhưng không phải việc của Lạc Tiểu Phàm cô. Bởi vậy cô đứng lên, thản nhiên như không có việc ǵ, bắt tay anh, v́ phép lịch sự, cô c̣n mỉm cười và gật đầu chào anh:

    - Chào Tổng giám đốc Lâm, tôi là Lạc Tiểu Phàm, là thiết kế chính tṛ chơi “Ảo giác cuộc đời”, sau này quư công ty có bất cứ vấn đề ǵ liên quan tới tṛ chơi này, có thể trực tiếp liên hệ với tôi, tôi sẽ cố gắng giải quyết triệt để.

    Sử Phi Phi thấy Lâm Nam Vũ nh́n cḥng chọc vào cô gái đó, ánh mắt giận dữ như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô ta, bèn vội vàng nhắc nhở:

    - Tổng giám đốc?

    Lâm Nam Vũ sực tỉnh, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lạc Tiểu Phàm, khuôn mặt mà không bao giờ anh quên. Nh́n Lạc Tiểu Phàm tự nhiên đưa tay ra bắt, đôi môi màu hồng đào với mùi hương bạc hà d́u dịu bay vào mũi anh. Lâm Nam Vũ cắn môi, trong ḷng nghi ngờ, không lẽ cô ta không nhận ra ḿnh? Hay là…

    - Cô Lạc, h́nh như tôi từng gặp cô ở đâu đó.
    - Vậy sao? – Lạc Tiểu Phàm cười ngây thơ như một đứa trẻ. – Tôi b́nh thường rất ít ra ngoài, chỉ cần Tổng giám đốc Lâm không sống trong khu của tôi th́ tôi nghĩ chắc là anh đă nhận nhầm người rồi.

    Lâm Nam Vũ nh́n khuôn mặt b́nh tĩnh của Lạc Tiểu Phàm, thực sự không nhận ra điều ǵ, nhưng trong ḷng anh lại vô cùng căm ghét khi phải nh́n khuôn mặt đáng chết này. Lạc Tiểu Phàm đứng trước mặt anh càng tỏ ra thản nhiên th́ Lâm Nam Vũ lại càng khó chịu, chưa bao giờ có người đàn bà nào sau khi đă ngủ với anh mà vẫn có thể lănh đạm như thế. Việc này đă đả kích nghiêm trọng tới ḷng tự tôn đàn ông của anh! Anh nghĩ thầm, lẽ nào cô ta không phải là người mà ḿnh quen? Không thể nào, thế giới này làm ǵ có hai người hoàn toàn giống nhau như thế!

    Sử Phi Phi thấy Lâm Nam Vũ từ lúc bước vào cứ nh́n chằm chằm Lạc Tiểu Phàm không thôi, các nhân viên bên dưới đă bắt đầu x́ xào to nhỏ, vội vàng tiến tới nói nhỏ vào tai anh:

    - Tổng giám đốc, anh đă nh́n cô Lạc hơn 10 phút rồi!

    Lâm Nam Vũ quay mắt đi, nói nhỏ:

    - Tôi biết rồi.

    Lư Giai đứng cạnh đẩy tay Lạc Tiểu Phàm, hỏi:

    - Tiểu Phàm, cậu lợi hại thật đấy. Vừa vào đă tóm được anh chàng tổng giám đốc rồi. Nhưng nghe nói anh ta đào hoa lắm đấy, cậu đừng có mắc lừa.

    Lạc Tiểu Phàm không nói ǵ, liếc xéo Lâm Nam Vũ một cái, đứng thẳng lên:

    - Trước tiên, tôi xin đại diện cho công ty Kate cảm ơn sự hợp tác của Tổng giám đốc Lâm. Dưới đây, tôi xin giới thiệu đặc điểm của tṛ chơi mà chúng tôi thiết kế:

    Đó là một tṛ chơi loại mới, các game thủ chơi tṛ chơi này có thể cảm nhận được một cảm giác vô cùng kỳ diệu, đó là cảm giác ḿnh rơi vào một không giác khác. Các game thủ khi chơi game, trước tiên phải đội chiếc mũ đặc biệt do công ty chúng tôi thiết kế, trong chiếc mũ có lắp đặt hệ thống tia quét hồng ngoại,

    nó căn cứ vào các đặc trưng trong bộ năo của game thủ, thiết kế ra một nhân vật tṛ chơi phù hợp với game thủ trong tṛ chơi. Đặc điểm lớn nhất của tṛ chơi này là vẻ đẹp của nhân vật tṛ chơi được thiết kế dựa vào đặc điểm trên khuôn mặt của game thủ…

    - Chờ một chút.

    Lâm Nam Vũ chán nản ngắt lời Lạc Tiểu Phàm, giọng nói có vẻ không vui:

    - Tôi cảm thấy có chỗ không ổn, trên thế giới này không có nhiều người xinh đẹp, c̣n trong tṛ chơi, rất nhiều game thủ hy vọng t́m được một thứ mà ḿnh không thể t́m được trong cuộc sống hiện thực, chỉ có thể t́m được trong thế giới ảo. Nhưng tṛ chơi này lại đi ngược lại với nguyên tắc đó, vậy th́ các game thủ có thể chấp nhận được không? Viễn cảnh thị trường sẽ như thế nào?

    Cô Lạc đă phân tích vấn đề này chưa? – Ánh mắt Lâm Nam Vũ găm chặt vào mặt Lạc Tiểu Phàm, anh đang nghi ngờ Lạc Tiểu Phàm có phải là người đàn bà đáng ghét đó hay không.

    Lạc Tiểu Phàm nhoẻn miệng cười, trong mắt cô c̣n có cái ǵ đó như chế giễu, đứng thẳng lên:

    - Tôi tin là khi Tổng giám đốc Lâm chơi tṛ chơi này, sẽ không c̣n lo lắng về vấn đề này nữa.

    Lâm Nam Vũ vẫn không thoải mái hơn, châm biếm:

    - Tôi không nói tôi, dù sao th́ cũng chẳng có mấy ai được như tôi hay như cô Lạc, có phải không? – Lâm Nam Vũ ngẩng cao đầu, lườm Lạc Tiểu Phàm, trong câu nói cuối cùng của anh, ai cũng nghe thấy có ư châm biếm.

    Lạc Tiểu Phàm nh́n khuôn mặt đáng ghét của anh, trong đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên tia lửa giận, khóe miệng nhếch lên, cô nói:

    - Tổng giám đốc Lâm rất thích hợp với tṛ chơi này, giả sử anh vẫn muốn nâng cấp ngoại h́nh của ḿnh…

    Lạc Tiểu Phàm c̣n chưa nói xong, Lư Giai ở bên cạnh đă vội vàng kéo cánh tay cô:

    - Tiểu Phàm, cậu đừng nói linh tinh…

    Lạc Tiểu Phàm giận dữ đẩy tay Lư Giai ra, nh́n dáng vẻ đắc ư của Lâm Nam Vũ, chửi thầm trong bụng: “Đồ lửa đảo, đắc tội với tôi th́ không xong đâu!”. Các nhân viên khác của công ty Kate đều tỏ vẻ ngượng ngập, nh́n Lạc Tiểu Phàm chăm chú, hy vọng cô đừng nói tiếp. Nhưng máu nóng của Lạc Tiểu Phàm đă dồn lên, cô không quan tâm nhiều chuyện đó, cô ghét nhất là cái mặt câng câng đáng ghét của gă lừa đảo này.

    - Tṛ chơi này c̣n có một thế mạnh nữa. – Cô mỉm cười quyến rũ, nghiêng đầu nh́n Lâm Nam Vũ, thấy khóe miệng anh vẫn là nụ cười chế giễu.

    – Giả sử người chơi muốn “nâng cấp dung nhan” của ḿnh, chỉ cần để các game thủ khác thích ḿnh th́ bạn sẽ được nâng cấp một lần. Tôi tin rằng đây là một việc rất khó khăn với các game thủ khác, nhưng với Tổng giám đốc Lâm th́ chắc chỉ là chuyện nhỏ.

    Khuôn mặt Lâm Nam Vũ không có chút biểu cảm nào, nhưng tất cả các nhân viên hai công ty có mặt trong pḥng họp đều tỏ ra ngượng ngùng, mặc dù ai cũng nói Lâm Nam Vũ là người đào hoa, đa t́nh nhưng không ai dám nói trước mặt anh như thế, vậy mà Lạc Tiểu Phàm lại dám…

    Sử Phi Phi đứng bên cạnh hết nh́n Lâm Nam Vũ rồi lại quay sang nh́n Lạc Tiểu Phàm, cô có một dự cảm, giữa hai người họ từng xảy ra điều ǵ đó. Cô nhớ lại vết cắn màu đỏ trên cổ Lâm Nam Vũ, rồi lại nh́n khóe miệng khẽ nhếch lên của Lạc Tiểu Phàm, đây là lần đầu tiên cô không ra mặt nói đỡ cho Lâm Nam Vũ.

    Lâm Nam Vũ vui vẻ vỗ tay, nói:

    - Đúng là một tṛ chơi hay, rất thích hợp với tôi và với cả cô Lạc nữa, dù sao th́ tôi với cô cũng cùng một loại người. Có điều, cô Lạc có đồng ư làm vật hy sinh đầu tiên của tôi để giúp tôi nâng cấp “nhan sắc” của ḿnh không?

    - Không!

    Giọng nói rất dứt khoát, rơ ràng, cũng giống như câu hỏi của tối hôm đó: “Tôi muốn anh ngủ với tôi”. Tâm trạng của Lâm Nam Vũ tốt tới mức không thể tốt hơn được nữa, rốt cuộc th́ con hồ ly tinh này cũng đă lộ cái đuôi ra rồi.

    Tất cả những người ngồi ở đó đều hoảng hốt cúi đầu xuống, anh nh́n tôi, tôi nh́n anh.

    - Nghe nói cô Lạc là cao thủ Taekwondo, có hứng thú đấu với tôi một ván không?

    Lạc Tiểu Phàm lạnh lùng, không đè nén được tâm trạng của ḿnh, đôi mắt nh́n cḥng chọc vào Lâm Nam Vũ, nghĩ bụng:

    “Cái gă khốn này này định làm ǵ? Có phải muốn trả thù vụ hôm qua không? Hừ! Đừng có mơ. Anh tưởng rằng Lạc Tiểu Phàm tôi sợ anh sao, nếu không phải sợ mất mặt th́ hôm qua tôi đă không bị anh đuổi chạy như thế, nếu anh mà c̣n ép tôi, tôi sẽ không khách sáo với anh nữa!”. Cô cười lạnh:

    - Tôi sẽ không hạ thủ lưu t́nh đâu, giả sử Tổng giám đốc Lâm muốn bảo vệ khuôn mặt đẹp trai của ḿnh th́ đừng đấu với tôi. – Nói xong, sắc mặt của Lạc Tiểu Phàm càng lạnh lùng hơn, đôi tay bất giác co lại thành nắm đấm.

    Lâm Nam Vũ đứng lên, tỏ vẻ bất cần, ghé sát vào mặt Lạc Tiểu Phàm, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước, nụ cười châm chọc lại nở trên môi:

    - Chỉ cần cô Lạc không quá quan tâm tới khuôn mặt ḿnh th́ tôi cũng vậy!

    Lạc Tiểu Phàm tránh ánh mắt của Lâm Nam Vũ, luống cuống cầm tập kế hoạch trên bàn, đẩy ghế ra:

    - Nếu Tổng giám đốc không c̣n ư kiến ǵ nữa th́ tôi nghĩ chúng tôi nên về công ty trước, có chuyện ǵ anh cứ gọi điện tới cho chúng tôi! – Nói xong, không thèm nh́n Lâm Nam Vũ thêm một lần, cô quay người định bỏ đi.

    Lâm Nam Vũ giữ chặt tay Lạc Tiểu Phàm lại, khuôn mặt như cười như không:

    - Nếu đă tới rồi th́ cũng phải ăn bữa cơm đă chứ, công ty chúng tôi đâu nhỏ nhen tới mức không mời mọi người ăn được bữa cơm.

    Lạc Tiểu Phàm trừng mắt nh́n Lâm Nam Vũ, chỉ hận là không thể tát cho anh vài cái để xả hận. Lâm Nam Vũ cũng nghiêng đầu nh́n Lạc Tiểu Phàm, anh rất muốn xem cô gái này c̣n tṛ ǵ nữa. Những người khác đều cảm thấy có vấn đề, hai người trông cứ như một cặp t́nh nhân đang giận dỗi nhau, nhưng nghe nói Lâm Nam Vũ đă có vị hôn thê, anh ta và Lạc Tiểu Phàm có quan hệ như thế nào nhỉ?

    Lâm Nam Vũ thấp giọng nói bên tai Lạc Tiểu Phàm:

    - Không muốn tất cả mọi người ở đây nh́n chúng ta th́ hăy ngoan ngoăn đi theo tôi, nếu không… Sẽ không phải ḿnh tôi mất mặt đâu.

    Lạc Tiểu Phàm trợn mắt lên, cô chưa bao giờ gặp người nào mặt dày như thế, ở trước mặt nhân viên của ḿnh mà cũng dám công khai trêu chọc nữ nhân viên của công ty khác mà không sợ bị mọi người chê cười. Hôm qua là tiệc tư gia, mặt dày th́ thôi! Không ngờ ở công ty mà anh ta cũng vô liêm sỉ như thế! Gă khốn nạn, đúng là lâu không bị đánh mà, xem ra phải có người dạy bảo anh ta lại mới được, để anh ta biết rằng trên thế giới này c̣n có “lễ nghĩa, liêm sỉ”.

    Lâm Nam Vũ không quan tâm người khác nghĩ thế nào, dù sao th́ anh cũng nổi tiếng là người đa t́nh, giờ thêm một người nữa cũng chẳng sao. Anh kéo mạnh Lạc Tiểu Phàm, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của các nhân viên, kéo Lạc Tiểu Phàm tới tận thang máy. Anh vui vẻ liếc Lạc Tiểu Phàm đang thở hổn hển, nói thầm trong bụng: “Con đàn bà chết tiệt, để xem lát nữa tôi xử lư cô như thế nào?”.

    Lạc Tiểu Phàm nh́n thấy lửa giận trong mắt Lâm Nam Vũ th́ trong ḷng thầm kêu khổ, sao ḿnh lại đen đủi gặp phải một gă vô học như thế này. Cô đáp trả Lâm Nam Vũ bằng một ánh mắt sắc như dao lam, nghĩ thầm: “Con bà nó, tôi đă trả anh tiền rồi, việc ǵ mà phải giận như thế? Tự anh đồng ư ngủ với tôi đấy chứ, cũng được hưởng thụ đấy chứ. Tôi cùng lắm mới chỉ ngủ với anh, c̣n anh, không được một vạn th́ cũng phải tới một ngh́n người rồi. Nếu biết anh là kẻ tồi tệ như vậy th́ tôi đă không bỏ ra một xu! Đúng là hối hận thật, trả anh 6000 tệ, 6000 tệ cơ đấy! Ít nhất cũng có thể mua được một gă sạch sẽ, lịch sự, sao lại chọn anh nhỉ? Tôi đă thấy ḿnh thiệt tḥi lắm rồi, anh lại c̣n sưng mặt lên với tôi? Đồ chết tiệt, anh có hiểu không? Lạc Tiểu Phàm tôi chịu thiệt mà anh c̣n không vui là sao? Con bà nó, thế giới này loạn hết rồi!”.

    Lâm Nam Vũ thấy ánh mắt Lạc Tiểu Phàm nh́n anh như nh́n một đống rác hôi thối, đáng ghét. Nhưng anh chẳng quan tâm ǵ tới ánh mắt của cô, anh chỉ cần biết mối thù này nhất định phải trả! Mặc dù Lâm Nam Vũ anh không bao giờ tính toán với đàn bà, nhưng cô là một ngoại lệ.
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #7
    Mong - Thả u uất lên trời cao
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    59.602
    Next Level: 0

    Chương 5: Chịu thua





    Hai người xuống nhà hàng Gloria ở dưới lầu, nói ǵ th́ nói cũng phải ăn no trước rồi mới có sức để ra tay. Lâm Nam Vũ đă tưởng tượng ra khuôn mặt khẩn cầu của Lạc Tiểu Phàm rồi.

    Lạc Tiểu Phàm nắm chặt tay, cô sẽ không giữ thể diện cho gă này đâu, cô kiên quyết phải đánh méo khuôn mặt đó đi để anh ta không c̣n vũ khi đi quyến rũ con gái nhà lành nữa.

    - Can I help you? – Một người phục vụ nước ngoài trong bộ vest đuôi tôm màu đen mở cửa giúp hai người. Đây là một nhà hàng do Anh Quốc mở ra, chuyên phục vụ các loại thịt ḅ bít tết và mỳ Ư.

    Hai người ngồi xuống, Lâm Nam Vũ nói bằng tiếng Anh:

    - Cho tôi một suất bít tết chín 6 phần và một ly rượu nho. – Sau đó anh liếc sang phía Lạc Tiểu Phàm. – Cô gái này sẽ tự gọi món và tự trả tiền.

    Lạc Tiểu Phàm dửng dưng:

    - Không cần, tôi ăn chung với ông đây, bởi v́ tôi không mang tiền.

    Lâm Nam Vũ giận dữ:

    - Xin lỗi, tôi không quen ăn chung với người khác.

    - Vậy th́ anh không cần phải ăn, tôi ăn được rồi. Tôi không phiền khi phải ăn chung với lợn đâu.

    Lâm Nam Vũ nh́n cḥng chọc vào người đàn bà đáng ghét ngồi đối diện, thực sự muốn đánh mạnh lên khuôn mặt đẹp như hoa như ngọc của cô để cô không thể đi quyến rũ người đàn ông khác, nói những câu đáng ghét như thế. Anh nói với người bồi bàn:

    - Cho cô ấy một suất, tôi trả tiền, chín 4 phần.

    - Không, chín 8 phần.

    - Cô là heo sao? Đ̣i ăn chín 8 phần.

    - Anh là người rừng hả? Ăn thịt sống!

    Hai người đều ngậm miệng lại, không ai thắng được ai, tốt nhất là ngậm miệng lại ăn cơm cho lành. Lạc Tiểu Phàm đảo mắt:

    - Tôi không biết v́ sao Tổng giám đốc Lâm mới gặp tôi lần đầu tiên mà đă tỏ ra không khách sáo với tôi như vậy, lẽ nào trước đây tôi có chỗ nào đắc tội với anh sao?

    - Lần đầu tiên? – Đôi mắt Lâm Nam Vũ giễu cợt nh́n Lạc Tiểu Phàm, thực sự muốn cười. Con đàn bà chết tiệt này lại muốn giở tṛ ǵ ra đây, cho dù cô muốn chơi như thế nào th́ lát nữa tôi cũng không nương tay cho cô đâu. – H́nh như tôi và cô Lạc từng có mối quan hệ khá sâu sắc với nhau. – Ánh mắt Lâm Nam Vũ tóe lửa, nụ cười ranh mănh.

    Lạc Tiểu Phàm nhướng nhướng mày ra vẻ vô tội, chớp mắt:

    - Ồ! Vậy sao? Sao tôi không nhớ nhỉ, tôi gặp Tổng giám đốc Lâm ở đâu, anh nhắc lại xem nào?

    - Vậy th́ chắc là cô Lạc có mối quan hệ sâu sắc với quá nhiều đàn ông rồi. – Lâm Nam Vũ nói xong, trong ḷng thấy chua chua. Chỉ cần nghĩ tới việc Lạc Tiểu Phàm có thể không nhớ tới ḿnh là anh đă thấy khó chịu. Mỗi tối một người, đúng là có thể cô không nhớ được mặt người đă từng qua đêm với cô, dù sao th́ anh cũng từng như vậy.

    Lạc Tiểu Phàm nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi mỉm cười:

    - Đúng là ngày trước tôi chưa bao giờ gặp Tổng giám đốc Lâm, có thể là anh nhận nhầm người rồi, cũng có thể người mà anh gặp là em gái tôi!

    Nụ cười của Lâm Nam Vũ càng sâu hơn, trong mắt thoáng chút hoài nghi, nói:

    - Ồ, th́ ra cô Lạc c̣n có một người em gái à, thật là bất ngờ. – Lâm Nam Vũ cố t́nh kéo dài hai chữ “em gái”, làm sao anh tin được lời Lạc Tiểu Phàm nói. Cái ǵ mà em gái? Mùi hương thoang thoảng trên người cô sao lừa được anh, cái cách nói chuyện đó sao lừa được anh? Xem ra hai người họ đúng là hiểu nhau.

    Khi Lạc Tiểu Phàm ăn bít tết, cố ư nhai nhóp nhép thật to. Những người tới đây dùng bữa đa số đều là người nước ngoài, âm thanh này đối với họ là cấm kỵ, ánh mắt rất nhiều người đều quay lại nh́n hai người. Lâm Nam Vũ cảm thấy lần này ở cùng người đàn bà này cũng thu hút ánh mắt của người khác, thực sự là anh không quen. Anh đá mạnh vào chân Lạc Tiểu Phàm, nói:

    - Cô là lợn hả? Khi ăn đừng có nhóp nhép như thế.

    Lạc Tiểu Phàm dùng cái th́a múc canh đặt trên bàn gơ mạnh vào đầu Lâm Nam Vũ:

    - Anh là súc sinh sao? Đừng có dùng vó đá tôi.

    - Cô… – Lâm Nam Vũ thực sự không chịu nổi người đàn bà đáng ghét này, sao anh lại dính vào cô cơ chứ!

    Hai người đều bực bội ăn nốt bữa cơm nhưng thức ăn vào bụng h́nh như không tiêu hóa được. Lâm Nam Vũ ăn xong, dùng khăn ăn lau miệng:

    - Tôi lên lầu trước giải quyết chút việc, chiều nay chúng ta tới Câu lạc bộ MS.

    - Anh là ông chủ của tôi sao? Sao tôi lại phải nghe lời anh? Tôi c̣n việc phải làm, không có thời gian chơi với anh! – Lạc Tiểu Phàm bướng bỉnh ngẩng cao đầu, kiên quyết không thỏa hiệp.

    Lâm Nam Vũ vui vẻ cười, gọi bồi bàn ra tính tiền rồi kéo cao cổ áo sơ mi, nh́n khuôn mặt đẹp trai của ḿnh qua chiếc gương sau lưng Lạc Tiểu Phàm, hài ḷng chép miệng, rồi sau đó mới nói với Lạc Tiểu Phàm:

    - Tôi không phải là ông chủ nhưng hai công ty đang trong thời gian hợp tác, bởi vậy tôi cũng được coi như ông chủ một nửa của cô, tôi có quyền cho cô nghỉ. Trừ phi cô sợ tôi, vậy th́ chẳng cần nói ǵ nữa.

    Lạc Tiểu Phàm nh́n dáng vẻ Lâm Nam Vũ khi soi gương, cảm thấy rất buồn cười, một người đàn ông mà c̣n quan tâm tới dung nhan hơn cả một phụ nữ, thực sự là buồn nôn! Cô nghiến răng:

    - Tôi sợ, ha ha ha… Được, xem ra anh chưa bị ai đánh bại, tôi ghét nhất là những gă đàn ông giống đàn bà như anh, đang muốn dạy cho anh một bài học đây!

    - Cô nói ai đàn bà? Đồ đàn bà chết tiệt, cô đang nói ai hả? – Lâm Nam Vũ tóm áo Lạc Tiểu Phàm lại, trừng mắt hỏi.

    Lạc Tiểu Phàm cười lớn, lè lưỡi với Lâm Nam Vũ:

    - Anh tưởng tôi đang nói ai th́ là tôi nói người đó, không phải đàn bà th́ là ǵ? Tính toán, nhỏ mọn. Anh biết không, những kẻ tồi tệ như anh chẳng đáng giá một xu! 6000 tệ của tôi thà để mua một con lợn c̣n hơn.

    Lâm Nam Vũ thực sự chịu thua người phụ nữ này, anh dứ dứ nắm đấm, uy hiếp:

    - Mau câm miệng lại cho tôi, nếu không tôi sẽ khiến cô không nói được lời nào nữa.

    Lạc Tiểu Phàm nh́n Lâm Nam Vũ chằm chằm, lúc lắc đầu rồi cười:

    - Ha ha! Tôi thích nói th́ nói, anh không quản được tôi! Hai chúng ta chẳng có quan hệ ǵ cả, xin anh bỏ tôi ra, đừng cứ như mấy mụ đàn bà ngủ cùng người ta rồi cứ bám theo đ̣i phải chịu trách nhiêm, chẳng phải anh nổi tiếng là đào hoa, đa t́nh sao? Vậy th́ chắc chắn là đă ngủ với nhiều người rồi, chắc là cũng có sự chuẩn bị tâm lư, đừng có giả vờ yếu đuối trước mặt tôi, OK?

    - Cô… – Lâm Nam Vũ thở hổn hển v́ giận. – Tôi chỉ thấy con đàn bà ngang ngạnh quá, cô tưởng rằng tôi thích cô sao? Nói thật ḷng, những người đàn bà mà tôi từng ngủ cùng không được một vạn th́ cũng phải một ngh́n, tôi quan tâm tới cô sao? Cô thấy cô có điểm nào để tôi thích, vóc dáng th́ không ra sao, mặt th́ như mặt lợn, cô không cầm gương soi thử xem tôi có thích cô không, cô đúng là tự tin quá đấy, tưởng bở quá đấy.

    Lạc Tiểu Phàm giương cao tay lên, một cái tát đập mạnh lên mặt Lâm Nam Vũ, giống như một con báo con đang gầm gừ nổi giận:

    - Khốn nạn, đáng ghét, anh thực sự khiến tôi thấy buồn nôn.

    Lâm Nam Vũ lập tức cảm thấy mặt ḿnh nóng ran, đây là lần đầu tiên anh bị người ta đánh. Anh nắm chặt mái tóc của Lạc Tiểu Phàm, ghé sát mặt vào mặt cô, nh́n làn da trắng nơn nà của Lạc Tiểu Phàm, thực sự không nỡ xuống tay, môi anh ghé sát lại cắn mạnh vào môi cô, cho tới khi cảm thấy có mùi máu tanh trong miệng ḿnh mới buông ra.

    Lạc Tiểu Phàm đau đớn đẩy mạnh Lâm Nam Vũ rồi định cho anh thêm một cái tát nữa, ngay lập tức cổ tay cô bị anh giữ chặt. Lâm Nam Vũ đắc ư nh́n Lạc Tiểu Phàm:

    - Tôi thấy cô mới thức sự là một con lợn! Cô tưởng rằng tôi sẽ để cô đánh nữa hả? – Lạc Tiểu Phàm giận dữ nh́n Lâm Nam Vũ nhưng không biết phải làm ǵ.

    Tất cả mọi người trong nhà hàng đều không dùng bữa nữa mà quay sang nh́n hai người, vừa nh́n vừa x́ xào bàn tán. Lâm Nam Vũ xoa mũi, cảm thấy ḿnh bị một cô gái đánh ngay trước mặt mọi người quả là mất mặt. Nếu cứ tiếp tục thế này th́ chắc chắn là c̣n mất mặt nữa, anh kéo tay Lạc Tiểu Phàm, lôi cô ra khỏi nhà hàng. Dọc đường, hai người đều không ai nh́n ai, cứ như thể người bên cạnh ḿnh là một đống phân thối hoắc.

    Hai người cùng quay về Tập đoàn Lâm Thế, rất nhiều nhân viên thấy hai người quay lại cùng tỏ ra kinh ngạc, chỉ sợ cảnh tượng ngày hôm nay sẽ lan ra khắp công ty. Lâm Nam Vũ mở cửa pḥng làm việc, Lạc Tiểu Phàm vừa bước vào đă lập tức bị cảnh biển ngoài khung cửa kính thu hút. Bầu trời trong xanh, những chiếc thuyền buồm điểm xuyết trên mặt biển, từng chú hải âu giang rộng đôi cánh, bọn trẻ con đùa giỡn trên băi cát, những cặp t́nh nhân thong thả dạo chơi.

    Lạc Tiểu Phàm bất măn “hừ” một tiếng trong cổ họng. Con bà nói, pḥng làm việc của gă khốn nạn này thật là dễ chịu, c̣n có gió biển thổi mát rượi, bao giờ ḿnh mới được hưởng phúc như thế nhỉ? Nh́n biển một lúc, Lạc Tiểu Phàm chán nản quay người về ngồi trên chiếc salon gần bàn làm việc của Lâm Nam Vũ, hai chân gác lên cái bàn bên cạnh, nhướng mày nói với Lâm Nam Vũ:

    - Phiền ông có khuôn mặt giống lợn cho tôi một tách cà phê, bây giờ tôi hơi khát, cần phải bổ sung lượng nước.

    Lâm Nam Vũ ngồi trên chiếc ghế phía sau bàn làm việc, nheo mắt nh́n Lạc Tiểu Phàm đang cố thách thức ḷng kiên nhẫn của anh, đe dọa:

    - Bỏ ngay cặp chân gị của cô xuống, nếu không tôi không khách sáo nữa đâu.

    Lạc Tiểu Phàm thản nhiên:

    - Không, tôi thích như thế này, sao anh lại không thích? Không thích th́ thôi! Tôi cũng không muốn anh thích, huống hồ anh lại là cầm thú, chắc anh cũng không hiểu cảm giác của loài người đâu! Chắc chắn anh không biết con người suy nghĩ vấn đề như thế nào đâu nhỉ?

    - Cô… – Cuối cùng th́ Lâm Nam Vũ cũng đánh mất ḷng kiên nhẫn. Con đàn bà chết tiệt này thật thích thách thức ḷng kiên nhẫn của anh. Lâm Nam Vũ đứng lên, duỗi chân ra hất chân Lạc Tiểu Phàm xuống, Lạc Tiểu Phàm đau đớn kêu lên, cái chân co lại không hề khách khí, nâng lên cao đạp thẳng vào bụng Lâm Nam Vũ. Lâm Nam Vũ khẽ tránh nhưng chân kia của Lạc Tiểu Phàm lại đạp tới. Anh tránh thêm lần nữa rồi giữ chặt cằm của Lạc Tiểu Phàm, cúi xuống cắn môi cô, Lạc Tiểu Phàm cũng không vừa, cắn lại lên môi anh, cả hai người đều cắn rất mạnh, khóe môi đều chảy máu.

    Lạc Tiểu Phàm và Lâm Nam Vũ lau miệng, khinh bỉ nh́n nhau. Lạc Tiểu Phàm là người ra tay trước, cô tóm chặt áo Lâm Nam Vũ rồi quật anh ngă xuống đất. Lâm Nam Vũ cũng đá mạnh vào chân Lạc Tiểu Phàm, cô đánh mất trọng tâm, cũng ngă xuống. Lâm Nam Vũ đè Lạc Tiểu Phàm xuống, thở hổn hển, hỏi:

    - Cô có phục không?

    - Không phục! Anh là cái cóc khô ǵ. Muốn tôi phục anh hả, không có cửa đâu, cả cửa sổ cũng không! Lạc Tiểu Phàm tôi từ trước tới giờ không biết thế nào là khuất phục, huống hồ là loại như anh, là thứ mà con người phải tiêu diệt. Việc ǵ tôi phải phục anh! – Lạc Tiểu Phàm bướng bỉnh ngẩng cao đầu, nói rành rọt từng câu.

    Đúng lúc đó, Sử Phi Phi đẩy cửa bước vào, áo của Lâm Nam Vũ bị xé rách, đầu tóc rối tung, khóe miệng c̣n vết máu. Cô gái kia cũng không lành lặn hơn, quần áo cũng bị bung ra, miệng chảy máu, đôi mắt hung dữ nh́n Lâm Nam Vũ. Có đánh chết cũng không nhận ra là hai người đang yêu thương nhau, nhưng tư thế của hai người th́ có vẻ hơi… kỳ cục.

    Lâm Nam Vũ thấy Sử Phi Phi bước vào, thản nhiên buông Lạc Tiểu Phàm ra rồi đứng lên. Lạc Tiểu Phàm vẫn kéo áo anh, anh gạt tay cô ra, quay đầu lại nói với Sử Phi Phi:

    - Thư kư Sử, phiền cô cho con lợn này một bát nước tráng nồi.

    Lạc Tiểu Phàm lồm cồm ḅ dậy, cười ngọt ngào, nói với Sử Phi Phi:

    - Chị ơi, phiền chị cho con trâu nhà chị một thùng nước, cho hắn hạ hỏa, không cắn người lung tung nữa.

    Sử Phi Phi cười rồi đi ra ngoài. Đứng ở cửa, cô nhắm mắt lại, mặc dù bên cạnh Lâm Nam Vũ không thiếu đàn bà, nhưng chưa có người nào khiến anh phải thay đổi sắc mặt, nhưng lần này h́nh như không giống những lần trước, anh thực sự động ḷng rồi…
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #8
    Mong - Thả u uất lên trời cao
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    59.602
    Next Level: 0

    Chương 6: T́nh yêu lạ ḱ






    Lạc Tiểu Phàm giận dữ lao xuống lầu, tới lúc gọi taxi mới nhớ ra ḿnh đă vứt hết tiền ở chỗ gă khốn nạn đó, ngay cả tiền để gọi xe cũng không có. Cô ủ rũ cúi thấp đầu, trong ḷng tràn đầy sự oán hận: Từ sau khi gặp gă đó, uống nước lọc cũng bị nghẹn! Tối hôm đó gặp nhau ở quán rượu, cô đâu ngờ Lâm Nam Vũ lại là một gă khốn nạn, ḿnh đúng là mù mắt, chọn phải kẻ chẳng ra ǵ? Nếu không phải v́ không muốn làm tổn thương tới cậu bé trong sáng đó th́ làm ǵ có chuyện cô chọn cái con lợn đó. Bây giờ có hối hận cũng đă muộn, chỉ hy vọng không bao giờ phải gặp lại cái gă khốn nạn đó nữa.

    Trong tài khoản của cô c̣n có 200 tệ, trời ơi! Tháng này phải sống thế nào đây? Hôm nay là 18, mùng 1 tháng sau mới có lương. Trời ơi! Sao mà ḿnh ngu vậy, lần đầu tiên bỏ ra 6000 tệ để mua con lợn đó đă là ngu lắm rồi, hôm nay lại c̣n bỏ ra 2000 tệ. Đúng là ḿnh điên mất rồi, bị cái gă khốn nạn đó làm cho điên mất rồi. Sau này đừng có ai bắt Lạc Tiểu Phàm tôi bỏ tiền ra mua con lợn đó nữa, nhưng mà nếu hắn chịu bán với giá một xu th́ ḿnh có thể suy nghĩ lại. Xem ra chỉ c̣n cách đi bộ về nhà thôi, cũng may từ đây về nhà không xa lắm, coi như là giảm cân vậy.

    Cơn gió đêm mát rượi ve vuốt lên khuôn mặt Lâm Nam Vũ, anh thẫn thờ ngồi bên quầy bar. Pḥng không bật đèn, ánh trăng rọi qua khung cửa sổ thủy tinh, tràn ngập căn pḥng, xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ có một vài tiếng chim kêu từ trên núi thi thoảng vọng lại, khiến người ta càng cảm thấy thê lương, như tiếng khóc oan ức của những đứa trẻ sơ sinh. H́nh như cũng vào một đêm trăng sáng thế này, anh quen với người đàn bà đó. Khóe miệng anh nở một nụ cười, cái mũi vẫn đau nhức vô cùng, thật sự không biết cô ta lấy sức ở đâu ra, anh xoa xoa cái mũi, nghĩ thầm: Không biết cô ta đang làm ǵ nhỉ?

    Anh ngửa cổ lên dốc chỗ rượu trong ly vào miệng, thở dài một hơi, nhưng tâm trạng vẫn không tài nào khá lên được. Anh cởi quần áo, đứng trước gương nh́n vết đỏ trên cổ ḿnh, bàn tay xoa nhẹ lên đó, chép miệng đi vào pḥng tắm, những giọt nước lạnh lẽo theo ṿi hoa sen chảy lên cơ thể anh, anh cố để không run rẩy, h́nh như tâm trạng đă khá hơn đôi chút.

    Anh không biết ḿnh làm sao, việc ǵ phải tính toán với cô ta? Anh có một người vợ chưa cưới xinh đẹp, sang trọng và có học thức. Đó là điều mà cô gái đó không thể nào thay thế được, anh và cô ta bất quá chỉ là một tṛ chơi, việc ǵ phải quá nghiêm túc. Cho dù là ai trả tiền cho ai th́ tṛ chơi này cũng nên kết thúc, chẳng phải sao? Cần người phụ nữ như thế nào mà không có, việc ǵ cứ phải dùng dằng măi với cô ta? Hơn nữa h́nh như cô ta cũng không muốn gặp ḿnh. Lâm Nam Vũ lại bắt đầu thấy khó chịu trong ḷng, đúng, chính v́ người đàn bà chết tiệt này không coi anh ra ǵ, cứ như thể anh không hề tồn tại, không hề quan tâm tới việc anh có nổi giận hay không, có quan tâm tới cô hay không, có trả cô tiền hay không. Đúng rồi, h́nh như lần này cô cũng trả tiền cho anh, Lâm Nam Vũ lại buồn bă.

    Lẽ nào ngày trước mỗi khi xong việc anh trả tiền cho phụ nữ, họ cũng giận dữ như vậy sao? Cũng giống như ḿnh bây giờ, cảm thấy không thoải mái? Nhưng nh́n mặt họ th́ có vẻ như rất vui. Đúng rồi, chắc chắn con đàn bà chết tiệt đó là quái thai, làm sao có thể so sánh với những người phụ nữ b́nh thường được? Chắc chắn cô ta là quái thai.

    Lâm Nam Vũ quấn khăn lên người rồi ra khỏi pḥng tắm, lau khô tóc, nằm trên giường, không hề thấy buồn ngủ chút nào. Sau đó anh ngồi dậy, nh́n đồng hồ đă chỉ 12 giờ, nghĩ một lúc, cầm điện thoại di động lên, t́m một