share experienceshareexperiencememcachedmemcached
+ Trả lời
Trang 1/11 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 108

Chủ đề: Chết! Sập bẫy rồi - Kinh Kong Barbie (FULL)

  1. #1
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    6.867
    Next Level: 3.133

    Chết! Sập bẫy rồi - Kinh Kong Barbie (FULL)


    Chết! Sập bẫy rồi

    King Kong Barbie

    Dịch giả: Lục Hoa - Lucy







    Type: green.bwt


    Thông tin tác phẩm:
    • Tựa sách: Chết! Sập bẫy rồi
    • Tác giả: KingKong Barbie
    • Dịch giả: Lục Hoa - Lucy
    • Khổ sách: 14.5x20.5 cm
    • Số trang: 536
    • Nhà xuất bản: Dân Trí
    • Giá b́a: 109.000 VNĐ
    • ISBN: 9786049178009
    • Ngày xuất bản: 06/2011


    Tóm tắt nội dung


    Cô sinh viên khoa tiếng Anh năm cuối Tần Khanh v́ trượt môn tự chọn nên phải học lại, không cam ḷng, cô nàng quyết tâm đi xin xỏ thầy giáo. Nào ngờ, người cô gặp phải chính là Tống Tử Ngôn – thầy giáo trẻ, đẹp trai, giỏi giang và vô cùng khó tính.
    Hết cách nên Tần Khanh phải làm liều - quyết định tỏ t́nh với Tống Tử Ngôn. Nào ngờ, thầy Tống đồng ư, từ đây cuộc sống của Tần Khanh rơi vào những “thảm cảnh oái ăm” do Tống Tử Ngôn bày ra.

    Hết ở trường học đến công ty, Tống Tử Ngôn nhiều lần lợi dụng quyền uy của tổng giám đốc để trêu chọc Tần Khanh khờ khạo, khiến Tần Khanh hết lần này đến lần khác dở khóc dở cười…

    Một câu chuyện siêu hài hước pha lẫn những khoảng lặng đầy xúc động bắt đầu…



    Lần sửa cuối bởi green.bwt; 06-05-2012 lúc 21:09
    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  2. #2
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419


    Chương 1


    Đại học



    Hít vào, thở ra, lại hít vào, lại thở ra.

    Sau N lần hít vào thở ra, tôi chầm chậm đi về phía bục giảng. Sin­h viên trong lớp đă về hết, chỉ c̣n lại một người đàn ông đang thảnnhiên đứng chỉnh sửa ǵ đó trên bục giảng.

    Tôi hắng giọng: Thầy Tống .

    Hắn ngẩng đầu lên, con mắt đen trầm tĩnh liếc qua tôi, tôi nghe tiếng­tim ḿnh đang đập dữ dội, khẽ cắn môi, tôi đánh cược, lớn tiếng tựgiới thiệu: Thầy, em là Tần Khanh lớp chín! .

    Hắn im lặng, trong mắt hơi ẩn ẩn ư cười.

    Tôi nuốt nước bọt, nắm chặt tay lại, ngẩng cao đầu, nói to: Thầy,em yêu thầy! .

    Thế nào, thế nào? Kết quả sao?! .

    Vừa trở lại kư túc xá, một đám người đă xông tới vây quanh.

    Tôi đáp xuôi xị: Tao nói rồi .

    Thế sau đó? Thầy Tống phản ứng thế nào? Ánh mắt đám người vây quanh lóe sáng.

    A, ra thế à .

    Cái ǵ ra thế? .

    Tôi x̣e tay: Đấy là phản ứng của lăo ấy đó .

    Nói chính xác hơn, h́nh như lúc đó hắn khẽ giật ḿnh, sau đó vừa n­h́n tôi vừa đáp với vẻ ngụ ư sâu xa: A, ra thế à .

    Tôi dựa đầu lên vai Tiêu Tuyết, ai oán nói: Mày nói tao có phải đùakhông hả? .
    Tiêu Tuyết vừa dịu dàng vuốt tóc tôi, vừa an ủi theo kiểu ra vẻ hiểu biết , ra vẻ thông cảm : “Không sao, không sao, cùng lắm là học thêm một năm nữa, coi như học lại cho chắc thôi mà” .

    Lượn đi cho lành.

    Tôi bơ nó, lăn lên giường, nh́n số năm mươi chín đỏ choe choét trên­ màn h́nh trong trang web của trường, để mặc những giọt nước mắt hối hận lăn trên gương mặt nghiêng bốn mươi lăm độ của ḿnh.

    Nh́n ba chữ Tống Tử Ngôn tên giảng viên đề bên cạnh môn học, tôi rầu tới thối ruột.

    Nghe đồn hắn là một con rùa biển bơi về nước sau khi tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng nào đó ở nước ngoài, nghe đồn hắn ngoài việc dạy ở trường này c̣n tự mở một công ty niêm yết, nghe đồn hắn vô cùng đẹp trai tài giỏi, khí chất hiên ngang, nghe đồn mỗi lần hắn đứng lớp, bất kể đó có phải là môn tự chọn hay không, sinh viên tớihọc đều đông ngh́n nghịt - nhân khí quá vượng, hắn đi dạy chưa bao­giờ điểm danh, bởi không có ai ngốc tới mức bỏ giờ của hắn.

    Nghe đồn môn tự chọn năm nay vốn là sinh viên đăng kư qua lớptrưởng, rồi sau đó nộp danh sách lên thầy hướng dẫn, nhưng năm nay có quá nhiều sinh viên chọn lớp của hắn nên cuối cùng phải đăng kư lại một lần nữa. Để đảm bảo công bằng, trường quyết định cho đăng kư trên mạng, năm giờ chiều hôm đó mới mở hệ thống đăng kư,tới ba giờ hệ thống đă lag hết.

    Tôi vừa lắc đầu thở dài trước sức mạnh mỹ nam, vừa liệt thêm tên ­ḿnh vào biển người đăng kư mênh mông.

    Không thể không tự hào rằng vận khí của tôi quá tốt được, toàn bộ tên của một trăm hai mươi mốt sinh viên cả lớp đều đạp lên trên tên­ tôi. Ngày có danh sách học, tôi lệ nóng quanh tṛng, cảm động tớimuốn khóc, hận không thể phi về nhà thắp ba nén nhang lên mộphần tổ tiên.

    Cảm tạ tổ tiên phù hộ, cuối cùng con cũng không cần nơm nớp lo sợmỗi lần trốn học rồi! Nhưng ai có thể nói tôi hay, tại sao tên thầy giáo chưa bao giờ điểm danh như hắn lại cho tôi 0 điểm chuyên cần chứ? Tại sao phải ban cho đứa sinh viên năm thứ tư như tôi thàn­h tích thê thảm vậy? Tại sao đă cho tôi hạ cánh an toàn trước mấy môn chuyên ngành khó nhằn rồi lại ngáng chân cho ngă trước cái môn bé cỏn con này?

    Căm nhất là môn tự chọn chỉ một học kỳ mới có, nghĩa là phải đợi thi lại, mà cũng chỉ có thể đợi sang năm thi lại với lũ sinh viên năm thứ ba, nói cách khác, tôi phải làm một đứa sinh viên bị lưu ban.

    Lúc vừa hay tin, tôi c̣n chẳng thèm để tâm. Học tới năm thứ tư, cón­hiều chuyện trường mắt nhắm mắt mở với lũ sinh viên chúng tôi, c̣n nhớ lớp sáu cạnh bên có s inh viên hoành tráng đi thi tiếng An­hcấp bốn, giám thị bắt được tên ấy đang giở tài liệu, hắn chỉ cúi đầu nói: Thầy, em đă học năm thứ tư rồi , chỉ bằng câu nói ngắn gọn thế thôi đă đánh một đ̣n chí mạng vào ḷng trắc ẩn của thầy giám thị, vậy là thoát được tội.

    Chỉ cần khai giảng rồi đi xin th́ sẽ không sao hết. Tôi cứ nghĩ lạcquan như thế.
    Ngay sau ngày khai giảng, tôi mới biết ư nghĩ lúc đó của ḿnh ngu ngốc bao nhiêu, ngây thơ bao nhiêu.

    Nghe đồn, có em gái là hoa khôi của trường, hai mắt đẫm lệ, khócsướt mướt cầu xin đau khổ, Tống Kim Quy vẫn dửng dưng lạnh lùng. Lại nghe đồn, có đàn anh v́ môn học tự chọn mà để tuột mất học bổng hạng nhất, bèn kiên tŕ đuổi theo chặn đường giảng viên,Tống Kim Quy không nể mặt, vung tay múa bút sửa ngay tám mươi lăm điểm thành năm mươi lăm Đằng sau vẻ phong nhă thanh tú đẹp trai kia của Tống Kim Quy lại là một tâm hồn vô cùng ngang ngược và bạo lực.

    Đến lúc này, tôi mới hối hận tới mức mất ngủ.

    Đương rơi vào đường cùng, tự nhiên một cảnh trong phim Friends siêu nổi tiếng lóe lên trong óc, một học sinh nam đẹp trai thổ lộ với Ross: “Thầy, em yêu thầy! “ Ross lúng túng, tuy rằng không nhận lời tỏ t́nh nhưng cũng lén giúp cậu học sinh kia sửa điểm.

    Tôi luôn tin chân lư không phân biệt quốc gia, mặc kệ là sư ta hay sư Tây, cứ gơ mơ được là lập địa thành Phật ráo.

    Thế nên mới có cái màn ở trên kia.

    Nhưng sao Tống Kim Quy không có dấu hiệu rục rịch ǵ hết thế? Không lẽ dùng chiêu đó không xi-​nhê ǵ với hắn sao? Không, không thể nào. Cứ cho hắn không phải thầy giáo, nhưng có người tỏ t́nh thế, ít ra cũng nên đỏ mặt một tí chứ.

    Nhưng mà phản ứng của hắn từ đầu tới cuối chỉ có thể h́nh dung bằng hai câu thành ngữ, một là đột nhiên hiểu ra , hai là rất có hứng thú . Tôi không dám tính tới phương án thất bại phải học lại thêm một năm nữa, hạ quyết tâm ngày mai chắc chắn phải châm thêm dầu, bỏ thêm lửa mớiđược

    Hôm sau tôi dậy sớm, ḅ ra khỏi giường, ra đứng trước cổng trường ôm cây đợi thỏ.

    Từ xa đă thấy hắn đi tới, toàn thân ch́m trong nắng sớm, cả người như phát ra một ṿng hào quang, sải chân thong dong, tự tin, đúng là vô cùng có dáng dấp đàn ông nho nhă.

    Tôi nuốt nước bọt, vội xông ra.

    Hắn gật đầu chào, hỏi: “Tần Khanh của lớp chín phải không, có chuyện ǵ?”.

    Tôi gật đầu như dập tỏi, lon ton đi theo sau, bóp méo giọng giả vờlấy dáng e thẹn, nói: “ Thầy, em chờ thầy ở chỗ này lâu rồi, cái này làbữa sáng em mua cho thầy ở căng-​tin đấy”.

    Hắn dừng bước, đảo mắt suy tư nh́n tôi rồi cầm lấy. Tôi hớn hở: “Nếu thầy thích, sau này hôm nào em cũng mua bữa sáng cho thầy” .

    Một hồi lâu sau, hắn mới trầm ngâm: “Chuyện ngày hôm qua em ­nói”.

    Thanh âm trầm thấp như đang suy xét. Tôi không để cho hắn có cơ hội, lập tức mở mồm đánh ngay đ̣n phủ đầu: “Thầy, ngay từ lần đầu tiên gặp em đă thích thầy rồi, thích cặp lông mày, đôi mắt, cái mũi,thích miệng của thầy. Mỗi một câu thầy nói em đều nhớ măi không quên, nghe được tiếng thầy thôi là đủ cho em thấy hạnh phúc rồi. Em thích thầy, thích đến sắp phát điên lên, rời xa thầy chắc chắn em không thể nào sống được, thầy là lẽ sống của đời em, là sao mai trong bóng đêm tăm tối, soi sáng đường cho em .”

    Nửa đoạn đầu đầy những nỗi chua xót, nửa đoạn sau thành đơn xin­ gia nhập Đảng, ư tứ bay loạn xạ, nước miếng bay tung tóe .

    Hắn vẫn im lặng, chỉ nửa cười nửa không nh́n tôi, bỗng nhiên tôi có cảm giác ḿnh chẳng khác nào con khỉ làm tṛ trên sân khấu, cũng ngượng ngùng không dám nói thêm câu nào nữa.

    Một lát sau, hắn mới mở miệng: “Hóa ra trong tim em, tôi quan trọng như vậy”.
    Tôi gật đầu, gật đầu, lại gật đầu.

    Em đă thích tôi như thế . Hắn chậm răi nói, nghe giọng như có ư cười: Chúng ta hẹn ḥ đi .

    “Kết quả thế là rơ quá rồi” . Tiêu Tuyết vừa cắn hạt dưa vừa chốt hạ: “Thầy ấy muốn bẫy mày”

    “Hở? Nghiêm trọng thế sao?” - Tôi đưa hai tay che trước ngực,hoảng hốt hỏi lại.

    Chóc! . Một hạt dưa bị ném vào đầu, Tiêu Tuyết nh́n tôi bằng vẻ khinh thường: “Đừng có giả làm dân nữ bị ác bá cưỡng bức đi, trong trường này chẳng thiếu con gái muốn bị Tống Tử Ngôn bẫy đâu.”


    Tôn Vân Vân nằm ở giường trên hừ một tiếng lạnh lùng: “Là Tần Khanh th́ chỉ sợ người ta không thèm bẫy ấy”.


    Cái này có tính là an ủi trá h́nh không nhỉ? Kệ đi.

    Tiêu Tuyết đứng dậy, trèo lê n giường tôi, hạ giọng thần bí nói: “Sau này đừng nói với ai chuyện mày với Tống Tử Ngôn nhé, chúng nó ghen đó”.

    Tôi nghi hoặc: “Thế chuyện đi tỏ t́nh hồi đó không phải do lũ chúng ­mày xúi tao làm à?”.

    Nó cốc tôi một cái: “Đó là v́ không ai ngờ được chuyện lại thế này,chúng nó không dám làm nên mới muốn mày làm thử chứ sao, có nằm mơ cũng không ngờ được Tống Tử Ngôn lại có ư với mày”.

    Lại đả kích…Tôi rầu rầu nghĩ tới sức mê hoặc của thiếu nữ bị người ta khinh thường, ỉu x́u hỏi: “Hóa ra tao bị xem thường hả?”.

    Cũng không phải thế, chẳng qua nh́n mày th́ không có cảm giác bị uy hiếp thôi. Nó an ủi tôi: “Ai lại không biết trong ḷng mày có Tô Á Văn chứ?”.

    Trong ḷng lại nhói đau, tôi im lặng không đáp. Sợ bị Tiêu Tuyết nhận ra, tôi vội vàng lảng sang chuyện khác: “Tống Kim Quy c̣n bảo chiều mai chờ hắn trước cổng trường, mày bảo coi tao có nên đi không?”.

    Tiêu Tuyết đáp: “Cái này tự mày quyết định đi, thực ra tao nghĩ Tống Tử Ngôn không tệ lắm đâu . Thấy tôi c̣n cau mày do dự, nó nhướn mày hỏi: Có phải mày c̣n v́ người nào đó không hả?”.

    Tôi vốn đang do dự, nghe nó nói xong bèn hạ quyết tâm luôn: Tao đi .











    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  3. #3
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419



    Tiêu Tuyết trèo lại về giường, tôi mở mắt nh́n chăm chăm lên trần nhà qué t vôi trắng của kư túc xá, trước mắt hiện lên gương mặt đẹp trai tươi cười của Tô Á Văn. Anh rất hay cười, c̣n nhớ lần đầu tiêngặp nhau là khi tôi tham gia đoàn leo núi, anh là sinh viên của trường­bên sang gi­ao lưu với chúng tôi. Xe từ từ lăn bánh, anh đứng ở đầu xe, cười nói với mọi người: “Chào mọi người, anh là Tô Á Văn, phụ trách hoạt động lần này của đoàn, nói cách khác, ba ngày này an­hhoàn toàn là người của các em .

    Hàm răng trắng, vóc người cao lớn cùng gương mặt tuấn tú khiến người ta vừa nh́n đă thấy có cảm t́nh,chỉ cần anh cười tươi th́ cả gương mặt ấy bừng lên như được ánhmặt trời chiếu sáng, cái câu là người của các em khiến chúng tôi vốn dĩ c̣n ngại ngùng đă phải cười nghiêng ngả.


    Một nam sinh viên hỏi: “Có chuyện ǵ th́ có thể hỏi anh sao?”.


    “Có thể chứ, đương nhiên rồi . Anh làm bộ nghiêm túc: Có chuyện cứ hỏi, không có chuyện, chuyện bịa ra cũng cứ hỏi”.


    “Thế, anh Tô, anh đă có bạn gái chưa?” Một giọng nữ trong trẻo vang lên, cả xe nhất thời rơi vào im lặng.


    Rất không may, người nói ra câu đó là tôi.


    Dưới ánh mắt kinh ngạc của anh cùng những cái nh́n chằm chằm từmọi người, tôi chậm chạp thu người lại, hận không thể chui xuống cái lỗ nào cho rồi.


    Mấy ngày sau tôi đều t́m cách tránh anh, lúc anh qua dặn ḍ chúngtôi, tôi đều cúi đầu ngắm ngón chân ḿnh. Thực ra chuyện này cũngchẳng có mấy ai để tâm, thứ nhất căn bản v́ chúng tôi không nhớ mặt nhau, thứ hai v́ mọi người ai cũng ưa náo nhiệt. Thực ra lần đầu gặp, Tô Á Văn cũng chỉ hơi hơi đẹp trai thôi, c̣n tôi th́ chẳng hiểu s­ao ḿnh lại to gan thế, mất mặt thế.


    Tất cả mọi người đều hào hứng, nói là le o núi, nhưng thực ra chỉ là lên ngọn núi ở ngoại thành chơi thôi. Trên núi có một cây cầu treo,trên cầu treo là những ván gỗ xếp liền nhau, bên dưới c̣n chăng cả lưới để đảm bảo an toàn, bước chân lên có cảm giác lắc lư thú vị nhưng cũng rất an toàn. Tất cả mọi người đều chơi đùa vui vẻ, duychỉcó tôi là mặt trắng bệch, cả người đổ mồ hôi lạnh.


    Tôi bám chặt lấy dây đi chậm từng bước nhỏ, mặc dù biết an toànnhưng lúc năy nh́n xuống khe suối sâu rất sâu, tự nhiên lại bật ra ưnghĩ ḿnh bị rớt xuống. Tôi vừa run run lết từng bước chậm chạp,vừa tự giễu ḿnh, đă mắc chứng sợ độ cao c̣n đi leo núi, không tự rủa ḿnh th́ thật vô cùng có lỗi với bản thân.


    Tô Á Văn ở phía trước bỗng dừng lại, bước tới bên tôi, nắm chặt lấytay tôi, nói: Đừng nh́n xuống dưới, đi theo anh .


    Bàn tay anh vừa to vừa ấm áp, nắm chặt lấy tay tôi, cố ư bước chậmlại. Tôi không thấy sợ như ban đầu nữa, trong ḷng đă b́nh tĩnh trởlại. Nhưng chẳng hiểu sao đầu óc lại quay cuồng, tim đập càng ngày ­càng nhanh, tôi lẩm bẩm tự nói với ḿnh: Nắm tay c̣n kích thích hơn so với chứng sợ độ cao.


    Tôi nói rất nhỏ, không ngờ anh vẫn nghe được. Tô Á Văn quay đầu lại nh́n tôi, khóe miệng kéo lên thành một đường cong đẹp tuyệt,đôi mắt đen lấp lánh.


    Nh́n viền mắt thâm đen của ḿnh trong gương, tôi thở dài đánhsượt, cuối tuần rồi, phải lết ra khỏi giường lúc mười hai giờ trưa đúng là quá quá quá quá quá tàn nhẫn!!! Tuy rằng đối tượng hẹn ḥ rất kỳ lạ, quá tŕnh cũng kỳ lạ, nhưng với ḷng tôn trọng và cũng hơivui vui với cuộc hẹn này, tôi quyết định cũng nên chọn cái ǵ mặc cho nghiêm túc một chút.


    Vừa tới cổng trường đă thấy có một chiếc xe đậu ở đó, thiết kế thondài, thân xe lấp loáng ánh mặt trời, tôi nghiêng đầu nh́n lo­go phía ­trước, thầm chép miệng cảm thán. Chậc chậc, toàn bộ tài sản của tôi chắc cũng chả mua nổi lấy một cái bánh xe . Măi tới khi đi tới gần, tôi mới cười toe sung sướng.



    Tống Tử Ngôn nghiêng người dựa vào thành xe, điếu thuốc đangcháy kẹp giữa ngón tay, gương mặt bị khói thuốc che lấp, duy có đôimắt là vẫn trong suốt trầm tĩnh, vừa thấy tôi đă cười cười, hỏi: “Tới rồi à?.


    Chỉ cần đứng cạnh chiếc xe này th́ dù tên đàn ông đó có tầm thườngcỡ nào cũng trở nên ưa nh́n, huống chi đứng cạnh nó giờ là người đàn ông đẹp trai như Tống Tử Ngôn. Mà người phụ nữ nào có đàn ông đứng chờ sao lại không thấy vui chứ, huống hồ một đứa ưa hư vinh như tôi, tôi nở nụ cười ngọt ngào hiền lành thục nữ vô cùng hiếm hoi: Vâng, để thầy đợi lâu rồi .


    Hắn nâng cổ tay lên nh́n đồng hồ, nghiêm giọng nói: Lần sau nhớ tới đúng giờ đó . Sao mà mất hứng thế cơ chứ, tôi đảo mắt nh́n qua chiếc xe và gương mặt hắn, quyết định không thèm so đo nữa.


    Xe chạy êm ru, ngồi trong xe gió lùa mát mẻ, cạnh bên là một ngườiđàn ông đẹp trai dáng vẻ đường hoàng, tuy hắn vẫn tiếp tục giữtrạng thái im lặng trầm mặc nhưng trong ḷng tôi vẫn tự thấy rất hap­py .


    Chỉ là nhạc trong xe có hơi quái dị, gi­ai điệu đơn điệu dạo tới dạo luimỗi một đoạn, tôi có ḷng tốt nhắc: Đĩa này có bị xước không thầy,sao chỉ nghe được mỗi nhạc dạo mà không có người hát ạ? .


    Hắn quay đầu lại liếc mắt nh́n tôi, giọng đều đều: “ Đây là một loại nhạc ở Bắc Âu”. Tôi yên lặng cúi đầu xuống. Diệu Ngọc đă từng nói với Đại Ngọc: “Ngươi đúng là tục nhân”. C̣n tôi th́ chỉ thấy ḿn­hgiống hệt già Lưu (1). Tuy vẻ mặt của hắn không thay đổi, ngữ khí cũng b́nh thường, nhưng sao mà tôi lại tự thấy như ḿnh đang bị khinh thường vậy trời?


    May mà hắn cũng mở miệng nói trước: “Em không thích nghe th́ thôi, chúng ta đổi cái khác”.


    Tôi nh́n vào hộp đựng CD, toàn là tiếng nước ngoài, h́nh như cái nào cũng na ná như nhau, đành nói: “Thôi kệ đi ạ”.


    Hắn nói: “Thực ra tôi cũng không thích lắm, nghe là muốn ngủ”.


    Hóa ra hắn cũng không phải Dương xuân Bạch tuyết (2) ǵ, tôi có cảm giác đă t́m được đồng minh, hào hứng đề xuất: Nếu đă thế, lần sau em sẽ mang cho thầy mấy cái đĩa, loại cực kỳ bốc ấy.


    “Không cần” . Hắn đáp.


    “Thầy đừng khách khí, em có nhiều lắm”.


    Không phải là tôi khách khí với em, mà là tôi không cần. Hắn hờ hững liếc nh́n tôi chậm răi nói: “Xe này là tôi đi mượn”.


    Xe này là đi mượn, tôi thừa nhận ḿnh bị lời này ép cho nghẹn sắpchết. Tôi nên nói hắn hư vinh hay nên khen hắn thành thật đây trời,cuối cùng vẫn phải gắng gượng nói mỗi một câu: “Ai da, thầy, xe thầy mượn cũng có phong cách ghê”.




    Im lặng một lát, tôi lại t́m được một chủ đề an toàn hơn để tán: “Quần áo thầy hôm nay nh́n đẹp quá. Rất thoải mái, đơn giản, so với quần tây áo sơ mi khi hắn đi dạy th́ n­h́n c̣n đẹp hơn mấy phần”.


    Hắn cười: “Yên tâm, quần áo này không phải hàng mượn đâu”.


    Muốn ép người nghẹn chết hay sao, tôi chẳng biết nói ǵ, chỉ imlặng, lần đầu tiên phát hiện, muốn hai người nói chuyện mà chỉ toàn những câu khách sáo là chuyện khó tới nhường nào.


    Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên khiến lông tóc tôi dựng lên pḥng bịhết ráo, chỉ nghe bên tai tiếng nói: Nếu là lần đầu tiên hẹn ḥ, tôi cũng nên nghiêm túc một chút.


    Bấy giờ tôi mới từ trong mơ tỉnh lại, bỗng nhiên nhớ ra mục đích tạisao ḿnh lại tới đây, vội vă cúi đầu vặn vặn tay giả vờ e thẹn: “Thầykhông cần như thế, chỉ cần thầy vui vẻ là được rồi”. Cố nén acid đang trào dâng trong dạ dày, tôi ném sang bên cạnh một cái liếc t́nh.


    Hắn liếc mắt qua, hỏi: “Phải không?” . Tôi hạ cằm xuống một góc bốn mươi lăm độ, lúc này nên im lặng th́ hơn.


    “Vậy không cần phải khách khí như thế”. Giọng hắn nhẹ nhàng tớikỳ dị: Gọi tôi là Ngôn Ngôn đi .


    Ngôn Ngôn có thể gọi một người đàn ông như thế sao (3)? Một ḍng điện tĩnh từ trên trời giáng xuống ngay đầu tôi, chạy từ đỉnhđầu tới ngón chân, dựng hết cả tóc gáy, hồn vía xém lên mây luôn.


    Tôi cười khan hai tiếng: “Em em không quen gọi thế”.


    “ Từ từ rồi sẽ quen”. Hắn thản nhiên nói: “Gọi thử một tiếng nghe x­em nào”. Tôi cố ép ḿnh mở miệng nói ra lời: “Ngôn Ngôn.. ầy, thôi để em gọi tên thầy đi, Tống Tử Ngôn”.


    Hắn giật ḿnh, trong mắt lóe lên một tia sáng đáng ngờ, khóe môi lập tức nhếch lên: “Được”.


    Xe dừng lại bên đường dành riêng cho người đi bộ, hôm nay là cuốituần, người qua người lại không ít, một đám gái lớn gái bé ăn mặc hợp mốt, trang điểm xinh đẹp, cứ lượn qua lượn lại trước mắt.

    Không thể không nói, tôi nh́n đến phát ghen lên được.

    Nhưng may là người đàn ông bên cạnh tôi đây rất đẹp trai, đi trênđường thu hút không ít ánh mắt nh́n theo, trong ḷng tôi tự nhiên thấy vênh vang đôi chút.
    Cảnh tượng đẹp đẽ biết bao nhiêu, mộtngười đàn ông tuấn tú nho nhă dạo bước cùng một cô gái đầy nét­ duyên ngầm, đi giữa ḍng người tấp nập, nắm chặt tay nhau.

    Nắm tay nhau! Liếc nh́n vẻ mặt vẫn như thường của Tống Tử Ngôn,tôi thầm cắn răng: Không phải chỉ là nắm tay thôi sao? V́ một học phần, lăo nương đây liều mạng! Nhưng ḷng bàn tay tôi cứ liên tục đổ mồ hôi, dường như hắn cảm nhận được, cúi đầu: “Nóng lắm hả?”

    Tôi cười cứng ngắc: “Người đông quá” .

    Người rất đông, Phật dạy, kiếp trước phải ngoái đầu năm trăm lầnmới chỉ đổi lại một lần gặp thoáng qua ở kiếp này, nhưng để đi vớihắn có gần nửa tiếng ngắn ngủi này thôi, chắc kiếp trước cổ của tôiphải găy mất tiêu rồi.

    Hắn liếc mắt nh́n tôi, sau đó, rất tự nhiên, lấy tay choàng qua eo,kéo tôi vào ḷng. Mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng một mùi hương nhẹnhàng vấn vương bên mũi, tôi hơi choáng váng, măi tới lúc b́nh tĩnhlại mới lúng túng tách người ra, cười gượng: “Thầy Tống TửNgôn, thực ra không cần đâu mà” .

    Hắn nói: “Chúng ta đang hẹn ḥ, không phải nên thế sao?”

    Tôi lại cắn răng, v́ một học phần, lăo nương đây liều mạng!Cứ đi thế tới cửa rạp chiếu phim, hắn nói: “Đi coi phim đi”.

    Dù sao th́ cũng đă đánh cược rồi, chỉ cần không phải là khách sạnth́ dám đi tuốt, tôi khí phách bừng bừng, gật đầu cái rụp: “Đi!”.

    Rạp đang chiếu bộ phim Họa b́ ra từ năm ngoái, bộ phim này tôiđă tải về coi hết, ngồi mê mẩn ngắm đôi mắt to tṛn ngây thơ với cáicằm nhọn xinh xinh của Châu Tấn. Quả nhiên coi phim rạp với coi phim trên máy khác nhau hoàn toàn, nửa đầu phim tôi ngồi coi rất say mê, nửa sau tự dưng nhận ra Tống Tử Ngôn càng ngày càng dịch sát vào ḿnh, trong bóng tối, tôi nh́n gương mặt hắn qua ánh sáng hắt từ màn h́nh lúc sáng lúc không, mặt hắn ở gần mặt tôi như vậy,gần tới nỗi có thể cảm thấy hơi thở của hắn.

    Năo tôi hơi đơ đơ, nháy nháy mắt mấy cái nh́n hắn.

    Hắn cũng nháy nháy mấy cái nh́n lại, khóe miệng khẽ nhếch lên ­thành nụ cười nhạt, vuốt tóc tôi, nói: “Tôi ra ngoài một lát”.

    Măi tới khi hắn đi ra ngoài rồi, đầu óc tôi mới bắt đầu hoạt động lại,lúc năy hắn hắn hắn hắn hắn… không phải muốn hôn ḿnh đấy chứ?!

    Lẽ nào ḿnh thực sự chỉ v́ một học phần này thôi mà để hắn bẫy thếsao? Đúng là không có chí khí rồi, cùng lắm th́ đi học thêm mộtnăm nữa thôi, sao phải chịu thiệt thế chứ? Tuy hắn đẹp trai thật đó,nh́n gần c̣n thấy đôi mắt đen sâu, lông mi dài thật dài… X́! Đẹp tra­I cũng không thể làm lư do để ḿnh sa đọa thế được!

    Ư nghĩ phải đi hay ở lại đánh nhau chí chóe trong đầu, c̣n đang phân­vân th́ đệm chỗ ngồi bên cạnh bỗng lún xuống khiến tôi khẽ giậtḿnh. Hóa ra là Tống Tử Ngôn đă quay lại, c̣n cầm thêm nước ngọt và bỏng ngô.

    Hắn đưa nước ngọt cho tôi, trước lúc tay tôi chạm vàobỏng ngô đă nhẹ giọng nói: “Đừng động đậy, để tôi đút cho em” .

    Hắn nh́n tôi cười dịu dàng, rồi lại dịu dàng đút bỏng ngô tới tậnmiệng, tôi cố đè nén khao khát muốn chạy trốn xuống. Kết quả là… hắn đút tới lần thứ hai, thứ ba, lạnh lưng tới mức da gà da vịt ǵ trên ­người tôi nổi lên hết ráo. Trong cảnh sống không bằng chết như thế,trong ḷng tôi trỗi lên ư chí chiến đấu, chuyện buồn nôn sến súa tớicỡ nào đă làm hết rồi, một là không làm, hai là cứ làm tới, chưa thấyquan tài chưa đổ lệ, chưa vào khách sạn chưa chịu dừng.

    Lúc ra khỏi rạp chiếu phim, trời đă xâm xẩm tối, đèn đường cũngvừa được bật lên. Ngồi vào một bàn trên tầng bảy của quán ăn Tứ Xuyên, tôi vừa nh́n sắc trời lúc hoàng hôn vừa cảm khái: “Tuy t́n­h tiết hơi rời rạc, nhưng nhạc phim khá hay”.

    Hắn nói: “So với mấy bộphim được coi là nghệ thuật của Trung Quốc c̣n hay hơn” .

    Tôi phản đối: “Nhưng mà so với Sắc. Giới c̣n kém đôi chút”.

    Hắn cười như có như không, nheo mắt nh́n tôi: “Là bản đă cắt chỉnhhay bản chưa cắt chỉnh? “.

    Có người nói đàn ông sáng sớm và buổi tối đều là cầm thú, sao tựnhiên tôi lại mang cái đề tài này ra nói hả trời. Tôi vội vàng nói lảngqua chuyện khác: “ Thầy thích Vương phu nhân hay Tiểu Duy?” .

    Hắn lắc đầu: “Không thích ai cả”.

    “Phải thích một người chứ”.

    “Cả hai đều rất thông minh, tôi không thích phụ nữ quá thông­minh”.

    “Vậy thầy thích người ngốc sao?” .

    Hắn nh́n tôi, mỉm cười: “Dạng người như em đó” .

    Câu trả lời của hắn kỳ thực là đang sỉ nhục chỉ số thông minh của tôi,lẽ nào tôi không thông minh sao? Nhưng tôi không uất nghẹn, cũngkhông nghiến răng, nh́n ánh mắt trầm tĩnh mang theo ư cười củahắn, trong đầu tôi hiện ra một đôi mắt đen láy khác.

    Lúc đó cắm trại trên núi, mọi người ngồi quanh lửa trại, ăn uốngx­ong xuôi, có người đề nghị chơi tṛ sát nhân. Tôi rất không may, vôcùng xui xẻo, có lẽ nên nói là Tô Á Văn may mắn, quá may mắn. Chỉ cần tôi là cảnh sát, anh là sát thủ, nhất định tôi sẽ bị anh đâm chomột dao. Nếu tôi là sát thủ th́ c̣n thảm hơn, bất kể anh là cảnh sát hay người dân, nhất định tôi sẽ là người đầu tiên bị tóm.

    Càng chơi, mọi người càng quên đi mục đích ban đầu của tṛ này, chỉ chăm chăm làm nhân chứng cho hồ sơ tử vong của tôi.

    Tôi mếu máo kêu to: “Sao chứ? Sao chứ? Sao lần nào cũng là tớ chứ?” . Nh́n bộ dạng khùng khùng của tôi chẳng khác nào giáo chủthét gào.

    Tô Á Văn cả cười: “Ai bảo em rơ ràng như thế, liếc mắt nh́n cũngđoán được. Làm sát thủ th́ giả bộ cúi đầu thật thấp, làm cảnh sát th́ chắc chắn nh́n rất hí hửng, làm người dân th́ nói rơ nhiều” .

    Mọi người cười lớn.

    Tôi ỉu x́u: “Em ngốc thế sao? “.

    Ngọn lửa trại màu xanh lam nhảy múa trong đôi mắt đen của Tô ÁVăn, anh nói: “Không sao, cũng có người thích em như thế mà “.

    Tôi nghĩ món ăn Tứ Xuyên ở đây hơi cay, rất cay, cay tới mức khiếnngười ta phải rơi nước mắt. Tôi cúi gằm mặt cố gắng ăn hết bữa,không dám ngẩng đầu.

    Nụ cười của Tống Tử Ngôn nhạt dần, chỉ lẳng lặng châm thuốc hút.

    Lúc bước ra khỏi quán th́ trời đă tối, tôi ngồi trong xe nh́n ra ngoài,nh́n những ngọn đèn đường trôi nhanh về phía sau. Trường tôi ở vùng ngoại thành, cách trung tâm chẳng xa cũng chẳng gần, đườngđi có hơi vắng vẻ, dân cư thưa thớt.
    Trên đường về trường, hai ngườichúng tôi đều im lặng, không ai nói chuyện với ai.

    Tới cổng trường, tôi thở phào nhẹ nhơm, tháo dây an toàn, lần đầutiên nở nụ cười thật ḷng: “Thầy à, Tống Tử Ngôn, tạm biệt” .

    Chờ một chút… . Hắn đặt một cánh tay lên cánh cửa sau lưng tôi,tôi bị ḱm chặt giữa cửa xe và lồng ngực của hắn. Hắn cúi đầuxuống, hơi thở lướt qua trên mặt tôi, tôi nh́n cặp mắt đối diện dần tối đen lại, lắp bắp: “Ǵ, ǵ, ǵ đó?” .

    Hắn mỉm cười: Tiễn bạn gái về nhà, lúc nào cũng phải có một nụhôn tạm biệt chứ.

    Tôi méo miệng cười: “Th thầy, thầy đừng có đùa mà”.
    Tay hắn lướt qua môi tôi, thanh âm nhưướt đẫm mê hoặc: “Khôngphải em yêu tôi sao? Không phải em thích tôi tới phát điên sao? Thế nào? Tôi hôn em khiến em không vui sao? “.

    “Vui, vui chứ” . Tôi gật đầu trả lời vô thức, rồi lại vội vàng lắc đầu: “Không, không vui” . Hắn nh́n tôi, ánh mắt thâm trầm khó lường,không làm ǵ cả, chỉ nh́n chằm chằm vào gương mặt tôi. Trong đôimắt đó, tôi thấy được h́nhảnh đang hoảng hốt của ḿnh.

    “Ha ha ha!” , bỗng nhiên Tống Tử Ngôn cười to, một tay để trên­vô-​lăng, cười tới mức hai vai run run. Thấy tôi ngây người ra, hắncàng cười dữ hơn.

    Một lát sau, hắn mới mở miệng, giọng đầy giễu cợt: “Tần Khanh,chiêu này là em coi ti vi học được hay tự ḿnh nghĩ ra thế?” .

    “Dạ? “.

    Tôi chớp mắt.

    “Bỏ đi, bỏ đi” . Hắn xua tay, rồi rút ra một điếu thuốc, châm lửa, lànkhói mỏng từ từ lan ra: “Thế em đă bỏ mấy tiết môn của tôi rồi? À không, phải hỏi là em đă đến học giờ của tôi được mấy tiết rồi mới đúng” .

    Tôi chợt hiểu, nhất định hắn đă biết, không đúng, chắc chắn đă biết ngay từ lúc đầu. Friends là phim nước nào, là phim của đế quốc Mỹ! Tống Tử Ngôn là ai, là một con rùa biển vàng lóng lánh. C̣n tôi là điển h́nh của việc múa ŕu qua mắt thợ. Hắn cố ư làm ra mấy cái tṛ vừa sến súa vừa buồn nôn để lợi dụng tôi, để làm cái ǵ chứ,chính là muốn thử coi tôi chịu đựng được tới bao giờ. Tôi chẳng khác­ nào con khỉ bị đùa giỡn, chẳng trách sao hắn lại cười vui vẻ đến như thế.

    Hắn là người chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa tư bản quá sâu, hoàn­ toàn không có tí tinh thần giản dị chân thành vĩ đại của nhân dân­ Trung Hoa!

    Hắn lại hỏi: “Em không muốn đi học giờ tôi dạy thế cơ à? Trừ tiếtđầu tiên tới điểm danh cho có, sau đó không hề tḥ mặt tới lớp đúng không?”.

    Tôi há hốc miệng: “Cả cái này thầy cũng biết sao?” . Trước đôi mắt sắc bén của hắn, tôi hùng hồn: “Giờ học của thầy Tống tuyệt đối là thứ hiếm ai muốn bỏ lỡ, các sinh viên trong trường phải đấu đá dữlắm mới được học môn của thầy dạy. Nghe vua nói một câu, c̣n hơn mười năm đọc sách chính là để nói về thầy đó. Mỗi lần nghĩ sẽ bỏ lỡgiờ học của thầy là em lại thấy tiếc tới nghẹn lời, cơm nuốt không trôi”.

    Miệng hắn hơi giật giật, ánh mắt vẫn sắc bén: “Lư do”.

    Nói thế mà vẫn không thoát nổi, tôi cúi đầu đáp: “Môn tự chọn toàn ­là vào tiết đầu tiên của thứ bảy”.

    Cho nên? .

    Tiếng đáp lại nhỏ như muỗi kêu: “Em không dậy được” .

    Sáng ngày cuối tuần là thời gi­an vô cùng thoải mái, tối hôm trướcngồi coi tiểu thuyết tới tận khuya, sáng hôm sau ngủ tới chừng nào­ muốn dậy th́ dậy. Muốn coi một người có hạnh phúc hay không th́chỉ cần xem người đó là tự nhiên tỉnh giấc hay phải dậy v́ có áp lực.

    Tôi vô cùng đồng ư.

    Trời trong xanh đợi cơn mưa bụi, c̣n anh vẫn đợi em… , giọng hát­ngọt ngào thấm tận tâm can của Châu Kiệt Luân cất lên, nhưng­giọng ca đó vang lên lúc sáu giờ sáng th́ chẳng khác nào tiếng lợn bịchọc tiết. Tôi ngờ rằng ḿnh hăy c̣n nằm mơ, với tay ấn nút tắt diđộng rồi xoay người ngủ tiếp.

    Cuối cùng, không thể chịu được nữa, tôi nằm sấp trên giường, ai oánkêu: “Mèng ơi! Mệnh ta sao mà khổ như vầy nè !”.

    Một cái gối của Tiêu Tuyết bay qua: “Thôi đi mày, sáng sớm nàocũng được hẹn ḥ với anh Tống đẹp trai để gi­ao lưu t́nh cảm, c̣nkêu khổ cái ǵ hả?!” .

    Tôi hỏi: “Đổi lại là mày, sáng nào cũng phải dậy trước sáu giờ, chạyhùng hục như trâu hơn một ngàn mé t, mày c̣n muốn gi­ao lưu t́n­hcảm nữa không?” .

    Ánh mắt nó chuyển sang đồng t́nh rơ rệt: “Nén bi thương đi, nghĩlại th́ chỉ cần dậy sớm hơn một tháng là có thể đổi lại một năm họclại, rất có giá đó” .

    Tôi ôm đầu: “Cái ǵ mà hơn một tháng chứ, từ đây tới lúc tốt nghiệp c̣n những bốn tháng, bốn tháng lận, lẽ nào ngày nào tao cũng phảichịu khổ như trâu ḅ thế này!! Mày coi đi, coi thử đi, ngay cả bụngdưới tao cũng chả c̣n, không có bụng dưới sao tao có thể làm Tần Khanh đích thực đây hả? “.

    Nó nh́n tôi bằng ánh mắt kỳ quái, “ Chẳng lẽ mày không biết?” .

    “Biết cái ǵ?”.

    “Tống Tử Ngôn đă nghỉ dạy rồi, cả trường này đều biết, không lẽ lăoấy không nói cho mày biết?” .

    Một luồng khí nóng bốc lên trong ngực, tôi nắm chặt tay nó, hỏi lạithật cẩn thận:
    “Mày nói thật chứ?” .

    Nó hạ giọng: “Tao c̣n tưởng lăo ấy coi trọng mày chứ, sao cả chuyện này mà cũng không nói với mày?” .

    Tiêu Tuyết đă hạ giọng nói nhưng vào tai tôi th́ chẳng khác nào sétđánh ngang tai, tôi quay người, vội vàng chạy tới pḥng làm việc củaTống Tử Ngôn. Trong ngực có thứ ǵ đó nóng nóng chảy tràn khắp cơ thể, thúc giục, hận không thể chạy nhanh hơn, nhanh hơn nữa,bay ngay tới trước mặt Tống Tử Ngôn.

    Tôi thở hổn hển đẩy cửa ra, Tống Tử Ngôn đang thu dọn đồ trong­pḥng làm việc, thấy tôi tới th́ ngạc nhiên hỏi: “Sao em lại tới đây?”.

    Tôi không đáp, chỉ dùng ánh mắt nóng rực nh́n Tống Tử Ngôn, vôthức vươn tay ra nắm chặt lấy áo hắn: “Có phải không, có phải thầyđịnh rời trường không?” .

    Hắn nh́n sâu vào mắt tôi: “Em tới là muốn hỏi tôi cái này hả?” .

    Tôi kiên quyết gật đầu: “Thầy trả lời em có phải hay không?”.

    Trong mắt hắn dường như phủ một làn nước mỏng dịu dàng: “Hôm ­nay tôi tới đây từ chức “.


    Tôi nh́n hắn, không dám tin: “Thật sao?”.


    Hắn gật đầu.


    Mắt tôi nóng lên, viền mắt chuyển sang màu đỏ: “Tại sao thầykhông nói cho em nghe sớm hơn?” .


    Hắn nắm lấy vai tôi: “Tần Khanh, em nghe tôi nói này” .


    Tôi lắc đầu, bước giật lại phía sau: “Không, không, thầy không phải n­ói ǵ cả” . Tôi gạt tay hắn ra rồi quay đầu chạy nhanh ra ngoài.

    ----------------------------------

    (3) Ở Trung Quốc, cách gọi láy tên thường chỉ dùng trong những trường hợp thân mật, phần nhiều dùng để gọi trẻ em.











    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  4. #4
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419



    Bên ngoài nắng to, tim tôi nóng tới không thể tưởng tượng được, căng đầy trong lồng ngực, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống lấp lánh dưới ánh nắng.

    Tôi biết, đó là những giọt nước mắt hân hoan, là nước mắt vui mừng, là niềm hạnh phúc như khi gi­ai cấp nông dân được giải phóng cất cao bài ca chúc mừng. Từ nay về sau, sẽ không c̣n tiếng chuông báo thức buổi sáng dă man, không c̣n một ngàn mét chết tiệt, không c̣n ba từ Tống Tử Ngôn dọa người nữa…

    Thói quen của con người thực sự là một chuyện rất đáng sợ, rơ ràng hôm qua v́ quá sướng mà thức rất khuya, thế mà sáng nay mới năm giờ tự nhiên lại thức giấc. Kư túc xá rất yên tĩnh, sinh viên năm thứ tư rất ít khi phải lên lớp, bên ngoài hành lang cũng không một tiếng động. Trường c̣n chưa bật điện, trong pḥng vẫn c̣n tối, qua lớp rèm cửa sổ không thể nào nh́n được sắc trời bên ngoài.


    Nhưng tôi có nhắm mắt lại cũng có thể biết được khung cảnh bên ngoài như thế nào, người làm ở căng-​tin đang chuyển rau cải vào trong, c̣n có đôi vợ chồng người Nhật tóc đă bạc trắng hay vào trường cùng nhauchạy thể dục, mỗi lần thấy chúng tôi, họ sẽ vui vẻ chào bằng tiếng Nhật, nụ cười rất hiền. Tống Tử Ngôn nh́n theo bóng lưng bọn họ chạy dần xa, mỉm cười: “Được như thế th́ tốt biết bao” . Ánh nắng ­mai phủ lên gương mặt hắn thứ không khí nhàn nhạt vô cùng b́n­h yên. Nghĩ đến đó, bỗng nhiên tôi có cảm giác hụt hẫng, như đă đánh mất thứ ǵ đó thân thuộc lắm, tự nhiên thấy tiếc tiếc.

    Căng-​tin lúc hơn ba giờ chiều khá vắng, tôi với Tiêu Tuyết ngồi tán dóc: “ Cái lăo Tống Tử Ngôn này cũng tuyệt t́nh dữ, nói sao th́ hai người chúng mày sáng nào cũng đi với nhau tới kiệt sức, sao lăo đi rồi cũng không thèm gọi điện thoại tới hả?” .

    Sáng nào cũng đi với nhau tới kiệt sức? Đại tỷ của tôi ơi, dù rằng­ mày học khoa tiếng Anh, nhưng làm con dân Trung Quốc th́ đừng nên nói cái câu nhiều nghĩa này ra có được không? Tôi uể oải đáp: “Sao lăo ấy phải gọi điện cho tao? “.

    Nó nói: “Ngoại trừ giờ lên lớp th́ Tống Tử Ngôn có để ư tới ai nữa đâu, lúc đó lăo ấy cứ từng bước ép sát mày, tao c̣n tưởng lăo ấy có ư ǵ ấy chứ”.

    Từng bước ép sát? Tuy ép cũng đúng đấy, nhưng vẫn là từ đa nghĩa, tôi nh́n nó chằm chằm: “Mày nh́n cái mặt tao đi, đẹp không?” .

    Nó lắc đầu.

    “Ngây thơ không?” .

    Nó lắc đầu càng dữ hơn.

    Tôi hoảng hồn trước độ ngu của nó: “ Căn bản chuyện này là kinh nghiệm nhờ đọc nhiều sách thôi, kiểu người như Tống Kim Quy mà nói, muốn lăo nảy sinh ư nghĩ đen tối với sinh viên nữ th́ chỉ có hai ­loại thôi, một là loại đẹp ngất ngây thông minh ngất giời, vớ vớ vẩn vẩn cũng có thể mở một công ty quốc tế lớn, hoặc là làm sát thủ ǵ đó, c̣n một loại nữa là trẻ trung đáng yêu, đi đường sẽ ngă, bị người đè trên giường c̣n ngây thơ dở hơi nói sao trên người anh nhiều thịt thế.

    “Hiểu chưa hả? “.

    Nó giơ ngón cái lên: “Hiểu rồi!”.

    Tôi măn nguyện nhận ánh mắt tán thưởng, vờ khiêm tốn gật đầu rồi tổng kết lại: “Nói ngắn gọn th́ lăo ấy không có ư với tao, mà tao cũng không có hứng với lăo ấy”.

    Tiêu Tuyết nghiêng người nh́n ra sau tôi, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, tôi quay đầu lại nh́n theo ánh mắt nó, Tống Tử Ngôn đă đứng ở đó từ khi nào, khóe miệng nhếch lên, thản nhiên.

    Hắn chỉ im lặng nh́n, măi tới khi tay tôi cứng đờ mới chịu chuyển tầm nh́n, ánh mắt vẫn như thường, không có chút t́nh cảm ǵ, đảo mắt nh́n xung quanh như không thấy tôi, rồi quay người đi ra ngoài.












    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  5. #5
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419



    Chương 2

    Xin việc


    Tim tôi nhói lên, chỉ cảm thấy trời nghiêng đất ngả, tuyệt vọng dângtràn, tôi nắm chặt lấy tay Tiêu Tuyết, lay cật lực: “Tại sao? Tại sao? Thế này là v́ sao?” .

    Tiêu Tuyết nheo mắt hỏi: “Mày với bà Cùng Dao (4) có họ hàng với n­hau à?” .

    Mặt tôi xám ngoét như tro: “Tim tao đau quá, hoảng quá, khó chịu quá” .

    Tiêu Tuyết tính đưa tay ra vỗ đầu an ủi tôi.

    Tôi yếu ớt hỏi lại nó: “Mày nói coi, Tống Kim Quy sẽ không v́ mấycâu nói của tao mà sửa điểm lại đấy chứ?” .

    Tiêu Tuyết giật ḿnh, tay hạ xuống đập bốp lên đầu, làm cả mặt tôi úp vào bát ḿ.

    Sau tôi mới biết, hôm ấy v́ phải xử lư mấy chuyện c̣n lại sau khi nghỉ dạy nên Tống Tử Ngôn mới quay lại. Một tuần trời từ ngày đó,ngày nào tôi cũng chường mặt tới chỗ thư kư khoa, tra bảng điểm mà mồ hôi lạnh đổ ṛng ṛng. Sau đấy, trong trường xuất hiện tin đồn tôi với thầy thư kư khoa có quan hệ bất chính, ngày nào cũng diễn tṛ sau giờ học ở pḥng làm việc thần thánh trang nghiêm. Thế nên­tôi hứng đủ thứ ánh mắt nghi ngờ của nhân dân toàn khoa, ông thầy kia c̣n bị thầy hướng dẫn gọi lên phê b́nh tác phong làm việc.

    Gặp nhau riết thành quen, thầy thư kư kia vừa hút thuốc vừa hậm hực nói với tôi: “Thật ra có quan hệ mập mờ với sinh viên cũng là một cách khẳng định sức quyến rũ của tôi, chỉ cần không bị người tanắm được nhược điểm th́ tôi cũng chả để tâm. Nhưng sao lại phải dính với cô chứ? Làm giá trị con người tôi xuống dốc không phanh” .

    Nghe đồn có hôm từ pḥng ông thầy đó c̣n phát ra tiếng nam nữ rên rỉ thở dốc khiến người nghe phải mặt đỏ tim run. Ngay hôm sau, trên cổ và cánh tay của lăo ta xuất hiện mấy dấu hôn lẫn vệt sưng đỏ khả nghi, khiến cho danh tiếng của tôi càng ngày càng bay cao bay xa.

    Đương nhiên, với sự quan tâm nhiệt t́nh này của quần chúng, tôi sẽ không để trong ḷng, chỉ có chuyện duy nhất cần phải lưu tâm là cách đây nửa tháng, thành tích của tôi là sáu mươi mốt điểm, cuối cùng cũng có thể ngủ ngon được rồi.

    Sống có gi­an nan, chết mới an nhàn, đợi kiếp này tôi phải sống khó khăn th́ không có cửa đâu, chết an nhàn th́ c̣n có thể.

    Nếu một người bị Tiêu Tuyết coi thường th́ chắc chắn cuộc sống củangười đó đă sa đọa triệt để rồi. Đương ôm máy tính nghe Toko hát­ th́ Tiêu Tuyết đă rút phựt cái phích cắm ra, trừng mắt nh́n tôi lạnh lùng: “Để không cho mày chết trên giường, tao quyết định vác the omày tới hội chợ việc làm”.

    Ở kư túc xá lâu lâu, tôi thực sự cũng nên đi hít thở không khí, hơn nữa, tuy bố mẹ có thể sắp xếp công việc cho tôi, nhưng tôi cũng­muốn tự lập một lần, bèn rời giường đi với Tiêu Tuyết. Nhưng tới hội chợ việc làm, tôi mới hối hận, cũng cảm nhận được vô cùng sâu sắc mấy chính sách cơ bản của Trung Quốc - kế hoạch hóa gia đ́nh tuyệt đối không được thực hiện triệt để. Vốn đă tưởng căng-​tin trường ­buổi trưa là nơi có mật độ dân số đông nhất thế giới, mấy đứa con gái mua cơm trước cửa bán là người hoành tráng nhất trên thế giới, tới đây mới biết tầm nh́n của ḿnh thiển cận, hạn hẹp quá.

    Công ty có thông báo tuyển dụng cũng không nhiều, có khoảng hai mươi công ty xếp thành một hàng, mà phần lớn toàn là tuyển ở bộ phận tiêu thụ của công ty bảo hiểm. Nói dễ nghe th́ là tiêu thụ, c̣n ­nói trắng ra là tiếp thị bảo hiểm. Tôi nhủ thầm: “Một con sinh viên như ḿnh mà đi tiếp thị bảo hiểm th́ có phải là hơi bị coi thường không chứ” . Vừa nhủ xong th́ thấy tờ sơ yếu lư lịch trên cùng của chồng hồ sơ ở công ty bảo hiểm, tôi lập tức ngậm miệng lại. Vô ưthấy con dấu đỏ chót của trường đại học XX thần thánh lẫy lừng trên tờ sơ yếu lư lịch đó, trừ việc cúi đầu ra, tôi chẳng thể làm ǵ hơn nữa.

    Thứ thừa nhất ở thế kỷ hai mươi mốt là ǵ?

    Nhân tài!

    Thứ thiếu nhất là ǵ?

    Việc làm.

    Tôi rất muốn đi về, nhưng tinh thần dũng sĩ của Tiêu Tuyết lại chọnlúc này mà bùng phát, dũng cảm nh́n thẳng vào nhân sinh ảm đạmnày, hăng hái xông pha, sơ yếu lư lịch trong tay bay lả tả như tuyết rơi. Chắc mỗi công ty phải nhận được ba tờ là ít.

    Tôi liếc nh́n năm bản sơ yếu lư lịch trên tay ḿnh, trên đó dán cái ảnh tôi đang sụp mắt lờ đà lờ đờ, trong ḷng tự nhiên thấy xấu hổ vô cùng. Hai đứa học hành chả đâu vào đâu như nhau, sao lại khác biệt dữ vậy? Thế nên tôi hạ quyết tâm phải thoát khỏi cái vỏ tự ti không có chí tiến thủ của ḿnh, dũng cảm bước tới trước một bước. Từ cao tới thấp, từ khó tới dễ, tôi đi tới chỗ tụ tập nhiều người nhất, đi tới,rồi lại đi tới.

    Ngồi tại bàn tuyển dụng là hai bà chị nh́n rất đẹp, vẻ mặt rất nghiêmtúc. Tôi mỉm cười lấy ḷng một cái, cẩn thận đưa bản sơ yếu lư lịch của ḿnh cho họ, cười giả lả hỏi mấy chuyện của công ty. Tôi hỏi mười câu, hai bà chị kia cũng chẳng thèm trả lời lại lấy một câu, ngaycả một cái liếc mắt lấy lệ cũng chẳng có, tôi tṛn mắt nh́n bản sơ yếu lí lịch của ḿnh bị họ tiện tay nhét vào chồng lư lịch cao tới năm mét,cảm thấy ḿnh đă ném ra một cái bánh bao thịt, mà hai bà chị kia tới ngửi một tí cũng chẳng thèm.

    Trước khi được nếm mùi vị chết đói, tôi hăy c̣n có khí khái bất khuất, năm bản sơ yếu lư lịch đều nộp vào những công ty có tiếng tăm lớn chứ không thèm nộp cái nào cho mấy công ty bảo hiểm kia.

    Tiêu Tuyết chê tôi quá ngốc quá ngây thơ, cứ lao đầu nộp hồ sơ cho mấy công ty to, căn bản là khó mà được chọn, có khi người ta vừa n­h́n vào hồ sơ, thấy trường tôi tốt nghiệp đă ném veo vào thùng rác rồi.


    ----------------------------------------------
    (4) Cùng Dao: Ngôn ngữ mạng chỉ Quỳnh Dao v́ phát âm hai từ Cùng Dao và Quỳnh Dao giống nhau, đều đọc là “qiong yao”. Từ “Dao” cũng có một từ nghĩa là “lay, lắc”, ư nói Tần Khanh lắc người Tiêu Tuyết nhiều quá.











    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  6. #6
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419



    Chẳng ngờ bỗng nhiên hôm sau lại nhận được điện thoại từ công ty ­hoành tráng nhất, công ty mà tôi nghĩ là khó có cơ hội nhất.

    Thế nên tôi lựa quần áo rất cẩn thận, c̣n mượn thêm đôi giày cao gót, xiêu vẹo đi tới nơi phỏng vấn.

    Lúc vào công ty tôi mới thấy ḿnh xong đời rồi, không nói tới chuyện tư thế, từ lễ tân tới nhân viên công ty, chỉ cần nh́n đám ­người toàn là những tinh anh đang đứng ở hành lang kia, bỗng chốc tôi có ảo giác ḿnh biến thành mấy cái lá cây xanh mướt, c̣n họ là những bông hoa muôn hồng ngh́n tía.

    Một cô nàng sắc mặt hơi tai tái giống tôi tới bắt chuyện: “Này, chị học ở trường nào thế?” .

    Tôi tự giới thiệu rồi hỏi lại: “Thế c̣n chị?” .

    Đại học XX . Lời vừa ra khỏi miệng, tôi đă xếp ngay cô vào cái đám hoa rực rỡ bên kia. Cô cau mày nói: “Chắc lần này tôi không được tuyển rồi, năy tôi vừa gặp mấy người là tiến sĩ, nghiên cứu sinh ở trường” .

    Tôi nuốt nước bọt, bắt đầu có cảm giác cô nàng đang ngồi nói chuyện với ḿnh đây biến thành đám lá cây xanh tươi, c̣n bản thân­ ḿnh th́ biến thành băi phân trâu bốc mùi.

    Cô ta cứ thế ngồi than thở giải tỏa hết lo lắng trong ḷng, c̣n bồi thêm: “Vốn dĩ tôi c̣n hơi tự tin, nhưng không biết sao hôm qua lại có tin truyền ra, nói tổng giám đốc công ty này đích thân phỏng vấn” .

    Tôi hỏi: “Thế không tốt à?” .

    Cô đáp: “Tổng giám đốc công ty này mới từ nước ngoài về, phát âm của tôi để hù người ngoài nghề c̣n được, chứ ở trước mặt ông ta th́ dùng sao đây?”.

    Tôi im lặng, lừa người ngoài nghề tôi c̣n làm không nổi, huống hồ là người trong nghề. Lúc cô nàng kia cứ oán hận ḿnh không chạy được th́ tôi ḅ c̣n chưa vững nữa là.

    Cô ta nh́n tôi cười ngượng ngùng: “Phiền chị cầm giùm tôi một lát,tôi vào toi­let”.

    Tôi ôm túi xách, tay cầm quyển sổ ghi chú nhỏ của cô ta, quyển sổ tự mở ra, đúng vào cái trang ban năy cô ta vừa xem, trên đó là một ḍng chữ: “Đáp án chuẩn bị phỏng vấn bằng Tiếng Anh” . Tôi khẽ ngó nghiêng, áng chừng cô ta c̣n chưa về, vội vàng cúi xuống lén học thuộc mấy câu tiếng Anh.

    “Một đống người đi vào, rồi lại một đống người đi ra”.

    Thực ra con người ta sợ nhất không phải là kết quả, mà là quăng thời gian chờ kết quả cơ, chết cùng lắm chỉ là một cái chớp mắt, nhưng chờ chết chắc chắn là chuyện khiến ta sợ hăi nhất. Cho nên lúc tên­ ḿnh được gọi vào phỏng vấn, tôi lao ngay vào trong pḥng với tin­h thần chết sớm siêu thoát sớm.

    Xui sao, tôi quên béng ḿnh đang đi giày cao gót, vội lao vào suưt nữa là bị đo đất, may là nhanh tay đè được lên cạnh ghế. Tôi lén thở phào, nhanh chóng chỉnh lại tư thế ngồi đoan trang nhất. “Ph́!” - có người cười tôi, tiếng cười này nghe sao quen tai quá, tôi ngẩng đầu n­h́n người phỏng vấn.

    Tống Tử Ngôn đă lâu không gặp, áo quần chỉnh tề đang ngồi trước mặt, nh́n tôi, nửa cười nửa không.

    T́nh… t́nh h́nh này là sao?

    Một người đă hói nửa đầu, tuổi cỡ trung niên ngồi ngay cạnh hắn đă dùng hành động để trả lời cho câu hỏi của tôi, ông ta nghiêng người về phía Tống Tử Ngôn, cung kính nói: “Tổng giám đốc, bắt đầu thôi” .

    Mắt tôi tư nữa th́ ḷi luôn ra ngoài, oan gia ngơ hẹp, đúng là oan gi­a ngơ hẹp, nhưng mà kiểu này có thể tính là một loại duyên phận không nhỉ? Tôi lại bắt đầu suy tưởng hăo huyền, dù sao chúng tôi đă từng trải qua hơn một tháng trời mệt nhọc đẫm mồ hôi ở bên nhau.

    Mà ai cũng biết rồi đó, đăi ngộ ở công ty này tốt tới mức làm người ta phát rồ lên.

    Đương nhiên, Tống Tử Ngôn không có suy nghĩ giống tôi, hắn cúi đầu lật lật sơ yếu lư lịch của tôi, trông vẻ như đang xử lư việc công.

    Hắn đọc lư lịch, chân mày hết nhíu lại rồi giăn ra, vừa như nghi ngờ,vừa như đang mắc cười, sau đó chậm răi đọc lên: “Tính t́nh thật thà,nhiệt t́nh giúp đỡ người khác, hạnh kiểm trong trường rất tốt, thàn­h tích xuất sắc, tính cách cởi mở, có quan hệ tốt với thầy giáo và các bạn trong trường” . Hắn khẽ cười một tiếng, ngẩng đầu nh́n tôi: “Cô Tần, thực t́nh với lư lịch này của cô tôi có chút nghi vấn” .


    Vốn dĩ lúc nghe hắn đọc cái sơ yếu lư lịch đó lên tôi đă thấy rất xấu hổ rồi, với lư lịch đó, tôi nghĩ ḿnh có đảm nhiệm luôn công việc của George Bush cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng nghe hắn hỏi thế, tự nhiên tôi lại thấy nóng máu. Lư lịch xin việc so với ngực nữ min­h t­inh c̣n giả tạo hơn, mà đâu chỉ có ḿnh tôi làm thế, nḥm qua cái lư lịch của Tiêu Tuyết th́ hết nhận ra nó luôn, có khi c̣n tưởng nhầm là bài phát biểu của Oba­ma không chừng. Hắn thế th́ bảo tôi chịu s­ao cho được? Tôi bực ḿnh đáp: “Những điều tôi viết trong sơ yếu lư lịch này đều là sự thật hết” .

    Cái ǵ mà cởi mở chân thành, vui vẻ giúp đỡ người khác, coi ai có thể đi kiểm chứng nào?

    Hắn hắng giọng: “Cao một mét sáu tám?” .

    Tôi đỏ mặt: “Ầy, là khi đi giày” .

    Hắn đảo mắt nh́n lên đầu tôi, tôi chịu thua: “Giày năm phân không được sao?” .

    Hắn nh́n lại lư lịch, hỏi tiếp: “Thông thạo ba ngôn ngữ?” .

    Tôi cúi đầu, mắt dán vào sàn nhà: “Trung, Anh, Nhật” .

    “*^()(_$%#&%O(_+*&^&*%” - Hắn tuôn ra một tràng dài.

    Tôi ngầm tán thưởng trong ḷng, dễ nghe quá à, quả nhiên là người đă học ở nước ngoài, phát âm nghe c̣n hay hơn cả phát âm của thầy giáo ḿnh, chỉ tiếc mỗi điều, tôi nghe không hiểu lấy một chữ.

    Hắn chậm răi nói lại một lần nữa, rồi mỉm cười nh́n tôi: “Lần này n­ghe rơ chưa?” .

    Tôi giả đ̣ đă hiểu, gật đầu.

    Hắn đan hai tay, ngả người dựa vào ghế, nheo mắt nh́n tôi: “Vậy mời cô trả lời”.

    Tôi hắng giọng, cố gắng nhớ lại mấy đáp án học lén khi năy, tuy chả hiểu hắn nói ǵ, nhưng là phỏng vấn mà, chắc cũng na ná như thế thôi, với những chuyện như thế này tôi rất tự tin.

    Cả căn pḥng rơi vào im lặng, mấy người ngồi phỏng vấn há hốc mồm, chỉ có hai người duy nhất c̣n b́nh thường là tôi và Tống Tử Ngôn. Tống Tử Ngôn gật đầu: “Rất tốt, trả lời rất tốt” .

    Mấy người ngồi bên nghe vậy cằm rớt hết xuống ngực.

    Hắn không để ư, nói tiếp: “Vấn đề cuối cùng, mời cô hăy nói vài câu­ tiếng Nhật thông dụng” .

    Tiếng Nhật tôi khá thông thạo, có thể nói, giờ đưa tôi một bộ phim Nhật, chắc chắn tôi có thể dịch ra ngay. Điều kiện tiên quyết, phim đó phải là nam nam quần nhau trên giường. Nói mấy câu tiếng Nhật,hay là tôi nói yamette nhỉ? Tôi nghiêm túc suy nghĩ một hồi, bỗng n­hiên nhớ lại mấy câu chào hỏi của đôi vợ chồng người Nhật trong những ngày tháng cực khổ trước kia, tuy không biết nghĩa cụ thể, nhưng vẫn phát âm theo.

    Tống Tử Ngôn ngây người ra như bị thất thần, trong mắt dường như có sóng nước dịu dàng đang chuyển động, cứ thế nh́n tôi thật lâu, tới lúc cả người tôi bị hắn nh́n tới cứng đơ, Tống Tử Ngôn mới mỉm cười: “Chúc mừng, cô đă trúng tuyển” .

    Tôi đờ người ra, có chút không thể tin được, mấy người phỏng vấn cằm rớt lộp bộp xuống đất.

    Tới khi hoàn hồn, tôi mới vội vàng cúi đầu: “ Cảm ơn, cảm ơn” . Sung sướng đứng lên ra về. Tới lúc đến gần cửa, giọng nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn lại vang lên: “C̣n một chuyện nữa” .

    “Chuyện ǵ ạ?” - Tôi quay đầu lại hỏi.

    Hắn lại tuôn ra một tràng nữa, nghe rất quen tai, là câu ban năy hắn mới hỏi tôi đây mà. Tôi nghi hoặc nh́n hắn, không lẽ muốn ḿnh trả lời lại lần nữa? “Câu này có nghĩa là, cô có biết trang phục của ḿnh hôm nay rất xấu không?” . Hắn thản nhiên nói, khóe miệng nhếch lên trước ánh mắt tức giận của tôi: “C̣n nữa, câu này là tiếng Pháp” .

    Tuy rằng rất mất mặt, nhưng chính thức được nhận vào công ty khiến ḷng tôi lâng lâng, chút mây đen nho nhỏ này sao che nổi án­h dương xán lạn. Tuy rằng bị Tiêu Tuyết ấm ức chê là đồ tiểu nhân đắc chí, nhưng đắc chí kiểu này th́ bảo tôi đi làm tiểu nhân cũng được.












    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  7. #7
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419



    Tôi nghĩ căn bản không phải ở ḿnh, then chốt chính là Tống Tử Ngôn, tuy mồm miệng ác ư một chút, ḷng dạ đen tối một chút,nhưng cũng có ḷng chiếu cố tới học sinh cũ của ḿnh. Dựa vào t́nh nghĩa bạn bè lâu năm của tôi với Tiêu Tuyết và thái độ của nó với tôi sau này, tôi bèn gọi điện cho thầy giáo cũ, sếp của sếp của sếp mới: “Thầy Tống, à không tổng giám đốc” .

    Giọng hắn nghe uể oải: “Có chuyện ǵ không?” .

    Tuy hắn không thấy tôi, nhưng tôi vẫn nở nụ cười rất nịnh nọt: “Không có chuyện ǵ, lâu ngày không gặp nên rất nhớ thầy thôi” .

    Hắn im lặng một lát rồi mới nói: “Cô cũng biết lâu ngày rồi, sao giờ mới gọi điện tới hả?” .

    Tôi t́m lư do: “Chỉ v́ dạo này em hơi bận thôi, nhưng nỗi nhớ thầy trong em vẫn cuồn cuộn chảy như nước sông Trường Gi­ang” .

    Hắn nghiêm túc hỏi: “Nhớ tôi cái ǵ, muốn tập thể dục buổi sáng lại chứ ǵ? . Lần thứ hai tôi bị hắn làm nghẹn họng”.

    Hắn lại hỏi: “Nếu nhớ tôi, sao lâu thế mà vẫn không thèm gọi điện cho tôi hả?” .

    Hắn chắc chắn có vấn đề về gi­ao tiếp, mỗi lần mở miệng đều khiến người nói chuyện với ḿnh á khẩu nói không nên lời.

    Im lặng một lúc, hắn lại nói: “Không có chuyện ǵ th́ tôi cúp máy đây”.

    Tôi cảm thấy rất khó mở lời, không c̣n cách nào khác, đành lờ tịt Tiêu Tuyết ở bên đang nháy mắt ra hiệu: “Vậy tạm biệt tổng giám đốc” .

    Hắn ừ một tiếng.

    Tôi run rẩy buông di động xuống đă thấy ngay cặp mắt tức giận của Tiêu Tuyết: “Tần Khanh!” .

    Tôi giơ tay lên: “Không phải tao không muốn nói, mày cũng nghe rồi c̣n ǵ, căn bản là lăo ấy không cho tao cơ hội mở mồm mà” .


    “Thế cũng không được!” . Tiêu Tuyết nheo mắt: “Không có điều kiện cũng phải vượt khó mà đi, dưới đạn khói quân thù nói chuyện nhân t́nh”.

    Tôi đau khổ: “Tao cũng muốn thế, nhưng mà thực không mở miệng được, nếu không mai tao lại gọi điện tiếp, thế được không?” .

    Nó cụt hứng quay về giường: “Chỉ có thể thế thôi” .

    Khủng hoảng tài chính đụng trúng đầu chúng tôi, vận số Tiêu Tuyết đen đủi không được như tôi, đương nhiên là buồn rồi. Nh́n nó nằm trên giường, nhớ lại mấy tháng trước hai đứa c̣n sống vô lo vô ưu,tự nhiên thấy buồn vu vơ, cũng từ từ ngồi xuống giường. Bây giờ mới để ư màn h́nh di động vẫn sáng như cũ, hóa ra ban năy tôi quên ấn nút kết thúc cuộc gọi.

    Thế sao Tống Tử Ngôn vẫn không cúp máy?Tôi áp di động vào tai, lên tiếng: “A lô?” .

    Bên kia trả lời lại rất nhanh, giọng đanh mà lạnh lùng: “Có phải bạn của cô cũng muốn tới công ty tôi làm việc?” .

    Tự hắn nói ra, tôi vội vàng nói tiếp: “Vâng, vâng, thầy Tống, đều là s­inh viên của thầy cả mà, thầy sắp xếp chút đi” .

    Một lát sau, hắn mới chậm răi hỏi: “Cô gọi điện cho tôi là v́ chuyện này hả?”

    Tôi thuận thế nịnh nọt thêm: “Thầy đúng là anh minh cơ trí” . Lời c̣n chưa dứt, di động đă vang lên mấy tiếng tút, tút, tút kéo dài.

    Chậc chậc, lần này cúp máy nhanh thật.

    Ôi chao ơi, thầy cũ sếp mới của tôi, anh cứ hỉ nộ vô thường thế làm­ ái ǵ? Tuy nhủ thầm trong ḷng như thế, nhưng nỗi sung sướng lần đầu đi làm đă đè chết bài học đau thương trong dĩ văng, ba ngày sau, tôi vận bộ đồ công sở màu đen tới công ty.











    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  8. #8
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419



    Lần này công ty tuyển rất nhiều nhân viên mới, cũng phải trên hai mươi người, có thể nói lần này là thay máu, thế nên lúc chúng tôi tới nhận việc, công ty c̣n mở ra cái ǵ đó đại khái là đại hội động viên.

    Mấy vị sếp lớn mặc đồ Âu, đi giầy da ngồi trên khán đài, tuần tự đứng dậy phát biểu, nói đi nói lại cũng chỉ loanh quanh mấy chuyện như là nền kinh tế toàn cầu hiện nay ảm đạm tới mức nào, thế mà lũ nhân viên mới như chúng tôi có thể vào làm việc trong một công ty ­hiện đại tốt đẹp cỡ này là may mắn biết bao, vân vân và mây mây.

    Đúng là toàn những câu buồn ngủ, nhiều người đă lôi di động ra ngồi n­gay đó chơi điện tử hoặc chat QQ. Là nhân viên mới, tôi c̣n muốn giữ lại chút h́nh tượng tốt đẹp về ḿnh, cố nhịn cái tay ngứa ngáy,ngồi nghiêm chỉnh, hai mắt sáng ngời giống con mèo đen nhạy cảm.

    Tống Tử Ngôn cũng ăn mặc trang trọng ngồi trên khán đài, ngay đúng chỗ bắt mắt nhất, hắn ngồi giữa một đám lăo già bụng to đầu hói trông chẳng khác nào trăng giữa bầy sao.

    H́nh như hắn cũng hơi chán, cúi đầu nh́n tờ giấy trong tay, quay quay cây bút. Đèn sân khấu rọi thẳng vào người hắn, đúng là min­h chứng tốt nhất cho mấy chữ trẻ tuổi tài cao, dung mạo đẹp đẽ . Rơ ràng không hề thay đổi, nhưng cảm giác nh́n Tống Tử Ngôn ở đây ­hoàn toàn khác với lúc nh́n hắn ở trường, trầm tĩnh mà sắc sảo, khí phách nhưng vẫn thản nhiên. Thế này hắn không c̣n là thầy giáo đă từng đốt cháy tâm hồn của bao sinh viên trong trường, mà đă trở thành con quỷ hút máu chuyên bóc lột nhân dân lao động! Ngay lúc bao tử của mọi người đă bắt đầu kêu ọt ọt phản đối, cái lăo giám đốc đang phát biểu mới rề rề nói: “Sau đây mời tổng giám đốc công ty lên phát biểu” .

    Tiếng dạ dày kêu réo cùng với tiếng vỗ tay hợp lại nghe ra cũng khá là sôi nổi.
    Tống Tử Ngôn đứng dậy nói: “Những ǵ cần nói th́ mọi người đă nói hết rồi, tôi chỉ bổ sung thêm một chuyện quan trọng nhất nữa thôi”.

    Boss lớn nhất mở miệng vàng, mọi người ai cũng nín thở đợi chờ.

    Yên lặng ba giây, hắn mỉm cười đảo mắt nh́n quanh một ṿng: “Lần này công ty chi tiền, mời mọi người tới nhà hàng XX ăn tiệc đón nhân ­viên mới” .


    Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, mắt rưng rưng, tôi cũng vỗ theo tới đỏ cả hai tay.
    Giữa tiếng vỗ tay vang dội, Tống Tử Ngôn phóng khoáng bước đi,cô nhân viên mới được tuyển vào cùng tôi đứng cạnh mặt đỏ lên: “Tổng giám đốc của chúng ta đúng là quá đẹp trai!” .

    Tôi từ từ tỉnh ngộ, trước tiên làm cho người ta khó chịu, đợi đến khi ­ai cũng thất vọng bất măn tới cực điểm, hắn mới lên đài giả làm­ người tốt. Người này quá biết mua chuộc nhân tâm, quả nhiên là tên ­gian thương do đế quốc Mỹ đào tạo! Công ty hoành tráng bỏ tiền ra bao cả nhà hàng mời mọi người đi ăn.

    Lúc vào nhà hàng, khi Tống Tử Ngôn tùy ư chọn lấy một cái bàn ­ngồi xuống, những người khác mới dám lục tục ngồi theo. Ngồi cùng­ bàn với hắn toàn là giám đốc lên phát biểu lúc năy, bàn vẫn c̣n chỗ mà chả ma nào dám mon men tới đó ngồi. Nhưng cho dù là nhân viên mới hay cũ, tuy hai bên đều nhường chỗ ngồi cho nhau, nhưng thực ra ai cũng muốn được ngồi gần với trung tâm quyền lực một chút.

    Những người liên quan ngồi quây quanh hành tinh Tống Tử Ngôn­ thành hệ mặt trời.

    Tôi vô cùng đồng cảm với những người đó, cái tên khốn Tống Tử Ngôn này, b́nh thường đă làm người ta nghẹn họng, tới lúc ăn vẫn làm người ta nghẹn chết đi được.

    Trân trọng sinh mạng, tránh xa yêu nghiệt.

    Tôi ngồi vào bàn cách bàn của Tống Tử Ngôn xa nhất, có lẽ v́ cách xa quá mà bàn cũng chỉ có ba người ngồi. Trừ tôi ra th́ c̣n một nam một nữ nữa, nam nh́n qua chắc hơn hai mươi, nhỏ hơn tôi một chút, tóc nhuộm vàng, mặc quần jean rộng thùng th́nh, lọt thỏm giữa cả pḥng toàn Âu phục giầy da, trông rất lạc lơng. Nữ độ ba mươi, mặc đồ công sở, kính gọng kim loại, xem ra chức vụ cũng b́nh thường.

    Bàn rất lớn, chúng tôi ngồi cách xa nhau, im lặng chờ thức ăn bưng lên.

    Bởi khách cũng chỉ có đám người công ty tôi nên thức ăn cũng được mang lên nhanh chóng. Phục vụ tươi cười nhẹ nhàng đặt đĩa thức ăn lên trên bàn, rồi mới từ từ mang món canh tới. Vốn dĩ cái bàn tôi đang ngồi đây có một chân bị nghiêng, chỉ cần đè nặng lên một chút là rung rung, lắc lắc. Phục vụ nh́n chúng tôi, cười hối lỗi: “Xin lỗi, bàn này không được chắc chắn lắm, hay là mọi người đổi sang bàn khác đi” .

    Người tóc vàng coi bộ hơi sốt ruột, nói: “T́m thứ ǵ chèn vào chân ­bàn là được rồi”.

    Phục vụ đáp: “Vâng, vậy xin quư khách đợi một lát” .

    Đương muốn đi t́m th́ bà chị nh́n b́nh thường kia đă mở miệng nói: “Không cần t́m đâu, tôi có đây rồi” .

    Sau đó lấy một miếng băng vệ sinh từ trong túi ra, đưa cho phục vụ. Trong giây lát, tôi đần ra, phục vụ cũng sững sờ.

    Thấy không ai có phản ứng ǵ, chị ta hỏi lại: “Sao? Có phải không đủ không?” . Rồi lại đưa tay vào túi xách, định lấy thêm.

    Phục vụ đỏ bừng cả mặt, vội nói: “Đủ rồi, đủ rồi” .

    Run run nhận lấy miếng băng, phục vụ vội vàng chèn lại chân bàn rồi quay người đi như lướt ra khỏi chỗ tôi.

    Hai hàng nước mắt chảy thầm trong ḷng, người ở công ty này rốt cuộc là người thế nào đây? Đừng trông mặt mà bắt h́nh dong, người càng nh́n b́nh thường th́ càng biến thái không à, người có vẻ ngoài nho nhă như Tống Tử Ngôn là điển h́nh, c̣n như bà chị nh́n qua rất b́nh thường đây lại là k­inh điển. Nghĩ tới đây, tôi không nhịn quay sang cười cười với người có vẻ mặt rất kỳ quặc kia. Người b́nh thường, không dễ đâu.

    Cậu ta nh́n tôi một cái, hỏi: “Cô là nhân viên mới?” .

    Tôi gật đầu.

    Lại hỏi tiếp: “Có bạn trai chưa?” .

    Tôi lắc đầu.

    Cậu ta nói luôn: “Thế đêm nay tới nhà tôi đi” .

    “Phụt!” . Ngụm rượu trong miệng tôi phun hết ra ngoài.

    Cậu ta nói: “Đừng nên vui quá, dù lúc ấy chúng ta xảy ra chuyện ǵ th́ cũng không có nghĩa là tôi với cô có quan hệ lâu dài đâu”.

    Tôi nhổ vào, con mắt nào của cậu thấy tôi vui vẻ hả? Tôi nh́n kỹ lại cậu ta, dù mặt trắng trắng ra chiều không khỏe mạnh lắm, nhưng vẻ mặt rất nghiêm túc, mắt có quầng thâm, nhưng ánh mắt rất trong sáng.

    Nói cách khác, cậu nhóc này không hề nói đùa, mà là nghiêm túc­ muốn mời tôi.
    Bốn hàng nước mắt chảy thầm trong ḷng, người ở công ty này rốt cuộc là người thế nào đây? Đương nhiên là tôi cự tuyệt: “Không đi” .

    Cậu ta liếc mắt nh́n tôi một cái: “Cô đừng có giở cái tṛ lạt mềm buộc chặt ra đây, tôi không kiên nhẫn nổi với phụ nữ đâu” .

    Nh́n gương mặt như sắp chịu hết nổi của cậu nhóc kia, tự nhiên­ trong tôi dâng trào ư muốn được làm nghiên cứu khoa học. Chỉ hận không thể bổ đầu cậu ta ra coi có khối u ǵ trong đấy mà dám tự tin ­quá đáng như thế. Cuối cùng lư trí cũng chiến thắng t́nh cảm, tôi bịa đại ra một lư do: “Tôi rất ghét người tóc vàng” .

    Cậu nhóc cào cào tóc, nghi ngờ hỏi lại: “Thật à?” .

    Tôi gật đầu cái rụp.

    Cậu bĩu môi: “Thế quên đi” .

    Tuy rất biến thái, nhưng được cái không dây dưa lằng nhằng, tôi thở phào nhẹ nhơm một cái. Lúc này ở hệ mặt trời bên kia, nhờ tác dụng của cồn mà bầu không khí từ câu nệ đă nhảy sang náo nhiệt. Tiếng tâng bốc của cánh đàn ông cùng âm thanh nũng nịu ngọt ngào của các chị thi nhau vang lên, tất cả cùng chung v́ một mục tiêu, bắt Tống Tử Ngôn hát.

    Chối, rồi lại nài nỉ, rồi lại chối, lằng nhằng tới gần nửa tiếng, tôi sung sướng hả hê nh́n Tống Tử Ngôn rơi vào biển cả chiến tranh nhân dân rộng lớn mênh mông, kẻ luôn chịu thất bại như tôi nhịn không được mà cười đắc ư, rất đắc ư. Đang cười th́ thấy Tống Tử Ngôn lia mắt qua đây, tôi vội vàng thu lại nụ cười, bày ra bộ mặt kiên quyết ủng hộ hắn. Khóe miệng hắn nhếch lên thành nụ cười nhạt, căn cứ vào hiểu biết của tôi, lúc hắn cười như thế th́ tôi thường không sống thoải mái nổi.

    Quả nhiên, ngay sau đó, hắn chậm răi cất giọng: “Tần Khanh, cô qua đây”.

    Tôi đi qua vô vàn ánh mắt ngạc nhiên lẫn hoài nghi của mọi người,một giọng nữ kỳ quái vang lên ngay bên tai: “Trí nhớ của tổng giám đốc thật tốt, tên nhân viên mới vào cũng nhớ được” .

    Tống Tử Ngôn chỉ cười không nói, cũng không có ư định giải thích.

    Tôi hiểu rồi, hắn không thèm công khai mối quan hệ thầy tṛ vô cùng thuần khiết thiêng liêng giữa hai chúng tôi, mà lợi dụng tín­h hiếu kỳ của mọi người để lôi kéo sự chú ư hướng vào tôi.

    May là so với một lá chắn thông thường, tôi c̣n biết mở miệng giải thích được: “Tổng giám đốc trước là thầy của tôi” .

    Chuyện Tống Tử Ngôn trước kia làm giảng viên có người biết, cho nên đám người ồ lên một tràng dài.

    Tống Tử Ngôn đưa mic cho tôi: “Vậy th́ đây coi như cơ hội cô báo đáp công dạy dỗ của tôi, thay tôi hát một bài đi” .

    Tôi cự nự: “Em hát không hay” .

    Hắn nói: “Không sao, hát cái ǵ cũng được” .

    Tôi tự xưng là tiểu mas­ter, mặc dù có hơi xấu hổ nhưng vẫn không hề luống cuống, nhận lấy mic ngay.

    Tống Tử Ngôn chậm răi nói: “Cô là sinh viên xuất sắc khoa tiếng Anh, thế th́ hát tiếng Anh đi” .

    Hắn cố ư, tuyệt đối là cố ư! Rơ ràng biết đến khẩu ngữ của tôi cũng chỉ tàm tạm mà c̣n bắt tôi hát. Vết thương đă liền miệng không đau, không ghi nhớ kinh nghiệm đau thương trong quá khứ, thả lỏng cảnh giác trước kẻ địch là lỗi của tôi.

    Tôi thật thà khai: “Tiếng An­h của em không tốt lắm” .

    Hắn cười rất hiền lành: “Đừng nên khiêm tốn quá, môn chuyên­ ngành học không giỏi th́ làm sao công ty tôi tuyển cô vào được” .


    Tổng giám đốc đă lên tiếng, có ai dám không gật.

    Tôi đảo mắt một ṿng, ai cũng như gà con mổ thóc, chỉ có tên nhóc ­tóc vàng ngồi trong góc là khoanh tay nh́n tôi. Tôi thầm kêu khổ trong ḷng, sớm biết thế đă theo nó về nhà quách cho rồi, chắc nó mời ḿnh đến nhà chỉ để tâm sự chuyện đời người, chuyện lư tưởng, chuyện Oba­ma thôi, có sao cũng không tới mức phải rơi vào t́n­h cảnh này.

    Nhưng nếu đă bị đưa lên Lương Sơn th́ tôi cũng đành phải giở chiêu chó cùng dứt giậu thôi, tôi hỏi: “Tổng giám đốc, em được tự chọn bài chứ ạ?” .

    Hắn nheo mắt nh́n tôi như Tôn Ngộ Không làm sao thoát nổi Ngũ Chỉ Sơn, vô cùng khoan dung độ lượng: “Tùy cô” .

    Hắn đúng là đă quá coi thường tôi rồi, không ngờ rằng trên thế giớin­ày c̣n một bài hát tiếng Anh mà nhắm mắt tôi cũng có thể hát được.

    Tôi quay đầu nói với phục vụ: “Bật cho tôi bài Hap­py Birth­day!”.

    Nhạc chúc mừng sinh nhật trong nhà hàng dùng khi khách có sinh nhật, gi­ai điệu cứ lặp đi lặp lại. Tôi đứng giữa một đám người đang há hốc miệng mồm ra hát đủ năm lần. Nhạc dừng, tôi buông mic,nh́n sắc mặt mọi người đang đờ ra, tự cảm thấy ḿnh thật bi tráng­ biết bao nhiêu.

    “Bốp bốp bốp!” . Tiếng vỗ tay của Tống Tử Ngôn vang lên đầu tiên.

    “Bốp bốp bốp!” . Tiếp theo là tiếng vỗ tay của tên nhóc tóc vàng.

    Boss lớn đă hạ lời khen, mọi người đều vỗ tay theo, bầu không khí lại náo nhiệt như lúc đầu.

    Một ông hói đầu bụng phệ giơ ngón tay cái lên với Tống Tử Ngôn, nói dối không chớp mắt: “Không hổ là sinh viên của tổng giám đốc,tới hát cũng xuất sắc như thế!” .

    Tôi xém chút nữa là té xuống đất, đây là sỉ nhục kiêm nịnh nọt nhân­ viên, nhưng có thể van ông khen cái ǵ nó thực tế hơn được không, bài này trẻ con năm tuổi nó cũng có thể hát được đó. Mà xét lại, cho dù hôm nay tôi có hát bài khác, thế th́ liên quan ǵ tới chuyện thầy giáo hả.

    Không ngờ Tống Tử Ngôn c̣n nghiêm túc gật đầu: “Người của tôi mà, đương nhiên là không tồi” .

    Một câu làm cả nhà hàng kinh ngạc, nam nghe xong toàn thân chấn động, nữ nghe xong mặt liền biến sắc. Sau đó đồng loạt lia mắt qua n­h́n, tôi nhất thời trở thành tiêu điểm chú ư của mọi người. Nh́n ánh sáng tinh quái lóe lên rồi biến mất trong mắt Tống Tử Ngôn, tôi chỉ biết, rốt cuộc hôm nay ḿnh cũng phải mang cái thân này làm lá chắn rồi Không nằm ngoài dự tính, kế đó tôi bị điệu tới ngồi cạnh Tống Tử Ngôn, được hưởng một con tôm to bự chảng do chính tay hắn gắp cho và ánh mắt tự cho là trong sáng của bàn dân thiên hạ.

    Năng lực tổng hợp càng trong t́nh huống này càng thử thách được cá n­hân vượt khó đi lên. Vốn dĩ tới công ty Tống Tử Ngôn làm việc là­ muốn được hưởng bóng quan lớn, nhưng coi t́nh h́nh hôm nay, hắn không hại tôi là đă cảm tạ trời đất lắm rồi chứ đừng nói chuyện được nhờ bóng nhờ gió ǵ nữa. Nhưng nh́n xem giờ tôi ngồi ở đâu? Trung tâm quyền lực của công ty! Vơ đại một người ngồi ở đây cũng có thể trở thành bóng cây đại thụ cho tôi nương nhờ rồi. Trời cho cơ hội tốt, phải biết chớp ngay mới được.

    Tôi cười tủm tỉm nh́n bà chị giám đốc bộ phận đang ngồi đoan trang nghiêm túc ở bàn bên, giở cái giọng nịnh nọt khoa trương ra: “Thực ra em cứ muốn hỏi chị măi, chị dùng cái ǵ để dưỡng da thế, sao da đẹp như vậy?” .

    Chị ta khiêm tốn đáp: “Ngày nào đi làm cũng rất bận, sao có thời gian chăm sóc được?” .

    Nhưng nh́n khóe miệng bất giác nhếch lên của bà chị kia, tôi biết cái chiêu nịnh hót này của ḿnh vô cùng hữu dụng. Phụ nữ mà, ai mà chẳng thích nghe người khác khen ḿnh đẹp, tuy biết tỏng đối phương khen thế được mấy phần thật. Ví dụ như tôi, nếu giờ có người bảo tôi c̣n đẹp hơn cả Trương Bá Chi, ngoài miệng th́ sẽ nói anh đừng có giỡn , nhưng miệng th́ đảm bảo sẽ ngoác tới tận mang­ tai.

    Tôi c̣n lôi cả di động ra làm bộ ghi lại để tăng thêm hiệu quả chân thật: “Th́ chị cứ nói mấy sản phẩm hay dùng là được rồi, em dùng ­mà da tốt được phân nửa như chị là đủ lắm rồi” .

    Chị ta bẽn lẽn nói ra tên mấy sản phẩm, rồi rụt rè hỏi lại: “Da của tôi n­h́n đẹp sao? Đây là lần đầu tiên tôi nghe người ta nói thế đó”.

    Tôi liếc nh́n làn da sạm và mấy nếp nhăn mờ chỗ khóe mắt của chị ta, tự dối ḷng mà khen lấy khen để: “Đúng vậy, nh́n rất trẻ trung đó chị, nh́n sao cũng không giống người đă hơn ba mươi tuổi” .

    “Phụt!” . Lần này là Tống Tử Ngôn phụt ra.

    C̣n bà chị giám đốc kia mặt từ đỏ chuyển thành xanh, rồi lại từ xan­h chuyển sang trắng, đôi đũa trong tay phát ra tiếng kèn kẹt. Tôi n­ḥm ánh mắt của chị ta đằng đằng sát khí, cứ như muốn xé xác tôi­ ra ăn tươi nuốt sống vậy.

    Nh́n Tống Tử Ngôn đang nín cười lộ liễu, c̣n những người khác thần sắc vô cùng kỳ quái, tôi bỗng nhiên cảm thấy bầu không khí yên tĩnh này rất lạ.

    Yên lặng một hồi lâu, bà chị đó mới mở miệng: “Cô Tần, ngày ba mươi tháng sau mới là sinh nhật của tôi” .

    “ Vậy chúc mừng sinh nhật chị trước vậy” .

    Chị ta nói lạnh tanh: “Là sinh nhật thứ hai mươi bảy tuổi của tôi”.












    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  9. #9
    Thành viên
    Thành viên danh dự

    Ngày tham gia
    May 2011
    Bài viết
    3.081
    Next Level: 419



    Năm giây sau, tôi ngượng ngùng cúi đầu uống nước, uống, rồi lại uống liên tục, ngay cả ngước mắt lên cũng không dám.

    Nhấp nhổm như ngồi trên ổ kiến lửa cỡ hơn tiếng ǵ đó, cuối cùng tiệc cũng tàn, tôi vội vàng chạy ra khỏi cái chỗ quái quỷ này, vừa tới cửa đă có người kêu lại.

    Là một ông chú trông cử chỉ rất có phong độ, là người trước khi nhận việc ở công ty ai cũng phải gặp qua để báo danh, giám đốc Điền của bộ phận nhân sự.

    May là không phải Tống Tử Ngôn, tôi thở phào nhẹ nhơm.

    Giám đốc Điền đi tới, thái độ rơ ràng là cấp trên gần gũi quan tâm tới cấp dưới: “Tôi nhớ trường cô ở vùng ngoại thành, đă trễ thế này rồi,con gái con đứa như cô về một ḿnh không hay lắm - để tôi lấy xe công ty đưa cô về”.

    Khắp chốn nhân gi­an có chân t́nh, tôi rưng rưng nước mắt, tâm trạng cả một buổi tối như ngồi trong tủ lạnh giờ mới cảm nhận được chút khí xuân ấm áp.Đương lúc vui sướng ngập tràn th́ nghe tiếng giám đốc Điền la lên: “Tổng giám đốc!” .

    Tóc gáy tôi dựng hết cả lên, cả người cứng c̣ng, quay đầu lại.

    Tống Tử Ngôn nghiêng người dựa vào cạnh xe , nh́n tôi, nụ cười như có như không.

    Hóa ra tôi bị giám đốc Điền coi như t́nh nhân mà đưa về, tôi ngửa mặt lên trời thở dài, lệ rơi đầm đ́a, xă hội này đúng là quá xấu xa rồi.

    Đầm đ́a hết, thở dài xong, tôi lại trưng ra bộ mặt thân thiện đáng yêu dối trá quay sang gọi ngọt ngào: “Tổng giám đốc” .

    Hắn ừ một tiếng, ngồi vào trong xe, từ cửa kính đă được hạ xuống một nửa nói vọng ra: “Lên xe” .

    Bây giờ tôi mới chú ư tới chiếc xe, cái này thực sự là quá tuyệt vời.

    Nếu nói chiếc xe lần trước hắn mượn được là phong cách, th́ cái lần này phải nói là quá tanh tưởi . Ngồi trong xe ngắm thật kỹ nội thất bên trong, tôi run run đưa hai tay sờ bên này một tí, đụng bên ki­a một tẹo, sau đó bất giác nuốt nước bọt ực một cái.

    Tống Tử Ngôn khởi động, vừa quay xe, vừa hỏi: “Xe này đẹp không?” .

    Tôi gật đầu: “Quá đẹp” . Đẹp tới mức khiến hạng b́nh dân chân đất mắt toét như chúng tôi chỉ hận không thể cào cho cái xe hai phát.

    Hắn lại hỏi: “Rất thích?” .

    “Thích th́ thích” . Tôi nói cam chịu: “Nhưng có đem bán em đi chắc cũng không mua nổi” .

    Cái này th́ không chắc . Hắn thản nhiên liếc nh́n tôi: “C̣n phải x­em là bán cho ai nữa” .

    Tôi sững người ra măi mới hiểu được, đây cũng là một loại khẳng định giá trị con người của tôi! - Tần Khanh tôi cũng có thể bán đi được! Lần đầu tiên trong suốt hai mươi hai năm, có người chịu nghiêm túc thừa nhận giá trị bản thân tôi, ấn tượng với Tống Tử Ngôn nhất thời tốt lên rất nhiều. Mà con người tôi nếu đă có ấn tượng tốt với người khác rồi th́ bầu không khí cũng đỡ gượng gạo hẳn đi.

    Tôi hỏi: “Tổng giám đốc, xe này không phải lại là đồ mượn đó chứ?” . Vấn đề này tương đối an toàn, có lẽ không ai rửng mỡ tới mức đem cái xe này cho người khác mượn, nếu thật có người như thế - tôi sẽ ghi lại tên, chọn hôm nào đấy bịt mặt tới cướp.

    Hắn gật đầu: “Ừ, mới mượn hôm qua, tôi không mua mấy loại xe­ giống thế này.

    Trên cửa kính ô tô hiện lên gương mặt uất nghẹn của tôi, tổng giám đốc của tôi ơi, rốt cuộc ngài làm ăn thế nào mà có mỗi cái xe cũng không mua được, suốt ngày chạy đi mượn cơ chứ.

    Đối xử với đàn ông không thể để lộ ra sự đồng t́nh của ḿnh, tôi ngầm an ủi hắn: “Thực ra ngồi cái xe này lâu cũng không có ǵ hay,cảm giác cũng na ná như ngồi taxi loại nhỏ ấy” .

    Hắn hồ nghi liếc qua nh́n tôi: “Thật à?” .

    Tôi tích cực củng cố thêm ḷng tin cho hắn: “Đương nhiên là thật rồi, thực ra chiếc xe này cũng như đàn ông, kệ bề ngoài có ra sao,cứ cởi quần áo ra tắt đèn đi một cái th́ ai chả như ai?”.

    Tống Tử Ngôn nghe lời khuyên chân thành của tôi, mặt đen mất phân nửa.
    Gi­ao tiếp giữa hai chúng tôi lần thứ hai gặp phải trở ngại.

    Tôi nghĩ kỹ lại một lần nữa, tuy lời ḿnh nói là sự thực, nhưng h́nh như hơi xúc phạm tới sĩ diện đàn ông của hắn th́ phải. Xem ra Tống Kim Quy này không chỉ là kẻ chỉ biết tới tư lợi, là cầm thú trong n­goài bất nhất, mà c̣n là đồ lừa đảo. Nể mặt hắn là sếp của sếp của sếp, tôi cố chêm thêm câu nữa: “Thực ra em nói không chính xác,đàn ông bề ngoài đẹp cũng rất hữu dụng” .

    Phân nửa mặt c̣n lại của hắn đen nốt.

    Cắt dây đàn, ôi cắt dây đàn, làm sao mà không thể hiểu nhau chứ (5).

    Hầu hạ khó thế này, thật t́nh là tôi không thể nào đỡ được nữa, đành­ phải ngồi im re ngoan ngoăn, chuyên tâm nh́n đường xá dần trở nên vắng vẻ. Trường tôi nằm ở khu ngoại ô, trước đây mỗi lần từ thành ­phố về là phải đi qua một vùng đất hoang, lần nào đi qua cũng cảm thấy giống như đang quay về nhà tù, nhưng tự nhiên giờ nh́n nó lại thấy thân thiết lạ lùng, tôi thà chịu cảnh đi bộ giữa vùng đồng không­ mông quạnh này c̣n hơn ngồi trong chiếc xe đắt tiền cùng với gương mặt như Trương Phi kia, nh́n cũng thuận mắt đó, chỉ tiếc là không thưởng thức nổi.

    Tiếc rằng chuyện không như người ta vẫn mong, tôi cau mày, cau mày, rồi lại cau mày, nhẫn nại, nhẫn nại, nhẫn nại thêm chút nữa, rốt cục không nhịn nữa đành phải lên tiếng: Tổng giám đốc, có thể dừng lại ở nhà nào đó được không? .


    Giọng hắn trầm xuống như mưa đá: “Làm ǵ?” .

    Tôi đau khổ: “Em muốn đi vệ sinh” .

    Lúc năy ngồi trong nhà hàng lỡ lời hơi nhiều nên tôi chỉ có thể cúi đầu uống nước, kết quả là uống vào bụng cả đống nước.

    Hắn im lặng, nhưng tốc độ xe tăng lên.

    Sự thật chứng minh rằng trường tôi nằm ở nơi rất hẻo lánh, xe chạy như bay một hồi mà không t́m lấy nổi một căn nhà. Tôi đồ rằng cứ chạy kiểu này thêm một hồi nữa chắc nước tràn ra mất thôi, thế nên càng không ngừng hối: “Có thể chạy nhanh thêm một chút nữa không?” .

    Xe phanh két lại, tôi ngơ ngác nh́n xung quanh, chỗ này là vùng đất trống mà, quay lại nh́n hắn nghi ngờ.

    Tống Tử Ngôn mấp máy môi: “Xuống xe”.

    Mẹ ôi, không lẽ hắn sợ tôi tè ngay trên cái xe mượn này, muốn ném tôi lại chỗ hoang vu hẻo lánh sao? Trước vẻ tức giận của tôi, hắn tắt máy, mở cửa xe rồi nói với tôi: “Hết cách rồi, chỗ này có gầm cầu, tôi đứng ở trên canh giúp cô, cô…” . Hắn ngập ngừng không nói tiếp nữa.

    Vốn dĩ khó có thể thấy được bộ dạng này của hắn, tôi nên ngầm nhảy múa hát ca mới đúng, nhưng người mất mặt nhất hết lần này tới lần khác lại là tôi. Cơ mà giờ tôi chả thèm để ư coi có mất mặt thêm nữa hay không, lập tức lao ra khỏi xe.


    Giờ đang là mùa khô, ḷng sông đă cạn hết nước, khô nứt, muốn có tí nước làm ướt chân cầu cũng không có. Sắc trời rất tối, dưới gầm cầu c̣n tối hơn, căn bản là không ai nh́n thấy ǵ được. Tôi lặng lẽ thở dài một hơi, nhưng thuận thế mở van xả nước. Hoàng hôn yên tĩnh ngày cuối xuân, dường như có tiếng côn trùng vang lên quanh đây, trên cánh đồng hoang vu trống trải tối tăm vùng ngoại ô, có những sinh mệnh mới chờ được nẩy mầm đội đất chui lên, xa xa vọng lại tiếng tàu hỏa đi trên đường ray, c̣n có tiếng nước chảy của một con sông nhỏ gần đây.

    Không cần phải nói cũng biết, tôi đang ở đầu nguồn.

    Âm thanh dưới gầm cầu vang vọng nghe rất rơ ràng, có lẽ đứng phía ­trên kia c̣n nghe rơ hơn.

    Mặt tôi nóng bừng lên, hôm nay đúng là mất mặt quá đi! (Giờ cô biết cái ǵ gọi là mất mặt à, thế lúc năy hát chúc mừng s inh nhật th́ sao?) (6) .

    Ra khỏi gầm cầu, tôi cúi đầu nh́n đường, rồi len lén liếc mắt nh́n Tống Tử Ngôn, cảm giác mặt hắn cũng hơi hơi ửng đỏ. Hóa ra ai cũng ngượng cả thôi, thế này coi như huề cũng được.

    Ôm ư nghĩ hai người cùng chung hoạn nạn, tôi lên xe trở về cũng cảm thấy ấn tượng về hắn tốt hơn trước rất nhiều. Từ h́nh tượng một tên bề ngoài nhă nhặn bên trong hiểm ác đáng sợ mặt người dạ thú, trở thành một người khẩu xà tâm phật nội tâm ưa thẹn thùng.

    Bởi vậy tôi quyết tâm mở miệng vàng, phá vỡ bầu không khí đang đóng băng: “Tổng giám đốc, sau này em được phụ trách làm việc ǵ ở công ty vậy?” .

    Hắn đáp: “Cái này c̣n chưa quyết định, phải coi sắp xếp của công ty đă”.

    Tôi nịnh nọt: “Vậy công ty sắp xếp cho em, công ty không phải là của sếp sao, dựa vào những hiểu biết của sếp về em, chắc chắn sẽ tận dụng hết khả năng” .

    Hắn trầm ngâm một hồi rồi nói: “Phải tận dụng hết khả năng của cô, thực sự tôi thấy cũng hơi khó nghĩ” .

    Đây là châm chọc hay là khen tặng đấy, tôi mặc định là vế sau vậy.

    Hắn liếc mắt qua nh́n tôi: “Mà cô thử nói coi cô am hiểu cái ǵ?”.

    Tôi nghĩ một hồi lâu rồi đáp: “Em chạm tới nhiều lĩnh vực lắm, nhất thời không nghĩ ra sở trường nhất là món nào. Nhưng mà em cũng như bạch kim, đặt đâu là sáng đó, thôi th́ cứ theo sắp xếp của công­ ty vậy” .

    Hắn ném cho tôi cái nh́n khinh bỉ: “Đến lúc đó ngàn vạn lần đừng có nói cô là sinh viên của tôi”.

    Nói tới sinh viên, tự nhiên tôi nhớ ra Tiêu Tuyết, vội vàng nói: “Thầy, trong kư túc xá nữ bọn em có một bạn đặc biệt sùng bái thầy,cũng muốn tới công ty thầy cống hiến” .

    Hắn hừ mũi: “Là cái cô sinh viên lần trước gọi điện hả?” .

    Hắn đă biết th́ càng dễ nói hơn rồi, tôi gật đầu: “Đúng đúng, là nó đấy, tuy điều kiện của nó có kém em một chút, nhưng so với những người khác th́ khá hơn nhiều, nếu sếp bỏ qua người như thế th́ đúng là tổn thất lớn đó” .

    “So với cô c̣n kém một chút?” Hắn lặp lại một lần nữa rồi kiên ­quyết đáp: “Không được!” .

    Để thuận hơn, tôi không tiếc công hạ thấp ḿnh: “Kém em là nó tự nói thôi, thực ra em thấy hai đứa cũng ngang ngang nhau mà”.

    Hắn lại càng kiên quyết hơn: “Vậy lại càng không được!” .

    Người này sao mà trước sau cứ đánh nhau chan chát vậy, nói kém tôi bảo không được, nói ngang ngang tôi cũng vẫn từ chối. Tôi bực ḿnh: “Tại sao chứ?” .

    Hắn nh́n tôi, chậm răi nói: “V́ sắp xếp cho ḿnh cô thôi cũng đă đủ khiến tôi đau đầu lắm rồi” .

    “Thế thêm người nữa th́ thầy đừng để ư, không phải đều là học tṛ của thầy sao?” .

    Hắn liếc nh́n tôi bằng ánh mắt quái gở, chầm chậm nói: “Công ty tôi không phải chỗ thu nhận mấy thứ vứt đi” .

    --------------------------------
    (5) Câu này nhắc đến tích Bá Nha Tử Kỳ tri âm tri kỷ. Sau khi Tử Kỳ mất đi, Bá Nha cắt đứt dây đàn v́ không c̣n ai hiểu ḿnh. Ở đây Tần Khanh than thở nói chuyện với Tống Tử Ngôn không sao hiểu được nhau

    (6) Những đoạn trong ngoặc đơn chính là lời cảm thán của tác giả Kinh Kong Barbie











    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

  10. #10
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    256
    Next Level: 244

    truyện hay.... hài + cảm động..... .
    Trả lời với trích dẫn Trả lời với trích dẫn  

+ Trả lời
Trang 1/11 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 ... CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh