share experienceshareexperiencememcachedmemcached
Trang 1/3 1 2 3 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 23

Chủ đề: Tuyển tập thơ Nguyễn Khoa Điềm

  1. #1
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    6.865
    Next Level: 3.135

    Tuyển tập thơ Nguyễn Khoa Điềm



    Vài nét về tác giả

    Nguyễn Khoa Điềm (tên gọi khác là Nguyễn Hải Dương) sinh ngày 15 tháng 4 năm 1943, tại thôn Ưu Điềm, xă Phong Ḥa, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế; Thân sinh của ông là Hải Triều Nguyễn Khoa Văn (Nguyễn Khoa Hải Triều), thuộc ḍng dơi quan Nội tán Nguyễn Khoa Đăng , gốc An Dương (tỉnh Hải Dương cũ nay là Hải Pḥng) . Quê quán: làng An Cựu, xă Thủy An, thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên - Huế.

    Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội năm 1964, Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (1975).

    Lúc nhỏ đi học ở quê, năm 1955 ra miền Bắc học tại trường học sinh miền Nam. Sau khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm năm 1964, vào miền Nam hoạt động trong phong trào học sinh, sinh viên Huế; tham gia quân đội, xây dựng cơ sở của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, viết báo, làm thơ... cho đến năm 1975.

    Sau giải phóng tham gia công tác Đoàn Thanh niên Cộng sản; Chủ tịch Hội Văn nghệ B́nh Trị Thiên, Phó Bí thư Thường trực Tỉnh uỷ Thừa Thiên - Huế. Đă tham gia Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa III. Năm 1994 ra Hà Nội, làm Thứ trưởng Bộ Văn hoá - Thông tin. Năm 1995, được bầu làm Tổng Thư kư Hội Nhà văn Việt Nam khóa V

    Năm 1996, được Đại hội Đại biểu toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ VIII bầu vào Ban Chấp hành Trung ương.

    Đại biểu Quốc hội nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam (khoá X); từ tháng 11 năm 1996, Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin.

    Năm 2001, được Đại hội Đại biểu toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ IX bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương, Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương (2001-2006).

    Hiện nay, ông nghỉ hưu và sống tại Thành phố Huế.

    Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam với tập thơ "Ngôi nhà có ngọn lửa ấm".
    Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô (giải B) với tập thơ "Cơi lặng" - năm 2010.


    + Một số tác phẩm:

    • Đất ngoại ô (1973)
    • Mặt đường khát vọng (1974)
    • Ngôi nhà có ngọn lửa ấm (1986)
    • Thơ Nguyễn Khoa Điềm (1990)
    • Cửa thép (1972)
    • Tuổi trẻ không yên
    • Vỗ Hờn
    • Xanh xanh bóng núi
    • Xuống đường
    • Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ
    • Báo động
    • Bếp lửa rừng
    Lần sửa cuối bởi fsp.ot; 04-07-2011 lúc 17:35
    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

  2. #2
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    6.865
    Next Level: 3.135


    Đất nước


    Khi ta lớn Đất Nước đă có rồi
    Đất Nước có trong những cái "ngày xửa ngày xưa.." mẹ thường hay kể

    ất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
    Đất Nước lớn lên khi dân ḿnh biết trồng tre mà đánh giặc.
    Tóc mẹ th́ bới sau đầu
    Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
    Cái kèo, cái cột thành tên
    Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giă, giần, sàng
    Đất Nước có từ ngày đó..
    Đất là nơi anh đến trường
    Nước là nơi em tắm
    Đất Nước là nơi ta ḥ hẹn
    Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
    Đất là nơi "con chim phượng hoàng bay về ḥn núi bạc"
    Nước là nơi "con cá ngư ông móng nước biển khơi"
    Thời gian đằng đẵng
    Không gian mênh mông
    Đất Nước là nơi dân ḿnh đoàn tụ
    Đất là nơi Chim về
    Nước là nơi Rồng ở
    Lạc Long Quân và Âu Cơ
    Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
    Những ai đă khuất
    Những ai bây giờ
    Yêu nhau và sinh con đẻ cái
    Gánh vác phần người đi trước để lại
    Dặn ḍ con cháu chuyện mai sau
    Hằng năm ăn đâu làm đâu
    Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ
    Trong anh và em hôm nay
    Đều có một phần Đất Nước
    Khi hai đứa cầm tay
    Đất Nước trong chúng ta hài ḥa nồng thắm
    Khi chúng ra cầm tay mọi người
    Đất Nước vẹn tṛn, to lớn
    Mai này con ta lớn lên
    Con sẽ mang Đất Nước đi xa
    Đến những tháng ngày mơ mộng
    Em ơi em Đất Nước là máu xương của ḿnh
    Phải biết gắn bó và san sẻ
    Phải biết hóa thân cho dáng h́nh xứ sở
    Làm nên Đất Nước muôn đời..

    Những người vợ nhớ chồng c̣n góp cho Đất Nước những núi Vọng Phu
    Cặp vợ chồng yêu nhau góp nên ḥn Trống Mái
    Gót ngựa của Thánh Gióng đi qua c̣n trăm ao đầm để lại
    Chín mươi chín con voi góp ḿnh dựng đất Tổ Hùng Vương
    Những con rồng nằm im góp ḍng sông xanh thẳm
    Người học tṛ nghèo góp cho Đất Nước ḿnh núi Bút non Nghiên
    Con cóc, con gà quê hương cùng góp cho Hạ Long thành thắng cảnh
    Những người dân nào đă góp tên Ông Đốc, Ông Trang, Bà Đen, Bà Điểm
    Và ở đâu trên khắp ruộng đồng g̣ băi
    Chẳng mang một dáng h́nh, một ao ước, một lối sống ông cha
    Ôi Đất Nước sau 4.000 năm đi đâu ta cũng thấy
    Những cuộc đời đă hóa núi sông ta
    Em ơi em
    Hăy nh́n rất xa
    Vào 4.000 năm Đất Nước
    Năm tháng nào cũng người người lớp lớp
    Con gái, con trai bằng tuổi chúng ta
    Cần cù làm lụng
    Khi có giặc người con trai ra trận
    Người con gái trở về nuôi cái cùng con
    Ngày giặc đến nhà th́ đàn bà cũng đánh
    Nhiều người đă trở thành anh hùng
    Nhiều anh hùng cả anh và em đều nhỏ
    Nhưng em biết không
    Có biết bao người con gái, con trai
    Trong 4.000 lớp người giống ta lứa tuổi
    Họ đă sống và chết
    Giản dị và b́nh tâm
    Không ai nhớ mặt đặt tên
    Nhưng họ đă làm ra Đất Nước
    Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng
    Họ chuyển lửa qua mỗi nhà, từ ḥn than qua con cúi
    Họ truyền giọng điệu ḿnh cho con tập nói
    Họ gánh theo tên xă, tên làng trong mỗi chuyến di dân
    Họ đắp đập be bờ cho người sau trồng cây hái trái
    Có ngoại xâm th́ chống ngoại xâm
    Có nội thù th́ vùng lên đánh bại
    Để Đất Nước là Đất Nước nhân dân
    Đất Nước của nhân dân, Đất Nước của ca dao thần thoại
    Dạy anh biết "yêu em từ thở trong nôi"
    Biết quư công cầm vàng những ngày lặn lội
    Biết trồng tre đợi ngày thành gậy
    Đi trả thù mà không sợ dài lâu
    Ôi những ḍng sông bắt nước từ đâu
    Mà khi về Đất Nước ḿnh th́ bắt lên câu hát
    Người đến hát khi chèo đ̣, kéo thuyền vượt thác
    Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi

    Người dạy ta nghèo ăn cháo ăn rau
    Biết ăn ớt để đánh lừa cái lưỡi
    Cái cuốc, con dao, đánh lừa cái tuổi
    Chén rượu đánh lừa con mỏi, cơn đau
    Con nộm nag tre đánh lừa cái chết
    Đánh lừa cái rét là ăn miếng trầu
    Đánh lừa thằng giặc là chuyện Trạng Quỳnh
    Nhưng lạ lùng thay, nhân dân thông minh
    Không hề lừa ta dù cao dao, cổ tích
    Ta lớn lên bằng niềm tin rất thật
    Biết bao nhiêu hạnh phúc có trên đời
    Dẫu phải cay đắng dập vùi
    Rằng cô Tấm cũng về làm hoàng hậu
    Cây khế chua có đại bàng đến đậu
    Chim ăn rồi trả ngon ngọt cho ta
    Đất đai cỗi cằn th́ người sẽ nở hoa
    Hoa của đất, người trồng cây dựng cửa
    Khi ta đến gơ lên từng cánh cửa
    Th́ tin yêu ngay thẳng đón ta vào
    Ta nghẹn ngào, Đất Nước Việt Nam ơí
    Em nghe không trái thị đă rơi xuống tay người
    Trai không chỉ rơi v́ sức hút đất đai
    Trái rơi v́ tay người ao ước
    Khi trái chạm tay người và người ấm ủ
    Th́ lừng hương và cô Tấm bước ra
    Đi trả thù và sống Tự do
    Không rơi xuống bùn, ôi trái thị quê ta
    Để bùn lấm và thành bùn vạn kiếp
    Rơi vào tay người, đó là định luật
    Của đấu tranh và nhân nghĩa Việt Nam
    Tuổi trẻ ơi trong sương gió tháng năm
    Ta đă lớn rồi, chín đầy hy vọng
    Hăy ngă xuống tay nhân dân, hỡi sắc vàng của nắng
    Hỡi hương thơm của nồng mặn mồ hôi..
    Hăy ngă vào tay nhân dân, đừng văi đừng rơi
    Đừng do dự, đừng hoài nghi nữa
    Hăy yêu nhân dân và nghe người nhắn nhủ
    Hăy t́m sức mạnh trên cơ thể nhân dân
    Nhân dân đang đi lên đội ngũ trùng trùng
    Thế vô tận của ngh́n năm giết giặc
    Lửa đă cháy hồng hào mặt đất
    Mùa chín t́nh yêu, mùa chín hận thù
    Không bao giờ xương máu phải bơ vơ
    Ôi sông núi uy nghi ngàn dặm đất
    Có nghe tiếng chúng con: Xin có mặt
    Nguyện làm người xung kích của quê hương
    Đấy tiếng hát chúng con: tiếng hát xuống đường
    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

  3. #3
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    6.865
    Next Level: 3.135



    BÁO ĐỘNG

    Buổi sáng ấy
    Ta không quên
    H́nh dáng những chiếc tàu há mồm ngoạn vào thành phố
    Trên bến đổ quân của Trăm năm giặc Pháp
    Lại những lốt giày kiểu mới dẫm lên
    Những lốt giày viễn chinh
    Cắt h́nh răng chó
    Cắm ngập vào phù sa đỏ...
    Chiếc mũ sắt lù lù nửa mặt
    Áo quần sặc diêm sinh máy móc
    Những con cá sấu Đại Tây Dương
    Trườn lên bờ sông
    Gai góc đầy ḿnh những súng và đạn
    Chúng phả vào không gian mùi mặn
    Của máu những cuộc săn người
    Của mồ hôi nhiều hải cảng
    Của xương trên cánh buồm cướp biển
    Và những mưu đồ tăm tối bên kia đường chân trời...

    Ngón tay đặt lên ṿng c̣
    Nằm xuống và trườn lên
    Chúng hét lên những khẩu lệnh man rợ
    Gờm gờm nh́n chúng ta
    Thành phố lập tức bị đặt trước tầm súng
    Thành phố lập tức biến thành cánh rừng
    Những cánh rừng Viễn đông có dây thép gai và bao cát
    Chúng ta biến thành tên mọi da màu
    Cho người Mỹ truy kích lùng săn...
    Viễn Tây - Viễn thông
    Kim địa bàn quay ngược
    Quả đất quay ngược
    Việt Nam sẽ trở về 200 năm trước
    Đội mũ lông chim và cầm búa đá
    Ngă gục dưới mũi súng tối tân
    Và bông hoa của chủ nghĩa thực dân
    Sẽ xèo cánh trên núi sông ta đó
    Bông hoa đó là dấu giày răng chó!
    Lịch sử đă lặp lại rồi chăng?
    Một nỗi đau từ vô tận vô cùng
    Ùa vào mỗi căn nhà, góc phố
    Những tiên cảm gớm ghê, đày đoạ
    Đều vẽ ngày thất thủ kinh đô...
    Nhưng lịch sử không lặp lại bao giờ
    Gần thế kỷ qua đi, đă đủ
    Những đạo quân thực dân
    Trở thành đạo quân của “Hoà b́nh, Danh dự’’!
    -Ḱa các bạn Việt Nam
    Các bạn hăy cài then, ngủ kỹ
    Mặc chúng tôi với day thép gai ngoài đường
    Chúng tôi đến đây v́ một lời cam kết
    Súng đạn này là để chống xâm lăng
    Để chứng minh cho lời nói là việc làm


    Buổi sáng nay
    Khi chúng tôi c̣n trên tàu
    Chúng tôi đă ném xuống sông những lon đổ hộp
    Cho những đứa bé Việt Nam lặn ṃ ngoi ngóp
    Người Mỹ chúng tôi đáng thiện cảm biết bao
    Đă hết ḷng kích lệ, vỗ tay reo
    Người Mỹ thích vui, lại vô cùng giàucó
    Ưa giản dị nên bắt tay bằng kiểu đó!


    Buổi chiều ấy
    Trước con tàu và trước ḍng sông
    Chúng ta hỏi nhau và như tự hỏi:
    Chúng ta hiểu thế nào là cam kết?
    Sự có mặt này để cam kết với ai?

    Trong im lặng, ai đó trả lời:
    -Người Mỹ đừng quên đây là xứ sở
    Của những Yết Kiêu bất tử!

    Ta quay nh́n. Sông đă hóa mênh mông
    Từ trầm rư, sông vỗ sóng trùng trùng
    Nối lịch sử những bờ không giới hạn
    Những cam kết hôm nay với trăm đấng anh hùng...

    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

  4. #4
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    6.865
    Next Level: 3.135


    Đất ngoại ô

    Khu phố ngoại ô
    Tầm tă rụng bên ḍng sông
    những người dân nghèo về đây
    như vỏ hến chiều chiều tấp lên các bến

    Khu phố ngoại ô
    Chân đất, đội áo nối vai
    Le te chợ Hôm, chợ Mai
    Đầu tắt mặt tối

    Khu phố ngoại ô nằm nghe mưa nguồn và sóng vỗ
    Đêm thầm tính những chuyến đ̣ về trong giấc ngủ
    Trăn trở tôn đi những năm nào
    Vỗ về một ngày lam lũ

    Trong tiếng hát nấc dài cuối ngă ba sâu
    Tôi lớn lên trên khu phố buồn đau
    Không c̣n gặp cụ Trâu và những lâu đài xưa cũng ch́m dần trong lá xanh trùm kín cửa
    Vườn thơ xưa không c̣n gă áo trắng đi về

    Ngơ ngẩn đọc thơ buồn trong tiếng guốc cạo râu
    Chỉ c̣n người phu xe cũ nghiêng cốc rượu chiều nḥe những mái tôn
    Chỉ có nắng trời làm rát mặt những quán nghèo bám bờ đường nhựa
    Chỉ c̣n mẹ tôi ngồi bán hàng suốt mùa mưa

    Nước mắt thương chồng lạnh như hạt mưa đọng qua cửa thùng gương
    Ôi những cuộc đời sụt lở dần theo con nước mỗi năm lùa vô Đập Đá
    Chỉ có tiếng xe đoàn lê dương lăn lạo xạo trên những đốt sống lưng trần
    Chỉ có tiếng c̣i tàu há mồm những con gịi rúc vào mạch máu

    Trước Phu Văn Lâu lá cờ vàng như tài cải úa trước bến Văn Kâu
    Đau biết mấy lần mẹ hát khúc ca dao
    Lũ chúng tôi lớn lên

    Con gái đi học về c̣n biết ra sông gánh nước
    Con trai c̣n biết đọc Lục Vân Riên và thơ mụ Đội cho bà
    Qua hoàng thành cha ông gọi tên tôi tôi ù ù trong họng súng thần công
    Hịch Cần vương tưởng c̣n vang qua chín cửa

    Sắc đẹp ngh́n xưa thấm từng trang lịch sử
    Đời bà con nghèo đọng giữa đáy truyền đơn
    Nước mặn lên lúa héo ở bên cồn
    Mẹ vẫn dặn "đổi nước ngọt" chứ đừng "bán nước"

    Nắng tháng năm run rẩy những oan hồn
    Người c̣n sống nhớ "Ngày thất thủ"
    Ôi mùa phượng hay ḷng tôi cháy đỏ
    Chúng tôi đi. Từ cửa ngoại ô này

    Cái vẫy tay cuối cùng của thành phố thân yêu.
    Mười lăm năm đâu phải một ngày xa
    Thằng bạn cũ đă thành đồng chí
    Đêm đêm khơi từng ngọn lửa

    Kể tôinghe chuyện mụ lư, ông c̣...
    Những tấm ḷng bền bỉ
    Cứng như ḥn đất chai
    Thở bằng hơi nghĩa khí

    Làm trăm nghề chỉ chừa nghề cho Mỹ
    Làm trăm thân cũng dân dă cụ Hồ
    Ơi đất phải ra đi và Đất phải trở về
    Là gạch ngói đau thương là chiến hào căm giận
    Là Trường Sơn dựng lên ngàn bệ phóng
    Là kỳ đài xưa ta khắc một câu thề
    Giải phóng!

    Có bao giờ như buổi sáng Xuân nay
    Chúng ta hay, nh́n độ lửa, ta hay
    Đất đuổi giặc đất vươn dài bén gót
    Mang Cá tan hoang, Phú Bài vỡ mặt
    Ngoại ô mở rồi trăm cửa ta băng băng
    Trái tim hồng lắp đầu súng chống tăng
    Ta đă lớn, ơi mẹ, em, đồng chí

    Dưới mái xưa nh́n theo ta ứa lệ
    Sức trăm năm nay chuyển xuống ḷng đường
    Cả ngoại ô làm chiến lũy sông Hương
    Bắn tàu giặc như lá trúc vàng héo rụng
    Em gái cứu thương, em trai cầm súng
    Mẹ may cờ, em nhỏ đón văn công
    Cửa ủy ban rực rỡ lá cờ hồng
    Người lại, kẻ qua, thợ nề, thự mộc
    Cả chị tiểu thương năm nào tuyệt thực
    đều ngồi đây điểm mặt những quân thù...

    Cảm ơn mẹ sinh con trên thành phố. Ngàn ngày nắng và mưa, mười lăm năm bỡ ngỡ
    Nay con lại chào Người dưới một vùng đạn lửa
    Người đẹp vô cùng với khẩu súng trong tay
    Con lại về thăm ảnh cha xưa người chiến sĩ đánh Tây

    Mười lăm nắm, mới có mặt trên bàn thờ
    Bạn con đến thắp nén nhang thơm ngát
    Mắt cha vui phấp phới bóng trăm cờ...
    Ngoại ô bừng bừng tiếng hát
    Ngực căng phồng Người trấn cửa Thuận An.

    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

  5. #5
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    6.865
    Next Level: 3.135


    Bếp lửa rừng

    Bếp lửa quây quần suốt mấy anh em
    Không ai nh́n ai, chúng tôi nh́n lửa
    ở đó cháy cùng ư nghĩ
    Và tỏa hồng trên mỗi trán say mê.
    Đêm Trường Sơn. Lá với nước rầm ŕ
    Hơi đá lạnh nép mái nhà nghe ngóng
    Chúng tôi ngồi x̣e tay trên lửa nóng
    Máu bàn tay mang hơi lửa vào tim
    Bếp đầu hôm tỏa sáng hồn nhiên
    Như trẻ nhỏ - lửa reo cười nhảy múa
    Nổ lách tách. Bọt sôi trong lơi nhựa
    Chuyện đầu tiên vẫn chuyện một ngày
    Bếp vào đêm c̣n lại dăm cây
    Thân lớn nhất chụm đầu im lặng
    Lửa không ngọn mà màu hồng rất đọng
    Chuyện bây giờ mở suốt đời nhau
    Đất nước. T́nh yêu. Mơ ước mai sau
    Tên mấy đưa đêm này không sưởi lửa
    Tên dăy phố ta mơ về gơ cửa
    Sâu chập chùng giữa than củi lung linh
    Bỗng thấy thương nhau hơn khi vai bạn sát vai ḿnh
    Bẻ củ sắn, chia đôi điều giản dị
    Bếp lửa soi một dư vang bền bỉ
    Ơi Trường Sơn đốt lửa mấy năm trời...
    Ta vẫn nghe tim bạn đập bồi hồi
    Trong ánh cuối một ngày kháng chiến
    Ơi ta yêu phút này đây: khói, cây, những tiếng
    Cùng bạn ḿnh, như ánh lửa, kề bên
    Vẫn như xưa mà như buổi đầu tiên
    Ta thấy bạn và ḿnh đều có lớn
    Bạn đă đến những ngày ta sẽ sống
    Ta cùng về thăm bạn nẻo ưu tư
    Và chúng ta với sức trẻ tràn bờ
    Chân bay tới những nẻo đường có giặc
    Chia điếu thuốc ngắm chấm ḷe quen thuộc
    Ḷng bập bùng những bếp lửa xa xôi
    Mai ta đi. Súng vác, đạn gùi
    Ta về giáp ranh, ta tràn xuống biển
    Trăm bếp lửa, rải đường, ra trận tuyến
    Có bếp nào không bóng bạn và tôi?
    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

  6. #6
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    6.865
    Next Level: 3.135


    Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ

    Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi
    Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ
    Mẹ giă gạo mẹ nuôi bộ đội
    Nhịp chày nghiêng giấc ngủ em nghiêng
    Mồ hôi mẹ rơi má em nóng hổi
    Vai mẹ gầy nhấp nhô làm gối
    Lưng đưa nôi và tim hát thành lời:
    Ngủ ngoan a Kay ơi, ngủ ngoai a Kay hỡi
    Mẹ thương a Kay, mẹ thương bộ đội
    Con mơ cho mẹ hạt gạo trắng ngần
    Mai sau con lớn vung chày lún sau..

    Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi
    Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ
    Mẹ đang tỉa bắp trên núi Ka Lưi
    Em ngủ ngoan em đừng làm mẹ mỏi

    Mặt trời của bắp th́ nằm trên đồi
    Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng
    Ngủ ngoan a Kay ơi, ngủ ngoan a Kay hỡi
    Mẹ thương a Kay, mẹ thương làng đói
    Con mơ cho mẹ hạt bắp lên đều
    Mai sau con lớn phát mười Ka Lưi..

    Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi
    Em ngủ cho ngoan đừng rời lưng mẹ
    Mẹ đang chuyển lán, mẹ đi đạp rừng
    Thằng Mỹ đuổi ta phải rời con suối

    Anh trai cầm súng, chị gái cầm chông
    Mẹ địu em đi để đánh trận cuối
    Từ trên lưng mẹ, em đến chiến trường
    Từ trong đói khổ em vào Trường Sơn

    Ngủ ngoan a Kay ơi, ngủ ngoan a Kay hỡi
    Mẹ thương a Kay mẹ thương đất nước
    Con mơ cho mẹ được thấy Bác Hồ
    Mai sau con lớn làm người Tự do..

    25.3.1971
    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

  7. #7
    Thành viên

    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    6.865
    Next Level: 3.135


    Tuổi trẻ không yên

    Chúng ta lớn lên nhữngnăm không b́nh yên
    Dẫu em vẫn màu áo trắng yêu tin
    Đi trên đường "Mười Tám tuổi"
    Dẫu anh đi quen
    Con đường kẽm gai quằn quại
    Dẫu thành phố hoàng hôn
    Chuông thu không hai mươi ngôi chùa thong thả
    Dẫu bầu trời ta ở
    Nóc nhà thờ Cứu thế như một lời xin
    Ḷng ta không b́nh yên
    Ḷng ta vẫn đầy khắc khỏi
    Bốn tao nôi day khung trời ngang trái
    Mẹ đưa ta vào đời
    Thành phố đă đầy bóng giặc
    Thành phố đầy dáng người ngửa tay
    Ôi những con c̣ "ti nạn" khô gầy
    Đêm đêm lại về hàng cây thành phố.
    Lao xao t́m chốn ngủ
    Những bờ băi nào không dành cho c̣ nữa
    Những lũy tre nào bom đă khai quang?
    Ôi những hàng cây từng in bóng huy hoàng
    Trên đại lộ những năm đời mới lớn
    Giờ đổi lá trầm ngâm màu tóc trắng
    Của bụi đường và khói hơi cay..
    Thành phố bên sông bè bạn rất đầy
    Chợt trở lại, hoang vu bày quán xá
    Khói thuốc lá của những người xa lạ
    Vẽ những ngày không ai gọi tên..
    Bao nỗi buồn đă được gọi lên
    Trong sổ điểm danh, giọng thầy giáo cũ
    Người vắng mặt: những dấu không như miệng hố
    Người c̣n đây: những chấm không b́nh yên
    Xe bắt lính ngoài đường
    Rào kẽm gại ngoài đường
    Mẹ cha chạy gạo ngoài đường
    Xe Mỹ chẹt người ngoài đường
    Hồi trống trường không khép ta vào yên tĩnh nữa
    Nh́n màu bảng đen nhớ màu mặt đường
    Thầy giáo đến rồi. Chúng con đứng lên
    Chúng con chào thầy như hối lỗi
    Thầy đừng trách chúng con là "bầy khói nói"
    Chúng con là "loài cúp lang thang".
    Có ǵ đây chúng con nh́n lên bản đồ Việt Nam
    Sao Tổ quốc mà chỉ c̣n nửa nước
    Dẫu địa lư chúng con thường ít thuộc
    Nhưng nỗi đau này chúng con nhớ hơn
    Có ǵ đâu, chúng con muốn yêu thương
    Sao thầy giảng chỉ những lời cay đắng
    Máu th́ đỏ mà phấn thầy th́ trắng
    Có vẽ nổi tâm hồn con không?
    Thầy đừng buồn cái giấy gọi Quang Trung
    C̣n đồng nghĩa với mười năm đi học
    Chúng con đến đây cho những thằng CIA điểm mặt
    Thầy có ǵ đuổi chúng giúp con không?
    Phượng vẫn rơi từng cánh tươi hồng
    Đau như máu những tâm hồn son trẻ
    Sao con học để làm bầy nô lệ
    Súng Mỹ hôm nay thành giáo cụ học đường?
    Sông Hương ơi sông Hương
    Người c̣n nguồn với bể
    Để đi và để đến
    C̣n ta 25 tuổi
    Trôi cạn trên mặt đường
    Ta lớn như mùa lũ
    ào ào thành phố tuổi thơ
    Rồi ngày mai mỗi kiệt phố chơ vơ
    Những vết bùn chúng ta để lại..
    25 năm qua chưa một đời trai trẻ?
    Ta soi gương, tái mặt
    Này tóc, này râu, nấu cơm, bồng trẻ
    Để mẹ làm thuê tối mặt tối mày
    Để em đi trường cho Mỹ vuốt má
    Để cha đi làm, ho trong hai tay
    Chúng ra chưa qua một đời trai trẻ
    Ra đường bị bắt lính ngay
    Nên phải ở những nơi dán ở
    Nên đeo gương cho cận thị suốt đời
    Nên ngốn đi-a-mốc cho một đêm khô hai lít nước
    Nên nhịn đói, thức đêm đốt cháy con người
    Nên ăn tỏi cho tim rung, hút thuốc nhiều cho phổi nám
    Uống nhị thiên đường cho thắt ruột té xe
    Hủy hoại hết từng đường gân thớ thiệt
    Từ màu mắt trong đến nụ cười hồng
    Hủy hoại hết những ǵ mẹ cha trao xương gửi thịt
    Để vật vờ như cỏ lác đầu sông
    Đất nước mai sau có tha thứ ta không?
    Chúng ta không thể cầm bay, nâng búa nữa
    Ôi ta đă đốt cháy hôm nay để không cầm vũ khí
    Có ngờ đâu ta thiêu cháy cả tương lai.
    Có ngờ đâu không muốn cầm súng giết người
    Ta lại giết chính ta
    Ta để trôi sông những ngà những ngọc
    Trước quân giặc ta không vươn vai dài vóc
    Lại hăm ḿnh thành đứa trẻ lên ba
    Ta đă đau thương, phủ phục, mù ḷa
    Nhận bị trị khi lằn roi vừa giáng xuống
    Ta căm giận ngàn đời chúng mày, giặc Mỹ!
    Ta đau buồn, đất nước hiểu ta không?
    nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

  8. #8
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.233
    Next Level: 0

    Ánh sáng


    Ánh sáng có màu ǵ.
    Đố anh yêu biết được.
    Đợi chờ có nghĩa chi.
    Anh mới không thèm đến.

    Đợi anh từ hôm qua.
    Khi ḿnh chia tay ấy.
    Đợi chờ lâu biết mấy.
    Thế mà anh cứ đi.

    Anh cứ đi nữa đi.
    Chẳng cần anh đến nữa.
    Thế nhưng anh thất hứa.
    Em bỗng thấy bâng khuâng.



    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...

  9. #9
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.233
    Next Level: 0

    Đọc thơ tứ tuyệt của Đỗ Mục


    Kích găy, cát vùi tham vọng lớn
    Ngàn năm xanh măi một Trường Giang
    Chợt buồn nhẩm lại Dương Châu mộng
    Khuôn mặt thi nhân lặng trước đèn


    17.1.2007
    Nguồn: Cơi lặng/ NXB Văn học, 2007.


    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...

  10. #10
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.233
    Next Level: 0

    Đồng giao mùa xuân


    Có một người lính
    đi vào núi xanh
    những năm máu lửa.
    Một ngày hoà b́nh
    anh không về nữa

    Có một người lính
    chưa một lần yêu
    cà phê chưa uống
    c̣n mê thả diều

    Một lần bom nổ
    khói đen rừng chiều
    anh thành ngọn lửa
    bạn bè mang theo

    Mười, hai mươi năm
    anh không về nữa
    anh vẫn một ḿnh
    Trường Sơn bền bỉ

    Ba lô con cóc
    tấm áo màu xanh
    làn da sốt rét
    cái cười hiền lành

    Anh ngồi lặng lẽ
    dưới cội mai vàng
    dài bao thương nhớ
    mùa xuân nhân gian

    Anh ngồi rực rỡ
    màu hoa đại ngàn
    mắt như suối biếc
    hồn như nắng vàng
    tóc xanh ngọn cỏ
    vai đầy núi non

    Tuổi xuân chín đỏ
    mùa xuân ngọt lành
    theo người lính trẻ
    về từ núi xanh...



    12-1994

    Nguồn: Tạp chí "Thế giới mới" số 120 xuân Ất Hợi 1995, trang 71


    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...

Trang 1/3 1 2 3 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh