share experienceshareexperiencememcachedmemcached
Trang 3/6 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 21 tới 30 của 59

Chủ đề: ♥ Yêu không hối tiếc (Chỉ có thể là yêu 2) - Hân Như (FULL)

  1. #21
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.231
    Next Level: 0

    Chương 18. Đối mặt với quá khứ






    Khánh Nam nh́n cô y tá ra hiệu rồi ngồi xuống ghế. Cô y tá hiểu ư anh bèn đi ra và đóng cửa lại. Anh nh́n cô em gái đang ngồi trên ghế dựa nh́n ra ngoài cửa sổ với một đôi mắt ngây ngô và nén một tiếng thở dài. Chỉ c̣n là quá khứ những khoảnh khắc nó nhí nhảnh chạy ào đến ôm lấy cổ anh th́ thào những câu chuyện của tuổi ẩm ương. Giờ đây em gái anh chỉ như một cái xác không hồn, suốt ngày nh́n ra ngoài cửa sổ với đôi mắt hoang dại.

    Hy vọng duy nhất lúc này cho em gái anh chính là Việt. Anh và ba anh đều cho người t́m anh ta nhưng Việt dường như bốc hơi hoàn toàn khỏi cuộc sống của gia đ́nh anh như chính anh ta đă từng tuyên bố. Anh ta không về nhà ở Bảo Lộc cũng không về quê bố mẹ anh ta ở ngoài Bắc. Mặc dù không chắc anh ta có thể giúp Vân trở lại như trước đây nhưng Nam vẫn cứ nuôi cái hy vọng mong manh ấy. Hơn ai hết, anh tin vào sức mạnh của con tim sẽ làm người ta chiến thắng mọi thứ.

    Vân ngoảnh lại nh́n anh, cười ngờ nghệch khiến anh thấy nhói đau trong tim. Nó vốn chẳng c̣n nhận ra anh, chỉ gọi anh theo cái cách mà anh muốn nó gọi.

    - Em có đói không?- Anh hỏi một câu mà nghẹn cả giọng.

    Vân lắc lắc mái tóc dài không c̣n được chăm chút như xưa nữa mà được cô y tá buộc lại một cách sơ sài. Nó vẫn cười, nó hiểu anh nói ǵ, nhưng nó chẳng bao giờ trả lời anh cả.

    - Hoa đâu?- Nó ngơ ngác nh́n ra bàn.

    Không hiểu sao từ ngày phát bệnh, Vân rất hay đ̣i mua hoa và nó thường giữ khư khư những bông hoa ấy. Có lúc nó sẽ ôm cả những đóa hoa đi ngủ, nhưng cũng có lúc nó giận dữ gào thét và đập nát những đóa hoa một cách thô bạo.

    Nam chỉ bó hoa sen trắng anh vừa mua được đặt ở trên bàn. Mắt Vân sáng lên, cô nhào xuống ôm lấy bó hoa áp lên má và vuốt ve chúng, miệng lẩm bẩm:

    - Ḿnh thấy hoa rồi. Thấy rồi. Anh ấy sẽ về sớm thôi.

    Rồi cô ngẩng phắt dậy, nh́n anh rối rít:

    - Anh Hai, mau lên, mau lên, anh ấy sắp đến rồi.

    - Vậy sao?- Anh mỉm cười chua chát theo sự điên rồ của em gái ḿnh một cách bất lực.

    - Em vừa ước rồi. Anh ấy sẽ đến ngay đấy.- Con bé lay tay anh- Anh xuống nhà đi, đi ra cổng đón anh ấy đi, em đi chuẩn bị quần áo…

    Những lần lên cơn của em gái anh đều diễn ra y như thế. Sau đó là màn gào thét, xé quần áo và đập nát những bông hoa mỏng manh. Cứ vài ngày th́ chuyện này lại xảy ra một lần. Anh đứng dậy, tiến lại chỗ em gái, vuốt mái tóc thô ráp của cô và cố mỉm cười:

    - Anh ấy vừa gọi điện cho anh bảo phải đi t́m hoa cho em, ngày mai mới đến được. Anh ấy dặn em phải ăn uống đầy đủ và phải ngoan nữa.

    - Thật ạ? Em ngoan mà, em sẽ ngoan mà.

    - Ừ...- Nam gật đầu- Ngoan lắm. Anh Hai sẽ bảo anh ấy đến đón em sớm.

    Anh ngồi lại dỗ dành cô em gái một lúc rồi ra khỏi pḥng. Từ lúc ba mẹ và em gái anh chuyển ra Bắc, anh ít có thời gian cho Phượng Vũ hẳn. Cũng may là cô hiểu và thông cảm cho anh. Nhưng từ lúc Minh Sang chuyển về, cứ có cái ǵ đó không yên trong ḷng Nam. Anh cũng hối hận v́ những tháng ngày quá dễ dăi của ḿnh ở Mỹ. Nếu anh không chung sống với Minh Sang th́ giờ đây anh chẳng việc ǵ phải nhượng bộ cô ta nhiều như thế.
    Khánh Nam ngồi trên ghế th́ thấy mẹ anh đi vào. Dạo này bà trông tiều tụy hẳn, không c̣n nét tươi trẻ như trước nữa. Bà vừa có việc phải ra ngoài. Thấy mẹ ḿnh hơi tái mặt, anh vội tiến lại hỏi:

    - Mẹ…mẹ ốm ạ? Trông mẹ yếu lắm. Con đưa mẹ đi bệnh viện khám nhé!

    - Không mẹ không sao.- Mẹ anh xua tay, nhưng anh vẫn không khỏi lo lắng v́ anh thấy bà thực sự đang bị kiệt sức.- Chút nữa con lên pḥng mẹ nhé, mẹ có chuyện muốn nói với con.

    - Vâng…

    5 phút sau, Khánh Nam ngập ngừng gơ cửa pḥng ngủ của ba mẹ anh. Nghe tiếng mẹ gọi, anh đẩy cửa bước vào. Mẹ anh đang ngồi trên ghế, tay đưa lên day day trán đầy mỏi mệt. Anh ngồi xuống cạnh bà, vồn vă hỏi:

    - Mẹ… hay để con đưa mẹ đến viện xem sao đi. Mẹ đừng làm con và ba lo lắng.

    - Không sao đâu.- Nhi ngước gương mặt tái nhợt lên nh́n con trai- Con ngồi xuống đây, ngồi cạnh mẹ ấy, mẹ có chuyện muốn nói với con.

    Nam ngồi xuống cạnh mẹ ḿnh, anh đoán là có lẽ mẹ anh có chuyện quan trọng lắm đây v́ mặc dù mệt nhưng mắt bà có vẻ nghiêm túc lắm. Hiếm khi anh thấy mẹ anh như lúc này. Không rơ bà có chuyện ǵ muốn nói với anh.

    - Con cũng 25 tuổi rồi, trong mắt mẹ th́ con đă thực sự trưởng thành lắm rồi.- Mẹ anh nhẹ nhàng nắm lấy tay anh- Dạo này bà con càng ngày càng yếu. Điều mà bà nội muốn thấy lúc này nhất chính là người thừa kế của ḍng họ này là con yên bề gia thất.

    Khánh Nam định mở lời thông báo về dự định cưới Vũ, nhưng không hiểu sao anh lại không muốn ngắt lời bà.
    - Mẹ nghĩ đă đến lúc con lập gia đ́nh và sớm có con cho bà và ba mẹ yên tâm rồi.

    - Con cũng định bàn việc này với ba mẹ lâu rồi, con và Vũ định cuối năm nay sẽ cưới ạ!

    Đưa đôi mắt đau khổ và đầy tuyệt vọng nh́n con trai, Nhi khẽ lắc đầu:

    - Hai con không thể lấy nhau được...

    Sau đó chị im bặt v́ bàn tay ấm áp của con trai bất ngờ buông lơi bàn tay c̣n đang run rẩy của chị, Khánh Nam trong một cơn xúc động cực mạnh, bật dậy, mặt cắt không c̣n hột máu. Đôi mắt con trai chị vừa hoang mang vừa phản đối mănh liệt làm chị phải sựng lại.

    - Mẹ... sao mẹ lại có thể đưa ra một yêu cầu vô lư như thế được ạ?

    - Mẹ nghĩ con phải là người hiểu rơ chuyện này nhất chứ.

    - Con chẳng hiểu ǵ cả.- Khánh Nam gắt lên.

    Nh́n thấy đôi mắt của mẹ ḿnh chùng xuống v́ thất vọng, anh lí nhí tiếp:

    - Con xin lỗi, nhưng con không thể làm theo yêu cầu của mẹ được. Chúng con yêu nhau chính đáng và thực sự muốn ở bên nhau...

    - Mẹ hiểu điều đó...- Chị vẫn nhỏ nhẹ một cách kiên nhẫn, chị quá hiểu tính của con trai, hay nóng nảy không khác ǵ chồng ḿnh.- Mẹ vừa đi gặp Sang về...

    - Cô ta...- Nam nắm chặt tay lại nghiến răng- Cô ta đă nói ǵ với mẹ?

    - Sau tất cả những ǵ nó cho con th́ con đối với nó như vậy có công bằng không?- Chị nh́n vào đôi mắt giận dữ con trai.

    - Vậy sao mẹ không hỏi mẹ làm thế này có công bằng với Vũ hay không?- Anh căi lại.

    - Nếu con là con mẹ, là một người đàn ông thực sự th́ con phải có trách nhiệm với những ǵ con đă làm chứ?

    - Con hiểu những ǵ con đă làm và con đang học cách chịu trách nhiệm những chuyện đó. Con không biết cô ta nói ǵ với mẹ nhưng con xin nói lại với mẹ là con chẳng hề có t́nh cảm ǵ với cô ta cả...

    - Vậy tại sao con lại chung sống với nó như vợ chồng khi ở bên Mỹ. Con rũ bỏ mọi trách nhiệm về trinh tiết của nó sao? Nó cho con nhiều như thế mà con có thể dửng dưng phủi tay dễ đến thế sao?- Thảo Nhi lắc đầu nh́n con trai, mắt chị bắt đầu tràn ngập nỗi thất vọng.- Nó đă gặp mẹ và khóc rất nhiều...

    - Ôi mẹ của con ơi, mẹ đang sống ở thời đại nào thế ạ? Mẹ nghĩ rằng đám con gái bây giờ c̣n có nhiều người coi trọng hai chữ “trinh tiết” đến thế sao? Không đâu ạ! Và với người như Sang th́ con càng tin là cô ta chẳng hề để tâm đến chuyện đó đâu ạ! Cô ta chủ động đến với con cơ mà, con có ép cô ta làm ǵ đâu...- Anh than thở và giải thích.

    - Mẹ cứ tưởng con đă trưởng thành thật sự... nhưng những ǵ con vừa nói khiến mẹ thật sự thất vọng quá! Cái nh́n phiến diện của con sẽ làm con phải trá giá đắt đấy.

    - Con nhắc lại với mẹ một lần nữa, con sẽ cưới Vũ và con sẽ không bao giờ thay đổi điều đó đâu ạ!

    - Tuyệt đối không được...- Thảo Nhi kiên quyết nói.

    - Hăy cho con một lư do đi.- Anh cứng đầu căi lại.- Cô ấy đâu có giống Việt mà ba mẹ có thể dựa vào lư do gia cảnh để phản đối tụi con. C̣n nếu ba mẹ muốn con lấy Sang v́ cái ghế Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của ba cô ta th́ ba mẹ cũng đâu có phải v́ hạnh phúc thực sự của con đâu.

    - Mẹ nghĩ là con biết rơ hơn ai hết lư do mà mẹ phản đối hai đứa đến với nhau.

    Khánh Nam hơi sững lại khi nh́n vào mắt mẹ anh, h́nh như thông tin mà bà sắp nói ra thật sự rất kinh khủng. Lư do ǵ mà anh biết đủ để mẹ anh đưa ra một yêu cầu nặng nề như thế? Anh thật sự nghĩ không ra.

    - Mẹ thử nói con nghe đi.- Anh đề nghị.

    - Con biết Vũ nó không thể sinh được con nữa đúng không?

    Câu hỏi của mẹ anh như tiếng sét đánh ngang tai anh lúc này. Đó là thứ anh đă chôn vùi ở trong quá khứ rồi, tại sao mẹ anh lại có thể biết được chứ? Anh đă quên nó lâu rồi nên vào lúc này, khi nghe một người khác là mẹ ḿnh nhắc lại anh cũng phải giật ḿnh.

    - Mẹ...sao mẹ...- Anh ấp úng hỏi.

    - Trả lời mẹ đi đă, con biết chuyện này phải không?- Mẹ anh nghiêm giọng hỏi.

    - Vâng, con biết, nhưng...

    - Vậy mà hai đứa cả gan dám giấu người lớn...- Mẹ anh lên giọng cao hơn, có vẻ bà đang nổi giận sau khi đă phải ḱm nén rất nhiều.

    - Nhưng đó là chuyện của hơn 4 năm trước, bản thân con cũng đâu có để ư chuyện đó.

    - Con c̣n dám nói thế sao?- Chị trừng mắt nh́n sự ngang ngược vô lư của con trai- Dám giấu người lớn một chuyện tày đ́nh như thế sao? Hai đứa định giấu đến khi nào đây? Hay để năm mười năm nữa mới thú nhận với ba mẹ là hai đứa không thể có con. Con nói đi, liệu lúc đó có khác ǵ con đem dao đâm vào tim ba mẹ hay không?
    - Mẹ... chuyện này chỉ con biết mà thôi, Vũ không biết v́ con đă giấu cô ấy...

    - Lại c̣n thế nữa sao? Con quên con là ai rồi à? Con là người thừa kế duy nhất của nhà họ Vũ. Mẹ sẽ phải nói ǵ với ông bà nội, với ba con, với tổ tiên nhà họ Vũ đây nếu tương lai của ḍng họ này chấm dứt trong tay con, chỉ v́ cái t́nh yêu mà con cho là cao thượng con đang theo đuổi. Trả lời mẹ đi...

    - Con mặc kệ...- Anh đỏ mặt đáp lại một cách gay gắt.- Tại sao cứ phải trói buộc con vào mấy cái trách nhiệm vô lư ấy? Con sống cho bản thân con cơ mà. Tại sao con không được sống theo ư con?

    - Chính v́ bấy lâu để con sống theo ư ḿnh nên cơ sự mới ra thế này đây. Bốn năm trước khi bà nội đề nghị bắt con và Sang đính hôn, chính mẹ là người đứng ra phản đối để con được tự do đi Mỹ du học và lựa chọn t́nh yêu cho riêng con. Nhưng những ǵ con đáp lại bây giờ khiến mẹ thất vọng quá! Mẹ nhắc lại lần cuối, con có thể không chịu trách nhiệm với Sang nhưng con cũng đừng có ḥng kết hôn với Vũ. Mẹ không muốn có một cô con dâu đă từng chung chạ với người khác đến nỗi mang thai, rồi sẩy thai mà không thể có con, Như thế là dễ dăi không chấp nhận được.

    - Mẹ không được xúc phạm cô ấy như thế...- Mắt anh long lên giận dữ- Con cũng nói với mẹ là con sẽ quyết yêu và lấy cô ấy. Nếu không được th́ mẹ cũng nên quên con có mặt trong gia đ́nh này đi là vừa. Con ghét mẹ, con ghét ba, con ghét cả bà nội, cả những cái hủ tục vớ vẩn mà mẹ đang áp đặt lên con. Mẹ nh́n em gái con như thế mà mẹ vẫn c̣n chưa tỉnh sao. Mẹ cũng muốn con trai của mẹ như thế phải không...?

    - Con đứng lại đó.- Nhi quát lên khi thấy Khánh Nam đi ra khỏi pḥng- Mẹ cấm con đi gặp nó. Ở nhà ngay cho mẹ.

    - Mẹ không ngăn cản được con đâu...- Anh quay ngoắt lại nh́n mẹ ḿnh- Con sẽ đi t́m cô ấy...

    Cánh cửa đóng sập lại. Thảo Nhi thấy trong lồng ngực hơi nhói đau, chị đưa tay lên ôm lấy ngực và ngă vật xuống giường bất tỉnh.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...

  2. #22
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.231
    Next Level: 0

    Chương 19: Không lối thoát







    Khánh Nam lái xe thẳng đến pḥng trọ của Phượng Vũ. Đă hơn 8h tối và theo thường lệ th́ giờ này cô đáng lẽ phải đang ở nhà rồi. Nhưng cửa khóa im ĺm, điện tối om báo cho anh biết là cô chưa về. Lo lắng đă có chuyện xảy ra, anh gọi điện cho cô nhưng máy tắt, gọi điện đến văn pḥng th́ không có ai bắt máy.

    Gửi xe ở gara mà anh thường gửi mỗi lần nghỉ qua đêm ở đây, anh ngồi đợi cô ở hàng hiên tối cạnh pḥng cô. Tim anh đập th́nh thịch, anh cầu mong cô chưa biết chuyện này. Anh chưa bao giờ nghĩ xem cô sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện này, v́ vốn dĩ bản thân anh cũng quên nó lâu rồi.

    Phải đến 11h Phượng Vũ mới về. Vừa nh́n thấy anh, cô định quay người bỏ đi, nhưng thấy anh đứng dậy vội vă chạy lại, cô lại mím môi bước tiếp về phía cửa.

    - Sao em tắt máy? Em làm anh lo quá!- Anh vội ôm lấy cô.

    Phượng Vũ để yên trong ṿng tay anh một lúc, rồi cô khẽ lùi lại, nói bằng giọng mệt mỏi khô khốc:

    - Em có hẹn nên tắt máy.

    Quay đi, cô lui cui t́m ch́a khóa pḥng, vừa tra ch́a vừa nói:

    - Anh về nhà đi, em mệt lắm, em muốn nghỉ ngơi.

    Nhưng Nam đă lách vào trong trước khi Phượng Vũ mở hẳn cửa ra để dắt xe vào. Bật điện, anh nh́n rơ sắc mặt tái nhợt của cô, đôi mắt đượm buồn và hơi hoảng loạn, hoang mang khiến anh cũng thấy tê tái ḷng. Anh vội kéo cô lại, ôm cô vào ḷng, cố t́m một câu nào đó giúp cô b́nh tâm trở lại.

    - Có chuyện ǵ thế? Em đừng làm anh sợ.

    Anh cúi xuống, đôi môi t́m đến môi cô. Nhưng rồi anh giật ḿnh v́ cô không đáp lại anh dù chỉ một chút, đôi môi lạnh ngắt, trơ trơ khiến anh cũng phải rùng ḿnh. Cô đang phong tỏa bản thân cô trước anh.

    Bất ngờ, cô đẩy anh ra xa một cách thô bạo và tiếp:

    - Anh về đi. Em không muốn gặp anh nữa.

    - Có chuyện ǵ thế?- Anh cố gắng vớt vát t́nh h́nh.

    Phượng Vũ rút từ trong túi xách của cô ra một túi hồ sơ gập đôi, quẳng thẳng về phía anh, đáp lại:

    - Lư do đó. Vui ḷng đi khỏi đây trước khi em có hành động khiếm nhă với anh.

    Chỉ cần nh́n liếc qua Khánh Nam cũng thừa biết đó là hồ sơ bệnh án của Phượng Vũ, thứ mà hơn 4 năm trước anh đă quẳng đi rồi. Tại sao nó lại rơi vào tay Phượng Vũ lúc này? Là mẹ anh đưa cho cô chăng? Nhưng làm thế nào mà mẹ anh có được nó?

    Một khoảnh khắc trong quá khứ vụt về, và khi nhớ lại, anh mím chặt môi, người run lên v́ giận. Vào cái ngày anh bỏ tập hồ sơ này vào thùng rác, Sang đă đến chơi ở pḥng anh. Anh đă quá sơ xuất khi không đốt nó đi. Có thể cô ta đă lén xem nó trong khi anh đi tắm và giữ nó để làm vũ khí tấn công anh lúc này. Th́ ra đằng sau cái dáng vẻ ngây thơ từ ngày đó vẫn luôn là một người khó đoán biết. Anh đă quá khinh suất mất rồi.

    Quẳng nó qua một bên, anh chồm dậy kéo cô ngồi xuống giường, anh ôm chặt lấy cô, giải thích:

    - Cho anh xin lỗi. Anh giấu em v́ muốn em sống thật vui vẻ. Anh đă nói rơ với mẹ anh rồi, anh không để ư đến những chuyện nhỏ nhặt này chút nào, v́ vậy em cũng đừng bận tâm làm ǵ. Cứ nghe theo anh là được...

    - Em đă rất vui... thực sự những tháng ngày qua em rất vui...- Phượng Vũ đáp, cô bắt đầu khóc, tay cô bấu chặt lấy vai anh đau nhói.- Nhưng chỉ đến đây thôi, kết thúc rồi. Đă đến lúc em phải trả giá cho những bồng bột, dại khờ trong quá khứ. Anh về đi. C̣n nhiều người cần anh ở bên hơn là em...

    - Không...- Anh gh́ chặt lấy cô khi cô định đẩy anh ra.- Anh cần em... Anh không thể từ bỏ em được. Anh làm không được đâu...

    - Anh về đi.- Phượng Vũ vùng ra khỏi tay anh, cô đứng phắt dậy, ánh mắt nh́n anh kiêu ngạo nhưng có ǵ đó thật đau đớn- Anh về đi. Ḿnh chia tay...

    - Không được... Mẹ anh bắt em phải làm thế đúng không?

    - Không... em chưa gặp mẹ anh... Mẹ anh cũng chưa bao giờ yêu cầu em làm thế. Nhưng đây là lựa chọn duy nhất của chúng ta lúc này. Anh mau đi đi. Em mệt rồi, em muốn nghỉ ngơi...

    Phượng Vũ đẩy anh ra cửa à vội đóng chặt lại. Mặc cho anh đập cửa và gọi liên tục, cô dựa lưng vào cánh cửa đă khóa trái, cô đă kiệt sức. Phượng Vũ gục xuống cửa và ôm mặt khóc. Chuyện cổ tích kết thúc rồi, cô cũng không đủ tư cách làm một Bạch Tuyết với một kết thúc có hậu. Đơn giản chỉ là cô lại đến một ngă ba nữa, trước mắt cô là một con đường cô đơn. Cô sẽ phải đi trên con đường đó. Một ḿnh.

    Khánh Nam về nhà vào lúc 5h sáng, sau khi đă thả ḿnh đắm ch́m trong men say tại một quán bar. Khi nh́n thấy chị giúp việc đang loay hoay nấu bếp, anh dừng lại hỏi:

    - Sao hôm nay chị nấu bếp sớm thế chị Tâm?

    - Ôi trời, cậu chủ...- Chị ta thốt lên- Cậu làm tôi giật cả ḿnh. Cậu đi đâu suốt đêm mà tôi không gọi được vậy?

    - Tôi ở công ty.- Anh đi về phía cầu thang- Tôi đi ngủ đây, sáng không phải gọi tôi dậy ăn sáng đâu.

    - Cậu không biết sao, bà chủ đang ở trong bệnh viện.

    Bước chân anh sững lại ngay khi vừa đặt chân lên bậc cầu thang, anh quay ngoắt lại hỏi:

    - Chị nói sao? Mẹ tôi làm sao?

    - Bà chủ bị ngất trong pḥng. Lúc tôi vào gọi bà xuống ăn tối th́ thấy bà đă bất tỉnh rồi. Tôi và ông chủ gọi cho cậu măi mà không được.

    - Bác sĩ bảo sao? Mẹ tôi đang ở đâu?- Anh hét lên.

    - Bà chủ bị shock quá thôi ạ! Nhưng ông chủ vẫn bắt bà chủ ở lại viện để theo dơi thêm. Hiện bà chủ đang ở bệnh viện Lotus ạ!

    Lotus là hệ thống bệnh viện do Lotus xây dựng, những nhân viên làm cho mọi bộ phận ở Lotus sẽ nhận được sự chăm sóc đặc biệt ưu đăi khi đến đây khám bệnh.

    Khánh Nam lao ngay ra xe và lái thẳng xe đến bệnh viện. Chính anh là nguyên nhân khiến mẹ anh ra như thế này sao? Mẹ anh bị ngất v́ phản ứng ngỗ ngược của anh sao? Anh đă làm ǵ với mẹ ḿnh thế này? Anh chưa bao giờ làm bà vui ḷng, mà chỉ đem lại cho bà buồn lo, giờ c̣n hại bà phải nhập viện nữa. Anh thực là một thằng chẳng ra ǵ.

    Khánh Nam ngập ngừng trước cửa pḥng bệnh nơi mẹ anh nằm, trời đă tang tảng sáng, anh nghe thấy có cả tiếng nói chuyện của ba và mẹ anh trong pḥng. Anh đẩy cửa bước vào. Mẹ anh đang ngồi tựa trên gối, mở một nụ cười nhợt nhạt với ba anh. Thấy anh, cả hai quay ra nh́n, nụ cười vụt tắt. Ba anh nghiêm mặt hỏi:

    - Con lớn ngần này rồi c̣n để ba mẹ lo lắng nữa. Đi đâu th́ cũng phải báo một câu chứ, gọi điện th́ con tắt máy.

    - Thôi mà anh…- Mẹ anh kéo tay ba anh nhỏ nhẹ- Con nó làm việc ở công ty cả đêm cũng mệt lắm rồi.

    - Có việc ǵ quan trọng mà con phải làm việc cả đêm cơ chứ?- Ba anh hừ giọng.

    - Con xin lỗi ba mẹ…- Anh cứ đứng măi nơi ngưỡng cửa, lư nhí đáp

    - Trông con ḱa...- Mẹ anh trách- Để ư đến bản thân một chút chứ, quần áo xộc xệch thế kia à? Mau về tắm rửa đi.
    - Mẹ...mẹ không sao chứ ạ?

    - Mẹ không sao. Chút nữa là về nhà được rồi. Để em con ở nhà như thế mẹ không yên tâm.

    - Mau đi làm thủ tục ra viện cho mẹ đi.- Ba anh nhắc.

    - Vâng, con đi đây ạ!

    Khánh Nam lật đật quay trở ra ngoài. Anh luôn bị áp lực khi đứng trước người cha đầy quyền uy của ḿnh. Ông luôn biết cách tạo áp lực lên người khác mà không tốn nhiều công sức lắm. Đó cũng là lư do tại sao anh ít gần gũi ba hơn mẹ ḿnh.

    Đưa mẹ ḿnh về đến nhà và đỡ bà vào giường nằm nghỉ xong, anh lúng túng đứng nơi đầu giường nh́n bà, muốn nói một vài câu xin lỗi nhưng anh không sao thốt ra được. Ba anh ngoắc ngoắc tay ra hiệu cho anh ra ngoài, nói:

    - Con mau về pḥng tắm rửa đi. Sau đó kêu chị Tâm mang cháo lên cho mẹ. 30 phút nữa sang pḥng làm việc của ba.

    - Vâng ạ!

    Ngoài những lần bàn bạc làm ăn, ít khi anh và ba anh có dịp tṛ truyện riêng với nhau. Và Khánh Nam cũng chưa bao giờ nghĩ được rằng hai người có thể nói với nhau những chuyện ǵ ngoài mấy việc điều hành công ty, đầu tư này nọ. Ba anh đă biết việc này rồi sao? Trước nay mẹ anh luôn khéo léo t́m cách che đậy giúp anh những lỗi lầm do anh gây ra, nhưng lần này có vẻ như bà không thể giữ lặng thinh măi được. Anh đă đi quá giới hạn cho phép của ḿnh rồi.

    Khi Nam gơ cửa pḥng ba ḿnh và bước vào, anh thấy ông đang ngồi trên ghế ở bàn làm việc. Gương mặt ông có vẻ trầm ngâm khi ông ngước lên nh́n anh. Mặc dù không rơ như mẹ anh, nhưng trông ông có vẻ già đi nhiều từ sau chuyện của Trác Vân. Hơn ai hết, có lẽ ông là người day dứt nhất khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn với đứa con gái ông vô cùng yêu thương.

    - Có chuyện ǵ vậy ba?- Anh ngồi xuống ghế, nh́n ông.

    - Ba con ta chưa khi nào nói chuyện riêng thế này phải không? Ba gọi con vào đây v́ muốn nói chuyện với con trên tư cách của một người cha, chứ không phải cấp trên của con. Con không cần phải căng thẳng như thế.

    - Vâng...- Anh khẽ gật đầu.

    - Dạo này công ty có việc ǵ hay sao mà con phải làm cả đêm như thế?

    - Dạ... không ạ!- Anh ngẩng đầu lên nh́n ông hơi bối rối. Có lẽ như ông không biết đă có chuyện ǵ xảy ra ngày hôm qua giữa anh và mẹ anh.

    - Lần sau con nên chú ư một chút. Không nên tắt máy như thế... Ba đă cố gọi cho con mà không được. Mẹ con nói con làm đêm ở công ty ba mới yên tâm đôi chút. Con lớn rồi, ba hy vọng không phải nhắc lại chuyện này với con thêm một lần nào nữa.

    - Vâng ạ! Con xin lỗi ba.

    - Dạo này nhà ḿnh cũng nhiều chuyện. Mẹ con giờ lại đổ bệnh nữa. Ba đă làm khổ mẹ con, làm khổ cả em con, ba thấy có lỗi với cả nhà quá! Chỉ v́ những tính toán ích kỷ mà mọi chuyện thành ra thế này.

    Khánh Nam im lặng, những lời bộc bạch của ba anh làm anh có phần ân hận. Anh là con trai lớn trong nhà, nhưng chính anh lại là người gây ra quá nhiều phiền lo cho mẹ anh, là nguyên nhân trực tiếp làm bà ngă bệnh. Phải chăng anh đă quá ích kỷ?

    Nhưng c̣n Vũ th́ sao? Yêu anh bằng cả tâm hồn, trao trọn cho anh mọi thứ. Từ bỏ tại đây sao? Anh có thể dứt bỏ cô sao? Thế th́ anh có khác nào thằng đàn ông đă phụ cô năm xưa? Anh cũng khốn nạn không kém hắn nếu như anh phủi tay mọi thứ với cô.

    Nhưng sự cố chấp của anh liệu có c̣n gây ra thêm tai họa ǵ nữa đây? Chỉ với một cú shock mà mẹ anh đă ốm như thế, liệu rằng bà c̣n có thể chịu thêm một cú shock nào nữa không?

    Giờ đây, anh đang đứng giữa một ngă ba đường, nhưng chẳng có con đường nào là có thể cho anh đi qua cả. Với anh, tất cả bây giờ đều là ngơ cụt...

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...

  3. #23
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.231
    Next Level: 0

    Chương 20: Con đường duy nhất






    Nam ngẩng đầu lên khi nghe thấy có tiếng bước chân người cùng tiếng cười nói đi đến. Là Vũ, cùng với một anh chàng đồng nghiệp mà anh đă từng gặp. Anh chàng này đă theo đuổi Vũ từ khi cô mới vào làm trong công ty. Họ chưa nh́n thấy anh nên có vẻ vẫn nói chuyện rất vui. Khánh Nam cố nép ḿnh vào bóng tối, tự nhiên anh không muốn ra mặt ngay. Một cảm giác lạ mơ hồ xen vào tâm trí anh. Phượng Vũ nghiêng đầu nh́n gă kia, mắt lấp lánh, và anh nghe cô nói:

    - Lâu lắm rồi mới vui như tối nay.

    - Anh thấy em nhảy rất đẹp đấy chứ…

    Khánh Nam thấy hai tai nóng ran lên khi nh́n rơ thấy gă đang ôm ngang eo Vũ một cách tự nhiên, c̣n Vũ th́ t́nh tứ đi bên cạnh gă. Anh muốn nhảy xổ ra mà đấm ngay vào mặt gă v́ cái tội dám động đến bạn gái của ḿnh. Nhưng càng khao khát điều đó th́ anh lại càng nép ḿnh sâu hơn sau những tán lá thưa của cây hoa mẫu đơn trắng nơi góc sân.

    - Th́ tại trước đây em có bao giờ đi nhảy đâu, chứ em đâu có nói là em không biết nhảy.

    - Vậy th́ từ nay anh sẽ dẫn em đi thường xuyên hơn nhé!- Anh ta cười.

    - Thôi, đến nhà em rồi, anh về đi.

    - Sao? Không cho anh ở lại à? Sợ bị thằng bồ cũ của em bắt được à?

    Phượng Vũ nghiêm mặt nh́n gă:

    - Em đă nói với anh là không c̣n liên hệ ǵ giữa em và anh ấy rồi c̣n ǵ. Bây giờ em đă nhận lời yêu anh, th́ em sẽ toàn tâm toàn ư yêu anh mà. Nếu thích, anh cứ ở lại.

    - Thôi được rồi, con bồ câu bé nhỏ của anh ạ!- Gă phá lên cười- Anh về đây. Cũng c̣n quá sớm để chúng ta có thể đi xa hơn mà. Chúc cưng ngủ ngon nhé!

    Và rất tự nhiên, gă cúi xuống, đặt lên môi Vũ một nụ hôn dài.

    Đôi mắt Nam bây giờ không c̣n nh́n thấy ǵ ngoài h́nh ảnh khủng khiếp đó nữa. Anh đă bị phản bội, hay nói đúng hơn là bị đá đ í t, nhanh và bất ngờ một cách đau đớn. Anh không c̣n giữ nổi b́nh tĩnh nữa. Lao ra khỏi bóng tối nơi anh đang ẩn ḿnh, anh kéo Phượng Vũ ra khỏi ṿng tay của gă kia và tống vào mặt gă một cú đấm. Bị bất ngờ, cả hai người kia cùng kêu lên.

    Nh́n Vũ bằng đôi mắt nảy lửa, anh tự nhiên bối rối. Nhưng rồi cơn tức giận vốn không thể ngăn lại được đă bùng lên, anh gằn giọng nói với cô:

    - Cô đang làm cái quái ǵ trước mắt tôi thế. Tôi vẫn c̣n là bạn trai cô cơ mà.

    - Em và anh đă kết thúc rồi.- Phượng Vũ mím môi nh́n anh bằng ánh mắt cương quyết rồi tiến đến đỡ gă kia đứng dậy.

    Hành động đó càng làm anh cảm thấy bị tổn thương và xúc phạm ghê gớm. Anh trừng mắt nh́n họ đứng cạnh nhau, anh th́ cô độc.

    - Được rồi. Anh không nghĩ em lại có thể thay ḷng nhanh như vậy.- Khánh Nam thở dài, thái độ của anh khác hẳn, chẳng c̣n nóng giận, chỉ c̣n sự chán chường và thất vọng- Anh đă quá sai lầm khi tin vào đàn bà rồi. Em được tự do, chúc em vui vẻ với t́nh yêu mới.

    Và anh vượt qua họ, đi thẳng ra phía cổng.

    Vũ và anh chàng trưởng pḥng của ḿnh quay ra nh́n theo anh măi cho đến khi anh đi khuất. Vũ quay vào, hỏi:
    - Anh không sao chứ? Em xin lỗi, em không nghĩ anh ấy lại giận như thế.

    - Người hỏi câu đó là anh mới phải chứ...- Anh ta lắc đầu cười- Trông em run rẩy quá! Chắc đây là một màn kịch khó với em rồi. Nếu muốn khóc th́ anh có thể cho em mượn bờ vai anh đây này.

    - Anh coi thường em quá, trông em yếu đuối đến thế hay sao?

    - OK, nếu em khẳng định là em ổn.- Anh chàng nhún vai- Nhưng anh thấy anh ta yêu em thế, liệu anh ta có tin chuyện này không?

    - Chuyện đó anh đừng lo. Sống quá t́nh cảm và quá tự phụ chính là hai điểm yếu của anh ấy!

    - Với một người kinh doanh th́ không nên có hai tính đó... Anh không nghĩ anh ta là một người kinh doanh giỏi.
    - Thôi, em vào nghỉ đây. Cảm ơn anh v́ tất cả nhé!

    - Được rồi, em vào nghỉ đi. Chuyện xong rồi, đừng nghĩ ngợi ǵ nữa nhé!

    Chào người đồng nghiệp của ḿnh rồi, Vũ mở cửa và bước vào pḥng. Không cần bật đèn, cô bước thẳng đến giường của ḿnh và nằm lăn xuống, thở dốc. Nói là không sao nhưng lúc này đây cô cảm thấy hoàn toàn kiệt sức. Đôi mắt chứa đầy đau đớn v́ bị tốn thương của Nam cứ ám ảnh cô măi. Anh đau, cô cũng chẳng khá hơn. Tại sao chuyện này lại xảy đến với cả hai cơ chứ?

    Cách đó một tiếng, khi cô vừa bước vào sân, th́ đột nhiên cô nh́n thấy Nam. Anh đang đứng dựa lưng vào cánh cửa pḥng cô, đầu hơi cúi xuống. Thế nên anh đă không nh́n thấy cô vội lùi lại và đi ra cổng.

    Bước vào quán cafe ở phía bên kia đường, chọn cho ḿnh một chỗ kín đáo có thể nh́n sang phía cổng nơi cô thuê trọ, cô ngồi đợi. Nhưng ba mươi phút trôi qua, cô vẫn không thấy anh đi ra. Không c̣n cách nào khác, nếu cô không đối diện với anh, th́ có lẽ anh sẽ c̣n ở đó măi, hoặc sẽ đến t́m cô nhiều lần nữa. Làm sao có thể quên nếu như anh cứ đến liên tục như thế?

    Và cô mở máy, gọi cho người đồng nghiệp, cũng là trưởng pḥng trực tiếp của ḿnh.

    Diễn xong vở kịch cô cũng hoàn toàn kiệt sức. Nhưng c̣n sự lựa chọn nào khác đâu. Đây là lối thoát duy nhất cho cả hai lúc này. Khánh Nam v́ sống quá t́nh cảm nên cô biết anh sẽ không tài nào chủ động kết thúc được. Cô sẽ phải là người làm chuyện đó. Cả hai sẽ được giải thoát khỏi những mâu thuẫn và dằn vặt trong ḷng, và bản thân cô tin rằng anh chắc chắn sẽ được hạnh phúc, dù người bước bên anh sau này có là ai đi nữa.

    ***

    Ngước nh́n bóng những cây hoàng lan đang mùa nở hoa, ḷng Nam lại thấy nhói đau trở lại. Những kỉ niệm mà anh đang cố chôn vùi sống lại rơ ràng hơn lúc nào hết. Gương mặt nghiêng nghiêng thanh thoát. Bài hát u hoài về người vợ đợi chồng. Mùi hương đầy ám ảnh của hoa hoàng lan. Cái buổi chiều đầy liêu trai ấy lại hiển hiện trong anh. Anh càng cảm nhận được nỗi đau sâu sắc nơi trái tim ḿnh lúc này.

    Nếu không phải đưa mẹ đến đây lễ chùa, chắc anh cũng không biết khi nào bước chân anh mới trở lại chốn này. Ngồi xuống một ghế đá nh́n ra hồ, anh cố vùi dập đi nỗi nhớ Phượng Vũ, lúc này đang cồn cào trong lồng ngực.
    Mấy ngày nay, anh không khi nào là không nhớ đến cô, lúc ăn, lúc làm việc, và cả trong giấc mơ nữa. Anh chẳng thiết tha với bất ḱ cái ǵ, cứ ra khỏi công ty là anh chạy ngay về nhà, chui vào pḥng của Vân, và ngồi nh́n em gái ḿnh. Đôi khi anh nói chuyện với Vân dù biết bây giờ cô chẳng c̣n hiểu ǵ nữa.

    Tiếng mẹ anh nhẹ nhàng bên cạnh:

    - Con ra đây làm ǵ vậy?

    - Xong chưa mẹ?- Anh đứng ngay dậy, hỏi.

    - Ừ, đợi chút nữa vào hạ lễ là xong.- Mẹ anh ngồi xuống ghế và vỗ vỗ xuống bên cạnh- Con ngồi xuống đây, mẹ con ḿnh nói chuyện.

    Anh biết mẹ anh muốn nói chuyện ǵ, nhưng anh cũng chẳng c̣n đủ mạnh mẽ để phản đối nữa.

    - Mẹ thực sự cũng không vui vẻ ǵ khi chuyện này xảy ra với hai đứa. T́nh yêu th́ không có tội ǵ, nhưng đôi khi con vẫn phải chọn lựa, và đó là điều khó khăn nhất với mỗi người. Con có thể đủ dũng cảm để đặt bút kí bất ḱ bản hợp đồng nào, nhưng quyết tâm từ bỏ một ai, và chọn một ai đó th́ lại khác...

    - Mẹ... con quên chuyện đó rồi. Con sẽ quên cô ấy. Con đă sai khi trách mẹ, trách ba và rũ bỏ hết trách nhiệm của con.

    - Con không sai. Con nói đúng nhiều chuyện lắm. Ba mẹ không nên áp đặt mọi thứ cho con. Nhưng việc mẹ phản đối con và Vũ cũng là tốt cho hai đứa. Vả lại, dù không có chuyện đó xảy ra, nếu như cho mẹ chọn giữa Vũ và Sang th́ có lẽ mẹ sẽ chọn Sang.

    - Tại sao ạ?

    - V́ ba và mẹ đă nợ cô My Vân, mẹ con bé ấy quá nhiều mà hết cuộc đời này ba mẹ không thể trả hết được. Đó là một món nợ t́nh cảm rất lớn.

    Nam đưa mắt nh́n mẹ ḿnh một cách ṭ ṃ. Anh muốn biết mẹ anh đang nói đến chuyện ǵ.

    Mẹ anh hơi mỉm cười rồi nói tiếp:

    - Khi c̣n trẻ, trước khi ba và mẹ quen nhau, ba con và cô Vân yêu nhau. Mối quan hệ của họ rất tốt, và ba con thật sự rất yêu cô ấy. Sau đó th́ cô ấy ra nước ngoài du học. Trong thời gian cô Vân học ở Pháp th́ ba và mẹ quen nhau, rồi rất tự nhiên, ba mẹ đến với nhau. Một ngày, cô ấy trở về, và ba con đứng giữa hai lựa chọn. Ba con đă chọn mẹ. V́ một hiểu lầm đáng tiếc mà ba mẹ đă phải xa nhau. Ba con quyết định cưới cô ấy. Nhưng vào ngày thành hôn của hai người họ, ba con đă chọn cách bỏ đi, để bảo vệ t́nh yêu với mẹ, và phụ ḷng cô ấy. So với Sang bây giờ, t́nh cảnh của cô Vân khi đó c̣n khổ hơn nhiều. Một cô dâu bị bỏ lại trong đúng ngày vu quy của ḿnh. Mặc dù cô ấy không để tâm, nhưng ba mẹ vẫn cảm thấy có lỗi cho đến tận bây giờ.

    Khánh Nam lặng người đi. Anh hiểu câu chuyện của mẹ anh.

    - Có những lúc chúng ta phải đối diện với những bước ngoặt quan trọng của đời ḿnh. Cái chính là con phải sáng suốt và để sao cho sau này không hối hận. Minh Sang không phải là con bé xấu bụng, chỉ là t́nh yêu đă làm cho nó trở nên ích kỷ hơn. Nó chỉ như con nhím, xù lông lên để bảo vệ cái t́nh yêu mong manh của nó. Con nên cám ơn nó v́ nó đă giúp con nói ra điều khó khăn nhất trong ḷng con.

    - Con hiểu ư mẹ. Con không hứa với mẹ là con sẽ yêu Sang lúc này. Nhưng con hứa với mẹ, con sẽ học cách chấp nhận cô ấy.

    - Con quyết định lựa chọn rồi sao?

    - Vâng.

    - Con không hối hận chứ?

    - Con nghĩ là không ạ!

    - Được rồi...- Mẹ anh cười hiền từ- Bây giờ ta về thôi, đến giờ về đưa em con đi khám bệnh rồi. Sau đó con nên đến thăm Sang, nó bị ngă xe nên đang ở nhà.

    - Vâng.

    Một cơn gió ào tới, hương thơm của hoa Hoàng lan càng lan tỏa. Khánh Nam cúi xuống nh́n bông hoa vừa rơi xuống trước mũi giày. Hơi ngần ngừ, nhưng rồi anh đứng thẳng dậy và bước qua. Một nỗi buồn phảng phất trên gương mặt anh. Một niềm vui vừa vụn vỡ, điều quan trọng lúc này là anh sẽ phải dọn những mảnh vụn đó đi và bắt đầu vun đắp cho ḿnh một niềm vui mới.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...

  4. #24
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.231
    Next Level: 0

    Chương 21: Vĩnh biệt Hoàng tử






    Chiếc máy bay Boeing 747 của Sing Airlines cất cánh từ sân bay quốc tế Singapore đến sân bay Tân Sơn Nhất lúc 1h sáng giờ Việt Nam đă rơi trên hải phận quốc tế gần lănh hải Malaysia. Trên máy bay có 98 hành khách, chủ yếu là khách du lịch từ Singapore đến du lịch tại Việt Nam. Toàn bộ phi hành đoàn đă tử nạn. Trong danh sách hành khách đi trên chuyến bay định mệnh đó có tên một cặp vợ chồng người Việt Nam: vợ chồng bác sĩ Lâm Huy Khánh.

    Đến tận đầu giờ chiều cùng ngày, gia đ́nh các nạn nhân mới nhận được tin dữ của thân nhân ḿnh. Phượng Vũ cũng được thông báo vào thời điểm đó, và cô ngất đi ngay tại sảnh lớn của công ty khi nghe tin bố mẹ ḿnh qua đời. Cô tỉnh lại lúc nửa đêm, khi đó xác của bố mẹ cô đang trên đường được đưa về Hà Nội bởi những người bạn trong hội đua xe của họ khi xưa.

    Người ở bên cô đầu tiên ngay khi cô tỉnh lại là mẹ của Nam. Bà đă ôm cô vào ḷng khi cô gào khóc, cô thấy bà cũng khóc, nhưng cuộc đời bà đă trải qua quá nhiều mất mát, đủ để bà mạnh mẽ hơn cô, vượt lên nỗi đau nhanh hơn cô.

    Vũ không muốn tin vào sự thật kinh khủng đó. Chỉ qua một đêm, cô mất cả cha lẫn mẹ, hai người thân yêu nhất của cô. Không gian như đặc quánh lại quanh cô làm cô vừa đau, vừa khó thở, cứ như có bàn tay nào đó đang bóp nghẹt lấy trái tim. Cô ngất đi không biết bao nhiêu lần trong suốt đám tang của bố mẹ ḿnh. Luôn luôn có một bác sĩ túc trực bên cạnh cô để chăm sóc theo yêu cầu đặc biệt của chủ tịch tập đoàn Lotus Vũ Hải Long, người đứng ra lo liệu mọi việc của gia đ́nh cô lúc này.

    Ai cũng biết t́nh thân như thủ túc giữa bác sĩ Khánh và chủ tịch Long của tập đoàn Lotus, nên không ai ngạc nhiên khi ông đứng ra lo liệu chu toàn cho đám tang của hai người bạn của ḿnh. Và v́ con gái họ luôn ở trong trạng thái tâm lư hoảng loạn nên cần có một người đủ tỉnh táo để sắp xếp mọi chuyện. 10 chiếc xe đua với những ṿng hoa lớn hộ tống xe đưa xác hai vợ chồng bác sĩ Khánh đến đài hóa thân. Tro cốt của hai người được đựng vào hai lọ gốm đặc biệt rồi được đưa về ngôi nhà mà họ ở khi c̣n sống.

    Khánh Nam chứng kiến cảnh mất mát này, chính anh cũng cảm thấy chơi vơi và bối rối. Anh mong sao anh có thể đến bên cô, ôm cô vào ḷng, an ủi cô, cho cô một chỗ dựa vững chắc. Nhưng anh lại ngần ngại v́ anh sợ sự xuất hiện của anh càng làm cho cô thêm đau, thêm rối bời, nên anh chỉ dám đứng xa, lẫn trong đám đông đưa tiễn, nh́n theo cô.

    Mẹ anh cũng khóc suốt. Chú Khánh và cô Linh là hai người bạn rất thân của mẹ nên mất đi họ, chắc chắn mẹ anh cũng buồn khổ lắm. Đến ba anh c̣n phải rơi nước mắt trước cảnh nh́n người ta đưa quan tài của bạn ḿnh vào trong đài hóa thân, chứ nói ǵ đến mẹ anh hay Vũ.

    Sau đám tang, mẹ anh đề nghị Vũ về sống chung với gia đ́nh anh nhưng cô từ chối v́ cô muốn quay về nhà ḿnh, ở một ḿnh. Ở ngôi nhà đó c̣n có một chị giúp việc lâu năm nên ba mẹ anh mới yên tâm đôi chút, nhưng vẫn dặn ḍ chị ta trông chừng Phượng Vũ v́ sợ cô nghĩ quẩn. Một ngày Thảo Nhi đến thăm Vũ một lần và mỗi lần đó đều ở lại cùng cô rất lâu. Bà không cho anh theo cùng, chỉ thông báo là cô vẫn ổn.

    Khoảng hơn 10 ngày sau đám tang của Huy Khánh và Tú Linh, khi Nam vừa cùng Sang ra khỏi một cửa hàng quần áo th́ một cặp đôi bước qua. Anh nhận ra người đàn ông rất sớm, c̣n người đó, có lẽ do đang mải nói chuyện với người phụ nữ đi cạnh mà không nh́n ra anh. Họ nắm tay nhau đi rất t́nh tứ, như một cặp t́nh nhân vậy.

    Khánh Nam mím môi, quay người đuổi theo họ và túm lấy vai của người đàn ông xoay lại. Nhận ra anh, anh ta hơi ngạc nhiên, rồi bối rối nh́n sang người đi cạnh ḿnh.

    - Lúc này là lúc cô ấy cần anh ở bên nhất mà anh lại có thể thản nhiên đi cùng một người khác à?- Anh túm lấy cổ áo anh ta, gằn giọng.

    Không một chút bối rối như những người bị bắt quả tang khác, anh ta hơi nhếch mép cười rồi gạt tay anh ra, sửa lại cổ áo, thản nhiên nói :

    - Câu này phải là tôi nói mới đúng chứ... Anh ngốc hay sao mà không nhận ra tối hôm đó chúng tôi chỉ diễn kịch cho một khán giả duy nhất là anh xem. Người cần ở bên cô ấy lúc này là anh chứ không phải tôi.

    Nói xong, bỏ mặc anh đứng ngây ra đó, anh ta kéo tay người t́nh của ḿnh đi tiếp. Khánh Nam vẫn chôn chân một chỗ, rồi anh ngẩng phắt đầu dậy, định chạy đi th́ có bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy tay anh. Anh quay lại, Sang đang nh́n anh, đôi mắt hơi rưng rưng:

    - Anh... anh đừng đi... Anh đừng đi có được không?

    - Xin lỗi em... Lúc này là lúc cô ấy cần anh nhất... Hăy để anh đi.

    - Không mà...- Một ḍng nước mắt trượt dài trên đôi má hồng hào của cô- Anh đừng đi. Em xin anh đấy. Em biết, nếu anh đi, th́ em sẽ mất anh măi măi...

    Khánh Nam nắm lấy tay cô, hơi siết nhẹ, rồi anh mím môi kiên quyết quay người và bước đi thật nhanh. Câu “Anh xin lỗi.” cuối cùng của anh nhẹ như gió thoảng, và có lẽ, Sang cũng chẳng đủ tỉnh táo để nghe thấy lời xin lỗi đó của anh nữa.

    - Cô ấy có ăn chút ít, nhưng cô ấy yếu lắm. Cả ngày cô ấy cứ nhốt ḿnh trong pḥng ông bà chủ, rồi thỉnh thoảng khóc. Cô ấy chẳng nói với tôi hay với mẹ cậu câu nào mỗi lần bà ấy đến.

    Khánh Nam nghe người giúp việc kể đến đó, anh chạy thẳng lên pḥng Vũ. Căn pḥng u ám trống không. Anh đi tiếp sang pḥng ngủ của hai vợ chồng chú Khánh. Cửa cũng không khóa. Anh mở ra. Phượng Vũ ngồi bó gối ở góc giường, ngước đôi mắt đờ đẫn nh́n anh. Anh thấy sợ, v́ anh nhận ra ở cô có nét ǵ đó hoang tàn giống em gái anh bây giờ vậy. Ánh mắt cô đơn giống như một con thú bị thương lạc đường, thu ḿnh lại với mọi chuyện xung quanh.

    Anh ngồi xuống giường, nh́n cô, ḷng đau như cắt. Cô thật sự rất gầy và xanh, đôi mắt đờ đẫn của những người thiếu ngủ kinh niên. Anh nắm lấy đôi tay run rẩy và tái xanh của cô, kéo cô lại. Một phản ứng cưỡng lại từ phía Vũ, nhưng khá là yếu ớt v́ sự thực cô cũng chẳng c̣n đủ sức mà cưỡng lại nữa. Anh ôm lấy cô, nhẹ nhàng và đầy dịu dàng như cái t́nh yêu của hai người trước đây.

    - Anh xin lỗi. Anh rất xin lỗi. Anh là một thằng ngốc nên mới để em chịu khổ như thế.

    Anh có thể cảm nhận rơ ràng cả người cô đang rung lên trong ṿng tay của anh. Phượng Vũ bắt đầu khóc, dữ dội hơn cả những lần anh từng chứng kiến cô khóc, hơn cả ngày mà cô đưa bố mẹ về nơi an nghỉ. Bao buồn đau ḱm nén trong ḷng bấy lâu giờ đây được giải thoát, tạo nên cơn xúc động không sao cưỡng lại được.

    - Đừng khóc nữa em.- Anh cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc cô, th́ thầm dỗ dành- Anh đă ở đây với em rồi. Anh đă ôm em đây rồi. Anh sẽ không buông tay ra đâu.

    - Em sai rồi... V́ em mà bố mẹ em mới chết... Lỗi tại em cả...- Cô nói trong tiếng nấc nghẹn ngào và ṿng tay ôm chặt lấy cổ Nam. Nước mắt cô đă ướt đẫm một bên ngực áo anh.

    Khánh Nam chỉ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô và lặng im.

    - Nếu em không khóc khi nói chuyện với mẹ em th́ họ đă không quyết định về nước sớm hơn dự định. V́ em mà họ mới lên chuyến bay đó. Tại em... tại em...

    Phượng Vũ đấm thùm thụp vào lưng anh. Cơn xúc động của cô càng làm anh thấy khó chịu. Thế mà bao ngày qua anh đă bỏ cô gặm nhấm nỗi đau một ḿnh, bơ vơ không một bờ vai để cô có thể tựa vào và khóc.

    Vũ khóc một chặp th́ anh dỗ được cô ngủ. Anh bế cô trở về pḥng, v́ sợ khi tỉnh dậy, nh́n thấy những vật thân thương liên quan đến bố mẹ, cô lại không kiềm chế nổi bản thân và lại khóc nữa.

    Mẹ anh lặng thinh khi anh thông báo với bà quyết định của ḿnh. Bà là người rơ hơn ai hết việc Vũ cần anh lúc này. Bà không thể ngăn cản anh được, v́ chính bà cũng rất thương Vũ, nhưng lại bất lực v́ sự cự tuyệt của cô với t́nh cảm quan tâm của vợ chồng bà. Chỉ với con trai bà, cô mới không đề pḥng ǵ mà thôi.

    - Anh xin lỗi em, Sang à!- Khánh Nam nh́n cô lúc này cũng đang khóc ṛng- Anh đă quyết định sẽ ở bên cô ấy rồi.

    - Anh lừa em...

    - Em nghĩ thế nào anh cũng chấp nhận, v́ anh không đáng để em tha thứ.

    - Không bao giờ em tha thứ cho anh.

    - Cảm ơn em…- Anh nói và đứng dậy.

    - Nếu bây giờ anh đi anh sẽ hối hận đấy. Em nói thật đấy.- Minh Sang gọi với theo.

    - Dù có chết anh cũng không bao giờ hối tiếc v́ đă chọn ở bên cô ấy.- Anh lắc đầu và bước hẳn ra khỏi quán café, ḥa vào ḍng xe nhộn nhịp cuối chiều tháng 11.

    Anh sẽ đưa Vũ rời xa khỏi thành phố đau thương và thị phi này. Anh sẽ đem t́nh yêu và sự tươi trẻ quay lại nơi cô, bằng mọi giá. Sẽ đi đến một nơi chỉ có hai người, và từ bỏ tất cả, ít nhất là cho đến khi cả hai cùng sẵn sàng quay lại.

    ***

    - Anh đă mua vé máy bay đây rồi. Chúng ḿnh sẽ lên Bảo Lộc sống một thời gian nhé! Anh cũng muốn t́m một chỗ nào đó nghỉ ngơi và xả hơi dài ngày.- Nam đặt vé máy bay lên bàn.

    Vũ đă tươi tỉnh hơn, cô chịu nói chuyện và xuống pḥng ăn cùng anh và chị giúp việc.

    - Em cũng muốn đi khỏi đây một thời gian. Nhưng anh đâu có thể bỏ công ty mà đi được.

    - Công ty không có anh th́ sẽ có người khác. Ba anh sẽ vẫn vững vàng mà không cần có anh.

    - Anh đi cùng em, mẹ anh…- Vũ ngập ngừng- Bác ấy không nói ǵ sao?

    - Đấy, em lại nghĩ lung tung nữa. Anh đă nói rồi, đừng lo, anh xin phép mẹ anh đàng hoàng rồi mà.

    - Mẹ anh cho anh đi à?

    - Tất nhiên... Thôi cứ quên mọi chuyện đi. Cứ để anh lo tất cho. Bây giờ anh về qua nhà chào mẹ và Vân rồi qua đây đón em ra sân bay. Em cứ ở nhà chuẩn bị đi nhé!

    - Vâng... Anh ăn tối ở nhà hay ở đây?

    - Anh ăn ở nhà với mẹ rồi đến đây luôn. Em cứ ăn đi nhé!

    Nam mỉm cười rồi anh đi ra xe. Anh sẽ về ăn với mẹ bữa cơm cuối này, rồi sẽ cùng Vũ đi thật xa, tránh những tháng ngày đầy đau khổ và phiền lo này.

    - Hai đứa sẽ đi thật sao?- Mẹ anh hỏi khi anh ngồi dùng bữa cùng bà. Ba anh lại vắng nhà và Vân th́ lại đổ bệnh.

    - Vâng. Đêm nay đi luôn ạ!

    - Con vẫn quyết tâm ở cùng nó sao?

    - Mẹ... đừng nhắc lại chuyện đó nữa. Con muốn ăn một bữa cơm thật vui cùng mẹ thôi mà.

    - Ừm... Con nói với ba chưa?

    - Con không dám nói, nhưng con nghĩ ba hiểu và thông cảm cho tụi con được.

    - Mẹ cũng không nghĩ sẽ ngăn cản được bước chân con.- Mẹ anh thở dài- Chỉ mong là sau này hai đứa đừng khổ mà thôi.

    Có tiếng chuông điện thoại bàn. Chị Tâm nghe và hớt hải chạy sang pḥng ăn, nơi hai mẹ con đang ngồi, mặt cắt không c̣n hột máu.

    - Có chuyện ǵ mà trông chị khiếp sợ thế?- Khánh Nam cau mày lo lắng.

    - Bà ơi... cậu ơi...- Chị ta run lẩy bẩy khi nói- Cô Sang... cô ấy... cô ấy tự...tự... tử rồi...

    - Chị nói sao?- Khánh Nam hét lên, đứng phắt dậy.

    - Cô Sang cô ấy uống thuốc ngủ tự tử rồi... Đang cấp cứu trong bệnh viện ạ! Cậu và bà đến ngay cho kẻo không kịp.

    - Ối...- Mẹ anh thất sắc đứng dậy, kêu lên đầy kinh hoàng và nếu anh không đỡ ngay lấy th́ bà đă ngă xuống.

    - Mẹ ở nhà đi, để con đến đó xem thế nào.- Anh nói với bà.

    - Không... mẹ phải đến đó... Trời đất, nó dại dột quá! Sao lại làm thế chứ. Đi nào, mau đưa mẹ đến bệnh viện...

    Khánh Nam chỉ kịp soạn cho Vũ một cái tin trên đường đến bệnh viện: “Anh rẽ qua bệnh viện một lúc. Sang đang ở trong ấy. Em cứ chuẩn bị đồ rồi gọi taxi ra sân bay đi nhé! Đến giờ sẽ gặp em ở sân bay. Hôn em.”

    Tin nhắn báo gửi thành công. Và cũng là tin nhắn báo gửi thành công cuối cùng của anh đến số điện thoại có tên “Darling”.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...

  5. #25
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.231
    Next Level: 0

    Chương 22: Lựa chọn của mỗi người






    “Anh Nam.

    Em cám ơn anh những ngày qua đă ở bên em, cho em thêm niềm tin vào lúc em suy sụp nhất, lúc em đau khổ nhất. Đă có lúc em nghĩ rằng mất đi bố mẹ, mất đi anh th́ em chẳng c̣n lại điều ǵ có ư nghĩa hơn để sống nữa. Nhưng như thế có lẽ em đă phụ ḷng anh, phụ ḷng tin yêu và lo lắng của mẹ anh, bố anh và nhiều người khác quan tâm em.

    Em không thể giữ anh cho riêng bản thân ḿnh măi được. Anh không thuộc về em, anh thuộc về những người thân yêu khác của anh, và bây giờ là lúc em trả anh lại cho họ. Em không muốn anh có lúc phải hối hận v́ đă rời xa họ.

    Em sẽ đi, rời xa những tháng ngày đau khổ này, rời xa cái thành phố mà với em chẳng c̣n ǵ để níu kéo được bước chân em. Em không biết ngày nào em mới trở về và bao giờ mới dám đối mặt với anh. Có thể là rất lâu, và cũng có khi là chẳng bao giờ nữa. Anh hăy yêu và chăm sóc Sang như anh đă từng yêu em. Em thành tâm chúc phúc cho hai người.

    Cảm ơn anh đă cho em những tháng ngày đẹp nhất của cuộc đời em. Tạm biệt anh, dấu yêu của em.

    Phượng Vũ.”

    Khánh Nam đọc đi đọc lại lá thư với những nét chữ viết vội của Phượng Vũ và ngồi phịch xuống ghế. Anh nhận được nó một tuần trước, 4 ngày sau khi Phượng Vũ đi mất.

    Anh đến sân bay muộn, chuyến bay đi Đà Lạt đă cất cánh trước đó 15 phút. Anh cứ tưởng Phượng Vũ không thấy anh đến sẽ đứng đợi hoặc trở về nhà, vậy mà cô bốc hơi luôn khỏi cuộc sống của anh, đột ngột đến ngỡ ngàng. Danh sách những hành khách lên chuyến bay đi Đà Lạt ngày hôm đó có tên Phượng Vũ, nhưng người mà anh nhờ đón cô ở sân bay Đà Lạt không đón được cô giữa đám hành khách đổ ra khi đó. Và thế là chẳng ai biết cô đă đi đâu.

    Minh Sang đă qua cơn nguy hiểm, hiện nay đă trở về nhà anh. Sợ cô lại nghĩ quẩn một lần nữa nên ba mẹ anh bắt anh phải luôn ở cạnh cô, Khánh Nam càng không có cơ hội đi t́m Vũ. Có lẽ số phận đă an bài, người đi bên anh trong quăng đời c̣n lại là Sang chứ không phải Vũ.

    Khánh Nam dựa lưng vào ghế thở dài. Anh vẫn chưa chịu rời khỏi văn pḥng dù đă hơn 9h tối. Sang đă dọn hẳn sang nhà anh sống, bà nội và mẹ anh cứ lo lắng săn sóc cho cô khiến anh càng không có lư do ǵ để từ chối. Anh nh́n ra ngoài bầu trời rực rỡ ánh đèn đêm của Hà Nội, băn khoăn không biết giờ này Vũ đang ở đâu, cô có khỏe không, v́ từ hồi chú Khánh, cô Linh mất, cô ốm hẳn đi.

    Có tiếng điện thoại, là Sang gọi. Anh ngần ngừ măi rồi mới bắt máy:

    - Có chuyện ǵ thế Sang?

    - Bà hỏi tại sao dạo này anh không về ăn tối với bà và mẹ anh? Anh đang tránh mặt em phải không? Nếu em chướng mắt anh như thế th́ anh có thể bảo em đi là được mà. Em không muốn v́ em mà anh trở thành người con người cháu vô tâm với gia đ́nh.

    - Anh xin lỗi, anh không hề có ư đó.

    - Hay anh trách em v́ v́ em mà chị Vũ bỏ đi?- Sang vẫn nói với giọng ấm ức.

    - Không phải... Anh đang suy nghĩ vài chuyện nên anh cần yên tĩnh một ḿnh.

    - Anh nói dối.- Sang hét lên trong điện thoại- Rơ ràng anh không muốn gặp em.

    - Em mới ốm dậy nên em cần đi ngủ sớm đi.

    - Anh không về th́ em không ngủ.

    - Được rồi. Anh về giờ đây. Em ngoan đi ngủ đi nhé!

    - Em đang muốn ăn ô mai Kiwi, anh về mua cho em, ăn xong em mới ngủ được.

    - Ừm... thế cũng được. Đợi anh một lát nhé!

    Nam cúp máy, nh́n màn h́nh điện thoại có h́nh của Vũ, tấm h́nh mà anh chụp trộm cô trong thung lũng hoa trên Bảo Lộc hơn 4 năm về trước, nụ cười tươi sáng của cô làm anh cảm thấy khá hơn một chút. Chầm chậm rời khỏi chiếc ghế tựa êm ái, lấy chiếc áo vắt trên ghế, anh rời khỏi văn pḥng.

    ***

    Phượng Vũ bước chầm chậm trong thung lũng hoa Thạch Liên. Có vẻ như nơi đây luôn ngập tràn ánh sáng và sắc hoa không kể ngày tháng nào trong năm th́ phải. Nơi đây cô và Nam đă có những kỉ niệm thật đẹp.

    Những kỉ niệm ngày xưa lại hiển hiện trong cô. Cô nhớ như in dáng vẻ cáu kỉnh và nụ cười cao ngạo của anh chàng sinh viên năm xưa. Cô nhớ cả cái cách anh quan tâm đến người khác đầy vụng về nhưng lại rất chân thành. Cô nhớ cả anh của hiện tại, người đàn ông dịu dàng luôn nâng niu, yêu chiều cô và không bao giờ làm cô phải đau.

    Cô cũng không hiểu tại sao bước chân lại đưa cô đến đây, sau nhiều ngày lang thang trên cao nguyên Lang Biang lộng gió. Cô đă đi theo bước chân của bố mẹ cô, nơi mà họ đă từng đến. Cô không c̣n cái dáng vẻ của một cô nàng tiểu thư, mặc những bộ đồ công sở lịch sự và duyên dáng nữa. Hàng ngày cô đeo ba lô, cột tóc cao, đội mũ, đi giầy vải lang thang khắp nơi ở xứ Lang Biang, t́m hiểu cuộc sống nơi cao nguyên hoang dă này.

    Cúi xuống một đám hoa dă quỳ, cô đưa máy ảnh lên và chụp. Loài hoa của sự mạnh mẽ và tươi trẻ, mọc khắp nơi trên vùng đất này.

    Men theo chân núi đá, cô t́m đường trở lên trên, để có thể chụp được toàn cảnh thung lũng này, nơi không chỉ chứng kiến t́nh yêu của cô và anh bắt đầu, mà c̣n là nơi bắt đầu của một mối t́nh ngang trái khác, của Vân và anh chàng tên Việt.

    Đứng trên mép núi đá, cô chụp đến hơn 10 bức ảnh về thung lũng hoa dưới chân. Nh́n từ trên cao, thung lũng giống như một thảm hoa khổng lồ rực rỡ với nhiều màu sắc, nhưng nổi bật nhất vẫn là màu hồng và màu vàng.
    Chợt cô hạ máy ảnh, cúi xuống nh́n xuống vách núi dưới chân ḿnh. Nơi lưng chừng núi, cách nơi cô đang đứng khoảng 1m, có một loài thực vật ḱ lạ đứng đó một ḿnh, và vô cùng nổi bật.

    Nó sống đơn độc, ngay trên vách núi nên từ cái dáng vẻ mỏng manh, cô có thể nh́n thấy một nét ǵ đó vô cùng mạnh mẽ và kiên cường. Nó có 5 hay 6 lá ǵ đó, h́nh tṛn, nhỏ bằng bàn tay, màu xanh, những gân lá hơi ngả sang màu tím biếc. Nổi bật giữa đám lá đó là một bông hoa màu vàng, hơi giống hoa uất kim hương nhưng phía đầu cánh nhọn như cánh sen.

    Cô ngẩn ra hồi lâu khi nh́n thấy nó, cũng chẳng hiểu v́ sao lại bị nó cuốn hút đến thế. Rồi cô đặt máy ảnh xuống, quỳ xuống nh́n nó. Độ cao của vách núi làm cô hơi chóng mặt khi nh́n xuống. Cô cúi rạp người xuống, cố rướn người túm lấy bông hoa. Nó chỉ c̣n cách tay cô có vài centimet mà không sao cô với tới được.

    Vũ nhích người, rướn thêm một chút để cố chạm được vào nó. Khi những đầu ngón tay của cô chạm vào nó, cô hơi lỡ đà. Cô hét lên khi thân ḿnh bật hẳn khỏi mép núi.

    Nhanh như cắt, một bàn tay chạm vào vai cô và kéo giật lại. Cây hoa vàng bị cô kéo bật ra khỏi nơi nó đang sống, và cô ngă sóng soài về phía sau, đè lên một người khác, chính là người đă nhanh tay kéo cô lại trước khi cô ngă nhào xuống phía dưới.

    Cô bối rối nh́n anh ta, đứng thẳng dậy. Anh ta cũng nhanh chóng đứng dậy. Anh ta c̣n trẻ, mặc một bộ đồ vải màu nâu hơi sờn rách, đi giày vải. Bên hông anh ta đeo một túi đan bằng mây thủ công rất đẹp.

    - Anh có sao không?- Cô lên tiếng hỏi.

    Cô giật ḿnh khi thấy anh ta cứ nh́n chằm chằm vào cây hoa cô đang cầm trên tay. Ánh mắt anh ta lúc này thật khó mà xét đoán được anh ta đang nghĩ ǵ.

    Rời mắt khỏi bông hoa, anh ta đứng dậy, phủi quần áo và nói với cô:

    - Cô nên vui v́ cô là một trong số ít ỏi những người trên thế gian này nh́n thấy loại hoa đó.

    Cô nhấc cây hoa trong tay lên, hương thơm của nó thật dễ chịu, cô ngạc nhiên hỏi lại:

    - Anh nói cây hoa này hả? Tôi thấy nó đẹp nên định hái thôi.

    - Phải là có duyên th́ mới được tận mắt nh́n thấy nó.

    - Thật sao?- Cô há hốc mồm kinh ngạc.

    - Tên của nó là Hoàng Thạch Liên, một loài hoa truyền thuyết của vùng thung lũng Thạch Liên này. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được tận mắt thấy nó.

    - Anh không giống khách du lịch như tôi...

    - Phải, tôi đi hái thuốc...

    - Anh là thầy thuốc à?- Cô trố mắt.

    - Ừm.

    - Anh chuyên bốc thuốc thật hả?

    - Đúng vậy... Với tôi th́ Thạch Liên Hoa là một loại thảo dược ḱ diệu, hơn bất ḱ loại thảo dược nào có trên sách vở. Công dụng của nó bằng 1000 loài thảo dược khác cộng lại.- Anh ta nói bằng giọng hân hoan.- Nó có thể chữa bách bệnh.

    - Ồ...- Cô thốt lên.

    - Thôi chào cô, tôi phải đi đây, cô nên cẩn thận đấy, ở khu vực này địa h́nh rất nguy hiểm.

    - Này anh...- Cô gọi với theo khi anh ta vừa quay người đi.

    Anh ta dừng bước quay lại nh́n cô.

    - Cám ơn anh đă cứu tôi. Cái này, cho anh đấy.- Cô ch́a bông hoa về phía anh ta.

    - Nó bằng với một điều ước đấy. Cô không nên cho đi vận may của ḿnh.

    - Nếu cần vận may tôi sẽ tự tạo ra nó. Nhưng anh không đi t́m vận may, anh đi t́m thuốc cứu người cơ mà. Tôi nghĩ anh cần nó hơn tôi.

    Anh chàng kia ngập ngừng giây lát nhưng Vũ đă mạnh dạn tiến đến dúi bông hoa vào tay anh ta và cười. Nh́n cách anh ta nâng niu bông hoa trên tay như một báu vật, cô ph́ cười. Cô nói tiếp:
    - Anh đang đi hái thuốc à? Nhà anh gần đây không?

    - Tôi có việc đi qua đây thôi. Tôi không phải ở vùng này. Tôi ở Kon Tum. Tôi đến đây hái cỏ linh chi cho thầy tôi.
    - Ơ, thế ra anh lặn lội từ tận Kon Tum đến đây à?

    - Đúng thế...

    - Thế anh tên ǵ?

    Anh chàng ngập ngừng trong giây lát rồi đáp:

    - K’ Brơi.

    - Cái tên nghe lạ quá! Tôi là Vũ.

    - Cảm ơn cô v́ đă tặng lại tôi cây Hoàng Thạch Liên này.- Anh ta nói và cẩn thận đút nó vào chiếc túi mây bên hông.

    - Anh cho tôi đi cùng anh với nhé!- Cô đề nghị.

    Anh ta lặng thinh hồi lâu rồi nhún vai:

    - Nhưng đi núi lấy thuốc vất vả lắm đấy, chỉ sợ cô không chịu được thôi.

    - Dù sao th́ bây giờ tôi cũng chẳng biết đi đâu nữa mà.- Cô cười.

    - Vậy tùy cô thôi.- K’ Brơi nhún vai và quay người bước đi.

    - Cảm ơn anh.

    Phượng Vũ reo lên và chạy vội theo anh ta, dù sao th́ cô cũng nên t́m một người đồng hành cho vui.

    Mặt trời khuất dần sau ngọn núi phía Tây, ngọn núi cao nhất trong vùng với cái tên thật kêu- đỉnh Đam San. Thực ra đó không phải là tên thật của nó mà là tên người dân trong vùng bao đời nay vẫn gọi để ca ngợi người anh hùng trong Trường ca Đam San- niềm tự hào của núi rừng Tây Nguyên.

    Tương truyền chàng Đam San trên đường đi bắt nữ thần mặt trời đă đi qua ngọn núi cao nhất trong vùng, và mọi người tin rằng đó chính là đỉnh núi Drăck Kơ Mê này, và không biết từ đời nào, nó đă mang tên của người anh hùng huyền thoại ấy.

    Bóng tối nhanh chóng bao trùm lên khắp các núi rừng và buôn làng. Thấp thoáng nơi sườn núi, chân núi, giữa rừng cây có ánh sáng bập bùng tỏa ra từ một bếp lửa nào đó trong buôn. Cả núi rừng ch́m trong im lặng, nhưng chỉ một chốc nữa lại rộn lên tiếng côn trùng, tiếng vượn gọi bầy, tiếng của những con chim đi ăn đêm. Và trong cái mớ âm thanh hỗn độn ấy, đôi lúc có cả tiếng gầm của đàn voi, của một ông chúa sơn lâm nào đó. Chỉ có cuộc sống của con người ở đây là thưa thớt và tĩnh lặng đến đáng sợ.

    Đặt gùi lá nặng trĩu xuống chân bậc thang, K’ Brơi ngồi bệt ngay xuống bên cạnh, thở dốc. Anh nh́n lên trời, sao sáng lấp lánh khắp trời, tựa như một phiến đá nhũ khổng lồ. Gió mát rượi nên mồ hôi nhanh chóng khô hết, cái mệt cũng v́ thế mà qua đi rất mau.

    Anh ngạc nhiên v́ tầm này trong nhà luôn rộn ràng tiếng nói chuyện của Vũ và sư phụ anh, nhưng sao hôm nay im ắng quá. Vũ đă đến ở cùng hai thầy tṛ anh được hai tháng nay. Cô đă mấy lần định đi nhưng sư phụ anh đều có ư lưu cô lại để chữa cho cô nốt bệnh thương hàn đă quật ngă cô sau một trận mưa rào lang thang trong rừng cách đây hơn một tháng.

    K’ Brơi đứng dậy, xách cái gùi và đi lên nhà một cách mệt mỏi. Mùi lá thuốc mới sao xộc lên làm anh thấy dễ chịu hẳn. Bếp lửa vẫn c̣n nóng, cơm canh trên bếp c̣n nguyên. Anh nh́n quanh, h́nh như sư phụ anh đă đi vào trong buôn thăm bệnh cho một ai đó, v́ anh không thấy túi vải của bà ở nhà.

    Có tiếng soạt ở sau lưng, sau đó là giọng của Vũ:

    - Anh về rồi đấy à?

    H́nh như cô vừa đi tắm về.

    - Ừm...

    - Anh đi tắm đi rồi tôi dọn cơm cho anh ăn.

    - Sư phụ tôi đâu?

    - À, cô ấy sang buôn bên cạnh thăm bệnh cho một đứa bé bị lên sài... Có khi mai mới về. Hôm nay có hái được thuốc chứ?

    - Có, nhưng không được nhiều lắm. Ngày mai có lẽ tôi sẽ phải đi xa hơn nữa. Cô ăn ǵ chưa?

    - Tôi đợi anh mà.

    - Cô cứ ăn trước đi, tôi phải đi tắm đă rồi mới ăn.

    - Không sao, tôi đợi anh được mà.- Phượng Vũ nhoẻn miệng cười với anh.

    K’ Brơi ngước đôi mắt đen sẫm nh́n cô và khẽ gật đầu. Anh đứng dậy, đi ra phía suối.

    K’ Brơi luôn nghĩ măi về cô gái ḱ lạ mà anh gặp trong một buổi chiều cũng ḱ lạ không kém. Bước chân vô t́nh đưa bước chân anh trở lại chốn đó, và anh đă gặp cô cùng với loài hoa Hoàng Thạch Liên huyền diệu. Nụ cười luôn thường trực trên môi không thể che lấp được những nỗi đau đầy úp trong mắt cô. Chỉ có những người đă đi đến tận cùng nỗi đau của sự mất mát và chia ly như anh mới cảm nhận được điều đau khổ toát ra từ đôi mắt ấy. Bản thân cô có lẽ quá nhỏ bé so với nỗi đau quá lớn mà cô đang mang trong ḷng.

    Ăn tối xong, anh ra bậc thềm ngồi với Vũ. Cô đang ngồi bó gối ở đó nh́n lên bầu trời một cách cô đơn. Có lẽ lúc này cô cần một người để tâm t́nh, cũng như anh trước kia, khi anh đau khổ nhất có sư phụ ở bên chia sẻ với anh. Nếu không có người, có lẽ anh cũng không đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi đau đó.

    - Anh có tin rằng người chết sẽ hóa thành ngôi sao không?- Phượng Vũ đột ngột hỏi anh.

    - Đó là niềm tin của trẻ con. Tôi th́ nghĩ là ba mẹ tôi sẽ luôn ở bên tôi chứ chẳng bay lên tít trên cao kia làm ǵ.

    - Ba mẹ anh mất lâu chưa?

    - Ba tôi th́ mất lâu rồi. C̣n mẹ tôi th́ mới mất. Bà bị ung thư...

    Phượng Vũ tựa cằm lên đầu gối im lặng. Một lúc sau, cô lại th́nh ĺnh lên tiếng:

    - Chúng ta giống nhau thật... Đều chỉ c̣n một ḿnh, cô đơn...

    - Cô không để ư đấy thôi, tôi tin là ba mẹ cô cũng luôn ở bên cô...

    - Tôi không chịu được khi nghĩ rằng từ nay đến hết cuộc đời, những người mà tôi yêu nhất sẽ không thể ở bên tôi nữa. Tôi đi không ngừng nghỉ để không có lúc nào có thời gian nghĩ đến chuyện đó. Nhưng... không thể chạy trốn được...- Phượng Vũ lắc đầu buồn bă.

    - Khi phải xa người con gái mà tôi yêu tha thiết, rồi người thân cuối cùng là mẹ cũng ra đi, tôi cũng đă từng từ bỏ ư chí muốn sống. Nhưng thầy đă dạy cho tôi hiểu một điều, tôi phải bước tiếp để t́m cho ḿnh những người đồng hành mới. Và cũng có thể bước chân sẽ đưa tôi gặp lại người con gái ấy theo cái ṿng luẩn quẩn của cuộc đời.

    - Tôi không mong được gặp lại người mà tôi yêu.

    - Tại sao? Cô yêu anh ta mà?

    - Tôi không có lư do ǵ để ở bên anh ấy cả. Tôi chẳng thể đem lại cho anh ấy điều ǵ ngoài sự khó xử với gia đ́nh. Tôi không muốn có ngày phải chứng kiến việc anh ấy băn khoăn chọn lựa tôi và gia đ́nh.

    - Cô sợ anh ta sẽ chọn gia đ́nh và bỏ rơi cô phải không?

    Phượng Vũ lặng im. K’ Brơi nói đúng. Đó chính là điều mà cô sợ nhất. Cô sợ rằng Nam sẽ chọn ra đ́nh và rời bỏ cô, nên cô chọn cách chủ động rời xa anh trước, như thế nỗi đau sẽ vơi bớt đi. Không biết giờ này anh ra sao rồi? Hy vọng anh hạnh phúc với t́nh yêu của Minh Sang dành cho anh.

    Như nhớ ra, cô quay sang nói tiếp với người bạn tốt bụng:

    - Hai ngày nữa tôi sẽ rời khỏi đây. Tôi đă hỏi rồi, ngày mốt sẽ có xe xuống Sài G̣n.

    - Cô định xuống Sài G̣n à?

    - Không. Tôi qua đó rồi vào miền Tây.

    - Cô sẽ vào miền Tây sao?

    - Đó là nơi tôi mong muốn được đến lâu rồi. Biết đâu tôi lại t́m được cơ hội làm lại cuộc đời ở vùng đất đó.

    - Cô sẽ đến tỉnh nào?

    - Long An, Trà Vinh, Tiền Giang hay Bạc Liêu, cũng chưa dám chắc lắm...- Phượng Vũ nhún vai cười- C̣n tùy xem bước chân tôi thích dừng ở nơi nào nữa. Có lẽ sẽ là ở một khu vườn trái cây rộng lớn và làm một cô gái mặc áo bà ba, đội nón lá bán trái cây trên những chợ nổi chăng?

    Cả hai cùng bật cười trước ư nghĩ thích thú đó.

    - Anh và cô Hoài sẽ đến thăm tôi chứ?

    - Tôi sẽ mời sư phụ đi cùng ḿnh. Sư phụ cũng ở vùng rừng núi này quanh năm rồi. Thầy cũng phải đi đâu đó để thay đổi không khí mới được.

    - Đến nơi rồi tôi sẽ viết thư cho anh và cô ấy địa chỉ của tôi.- Vũ gật đầu.

    Cả hai lại tiếp tục câu chuyện về những kế hoạch trong tương lai đến tận đêm khuya mới chịu đi ngủ.

    Hai ngày sau đó, Phượng Vũ rời Kon Tum, lên xe đến bến xe miền Đông rồi tiếp tục bắt xe về miền Tây. Chuyến xe mà cô lên đưa cô về Vĩnh Long, nơi cô sẽ dừng chân đầu tiên trên hành tŕnh đi t́m cho ḿnh một miền đất hứa.

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...

  6. #26
    Thành viên mới

    Ngày tham gia
    Dec 2011
    Bài viết
    2
    Next Level: 28

    một cái kết mà không giống như " Chỉ có thể là yêu "....T́nh cảm của Nam ko có điểm nào giống với t́nh cảm của bố mẹ a ấy nhỉ...một t́nh cảm đáng trân trọng, một t́nh cảm có thể đánh đổi cả t́nh mạng....

  7. #27
    FA - Everything will be okay!
    Category Moderator

    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    61.231
    Next Level: 0

    ^
    ...

    ♥ Ḿnh vẫn chưa post đủ truyện này bạn ạ
    C̣n mấy chương nữa, mà máy tính cứ nằm im bất động, bật măi vẫn không chịu chạy
    Nên là chậm tiến độ type truyện, hic hic
    - Ḿnh sẽ cố gắng type nhanh và post sớm lên để mọi người đọc ^^!

    ♥ Truyện này hay
    Ḿnh đọc Yêu không hối tiếc trước rồi mới đọc Chỉ có thể là yêu đó bạn.
    Hic, nói chung là truyện hấp dẫn ḿnh ngay từ phút đầu tiên đọc những ḍng đầu tiên!
    Cơ mà có nhiều đoạn buồn quá, ngồi nghĩ vẩn vơ ~> liên tưởng đến ḿnh
    Thế rồi buồn buồn thế nào lại c̣n khóc nữa chứ (đúng là nhạy cảm quá mà )

    ♥ Ban đầu ḿnh không có thiện cảm với Chỉ có thể là yêu, không biết tại sao nữa ...
    Nhưng khi đọc xong Yêu không hối tiếc ḿnh vội vàng lôi Chỉ có thể là yêu ra đọc
    (Cách đọc ngược này cũng có cái thú vị, đi từ tương lai rồi quay về t́m hiểu quá khứ )
    Sau đó th́ thích cả 2 luôn ... Nghe nói Muội Muội đang viết tiếp phần 3 ^^!

    ♥ 1 kết thúc có hậu - thật sự là ḿnh cảm động lắm ư ... hihi!
    Ḿnh thích truyện có lẽ cũng bởi v́ thế.
    V́ tin rằng, trên thế gian này, ngoài cuộc sống bao la rộng lớn kia cũng có những t́nh yêu vĩ đại
    Những t́nh yêu "sống chết có nhau", những t́nh yêu "khắc cốt ghi tâm" ... chứ không chỉ tồn tại trong truyện!

    ♥ Cảm ơn bạn đă quan tâm tới box
    Văn Học
    Chúc bạn có những giây phút thư giăn vui vẻ + bổ ích tại box ... hihi ^^!

    Llévame lejos que cuando estoy contigo parece cerca.


    ...

  8. #28
    Thành viên mới

    Ngày tham gia
    Dec 2011
    Bài viết
    13
    Next Level: 17

    c̣n mấy chương nữa mới hết vậy bạn

  9. #29
    Thành viên mới

    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    2
    Next Level: 28

    Trích dẫn Nguyên văn bởi dandelion288 Xem bài viết
    c̣n mấy chương nữa mới hết vậy bạn
    c̣n 7 chương nữa là hết ban ơi!

  10. #30
    Thành viên mới

    Ngày tham gia
    Dec 2011
    Bài viết
    13
    Next Level: 17

    Trích dẫn Nguyên văn bởi vanphongvanphong Xem bài viết
    c̣n 7 chương nữa là hết ban ơi!
    vậy chắc là chờ dài dài rồi

Trang 3/6 ĐầuĐầu 1 2 3 4 5 6 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh